TỔNG TÀI BÁ ĐẠO GIÀNH VỢ YÊU 2

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tổng tài bá đạo giành vợ yêu 2 - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Người đàn ông như vậy cậu cũng nên tranh thủ một chút

"Tiểu thư, đã tới thành phố B rồi."

Bên tai vang lên một giọng nữ thanh thúy dễ nghe, làm cho hai tròng mắt đang nhắm chặt của cô chậm rãi mở to, Vãn Hâm nhéo nhéo đôi chân mày thanh tú, nhìn thoáng qua, hơi hơi cúi người mình trước mặt nữ tiếp viên hàng không, cô chắp tay cười áy náy:

"Sorry, tôi ngủ quên."

Cô thu lại ánh mắt, cũng không mang nhiều hành lý, chỉ lấy mỗi túi xách của mình, ngay sau khi máy bay hạ cánh, thời điểm ra khỏi cánh cửa máy bay, cô mở di động, rất nhanh một hồi chuông báo tin nhắn vang lên.

Bên trên chỉ đơn giản vài dòng lạnh lùng then chốt: "Đồng tiểu thư, trước đó tiên sinh có ủy thác cho chúng tôi về vụ án, đã có luật sư tiếp nhận, đây là phương thức liên hệ của đối phương, Đồng tiểu thư ngay sau khi hạ cánh là có thể trực tiếp cùng luật sư liên hệ."

Phía dưới là một chuỗi số - số điện thoại.

Những ngón tay mảnh khảnh của cô rất nhanh đem dãy số kia lưu lại vào danh bạ, vừa mới chuẩn bị gọi qua thì tiếng điện thoại vang lên. Nhìn thấy cái tên nhấp nháy trên màn hình, đôi môi đỏ mọng của cô nói vào điện thoại.

"Cậu thật đúng giờ nhỉ."

"Mình đâu chỉ đúng giờ, ngẩng đầu lên nhìn xem, người đứng đối diện mỹ nữ cậu là ai?"

Trong điện thoại, sau câu nói kia là một trận giọng nữ cười khẽ, mang theo vài phần khó nén sung sướng, Vãn Hâm ngẩng đầu lên chỉ trong nháy mắt, liền thấy được khuôn mặt mỹ lệ đã lâu chưa gặp kia, cô gái với mái tóc dài đen nhánh rối tung tùy ý, trên người mặc một bộ thể thao vận động thoải mái, quần áo trước ngực còn có hai con khỉ hài hước, bù lại nàng có dáng người rất tốt, trước lồi sau vểnh, đứng ở cửa sân bay bên cạnh là chiếc xe màu xanh ngọc,có vẻ phá lệ mà quyến rũ  động lòng người.

"An Nhiên!"

Sau đó tắt máy. Nói xong, ý cười nơi khóe môi sâu thêm một chút, cô bước nhanh đi qua đó.

Tiêu An Nhiên nhìn hướng cô mà vẫy vẫy điện thoại trong tay, nhướng đôi mi thanh tú: "Thế nào? Đủ nghĩa khí chứ, nhìn xem bây giờ mới 8 giờ, mình bình thường giờ này vẫn còn lười biếng mà ngủ, hôm nay khó mà có được hai ngày nghỉ đấy."

Hai người vào xe, Tiêu An Nhiên khởi động xe, hỏi người bên cạnh đang cài dây an toàn: "Lần này trở về muốn ở bao lâu?"

"Không có gì bất ngờ xảy ra theo dự tính, một tuần là đủ rồi."

Vãn Hâm lời ít ý nhiều: "Vừa mới nhận được tin nhắn, luật sư bên này đều đã liên hệ tốt, tối nay mình sẽ gọi điện cho anh ta. Với lại, không lâu nữa mình sẽ trở về Ôn gia một chuyến, chỉ cần ký tên xong, mình sẽ trở về Mỹ."

Vãn Hâm cùng Tiêu An Nhiên là đôi bạn tốt cùng phòng, Vãn Hâm vốn là người thành phố B, 6 năm trước, cô cùng với gia đình giàu có nhất thành phố B - Ôn thị có người thừa kế Ôn Vũ Hàn kết hôn, một đoạn hôn nhân không có tình cảm làm cơ sở, tự nhiên sẽ không có kết quả tốt. Vãn Hâm rất rõ ràng, Ôn Hàn Vũ không có khả năng để ý đến dạng người con gái như mình, huống chi, năm đó cô gả cho anh, là có mục đích.

Bây giờ nghĩ lại, thời gian 6 năm qua đi, bọn cô đã 29 tuổi. Năm đó 23 tuổi, gả vào Ôn gia, nháy mắt, 6 năm đều đã là quá khứ, thanh xuân của cô đều tiêu hao vào đoạn hôn nhân không tình yêu, đoán chừng người chồng kia của cô, ngay cả chính mình có hình dáng ra sao cũng không nhớ được?

Chẳng qua, cô thế nhưng hình dáng của Ôn Vũ Hàn lại nhớ rất rõ ràng.

Trong lòng tất cả phụ nữ thành phố B, người đàn ông hoàn mỹ nhất, giơ tay nhấc chân, đều làm cho người ta thần hồn điên đảo bởi vẻ mị lực nam tính, dù cô đang ở nước Mỹ, luôn luôn, biết về anh thông qua tin tức tài chính và kinh tế, hoặc là ngẫu nhiên những tin tức bát quái về quan hệ nam nữ, làm cho cô nghĩ muốn quên đều khó khăn.

"Thật sự muốn ly hôn với anh ta?"

Tiêu An Nhiên thanh âm vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Vãn Hâm, cô vừa ngấng đầu, liền nhìn thấy vẻ mặt đáng tiếc của Tiêu An Nhiên: "Ngày hôm qua mình còn nhìn thấy Ôn tổng, anh ta thật sự là ngày càng có mị lực. Nói thật, việc làm của cậu giúp cho nhiều phụ nữ khác có cơ hội, mình là có trách nhiệm nói với cậu một câu - Người đàn ông như vậy, cậu hẳn là nên tranh thủ một chút!"

Vãn Hâm thật ra không quá để ý, cô một tay tùy ý mà nghịch nghịch dây an toàn trước ngực, môi đỏ mọng nhếch lên một cái, dùng lực mình đem đỉnh đầu hạ thấp xuống, tìm vị trí thoải mái, tựa vào ghế dựa, giọng nữ mềm mại, phát ra một cách lười biếng: "Như thế nào, vị kia làm cho cả phụ nữ thành phố B đều thần hồn điên đảo - Ôn đại tổng tài, đêm qua còn phóng điện với cậu?"

"Đồng Tiểu Vãn!"

Tiêu An Nhiên đời này lúc phát bực mới kêu nhũ danh của cô, cô ấy nhíu đôi mi thanh tú, hừ một tiếng: "Biết mình hay nói đùa, vị kia chính là chồng của cậu đấy!"

"Chỉ là cái danh xưng mà thôi."

Vãn Hâm không để ý lắm nhún nhún vai, không nghĩ sẽ tiếp tục đề tài này, cô híp nửa mắt, chỉ vào phía trước: "Lái xe cẩn thận, mình tạm thời nghỉ ngơi một chút, tới nơi thì gọi mình."

Tiêu An Nhiên thấy đầu cô nghiêng một chút, liền nhắm hai mắt lại, cô chịu đựng muốn thở dài một tiếng. Hi vọng chính mình cho rằng nhiều năm qua thật là tốt, cô vẫn là hiểu rõ tính tình của mình, cô thật ra đối với Ôn Hàn Vũ không có nhiều tơ tưởng gì cho lắm.

Giống như là Vãn Hâm vừa mới nghĩ như vậy, vị kia làm cho cả phụ nữ thành phố B thần hồn điên đảo bởi người đàn ông "chất lượng tốt", rõ ràng là cùng cô kết hôn 6 năm vợ chồng, hai người so với người lạ còn muốn xa lạ hơn.

***********"Ôn tổng, lão phu nhân gọi đến ạ."

Trợ lý gõ cửa tiến vào, hướng về phía trước, nhìn người đàn ông đang vùi đầu trong đống văn kiện, cung kính mở miệng: "Nói là muốn anh buổi tối trở về một chuyến."

Người đàn ông cũng không ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài xinh đẹp, khớp xương rõ ràng, anh cầm bút máy, tại mặt trên văn kiện vận dụng ngòi bút như thần, nghe được lời nói của trợ lý, chỉ nặng nề lên tiếng, giọng nam trầm trầm, giàu từ tính: "Hôm nay ngày bao nhiêu?"

"Hôm nay là 15."

Ôn Hàn Vũ dừng bút một chút, rốt cuộc ngẩng đầu lên.

Đứng ở trước mặt anh là nữ trợ lý, tuy rằng đến tuổi kết hôn nhưng sống chết, cũng đi theo Ôn Hàn Vũ đã...7 năm, nhưng không được thừa nhận. Cấp trên của cô, có ngũ quan tinh xảo, hoàn mỹ khiến cho tất cả phụ nữ trong thành phố đều say mê.

Người đàn ông này, vẻ ngoài quá mức xuất sắc, nhất là hai phiến môi bạc khêu gợi, mỉm cười, đầy ma lực đều làm cho người ta hít thở không thông.

Giống như nửa đầu năm nay, còn có một nhà tạp chí đưa ra một tin tức bát quái - thống kê phụ nữ thành phố B nghĩ đến muốn hôn môi với người đàn ông nào nhất.

Cô nhớ rõ, lúc ấy Ôn Hàn Vũ chiếm cứ vị trí đầu bảng.

Người đàn ông này, đem so sánh với tất cả các ngôi sao đều hơn hẳn, thật sự là tai họa của phụ nữ mà. Người ngoài cơ hồ muốn quên, anh kỳ thật đã kết hôn được 6 năm, chẳng qua cũng không có gì kỳ lạ. Ôn tổng anh có vợ, có một cuộc hôn nhân, cũng tương đương với trong sạch, không có gì, thời gian lâu, tự nhiên càng dễ dàng làm cho người ta quên đi.

"Tôi biết rồi."

Ôn Hàn Vũ buông bút máy trong tay, tay tùy ý kéo kéo cổ áo, anh bưng lên một ly cà phê, lạnh lùng nhấp một ngụm, nhướng mi: "Buổi tôi cô tan tầm sớm một chút đi, tôi trực tiếp trở về."

Trợ lý cuối đầu, đột nhiên nghĩ tới cái gì, vừa mới chuẩn bị rời đi lại dừng bước, cô do dự một chút, cuối cùng vẫn là nói: "Ôn tổng, còn có chuyện quên nói với ngài."

"Hửm?"

"Buổi chiều hôm nay, thời điểm công ty có người đi sân bay đón khách hộ, vừa lúc ở bên kia thấy được một người, hình như là thiếu phu nhân của Ôn tổng."

Ôn Hàn Vũ buông ly cà phê, một chút động tác theo bản năng, anh nâng mi mắt, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua cánh môi như hoa, đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia ngoài ý muốn, giống như còn chưa có phản ứng lại được, trong miệng trợ lý "thiếu phu nhân" là ai.

"Cô nói ai?"
Trợ lý sửng sốt một chút, nhất thời có chút xấu hổ.

Cấp trên đang nghe đến chính mình nhắc tới anh kết hôn đã 6 năm từ lúc cưới thiếu phu nhân đến giờ, cư nhiên là bộ dáng với vẻ mặt mờ mịt, cô đột nhiên không biết làm thế nào tiếp tục đề tài này, hoặc là cô đại khái là lắm miệng.

Trợ lý ho nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn là cẩn thận mà nói: "Ôn tổng, anh thật sự có thiếu phu nhân, Đồng Vãn Hâm."

"Đồng Vãn Hâm."

Ôn Hàn Vũ ngón tay thon dài chậm rãi mơn trớn mép ly, hai cánh môi bạc khêu gợi hé ra hợp lại, ba chữ kia theo khe hở môi anh mà phát ra, như là thì thào.

"Cô ấy đã trở lại?"

Trợ lý lúc này mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nghĩ, Ôn tổng ít nhất còn nhớ rõ, anh ấy hóa ra lại có một người vợ như vậy.

Cô vội vàng gật đầu: "Cụ thể tôi cũng không phải rất rõ ràng, chẳng qua trước đó công ty xác nhận có người nhìn thấy, cho nên tôi liền, lắm miệng cùng Ôn tổng anh báo một câu."

Ôn Hàn Vũ không cảm xúc gì gật đầu một cái, anh tựa hồ cũng không tính toán tiếp tục đề tài này, giống như là cái gọi là " thiếu phu nhân" trở về, đối với anh mà nói, cũng không có ý nghĩa gì, nâng lên cổ tay nhìn nhìn đồng hồ xem thời gian, sau đó cất giọng lãnh đạm phân phó: "Cô trước hết tan tầm đi, tôi không sai biệt lắm cũng sẽ trở về."

Trợ lý thập phần thức thời: "Vậy Ôn tổng, tôi đi trước."

Sau khi đợi trợ lý rời khỏi, Ôn Hàn Vũ trực tiếp theo vị trí từ ghế đứng dậy, người đàn ông dáng người cao ngất, trên người còn mặc đơn giản nhất là áo sơ mi trắng, phía dưới là quần tây đen, màu sắc đơn điệu, làm tôn lên khí thế cường đại từ người anh thoát ra.

Anh vươn tay, cầm lấy áo khoác tây trang trên giá, thuận tay cũng đem chìa khóa xe trên bàn cầm lấy, cũng giây tiếp theo, động tác dừng lại.

Con ngươi thâm thúy chợt lóe, anh không biết là vừa rồi nhớ tới cái gì, cơ hồ là theo bản năng vươn tay, kéo ra một bên ngăn kéo, ngón tay dài tùy ý đẩy ra mặt trên hai bên văn kiện, ngăn kéo phía dưới cùng quả nhiên là có đặt một cái hộp.

Anh lấy ra, giơ lên đến trước mắt.

Là một tờ giấy chứng nhận kết hôn, đã 6 năm rồi?

Đồng Vãn Hâm 3 cái từ này, nếu không phải trợ lý đột nhiên nhắc tới, anh là thật sự, cơ hồ đều quên mất người phụ nữ này có tồn tại.

Cái kia, anh Ôn Hàn Vũ đã cưới 6 năm, có vợ rồi.

Ngón tay dài hơi lạnh của người đàn ông nắm một góc tờ giấy kết hôn, con ngươi thâm thúy hơi hơi nhíu lại, ảnh chụp này, là 6 năm trước thời điểm bọn họ kết hôn, vì phối hợp Ôn gia cùng Tưởng gia làm đám hỏi, miễn cưỡng phối hợp, nhưng nói thật, một chút đều không có cảm giác.

Sau cũng là bởi vì mình phải trả lời một buổi phỏng vấn, mới miễn cưỡng cho phép trợ lý đem ảnh chụp này đặt ở trên chính bàn làm việc của mình, lúc sau đều bị để ở bên trong ngăn kéo, không thấy ánh sáng mặt trời.

Ôn Hàn Vũ nhìn thấy trên ảnh chụp, người con gái đều là nụ cười cứng nhắc giống nhau, đôi lông mày rậm đồng nhất, đột nhiên cảm thấy được, chính mình nhưng thật ra rất muốn gặp một lần người vợ 6 năm không thấy này.

Đồng Vãn Hâm, 6 năm không gặp đi?

****************

Vãn Hâm đem hành lý đặt ở bên chân, nhìn ngôi nhà có cửa sắt lớn trước sau như một khí thế to lớn.

Cô nhưng thật ra không có chìa khóa, cho nên liền vươn tay đè chuông cửa, không lập tức mà sau một lúc mới nhìn thấy có người ra mở cửa, là người hầu, bất quá nhìn thấy, cô nghĩ sẽ không nhận ra, trái lại vẻ mặt kinh ngạc: "Nhị, nhị tiểu thư?"

"Xin chào."

Vãn Hâm hướng về phía người hầu giơ tay lên chào một cái tự nhiên hào phóng mà nở nụ cười tươi, mang theo hành lý liền hướng vào trong mà đi, người hầu thời điểm phản ứng được, chạy tới cửa chính nói.

"Nhị tiểu thư, cô làm sao lại đột nhiên trở về? Lão gia cùng nhị phu nhân cũng không có nói qua."

Vãn Hâm đem hành lý đặt ở trong phòng khách, cô nghiêng người đi vào trong, nhìn thấy trang hoàng xa hoa, phòng khách to như vậy, lại trống rỗng, không một bóng người, cô không đáp mà hỏi lại: "Mọi người trong nhà đều đi ra ngoài?"

Chương 2

Nói với anh cô ấy đã trở lại

“Đúng vậy, nhị tiểu thư, hôm nay là ngày 15, cho nên lão gia cùng nhị phu nhân đều đi ra ngoài."

"15?"

Vãn Hâm kinh ngạc nhướng một bên lông mày, 15 là ngày gì? Cô rời khỏi thành phố B đã lâu lắm rồi, cho nên thật sự không nhớ rõ.

Người hầu vội vàng giải thích: "Nhị tiểu thư, mỗi khi vào ngày 15 trăng rằm, là Ôn gia bên kia muốn gặp nhau ăn bữa cơm vào ngày này. Sau này nhị tiểu thư cùng cô gia kết hôn, tuy rằng cô ra nước ngoài, vẫn đều không trở về, thế nhưng lão gia cùng nhị phu nhân hàng năm đều phải ghé qua một chuyến."

Ôn gia.

Vãn Hâm đang dựa vào bên cạnh sô pha, ngón tay xanh nhạt hơi giật giật. Nhưng thật ra cố gắng tiếp thu, không nghĩ tới Ôn gia còn có loại quy củ này, cũng không có nghĩ đến, cô chỉ đến một lát, vừa lúc đụng phải ngày 15. Cô đứng lên, nói như vậy mọi người hẳn là cũng đều tập trung đông đủ ở một nơi?

Như vậy cũng tốt, dù sao cô trở về, cũng là vì "ly hôn", chuyện này thời gian của cô chỉ có một tuần, đương nhiên là làm càng nhanh càng thỏa đáng thì càng tốt.

"Nhị tiểu thư, cô có muốn nếm qua vài món ăn không? Muốn hay không tôi chuẩn bị cho cô vài món điểm tâm? Hay là tôi bây giờ gọi điện? Nói cho lão gia, nói với ông ấy là cô đã trở lại."

"Không cần."

Vãn Hâm lắc lắc đầu, rất nhanh đã nói: "Nếu tôi vừa lúc đã trở lại, tôi cũng nên đi một chuyến đến Ôn gia."

Người hầu biết, Vãn Hâm 6 năm trước đã cùng Ôn gia - Ôn Hàn Vũ kết hôn, cũng là biết bọn họ vì cái gì kết hôn, đương nhiên rõ ràng hơn cô vài năm qua vẫn đều ở nước ngoài, cùng Ôn Hàn Vũ tồn tại đoạn hôn nhân hoàn toàn là trên danh nghĩa.

Thế nhưng cô ấy rốt cuộc vẫn là nhị tiểu thư của Tưởng gia, huống chi Ôn Hàn Vũ kia, mặc kệ thế nào đều là cùng cô ấy trên danh nghĩa là vợ chồng, cô ấy nói phải đến Ôn gia, người hầu tự nhiên cũng không thể ngăn cản.

"Nhị tiểu thư, tôi kêu lái xe chở cô qua đó nhé."

Vãn Hâm vừa định nói không cần, như vậy hơi phiền toái, nhưng nghĩ lại trong trí nhớ, cô tựa hồ đều đã quên vị trí cụ thể của Ôn gia, cũng không tính toán sẽ lãng phí thời gian, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

*************

Ôn Hàn Vũ vừa mới dừng xe lại, lập tức liền có người đi đến, cung kính mà giúp anh mở cửa xe, cuối đầu: "Thiếu gia, cậu đã trở lại."

Hôm nay Ôn gia tương đối náo nhiệt, ba của Ôn Hàn Vũ 3 năm trước cũng đã không hề nhúng tay vào việc quản lý Ôn thị, trước mắt thì Ôn thị đều do Ôn Hàn Vũ một tay phụ trách, đương nhiên với thủ đoạn thương trường của anh, chỉ ngắn ngủi trong vòng 3 năm, làm cho Ôn thị lại từng bước lớn mạnh, cho nên Ôn lão gia đối với đứa con này là tương đối yên tâm.

Mỗi khi trăng tròn ngày 15, Ôn gia đều tề tụ đông đủ vào ngày này, Ôn Hàn Vũ cùng Đồng Vãn Hâm sau khi kết hôn từ 6 năm trước. Mỗi khi trăng tròn ngày này, bên Tưởng gia sẽ đích thân sang đây, đương nhiên cũng là bởi vì Tưởng gia lão cùng phu nhân đều muốn như thế.

Lão phu nhân đã qua tuổi bảy mươi, thập phần chú trọng về gia đình. Bà cho rằng, hai nhà đám hỏi, chính là thành một nhà, cho nên Ôn gia bên này cũng chưa bao giờ vắng mặt cả.

Ôn Hàn Vũ vươn tay cởi nút áo tây trang, ngón tay thon dài với các khớp xương rõ ràng tùy ý kéo xuống cà vạt trên cổ một chút. Vừa mới chuẩn bị cởi bỏ nút áo trên cổ, chợt nghe đến cách đó không xa có tiếng động cơ càng ngày càng gần. Anh theo bản năng mà dừng động tác, xoay người sang chỗ khác đồng thời, liền nhìn đến một chiếc xe màu xám bạc đỗ ở cách đó không xa.

Ôn gia xe tuy nhiều, dù thế Ôn Hàn Vũ không có khả năng không nhận ra chiếc xe Ôn gia đang đỗ trong sân nhà mình, anh nhíu mày, kết luận, chiếc xe kia không phải xe của Ôn gia.

Người hầu bên cạnh cũng thấy được, vội vàng đến gần anh, cung kính mà nói: "Thiếu gia, có thể là nhị tiểu thư đã trở lại, vừa mới lão phu nhân đã nói, hai ngày trước, nhị tiểu thư đã quay về thành phố B rồi."

Người hầu trong miệng gọi nhị tiểu thư, là em họ của Ôn Hàn Vũ, em gái Ôn Chiêu Nhân, Ôn Ánh Nguyệt. Cô ấy rất thích chu du các nước, một năm 365 ngày, thì hết 300 ngày, nhất định sẽ không ở thành phố B.

Thế nhưng Ôn Ánh Nguyệt lại tương đối thân với Ôn Hàn Vũ. Lúc này nghe người hầu vừa nói như vậy, Ôn Hàn Vũ thật sự cho là em họ đã trở lại. Anh nhướng mày, đợi chờ, rất nhanh thấy được cửa xe màu xám bạc bị người từ bên trong đẩy ra, một thân ảnh mảnh khảnh từ ghế sau xe bước xuống, xoay người bước ra ngoài.

Chỉ cần liếc mắt một cái, Ôn Hàn Vũ liền nhận ra, người kia không phải Ôn Ánh Nguyệt.

Ban đêm mặc dù ánh sáng không phải tốt lắm, thế nhưng tại cửa lớn của Ôn gia đèn đuốc sáng trưng, khoảng cách cũng không quá 50 thước, Ôn Hàn Vũ con ngươi thâm thúy hơi hơi nhíu lại, nhìn thấy chính là thân hình nhỏ xinh kia, phủ ở cửa kính xe, hẳn là đang đối với lái xe nói cái gì đó. Sau một lát, cô mới thẳng lưng đứng dậy.Anh nhìn đến trên người cô đang mặc rất đơn giản và nhất quán: áo sơmi hoa văn sọc xanh trắng, phía dưới là một chiếc quần bò mỏng màu xanh lam, một đôi giày thể thao trắng đen đan xen, trên lưng đeo một cái balo, mái tóc đen dài ngang thắt lưng, xõa dài tùy ý.

Kỳ thật lúc này Ôn Hàn Vũ nhìn qua, cùng lắm chỉ là một bóng dáng mà thôi.

Thế nhưng, không biết vì cái gì, anh lại có một loại xúc động muốn tiến lên làm cho cô xoay người đối mặt với mình, để cho anh thấy rõ khuôn mặt của cô.

Ôn Hàn Vũ tiến lại gần. Hai bàn tay đang để trong túi quần tây vô thức mà chấn động co lại, anh cũng không nhớ rõ, Ôn gia còn có loại họ hàng này, người kia là ai?

Vãn Hâm nói với lái xe, làm cho anh ta ở cửa chính chờ mình khoảng 20 phút, cô sẽ lập tức trực tiếp quay trở về, chờ lái xe đem xe lái ra khỏi cửa Ôn gia, cơ thể cô lúc này mới lưu loát nhìn sang hai bên, xoay người lại.

Giây tiếp theo, cô sửng sốt.

Khoảng cách không đến 50 thước, nơi đó có hình bóng một người đàn ông cao to đang đứng. Trên người anh ta là áo trắng quần đen, trên đỉnh đầu là ngọn đèn màu da cam, thản nhiên, mềm mại mà bao phủ ở trên người anh, nhưng không làm cho cả người anh nhìn qua có vẻ mềm mại chút nào.

Vãn Hâm nhớ lại mấy năm nay ở nước ngoài, cô thường xuyên có xem qua tin tức của Ôn Hàn Vũ, mặc kệ là tạp chí bát quái, hay là tin tức về tài chính và kinh tế, người đàn ông này mỗi một lần xuất hiện trên màn ảnh, đều là thong dong tao nhã, giơ tay nhấc chân đều lộ ra hơi thở vương giả nồng đậm.

Nhưng mà, thật ra bọn họ hai người đã cách xa nhau 6 năm, cũng là lần đầu tiên mặt đối mặt như vậy.

Cũng đã 6 năm trôi qua, con ngươi Vãn Hâm lóe lên một chút ánh sáng, có một hình ảnh nào đó ở trong đầu cô chợt lóe ra, mặt cô thoáng biến đổi, cùng lắm một lát sau, rất nhanh liền khôi phục như bình thường.

Khóe môi giương lên, Vãn Hâm nâng lên bước chân thoải mái mà hướng tới Ôn Hàn Vũ đi đến, mọi người đã sớm đến đây, nhìn thấy Ôn Hàn Vũ cũng cùng lắm là chuyện sớm muộn. Cô nhưng thật ra có thể liếc mắt một cái nhận ra là anh với danh nghĩa là "chồng" trong 6 năm. Chẳng qua cũng không biết được, anh ta Ôn đại tổng tài, có hay không còn nhận ra mình?

"Cần tôi tự giới thiệu một chút không? Ôn thiếu."

Đôi mắt Ôn Hàn Vũ hẹp dài, hai tròng mắt nhíu lại, đứng trước là người phụ nữ, con ngươi sạch sẽ trong suốt, đôi môi phấn nộn hơi hơi vểnh lên, độ cong vừa đủ, không có vẻ khinh miệt, nhưng cũng không quá mức thân thiện, loại hờ hững bất hòa này, trong bóng đêm mà bao phủ xuống, xem như mang theo một phần hương vị độc đáo.

Cô đứng ở trước mặt, có gió thổi qua, mái tóc dài lay động, không khí xung quanh, có một loại mùi thơm ngát tự nhiên, là hương vị của bột giặt.

Ôn Hàn Vũ mi phong giật giật, anh cũng không thích cảm xúc bị người khác dẫn dắt, huống chi, còn là bị người phụ nữ này dắt.Tự giới thiệu đương nhiên là không cần, cho dù 6 năm không gặp, anh còn không đến mức không nhận ra cô là ai.

Anh nhớ lại 6 năm về trước, chú rể cùng cô dâu cả hai đều không thích lẫn nhau, rồi lại tổ chức hôn lễ long trọng làm chấn động cả thành phố B, nhoáng một cái, cũng đã 6 năm trôi qua.

"Trí nhớ của tôi cũng không đến nỗi kém như vậy."

Giọng nam trầm thấp, ở trong bóng đêm, nghe có vẻ dày đặc hơn, cũng thật thà mà vô cùng gợi cảm.

Những năm gần đây, Vãn Hâm ở nước ngoài nghe tin tức, ngẫu nhiên sẽ có chú ý tới anh ở trên màn ảnh nói chuyện. Dù cho người đàn ông trên màn ảnh, hơi lộ vẻ nội tâm trầm ổn, mà giờ phút này đứng ở trước mặt cô là Ôn Hàn Vũ, rõ ràng chính là bộc lộ tài năng như vậy.

Anh ta thật đúng là trước sau như một mà chán ghét chính mình đây.

Cô gật đầu, ý cười nơi khóe miệng càng sâu thêm một chút: "Thật là “thụ sủng nhược kinh”, tôi cứ nghĩ rằng Ôn thiếu đã quên tôi là nhân vật nào rồi."

Ôn Hàn Vũ nhíu mày, thần sắc giống như, cũng mang theo vài phần lạnh nhạt: "Cô nhưng thật ra có thể lựa chọn cả đời đều ở nước ngoài, như vậy tôi cũng sẽ không cần ở thời điểm đối mặt với cô mà cố sức suy nghĩ tên của cô."

Vãn Hâm cảm thấy rằng bản thân mình cũng không cần thiết cùng anh ta lãng phí thời gian làm loại việc "đấu võ mồm" này. Đại khái bọn họ trên thế giới này việc buồn cười nhất là làm một đôi "vợ chồng", đối phương và mình đều không hiểu biết lẫn nhau, vừa thấy mặt liền giương cung bạt kiếm.

Cùng lắm mặc kệ như thế nào cũng đều tốt, dù sao cô cũng không trông cậy vào Ôn Hàn Vũ sẽ nhìn mình với cặp mắt khác xưa.

Vì tiết kiệm thời gian, cô không hề tiếp tục lời nói mới vừa rồi, cô mím môi: "Ôn thiếu có thể yên tâm. Tôi lần này trở về sẽ không ở lại lâu, chính là có chút việc phải làm một chút, xong xuôi, tôi sẽ rời khỏi, đương nhiên về sau có thể cũng sẽ không quay về thành phố B."

"Thật không? Cô đây là đang nói với tôi về kế hoạch của cô?"

Ôn Hàn Vũ nhướng một bên chân mày, có chút không thể khống chế, chính là muốn xuyên tạc lời nói của cô, ý tứ: "Tuy rằng cô là vợ của tôi, cùng lắm cô cũng biết rằng, 6 năm trước cô vì cái gì gả cho tôi, trong 6 năm qua này, chúng ta cùng người xa lạ cũng không khác nhau nhiều cho lắm."

Vãn Hâm muốn chịu đựng mà thở dài. Không ngoài dự đoán, buổi tối hôm nay nhìn thấy anh ta, cả người đều bị châm chọc đủ điều.

Chẳng qua nghĩ lại trong tưởng tượng, cũng liền cảm thấy bình thường. Ôn Hàn Vũ vẫn luôn khinh bỉ cô, là bởi vì không nghĩ khi thấy hắn đều lộ ra vẻ mặt không mong đợi gặp mặt mình, cho nên 6 năm trước sau khi kết hôn, cô mới có thể lựa chọn xuất ngoại.

Cô hạ xuống mi mắt, điều chỉnh hô hấp của mình một chút, sau một lát lại một lần nữa ngẩng đầu lên, nhìn Ôn Hàn Vũ, chậm rãi hé mở đôi môi đỏ mọng, gằn từng tiếng mà nói: "Ôn thiếu nói có lý, chúng ta liền chân chính làm một đôi như người  xa lạ đi, tôi lần này trở về, là chuẩn bị cùng anh ly hôn."

Ôn Hàn Vũ hai tay đang cắm trong túi quần, nghe vậy liền nháy mắt, con ngươi thâm trầm của anh hơi hơi trầm xuống, tựa hồ là có chút ngoài ý muốn, cảm xúc tuy được khống chế cực kỳ tốt, nhưng lại giống như là một người dưới tâm thế không hề phòng bị, bị người vừa rồi đột nhiên đẩy một phen, vẫn là nhịn không được lảo đảo một chút.

Giống như anh bây giờ.

Anh cho tới bây giờ cũng không hề yêu thích người vợ trước mặt này. Sáu năm trước, cô là vì trợ giúp mẹ cô thuận lợi tiến vào Tưởng gia, mới lựa chọn gả cho mình, mà Ôn Hàn Vũ anh cưới cô, hoàn toàn là bởi vì áp lực gia đình.

Cho dù là hai nhà Ôn – Tưởng sau khi liên hôn, thật sự là ở rất nhiều hạng mục hợp tác phía trên, thu được lợi nhuận rất lớn. Chẳng qua một người phụ nữ, vì giúp mẹ mình từ vị trí tiểu tam lên làm phu nhân, thuận lợi tiến thân vào nhà giàu có mà hy sinh bản thân mình cho hôn nhân.

Ôn Hàn Vũ từ đầu tới đuôi đều khinh thường nữ nhân Đồng Vãn Hâm.

Chính anh cũng thừa nhận, người phụ nữ này, coi như là thức thời, biết chính mình không thích cô, sau khi kết hôn, cô liền bảo phải xuất ngoại đào tạo chuyên sâu, trực tiếp rời đi, vừa đi chính là 6 năm. Trong 6 năm này, cô xem như chưa bao giờ từng liên hệ với anh.

Tính ra, đây là lần đầu tiên bọn họ sau khi kết hôn chính thức chạm mặt?

Thế nhưng cô lại đưa ra yêu cầu ly hôn?

Chương 3

Quan hệ hợp tác mật thiết

Ôn Hàn Vũ cảm giác chính mình giống như chỗ nhạy cảm trong cổ họng bị mắc kẹt một con ruồi, nuốt không được, phun cũng không xong, vô cùng không thoải mái.

"Tôi đã liên hệ tốt với luật sư rồi, đơn thỏa thuận ly hôn tôi sẽ bảo luật sư giao cho Ôn thiếu, nếu không có vấn đề gì, đến lúc đó anh chỉ cần ký tên là được."

Ôn Hàn Vũ híp híp đôi con ngươi, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Vãn Hâm.

Anh vẫn chưa lên tiếng, Vãn Hâm không tự ti cũng không kiêu ngạo mà ngước cổ cùng anh đối diện. Trong bóng đêm bao phủ, hai người liền như vậy đối diện lẫn nhau, trước mặt là người đàn ông con ngươi quá mức thâm trầm, trên ngũ quan tinh tế là sự bình tĩnh trước sau như một, làm cho người ta nhìn không ra tâm tình gì.

Trong lòng cô ẩn ẩn có chút bất an mà đứng lên, thật không phải sợ anh ta không chịu ly hôn, bởi vì Ôn Hàn Vũ cũng ước gì cùng cô ly hôn, nhưng là không biết vì cái gì, chung quy lại cảm thấy được anh ta giờ phút này trong ánh mắt, mang theo vài phần mùi vị xâm lược.

"Cô đem Ôn gia thành cái dạng gì?"

Trầm lặng một lúc, làm cho Vãn Hâm có chút không kiên nhẫn. Cô khẽ nhúc nhích môi đỏ mọng, vừa mới chuẩn bị mở miệng nói chuyện, Ôn Hàn Vũ thế nhưng cũng nhanh chóng từng bước dồn ép cô, giọng nam hùng hậu, giống như được lây nhiễm bởi đêm tối mị hoặc, rõ ràng là lời nói lạnh lùng, lại mang theo vẻ gợi cảm khác thường.

Thân hình cao to của anh hướng đến Vãn Hâm từng bước tới gần, khuôn mặt tuấn tú độc nhất vô nhị kia liền như vậy phóng đại trước mặt cô, làm cho cô có chút khống chế không được mà tim đập nhanh hơn, ngay cả hô hấp đều trở nên mỏng manh.

"Hi vọng xa quá rồi đấy, Ôn Hàn Vũ tôi vì giúp mẹ cô đang từ tiểu tam trở thành phu nhân danh chính ngôn thuận, cô liền cam tâm tình nguyện gả cho tôi. Hiện tại thời cơ chín muồi, cô liền đề xuất ly hôn với tôi?"

"Đồng Vãn Hâm, "qua cầu rút ván" hình dung 4 từ này dùng ở trên người cô, đặc biệt chuẩn xác! Cô đề xuất ly hôn với tôi, cô hẳn là nên quay về hỏi trước ba của cô một chút, Tưởng gia các người có bao nhiêu hạng mục là có liên quan cùng Ôn gia. Chuyện kết hôn - ly hôn hẳn là nên quên đi."

"Ôn Hàn Vũ!"

Vãn Hâm thân mình nhoáng lên một cái. Anh ta dựa vào thân phận giàu có và quyền lực của mình, hơn nữa mỗi một chữ nói ra, liền như vô tình mà tới gần một chút, trên người anh ta hơi thở nam tính bá đạo mãnh liệt mà chui vào bên trong hơi thở của cô, làm cho hô hấp của cô hoàn toàn rối loạn: "Anh, cách xa tôi một chút!"

Cách - xa - tôi - một - chút.

Từ nhỏ đến lớn sống an nhàn sung sướng trong Ôn gia, chưa bao giờ nghe qua một người phụ nữ nào đối với mình nói - anh, cách xa tôi một chút.

Con ngươi đen của anh phát ra ánh sáng lợi hại khác thường, bàn tay vốn nằm gọn trong túi quần, theo bản năng vươn lên, ngay cả bản thân anh đều không ý thức được thì nháy mắt, đã nắm lấy cằm của người phụ nữ trước mặt này.

Vãn Hâm hô hấp cứng lại, thật không ngờ Ôn Hàn Vũ thế nhưng chạm vào cơ thể mình, lực đạo có chút lớn, làm cho cô không tự giác mà nhíu đôi mi thanh tú, thở nhẹ một tiếng.

Ôn Hàn Vũ ngoảnh mặt làm ngơ, thân hình cao lớn thẳng tắp dồn ép tiến lên, Vãn Hâm liền theo bản năng lui lại, sau lưng cô chính là một gốc cây đại thụ, sau khi liên tục lùi lại hai bước, cơ thể mềm mại vừa lúc chống đỡ trên thân cây.

"Ôn Hàn Vũ."

Vãn Hâm âm điệu rõ ràng bắt đầu không yên, hơi thở cô phả ra rất yếu ớt, đôi lông mày thanh tú cũng đều nhíu chặt vào một chỗ, hai tay chống đỡ trên thân cây, không dám lộn xộn: "Anh muốn làm gì? Buông ra!"

"Làm gì?"

Ôn Hàn Vũ cánh môi như hoa khêu gợi hơi hơi động, khóe môi gợi lên một nụ cười lạnh lùng, không sợ độ cong vô cùng âm u lạnh lẽo, lại như trước làm cho con người ta cảm nhận một loại ma lực hấp dẫn trí mạng. Thanh âm trầm thấp của anh, giống như bị lây nhiễm bởi đêm đen u tối, ghé sát rõ ràng vào tai Vãn Hâm, mập mờ nhả từng chữ, lại làm cho người ta run sợ: "Cô nói, tôi muốn làm gì? Đừng ở trước mặt tôi giả dạng làm bộ dáng trinh tiết liệt nữ, người khác không biết Đồng Vãn Hâm cô là cái dạng phụ nữ gì, cô nghĩ rằng tôi không biết? Ngẫm lại cô 6 năm trước đó ôm mục đích như thế nào mà gả cho tôi? Trong 6 năm qua, là tôi khinh thường không thèm chạm vào cô, nhưng cô không được quên, cô trên hết vẫn là người vợ trên danh nghĩa của Ôn Hàn Vũ tôi, cho dù tôi thật sự chạm vào cô, đó cũng là nghĩa vụ của cô, đã rõ chưa?"

Nghĩa vụ?

Vãn Hâm sống ở nước ngoài 6 năm, hơn nữa bản thân cô cùng cá tính chính là không thể trói buộc được, Ôn Hàn Vũ này cư nhiên miệng mồm ác liệt đối với cô mà nói, thật sự quá đáng.

Hôn nhân quả thật là chính cô lựa chọn, thế nhưng anh ta cần gì phải lặp đi lặp lại nhiều lần trước mặt mình mà hạ nhục mình, đem anh ta nâng lên cao như vậy?
Nói trắng ra, Ôn gia cùng Tưởng gia đã liên hôn, đối với anh ta không có chút lợi ích nào?

Vãn Hâm cắn môi, rồi đột nhiên vươn tay, "Ba" một tiếng, trực tiếp đánh vào bàn tay của Ôn Hàn Vũ đang nắm cằm cô, người đàn ông đại khái cũng thật không ngờ cô đột nhiên làm như vậy, chỉ cảm thấy mu bàn tay một trận đau đớn rất nhỏ. Giây tiếp theo, một đôi tay nhỏ bé như trẻ con đã đặt tại ngực mình, trong lúc anh đang bất ngờ không kịp đề phòng thì trong nháy mắt, đẩy anh ra lảo đảo một cái.

Ôn Hàn Vũ  lui lại hai bước, con ngươi thâm thúy hiện lên một tia không dám tin, nhìn về phía Vãn Hâm đối diện.

"Vậy anh giả bộ thanh cao cái gì? Nói trắng ra, kết hôn vốn chính là anh tình tôi nguyện. Ôn Hàn Vũ anh là ai chứ? Anh nếu không nguyện ý, thì 6 năm trước có thể có người cầm dao kề cổ buộc anh cưới tôi à, nào là lợi dụng anh, bây giờ còn thêm “qua cầu rút ván” với “người phụ nữ dối trá” sao?"

"Đồng Vãn Hâm!"

Ôn Hàn Vũ thế nhưng thật ra không nghĩ tới, người phụ nữ còn rất nhanh mồm nhanh miệng. Từ nhỏ đến lớn, người xung quanh không một ai mà không phải nịnh hót anh, hiện tại bị một người phụ nữ mình ghét từ đầu đến chân phản bác, anh chỉ cảm thấy ruồi bọ đang mắc trong cổ họng có vẻ dường như phát triển lớn hơn.

Ngay lúc anh còn chưa kịp phát tác cơn giận, phía sau liền đến gần, một giọng nói khác cất lên: "Hàn Vũ? Đây là Vãn Hâm?"

Hai người đều sửng sốt, Ôn Hàn Vũ giờ phút này hai tay còn duy trì ở hai bên sườn của Vãn Hâm, thân hình người đàn ông cường tráng đem cô dán sát trên thân cây to lớn. Bởi vì là buổi tối, ánh sáng vốn sẽ không tính là rất tốt, hoa viên trên con đường nhỏ ánh vào trên cơ thể của hai người, lại hỗ trợ tạo ra một bầu không khí vô cùng ái muội.

Ít nhất, từ vị trí của người này, Ôn Hàn Vũ hiện tại giống như là bức bách đem Vãn Hâm đặt ở trên thân cây, chuẩn bị làm cái gì đó.

Thời điểm Thẩm Tú Thanh lắc lư thân mình chậm rãi đến gần, nhìn đến, chính là cảnh tượng như vậy.

Đây là bà nội Ôn Hàn Vũ, trước mắt được xem như là người có địa vị cao nhất trong Ôn gia. Mỗi khi trăng rằm ngày 15 sẽ có một bữa ăn chung tại nhà cũ ở Ôn gia, chính là do bà đề nghị, bà đối với khái niệm "gia đình" rất xem trọng. Sau khi chồng bà qua đời, con cháu Ôn gia liền thường xuyên bởi vì một ít quyền lợi buôn bán kinh doanh mà có chút mâu thuẫn, Thẩm Tú Thanh liền cho rằng, người một nhà vứt bỏ không được nhất chính là huyết thống, cho nên trăng tròn hàng năm đều bắt những người trong Ôn gia tề tụ một lần. Đối với bà, phương thức này chính là để gắn kết tình cảm.

Kỳ thật hôn nhân của Ôn Hàn Vũ cùng Vãn Hâm, 6 năm trước, Ôn Hàn Vũ là do ông nội bắt ép đến trên đầu, nhưng là Thẩm Tú Thanh đối với Vãn Hâm thật ra cũng không chán ghét. Hơn nữa những năm gần đây, người của Tưởng gia đối Ôn gia cũng là thái độ khách khí khiêm nhường, hai nhà ở chung hòa hợp, Thẩm Tú Thanh bà hai năm gần đây liền thường xuyên nhắc tới, Vãn Hâm khi nào thì trở về?

Nhưng thật ra cũng không ngờ, cô thật sự đã trở lại, hơn nữa ngay sau khi trở về, liền nhìn thấy cảnh tượng "thân mật" như vậy.

"Bà nội, bà như thế nào lại ra đây?" Ôn Hàn Vũ tiếng nói trầm thấp, mang theo vài phần mùi vị ảo não.

"Hai đứa đang thân mật, bà nội đều hiểu, không cần phải giải thích."Thẩm Tú Thanh híp mắt cười cười, Ôn Hàn Vũ cau mày liền trực tiếp buông Vãn Hâm ra. Môi bạc giật giật, đang muốn giải thích, cũng không nghĩ dư quang nơi khóe mắt vừa lúc nhìn đến Vãn Hâm, thân hình cô liền vội vàng đứng thẳng, không dấu vết mà hướng sang bên cạnh xê dịch thân thể.

Con ngươi đen sáng của anh nhất thời trầm trầm, lời nói đến cổ họng cũng tự động nuốt trở vào.

Cô nhưng thật ra thật sự đối chính mình tránh còn không kịp, là thật sự trở về chuẩn bị ly hôn? Vẫn là muốn quay về là người của Tưởng gia?

Ôn Hàn Vũ đem hai tay chậm rãi nắm lại đút vào túi quần, tâm tư kín đáo, chỉ đứng ở một bên, không hề lên tiếng.

"Bà nội, người khỏe, ngại quá, cháu trở về đường đột, nên chưa kịp đến thăm bà." Vãn Hâm vươn tay vén vén tóc ra sau tai, ổn định một chút tâm tình của mình.

"Trở về là tốt rồi!"

Thẩm Tú Thanh cười khanh khách, một chút cũng không mang dáng vẻ kiêu ngạo: "Vãn Hâm, nhiều năm qua bà đều trông mong gặp cháu. Trước đó ba mẹ cháu đều nói, cháu ở nước ngoài còn có bài vở và việc học chưa hoàn thành, cháu đấy vừa đi chính là 6 năm a, nha đầu, cháu xem như đã trở lại, tảng đá lớn trong lòng bà coi như là được hạ xuống."

Vãn Hâm đưa tay sờ sờ mũi, kỳ thật trong lòng có chút xấu hổ, thật cũng không phải kỳ lạ gì, chính là cảm thấy được chính mình trở về là vì ly hôn, hiện tại lại khiến cho bộ dạng của mình thân thiện như vậy, trong chốc lát đề tài này phải nói ra như thế nào?

"Bà nội, cháu..."

Vãn Hâm bên này trong lời nói còn do do dự dự chưa có nói xong, phía sau bỗng nhiên có người tiến đến gần. Một thanh âm ngoài ý muốn vang lên: "Vãn Hâm? Là Vãn Hâm sao?"

Xem ra mọi người không sai biệt lắm cũng đều đến đông đủ rồi.

Tưởng Lại Dực cùng Đồng Thanh Mộng nghe âm thanh nói chuyện, cũng đi theo ra, còn tưởng rằng là ai đến đây, không nghĩ đến "ai" ở đây lại là đứa con gái này!

Bất ngờ ngoài ý muốn nhất lại là Đồng Thanh Mộng, bà buông lỏng cánh tay của chồng, nghiêng ngả lảo đảo tiến lên: "Vãn Hâm, con gái, con trở về khi nào thế? Như thế nào trở về cũng không nói với mẹ một tiếng?"

"Vừa mới trở lại 2 tiếng trước."

Giọng nói của Vãn Hâm rất bình tĩnh, cô đối với mẹ nở một nụ cười tươi, tầm mắt lại dừng ở trên người Tưởng Lại Dực cách đó không xa. Người đàn ông nhìn thấy hình dáng của cô, cũng bất ngờ nhưng lại không vui cho lắm, Vãn Hâm cũng chẳng qua chính là cười cười, kêu một tiếng: "Ba."

"Như thế nào trở về cũng không nói một tiếng?" Tưởng Lại Dực gật gật đầu.

"Vâng, con trở về chính là có vài việc cần xử lý, xử lý xong rồi sẽ quay về bên kia, cho nên con..."

Vãn Hâm nhướng đôi mi thanh tú, trong lòng cân nhắc, trước mắt hẳn là cần gặp mặt mọi người, cũng xem như đều tới cả rồi, cô có phải hay không có thể đề xuất việc ly hôn? Thế nhưng cô còn chưa kịp nói về đề xuất này, Thẩm Tú Thanh lại nhanh hơn cô một bước cất tiếng: "Cái gì? Vãn Hâm, cháu đã trở về còn muốn đi?"

Bà dĩ nhiên là không đồng ý: "Bà nói Vãn Hâm a, cháu năm nay cũng trưởng thành rồi, Hàn Vũ cũng không nhỏ, các cháu kết hôn đã nhiều năm như vậy, vẫn luôn ở xa hai nơi, lúc trước cháu là vì việc học, hiện tại cũng gần như đã xong hết rồi chứ? Còn đi? Đây là cháu không đúng!"

"Bà nội, cháu..."

Người của Ôn gia thật ra rất nhiều, Vãn Hâm thử nói vài lời đều bị đánh gãy giữa chừng, lúc này đây cũng không ngoại lệ. Vì vậy thời điểm vợ chồng Ôn gia từ cửa chính đi ra, cũng chính là ba mẹ của Ôn Hàn Vũ, Ôn Hạo Hiên cùng Hàn Ất Mạt, chính là bất kể là ai từ cửa đi ra, gặp được Vãn Hâm đứng ở chỗ này, thần sắc trên mặt, đều là kinh ngạc.

"Vãn Hâm? Vãn Hâm đã trở lại?"

Vãn Hâm chịu đựng thở dài một cái. Trong lòng cũng không biết là nên khóc hay nên cười, giống như mọi người trong Ôn gia đều nhớ rõ không quên, cô là “con dâu không xứng chức con dâu” của Ôn gia, vừa đi một cái là 6 năm, đột nhiên trở về, từng bước từng bước thế nhưng cũng đều liếc mắt một cái liền nhận ra cô.

Chương 4

Làm quần áo cưới cho người khác

(Đây là tên một bài thơ Trung Quốc. Dịch theo nghĩa đen là làm quần áo cho người khác và thấy mọi người hạnh phúc khi họ kết hôn. Dịch theo nghĩa bóng là đơn giản muốn mang lại lợi ích cho người khác trong khi người ta không thấy biết ơn cho lắm, kiểu như bị lợi dụng, theo editor hiểu là như thế)

Xuất phát từ phép lịch sự, Vãn Hâm vẫn là thoải mái tự nhiên, hào phóng mà nở nụ cười, ngoan ngoãn kêu một tiếng: "Ba, mẹ."

"Thật đúng là Vãn Hâm!"

Mẹ Ôn Hàn Vũ tiến lên, đem Vãn Hâm trước sau đánh giá một chút, cười có chút giả tạo: "A, lúc này trở về có hơi đường đột, Vãn Hâm a, từ nước ngoài quay về hả? Mặt mũi càng ngày càng đẹp."

"Cám ơn mẹ, mẹ cũng càng ngày càng trẻ ra."

Ôn mẫu nghe vậy, cười đến giả dối hơn nữa: "Thật không? Nhưng cũng không thể so sách với người trẻ tuổi các con được."

Mẹ Ôn Hàn Vũ, năm đó là người đầu tiên không đồng ý Vãn Hâm gả vào Ôn gia. Tuy rằng mấy năm nay, cơ bản quan hệ giữa bà với cô con dâu này cũng không xảy ra vần đề gì lớn cho lắm, thế nhưng có chút ngăn cách, theo thời gian trôi qua, không tăng cũng không giảm.

"Trở về là tốt rồi, con cùng Hàn Vũ cũng đều không còn nhỏ, luôn ở riêng hai nơi như vậy cũng không phải biện pháp tốt, vốn dĩ mẹ cùng ba mẹ con cũng có đề cập qua chuyện này."

Ôn Hạo Hiên lúc sau mở miệng, rốt cuộc vẫn là người đàn ông làm chủ ở Ôn gia, nói chuyện phong thái rất trầm ổn, Ôn Hàn Vũ có một ít mánh khóe thủ đoạn cũng như khí phách, đều là kế thừa từ Ôn Hạo Hiên: "Mọi người cũng đừng đứng ở bên ngoài nữa, đi vào ăn cơm thôi, người hầu đều đã bày sẵn đồ ăn trên bàn rồi."

Mọi người hiển nhiên đều đồng ý, Đồng Thanh Mộng kéo tay Vãn Hâm. Nơi này đang có nhiều người bên trong, đối với Vãn Hâm mà nói rất đúng ý cô, cô cúi người vừa mới chuẩn bị nói với mẹ mình cái gì đó, Ôn Vũ Hàn đứng một bên vẫn đang trầm mặc lại ở phía sau nặng nề lên tiếng:

"Trước khi ăn cơm, tôi nghĩ cô hẳn là có chuyện quan trọng cần tuyên bố."

Chân dài của người đàn ông bước đi, hướng đến Vãn Hâm mà đi qua. Sau khi đứng sóng vai cùng cô thì thân thể thoáng nghiêng về hướng cô, anh ngũ quan tuấn tú bị bao phủ trong bóng đêm, đen tối không rõ, môi bạc gợi lên một độ cong, lại vô cùng lạnh lẽo: "Cô có thể cố gắng tính toán ngồi ăn cơm trước, sau đó hẵng nói?"

Ôn Hàn Vũ nói những lời này, Vãn Hâm dĩ nhiên là không có khả năng mà nghe không hiểu.

Thẩm Tú Thanh là người đầu tiên dừng chân, nhìn Vãn Hâm rồi đến gần, tò mò hỏi: "Có việc? Chuyện gì mà phải nghiêm trọng thế?"

Mọi người cũng tự nhiên đồng loạt dừng bước.

Vãn Hâm bị nhìn chăm chú có chút không được tự nhiên, thế nhưng đã muốn nói ra, dù sớm hay muộn cũng đều là nói, nếu Ôn Hàn Vũ đã mở miệng, hiện tại cô liền nhân cơ hội nói ra luôn.

Bình ổn cảm xúc, Vãn Hâm mới chậm rãi mở miệng: "Vâng, con thật ra là có chút việc cần bàn bạc cùng mọi người. Kỳ thật con lần này trở về, là muốn cùng Ôn Hàn Vũ bàn chuyện ly hôn, cụ thể sự tình, con đều đã giao cho luật sư. Con nghĩ con không cần mọi người tính toán về việc chia tài sản, cho nên đoạn hôn nhân này, hữu danh vô thực đã 6 năm, hiện tại con nghĩ nên kết thúc rồi, sau khi ly hôn con sẽ quay về Mỹ."

"Hừ, cô hằng năm đều ở nước ngoài, thật đúng là không đơn giản, lần này trở về, tuy không phô trương nhưng cũng không khiêm tốn. Vãn Hâm, cô nhưng thật sự không lên tiếng thì thôi một khi cất lời lại làm cho mọi người một phen kinh ngạc đấy!"

Hàn Ất Mạt không đợi Vãn Hâm nói xong, liền kỳ quái hừ một tiếng, đại khái là, từ xưa bà đều đối với con dâu có nhiều thành kiến. Đối với người như Vãn Hâm này, Hàn Ất Mạt nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt, vừa mới xem như là cố kỵ mặt mũi hai nhà, lúc này Vãn Hâm lại nhắc tới ly hôn, bà cảm thấy không thể kìm nén.

Vãn Hâm cũng biết chính mình đưa ra ly hôn là có điểm đường đột, thế nhưng vấn đề này, cô một chút cũng không thể trì hoãn được. Lúc này Hàn Ất Mạt cho dù có nói khó nghe, cô cũng biết được, nói như thế nào cũng là trưởng bối, cô không nghĩ sẽ tạo ra phiền phức, nên lựa chọn không nhìn đến.Chủ nhân của Ôn gia, trước mắt vẫn là Thẩm Tú Thanh, cho nên Vãn Hâm hiện tại quan tâm chính là thái độ của bà.

Cô nhìn Thẩm Tú Thanh hơi hơi cuối đầu, giọng điệu nghiêm túc: "Bà nội, không phải như vậy, cháu bất ngờ đưa ra ý muốn ly hôn, dù sao cũng không phải nhất thời tùy hứng. Bởi vì 6 năm trước, cháu cùng Ôn thiếu kết hôn, cũng không phải chúng cháu tự nguyện, 6 năm qua, chúng cháu cũng không có thời gian chung sống với nhau. Giống như bà vừa nói, chúng cháu đều đã trưởng thành, nếu lại lãng phí thời gian với nhau, dường như đối với tất cả mọi người không tốt lắm, cho nên cháu nghĩ..."

Vãn Hâm nhìn về phía người đàn ông vẫn đứng ở một bên, vẻ mặt thâm trầm, nhìn không ra cảm xúc phập phồng gì, nhíu mày, nói: "Ôn thiếu hẳn là rất muốn cùng tôi ly hôn, đúng không? Ôn thiếu."

Ôn Hàn Vũ con ngươi trầm xuống, hai bàn tay trong túi quần theo bản năng mà chậm rãi nắm chặt, cánh môi mỏng lạnh nhạt mà khêu gợi nhếch nhếch, nhưng không trả lời.

Không biết vì cái gì, anh chỉ cảm thấy người phụ nữ trước mặt này, cùng với anh có 6 năm danh nghĩa vợ chồng, khóe miệng chứa ý cười lãnh đạm nhạt nhẽo, thấy thế nào cũng vô cùng chướng mắt, làm cho anh có một loại xúc động muốn tiến lên giày xéo.

"Đồng tiểu thư, tính tình cô có vẻ hơi tùy hứng, ở nước ngoài sống 6 năm, trở về nghĩ muốn ly hôn liền ly hôn, việc này tôi nghĩ nên hỏi một chút, Tưởng tiên sinh, ông bằng lòng tán thành?"

Hàn Ất Mạt cau mày, biểu cảm trên mặt đều vô cùng sắc bén, bà nhìn về phía nhà họ Tưởng, tầm mắt lại dừng trên mặt Đồng Thanh Mộng, miệng cười đầy giễu cợt lạnh lùng: "Năm đó tôi đã không đồng ý hôn sự này, hôn nhân thương mại, Ôn gia chúng ta có thể lựa chọn rất nhiều gia đình, danh môn khuê các, thiên kim chân chính nhà giàu có còn nhiều mà, chỉ vì "muốn làm quần áo cưới cho người khác", còn muốn cưới về thiên kim tiểu thư "miền núi"? Hiện tại “cánh” người ta cứng cáp rồi, lại nghĩ muốn bay đi."

Hàn Ất Mạt nói những lời khó nghe này, biểu tình trên mặt Đồng Thanh Mộng thập phần miễn cưỡng, bà vốn chỉ muốn kéo con gái, lúc này bởi vì Hàn Ất Mạt nói vài câu không nặng không nhẹ, trong lời nói lại chứa mười phần châm biếm, theo bản năng mà xiết chặt cánh tay Vãn Hâm.

Ở đây không ai không biết rằng, Đồng Thanh Mộng bà từ tiểu tam đi lên, mà con gái của bà - Đồng Vãn Hâm, danh xưng "Sơn trại thiên kim", cũng tự nhiên là bởi vì thân phận của bà mà có liên quan.

6 năm trước, vợ trước của Tưởng Lại Dực bị bệnh qua đời. Tưởng Lại Dực có ý muốn Đồng Thanh Mộng tiến vào Tưởng gia, để cho Vãn Hâm nhận tổ tông, nhưng là lúc ấy các trưởng bối trong Tưởng gia không đồng ý. Bởi vì Đồng Thanh Mộng sinh ra trong gia đình bình thường, cũng vì nảy sinh tình cảm mà có con với ông, sinh ra đứa con thế nhưng lại là con gái, do đó bà không có chỗ dựa vững chắc để tiến vào Tưởng gia. Tưởng Lại Dực cũng rất kiên trì, ông cùng Đồng Thanh Mộng sau đó vẫn kết hôn, Đồng Thanh Mộng thuộc loại phụ nữ dịu dàng tao nhã, Tưởng Lại Dực thật sự rất thích bà. Lúc ấy bởi vì các trưởng bối trong Tưởng gia không đồng ý, nên Đồng Thanh Mộng cũng không quá mức đem chuyện này để trong lòng, vẫn đợi cho đến khi mẹ của bà, cũng chính là bà ngoại Vãn Hâm, đột nhiên ngã bệnh, cần không ít tiền, hai mẹ con đang lúc "cùng đường bí lối", Tưởng Lại Dực tỏ ý, chỉ cần Vãn Hâm gả cho Ôn Hàn Vũ, Đồng Thanh Mộng lúc đó có thể tiến Tưởng gia, mà ông cũng sẽ dựa vào địa vị của mình mà vô điều kiện giúp đỡ, chữa bệnh cho mẹ vợ.

Vãn Hâm cũng không ngốc, cô không có khả năng mà không biết, ba mình đối với mình bàn tính cái gì. Tưởng Lại Dực vốn dĩ để ý đến đứa con gái của vợ trước, Tưởng Kỳ Nhã, cũng chính là chị gái cùng cha khác mẹ với Vãn Hâm, khi còn bé bởi vì sốt cao, chỉ số thông minh có vấn đề, Tưởng Lại Dực sợ cả đời này sẽ không có đứa con để kế thừa gia nghiệp của Tưởng gia, ông chỉ có thể hạ chủ đích với Vãn Hâm.

Cả thành phố B, mặc kệ là 6 năm trước, hay là 6 năm sau, ai cũng đều biết, Ôn gia Ôn Hàn Vũ, tuấn tú lịch sự, thân phận địa vị trong Ôn gia lại không thể khinh thường, Ôn Hàn Vũ bản thân anh lại thập phần không chịu thua kém, tuổi còn trẻ cũng đã lên như diều gặp gió.Hàn Ất Mạt kia nói cũng thật ra không có gì sai, Ôn Hàn Vũ trong lời nói muốn phụ nữ, phỏng chừng thật sự chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay nhỏ bé, vô số thục nữ khuê các có thể nói là chạy theo như vịt.

Vãn Hâm khi đó là vì bà ngoại mới đem bản thân lựa chọn gả cho Ôn Hàn Vũ, mà Ôn Hàn Vũ năm đó là vì cái gì mà cưới cô?

Chẳng qua là Tưởng gia ở phía Nam có một miếng đất, cùng với những năm gần đây, Ôn gia cùng Tưởng gia trong lúc đó có một hạng mục lớn cần hợp tác.

Vì "lợi ích" như vậy mà hình thành hôn nhân, Vãn Hâm cũng đã nghĩ đến, dường như không có việc gì mà ở nước ngoài, nghỉ ngơi cả đời, sống một cuộc sống như vậy, mà Ôn Hàn Vũ ở thành phố B, mặc kệ có bao nhiêu phụ nữ, đều không có quan hệ gì đến cô, bọn họ cứ như vậy bên ngoài giả dạng êm ấm là được rồi.

Ít nhất, lúc ban đầu, cô chính là nghĩ như vậy.

Thế nhưng tình huống hiện tại cũng có chút biến hóa, cô không thể tiếp tục cùng anh ta duy trì đoạn quan hệ hữu danh vô thực này nữa, cô nhất định phải ly hôn.

"Việc này do chính một mình bản thân con quyết định, cùng ba con không có liên hệ, bọn họ cũng không biết con hôm nay trở về, càng không biết con cùng với Ôn Hàn Vũ muốn ly hôn."

Vãn Hâm sống lưng thẳng tắp, không kiêu ngạo không sủng nịnh, người phụ nữ với tiếng nói mềm mại, mỗi một chữ nói ra đều lộ ra sự kiên định, cân nhắc trước sau: "Con biết có thể mọi người nghĩ rằng con không tôn trọng Ôn gia các người, nhưng con nghĩ, cuộc hôn nhân này, con cùng Ôn Hàn Vũ là người trong cuộc, con nghĩ anh ấy nhất định cùng con giải quyết chuyện ly hôn này, cho nên con..."

"Tôi nói với cô là tôi đồng ý?"

Ôn Hàn Vũ giọng nam trầm thấp, đơn giản nói một câu, lộ ra giọng mỉa mai.

Anh ít nhiều cũng là người đàn ông khôn khéo, như thế nào có thể không biết, người phụ nữ Đồng Vãn Hâm này, thật ra cũng rất thông minh, làm trò trước mặt hai nhà, vô tình hoặc cố ý, luôn hận không thể đem vấn đề này, đá qua trên người anh, như vậy cô có thể dễ dàng đạt được mục đích?

Ôn Hàn Vũ con ngươi trầm  trầm, mặc kệ mục đích của người phụ nữ này rốt cuộc là cái gì, thông qua việc ly hôn, vẫn là có âm mưu khác nào đó, đối với anh mà nói, anh hoàn toàn sẽ không làm cho bản thân mình đối với mục đích của cô ta trở thành "ván cầu".

Nếu thật sự muốn ly hôn, anh hoàn toàn đồng ý, dù sao mặc kệ là trưởng bối Ôn gia, hay là trưởng bối của Tưởng gia, anh cũng không có hứng thú đi ứng phó, nếu là cô ta muốn, cô ta hẳn là tự mình thu thập cục diện rối rắm này.

Dù sao "cô vợ" này, với anh mà nói, có cùng không có, thì có cái gì khác nhau?

Vãn Hâm nào đâu ngờ rằng, Ôn Hàn Vũ lại cự tuyệt rõ ràng như thế?

Cô vốn dĩ mong đợi Ôn Hàn Vũ ở đây, dù sao cuộc hôn nhân 6 năm của hai người, không có tình cảm gì, phải ly hôn cũng không có gì đáng trách. Anh ta có  thân phận tôn quý như vậy, tin tưởng có rất nhiều phụ nữ đổ xô vào, hơn nữa 6 năm qua, anh ta cũng không có nhàn rỗi, thường xuyên có người đẹp vây quanh. Phương diện phụ nữ, nghe nói còn có một tình nhân cố định. Người này, anh ta che chở rất tốt, rất ít đăng báo, thế nhưng cô xác định, thật sự là có người phụ nữ như vậy tồn tại.

Cô bây giờ hào phóng như vậy trả lại thân phận "Ôn thiếu phu nhân", anh ta thế nhưng còn không đồng ý?

Hàn Ất Mạt thật ra cũng ngoài ý muốn, thế nhưng bà trước sau như một hiểu rõ đứa con trai kiêu ngạo này, biết anh đối với người vợ này có nhiều bất mãn. Hiện tại bảo không đồng ý, cũng tự nhiên là bởi vì công ty có quan hệ hợp tác hạng mục, bà cũng không yên tâm, chẳng qua mượn cơ hội "bỏ đá xuống giếng", dĩ nhiên là không thể thiếu.

"Việc này, Tưởng gia các người có phải có điểm quá đáng hay không? Xem Ôn gia chúng tôi thành dạng gì? 6 năm trước muốn lợi dụng chúng tôi, liền đem con gái gả sang đây, cũng không quan tâm Hàn Vũ nó có thích hay không. Hiện tại “hai cánh cứng cáp”, cảm thấy có thể bay một mình, liền chạy trở về trở mặt nói cái gì ly hôn? Tưởng tổng, cái này tôi là không thể không nói, phu nhân của ông, thật đúng là nhị phu nhân, dạy dỗ con gái, lời nói việc làm đều là không có phép tắc như vậy sao?"

Chương 5

Muốn ly hôn, cũng phải là Ôn gia đề xuất trước

Tưởng Lại Dực nhíu mày, nhìn Vãn Hâm oán trách, ngại có nhiều người ở đây, ông cũng không tiện nổi giận, nhưng biểu tình trên mặt đã ẩn nhẫn đến cực hạn rồi.

Vãn Hâm cũng không có thời gian để ý đến tâm trạng của cha mình, cô nghe Hàn Ất Mạt nói nhiều như vậy, trong lời nói không một chữ nào là không nhắm vào mình cùng mẹ mình, trong lòng cô tự nhiên mất hứng. Lúc trước đã lựa chọn không nhìn đến, Hàn Ất Mạt lại từng bước ép sát, được một tấc lại muốn tiến lên một thước, tính cách Vãn Hâm mạnh mẽ, hơn nữa 6 năm qua, ở nước ngoài nên chưa từng sống chung qua với Hàn Ất Mạt, bà ném ra mấy câu bén nhọn như vậy, cô rốt cuộc vẫn là không nhịn được.

"Đừng nói chuyện 6 năm trước, con 6 năm qua đều ỏ nước ngoài, nhưng con vẫn có xem tin tức, Ôn thị thật sự rất mạnh, con trai của mẹ cũng thật rất giỏi, thế nhưng mẹ có dám nói rằng, Ôn thị 6 năm qua phát triển như thế, hoàn toàn là không cần Tưởng thị hợp tác? Còn có, cho dù con trai mẹ thân phận kiêu ngạo cao quý, thế nhưng mẹ con cũng không thể để mẹ tùy tiện chê bai như vậy, con nghĩ cần tôn trọng lẫn nhau. Ly hôn là con nói ra. mẹ có cái gì không hài lòng thì cứ hướng đến con. Mẹ là trưởng bối, muốn đánh hay la mắng, con sẽ không đánh trả hay cãi lại, nhưng với mẹ con thì không được!"

Đồng Thanh Mộng đáy mắt lóe lên, bà muốn tiến lên lôi kéo con gái, để cho cô không cần nói nữa.

Thế nhưng bên này bà chưa kịp nhấc chân, Hàn Ất Mạt bị Vãn Hâm nói mấy câu sắc mặt vô cùng khó coi. Bản thân bà là người cao ngạo dễ tức giận, làm sao có thể chấp nhận bị con dâu nói như vậy?

Vẫn là chính bà không thích người "con dâu" này.

"Tôi cũng không có nói sai cái gì, nếu cô cảm thấy tôi hạ nhục mẹ cô, thì cũng không tới phiên cô chỉ trích tôi, mẹ cô chính bà ấy còn không mở miệng lên tiếng; phép tắc, lịch sự của cô ở đâu?

Hàn Ất Mạt xuất thân cũng không kém, từ nhỏ chính là thiên kim tiểu thư sống an nhàn sung sướng, quan niệm gia môn rất được xem trọng. Bà đã không vừa ý nổi Vãn Hâm, mà cô hiện tại lại đưa ra đề nghị ly hôn, bà cảm thấy đối với Ôn gia, "cánh" cô đã cứng cáp, trực tiếp không quan tâm mà bỏ qua mặt mũi của Ôn gia

"Được rồi! Tất cả đừng nói nữa!"

Ôn Hạo Hiên cau mày, nặng nề ra tiếng, biểu tình trên mặt ông cũng không được tốt cho lắm. Thế nhưng trước tình huống này, ông tự nhiên cũng không định cùng Vãn Hâm nói thêm cái gì, nhìn sang Tưởng Lại Dực, đắn đo nhất định cùng chừng mực, mở miệng: "Lão Tưởng, tuy rằng đây là chuyện của hai đứa nhỏ, nhưng dù sao ông cũng biết, Ôn gia chúng tôi cùng Tưởng gia các người đều không phải là gia đình bình thường. Vãn Hâm vừa trở về, tôi không biết ý tứ con bé như vậy là có ý gì, tạm thời ông đem con bé mang về, mặc kệ tình hướng gì, sau khi tìm hiểu rõ ràng, chúng ta lại ngồi xuống nói chuyện, ông coi xem thế nào?

Tưởng Lại Dực đương nhiên là cầu còn không được: "Được rồi, hôm nay thật sự xấu hổ, tôi cũng thật không biết."

Ông nổi giận đùng đùng trừng mắt, liếc nhìn Vãn Hâm một cái, lôi kéo Đồng Thanh Mộng một bên đang muốn nói lại thôi liền nói: "Theo tôi trở về."

Người phụ nữ dịu dàng như nước Đồng Thanh Mộng, trong lòng biết rõ, chuyện tình lần này, là do Vãn Hâm quá mức đường đột, bà cũng không tiện nói nhiều, huồng chi hiện tại cũng thật sự không thích hợp nói thêm cái gì. Bà ầm thầm nháy mắt với Vãn Hâm, để cô cùng đi theo về nhà nói chuyện sau.

Vãn Hâm trong lòng cân nhắc một chút, cuộc hôn nhân này cô nhất định phải từ bỏ, nhưng là như bây giờ chỉ sợ Ôn gia cảm thấy mặt mũi cao thấp không đến mặt bàn, hơn nữa Ôn Hàn Vũ này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Quên đi, ngày mai cô sẽ gặp riêng một mình anh ta để nói chuyện, hiện tại làm trò trước mặt trưởng bối, cô cảm thấy chính mình cũng thật là càng nói càng sai, liền cùng Thẩm Thanh Tú đánh mắt chào hỏi qua, lúc này mới theo Tưởng Lại Dực cùng nhau rời khỏi Ôn gia.

Ôn Hàn Vũ con ngươi thâm thúy, không hề chớp mắt dừng trên bóng dáng nhỏ xinh kia, vẫn chờ cô lên xe, đóng cửa xe, tầm mắt cô vẫn trước sau không nhìn qua anh lấy một lần.

Anh cảm thấy được, con ruồi bọ trong cổ họng kia, thật đúng là ngày càng phát triển hơn!

Đồng Vãn Hâm!

Hầu kết người đàn ông nhấp nhô cao thấp một chút, ba chữ kia trên đầu lưỡi anh, lăn lộn qua lại, ngũ quan xinh xắn, biểu tình trên mặt lại rất lạnh lùng, con ngươi chợt lóe, đen tối không rõ.

"Hàn Vũ, việc này con biết không?"

Mọi người trong Tưởng gia đều đã đi rồi, Hàn Ất Mạt vẫn là người đầu tiên nhảy ra, kéo tay con trai, nhớ lại Đồng Vãn Hâm vừa mới như vậy, bà vô cùng tức giận không chỗ phát tiết: "Thật sự là quá đáng! Đồng Vãn Hâm này, xú nha đầu không biết trời cao đất rộng, cô ta có phải thật sự là điên rồi? Cũng dám đưa ra ly hôn, mẹ muốn nói, cho dù thật muốn ly hôn, cũng là Ôn gia chúng ta không cần Tưởng gia bọn họ."

"Mẹ, chuyện này con sẽ xử lý tốt, mẹ đừng lo lắng, con có chút mệt, con đi lên nghỉ ngơi trước đây.""Hàn Vũ, Hàn Vũ con đợi đã, mẹ còn muốn cùng con nói chuyện mà!"

Hàn Ất Mạt nhìn thấy Ôn Hàn Vũ trực tiếp cởi tây trang bên ngoài, đưa cho người hầu bên cạnh, cơm cũng không ăn, liền lên lầu, bà nhắm mắt đi lên đuổi theo, cuối cùng bị Ôn Hạo Hiên ngăn lại.

"Tôi đi lên, bà ở lại đây cùng mẹ."

Hàn Ất Mạt còn muốn nói cái gì, Ôn Hạo Hiên đã lướt qua bà, đi theo Ôn Hàn Vũ lên lầu.

Bà nhấp nháy môi, lại nhìn thoáng qua trong phòng khách, Thẩm Tú Thanh sắc mặt không tốt lắm, nghĩ ngợi, tiếp tục nhìn qua mà nói: "Mẹ, người mẹ không có việc gì chứ? Nha đầu Vãn Hâm kia thật sự quá đáng! Mẹ ngàn vạn lần không cần bực tức, haizz, lúc trước con đã nói rồi, loại con gái này không được, thật sự không được."

Thẩm Tú Thanh ghét nhất bộ dáng hận không thể chê bai, chế giễu của Hàn Ất Mạt, gậy ba-toong trong tay bà gõ mạnh trên mặt đất một cái, âm thanh vang rền, vô cùng uy nghiêm: "Đừng nói nữa! Một bàn tay có thể tạo ra tiếng? Đừng luôn chỉ biết chỉ trích người khác, cũng nên ngẫm lại chính mình có vấn đề hay không."

"Ất Mạt, mẹ hiện tại liền trực tiếp nói cho con biết rằng, đã kết hôn, cũng đừng nghĩ ly hôn, con biết mẹ là có ý tứ gì, cho nên không cần gây trở ngại chứ chưa nói đến việc không giúp được gì, mặt khác chuyện này, đến lúc đó mẹ cùng thông gia gặp nhau tự tìm hai bọn nó nói chuyện."

Bà phất phất tay, hướng tới người hầu bên cạnh vẫn luôn chăm sóc mình, hừ một tiếng: "Mẹ không cần có người chăm nom, con trở về phòng đi, hôm nay cũng không cần ăn cơm."

Dừng một chút, lại thở dài một tiếng: "Đứa nhỏ Sương Thanh kia, bảo hôm nay sẽ về nhà, cũng không thấy đâu, vốn muốn ăn một bữa cơm ấm áp, hiện tại đều biến thành như vậy, tâm tình gì đều không có, được rồi được rồi, đều giải tán, cho người hầu đem thức ăn thu dọn một chút, mẹ cái gì cũng đều ăn không vô."

Hàn Ất Mạt đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy chính mình tựa hồ là chẳng hiểu ra sao huých mũi thất vọng, bà oán hận giẫm giẫm chân, miệng không phục than thở.

Xú nha đầu Đồng Vãn Hâm kia chỉ giỏi mang đến tai họa, hiện tại như thế nào từng bước từng bước không xem bà ra gì?

Bà làm sai cái gì, nói sai cái gì?

Tưởng gia.Vãn Hâm hít sâu một hơi, nhìn thấy Tưởng Lại Dực xuống xe, đi nhanh hướng tới cửa chính, cô vươn tay sờ sờ cái mũi, nhấc chân vừa mới chuẩn bị đuổi theo, Đồng Thanh Mộng lại lén giữ cô lại.

"Vãn Vãn, con đợi ngoài này một lát, trước mắt đừng có đi vào vội."

"Mẹ."

Vãn Hâm biết bản thân mẹ cô đang lo lắng điều gì, 6 năm trước mình cũng đã đủ tự lập, hiện tại tự nhiên trở về không phải nông nổi nhất thời, trấn an cười cười, vỗ vỗ mu bàn tay trắng noãn của bà, ôn nhu trấn an: "Mẹ đừng lo lắng, việc này con không phải đột nhiên quyết định, đã suy nghĩ kỹ trước khi nói ra, hiện tại không phải tất cả tình hình thực tế đều ổn sao? Con cần gì phải đem chính mình buộc vào cuộc hôn nhân vặn vẹo không có ý nghĩa này? Con sẽ cùng ba nói rõ ràng, mẹ đừng nghĩ nhiều làm gì."

Đồng Thanh Mộng vẫn là lo lắng, bà liếc mắt một cái đã thấy Tưởng Lại Dực đi vào cửa chính, khuôn mặt buồn rầu: "Trên đường trở về ông ấy một câu cũng không nói, mẹ biết rõ tính tình của ông ấy, ba con hẳn là thật sự bị chọc tức. Vãn Vãn, con mấy năm nay ở nước ngoài không phải cũng rất tốt sao? Con hẳn là nên trụ thêm vài năm nữa chứ, bên này mẹ cùng bà ngoại con bên kia con cũng không cần phải quan tâm, ba con đều đối xử rất tốt, dù sao con cùng Ôn Hàn Vũ cứ như vậy là tốt rồi."

"Con không biết, tháng trước, Ôn thị cùng Tưởng thị mới ký một cái hạng mục lớn, hiện tại nếu hôn sự của tụi con xảy ra vấn đề, đến lúc đó hai nhà khẳng định sẽ trở mặt."

Vãn Hâm biết, bản thân mẹ mình năm đó không phải thật sự muốn vào Tưởng gia làm nhị phu nhân, cô không rõ ràng lắm mẹ mình lúc trẻ thời điểm là như thế nào cùng ba cô cùng một chỗ. Năm đó Tưởng Lại Dực đã có vợ con, cái gọi là "Tiểu tam lên ngôi", bị người ngoài cho đội nón xanh trên đầu, Vãn Hâm đều có thể khinh bỉ, thế nhưng người này lại chính là mẹ ruột cô, sinh ra và nuôi dưỡng mình, nên cô cũng không có suy nghĩ gì.

Cô biết, trong lời nói của mẹ mình, cũng không phải không có đạo lý, dù sao Tưởng gia cùng Ôn gia cũng không phải là gia đình bình thường, vốn chính là một cuộc hôn nhân thương mại. 6 năm trước cô cam tâm tình nguyện khoác trên mình bộ váy cưới, hiện tại dựa vào đâu mà lựa chọn quyền lợi?

Huống chi, như mẹ đã nói, 6 năm qua này, cô cũng bất quá chỉ là mang danh nghĩa "Ôn phu nhân" mà thôi, trên thực tế, cô thật sự cùng Ôn Hàn Vũ so với người xa lạ còn muốn xa lạ hơn.

Thật ra cô có thể lựa chọn, tiếp tục định cư ở nước ngoài, Tưởng Lại Dực không có ý kiến gì, Ôn Hàn Vũ lại càng không cần hỏi qua. Bà ngoại cùng mẹ cô cũng có thể thản nhiên sống nốt nửa đời còn lại.

Những điều này đều là cô lúc ban đầu nghĩ tốt đường lui cho mình, thế nhưng hiện tại tình huống đã không giống với tính toán ban đầu, cô cho dù là muốn duy trì cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này, lựa chọn ở nước ngoài tiếp tục định cư cũng không thể được.

Cô bắt buộc phải ly hôn.

"Mẹ con biết mẹ đang lo lắng cái gì, kỳ thật con ở nước ngoài bài vở và bài tập cũng đều không sai biệt lắm đã hoàn thành. Ở bên kia con đã tìm được công ty rất lớn, đến lúc đó con sẽ có được công việc tốt, nếu ba con, ông ấy thật sự không thể thông cảm và hiểu cho con, mẹ, mẹ liền cùng với bà ngoại, cùng nhau cùng con ra nước ngoài đi."

"Vãn Vãn, như thế..."

"Các người còn đứng ở bên ngoài làm cái gì?"

Đồng Thanh Mộng một câu còn chưa có nói xong, Tưởng Lại Dực sắc mặt thâm trầm đứng ở cửa, đại khái là thấy mẹ con hai người chậm chạp không vào nhà, ông hai tay khoanh lại, phát ra âm thanh trầm thấp: "Vào nhà."

Đồng Thanh Mộng vội vàng đem lời nói bên miệng nháy mắt nuốt trở vào, bà cầm tay con gái, khuôn mặt u sầu.

"Đừng lo lắng, mẹ, bản thân con sẽ giải quyết tốt, mẹ trước tiên đi lên nghỉ ngơi đi."

Vãn Hâm nhưng thật ra thái độ bên ngoài đã chuẩn bị tốt, đã lường trước được, bản thân cô đột nhiên đề xuất ly hôn, ba cô sẽ có phản ứng thế này. Có một số việc, sớm muộn gì đều phải đối mặt, cô hiện tại giành giật từng giây từng phút, thầm nghĩ mau chóng đem việc ly hôn xử lý tốt.

Đồng Thanh Mộng còn muốn nói cái gì đó, Tưởng Lại Dực phía sau cũng không vừa ý việc bà tiếp tục ở đây nói nhảm gây phiền phức, kêu bà lên lầu trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau