TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Trầm luân - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Tháng tám, Phong Thành.

Ánh mặt trời rọi xuống những con đường,Cánh ngô đồng ngát xanh hai bên lề với tán lá rộng lớn như những chiếc ô xanh khổng lồ trên cao

Nhưng so với thời tiết nóng nực và buồn tẻ này, bóng râm kia không đủ.

Những người qua đường một tay cầm dù, một tay cầm quạt, miệng liên tục oán giận thời tiết nóng nực này.

Tuy nhiên thời tiết nóng nực chỉ kéo dài đến tối.

Phong Thành,ở thời điểm hoàng hôn, sẽ xuất hiện những cơn gió lạnh mang vị mặn của biển, không khí ẩm, không nóng cũng không lạnh.

Một chiếc ô tô màu đen từ từ đi qua tiểu khu cũ đằng trước là khoảng sân được lát đá xanh

trước cửa có một cây đại thụ, rất nhiều người già mới vừa ăn qua cơm chiều, ngồi ở dưới tàng cây phe phẩy cây quạt nói chuyện phiếm, thấy chiếc xe tới liền sôi nổi đưa mắt nhìn lại.

Ở Ghế điều khiển Trương Mạnh Nham thoáng nghiêng đầu, "Chu tiên sinh, tới rồi."

Cửa sổ xe chậm rãi kéo xuống, những ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu rọi lên khuôn mặt của Chu Mộ Trạch. Chu Mộ Trạch đưa mắt nhìn bên ngoài, mở cửa xe, "Đi."

Chân vừa đặt xuống đất, một làn gió thổi qua, Chu Mộ Trạch nhíu mày,chỉnh lại cà vạt, bước nhanh đến phía trước.

"căn nhà nào?"

đôi giày da giẫm lên những phiến đá xanh phát ra tiếng, Chu Mộ Trạch chân dài bước nhanh, Trương Mạnh Nham bước lên vài bước để đuổi kịp, nhìn vào số tòa nhà:" là 78"

Chu Mộ Trạch nhìn qua,lông mày càng nhíu chặt.

Trương Mạnh Nham đã theo Chu Mộ Trạch mười năm,lời của Chu Mộ Trạch tuy không nhiều,nhưng một ánh mắt của anh là Trương Mạnh Nham cũng đã hiểu.

"Hoắc Miện rất coi trọng cô con gái này, sợ bị người khác phát hiện, cho nên đem cô giấu ở chỗ đổ nát như vậy." Trương Mạnh Nham giải thích.

tiểu khu xây dựng hơn bốn mươi năm, đã quá mục nát, từ lâu không còn ai biết đến, cầu thang làm bằng xi măng, nhỏ hẹp, khi Chu Mộ Trạch bước vào cửa còn cần cúi nhẹ.

ngay khi bước vào có thể ngửi thấy mùi mốc meo,sơn trên tay vịn bị bong tróc gần nửa, tường bám đầy bụi bặm.

đôi giày da của Chu Mộ Trạch dừng lại trước cầu thang,Trương Mạnh Nham lập tức hiểu ý, từ trong túi lấy ra một chiếc khăn giấy lau mặt, cong lưng, lót giấy gói cái kẹo cao su phía trước chân Chu Mộ Trạch rồi ném nó đi.

Thói quen thì không nói, nhưng Chu Mộ Trạch luôn thích sự sạch sẽ, anh không thể chịu đựng kẹo cao su dưới đất dính vào đế giày.

Trương Mạnh Nham nhớ một lần đi tới công ty con của thành phố nhỏ để họp, chính anh ta cũng cảm thấy bi thảm cho đôi giày của Chu Mộ Trạch.

"tầng ba, nhà này." Trương Mạnh Nham chỉ vào một trong ba hộ nhà nói.

Chu Mộ Trạch ngẩng đầu nhìn thoáng qua biển số nhà: 307.

Trương Mạnh Nham duỗi tay nhẹ nhàng gõ gõ, "Có ai không?"

**

Cùng tiểu khu, cách một đoạn.

Một thân hình thấp bé ôm túi vải, cúi đầu, bước nhanh về phía trước đi.

cô vừa thấp vừa gầy,cơ thể bọc trong một chiếc áo khoác lớn màu xám, phía trước ngực phẳng lì, trên áo có vết rách ở bụng, lộ ra chút da thịt.

tóc cô ngắn, cứng, xơ tất cả đều dựng đứng lên đỉnh đầu,giống như vừa trải qua một vụ nổ lớn, theo bước chân cô,, nhìn qua mái tóc xù kia có chút buồn cười.

đến khi đứng trước cửa, có một ông già nhìn thấy cô, rồi sôi nổi bàn tán.

"Lại đi ra ngoài tìm ăn đấy."

"Cũng thật đáng thương,ba cô ta thời gian dài rồi không có tới."

một ông già cầm chiếc quạt chỉ lên đầu, vẫy tay:" ở đây, có vẻ không tốt lắm."

ông vừa dứt lời, quay đầu lại liền sững sờ.

Cô quay đầu lại nhìn phía sau lưng, đảo con mắt nhìn xung quanh cũng không biết có phải cố ý hay không, một tay tựa vào xe ô tô, một tay cởi giày, đập đập vào xe.

Lão già chớp mắt có chút ngượng ngùng.

Cũng không biết mới vừa rồi lời nói kia cô có nghe hay không, lúc này những người khác đều không nói, cô gái nhỏ đập chiếc giày phát ra tiếng kêu càng lớn, bọn họ càng xấu hổ.

Cuối cùng hạt sạn trong giày cũng rơi ra,cô xỏ lại giày, hai tay ôm trước ngực, tiếp tục cúi đầu, đi như tên bắn.

Mấy người già, nhìn nhau rồi nói với ông lão cầm quạt kia: "Ông nhìn xem, tôi đã nói, đầu óc thực sự có vấn đề."

làn gió mát từ bờ sông thổi qua mặt cảm giác rất dễ chịu, cô ngồi ở trên ghế băng, chân nhỏ lắc qua lắc lại, thân mình cũng đung đưa theo.

Những người trên đường đi qua vừa nói vừa cười, cô không ngẩng đầu, đôi mắt nhìn những đôi giày đẹp đẽ của họ.

Không biết bọn họ trong tay cầm cái gì, rất thơm, có mùi dầu vị mặn, còn có cả mùi hành thơm phức.

Chờ bọn họ đi qua, cô chậm rãi ngẩng đầu.
Nuốt một ngụm nước bọt.

mấy ông lão đó nói không sai, cô thực sự đã ba ngày không có ăn cơm.

Hoắc Miện rất lâu không có tới thăm cô.

Cho nên cô cần ra ngoài tìm thức ăn.

ở phía bên kia sông là con phố nhộn nhịp lúc này có rất nhiều xe ăn vặt đẩy qua, bán hàng rất tốt,trước mỗi chiếc xe đều có người đứng xếp hàng chờ.

Cô ngồi ở kia lẳng lặng nhìn trong chốc lát, đứng lên, phủi bụi trên người,đi thẳng về phía trước, băng qua đường cái, ngồi xuống bậc thang ở trung tâm thương mại.

Một lát sau, đến giờ cao điểm, người lại càng nhiều, cô đứng lên, hòa mình vào đám đông, dáng người cô thấp bé, liền không thể nhìn thấy.

Cô cúi đầu, đi theo đám người về phía trước,phía trên là người phụ nữ một tay cầm di động xem Wechat, một tay cầm túi, chân mang giày cao gót, bước đi vặn vẹo.

Cô đi theo sau giày cao gót, cô ta đi nhanh cô cũng đi nhanh, cô ta chậm lại cô liền chậm lại, mãi cho đến ngã tư phía trước,cuối cùng giày cao gót đã xem xong WeChat, ngẩng đầu chờ đèn đỏ, cô xoay người một cái rẽ vào một con hẻm nhỏ bên cạnh.

cất con dao vào trong chiếc túi rách của mình, cô nhìn vào chiếc túi nhỏ hàng hiệu,ước lượng, mỉm cười hài lòng.

**

"Không có người."

Trương Mạnh Nham quay đầu lại nhìn Chu Mộ Trạch nói, "Hoắc Miện cung cấp địa chỉ chính nơi này không thể sai."

Chu Mộ Trạch ôm cánh tay đứng ở đằng sau, không nói.

Trương Mạnh Nham lại gõ cửa "Chúng tôi là bạn của ba cô, cô đừng sợ."

"Đi vào xe chờ đi."

Trương Mạnh Nham gật đầu, "vâng."

Hoắc Miện nói với Chu Mộ Trạch hiện tại mình có một cô con gái, ngay từ đầu Chu Mộ Trạch không tin tưởng.

Nhiều năm như vậy lăn lộn trên thương trường, phản ứng đầu tiên của Chu Mộ Trạch đều sẽ không tin tưởng.

Nhưng Hoắc Miện nói thực sự rất thành khẩn, ông ta nói ông ta đã làm việc cho người khác suốt đời,ông ta không hề hối tiếc về điều gì trong cuộc đời của mình, duy nhất chỉ có cô con gái này, tuy rằng không phải máu mủ ruột thịt, nhưng ở thời điểm ông khó khăn nhất, đều là cô ở bên chăm sóc cho ông, bởi vậy ông hy vọng sau sự việc này, Chu Mộ Trạch có thể giúp ông ta nuôi nấng con gái mình.

Mặc kệ là đưa vào cô nhi viện cũng được, hoặc gửi cô đến trường học cũng được, ông ta nói, chỉ cần miễn là có tên của Chu Mộ Trạch, con gái ông sẽ an toàn.

Ông ta chỉ cần cô an toàn.

Chu Mộ Trạch cuối cùng đáp ứng yêu cầu Hoắc Miện, Hoắc Miện có chút kinh ngạc, ông ta không nghĩ tới Chu Mộ Trạch sẽ dễ dàng đồng ý như vậy.

Nhưng ông ta theo Chu Mộ Trạch lâu như vậy, người này tâm tư từ trước đến nay ông không thể nhìn thấu, nhưng không thể nghĩ nhiều như vậy, nếu Chu Mộ Trạch đáp ứng rồi, như vậy anh nhất định sẽ làm được,ông liền có thể yên tâm.

**

Cô mở ví ra, vừa muốn xem bên trong có bao nhiêu tiền mặt, phía sau đột nhiên một tiếng: "này, nhìn xem!là đứa ngốc ở tiểu khu bên kia! cô ta lại ra ngoài."là mấy đứa học sinh đeo cặp sách vừa mới tan, bọn họ tựa như nhìn thấy điều gì mới mẻ, trợn tròn đôi mắt chạy đến trước mặt cô.

"cô đến đây làm gì?" Trong đó một tên nhóc chắn cô lại, hung hăng bước lên giật lấy túi trước ngực cô, dáng người cô cùng học sinh tiểu học không khác biệt là bao, lại gầy, bị hắn kéo một cái, cả người lảo đảo.

cô cắn răng không nói lời nào, bị họn họ đẩy tới đẩy lui.

"tôi nhớ rõ trước kia cũng không phải người câm," cả nhóm cười rộ lên, vươn tay sờ đầu cô, "Không phải còn kêu to tiếng " gâu "" gâu " sao?"

lời trêu chọc của tên nhóc cường điệu, khiến những người khác cười ha hả.

Nàng một tay gắt gao ôm lấy ngực, một cái tay cầm chặt ví tiền bước về phía trước, cũng không mở miệng.

"ồ" tên nhóc giật lấy ví, mở ra nhìn, "Nhiều tiền như vậy!"

mấy tên khác cũng ngó xem, một đám kinh ngạc, "Trên người cô ta khẳng định còn có!"

cô đột nhiên ngẩng đầu,vừa lui về phía sau,vừa liên tục xua tay, trong miệng phát ra tiếng "Ô ô".

"Chúng ta tự đến lục soát!"

cô bị bọn họ đẩy ngã trên mặt đất, bọn họ duỗi tay giật lấy chiếc túi trong ngực, cô gắt gao nắm chặt không buông, bọn họ không thể lấy, động tác càng thêm thô lỗ,túm tóc, kéo quần kéo áo xộc xệch.

Dần dần, tính hành động cướp đồ dường như biến thành một loại trò chơi, nhóm nam sinh làm không biết mệt.

"này? nhìn xem, tao đã làm đứt sợi tóc."

"quần áo của cô ta cũng bị tao xé rách."

Bọn họ làm càn cười ha hả, cô càng giãy giụa bọn họ càng cảm thấy thú vị.

"các người đang làm gì đấy!"

Ngõ nhỏ bên kia đột nhiên truyền đến tiếng nói, nhóm nam sinh hoảng sợ.

Trương Mạnh Nham rống lên xong ngẩng đầu liếc nhìn Chu Mộ Trạch.

Bọn họ đã ở kia đứng một hồi lâu, những tên nam sinh vừa bắt đầu động tay chân bọn họ thấy được, Trương Mạnh Nham muốn tiến lên ngăn cản, bị Chu Mộ Trạch ngăn lại.

Anh muốn nhìn phản ứng của cô gái nhỏ này.

Nhưng làm Chu Mộ Trạch thất vọng rồi, cô gái này cũng không hề phản ứng.

Bị người khi dễ đến vậy mà đều không có phản kháng, chỉ là giãy giụa, chỉ là tự bảo vệ mình, trong ánh mắt mặt trống trơn, thật giống như những kẻ bắt nạt cô đều không có tồn tại.

dường như đã quen với tất cả.

Bọn họ động tay có chút quá phận, Chu Mộ Trạch mới để Trương Mạnh Nham ra mặt.

Có tiếng bước chân truyền đến.

"Người tới, đi, đi thôi." Trong đó một tên kéo đồng bọn của mình đi.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cô cũng đã nghe thấy, cô cực kỳ sợ hãi, tay cô ôm chặt cơ thể hơn, cả người đều co rúm lại.

"bây giờ bọn trẻ quá hư hỏng" Trương Mạnh Nham nhìn nam sinh đang sợ hãy quay đầu lại

Trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày da.

cô nhìn chằm chằm vào mũi giày, như là con thú nhỏ sợ hãi, cả người đều run rẩy.

Chu Mộ Trạch chậm rãi ngồi xổm xuống, lẳng lặng nhìn cô, nhẹ giọng cười nhạo, "Đều sẽ không phản kháng sao?"

Ánh hoàng hôn len lỏi qua các tán cây rọi xuống, khóe miệng anh cười nhạt, bị gió thổi đung đưa lay động.

"tuy nhiên đều không liên quan, từ hôm nay trở đi," Chu Mộ Trạch nói khẽ "em sẽ nằm dưới sự kiểm soát của tôi."

Tác giả có lời muốn nói:

Đông chí dài như cả năm, người già được đoàn viên.

Tam chín bổ một đông, năm sau không ốm đau.

Đây là lời bà ngoại tôi thường nói, vào đông chí, hy vọng câu chuyện này có thể sưởi ấm lòng bạn trong trời đông giá rét.

khom lưng cảm ta, mọi người đọc truyện là niềm hạnh phúc của tôi.

ngày 10/6/2019

Chương 2

Trương Mạnh Nham mở cửa xe, nghiêng đầu: "Lên xe đi."

Cô đứng yên không nhúc nhích.

cô ngẩng đầu lên,Trương Mạnh Nham mới phát hiện, kỳ thật cô trông rất xinh đẹp, đặc biệt là cặp mắt kia, to, tròn như hai quả nho đen.

"Sẽ không phải thế chứ?" Trương Mạnh Nham nhướng mày, nhớ tới mới vừa rồi ở con ngõ nhỏ kia mấy đứa trẻ có những lời nói về cô, cô thực sự là đồ ngốc?

Chu Mộ Trạch từ bên kia lên xe, nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ, vỗ vỗ vị trí bên người, "Lại đây."

Cô nhìn Chu Mộ Trạch, "Các anh......"

"cô có thể nói?" Trương Mạnh Nham cười rộ lên.

cuối cùng cô cũng mở miệng, nhìn biểu hiện của Trương Mạnh Nham, nhắm mắt không để ý.

"Tôi sẽ mang em đi gặp ba mình" Chu Mộ Trạch nhìn phía trước, "còn không lên xe."

Trương Mạnh Nham nhìn vẻ mặt của Chu Mộ Trạch, lập tức nghiêm túc lại.

—— Chu Mộ Trạch không có nhiều kiên nhẫn, hiện tại nhìn bộ dáng này đúng là kiên nhẫn bị mất hết sạch.

Cô nghe được từ "Ba ", ánh mắt mới rốt cuộc có thay đổi, dần dần sáng lên, chờ mong nhìn Chu Mộ Trạch.

" mau đi lên đi." Trương Mạnh Nham thuận nước đẩy thuyền.

Lúc này cô mới thật cẩn thận bước chân đi, dùng tư thế kỳ quái xác định chính mình sẽ không đụng đầu vào, cũng sẽ không va vào cửa, cuối cùng ngồi ở bên cạnh Chu Mộ Trạch, lưng cọ cọ vào ghế, tay siết chặt túi vải.

Ở ghế điều khiển Trương Mạnh Nham thoáng nghiêng đầu, "Chu tiên sinh, trở lại biệt thự sao?"

Chu Mộ Trạch "ừ" một tiếng, "Gọi điện thoại kêu dì Hồng tới đây một chuyến."

Dì Hồng là người hầu của gia đình Chu Mộ Trạch, nhưng Chu Mộ Trạch không ở với gia đình, chỉ khi nào Chu Mộ Trạch gọi mới tới đây.

Chu Mộ Trạch tính đa nghi, ngay cả đã theo anh mười mấy năm, anh vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng dì Hồng.

"Vâng." Trương Mạnh Nham gật đầu, chuyên tâm lái xe.

Chu Mộ Trạch quay đầu xem sang bên cạnh xem cô gái nhỏ, cả người cô ghé vào cửa sổ, hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm cảnh vật lướt qua bên ngoài.

"Em chưa từng ngồi xe ô tô?" Chu Mộ Trạch hỏi cô.

Cô quay đầu lại, sự ngạc nhiên trong ánh mắt không hề biến mất.

Cô không trả lời, Chu Mộ Trạch cũng biết đáp án.

Chu Mộ Trạch cười cười, "Em tên gì?"

Cô vẫn như cũ ngây thơ nhìn anh, chậm rãi lắc đầu.

Chu Mộ Trạch nhướng mày: "Không có tên?"

Chu Mộ Trạch đỡ trán, nhẹ nhàng cười rộ lên, "Quả nhiên là Hoắc Miện nuôi lớn."

Không biết là cô không ý tứ trong lời nói của anh hay cố tình không để ý anh, quay đầu đi, dáng dấp như cún con tiếp tục nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Tới biệt thự Chu gia, dì Hồng đã chờ ở cửa nhà.

"Chu tiên sinh," dì Hồng đã khoảng hơn bốn mươi tuổi, mập mạp, thoáng là người tốt, nhìn Chu Mộ Trạch xuống xe, bà khẽ cúi đầu, kêu một tiếng.

Chu Mộ Trạch "ừ" một tiếng, Trương Mạnh Nham mở cửa xe cho Chu Mộ Trạch, đang muốn mở cửa xe cho cô gái nhỏ, mới vừa đi đến gần, cửa xe đã "Lạch cạch" một tiếng.

Cô ngạc nhiên nhìn cửa xe.

"Không cần,tôi sẽ mở cửa." Trương Mạnh Nham cười nói.

Cô liếc mắt nhìn Trương Mạnh Nham, không nói chuyện.

Ánh mắt còn có chút kiêu ngạo.

"Đây là con gái Hoắc Miện?"dì Hồng qua kéo tay cô gái nhỏ, trên dưới đánh giá cô một hồi, tủm tỉm cười, "Không tồi."

"Trước mang cô ấy tắm rửa, sau đó đưa tới thư phòng của tôi." Chu Mộ Trạch vừa đi vào biệt thự vừa cởi bỏ vài nút áo sát cổ.

"Dạ, được."dì Hồng chào cô gái nhỏ vẫy tay một cái, "Cùng tôi lại đây."

tòa nhà này là Chu Mộ Trạch chính mình lựa chọn, trang trí tất cả đều là Chu Mộ Trạch xử lý, tổng cộng ba tầng, nghiên cứu đồ cổ, Chu Mộ Trạch thích tranh chữ cổ, quan trọng chi tiết, mỗi phòng đều rất đáng giá.

Cô cảm thấy từ tầng một đến phòng tắm tầng hai, hai mắt của mình đều không đủ dùng.

"Cô có thể tắm rửa hay không?" Dì Hồng đi ở bậc thang, quay đầu lại hỏi cô.
Cô chậm rãi gật đầu.

Dì Hồng cười cười, "cô bao nhiêu tuổi rồi?"

"Không, không biết......"

Dì Hồng nhướng mày, "cô có thể nói? Lại đây," Dì Hồng không đợi cô trả lời, vẫy tay gọi cô tới, cô đi vài bước theo sau, "đây là phòng tắm, cô có thể tắm rửa sạch sẽ, cởi bộ quần áo cũ ra đi."

Dì Hồng duỗi tay muốn cởi quần áo giúp cô, cô liền lui một bước.

"Cô muốn tự mình cởi?"Dì Hồng nói, "Cũng đúng, có việc hãy gọi tôi, gọi tôi dì Hồng là được."

Cô gật đầu.

Phòng tắm rất lớn, trên vách tường nạm màu trắng gạch men sứ, rất sạch sẽ, có chiếc gương ở bồn rửa mặt, sau là bồn tắm tròn màu trắng, bên trong chứa đầy nước ấm.

Cô khóa cửa, đứng yên, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Cô tự mình cởi hết quần áo, trong gương có thể nhìn đến trên người cô đầy vết thương bị người ta đánh, có vết bầm nặng trên đùi, cô đưa ngón tay cẩn thận chọc một chút, đau điếng cả người.

"Tôi, không chỉ có có thể nói, còn, còn có thể ca hát được......" cô không có đưa ngón tay lại, trong chốc lát chọc chọc vách tường, rồi một lát chọc chọc ngăn tủ đựng sữa tắm, thì thầm trong miệng "Khi ngọn núi không, không còn góc cạnh, khi nước sông, không, không còn chảy,......"

Nhìn quanh một vòng, cô ở bồn tắm phía trước đứng yên, thử nhiệt độ nước, thật cẩn thận đưa chân vào,nước làm nổi lên đôi chân nhỏ nhắn, cô cười rộ, đột nhiên nhảy dựng lên, một tiếng "Phanh" cả người nhảy vào bồn tắm, lập tức bọt nước văng ra khắp nơi, ngay cả đôi dép của cô cũng rơi vào bồn tắm.

Cô an tĩnh trong chốc lát, đôi tai cô dựng lên nghe ngóng như tên trộm, lúc này không thấy có tiếng động,cười lên ha ha.

Tắm rửa xong, cả người đều thơm mát, sau khi dùng rất nhiều sữa tắm thì cô mới cất chai đặt vào chỗ cũ, cả người ướt dầm dề đứng lên, lắc lắc đầu như chú chó nhỏ.

Dì Hồng đã quên đưa cho cô quần áo, trong phòng tắm cũng không có khăn tắm để choàng, cô liền xấu hổ đứng trước gương một hồi lâu, rồi mới lấy hết can đảm gọi người.

Nhưng vấn đề xuất hiện càng xấu hổ hơn.

Nàng nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát, đối diện với cánh cửa, gọi thử: "dì Lục, Lục?"

Không có người đáp lại.

"Dì?" Giọng nói lớn hơn một chút.

Vẫn không có người.

Cô từ bỏ, ở phòng tắm quét một vòng, chỉ có mấy cái khăn lông, cô lại tìm thấy trong ngăn tủ mấy cái kẹp, nhìn vào gương lấy mấy cái khăn kẹp lại với nhau, điều chỉnh góc độ một chút, nhìn xung quanh khá kín đáo.

Những cái khăn lông đó đều không nhỏ, cơ thể cô lại gầy gò, như vậy quấn xung quanh kín mít.

Cô đem chân lau khô, mở cửa đi ra phòng tắm.

Dì Hồng ở trong phòng bếp bận rộn, mơ hồ nghe có âm thanh,liền đi ra xem, vừa lúc thấy cả người cô quấn khăn được kẹp lại với nhau, nhìn qua cả người ướt sũng đứng ở đó.
Dì Hồng không nhịn được cười lên một cái, "thế nào lại mặc như vậy, nhanh lại đây, tôi đưa cô đi lấy quần áo,"

Cô đi theo dì Hồng tói một phòng ngủ, dì Hồng tìm nửa ngày trong ngăn tủ, "tôi chỉ có chiếc váy này, cô có thể mặc tạm." Dì Hồng lấy đồ ra,ở trên người cô ướm thử, "khá rộng."

Cô cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, lại nhìn dì Hồng.

Dì Hồng hiểu rõ, nói: "Cô thay quần áo ở phòng này,tôi đi ra ngoài."

Chiếc váy quả thực rất rộng, chỗ khác chưa nói tới, cổ áo đặc biệt rộng, đây là chiếc váy cổ tròn, mặc trên người cô lại thành chiếc váy lệch vai, vai bên trái mặc vào, bên phải vai áo liền sẽ tụt xuống.

Cô chỉnh bộ dạng nửa ngày cũng không thể,dì Hồng ở bên ngoài hỏi một câu, "được không?"

Cô mặc kệ, mở cửa, dì Hồng nhìn đến bộ dáng này của cô, cười ấm áp, duỗi tay yêu thương sờ mái tóc xù cô " Vì làm cái này mà mãi không đi xuống sao?"

Cô bắt chước ngoại hình dì Hồng, hiện tại thì tốt rồi, mái tóc không chỉ xù lên mà còn rối tinh rối mù.

Cô lấy dáng vẻ này đứng trước cửa phòng làm việc của Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch nhíu mày lại "thế nào lại như vậy? Sau khi em làm thành bộ dạng này, rồi mới tới đây?"

Cô cúi đầu, không nói chuyện.

Chu Mộ Trạch khép laptop lại, khẽ cười, "Lại đây đi."

Cô đi qua đi, Chu Mộ Trạch chỉ vào sopha "Ngồi kia."

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Em có biết ba em đi đâu không?" Chu Mộ Trạch đặt khuỷu tay ở trên bàn, mười ngón tay giao với nhau.

Cô lắc đầu.

"Tôi hỏi em, em phải trả lời, nói chuyện, có nghe hay không?" Chu Mộ Trạch,người này có một loại khí chất đặc biệt, không hề giận nhưng rất uy nghiêm, từ bắt đầu đến bây giờ, cô đều rất sợ anh, cho nên hiện tại Chu Mộ Trạch gằn từng chữ một yêu cầu cô, cô khẽ gật đầu.

"Không, không biết." Cô nhỏ giọng nói.

Chu Mộ Trạch vừa lòng "Ừ" một tiếng, "ba em đi đến một nơi rất xa, sắp tới sẽ không trở lại, ba em dặn dò tôi chăm sóc em, em không cần nghĩ tìm ba, rõ không?"

Có lẽ là thói quen, Chu Mộ Trạch mỗi lần đưa mệnh lệnh với cô, đằng sau đều sẽ thêm một cái "rõ không" hoặc là "Có nghe hay không".

Cô cúi đầu càng thấp, "tôi, tôi chỉ là nói lắp."

"Em nói cái gì?"

"Tôi không, không điếc," cô giống như sự kiên nhẫn của Chu Mộ Trạch trước đó, chậm rãi giải thích với Chu Mộ Trạch, "Nghe, hiểu."

Chu Mộ Trạch không nghĩ để ý tới suy nghĩ của cô, anh làm việc từ trước đến nay chỉ quan tâm đến hiệu quả.

"Em ngoan ngoãn đợi, ở đây tôi quyết định, tôi nói cái gì em liền làm cái đó, rõ không ——" Chu Mộ Trạch lúc này mới hiểu được ý tứ cô vừa mới nói, cười rộ lên, "Cô gái nhỏ như này nhưng một chút đều không ngốc?"

Cô không nói lời nào, cúi đầu xuống, sửa lại cổ áo rơi xuống, bên phải bả vai lộ ra nhiều, cô duỗi tay chỉnh một chút, bên trái lại rớt xuống.

Vì thế, liền lại lâm vào tới rồi cái này tuần hoàn ác tính trung.

Cô rơi vào vòng luẩn quẩn, nhưng lại cực kỳ kiên nhẫn, trước sau không vội, động tác từ từ chỉnh lại.

Chu Mộ Trạch xem như đã hiểu.

Thời điểm cô đã nhìn ra Chu Mộ Trạch không phải là người tốt tính, cho nên từ lúc bắt đầu bước vào cửa, hành động của cô trước sau rất chậm rãi từ từ, giống như ở dùng hành động thực tế để cho Chu Mộ Trạch biết cái gì gọi là "Kiên nhẫn".

Chu Mộ Trạch đỡ trán, cô chỉnh quần áo một hồi lâu, Chu Mộ Trạch mở miệng nói: "Em không có tên đúng không?"

Cô không phản ứng lại, "À?"

"Tôi đặt cho em một cái tên," Chu Mộ Trạch nói: "Tiểu lang, gọi em là Hoắc Tiểu Lang đi."

Cô chớp đôi mắt.

Chu Mộ Trạch tủm tỉm cười: "Không cần cám ơn."

Lời editor:

- lúc Tiểu Lang không có quần áo thay tớ cứ tưởng Chu Mộ Trạch đưa giúp:>, ai ngờ 😂

- Không biết có chỗ nào khó hiểu, lỗi sai hay gì đó thì hãy cmt cho tớ biết nhé, love you ❤️

Ngày 12/6/2019

Chương 3

Hoắc Tiểu, Lang, Hoắc Tiểu Lang......"

Từ thư phòng Chu Mộ Trạch đi ra, cô vẫn luôn nhắc mãi tên này, dì Hồng ở phòng bếp bận rộn, cô ngồi trên chiếc ghế sopha nhỏ, bĩu môi, "Không, không dễ nghe."

Ngày đó buổi tối dì Hồng làm một bàn đồ ăn, ngày thường dì Hồng không ở biệt thự Chu gia, đều là Chu Mộ Trạch tự mình nấu cơm.

Chu Mộ Trạch thay quần áo ở nhà rồi rời thư phòng, nhìn thấy cún con Hoắc Tiểu Lang dường như đi theo sau mông dì Hồng, tròng mắt đều muốn rớt đến bàn đồ ăn.

dì Hồng nhìn Chu Mộ Trạch đi tới, thấp tiếng gọi, "Chu tiên sinh."

Hoắc Tiểu Lang lúc này mới quay đầu lại nhìn Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch nhìn cô cười, "Nước miếng chảy ra."

Hoắc Tiểu Lang đưa tay lên sờ miệng, "Đâu, chảy đâu, không rớt xuống dưới."

Chu Mộ Trạch ngồi xuống, vẫy tay gọi Hoắc Tiểu Lang, "Lại đây ăn cơm."

Hoắc Tiểu Lang chạy chậm hai bước qua, mấy sợi tóc tên đỉnh đầu bay bay.

Chu Mộ Trạch nhìn mái tóc đã được gỡ ra kia của cô, đưa cho cô chiếc đũa, "biết dùng?"

Hoắc Tiểu Lang lắc đầu, nhớ tới lời Chu Mộ Trạch bảo cô phải nói chuyện, vì thế mở miệng nói: "Sẽ không."

Chu Mộ Trạch ngẩng đầu kêu Hồng dì, " lấy cho cô ấy cái muỗng đi."

dì Hồng gật đầu, "à vâng."

Chu Mộ Trạch được giáo dục rất tốt, lúc ăn và ngủ không nói chuyện, thời điểm ăn cơm một chút động tĩnh cũng không có.

Trước kia Hoắc Miện ở nhà, ăn cơm trước nay đều là ba một câu con một câu,trêu đùa với con gái, hoặc là hai người cùng nhau xem TV, Hoắc Miện nói, chính là di chuyển sự chú ý, cơm liền ăn nhiều, người mới lớn khỏe mạnh.

"Lớn lên thật mạnh khoẻ" quả thực chính là phương châm sống của Hoắc Tiểu Lang, cũng không biết là tâm lý vẫn là như thế nào, hiện tại chuyên tâm ăn cơm, Hoắc Tiểu Lang cảm thấy chính mình mới vừa ăn hai bát liền no rồi.

phải tìm cái gì đó để rời sự chú ý.

Hoắc Tiểu Lang đảo tròng mắt xung quanh, cuối cùng rơi xuống trên tay Chu Mộ Trạch.

bàn tay Chu Mộ Trạch rất đẹp, ngón tay thon dài trắng nõn, có thể nhìn mạch máu xanh trên mu bàn tay, móng tay cắt tỉa sạch sẽ, cầm chiếc đùa di chuyển có phần tao nhã.

Hoắc Tiểu Lang lặng lẽ buông cái muỗng, cầm lấy chiếc đũa phía trước, học bộ dạng cầm đũa của Chu Mộ Trạch.

Chiếc đũa ở Chu Mộ Trạch trong tay tựa như có sinh mệnh giống nhau, tới cô, chiếc đũa điên rồi, căn bản không nghe theo cô.

Hoắc Tiểu Lang lấy ít cơm,lúc gắp xương sườn không cẩn thận, xương sườn lăn vài cái, rơi trên mặt đất.

"rớt rồi," dì Hồng nhìn thấy đầu tiên, đứng lên đi lấy khăn giấy.

Hoắc Tiểu Lang mắt lé ngó Chu Mộ Trạch, liếc mắt một cái, nhanh chóng từ ghế trên trượt xuống, nắm trước khối xương sườn, cho duỗi tay ra định đưa vào trong miệng.

"bỏ."

động tác Hoắc Tiểu Lang dừng lại,theo đường cũ chậm rãi cọ đi lên, nhìn xương sườn, có chút luyến tiếc, lại sợ hãi Chu Mộ Trạch, không dám đối mặt phản bác.

"Cuốc, cày đồng giữa ban trưa, mồ hôi hòa, hạ thổ," Hoắc Tiểu Lang lải nhải, "Ai, ai, ai......"

"...... Câm miệng."

Hoắc Tiểu Lang nín chặt, dì Hồng cầm khăn giấy lại đây, xoa tay Hoắc Tiểu Lang, rồi đem sàn nhà lau khô, "Rớt trên mặt đất,không được nhặt lên."

dì Hồng nhỏ giọng nói với cô, cô ủy khuất, "vâng, không nhặt nữa....."

Dì Hồng sờ tóc cô, "Không có việc gì."

Hoắc Tiểu Lang cuối cùng liếc nhìn Chu Mộ Trạch một cái, anh vẫn là dáng vẻ kia, không có biểu cảm, không để ý, an tĩnh ăn cơm.
Hoắc Tiểu Lang buông chiếc đũa, ngoan ngoãn đổi thành cái muỗng, múc một muỗng đậu hủ Ma Bà trộn với cơm.

bữa cơm này Hoắc Tiểu Lang ăn rất no, tay nghề dì Hồng không phải nói, Hoắc Tiểu Lang cũng thật sự đói bụng.

Chu Mộ Trạch có thói quen, mỗi ngày,trong khoảng thời gian này nếu có rảnh, sẽ mở TV ra xem tin tức, đây là thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi trong ngày của Chu Mộ Trạch.

Hoắc Tiểu Lang có chuyện muốn hỏi Chu Mộ Trạch, nhưng vừa mới ở trên bàn cơm mắc lỗi, cô không dám tùy tiện mở miệng.

cô còn rất sợ bị Chu Mộ Trạch đuổi đi.

người như cô, bị người ta vứt bỏ, gặp được người tốt giúp đỡ, đều sẽ liều mạng lấy lòng, rất sợ cảm giác bị bỏ rơi lần nữa.

Chu Mộ Trạch đặt dụng cụ pha trà lên bàn, một trong những sự kiên nhẫn ít ỏi của Chu Mộ Trạch là pha trà.

nước lăn tròn, ngón tay thon dài cầm lấy ấm trà, sau đó đem lá trà bỏ vào ấm, đổ thêm chút nước.

Hoắc Tiểu Lang lén lút đi tới, xem Chu Mộ Trạch đang chuyên tâm pha trà, đứng ở bên cạnh do dự trong chốc lát.

Từ lúc cô đi tới Chu Mộ Trạch đã chú ý, nhưng Chu Mộ Trạch không nói chuyện, muốn nhìn một chút tiểu gia hỏa (1)này muốn làm gì.

cô còn rất có ý tứ, Chu Mộ Trạch nghĩ.

Hoắc Tiểu Lang đi đôi dép hồng nhạt đến bên này, lại lùi vài bước, ngay sau đó tiến lên một chút, qua lại vài lần, tới tầm mắt của Chu Mộ Trạch, thật cẩn thận ngồi xuống bên cạnh anh.

mùi thơm của trà tỏa ra bốn phía, Chu Mộ Trạch đổ trà ra 1 ly đưa cho Hoắc Tiểu Lang, "Uống không?"

Hoắc Tiểu Lang xua tay, "Không, không uống."

Chu Mộ Trạch đưa chén trà ở bên miệng thổi, thoải mái dễ chịu nhâm nhi, đôi mắt nhìn TV.

"tới nhận lỗi?" Chu Mộ Trạch vẫn xem tin tức nói.

Nhắc tới cái này sống lưng Hoắc Tiểu Lang dựng lên, nhìn phụ đề trên ti vi::đất nước của chúng ta....

Không đợi cô đọc xong,đoạn kia đã qua mất, Hoắc Tiểu Lang dừng một chút, đọc nhanh hơn, nhưng cô càng muốn nhanh thì lại càng nói lắp, đọc vài đoạn cũng chưa đuổi kịp.

"Được rồi, biết em đã nhận lỗi." Chu Mộ Trạch nói, "lúc trước học ở đâu?"Hoắc Tiểu Lang lắc đầu, "trước, học tiểu học......"

Câu nói kế tiếp Hoắc Tiểu Lang chưa nói, chậm rãi cúi đầu, Chu Mộ Trạch biết cô đây là không nghĩ ra.

Như thân phận của Hoắc Tiểu Lang, tính cách mềm yếu, nói chuyện lại cà lăm, tới trường học, đặc biệt là tiểu học, rất dễ dàng bị người ta khi dễ, mấy tên nhóc nói chuyện, làm việc không biết nặng nhẹ, cũng không rõ lý lẽ, có lẽ chính bọn họ cũng không có ý thức được chính mình đây là đang "khi dễ" người khác.

Chu Mộ Trạch cũng không tiếp tục đề tài, cúi đầu tiếp tục uống trà.

Dì Hồng dọn dẹp xong ở phòng bếp, nhìn Hoắc Tiểu Lang ngồi ở trên sô pha xem Chu Mộ Trạch pha trà, liền bưng tới một ly nước mật ong.

"Có phải khát nước không?"dì Hồng đem ly nước đưa cho Hoắc Tiểu Lang, "Nếu là khát nước nói với tôi, không cần sợ hãi."

ly nước thủy tinh đựng nước nóng, nắm ở trong tay rất thoải mái, Hoắc Tiểu Lang giương mắt, "Cảm, cảm ơn dì."

Hoắc Tiểu Lang uống một ngụm, ngọt, uống rất tốt, lại uống một ngụm.

Chu Mộ Trạch đứng dậy đi tiếp điện thoại, Hoắc Tiểu Lang đặt ly nước xuống, nhìn TV thở phào nhẹ nhõm.

" Các vấn đề chính trị của Trung Quốc, uỷ ban thường bị căn cứ vào điều mười sáu, kiểm tra có cơ sở, trong giai đoạn......" Hoắc Tiểu Lang nhỏ giọng đọc theo từng đoạn, đọc rất nhanh, cũng lắp bắp, đợi đến khi chuyển màn hình, Hoắc Tiểu Lang cũng đọc xong.

Hoắc Tiểu Lang kích động mà hướng sang chỗ Chu Mộ Trạch, anh vẫn chưa trở lại, Hoắc Tiểu Lang quyết định luyện một lần nữa.

Nhưng đọc được một nửa liền bắt đầu ho khan lên.

Ho càng nghiêm trọng, dì Hồng nghe được thanh âm chạy lại, "Làm sao vậy?" Dì Hồng bỏ giẻ lau xuống vỗ lưng Hoắc Tiểu Lang, "bị sặc sao?"

Hoắc Tiểu Lang nói không ra lời, cúi đầu, ho đến mặt đỏ bừng, dì Hồng luống cuống tay chân cấp Hoắc Tiểu Lang thuận bối.

Ho một hồi lâu rốt cuộc mới dừng lại, lúc ngẩng đầu lên, dì Hồng kinh hãi hô một tiếng, "trên mặt sao lại mẩn đỏ như phát ban vậy?"

Hoắc Tiểu Lang định nói chuyện, nhưng giọng nói tựa hồ có cái gì nghẹn họng không thể phát ra tiếng, thấy dì Hồng vừa nói như vậy, cô mới cảm giác mặt vừa đau vừa ngứa, cổ họng cũng vậy.

Cô duỗi tay muốn cào, nhưng bị dì Hồng ngăn lại.

"Nhìn như là dị ứng," dì Hồng cau mày nói: " cô ăn đồ ăn gì dị ứng?"

Hoắc Tiểu Lang muốn nói "Không biết", nhưng cô nói không nên lời, vừa rồi kịch liệt ho khan khiến nước mắt cô đều chảy ra, lúc này nước mắt đọng lại khoé mắt, thoáng nhìn rất đáng thương.

"Làm sao vậy?" Là giọng nói Chu Mộ Trạch.

Anh cúp điện thoại từ trong phòng ra liền nhìn thấy bộ dạng này của Hoắc Tiểu Lang.

Dì Hồng khóc không ra nước mắt, "Không biết đứa nhỏ này là ăn cái gì, nhìn như là dị ứng."

"Mang áo khoác tới đây," so với dì Hồng hoảng loạn, giọng nói Chu Mộ Trạch bình tĩnh, nói xong câu đó,lúc sau, cúi người bế ngang Hoắc Tiểu Lang lại bắt đầu ho khan kịch kiệt.

Đứa nhỏ này so với tưởng tượng của anh còn gầy hơn, bế nhẹ như không.

Chu Mộ Trạch tự mình lái xe, tốc độ xe rất nhanh, Hoắc Tiểu Lang gối lên chân dì Hồng nằm ở ghế phía sau, Hoắc Tiểu Lang đã không còn ho, trên người bị mẩn càng nhiều, mơ màng nằm, cô tựa hồ rất đau, dì Hồng không dám đụng vào, cũng không biết cô có phát sốt không

"Dì vừa mới đưa cho cô ấy uống cái gì?" Chu Mộ Trạch lên tiếng hỏi dì Hồng.

"nước......" dì Hồng nhớ lại một chút, "rất đơn giản, nước bỏ thêm một chút mật ong."

Chu Mộ Trạch không tiếp tục nói chuyện, dì Hồng lại có chút sợ hãi, từ kính chiếu hậu liếc nhìn Chu Mộ Trạch đang cúi đầu, xoa đầu Hoắc Tiểu Lang.

em nhất định không thể có việc gì.

Chương 4

Trong bệnh viện không được phép, Chu Mộ Trạch đi ra bên ngoài bệnh viện mới châm điếu thuốc lên.

Từ xa thấy, Trương Mạnh Nham vội vàng tới, "Chu tiên sinh."

Chu Mộ Trạch "ừ" một tiếng.

"Đã ổn cả rồi?" Trương Mạnh Nham hỏi một câu, kỳ thật không hỏi cũng biết, xem bộ dạng Chu Mộ Trạch liền biết không có việc gì.

Không khí tựa như trầm xuống, hiện tại là buổi tối, không thể nhìn rõ, nhưng Chu Mộ Trạch cảm giác có chút bực mình.

Đây là bệnh cũ của anh, mỗi khi trời âm u hay đổ mưa, đều sẽ cảm thấy tức ngực khó thở.

Có thể là do mấy năm sống dưới tầng hầm kia, từ đó trở đi chữa như thế nào cũng không hết.

Trương Mạnh Nham nhìn ra xa, thật lâu sau không nói gì.

Sau khi điếu thuốc sắp cạn, Chu Mộ Trạch nheo mắt, "Muốn nói cái gì nói đi."

Trương Mạnh Nham nhìn Chu Mộ Trạch liếc mắt một cái, "Tôi không hiểu lắm......"

Chu Mộ Trạch rõ ý tứ của Trương Mạnh Nham, anh ta không rõ vì cái gì anh lại đồng ý tiếp nhận Hoắc Tiểu Lang.

Chu Mộ Trạch dập điếu thuốc, nhìn phương xa, "Trước chăm sóc, về sau lại nói."

"Nhưng hiện tại chúng ta ở đây còn không yên ổn, Mạnh gia vẫn như cũ ở tạo áp lực tạo áp lực với chúng ta, huống hồ Hoắc Miện hắn ta đã......"

Chu Mộ Trạch đưa ánh mắt sắc bén qua, Trương Mạnh Nham lập tức câm miệng, thật lâu sau, Trương Mạnh Nham hơi thấp cúi đầu, "Chu tiên sinh, cô gái nhỏ này sẽ bị liên luỵ, thậm chí sẽ trở thành mối uy hiếp."

Bầu trời ảm đạm, ngay cả không gian ở lối ra vào cũng cảm thấy vẩn đục, Chu Mộ Trạch xoay người, chuẩn bị trở lại bệnh viện, "Qua đoạn thời gian tôi sẽ đưa cô ấy đi."

Trương Mạnh Nham đi theo Chu Mộ Trạch vào phòng bệnh, chủ nhiệm khoa mặc áo blouse trắng ngồi ở trong văn phòng uống trà, nhìn thấy Chu Mộ Trạch tới, chạy nhanh ra đón.

"Chu tiên sinh."

Đây là một bệnh viện tư nhân,trên danh nghĩa là sản nghiệp Mạnh gia, từ trên xuống dưới đều biết Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch "ừ" một tiếng.

"Hoắc tiểu thư cơ bản đã ổn, xin hỏi đêm nay là ở lại phòng bệnh......?"

"Tôi sẽ đưa cô ấy trở về." Chu Mộ Trạch nặng nề nói, hướng phòng bệnh nhìn thoáng qua.

Hoắc Tiểu Lang trên mặt sẩn hồng không khác bệnh sởi,chớp mắt nhìn ngoài cửa sổ.

Trương Mạnh Nham liếc mắt nhìn Chu Mộ "dì Hồng yêu cầu chúng ta đưa trở về sao?"

Chu Mộ Trạch trầm ngâm một lát, "Đưa trở về đi."

Trương Mạnh Nham gật đầu, xoay người muốn đi, Chu Mộ Trạch gọi lại anh ta: "về việc Hoắc Tiểu Lang, trước đừng nói với Mạnh Lâm."

Trương Mạnh Nham: "tôi đã biết."

**

Hoắc Tiểu Lang không có sao, cô dị ứng mật ong, phản ứng có chút nghiêm trọng, nhưng loại bệnh trạng này tới cũng nhanh đi cũng nhanh, uống thuốc theo đơn của bác sĩ, một lát sẽ ổn, cơn sốt cũng giảm dần.

Y tá giúp Hoắc Tiểu Lang uống thuốc, bưng khay đi ra ngoài, Chu Mộ Trạch vừa vặn đẩy cửa tiến vào, ngồi ở mép giường Hoắc Tiểu Lang.

"Có tốt hơn không?"

Hoắc Tiểu Lang không tự nhiên hướng bên cạnh cọ cọ, gật đầu.

Chu Mộ Trạch chú ý tới động tác nhỏ của cô, cười cười, "Ở bên ngoài cũng sẽ không nói chuyện có phải không?"

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu.

"Em không phải là con gái ruột của Hoắc Miện?" Qua một lát, Chu Mộ Trạch đột nhiên nói: "Hoắc Miện mười bảy tuổi đã đi theo tôi, hắn ta có con gái hay không tôi đều biết," Chu Mộ Trạch tựa hồ rất có hứng thú, "em là từ đâu tới?"

Đôi mắt Hoắc Tiểu Lang sáng ngời —— cô ở tự hỏi.

Chu Mộ Trạch khóe miệng mỉm cười, anh cơ hồ có thể nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì

Nhìn bộ dạng của Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Miện hẳn là phao cứu hộ duy nhất của cô ấy, nhưng chiếc phao đã biến mất, Hoắc Tiểu Lang nhìn qua cũng mười lăm sáu tuổi, cho dù thân hình thấp bé, cũng không hơn được nữa mười bảy tám tuổi, không nơi nương tựa, Chu Mộ Trạch là người duy nhất chịu cứu cô.

Người gắn kết mối quan hệ của họ là Hoắc Miện, một khi Chu Mộ Trạch xác định cô cùng Hoắc Miện không phải ruột thịt, dựa theo Hoắc Tiểu Lang, có lẽ cô sẽ cho rằng Chu Mộ Trạch lại không muốn cô.

Cho nên, cô nhất định không chịu nói ra cô đến cùng có phải là người thân của Hoắc Miện không.

Chu Mộ Trạch rũ đôi mắt xuống, Hoắc Tiểu Lang còn chưa nói, nhưng anh đã biết đáp án của cô, lẳng lặng chờ cô nói ra.

"Tôi, tôi là nhặt được."Chu Mộ Trạch quay đầu, "hử?" Thế nhưng lại khác với những gì anh suy đoán.

"Giống như anh, ông ấy cũng nhặt được tôi," Hoắc Tiểu Lang không nhanh không chậm nói, có lẽ là do thiếu dinh dưỡng, dưới ánh đèn của bệnh viện khuôn mặt cô nhìn qua tái nhợt như tờ giấy, "ông, ông ấy đã cứu tôi, tôi liền không, đi rồi, quấn lấy ông, cuối cùng, cuối cùng ông ấy không có, có biện pháp, giữ lại tôi."

Chu Mộ Trạch nhìn chính ngón tay mình, có chút muốn thử Hoắc Tiểu Lang, anh cười nhẹ nhàng, "Nếu em không phải là con gái của Hoắc Miện......"

Câu nói kế tiếp Chu Mộ Trạch không có nói xong, Hoắc Tiểu Lang cũng đã đem đầu cúi thấp nhất, Chu Mộ Trạch cảm giác đầu cô xuống chút nữa sẽ bị bẻ gãy.

Hoắc Tiểu Lang không nói lời nào, Chu Mộ Trạch cũng không nóng nảy.

"Anh, anh không muốn tôi,, nên đã sớm kiểm tra," bởi vì cúi đầu, giọng nói Hoắc Tiểu Lang đều rầu rĩ, "Vì, vì cái gì còn muốn đưa tôi tới."

Hoắc Tiểu Lang không ngu ngốc, điểm này Chu Mộ Trạch đã sớm biết, cho nên anh sớm có chuẩn bị, "thời điểm đưa em đến là tiện đường, hiện tại mới biết được em không phải."

Hoắc Tiểu Lang rầu rĩ "à" một tiếng, gật đầu.

Nhìn bộ dạng của cô, Chu Mộ Trạch cảm thấy chính mình có điểm tàn nhẫn, đứa nhỏ này nhìn thành thật, trên thực tế có điểm bướng bỉnh, anh muốn thử cô một chút, xem cô có nói dối hay không.

Anh còn khá tò mò cô sẽ làm như thế nào, nhưng Chu Mộ Trạch không nghĩ tới cô sẽ trực tiếp nói rõ ngọn ngành.

Hiện tại phản ứng nhìn qua còn có chút đáng thương.

"Anh, anh có thể nói cho tôi, ba ba đi đâu không?" Đầu Hoắc Tiểu Lang hơi chút ngẩng lên một ít.

"Tôi đã nói rồi," Chu Mộ Trạch kiên nhẫn nói, "Hắn đi địa phương rất xa."

"Không, sẽ trở lại?"

Chu Mộ Trạch hơi tạm dừng một chút, "Gần ba năm sẽ không."

"Tôi, ăn rất ít," Hoắc Tiểu Lang liên miên nói, "mỗi ngày chỉ ăn một ít, lại không ồn ào......"

Chu Mộ Trạch ngắt lời cô: "em thực sự ồn."

Hoắc Tiểu Lang ngẩng đầu lên, thay đổi loại chiến thuật: "hãy để, ba tôi sẽ đưa tôi đi."

Chu Mộ Trạch: "Ba em không ở đây."

Hoắc Tiểu Lang nhìn Chu Mộ Trạch, "ông ấy sẽ gửi tôi đi."

Chu Mộ Trạch hiểu ý tứ của cô: "Hắn không ở đây, cho nên không ai có thể đưa em phải không?"

Hoắc Tiểu Lang không đáp.

"Em dựa vào cái gì đưa ra yêu cầu đưa em đi?"

"Anh, anh dựa vào cái gì,mang tôi tới đây?" Hoắc Tiểu Lang học theo giọng điệu Chu Mộ Trạch, lắp bắp nói.Chu Mộ Trạch nhìn Hoắc Tiểu Lang trong chốc lát, bỗng nhiên cười ha hả, ném cái túi trong tay anh vào lòng Hoắc Tiểu Lang bà nói, "Thay quần áo, cùng tôi về nhà."

Thời điểm Hoắc Tiểu Lang chạy chậm đi theo phía sau Chu Mộ Trạch đến xe, phòng chủ nhiệm bưng nước trà nhìn bóng dáng bọn họ, có bác sĩ trẻ tới hỏi chủ nhiệm đang xem cái gì, chủ nhiệm lắc đầu cười tủm tỉm không nói chuyện.

Dường như, Chu tiên sinh thật lâu đều không cười như vậy.

**

"Dì, Hồng đâu?"

Dì Hồng không ở đây, Hoắc Tiểu Lang ngồi ở ghế phụ, quay đầu nhìn về phía Chu Mộ Trạch.

Đèn đường chiếu khuôn mặt Chu Mộ Trạch, lúc sáng lúc tối.

"Đi trở về." Chu Mộ Trạch một tay đỡ tay lái, một tay kia đặt ở trên tay vịn.

"Ừ," Hoắc Tiểu Lang gật đầu, tựa hồ muốn nói điều gì nhưng là lại không dám nói.

Lưc vừa cơm nước xong vẫn luôn muốn nói lại thôi, Chu Mộ Trạch quay đầu nhìn cô một cái, "Muốn nói cái gì nói thẳng."

"Tôi, có cái túi." Hoắc Tiểu Lang thật cẩn thận nhìn Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch suy nghĩ một chút, à, lúc trước cô vẫn luôn ôm túi vải kia, "Làm sao vậy?"

"Không, thấy."

Chu Mộ Trạch nghĩ, quay đầu lại hướng sau xe lướt qua, "Phía sau."

Hoắc Tiểu Lang cũng quay đầu lại nhìn thoáng qua, nghĩ tới: "Ta mở, mở cửa xe, đã quên."

Hoắc Tiểu Lang cực kỳ vui vẻ, quay đầu đi, nhìn ngoài cửa sổ không tiếng động cười.

"Trong túi có cái gì?" Chiếc xe đen lái về khu biệt thự, số lượng xe đã ít hơn nhiều.

"bảo bối của tôi, tôi." Hoắc Tiểu Lang ngồi thẳng người khuôn mặt khôi phục biểu hiện nhưng trong ánh mắt mặt vẫn hiện lên tia vui sướng.

Chu Mộ Trạch cười nhạo một tiếng, "Là bảo bối gì? Về nhà cho tôi xem."

Hoắc Tiểu Lang thế nhưng đồng ý sảng khoái, "được, về nhà, cho anh xem."

**

Xe Chu Mộ Trạch dừng ở gara, Hoắc Tiểu Lang đi theo phía sau anh lên lầu.

Một bàn tay ôm túi bảo bối của cô, một cái tay khác xách theo túi của Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch đi tắm rửa, để Hoắc Tiểu Lang một mình ở phòng khách.

Hoắc Tiểu Lang nhìn anh lên lầu, nhỏ giọng đứng ở thang tần dưới nghe ngóng chốc lát, xác định Chu Mộ Trạch vào phòng tắm, có ào ào tiếng nước truyền đến, Hoắc Tiểu Lang mới cao hứng phấn chấn chạy xuống tầng, chạy như bay đến sô pha, mạnh mẽ nhảy dựng lên, sau dùng sức, thật mạnh ngã ở trên sô pha.

Sô pha co dãn rất tốt, Hoắc Tiểu Lang bật người lên, Hoắc Tiểu Lang ở trên sô pha nằm một lát, rồi mở túi của mình ra kiểm tra đồ đạc vẫn còn.

Hoắc Tiểu Lang cảm thấy cực kỳ cao hứng, một bên mở miệng, cười không tiếng động, một bên một lăn long bò dậy, đến đoạn xa hơn một ít bắt đầu chạy lấy đà, động tác càng thêm thành thạo xoay người, ngửa ra sau, "biaji" quăng ngã ở trên sô pha sau bị bắn lên tới.

Nhưng là lần này Hoắc Tiểu Lang không có trực tiếp vươn lên, mà hai tay giơ lên,, ưu nhã đứng lên, giống như trong vận động viên thể thao trong TV, dừng chân, đối mặt "Người xem" xung quanh, làm như "lễ Thể thao", động tác nối liền, như thiên nga trắng.

"Cảm, cảm ơn đại gia," Hoắc Tiểu Lang một bên cười một bên xua tay, "Lần này, tôi cũng không nghĩ tới có thể, được thành tích tốt như, như vậy."

Lời nói khô khan như vậy, Hoắc Tiểu Lang cảm thấy không thú vị, cúi đầu tìm một vòng, nhìn đến Chu Mộ Trạch chén trà Chu Mộ Trạch uống giữ trưa, đảo bước bưng lên, cầm lấy giống như microphone: "tôi muốn, cảm ơn trọng tài, phán viên(1), còn có huyến luyện viên," Hoắc Tiểu Lang suy nghĩ một chút, "huyến luyện viên Chu, cuối cùng,, tôi muốn cảm ơn sự cổ vũ, các fan, những người tốt cùng với, sự ủng hộ nhiệt tình......"

Nói còn chưa dứt lời, Hoắc Tiểu Lang cửa ở phòng khách thấy bóng dáng người nào đó đang chậm rãi đi xuống tầng.

Hoắc Tiểu Lang phản ứng cực nhanh chóng ngồi xuống, dường như không có việc gì đem chén trà đảo lại, chân bắt chéo, chúi mũi chân một chút.

Chu Mộ Trạch đơn giản đã chứng kiến từ Hoắc Tiểu Lang bắt đầu thực hiện lễ thể thao, đứng ở thang lầu chỗ, nghe toàn bộ "cảm nghĩ đoạt giải".

Chu Mộ Trạch cũng không nói ra, một bên sát tóc một bên đi xuống dưới, "Làm gì đây?"

Hoắc Tiểu Lang: "A? Chu, Chu tiên sinh, anh xuống rồi, tôi, nghe nghe anh giữa trưa,uống trà, mùi vị trà Hoắc Tiểu Lang đem cái ly đặt ở chóp mũi ngửi một chút, "ừm, rất, rất thơm."

Chu Mộ Trạch lỏng lẻo ăn mặc áo tắm dài, tóc ướt, bọt nước theo tinh tế đọng ở xương quai xanh, chảy tới cơ ngực, lúc Chu Mộ Trạch xoay người hướng phòng bếp đi, rốt cuộc không nhịn được cười: "Chu tiên sinh? À, tôi còn tưởng rằng tôi là huấn luyện viên Chu."

lời editor: cái xưng hô với Hoắc Miện của chương trước mình sẽ sửa sau,hay vẫn để như vậy nhỉ?:>( từ ông => hắn á)

Chương 5

"tôi còn tưởng tôi là huấn luyện viên Chu," Chu Mộ Trạch cười nói.

Vẻ mặt Hoắc Tiểu Lang đen xì: "...... Anh, đều nghe thấy được."

Chu Mộ Trạch mở tủ lạnh cầm lon Coca, nhìn phía trước lấy một lon sữa chua dì Hồng mua cho Tiểu Lang: "Uống sữa chua?"

Hoắc Tiểu Lang: "hả? có."

Chu Mộ Trạch lấy sữa chua ra, "không dị ứng với sữa chua?"

Hoắc Tiểu Lang đặt tách trà trong tay xuống, "không có như vậy."

Chu Mộ Trạch cười một chút, ngửa đầu uống một ngụm Coca,vừa xoa tóc vừa đi đến chỗ Hoắc Tiểu Lang, "Ngày mai khả năng tôi sẽ đi công tác."

Hoắc Tiểu Lang nhận sữa chua từ tay Chu Mộ Trạch, còn lạnh, cô đặt ở trên bàn trà để đỡ lạnh một chút rồi mới uống, "Đi công tác? Đi, đi đâu?"

Chu Mộ Trạch nói, "Thượng Hải, khoảng hai ngày."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu, "ừ."

"Ngày mai tôi đưa dì Hồng trở về, lúc tôi không ở đây, em cũng có thể thả lỏng, làm quen với nơi này." Chu Mộ Trạch liếc mắt nhìn Hoắc Tiểu Lang một cái, Hoắc Tiểu Lang nhớ tới mới vừa rồi bị Chu Mộ Trạch gặp được khi điên khùng, có chút mặt đỏ.

Chu Mộ Trạch mở ra TV, thoải mái dễ chịu một bên uống Coca một bên điều khiển TV, bởi vì dáng ngồi lười biếng có chút tùy tiện, áo tắm của anh mở ra một nửa, trước ngực rắn chắc cơ bắp hiển hiện.

Hoắc Tiểu Lang lúng túng một lúc,rồi cẩn thận mở miệng: "anh sẽ không, sẽ đưa tôi đi?"

cô không hiểu con người Chu Mộ Trạch này.

lúc Ở bệnh viện nói rõ không muốn cô bởi vì cô căn bản không phải con gái ruột của Hoắc Miện, cô không biết anh cùng Hoắc Miện có quan hệ gì, càng không biết lúc trước Hoắc Miện và Chu Mộ Trạch đã nói gì với nhau, cô chỉ biết sau khi đi theo Chu Mộ Trạch, có một loại cảm giác lo sợ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Hiện tại Chu Mộ Trạch lại rất ôn hòa, giống như người ở bệnh viện lạnh nhạt kiên quyết không phải anh

Hoắc Tiểu Lang rũ đôi mắt xuống, cô sợ anh.

Anh vì dao thớt, cô là thịt cá, cô chỉ có thể mặc anh xâu xé.

Chu Mộ Trạch bình tĩnh nhìn Hoắc Tiểu Lang một cái, khẽ cười: "em đoán xem?"

"Ba,ba tôi với anh là, bằng hữu sao?" Hoắc Tiểu Lang không đáp hỏi lại.

"phải."

Hoắc Tiểu Lang không tiếp tục hỏi, mếu máo.

Chu Mộ Trạch ý cười càng sâu, "Như thế nào? nhìn bộ dạng của tôi không giống người trọng nghĩa khí sao?"

Hoắc Tiểu Lang trong lòng nói "đúng vậy", trên mặt không dám tỏ thái độ.

Chu Mộ Trạch nhìn Hoắc Tiểu Lang khẽ nhau mày, cười ra tiếng tới: "Cho nên em cảm thấy tôi sẽ không cần em?"

Hoắc Tiểu Lang ngẩng đầu, trong ánh mắt mặt sáng lấp lánh.

"tôi đã nói rồi," Chu Mộ Trạch thu ý cười, uống nốt ngụm Coca cuối cùng: "em sẽ do tôi quản." Chu Mộ Trạch đưa đôi mắt lên, "Cho nên em không cần sợ hãi."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu, "Không, là hoãn, kế hoãn binh sao?"

Chu Mộ Trạch nhướng mày, "Ngươi còn biết cái gì là " kế hoãn binh " đâu?"

"Xem, xem TV học, Hoàn Châu, cách cách."

"Không phải, tôi sẽ không đưa em đi." Có lẽ vì mặc đồ ở nhà, hiện tại Chu Mộ Trạch nhìn qua dịu dàng hơn nhiều, " ba em trước khi đi cùng tôi nói rất nhiều."

"ba, ba tôi đi đâu?"

ánh mắt Chu Mộ Trạch dừng ở TV, "Về sau em sẽ biết."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu.

đáy mắt Chu Mộ Trạch tràn ngập ý cười, quay đầu nhìn Hoắc Tiểu Lang, "Như thế nào? Quyết định tin tưởng tôi?"

đôi mắt Hoắc Tiểu Lang sáng lấp lánh, "tôi tin tưởng, tin anh."

Chu Mộ Trạch dừng một chút, "Này lại là chiêu gì?"

"Kích, kích, phép khích tướng."

"em rất thành thật."

Hoắc Tiểu Lang: "Lừa không, không được anh."

Chu Mộ Trạch cười, đứng lên, "Không còn sớm, nghỉ ngơi đi."
Hoắc Tiểu Lang đi theo đứng lên, "tôi, tôi không có chỗ......"

Chu Mộ Trạch quay lưng lại với cô,vẫy tay "Lại đây."

Hoắc Tiểu Lang cười rộ lên, thấp người thấp người cầm lấy túi của mình, nghĩ ngợi, cầm lon sữa chua trong tay, tung tăng đi theo Chu Mộ Trạch lên lầu.

"Đây là phòng tôi, không được phép vào," Chu Mộ Trạch chỉ vào cửa phòng, cúi người nhìn đôi mắt Hoắc Tiểu Lang, gằn từng chữ một nói, "Lặp lại lần nữa, bất luận cái gì dưới tình huống đều không được phép vào, có nghe hay không?"

Hoắc Tiểu Lang gật gật đầu, "Nghe được, rồi."

Chu Mộ Trạch mang Hoắc Tiểu Lang lên phía trước vài bước, chỉ vào một cái cửa nói, "Cái này, phòng em, em tùy tiện như thế nào cũng được."

Hoắc Tiểu Lang đẩy cửa đi vào, phòng ở không lớn, rất sạch sẽ, không có trang trí khoa trương,phong cách trang trí màu xanh nhạt, so với biệt thự trông tươi sáng hơn nhiều

Hoắc Tiểu Lang rất thích, "Này, này......" Mới vừa quay đầu, phát hiện Chu Mộ Trạch đã đi rồi, Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, nhỏ giọng đem nói cho hết lời, "Này khá tốt."

Hoắc Tiểu Lang lập tức có chút mất hứng, xoay tay đóng cửa lại, đem chiếc túi vải ném lên gường.

Thông qua phòng ngủ Hoắc Tiểu Lang có thể nhìn thấy toàn cảnh biệt thự, phía trước biệt thự có một ngọn núi thấp, con đường trên núi uốn lượn như một tấm lụa khổng lồ.

Hoắc Tiểu Lang đẩy cửa sổ, phía dưới tầng có một cái núi giả, xung quanh có đài phun nước, ánh đèn đủ mọi màu sắc, thật xinh đẹp.

Hoắc Tiểu Lang bị gió thổi có chút lạnh, mới đóng cửa sổ,đi đôi dép lê đến mép giường, cầm lấy cái túi của mình

Lúc trước Chu Mộ Trạch nói muốn nhìn xem trong túi có cái gì, nhưng anh có lẽ quên mất, hẳn là nhất thời mà nói, anh không có xem.

Chính Hoắc Tiểu Lang muốn giới thiệu thật kỹ với Chu Mộ Trạch.

Hoắc Tiểu Lang mở túi ra, dốc ngược chiếc túi lắc lên, năm sáu khối Rubik rớt ra, đủ màu sắc, khối Rubik kim tự tháp, khối Rubik xiên, đủ loại kiểu dáng, Hoắc Tiểu Lang cầm lấy khối Rubik bình thường nhất, nhắm hai mắt lại, sau đó nhanh chóng xoay lại khối rubik.

Hoắc Tiểu Lang nói chuyện chậm, nhưng ngón tay vô cùng linh hoạt, khối Rubik ở Hoắc Tiểu Lang trong tay như có sinh mệnh giống nhau—— Hoắc Tiểu Lang xoay —— không biết vì cái gì, trong đầu cô đột nhiên hiện lên đôi tay xinh đẹp cầm đũa.

nửa chừng, Hoắc Tiểu Lang đem khối Rubik ném xuống, thu lại hết bỏ vào trong túi, đi vao toilet rửa, lúc sau nằm trên giường.

váy dì Hồng rất lớn, ngày thường mặc ở trên người lùng bùng không cảm giác được,cô nằm trên giường,lúc này váy mới có độ ma sát vào da thịt trên cơ thể, không thoải mái.

Hoắc Tiểu Lang lăn tới lăn lui, trước sau đều khó chịu, cuối cùng Hoắc Tiểu Lang buồn bã, lăn long lóc bò dậy, trực tiếp cởi bộ chiếc váy kia ra.

nằm trong ổ chăn, liền vô cùng thoải mái.

Hoắc Tiểu Lang cười hạnh phúc, co đầu gối.

ga giường Chu Mộ Trạch không đặc biệt mềm, nhưng thực sự thoải mái, chăn cũng bồng bềnh nhẹ tênh, người Hoắc Tiểu Lang trơn, cô cảm giác có thể trượt từ đầu giường đến cuối giường.

Cô từ nhỏ đến lớn đều không thoải mái như vậy.

Hôm nay rất mệt, lẽ ra sẽ mau ngủ, nhưng Hoắc Tiểu Lang lăn qua lăn lại vài lần, khiến mình an tĩnh lại, cuối cùng nằm úp lưng xuống có chút tê dại cũng không ngủ được.
Đầu óc cô miên man nghĩ đến Hoắc Miện, về cuộc sống trước kia.

Trước nay cô đều cảm kích Hoắc Miện, nếu không phải Hoắc Miện cứu cô từ bọn buôn người kia, có lẽ cô đã sớm đã chết, hoặc là sống không ra người ra quỷ, sao cô có thể thoải mái như này.

Hoắc Miện sống tùy tiện, mang theo Hoắc Tiểu Lang sống cũng tùy tiện, kiểu người như vậy sao có thể chơi với người kia, ăn cơm ngủ nào có nhiều như vậy chú ý, còn phải đi toilet, rửa?

Hoắc Tiểu Lang biết Chu Mộ Trạch cùng Hoắc Miện không phải một loại người, cho nên cô ở Chu Mộ Trạch trước mặt vẫn luôn cẩn thận, ăn cơm nói chuyện đều nhỏ nhẹ.

Tựa như Tiểu Yến Tử vào cung, nhìn bộ dạng người khác làm việc, không thể lại giống như trước kia hô to gọi nhỏ.

Hoắc Tiểu Lang lật người lại, lấy tay dụi dụi đôi mắt.

cô có chút nhớ Hoắc Miện.

**

Cũng không biết Chu Mộ Trạch khi nào đi, lúc Hoắc Tiểu Lang xuống lầu dì Hồng đã chuẩn bị tốt bữa sáng.

dì Hồng nhìn đến Tiểu Lang rất vui vẻ, "Trên mặt vết phát ban đã hết, một chút vết cũng không để lại."

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu cười.

"Mau tới đây ăn cơm đi, tiên sinh đã đi rồi,"dì Hồng nói, "Trong nhà chỉ có hai chúng ta."

dì Hồng nói rất nhiều, Chu Mộ Trạch không ở đây, toàn bộ cơm sáng đều nghe được dì Hồng nói.

Giới thiệu cho cô biệt thự, nói một câu khái quát về người trong nhà, như là tài xế Tần thúc, còn có người hầu khác là dì Tô.

"Nhưng những người này cô hẳn cũng không thấy, Chu tiên sinh trước nay cũng không gọi bọn họ lại đây." dì Hồng tóm lại.

Hoắc Tiểu Lang buông chiếc đũa, "con ăn xong rồi."

"Đã ăn no chưa?" dì Hồng nói: "Không no tôi lại lấy thêm, nơi này chính là nhà của cô, tiên sinh nếu đã đưa cô trở lại, không khả năng đuổi cô đi"

Hoắc Tiểu Lang liếc mắt nhìn dì Hồng một cái, không nói chuyện.

dì Hồng cười, "Đừng nhìn tiên sinh qua dáng vẻ nghiêm túc kia, kỳ thật con người rất tốt."

Không thấy đâu.

Hoắc Tiểu Lang mếu máo, rồi giúp dì Hồng dọn chén đũa.

"Không cần dọn dẹp, cô mau nghỉ ngơi đi, đây là việc của tôi, cô không cần phải xen vào."

Hoắc Tiểu Lang nghĩ ngợi, gật đầu, "vâng, vâng đi."

Chu Mộ Trạch không ở đây, rất nhàm chán.

Hoắc Tiểu Lang ở lấy chiếc túi ở trên tầng xuống, đi dạo ở biệt thự trong chốc lát, cũng không có ý tứ gì, cô nhớ tới đêm qua nhìn đài phun nước, liền mở cửa lớn, chuẩn bị đi ra sân ngoài nhìn xem.

Đài phun nước nằm ở bên trái trước cửa, mở cửa ra Hoắc Tiểu Lang liền nghe được âm thanh dòng nước, Hoắc Tiểu Lang chạy chậm vài bước qua, chuyên tâm nhìn chốc lát,thò tay qua lan can, một chút bọt nước bắn lên tay Hoắc Tiểu Lang, hơi lạnh.

Hoắc Tiểu Lang cảm thấy cực kỳ tốt, nhìn bốn phía.

Thiết kế sân ngoài cũng là từ tay Chu Mộ Trạch, anh thực sự thích khu vườn Tô Châu, cho nên phong cách ở đây phỏng theo khu vườnTô Châu, một bước một cảnh, cảnh vật đẹp đẽ.

bên cạnh đài phun nước có một cây cổ thụ, ống rậm rì úc (1), tán cây như chiếc ô khổng lồ, tùm lá cây um tùm giống với bức tường, cản trở với thế giới bên ngoài.

Hoắc Tiểu Lang có chút tò mò, nhấc chân ngửa đầu, chỉ có thể nhìn đến bên kia hình như loáng thoáng tầng nhà.

Hoắc Tiểu Lang vòng đến bên kia, vẫn không thấy rõ lắm, nhưng một cái cây vươn ra khiến Hoắc Tiểu Lang chú ý.

Hoắc Tiểu Lang ngoan ngoãn đứng trong chốc lát, quay đầu lại nhìn biệt thự.

dì Hồng không có ở đây.

Hoắc Tiểu Lang cười rộ lên, đôi mắt híp lại, hướng lên trên nhảy dựng, đôi tay cầm lấy cành cây, chân dẫm lên thân cây, hướng người lật lên, Hoắc Tiểu Lang vững vàng ngồi ở trên cây.

lá cây sột soạt giật giật, Hoắc Tiểu Lang an tĩnh trong chốc lát, thấy không có người tới, lá gan lớn hơn một ít, cẩn thận bám lấy thân cây đứng lên, trèo lên chỗ cao hơn.

Hoắc Tiểu Lang nghiêm túc leo lên, chờ đến mồ hôi đầy đầu mới quay đầu nhìn lại, bất tri bất giác cô đã trèo lên rất cao, cơ hồ đã cao bằng tầng hai biệt thự.

Hoắc Tiểu Lang cảm thấy kinh ngạc, phía sau đột nhiên phát ra tiếng, "cô là ai? Làm gì đấy?" dọa Hoắc Tiểu Lang nhảy dựng, nhẹ buông tay, cả người mất trọng tâm, lung lay từ trên cây ngã xuống.

(1) cái này tớ không hiểu lắm á TT sorry các nàng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau