TỔNG TÀI BÁ ĐẠO GIÀNH VỢ YÊU 2

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng tài bá đạo giành vợ yêu 2 - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Muốn gắn mác “độc thân” trên người

"Vãn Vãn, con ngồi đi, cuối cùng là vì nguyên nhân gì, khiến con đột nhiên vội vàng quyết định ly hôn như vậy?"

Đồng Thanh Mộng vừa đi, Tưởng Lại Dực liền ngồi xuống đối diện Vãn Hâm, ông nhìn đứa con gái đã lâu không gặp này, thế nhưng trong lòng lại dấy lên một tia cảm xúc xa lạ. Không biết có phải hay không là lâu lắm không thấy, hay là bề ngoài của cô hết tám mươi phần trăm đều là kế thừa từ Đồng Thanh Mộng.

Người con gái này, phong thái mặt mũi rất giống Đồng Thanh Mộng hương vị dịu dàng mềm mại, nhưng thực chất nội tâm bên trong lại rất quật cường.

Tính cách của con bé này, không giống Đồng Thanh Mộng, đương nhiên cũng không giống Tưởng Lại Dực ông.

Tưởng Lại Dực nghĩ, đại khái là đã mặc kệ cô ở nước ngoài một thời gian lâu, hơn nữa năm đó sau khi cô được sinh ra đã mang thân phân “con gái riêng”, cho nên những năm gần đây, hai cha con căn bản không tính là vô cùng thân thiết.

"Ba, con không phải là đột nhiên quyết định."

Vãn Hâm hít sâu một hơi, nhìn Tưởng Lại Dực, trong mắt ông lóe sáng, không hờn giận, bên trong lộ ra sự lạnh lùng nghiêm nghị. Cô theo bản năng sống lưng thẳng tắp, không cho chính mình có cơ hội chùn bước, mỗi một chữ nói ra, chậm rãi, lại vô cùng kiên định: "Con biết con đột nhiên nói ra, thật sự có chút làm cho mọi người đều trở tay không kịp, thế nhưng lần này đối với bản thân con mà nói, cũng không phải là quyết định nhất thời."

"Ba ba, con nói như thế, 6 năm trước con gả cho Ôn Hàn Vũ, là vì bà ngoại cùng mẹ con. Hiện tại tình hình đều ổn định rồi, con đã hy sinh 6 năm hạnh phúc cùng thanh xuân của mình, hiện tại con không nghĩ tiếp tục đoạn hôn nhân này. Đối với ba mà nói, cũng bị tổn thất lớn, con không biết rõ việc buôn bán làm ăn trên thương trường của hai nhà, nhưng con tin tưởng, ba ở trên thương trường, cũng không phải là nhờ Ôn gia duy trì giúp đỡ mới có thể đi đến ngày hôm nay."

Trong lời nói của Vãn Hâm, có tiến có lùi, Tưởng Lại Dực dường như không có chỗ phản bác.

Con bé đã nói đến như thế, nếu mình không đồng ý, thì chẳng phải thừa nhận mình là một thương nhân vô dụng không có năng lực.

Tưởng Lại Dực nhìn vào ánh mắt Vãn Hâm, bên trong thâm trầm, lộ ra vài phần phức tạp khó đoán - đứa con gái này, trước kia ông chỉ biết, là một người con gái vô cùng có chủ kiến lại đầy trách nhiệm, chỉ cần là việc nó quyết định, thì rất ít người có thể khiến nó thay đổi chủ ý.

Vãn Hâm rất thông minh, kỳ thật ngũ quan của cô có lẽ không bằng mẹ cô Đồng Thanh Mộng tinh xảo xuất sắc như vậy, nhưng khí chất trên người cô, lại hoàn toàn vượt xa Đồng Thanh Mộng.

"Cho dù là như vậy, con đột nhiên đề nghị ly hôn như vậy, không hề báo trước, đối với Ôn gia mà nói, thật sự là có điểm không thích hợp."

Vãn Hâm mỉm cười, ngữ khí bình tĩnh, mỗi một lời nói ra tuy có chút gây khó dễ nhưng vẫn đúng mực: "Ba, chỉ cần là ba đồng ý, con tin tưởng những vấn đề khác, cũng đều không thành vẫn đề. Ôn gia bên kia, cùng lắm chính là ý kiến của Ôn Hàn Vũ, cho nên con sẽ cùng anh ấy nói rõ ràng. Con là con gái của ba, mặc kệ làm cái gì, hay là nói cái gì, con cũng sẽ không làm mất mặt ba, hoặc là để cho ba hy sinh cái gì. Ôn Hàn Vũ là một người đàn ông thành thục hiểu đạo lý, ngày mai con sẽ tự mình đi tìm anh ấy thảo luận chuyện này, nếu có thể dùng lời nói, con hy vọng chúng con ly hôn trong hòa bình, hạng mục trước đó của hai người vẫn có thể hợp tác như cũ, ba thấy sao?"

Lúc này ông giống như bị người đẩy đến vách núi trước mặt, chờ đến những giây phút cuối cùng, lại cho đối phương bậc thang để leo xuống.

Trước đó Tưởng Lại Dực có hơi nhượng bộ là bởi vì lợi ích trước mắt, mà hiện tại Vãn Hâm nói mấy câu như thế, hiển nhiên là nhắm đúng trọng tâm, ông còn gì để nói nữa đâu?

Ly hôn, ông tất nhiên là không hy vọng rồi, nhưng đứa con gái này, nói chuyện vô cùng thành thạo, ông cảm giác chính mình giống như là trên bàn đàm phán, còn chưa có mở lời, đã bị cô nói mấy câu chặn họng.

Ông gật gật đầu, nhìn vào ánh mắt Vãn Hâm, càng ngày càng phức tạp, khó đoán.

Xem ra, nó thật sự là có chuẩn bị mà đến.

****************************************************

Ôn Hàn Vũ cau mày, cầm tập văn kiện trong tay ném vào quản lí phía đối diện, giọng nam trầm thấp vô cùng căng chặt: "Ông cảm thấy đây là cái tôi cần?"

Quản lí nơm nớp lo sợ, liên tục giải thích: "Ôn tổng, thật có lỗi, tôi lập tức mang đi sửa lại lần nữa.""Buổi chiều ngày mai tôi muốn xem qua phương án tốt nhất, bây giờ đi ra ngoài!"

Ngón tay thon dài với các khớp xương rõ ràng của người đàn ông vuốt vuốt cái mũi có chút phát đau, quản lí vừa mới rời khỏi, trợ lý liền gõ cửa tiến vào. Nữ trợ lý trầm ổn trước sau như một đứng trước mặt anh, lúc này giọng điệu lại có chút khác thường ngoài ý muốn.

"Ôn tổng, cái kia, bên ngoài hình như là vợ của anh đến đây."

Động tác vuốt mũi của Ôn Hàn Vũ đột nhiên dừng lại một chút, lúc này ngoài ý muốn không chỉ có trợ lý của anh, ngay cả anh cũng có vài phần bất ngờ.

Đồng Vãn Hâm?

Đêm qua ở Ôn gia chưa đủ ầm ĩ, hôm nay còn trực tiếp tìm tới tận công ty của anh?

Ly hôn, cô ta thật sự có ý này, 6 năm trước nói gả liền gả, 6 năm sau nói ly liền ly, Ôn Hàn Vũ anh thật sự trong suy nghĩ của cô không đáng giá bằng một “tấm ván cầu”!

Nhớ tới đêm qua, ở thư phòng Ôn Hạo Hiên nói mấy câu với mình, hiện tại anh ngẫm lại, lại cảm thấy vô cùng đau đầu.

"Hàn Vũ, con làm việc gì, ba đây luôn yên tâm, ba không biết Tưởng gia bên kia là có ý gì, đột nhiên liền đưa ra ly hôn như vậy, là Vãn Hâm đưa ra quyết định, hay là Tưởng gia phía sau giật dây. Thế nhưng Ôn thị chúng ta cùng Tưởng thị có nhiều lợi ích vướng mắt, cho nên mặc kệ thế nào, con đều phải thận trọng.Việc riêng của con, ba sẽ không hỏi quá nhiều, nhưng hôn sự của con cùng Vãn Hâm, cũng coi như việc riêng của hai đứa, hơn nữa bà nội của con bên kia, khẳng định là không hy vọng con ly hôn. Cho nên ba nói với con một câu, cái nào nặng cái nào nhẹ, bản thân con hãy suy nghĩ kỹ rồi hẳn quyết định."

Ôn Hàn Vũ nhíu chặt chân mày, trợ lý đứng ở một bên, nhìn ngũ quan yên lặng của cấp trên, biểu cảm vô cùng bình tĩnh, nhưng thật lâu anh ấy không lên tiếng, cũng không biết suy nghĩ cái gì, cô có chút sốt ruột, hiện tại là ý gì?

"Ôn tổng?"

Cô thử kêu một tiếng, vừa định hỏi một chút, bây giờ vị "Ôn thiếu phu nhân" này còn đang chờ bên ngoài, anh tính toán xử lý thế nào. Vốn dĩ cửa văn phòng làm việc đang đóng chặt, bỗng nhiên "phanh" một tiếng, bị người từ bên ngoài đẩy vào, một hồi tiếng bước chân nhẹ nhàng, cũng theo đó truyền đến.

Hai người đều sửng sốt, sắc mặt kinh ngạc của trợ lý quay lại, văn phòng này của Ôn tổng, tìm khắp cả Ôn thị, cũng không ai dám trực tiếp không gõ cửa liền đẩy cửa tiến vào như thế. Cho dù trước kia "Trịnh tiểu thư" thường xuyên đến nơi này của Ôn tổng, mỗi lần gặp anh ấy, cũng phải được anh ấy cho phép mới có thể tiến vào.
Hiện tại vợ cả "Ôn thiếu phu nhân" này, thật đúng là "không lên tiếng thì thôi một khi cất lời liền nổi tiếng"!

Trợ lý nhìn thoáng qua người ngồi sau bàn làm việc, ngũ quan xinh xắn đã làm gương mặt người đàn ông thâm trầm lạnh lẽo hoàn toàn, cô ho nhẹ một tiếng, vô cùng thức thời rời khỏi văn phòng, đương nhiên thời điểm lướt qua người Vãn Hâm, cũng không quên khéo léo chào hỏi.

"Ôn thiếu, nga, không đúng, ở Ôn thị, tôi gọi anh là Ôn tổng sẽ thích hợp hơn."

Vãn Hâm không mời mà đến, hoàn toàn không có cảm giác xa lạ gì, không những thế khuôn mặt trắng noãn lộ vẻ lạnh nhạt hào phóng mà mỉm cười, tự nhiên thoải mái ngồi đối diện Ôn Hàn Vũ. Cô bắt chéo hai chân, cũng không chờ Ôn Hàn Vũ nói gì, tự mình nói tiếp: "Thật có lỗi, quấy rầy đến Ôn tổng công tác, nhưng tôi cũng rất bất đắc dĩ, có một số việc, tôi nghĩ chúng ta vẫn nên mau chóng giải quyết một chút."

Ngón tay mềm mại mảnh khảnh của cô, chậm rãi đưa lên tai, đem vài sợi tóc vén ra sau vành tai, trên ngón trỏ, một chiếc nhẫn bạc, lóe sáng, đúng lúc rơi vào trong đôi mắt đầy nham hiểm, hung ác của Ôn Hàn Vũ.

Ngón tay người đàn ông đang nắm cây bút máy đắt tiền, đột nhiên căng thẳng, lông mày nhíu càng lúc càng chặt, đáy mắt thâm thúy phát ra tia sáng, chưa đầy hàn băng lạnh lẽo.

Nhẫn đeo trên ngón trỏ - thể hiện bản thân còn độc thân, chưa lập gia đình!

"Chuyện ly hôn này, tôi nghĩ nên cùng Ôn tổng bàn bạc thật tốt."

Con ngươi người đàn ông thâm thúy lại bình tĩnh, chậm rãi từ ngón trỏ mảnh khảnh của cô rời đi, cuối cùng ngẩng đầu lên, dừng trên người phụ nữ trước mặt này.

Đoạn hôn nhân nhưng không tính là hôn nhân này, ngay cả khi trong 6 năm qua giống như không tồn tại, thì đối với Ôn Hàn Vũ mà nói, giống như anh muốn làm gì thì làm. Nếu không phải người phụ nữ này đột nhiên trở về, sau đó lại yêu cầu ly hôn, thì cái danh "Ôn thiếu phu nhân" này, anh thật đúng là sắp quên.

Trước mắt anh thật sự chưa nghĩ ra, cô đột nhiên đề xuất ly hôn như vậy có mục đích gì?

Người của Tưởng gia, với anh mà nói, chẳng qua cũng chỉ là có thêm một đối tác làm ăn, đối với Tưởng Lại Dực anh cũng chỉ giữ thái độ tôn trọng đúng mực. Một tháng một lần gia đình gặp mặt ăn bữa cơm, anh cũng không phản đối việc có người Tưởng gia tham gia vào, dù sao kết hôn thương mại, cũng chính là như vậy.

Nhưng hiện tại cô lại mãnh liệt đưa ra yêu cầu ly hôn như vậy, anh không thể không suy nghĩ "mục đích" sau lưng là cái gì?

Ôn Hàn Vũ hầu kết khêu gợi trượt lên xuống một chút, hai cánh môi mỏng hơi hơi nhếch, ngón tay dài chậm rãi ở trên văn kiện xẹt qua vài nét bút, chân mày hơi nhướng, giọng nam trầm thấp, bên trong rét lạnh, lộ ra lạnh nhạt rõ ràng: "Đồng tiểu thư? Tôi xưng hô với cô như vậy, cô cảm thấy thích hợp không?"

Vãn Hâm rõ ràng cảm giác được, người đàn ông áo quần chỉnh tề đối diện này, thanh sắc bất động mà khiêu khích chính mình.

Cô thoải mái hào phóng mà lộ vẻ tươi cười, bình tĩnh phản bác: "Nam nữ còn độc thân, thật sự hẳn là xưng tiểu thư, thế nhưng tôi cùng Ôn tổng quan hệ hôn nhân, chúng ta đều biết rõ, cũng chỉ là "diễn kịch trên sân khấu" mà thôi, tôi thời điểm ở nước ngoài, có thể nói rằng Ôn tổng cũng không khác đàn ông độc thân cho mấy, cho nên anh gọi tôi là Đồng tiểu thư, tôi cảm thấy có thể tiếp nhận được."

Ôn Hàn Vũ môi mỏng kéo ra một cái, ngữ khí đầy châm biếm: "Thật không? Không biết thời điểm Đồng tiểu thư ở nước ngoài, có phải là không chịu nổi cô đơn, toàn thân trên dưới không thể chờ đợi muốn thể hiện ra bên ngoài cái mác "độc thân, muốn được kết hôn"?"

Vãn Hâm nghe ra những lời này của Ôn Hàn Vũ, mỗi một lời phát ra đều hạ nhục mình một cách ý tứ, vẻ mặt ngạc nhiên: "Ôn tổng, anh sao có thể nói như vậy? Cái gì mà "không chịu cô đơn"? Tôi ở nước ngoài thật sự không có thời gian suy nghĩ cô đơn hay không cô đơn, mỗi ngày tôi đều có không ít các khóa học, còn phải đi ra ngoài làm thêm, về phần Ôn tổng anh là không phải không chịu cô đơn, cái này tôi không rõ ràng lắm."

Sắc mặt Ôn Hàn Vũ đột nhiên trầm xuống,

"Còn có, Ôn tổng anh vừa mới nói câu cuối cùng kia - toàn thân trên dưới muốn gắn mác độc thân, muốn được kết hôn. Tôi cảm thấy Ôn tổng anh đã hiểu lầm rồi, trùng hôn cũng là tội, tuy rằng tôi không học về luật pháp, nhưng điều cơ bản này, tôi vẫn biết. Cho dù tôi nghĩ muốn tìm một người đàn ông để kết hôn, tối thiểu, trước đó Ôn tổng anh phải cùng tôi ký vào đơn ly hôn."

Người phụ nữ này, thật sự nhanh mồm nhanh miệng, Ôn Hàn Vũ vô cùng kinh ngạc, chẳng qua hai cánh môi đỏ tươi giương lên, bộ dạng xem ra rất tốt, nói ra những lời không hài lòng, đôi mắt anh nheo lại, ngón tay thon dài rất có quy luật gõ từng nhịp từng nhịp trên văn kiện, hơi thở người đàn ông, cũng theo đó dần dần lạnh xuống.

Chương 7: Ôn tổng, anh không nỡ ly hôn với tôi

"Nói như vậy, nguyên nhân Đồng tiểu thư đột nhiên đề nghị ly hôn như vậy, là bởi vì ở bên ngoài cô đã tìm được một chỗ dựa khác tốt hơn, muốn dựa dẫm người đàn ông khác? Cho nên cô đã chuẩn bị tốt, sau khi ly hôn, Tưởng gia các người sẽ chịu tất cả tổn thất sao?"

Ôn Hàn Vũ buông lời cay nghiệt, Vãn Hâm không nghẹn chút nào, vẫn như trước duy trì vẻ hào phóng thản nhiên cười yếu ớt, bình tĩnh trả lời: "Cho nên hôm nay tôi đến đây, là muốn nói chuyện với Ôn tổng về vấn đề tổn thất này."

Thế nhưng cô không hề phản bác nửa lời đầu, mà là trực tiếp trả lời nửa lời sau.

Là một người đàn ông 32 tuổi thành thục, bất luận ở lĩnh vực nào, đều có thể lấy phong thái quân vương từ trên cao áp đảo mọi người, trầm tĩnh khiến người khác phải nghĩ tất cả biện pháp đoán suy nghĩ của người này. Chẳng qua là, lúc này, Ôn Hàn Vũ hơi hơi híp mắt nhìn cô gái đối diện, trong đầu, ma xui quỷ khiến, lại muốn biết cô đang nghĩ gì.

Cho nên, cô ta đột nhiên muốn ly hôn, mục đích thật sự chính là ở bên ngoài có người đàn ông khác?

Ý tứ kia chính là, Ôn Hàn Vũ anh bị vợ mình gạt 6 năm, bị đội “nón xanh” (cắm sừng)?

Ánh mắt Ôn Hàn Vũ lóe lên rồi đột nhiên trầm xuống, “nón xanh” –2 từ này, thật sự là khó coi, người đàn ông kiêu ngạo như anh, làm sao có thể chấp nhận?

Chẳng qua nghĩ trong đầu là một chuyện, người đàn ông anh tuấn ngũ quan tinh tế, cảm xúc trên mặt lại không một chút phập phồng, môi mỏng gắt gao mím chặt, giọng điệu càng bình tĩnh, lời nói lại càng bén nhọn: "Cô đến là để nói tổn thất với tôi? Cô dựa vào cái gì nói tổn thất với tôi?"

"Dựa vào tôi là con gái Tưởng gia, dựa vào tôi 6 năm trước gả cho Ôn tổng anh, cũng không phải chỉ có lợi cho tôi, tôi tin tưởng Ôn tổng trong 6 năm qua, xem như có thêm đòn bẩy, vốn dĩ chính là giúp đỡ lẫn nhau cùng có lợi, Ôn tổng cần gì phải tính toán chi li như thế?"

"A."

Ôn Hàn Vũ cười lạnh một tiếng, mặt mày lạnh lùng: "Hỗ trợ lẫn nhau cùng có lợi cho tới bây giờ tôi cũng không phủ nhận, nếu không cô cho là 6 năm trước Ôn Hàn Vũ tôi dựa vào cái gì phải cưới cô về? Về phần cô nói cô là con gái Tưởng gia, lời này cô cảm thấy thích hợp sao?"

Sắc mặt Vãn Hâm thoáng biến đổi.

Ôn Hàn Vũ thản nhiên nhìn thần sắc cô xuất hiện biến hóa rất nhỏ, người đàn ông chưa bao giờ nhỏ nhen dùng một chút tâm tư đi đối phó một người phụ nữ, thế nhưng lúc này lại cảm thấycó chút khoái chí, anh ngoắc ngoắc cánh môi mỏng khêu gợi, câu nói kế tiếp, dùng tốc độ thong thả mà nói: "Đồng tiểu thư, cô họ Đồng à? Cô lấy cái gì đại biểu cho Tưởng gia? Cô thật sự muốn ly hôn? Tôi đồng ý, thế nhưng trước đó tôi có vài lời cảnh cáo cô, Ôn gia cùng Tưởng gia một khi đã không có liên quan gì, như vậy tất cả các vụ hợp tác, cũng sẽ chấm dứt, cô xác định, thật sự muốn đưa đơn ly hôn cho luật sư."

Cô là con gái của tiểu tam, năm đó Đồng Thanh Mộng vào Tưởng gia cũng đã là điểm mấu chốt cuối cùng, Đồng Vãn Hâm cô hiển nhiên không có tư cách sửa thành họ Tưởng, chẳng qua nói thật lòng cô cũng không muốn sửa họ.

Người khác đối xử với Đồng Vãn Hâm cô như thế nào, một chút cô cũng không để ý, trong lời nói của Ôn Hàn Vũ rất khó nghe, hơn nữa còn nhắm vào điểm yếu của cô, liền hung hăng mà đánh xuống, chút không lưu tình.

Vãn Hâm nắm thật chặt túi xách trong tay, hít sâu một hơi, thay đổi tư thế bắt chéo hai chân, cô khống chế ngữ khí chính mình, dùng thủ đoạn mạnh mẽ đi phản bác người đàn ông vênh váo này.

"Ôn tổng, anh nói như vậy, lại làm tôi cảm thấy là anh không muốn ly hôn với tôi, chẳng lẽ Ôn tổng anh thật đúng là có chút luyến tiếc với con gái của tiểu tam sao?"

Ôn Hàn Vũ: “…”

Loại người phụ nữ này, miệng lưỡi bén nhọn không để mình chịu một chút thiệt thòi nào, bấy giờ anh xem như triệt để cảm nhận qua, trước kia anh thật sự xem thường cô, nhưng trước mắt người phụ nữ này vẫn là người phụ nữ của 6 năm trước sao?

6 năm trước.

Suy nghĩ của Ôn Hàn Vũ có chút không thể khống chế mà nhớ về trước kia, đây cũng là lần đầu tiên anh nhớ lại, lúc này thế nhưng giống như một thước phim cũ, tuy có chút không đầy đủ, nhưng hình ảnh lại đặc biệt rõ ràng.

Khi đó cô ngây ngô hơn bây giờ rất nhiều, vì mục đích mà nhanh chóng gả cho mình, anh căn bản cũng không thèm liếc nhìn cô lấy một lần, nhớ đến 6 năm trôi qua, cô tuy mang danh “Ôn thiếu phu nhân”, nhưng anh ngay cả một ngón tay của người con gái này đều chưa có chạm qua, hiện tại cô lại vô cùng trịnh trọng đề nghị ly hôn với anh.

Ánh mắt Ôn Hàn Vũ chuyển động, đột nhiên từ ghế đứng dậy, vòng qua bàn làm việc tiến về phía Vãn Hâm.Vãn Hâm rõ ràng là sửng sốt một chút, có chút hấp tấp mà ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đàn ông đứng cạnh mình.

Thân hình người đàn ông cao to phút chốc đứng bên người cô, ngũ quan tuấn tú không có cảm xúc, chẳng qua là từ trên cao nhìn xuống người cô, khí thế trên người quá mức to lớn, lại lộ ra điểm thành thục. Cảm nhận hơi thở nam tính đập vào mặt, nhanh chóng chui vào chóp mũi mình, rất nhanh liền thẩm thấu tới xương cốt tứ chi, vốn dĩ văn phòng to như vậy, lúc này lại khiến cho người ta sinh ra cảm giác vô cùng nhỏ hẹp.

Giống như cả thế giới đều là hương vị thuộc về Ôn Hàn Vũ.

Vãn Hâm cũng không thích loại cảm giác này, cô nhăn đôi mi thanh tú, hai tay hơi hơi động, thời điểm vừa mới chuẩn bị từ ghế đứng dậy, vốn dĩ người đàn ông đang đứng trước mặt cô, bỗng nhiên vươn tay, không nói lời nào liền trực tiếp đặt trên vai cô.

Vãn Hâm: “…”

Năm ngón tay Ôn Hàn Vũ dùng sức, một tay đè nặng trên bả vai cô, một tay đặt trên ghế  hơi hơi cúi người, để cho con ngươi thâm thúy kia nhìn thẳng cô, nhìn vào đáy mắt Vãn Hâm đang đè nén cảm xúc, môi bạc câu lên, một giọng nam trầm thấp, giàu từ tính: "Làm sao? Rất khẩn trương?"

Vãn Hâm…

Bộ dạng Ôn Hàn Vũ đẹp, cô cũng không phủ nhận, thế nhưng cô thật sự chưa bao giờ từng có tiếp xúc gần gũi với anh như vậy, nhưng lại là anh ta chủ động tới gần mình, lúc này đối với bọn họ - “hai vợ chồng nhưng không phải vợ chồng” lại có chút cảm giác ái muội, chưa từng có bao giờ.

Vãn Hâm có chút không thể khống chế nhịp tim cùng hô hấp của mình, tim đập nhanh hơn, lúc này cô theo bản năng thả nhẹ hô hấp, hướng bên cạnh thoáng  nghiêng người định tránh ra, Ôn Hàn Vũ lại càng dùng sức mà ấn bả vai cô, không cho cô nhúc nhích.

"Hiện tại chúng ta còn chưa ly hôn."

Thời điểm môi bạc khêu gợi của Ôn Hàn Vũ cất lên, thế nhưng khiến người ta sinh ra một loại cảm giác tuyệt sắc khuynh thành. Giọng nói nặng nề kia đều ở ngay bên tai cô quá mức mê hoặc lòng người, lúc này ngay cả hô hấp Vãn Hâm cũng không dám, chẳng qua là trong lòng kích động, bởi trên mặt anh ta lại như trước không có biểu hiện quá mức rõ ràng, một chút cảm xúc lưu động bị anh đè nén ở chỗ sâu nhất đáy mắt.

"Ôn tổng, anh muốn làm cái gì? Thả, buông ra, phiền anh tự trọng một chút!"

Tự trọng?
Người phụ nữ này, thế nhưng muốn anh tự trọng một chút?

Vốn dĩ đáy mắt Ôn Hàn Vũ còn lưu chuyển, nháy mắt trở nên lạnh lẽo, anh cũng còn chưa làm gì cô, chỉ dựa sát vào cô một tý như vậy, thế nhưng cô liền ồn ào muốn anh phải tự trọng. Huống chi, Đồng Vãn Hâm cô bây giờ vẫn còn là vợ của Ôn Hàn Vũ anh, được cưới hỏi đàng hoàng, chẳng lẽ ở lòng cô trước giờ chính là chán ghét anh như thế?

Mới tới gần một chút, khóe mắt đuôi lông mày của cô liền bài xích rõ ràng như vậy.

Điều này làm cho người đàn ông từ trước đến nay đều cao cao tại thượng, ngạo nghễ không ai bì nổi, đáy mắt hiện lên một tia hung ác nham hiểm, anh cảm thấy tôn nghiêm đàn ông của mình hoàn toàn bị khiêu khích.

"Đồng Vãn Hâm, cô sợ tôi?"

Cô càng rút lui về sau, Ôn Hàn Vũ càng cố tình không cho, bàn tay của người đàn ông với khớp xương rõ ràng đột nhiên duỗi qua, chớp mắt liền nắm cái cằm bóng loáng của cô, ngón cái cùng ngón trỏ nặng nề mà nắm, cứng rắn đem cả người cô lại gần.

Bởi vì Vãn Hâm ngồi ghế dựa có bốn bánh xe phía dưới, lực đạo trên tay người đàn ông lại lớn, ghế dựa liền thuận thế mà hướng về phía anh ta, Vãn Hâm trở tay không kịp, thân hình mềm mại theo bản năng mà hướng vào trong ngức cứng rắn của người đàn ông.

Cái trán mới vừa chạm vào ngực anh ta, Vãn Hâm cũng đã vươn tay, vịn vào tay vịn của ghế dựa, cô thật không ngờ Ôn Hàn Vũ sẽ làm ra hành động như vậy, khiến cô có chút chật vật không chịu nổi, trong lòng dâng lên tức giận, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, chính thức phát tác, cặp con ngươi trong suốt hàm chưa tức giận, vừa lúc chạm phải đôi con ngươi thâm thúy như hai viên hắc thạch bên trong lưu chuyển sáng tối phức tạp.

Trong trái tim của hai người, cùng thời gian, đều lướt qua một trận xa lạ, cảm xúc kỳ lạ như thế cũng không có cảm giác bài xích, không có cách nào hình dung ra, giống như là trái tim nhảy lên thình thịch, nhưng rõ ràng còn mang theo một tư vị khác.

Ôn Hàn Vũ nhìn thấy hai má non mềm gần trong gang tấc, ngũ quan của cô cũng rất thanh tú. Ánh mắt này, hơn nữa thời điểm tức giận phát ra, lại rất sống động, giống như có thể nói rằng, 32 năm qua từ lúc sinh ra, đã gặp qua nhiều cô gái muôn hình muôn vẻ, so với cô xinh đẹp, ưu tú hơn, nhiều không đếm xuể, thế nhưng giờ khắc này, anh nhưng không thể không thừa nhận, chỉ có ánh mắt này, thời điểm ở khoảng cách gần như vậy, anh cảm giác được tâm của mình, nhẹ nhàng mà giật giật.

"…Ôn Hàn Vũ, anh."

"Cô không phải thích gọi tôi là Ôn tổng sao?"

Vãn Hâm nín thở, tránh cho hô hấp nóng rực của người đàn ông phun thẳng mặt mình. Thời điểm cô hít vào chóp mũi, chỉ cảm thấy nhiệt độ trên thân thể người đàn ông này cao đến dọa người, nàng mân mân môi đỏ mọng, ẩn sâu dưới ánh mắt bình tĩnh này là khẩn trương cùng bất an, là một người phụ nữ bình thường, đối với một người đàn ông xuất sắc, tùy ý tới gần, mới có thể trưng ra vẻ mặt thẹn thùng, có chút đè nén không được mà dần dần bại lộ ra ngoài.

"Anh!"

" Thời điểm cô gọi tôi là Ôn Hàn Vũ, thế nhưng lại có một loại thú vị khác."

Thời điểm người đàn ông nói lời này, ngón cái thản nhiên trêu ghẹo, nhẹ nhàng mà vuốt ve cằm Vãn Hâm, anh câu môi, rõ ràng chỉ tùy ý cong lên, lại giống như khuynh quốc khuynh thành, điên đảo chúng sinh: "Tôi còn thật không biết, tôi cưới 6 năm, cũng bị “cô vợ nhỏ” của mình gạt 6 năm, miệng lưỡi không ngờ bén nhọn đến trình độ như vậy. Miệng phụ nữ mà dùng để đối phó với đàn ông như vậy là vô cùng không đáng yêu, có biết không?"

"A, đối xửa với cô cho đến bây giờ, cô cảm thấy thật sự tôi là…luyến tiếc ly hôn với cô sao, hả?"

Vãn Hâm theo bản năng mà nuốt nuốt nướt bọt, trong lòng cũng không phải bối rối, mà là khẩn trương. Cô không biết hình dung loại cảm giác này như thế nào, rất là xa lạ, tim đập đặc biệt nhanh, thân thể dần dần nảy sinh một cỗ khô nóng, loại hơi thở nam tính, bá đạo lại mãnh liệt này, tràn ngập cả thế giới của cô, làm cho cô căn bản không có biện pháp tỉnh táo lại.

Nhưng không thể không bình tĩnh!

Ôn Hàn Vũ là cố ý, anh ta nhất định là cố ý muốn làm cho chính mình bối rối, bấn loạn, mục đích hôm nay của cô, là vì …ly hôn, ly hôn trong hòa bình.

Đồng Vãn Hâm, cùng lắm là một người đàn ông mà thôi, chỉ tùy tiện nói mấy câu, có thể làm cho mình tim đập rối loạn như vậy?

Chương 8: Giấu đầu hở đuôi

Cô theo bản năng nín thở, sau đó chậm rãi điều chỉnh tốt hơi thở của mình một lần nữa, bàn tay mảnh khảnh nhẹ nhàng đặt lên tay vịn ghế dựa. Mặc dù vẫn như trước là có chút cứng ngắc giả bộ trấn tĩnh, các ngón tay trắng nõn theo bản năng xiết chặt tay vịn, giọng điệu cũng bình tĩnh không ít: "…Ôn tổng thật đúng là nói đùa, tôi nào dám tự mình đa tình? Nhưng thật ra theo lời nói cử chỉ của Ôn tổng anh, nếu không có ý gì khác, sao có thể khiến cho bản thân Ôn tổng anh dễ dàng tức giận như thế?"

Tức giận?

Ôn Hàn Vũ nhướng mày, cũng không buông lỏng lực đạo đang nắm cằm cô, ánh mắt có tia sáng lưu chuyển, giọng điệu hơi châm chọc, lại dường như ẩn ẩn vài phần ưu nhã: "Cô cảm thấy tôi đang tức giận? Đồng tiểu thư đại khái cũng không quá hiểu biết đàn ông đi? Cô có biết đàn ông lúc tức giận, có thể đạt đến trình độ nào sao?"

Vãn Hâm: “…”

"Làm vợ của Ôn Hàn Vũ tôi 6 năm, từ chối nếm thử qua hương vị đàn ông, tôi cũng không phải đặt hy vọng quá cao vào kỹ thuật của cô?"

Vãn Hâm cảm thấy Ôn Hàn Vũ người này, căn bản là không giống như cô đã thấy trên tạp chí đưa tin —— nội tâm thâm trầm, nói năng thận trọng, rồi lại vô cùng quyến rũ.

Hiện tại anh ta nói những lời này, cho dù mơ hồ thêm nữa, Vãn Hâm cũng không thể nghe không hiểu, anh ta rõ ràng chính là muốn vũ nhục mình!

Hơn nữa anh ta vũ nhục, còn cố tình dùng nhan sắc!

Cô chưa nếm qua thịt heo sao? Cô thế nhưng chưa có gặp qua heo chạy?

Bản tính Vãn Hâm bướng bỉnh, kích động cực điểm chịu không nổi loại giọng điệu này, hơn nữa người này có là Ôn Hàn Vũ đi chăng nữa, trong lòng cô đã thẹn quá thành giận, theo bản năng mà vươn cổ phản bác ra tiếng: "Đương nhiên! Tôi làm sao còn có thể so sánh với những người trong danh sách lựa chọn của Ôn tổng đây? Cho nên nói, “sói đội lốt người”, lời này quả không sai, Ôn tổng anh thật ra cũng không ngại là một ví dụ điển hình. Đúng như Ôn tổng vừa nói, tôi mở miệng là có thể sử dụng lời nói đi công kích người khác, nhưng thật ra miệng của anh, so với tôi, đúng là có thể “phát huy khả năng”!"

Vãn Hâm một hơi nói xong, trên mặt vẫn như trước lộ vẻ trấn định, chẳng qua là trong lòng khó tránh khỏi có chút khác thường.

Phản bác như vậy, giống như lấy gậy đả thương người, cô cũng không phải người phụ nữ có tư tưởng quá mức cởi mở, tóm lại cảm thấy hai người có chút càng nói càng xa.

Ôn Hàn Vũ kia bày ra khuôn mặt anh khí bức người, thần sắc vốn dĩ còn muốn trêu chọc một chút, lúc này lại trầm xuống, con ngươi thâm thúy  cũng dần dần đầy vẻ hung ác nham hiểm. Kỳ thật trong lòng Vãn Hâm còn có chút bận tâm, bất giác suy nghĩ, hôm nay mình cũng không phải đến đây để đấu võ mồm, mục đích của cô chỉ là vì ly hôn – trong thời gian ngắn nhất, để cho Tưởng gia không có tổn thất quá lớn do ly hôn.

Chỉ là hiện tại.

"Ôn tổng, kỳ thật tôi…"

"Hàn vũ…"

Vãn Hâm đang nghĩ ngợi, mình có nên lấy đại cục trước mắt làm trọng, tạm thời chịu thua, phía cánh cửa phòng tổng tài bỗng nhiên vang lên âm thanh, có người từ bên ngoài đẩy cửa tiến vào, giọng nữ mềm mại, có chút cứng ngắc mà tiến vào.

Hai người đều sửng sốt, Ôn Hàn Vũ phản ứng lại trước, ánh mắt sắc bén nhất thời nheo lại, anh nghiêng người, nhìn thấy người phụ nữ đứng ở cửa, chưa kịp thu hồi tia sáng trong đáy mắt, nhưng lúc này lại rất hào phóng mà buông Vãn Hâm ra.

Vãn Hâm tự nhiên cũng thấy được người con gái đứng ở cửa, con ngươi trong suốt lóe lên một chút.

Lê Nhược Anh.

Cô biết người phụ nữ này, bởi vì người này chính là người phụ nữ hay xuất hiện bên cạnh Ôn Hàn Vũ, được anh ta “che chở” rất tốt.

Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ trong đầu Vãn Hâm, Lê Nhược Anh đơn giản cũng chỉ là người tình của Ôn Hàn Vũ mà thôi, có điều tình cảm bên trong của bọn họ như thế nào, có phải hay không năm đó do cô chặn ngang một đường làm cho hai người bọn họ hiện giờ chỉ có thể lén lút mà quan hệ ngầm. Thôi suy nghĩ linh tinh, cô không biết, cũng không muốn biết.

Người con gái ở cửa, bộ dạng rất nhỏ nhắn đáng yêu, lúc Vãn Hâm ở nước ngoài, vô tình nhìn đến tạp chí đưa tin về Ôn Hàn Vũ, Lê Nhược Anh cũng có xuất hiện trên tạp chí đó, nói thật, người thật so với trên ảnh càng dịu dàng động lòng người.

"Thực xin lỗi, tôi không biết hai người…"

Sắc mặt Lê Nhược Anh còn cứng ngắc hơn cả giọng nói, hé ra hai má trắng bệch, cô ta theo bản năng mà nhìn thấy Vãn Hâm, con ngươi bên trong mở to, lộ ra vài phần ủy khuất rõ ràng, lại cố gắng muốn che giấu đi, cố tình làm cho người ta cảm giác “giấu đầu hở đuôi”.
"Hàn vũ, em nhìn thấy bên ngoài không có thư ký, cho nên em mới đẩy cửa tiến vào."

Ôn Hàn Vũ vòng qua bàn làm việc, trực tiếp ngồi trên ghế lớn, người đàn ông tao nhã bắt chéo hai chân dài, ngũ quan tuấn lãng, biểu tình không hờn không giận, giờ phút này đã thu lại không ít, chẳng qua là bạc môi khêu gợi hơi cong, cũng không mở miệng nói chuyện. Trong lúc nhất thời, bên trong một văn phòng to như vậy, tạo thành một loại buồn cười "công thức hình tam giác".

Vãn Hâm thật sự không phải là “vợ cả” nhìn thấy “chồng” mình có phụ nữ khác, mà sinh ra ghen tỵ, có điều cô cũng có chút không quá thoải mái.

Cô ho nhẹ một tiếng, đứng dậy, nghĩ, hôm nay chuyện ly hôn là nói không được, chỉ ba cá nhân mắt to trừng mắt nhỏ như vậy, cũng không hay cho lắm, hơn nữa Ôn Hàn Vũ mặc dù không mở miệng, ý tứ kia cùng với hạ lệnh đuổi khách cũng không khác nhau lắm, đơn giản liền đưa một bậc thang đi xuống.

"Ôn tổng, những gì tôi muốn nói cũng đã nói xong, nếu Ôn tổng anh có khách, như vậy tôi sẽ không quấy rầy, nếu Ôn tổng cảm thấy tôi nói không hiểu chỗ nào, buổi tối tôi sẽ liên hệ cho anh qua điện thoại."

"Tôi không có khúc mắc gì."

Ngón tay thon dài của Ôn Hàn Vũ nhẹ nhàng gõ gõ trên mặt bàn, bên trong giọng điệu nhạt nhẽo lộ ra vài phần bén nhọn: " Bình thường buổi tối tôi không tiếp điện thoại của người lạ, nếu thật sự Đồng tiểu thư cố ý nói như vậy, đến lúc đó liền trực tiếp liên hệ với luật sư của tôi đi."

Vãn Hâm đương nhiên muốn cố gắng hết sức có thể tranh thủ làm giảm bớt tổn thất cho Tưởng gia, nhưng trước mắt tình huống này, nếu cô giải quyết tại đây, gây trở ngại thời gian của bọn họ, chỉ càng bị xem thường hơn thôi.

Cô rất thức thời, cũng không nói thêm gì nữa, thoải mái xoay người, trực tiếp đi ra cửa.

Động tác gõ mặt bàn của Ôn Hàn Vũ như có như không dừng lại một chút, đôi con ngươi thâm thúy, theo bản năng nhìn theo bóng dáng thon thả đang bước đi trước mặt, thấy cô không quay đầu lại mà lướt qua Lê Nhược Anh, đi ra khỏi phòng.

Tâm tư của anh thế mà lại có chút lay động theo.

"Em tại sao lại đột nhiên đến đây?"

Vãn Hâm vừa đi, Ôn Hàn Vũ liền cất giọng nặng nề, giọng điệu nghe không ra vui buồn. Lê Nhược Anh khẽ thở dài một hơi, tiến lên, ngồi đối diện anh, đặt túi xách cầm trong tay lên bàn lớn, cô nghiêm trang mà nhìn Ôn Hàn Vũ: "Em không nhìn lầm chứ? Hàn Vũ, người vừa rồi là Đồng Vãn Hâm?"

"Không nhìn lầm."

Ôn Hàn Vũ cũng không ngẩng đầu lên, cầm bút máy sang trọng trong tay, điều khiển ngòi bút như thần, giống như tận lực chứng minh – người phụ nữ Đồng Vãn Hâm này có tồn tại hay không, đã làm những gì, căn bản không có ý nghĩa gì với anh, chung quy anh xem cô như một người vô hình mà thôi."Cô ấy trở về khi nào?"

Bộ dáng Lê Nhược Anh vô cùng bất ngờ, đại khái là gặp Ôn Hàn Vũ từ đầu đến cuối cũng không thèm ngẩng đầu nhìn mình lấy một cái. Cô hơi nhíu đôi mi thanh tú, đứng dậy, vòng qua bàn làm việc: "Hàn Vũ, anh mất hứng sao? Vừa rồi em thật sự không phải cố ý, em không biết cô ấy đang ở đây, em chỉ là muốn…"

"Nhược Anh."

Ôn Hàn Vũ nhíu mày, buông bút máy trong tay xuống, vẫn như trước không ngẩng đầu, cùng lắm chỉ là vươn ngón tay dài nhẹ nhàng vuốt vuốt ấn đường dường như có chút đau, không biết vì cái gì, tóm lại cảm thấy trong ngực xuất hiện một cỗ bức bối không nói nên lời, tràn ngập mỗi một dây thần kinh trong thân thể: "…Anh không tức giận, có điều về sau nếu em đến đây, vẫn nên gõ cửa trước."

Thật ra Lê Nhược Anh cũng không phải e ngại Ôn Hàn Vũ sẽ thật sự tức giận, giống như anh nói, anh sẽ không thật sự trút giận lên người cô.

Cô biết anh gần 20 năm, tính ra, cũng có thể xem là thanh mai trúc mã. Hai người bọn họ tuy rằng chưa hoàn toàn đâm thủng tầng quan hệ cuối cùng kia, nhưng chỉ cần lúc hai người đi ra ngoài ăn cơm hay là tham dự hoạt động gì đó, đều bị phóng viên chụp lại được và đưa tin ái muội. Ôn Hàn Vũ làm "nam chính", cũng chưa bao giờ phủ nhận qua cái gì.

Trong lúc đó có chút tình cảm giữa hai người bọn họ, đã nhiều năm như vậy, cho dù là anh sớm đã có một người vợ được cưới hỏi đàng hoàng, nhưng trong lúc đó anh ấy căn bản là không có cảm tình gì với Đồng Vãn Hâm kia.

Vừa rồi cô tiến vào, nhìn thấy Vãn Hâm, là thật sự vô cùng ngoài ý muốn.

Thế nhưng hiện tại, xem biểu tình này của Ôn Hàn Vũ, cô mới an tâm.

Tại sao lại trở về? Cũng đã qua 6 năm, cũng không hề phát sinh thêm chuyện gì, hiện tại cô ta lại quay về bên cạnh Hàn Vũ, hiển nhiên giữa bọn họ cũng sẽ không có gì.

"Em biết rồi, lần sau tiến vào nhất định sẽ gõ cửa trước, có điều Hàn Vũ à, tuần trước anh nói sẽ ăn cơm với em, anh quên sao?"

Động tác vuốt ấn đường của Ôn Hàn Vũ dừng một chút, ánh mắt thâm thúy đen tối không rõ, dường như đang nhìn chăm chăm cửa phòng làm việc, một lát sau, lại bỗng nhiên đứng dậy, sảng khoái mà nói: "Bây giờ chở em đi ăn."

******************************

Vãn Hâm vừa mới lên xe, di động liền vang lên.

Cô một tay khởi động xe, nắm tay lái, một tay cầm điện thoại xem đồng hồ, trên màn hình hiện lên một dãy số ở nước ngoài, ánh mắt cô lập tức mềm mại vô cùng.

"Này."

Cô đeo tai nghe bluetooth, trực tiếp ấn nút trò chuyện, tín hiệu vừa kết nối, bên kia rất nhanh liền tiếp lời, chẳng qua không phải giọng trẻ con lanh lảnh như cô mong muốn, mà là một giọng nam cứng ngắc lơ lớ giọng phổ thông…

"Bảo bối, em đi thành phố B đã hai ngày rồi, tại sao một chút tin tức cũng không có?"

Vãn Hâm nhíu mi, môi đỏ mọng mềm mại có chút bất đắc dĩ: "—— Tần Phiền Cương, đưa điện thoại cho tiểu Dục đi. Đừng đùa em nữa, con em đâu? Bảo thằng bé nghe điện thoại."

"Bảo bối, em thật đúng là nhẫn tâm, em đã không gặp anh vài ngày rồi hả? Chỉ nhớ đến con của em, không nhớ anh sao?"

Bên kia điện thoại là giọng nam trầm thấp, giàu từ tính, tùy ý lộ ra vài phần lười biếng, Vãn Hâm đảo quanh tay lái, trêu chọc nói: "Tần đại công tử còn cần em nhớ sao? Bên ngoài có không ít cô gái nhớ đến anh đấy! Nhanh lên chuyển máy cho con em! Tiểu Dục đâu?"

"Ai, thật sự độc nhất là lòng dạ phụ nữ! Tiểu Dục vừa mới đi ra ngoài mua sữa, anh biết đây là điện thoại của con em, chỉ có điện thoại con em thì em mới nghe, cho nên đã lấy điện thoại của nó gọi cho em. Để giải bày nỗi khổ tương tư của anh a…"

Tần Phiền Cương dùng từ hết sức khoa trương, tiếng Trung cứng ngắc kia từ miệng Tần đại công tử anh nói ra, vừa buồn cười vừa có chút đáng yêu: "Hơn nữa, anh làm sao có nhiều phụ nữ như thế được, còn không phải do em không chịu theo anh, anh mới không cách nào khác phải tìm kiếm bên ngoài, cũng chỉ để giải quyết nhu cầu bình thường của anh thôi sao?"

Chương 9: Không có con cái

“Tần thiếu gia, thứ nhất, ‘độc nhất là lòng dạ phụ nữ’ không phải là câu nói để hình dung lúc này, anh chú ý cách dùng từ một chút, nếu thật sự không thể hiểu được, anh có thể lên mạng tra một chút, hoặc là em không ngại đưa một quyển từ điển tiếng Trung cho anh. Thứ hai, bên ngoài anh có phong lưu hay không thì cũng đừng cố chấp đổ tội lên đầu em.”

Vãn Hâm nhìn phía trước có đèn đỏ, vừa lúc dẫm phanh: “Hai ngày qua, tiểu Dục vẫn ổn chứ?”

“Có anh – soái ca vạn năng chăm sóc nó, em lo lắng cái gì? Nhanh chóng xử lý xong xuôi bên đó đi rồi trở về, con trai em nhớ em, anh cũng nhớ em đấy!”

Tần Phiền Cương này, gốc là người thành phố B, Tần gia ở thành phố B cũng có uy tín danh dự, có điểu anh là con riêng Tần gia, cho nên từ nhỏ theo mẹ anh ra nước ngoài sinh sống. Tính cách tương đối phóng khoáng, không kiềm chế được, hàng năm chịu sự giáo dục hun đúc của phương Tây, về việc yêu đương nam nữ, cũng trước nay đều không ngượng ngùng xoắn xít.

Lần này Vãn Hâm về nước ly hôn, là có nguyên nhân, Tần Phiền Cương rất rõ ràng. Ở bên kia anh thúc giục cô nhanh một chút, thật ra không phải vì tâm tư của anh, tuy rằng anh là thật sự rất thích Vãn Hâm. Sáu năm qua, chính là đi theo làm tùy tùng cho người con gái này này, chỉ là cô luôn không cho anh cơ hội, anh cũng chỉ có thể lấy thân phận bạn bè mà ở bên cô.

Nhưng lần này bởi vì liên quan đến tiểu Dục, anh cảm thấy mối quan hệ của mình với Vãn Hâm rất có khả năng sẽ “thăng cấp”, cho nên đương nhiên anh rất sốt ruột, ước gì cô lập tức ly hôn rồi trở về.

“Anh cho rằng em không muốn sao? Bây giờ việc này có chút khó giải quyết, nếu thật sự không được, em đoán còn phải kéo dài thêm mấy ngày.”

Nhớ đến Ôn Hàn Vũ kia tuấn tú, sắc mặt u ám,  chỉ cảm thấy đau đầu. Cô vốn dĩ nghĩ rằng sự việc rất đơn giản, hiện tại lại liên lụy đến lợi ích hai nhà, chưa nói đến Ôn Hàn Vũ, chỉ riêng Tưởng gia bên này cũng đủ phiền toái.

“Kéo thêm mấy ngày?”

Tần Phiền Cương lập tức khẩn trương: “Hơi khó khăn, Vãn Vãn, trường học bên kia thúc giục, chỉ cho thời gian một tuần, hiện tại chỉ còn lại có 5 ngày.”

“Em biết.”

Vãn Hâm lên tiếng, nhìn đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, cô dẫm chân ga, đúng lúc có cuộc gọi khác. Cô nhanh chóng chốt hạ một câu: “Buổi tối bảo tiểu Dục chờ điện thoại của em. Bây giờ nơi này em có chút việc, cúp máy trước.”

Ở đầu bên kia điện thoại Tần Phiền Cương vừa muốn oa oa nói thêm cái gì nữa đã bị Vãn Hâm không để ý mà trực tiếp liền cúp máy. Sau đó cô lại ấn vào nhận cuộc gọi khác.

Là luật sư gọi đến: “Đồng tiểu thư, tôi là luật sư phụ trách vụ ly hôn của cô, cô có thể dành chút thời gian để gặp mặt bàn bạc chi tiết không?”

Vãn Hâm dùng gần 20 phút để tới chỗ đã hẹn trước với luật sư.

Bởi vì cũng sắp đến giờ cơm trưa, nên hai người liền thuận tiện kêu cơm trưa, Vãn Hâm cũng không quen thuộc lắm với người đàn ông trước mặt này, kỳ thật là thông qua luật sư khác giới thiệu mới quen biết, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô gặp anh.

Ôn gia ở thành phố B địa vị rất cao, vụ kiện khó như vậy, không phải luật sư nào cũng dám nhận.

“Đồng tiểu thư, tôi tự giới thiệu một chút, tôi họ Đàm, tên một chữ Tễ.”

Người đàn ông đối diện, áo quền bảnh bao, mặt mày anh tuấn, trên mặt Vãn Hâm treo vẻ lạnh nhạt lại không mất đi mùi vị khéo léo, nghe người đàn ông thản nhiên ung dung mà giới thiệu bản thân. Cô gật gật đầu, biết đối phương đã xem qua tư liệu của mình, tự nhiên cũng sẽ không làm điều thừa mà tự giới thiệu cái gì, chỉ lịch sự mà lên tiếng: “Luật sư Đàm, rất vui được gặp anh.”

Đàm Tễ nhướng mày, vốn dĩ một người đàn ông lớn lên xuất sắc như vậy, giơ tay nhấc chân luôn có một loại phong độ đặc biệt, anh cũng không nhiều lời với Vãn Hâm, trực tiếp nói vào chủ đề chính: “Đồng tiểu thư, tôi cũng là có người nhờ vả, vốn dĩ vụ kiện khó như này, tôi sẽ không nhận, có điều nếu Đồng tiểu thư cô là bạn của Tần Phiền Cương, cho nên tôi nhất định sẽ giúp cô đạt thành tâm nguyện.”

Vãn Hâm thật sự không ngờ, Đàm Tễ này thế nhưng lại quen biết với Tần Phiên Cương, bảo sao cô vừa xuống máy bay, liền có luật sư gửi tin nhắn cho mình.Lúc cô ở nước ngoài còn chưa có trở về, cũng đã liên hệ với một luật sư ở thành phố B, nhưng ngại thân phận đặc thù của Ôn gia cùng Tưởng gia, cô cũng đoán trước rồi, muốn tìm luật sư, khẳng định là có chút phiền toái.

Lúc này Đàm Tễ lại nói như vậy, cô liền rõ ràng, là Tần Phiền Cương ở trung gian giúp cô liên hệ.

“Vậy tôi liền cảm ơn luật sư Đàm trước.” Vãn Hâm cong cong môi, đề tài về Tần Phiền Cương cô trực tiếp bỏ qua đi, tranh thủ thời gian nói chuyện chính, mười ngón tay  mảnh khảnh của cô chậm rãi đan vào nhau: “Tôi muốn biết, luật sư Đàm có thể trong vòng vài ngày giúp tôi xử lý chuyện này được không?”
“Ta đã xem qua tư liệu của cô, tôi biết cô muốn ly hôn với Ôn Hàn Vũ, không có bất kỳ yêu cầu gì, hai người đã kết hôn 6 năm, nhưng cũng ở riêng 6 năm, tuy rằng cô xuất ngoại với lý do học tập, nhưng nếu tình cảm vợ chồng hai người thật sự đã sớm tan vỡ mà nói, 6 năm qua không sống cùng nhau, chính là lý do lớn nhất để hai người ly hôn.”

Vãn Hâm nói thẳng không cố kỵ: “Sáu năm trước tôi cùng Ôn Hàn Vũ là liên hôn thương mại.”

“Như vậy hiện tại hai người tranh cãi vì ích lợi sao?”

“Không có.”

Đàm Tễ gật đầu: “Vợ chồng hai người không có tài sản chung, không có con cái, sau ly hôn cũng không tồn tại vấn đề quyền nuôi dưỡng cùng phí nuôi dưỡng, như vậy ly hôn cũng không khó khăn, Ôn Hàn Vũ bên kia có vấn đề gì sao?”

Nhắc tới con cái, ánh mắt Vãn Hâm không dấu vết mà lóe sáng một chút. Cô theo bản năng mà siết chặt lòng bàn tay, lúc khẩn trương sẽ luôn có động tác nhỏ như vậy, ánh mắt thanh tú cũng hơi hơi nhíu, nhưng vẫn một mực chắc chắn: “Chúng tôi không có tài sản chung, cũng không có con cái, về phần bên kia vấn đề lớn nhất của anh ấy tôi nghĩ có thể là quan hệ hợp tác giữa hai nhà.”

“Đồng tiểu thư …”

Vãn Hâm vừa nói xong, Đàm Tễ phía đối diện bỗng nhiên khép lại tư liệu trong tay, khớp xương ngón tay của người đàn ông nhẹ nhàng mà gõ gõ mặt bàn: “Cô có để ý hiện tại tôi lấy thân phận bạn bè giúp cô nói chuyện với Ôn Hàn Vũ không?”

Vãn Hâm sửng sốt một chút, ánh mắt kinh ngạc nhìn Đàm Tễ phía đối diện, anh nhìn phía sau duỗi tay lướt qua vai cô, chỉ chỉ sau lưng cô, đó là lối vào nhà ăn khách sạn, theo bản năng Vãn Hâm xoay người lại, giây tiếp theo, liền nhìn thấy một thân hình cao ráo quen thuộc đứng trước cửa nhà ăn, bộ dáng vị giám đốc nhắm mắt theo đuôi đi sau anh ta, vẻ mặt nịnh nọt cười cười, mà bên cạnh anh ta, còn có một người phụ nữ đang đứng.

Vãn Hâm biết cô gái này, nửa giờ trước, cô còn gặp qua cô ta.

Cái thành phố B này cũng quá nhỏ bé đi? Người không muốn nhìn thấy nhất, như cố tình còn như hình với bóng, cô chỉ ăn một bữa cơm với luật sư thôi, thế nhưng còn có thể gặp phải.

Nhưng Đàm Tễ trước mặt vừa nói cái gì?

…dùng thân phận bạn bè, tự mình nói chuyện với Ôn Hàn Vũ?

Vãn Hâm bất giác nhíu mày, con ngươi trong suốt lần thứ hai nhìn về phía Đàm Tễ, thêm vài phần tìm tòi nghiên cứu. Cô dừng một chút, cuối cùng hỏi một câu, “Luật sư Đàm, anh nói, anh quen biết Ôn Hàn Vũ?”Đàm Tễ đã đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Vãn Hâm, nghe vậy, anh nhếch nhếch khóe miệng, luật sư áo quần bảo bao, bộ dáng cười rộ lên, tự nhiên cũng vô cùng đẹp mắt: “Đồng tiểu thư, chồng cô ở thành phố B, địa vị không thấp, tôi quen biết anh ta cũng không có gì lạ cả.”

Anh một bên vừa nói, vừa hướng về phía cửa nhà ăn phất phất tay.

Cách một đoạn Ôn Hàn Vũ liền thấy được Đàm Tễ, anh nhíu mày, tầm mắt dừng trên người Vãn Hâm đang ngồi phía đối diện anh ta. Tuy chỉ là nhìn sau lưng, nhưng nửa giờ trước vừa thấy qua người phụ nữ này, sao có thể không nhận ra?

Lê Nhược Anh cũng nhìn thấy Vãn Hâm, ánh mắt lóe lên một chút, theo bản năng duỗi tay kéo tay Ôn Hàn Vũ: “Hàn Vũ, hay là chúng ta đổi nhà ăn?”

“Không cần.”

Ôn Hàn Vũ vỗ vỗ tay cô, dường như là không hề đem Đồng Vãn Hâm – người vợ mà anh cưới hỏi đàng hoàng để vào mắt, lôi kéo Lê Nhược Anh đi về phía Đàm Tễ.

Tình huống giờ phút này ngược lại Vãn Hâm thật sự không cảm thấy có cái gì xấu hổ, nhưng cả người cô cũng không thoải mái.

Đề nghị ly hôn với “chồng” của mình, tìm luật sư cũng không ổn lắm, rồi lại đúng lúc đụng phải người “chồng” này, mà bên cạnh anh ta, còn dắt theo bóng dáng thướt tha đầy vẻ “tiểu ***”.       (mình nghĩ chỗ *** có thể là tiểu tam hoặc hồ ly tinh,…)

Đàm Tễ không cảm thấy có cái gì không ổn, đôi tay anh cắm trong túi quần tây, nghiêm trang mở miệng, lời nói nghe không ra cảm xúc, lại dường như mang theo vài phần trêu chọc: “Hàn Vũ, thật tốt, đúng lúc tôi đang giúp Đồng tiểu thư nhận một vụ ly hôn, không nghĩ tới lúc này còn có thể gặp được anh, có muốn cùng nhau ngồi xuống ăn một bữa cơm, lần nữa nói chuyện thật tốt không?”

Ôn Hàn Vũ cười như không cười nhìn Vãn Hâm, môi mỏng câu lên một độ cong lạnh lẽo: “Nói chuyện gì?”

Người đàn ông nhướn một bên lông mày, bộ dáng lẳng lơ, rồi lại cố tình làm người ta cảm thấy chán ghét: “…Nói ly hôn? Đề tài nhàm chán này chỉ lãng phí thời gian của tôi, tôi cảm thấy không có gì cần nói, nếu Đồng tiểu thư cô đã tìm luật sư, vậy trực tiếp giao cho luật sư phụ trách đi.”

Tiếng nói vừa dứt, lại nhìn về phía Đàm Tễ đứng một bên, chân mày nhíu chặt: “Đàm Tễ, tôi thật đúng là không ngờ cậu lại nhận vụ kiện này.”

Đàm Tễ duỗi tay sờ sờ mũi, ho nhẹ một tiếng, có ý gì đó: “…Có người nhờ giúp. Có điều Ôn thiếu, nếu anh có chút thông cảm, cũng đừng khiến công việc của tôi thêm phiền toái, được không? Nếu có thể hòa giải trong yên bình, thì không cần nháo đến cả thành phố đều biết.”

Đỉnh mày Ôn Hàn Vũ hơi nhếch, môi mỏng chậm rãi gợi lên độ cong lộ ra vài phần tà khí khó gặp, bỗng nhiên anh buông lỏng tay Lê Nhược Anh, chân dài bước về phía Vãn Hâm, không kiêng nể gì mà tới gần hai bước, con ngươi thâm thúy hơi hơi nhíu lại, hơi thở nam tính thành thục ập vào trước mặt: “Có phải hay không, hả?”

Theo bản năng Vãn Hâm ngửa người về sau, mỗi lần Ôn Hàn Vũ nhìn bộ dáng tránh còn không kịp của cô đối với anh, ánh mắt càng u ám trầm xuống vài phần.

Vô số phụ nữ, xua như xua vịt, đều chỉ vì tranh thủ muốn anh nhìn vào mắt?

Chỉ là cô trước mặt anh đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, hay là thật sự chán ghét mình?

Chán ghét mình, lại muốn đem bản thân anh trở thành “ván cầu”, gả cho mình, trở thành thiên kim tiểu thư của Tưởng gia, hiện tại muốn ly hôn liền ly hôn, còn tìm Đàm Tễ tới tiếp nhận vụ kiện tụng này.

A, cô thật đúng là muốn gió được gió.

Anh không thèm để ý hôn sự này, không để bụng người vợ này, nhưng anh cũng không phải sẽ phối hợp với người khác. Muốn ly hôn đúng không?

Ôn Hàn Vũ nheo lại mắt, đột nhiên duỗi tay, một phen ấn trên vai Vãn Hâm, theo bản năng động tác của cô chính là muốn đứng dậy, chỉ là thân mình mới vừa động, lực đạo trên tay Ôn Hàn Vũ liền gia tăng vài phần, mạnh mẽ đem cô ấn trở về.

Chương 10: Không bỏ được phải là ba cô mới đúng

“Ôn Hàn Vũ, anh làm gì thế?”

“Làm sao? Chạm vào cô một chút cũng không được?”

Người đàn ông vừa nói vừa vươn ra cánh tay dài, chống hai bên thành ghế của cô, hơi thở bá đạo tỏa ra nồng đậm, theo bản năng Vãn Hâm nín thở, xoay mặt sang hướng khác.

Nơi này là nơi công cộng, Ôn Hàn Vũ lại không kiêng nể gì, cô bởi vì băn khoăn thân phận Tưởng gia, giống như Đàm Tễ vừa nói, người như Ôn Hàn Vũ, ở thành phố B có ai không biết? Nếu ở chỗ này cô lỡ miệng chọc giận đến anh ta, đến lúc đó sự tình sẽ càng thêm phiền toái.

Cô bình tĩnh phân tích lợi - hại một chút, chỉ có thể lựa chọn nhẫn nhịn, kìm nén hô hấp của mình, hạ thấp giọng nói: “Muốn nói gì thì nói đàng hoàng, Ôn thiếu, anh cảm thấy làm trò trước mặt người phụ nữ của anh, động tay động chân với tôi là thích hợp sao?”

Ôn Hàn Vũ nhíu mày.

Phụ nữ của mình?

Cô phân chia rất rõ ràng, lại còn vô cùng rộng lượng, thế nhưng ngay trước mặt anh, nói phụ nữ khác là người phụ nữ của Ôn Hàn Vũ anh, mà Đồng Vãn Hâm cô lại chân chính là một người xa lạ?

Ngực Ôn Hàn Vũ như bị một tảng đá lớn đè nặng, cổ họng như bị nghẹn. Anh biết loại cảm giác này là không thoải mái, chính anh lại không rõ, vì sao bản thân mình sẽ có loại cảm giác không thoải mái này.

Bởi vì bị người phụ nữ này triệt để xem nhẹ?

Hay là bởi vì, giờ phút này khóe mắt, đuôi lông mày của cô không hề che dấu những cảm xúc đó - cảm xúc thật sự chán ghét anh?

Đàm Tễ và Lê Nhược Anh đứng ở một bên, nhìn tư thế đối diện của hai người tuy là thân mật, nhưng khắp người lại phát ra khí thế hoàn toàn không phải như bên ngoài nhìn vào.

Đàm Tễ ho nhẹ một tiếng, biết điều mà nghiêng người nhìn sang bên cạnh, Lê Nhược Anh nhíu mày đẹp nhìn bóng dáng Ôn Hàn Vũ tới gần Vãn Hâm, cô cắn cắn môi, đáy mắt hiện lên cảm xúc không vui, nhưng lại không dám tiến lên nói cái gì.

“Đồng Vãn Hâm, cô không biết cô cũng là phụ nữ của tôi sao?”

Tim Vãn Hâm đột nhiên đập nhanh hơn một chút, đôi lông mày thanh tú càng nhíu chặt lại.

Cái người Ôn Hàn Vũ này, trước kia cô quả thật không biết, cho dù kết hôn được 6 năm, cũng không có bất kỳ tiếp xúc nào, lúc này đây cô trở về cùng lắm mới hai ngày, lại khiến cô cảm thấy, đôi khi anh ta cũng vô cùng – khốn nạn!

“Ôn thiếu, dựa vào cái gì cho rằng tôi là người phụ nữ của anh? Lúc đó chúng ta ngoại trừ bên ngoài treo danh hiệu hữu danh vô thực, cái khác đều không có gì, như thế cũng có thể xem là người phụ nữ của anh?”

Vãn Hâm âm thầm hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại, cô bất giác siết chặt tay vịn của ghế bên cạnh, dùng giọng điệu lãnh đạm lạnh lẽo, từng câu từng chữ mà phản bác: “…Loại định nghĩa này của Ôn thiếu, thật đúng là giúp tôi mở rộng tầm mắt.”

Đôi mắt Ôn Hàn Vũ nheo lại, chỉ không rõ ý tứ mà phun ra bốn chữ: “Khéo mồm khéo miệng.”

“Cô đây là muốn ám chỉ, trong 6 năm qua, tôi chưa từng chạm qua cô một chút, đúng không?”

Vãn Hâm thật sự bội phục anh ta, thế nhưng còn có thể xuyên tạc lời nói đến trình độ này, cô nhấp môi, “Anh không cần đề cao chính mình như vậy, có lẽ những phụ nữ khác đều chờ mong được anh chạm vào, có điều tôi thật sự không hề nghĩ tới, phiền anh buông tay!”

Dù gì Ôn Hàn Vũ cũng là một người đàn ông khôn khéo, người phụ nữ trước mặt này là thật sự chán ghét mình, hay là thật ra chỉ là lạt mềm buộc chặt, anh phân biệt rất rõ ràng. Hai người giao chiến qua vài lần, hiện tại cơ bản anh có thể khẳng định rằng—— Người phụ nữ Đồng Vãn Hâm này, là thật sự muốn ly hôn với mình.

Trong lòng anh thật sự có chút trẻ con, năm đó cuộc hôn nhân này là do cô hoàn toàn khởi xướng, tuy rằng như cô nói, 6 năm qua, bản thân anh cũng không bị tổn thất gì, cũng có giúp đỡ cho Ôn thị. Nhưng Ôn Hàn Vũ anh là ai? Thế nhưng trong lúc không để ý đã bị người ta xem như một khối đá kê chân.

Anh nhíu mày, bàn tay ấn Vãn Hâm thoáng giật giật, lại không buông ra. Thân hình người đàn ông thon dài không lùi mà tiến tới, càng hướng xuống người cô vài phần, tiếng nói trầm thấp, không nghe ra cảm xúc phập phồng: “Thật sự muốn ly hôn?”

“Đúng vậy.”
Vãn Hâm nghe anh nói, lập tức liền tiếp lời, cũng không quên dùng phép khích tướng một lần nữa, “Đương nhiên, trừ phi Ôn thiếu anh thật sự không muốn ly hôn với tôi.”

Ôn Hàn Vũ cười lạnh một tiếng: “Không muốn? Tôi nghĩ người không muốn chúng ta ly hôn, phải là ba cô mới đúng.”

Anh chậm rãi đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống Vãn Hâm, môi mỏng mấp máy: “Đồng tiểu thư, cuối cùng nói một câu với cô, hôn nhân của chúng ta là hôn nhân thương mại. Cô muốn ly hôn, tôi tuyệt đối không có bất kỳ ý kiến gì, có điều trước đó cô nên về bàn bạc chuyện này với ba cô đi, để ông ấy cho tôi một câu trả lời thỏa đáng.”

Vãn Hâm lo lắng nhất cũng chính là cái này. Cô cắn môi đứng dậy, tuy là nơi công cộng, cũng không thể không tranh thủ cơ hội, tiếp lời anh ta: “Tôi biết đây là hôn nhân thương mại, nhưng tóm lại lúc đó cuộc hôn nhân của tôi với anh ra sao, tôi biết có vài lời Ôn thiếu anh không thích nghe, nhưng tôi vẫn muốn nói – cơ bản là ảnh hưởng lẫn nhau. Ly hôn đối với Tưởng gia mà nói, thật sự sẽ có tổn thất, nhưng chẳng lẽ với Ôn thị các người, một chút tổn thất cũng không có?”

“Tôi nghĩ, Ôn thiếu chắc chắn sẽ không vì một người không có quan hệ nặng nhẹ như tôi, khiến lợi ích công ty của mình chịu ảnh hưởng gì?”

Bàn tay Ôn Hàn Vũ cắm vào túi quần, không hề chớp mắt nhìn chăm chú người phụ nữ trước mặt, đầu cô xoay chuyển rất nhanh, phép khích tướng dùng vô cùng linh hoạt.

Đàm Tễ đứng ở một bên, nhướng mày theo tầm mắt nhìn Vãn Hâm, thêm vài phần thưởng thức, trách không được tiểu tử Tần Phiền Cương kia mê muội cô như thế. Khí chất trên người cô, trái lại không giống người thường.

Mà Lê Nhược Anh đang đứng bên cạnh Ôn Hàn Vũ, nghe xong lời cô nói, càng bất động thanh sắc, cô ta trở về nhưng là vì muốn ly hôn với Hàn Vũ?

Ba người đều là ba tâm tư khác nhau, chỉ có Vãn Hâm đang đứng, tinh thần hăng hái nói xong những lời này, điện thoại của cô vừa lúc vang lên, theo bản năng cô lấy điện thoại, nhìn dãy số trên màn hình, sắc mặt tức khắc biến đổi.

Ôn Hàn Vũ vẫn luôn quan sát vẻ mặt của cô, trong nháy mắt trên mặt cô hiện lên khẩn trương, anh thu hết vào đáy mắt.

Ánh mắt người đàn ông sắc bén, đôi tay cắm trong túi quần hơi giật giật, con ngươi nhìn cô, cũng không dấu vết trầm xuống - cô ta cũng có lúc khẩn trương?

Trước mặt anh cô rất nhanh mồm dẻo miệng, hiện tại lại bởi vì một cuộc điện thoại lại khiến cho cô khẩn trương bất an như vậy. Ôn Hàn Vũ thật sự có chút tò mò, là ai gọi?

Động tác Vãn Hâm nhanh chóng cắt đứt cuộc gọi, cô nuốt nuốt nước bọt, cảm xúc cũng chưa kịp ổn định, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Ôn Hàn Vũ, ánh mắt đối phương rất có hứng thú, càng làm cô chột dạ hơn.

Đặc biệt là dưới tình huống đã thuê luật sư, việc này nếu có xảy ra sự cố gì, cô thật sự không dám tưởng tượng hậu quả sẽ nghiêm trọng đến nhường nào.

Vãn Hâm vội vàng cất điện thoại vào trong túi xách, cô thuận tay liền từ vị trí đó cầm túi lên, cũng không nhìn Ôn Hàn Vũ, chỉ nhìn Đàm Tễ nói: “…Luật sư Đàm, hôm nay nếu không tiện, vậy ngày mai tôi gọi lại cho anh. Bây giờ tôi còn có chuyện khác, tôi đi trước.”Đàm Tễ không có ý kiến gì, loại vụ kiện ly hôn này, cũng chỉ là chút lợi ích của hai nhà, mình chỉ là bên trung gian, cho nên Ôn Hàn Vũ có quyền lên tiếng ở đây. Quan hệ giữa anh và Ôn Hàn Vũ cũng xem như không tồi, trước đó không nghĩ sẽ tiếp nhận, sau lại bởi vì quan hệ Tần Phiền Cương, mới căng da đầu mà tiếp nhận. Dựa theo tình hình trước mắt này xem ra, chính là vấn đề của Ôn thị cùng Tưởng thị, giữa bọn họ không có con cái, không có bất kỳ lợi ích cá nhân nào, vấn đề liền không lớn.

“Được, đến lúc đó lại liên hệ.”

Vãn Hâm gật đầu, trực tiếp lướt qua Ôn Hàn Vũ, liền hướng đến nhà ăn cửa mà đi.

Ôn Hàn Vũ híp mắt, nhìn bóng dáng nhỏ xinh kia dường như là chạy trối chết, không biết có phải do anh quá nhạy cảm hay không, chung quy anh cảm thấy, người phụ nữ này muốn ly hôn với mình - mục đích không hề đơn thuần.

“Hàn Vũ, tôi cũng đi đây.”

Đàm Tễ thu thập tập văn kiện trong tay một chút, vừa mới chuẩn bị chạy lấy người, Ôn Hàn Vũ duỗi tay liền ngăn cản anh: “Cậu quen biết Đồng Vãn Hâm khi nào?”

Đàm Tễ biết, Ôn Hàn Vũ khẳng định sẽ hỏi, việc này anh cũng không nghĩ giấu giếm cái gì, huống hồ cũng khó giấu được với Ôn Hàn Vũ, đơn giản trực tiếp liền nói: “Thật ra tôi cũng không quen biết cô ấy, tôi là chịu sự nhờ vả của người khác.



“Ai nhờ vả?”

“Tần Phiền Cương.”

Đàm Tễ duỗi tay sờ sờ mũi, “Cậu chắc cũng nghe qua, tiểu ngũ Tần gia. Tiểu tử kia vẫn luôn sống ở nước ngoài, chắc là quan hệ không tệ với Đồng Vãn Hâm. Cậu ấy cầu xin tôi, tôi khó mà từ chối. Có điều lời nói lúc nãy, Hàn Vũ, tôi cảm thấy Đồng Vãn Hâm nói cũng không phải không đúng, cậu nên suy xét lại một chút, tôi thật sự không muốn dùng thân phận luật sư gặp cậu trên tòa án, bào chữa cho loại án kiện nhàm chán này. Nếu cậu chịu ký tên, tôi liền đem đơn ly hôn này gửi cho cậu. A tôi thật sự có việc, tôi đi trước đây.”

Chân Đàm Tễ chạy nhanh như đạp trên gió, Ôn Hàn Vũ lại không có ý muốn ngồi xuống, Lê Nhược Anh đứng ở một bên, nhìn thân hình người đàn ông cao dài đứng thẳng, cô hít một hơi, tiến lên: “Hàn Vũ, chúng ta tìm vị trí…”

“Nhược Anh, hôm nay không thể cùng em ăn cơm được.”

Ôn Hàn vũ duỗi tay đè lại tay cô, bất động thanh sắc mà đẩy ra: “Ngày mai tôi sẽ gọi cho em. Còn bây giờ để tài xế đưa em trở về, xin lỗi.”

******************************

Vãn Hâm đi một hơi tới trạm xe buýt, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô lấy ra di động, vội vàng gọi lại dãy số kia.

Chuông điện thoại vang lên chưa đầy hai tiếng, rất nhanh đã có người nghe máy, là một giọng trẻ con non nớt, lanh lảnh kêu: “Mẹ!”

Tâm của cô lập tức liền mềm nhũn, sắc mặt trước đó còn có chút tái nhợt dần dần có lại huyết sắc, khóe miệng cô ôn nhu mà cong lên: “Tiểu Dục, hiện tại bên kia chắc là buổi tối, tại sao con còn chưa đi ngủ?”

“Chú Tần nói, mẹ tìm con, cho nên con mới gọi lại cho mẹ. Con vừa rồi có ngủ qua rồi, mẹ đang ăn cơm sao?”

Con trai cô tuy tuổi còn nhỏ, miệng lưỡi nói chuyện lại là một bộ dáng ông cụ non, dường như Vãn Hâm có thể tưởng tượng ra được, hiện tại con trai mình, bộ dạng cầm di động, khóe miệng cô chứa ý cười càng ôn nhu thêm một chút, ngay giọng điệu cũng thế: “Ăn rồi, Con đấy? Hai ngày qua mẹ không ở nhà, có ngoan ngoãn nghe lời chú Tần không?”

“Mẹ, mẹ nói sai rồi, phải là chú ngoan ngoãn nghe con nói mới đúng, mấy ngày nay con giúp mẹ trông chừng chú ấy rất tốt, chú không có đi ra ngoài lêu lổng.”

Rất nhanh, đầu bên kia liền truyền đến một giọng nam khác, tiếng Trung có hơi cứng, Vãn Hâm ở đầu bên này, nghe rất rõ ràng ——

“Này, tiểu tử thúi, lại ở trước mặt mẹ con nói xấu chú có phải hay không? Có còn muốn chú dạy cho con cách tán gái hay không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau