TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trầm luân - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

(chưa beta)

Ngô Thừa Hiên kinh ngạc nhìn Hoắc Tiểu Lang, cũng không quan tâm đứng trước mắt nhìn chăm chú của giáo viên và bạn học, tùy tiện vẫy tay Hoắc Tiểu Lang đi tới, buông cặp sách ngồi cạnh cô.

"Ngô Thừa Hiên! Ai cho cậu đi học!" Giáo viên Chính trị là ông thầy rất nghiêm khắc, Địa Trung Hải(1), mang một bộ gọng kính không viền,giọng giảng bài rất lớn, tự tin mười phần.

Bất thình lình một tiếng rống không làm Ngô Thừa Hiên sợ hãi, nhưng lại doạ Hoắc Tiểu Lang giật mình, "Ai da."

Ngô Thừa Hiên buồn cười đến nỗi không thể thẳng người dậy, "Thầy, thực sự xin lỗi, em cười hơi nhỏ."

"Cười nhỏ tôi không thấy, ngược lại tôi lại muốn xem một chút nước mắt của cậu có ít hay không." giáo viên hướng tơi Ngô Thừa Hiên bên này ném phấn viết vào đầu đầu, Ngô Thừa Hiên vừa cười vừa né rồi một chút, phấn viết đầu trúng đầu bạn nữ ngồi dưới.

"Ít ít ít," Ngô Thừa Hiên nói, "Cũng ít, thầy đừng gọi gia đình, em không phải mới nghỉ bệnh sao."

Giáo viên chính trị không muốn lãng phí quá nhiều thời gian của lớp học, không cùng Ngô Thừa Hiên nhiều lời, một câu "Tan học tới văn phòng tôi" việc này liền xong.

Ngô Thừa Hiên cười hì hì ngồi xuống, nhìn Hoắc Tiểu Lang nhỏ giọng nói: "Sao cậu lại tới đây? Mới chuyển tới sao?"

Hoắc Tiểu Lang biết trong lớp học không thể nói chuyện, cảnh giác liếc nhìn giáo viên chính trị một cái, chờ ánh mắt thầy rời đi mới gật đầu.

"Tớ thấy, đây cũng quá có duyên, sau này đều có thể gặp gỡ." Ngô Thừa Hiên nhỏ giọng nói, "Về sau ngồi cùng bàn,giúp đỡ nhiều hơn."

Giọng nói Hoắc Tiểu Lang càng ngày càng nhỏ, "Được."

Thầy chính trị cố ý ném ánh mắt lên Ngô Thừa Hiên, lúc tan học trực tiếp đi khỏi lớp, không kêu Ngô Thừa Hiên đi lên văn phòng thầy.

Tan học như chợ võ, Ngô Thừa Hiên nói chuyện rốt cuộc có thể lớn tiếng, "Cậu có ăn cái gì không? Tôi chốc lát đi quầy bán quà vặt mua ăn."

Sáng sớm đi lúc Trương Mạnh Nham đưa cho Hoắc Tiểu Lang ba trăm tệ(1) ở trên người, nhưng Hoắc Tiểu Lang không muốn tiêu nó, không đợi lắc đầu, Ngô Thừa Hiên đã bị bạn học xung quanh bao lấy, "Tớ muốn mua tớ muốn mua!"

thành tích học sinh nói chung khá tốt, tan học học sinh dùng thời gian này để học tập chiếm không ít, một nửa kia còn lại đơn thuần là lười, trường học quản lí rất nghiêm ngặt, chỉ có một quầy bán quà vặt, cách khu dạy học bọn họ lại rất xa, cho nên ai muốn đi mua đồ vật đều sẽ để một người đại diện đi mua về.

"Ai ai ai, đừng quá nhiều, mua không nổi." Ngô Thừa Hiên vóc dáng cao, đỉnh đầu lộ ở giữa đám người.

Hoắc Tiểu Lang không tiếng động cười rộ lên, Ngô Thừa Hiên nhìn Hoắc Tiểu Lang xuyên qua đám người, "Cậu còn cười!"

Cuối cùng Ngô Thừa Hiên xách thật nhiều đồ trở về, có ăn có văn phòng phẩm, cuối cùng phân cho các bạn học, chính Ngô Thừa Hiên kỳ thật chỉ mua cái bánh mì.

"Mẹ nó, không bao giờ đi lần nữa," Ngô Thừa Hiên tức muốn hộc máu đem bánh mì xé mở, cắn một miếng to, vừa hung hăng nhai vừa nói, "Lão tử chính là giữa trưa không ăn cơm, chỉ mua được cái bánh mì."

Ngô Thừa Hiên cúi đầu ăn, trước bàn nam sinh quay đầu đâm đâm cái bàn Ngô Thừa Hiên cái bàn, Ngô Thừa Hiên cau mày ngẩng đầu, tức giận, "Làm khó chịu?"

"tiết sau có đi tiếp hay không? tớ vừa rồi không xông về phía trước."

"Đi về với mẹ cậu!" Ngô Thừa Hiên hung hăng một chân đá vào nam sinh ghế trên, nam sinh ha ha cười.

Rất nhanh vào lớp, Hoắc Tiểu Lang thôi không nhìn Ngô Thừa Hiên, ngẩng đầu nhìn thời khoá biểu, lấy ra sách vở tiết tiếp theo.

"Lớp học cứ như vậy," Ngô Thừa Hiên miệng ăn nhiều còn rất nhanh, như vậy trong chốc lát, một cái bánh mì lớn đã sắp ăn xong, "Siêu thị thật sự quá xa. Còn phải xếp hàng, ai đều không muốn đi, ai cũng muốn thừa dịp tan học ngủ chốc lát hoặc tranh thủ chơi một chút.Tôi này vẫn chạy như bay đi, lại chạy như bay trở về đây."

Tiếp theo là tiết toán học, toán học quả thực là môn Hoắc Tiểu Lang ghét nhất, kỳ thật cũng không phải Hoắc Tiểu Lang nghe không hiểu toán học —— Hoắc Tiểu Lang môn nào cũng nghe không hiểu —— cô chán ghét chính là giáo viên dạy toán.

Thấy giáo viên toán học không đến hai lần, nhưng Hoắc Tiểu Lang cũng đã bắt đầu chán ghét cô giáo.

Giáo viên toán là phụ nữ, khoảng ba mươi mấy tuổi, nghe nói còn chưa kết hôn, cũng không có bạn trai, tư duy toán xác thật thực rất tốt, tốc độ làm bài rất nhanh, cơ hồ sẽ không xuất hiện tình uống tù dập học sinh, nhưng có một khuyết điểm, chính là cô giáo không thích nữ sinh.

cô giáo dạy toán giảng quá nhanh, cô giáo thích nhất một học sinh chính là Ngô Thừa Hiên, đừng nhìn Ngô Thừa Hiên ngày thường cà lơ phất phơ, cậu ta là chính thiên tài toán học giỏi nhất trong khối, mỗi lần thi cử đều gần như đạt điểm tuyệt đối, cậu ta là " sủng nhi "(2) của cô giáo toán, mỗi lần đến tiết toán,cô giáo đều sẽ gọi hỗ trợ Ngô Thừa Hiên ( kiểu trợ giảng).

Ngô Thừa Hiên lên làm lớp trưởng của lớp mười ba, cũng là do giáo viên dạy toán đề xuất.

Hoắc Tiểu Lang cảm thấy,giáo viên toán rất không thích cô, có một cảm giác bài xích, mỗi lần cùng giáo viên này ánh mắt chạm vào nhau, Hoắc Tiểu Lang đều cảm thấy cô ta"Khinh bỉ" cô.

Cũng là, đâu có giáo viên nào thích học sinh có thành tích kém.

Đặc biệt Hoắc Tiểu Lang thành tích không tốt như vậy, còn không học tập.

Nhìn bộ dạng cũng rất ngốc.

Nhưng được cái, Hoắc Tiểu Lang thành thật, đi học cũng không nói chuyện, trước nay đều sẽ không ảnh hưởng đến những người khác, mỗi người sống trong thế giới của họ thật tốt.

Nhưng hôm nay không giống, có lẽ do Ngô Thừa Hiên nghỉ bệnh trở về, hoặc có thể do nhìn học sinh cô ta yêu quý như thế lại nói chuyện cùng học sinh mới chuyển về ngu ngốc kia, nên cô ta nhìn Hoắc Tiểu Lang phá lệ liền khó chịu lên.

Liên tục vài lần ánh mắt đều hướng về phía Hoắc Tiểu Lang
Mỗi lần Hoắc Tiểu Lang đều uể oải ỉu xìu ghé vào trên bàn, không hề cử động một chút.

Cuối cùng, giáo viên nổi giận, ở bảng đen viết một đề bài, gọi tên Hoắc Tiểu Lang.

Hoắc Tiểu Lang ngay từ đầu không có nghe được, Ngô Thừa Hiên đẩy cô một chút cô mới phản ứng lại, nơm nớp lo sợ mà đứng lên.

Cái loại cảm giác này lại xuất hiện, đứng ở trước mặt toàn bộ học sinh, bọn họ ăn mặc đồng phục chỉnh tề, khuôn mặt cũng không khác biệt lắm, ánh mắt đồng nhất hướng lên người cô.

Hoắc Tiểu Lang sợ hãi.

"Cô hãy trả lời câu hỏi này đi." Cô giáo đem phấn viết ném vào hộp, đặt tay lên bàn, dù bận vẫn ung dung nhìn Hoắc Tiểu Lang.

Ánh mắt như có như không cười nhạo.

Cô ta đang cố ý khiến cô xấu hổ.

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, từ góc độ của Ngô Thừa Hiên có thể nhìn thấy khuôn mặt hồng hồng của cô.

"Dấu khai căn tam." Ngô Thừa Hiên nhanh chóng nhìn mắt lên đề bài trên bảng đen, nhỏ giọng nói.

Hoắc Tiểu Lang không có phản ứng.

"Dấu khai căn tam! Tiểu lang, dấu khai căn tam!" Ngô Thừa Hiên nói lớn hơn một chút, xung quanh đồng học đều nghe được, trước bàn nam sinh cười nhìn thoáng qua Ngô Thừa Hiên.

Ngô Thừa Hiên lại một chân đá lên ghế cậu ta "Cậu mẹ nó cười gì."

Kia nam sinh không thể hiểu được quay đầu lại, biểu tình "Ai nha tôi đang trêu chọc cậu đấy".

Tiếng ồn bị giáo viên nghe được, "Ngô Thừa Hiên!"Cô ta hô một tiếng, "Cậu ở phía dưới làm gì vậy!"

Ngô Thừa Hiên cũng đứng lên, cao cao che cho bên cạnh Hoắc Tiểu Lang, "Cô giáo, Trần Tuấn Hành mắng em."

Trần Tuấn Hành cau mày lại "Tớ nào mắng cậu!"

Giáo viên không thể nhịn được nữa, ngón tay một chút, "Ra phía sau đứng đi."

Ngô Thừa Hiên không sao cả nhún vai, đi đến cuối lớp, "Cả ba người!" Cô giáo trừng mắt dựng người lên hướng về phía Hoắc Tiểu Lang.

Đôi mắt Hoắc Tiểu Lang vẫn cúi gầm xuống,trực tiếp đi đến cuối lớp.

Trần Tuấn Hành mắng câu "Chết tiệt" cũng đi qua, đứng ở bên cạnh Hoắc Tiểu Lang.

Cô giáo tiếp tục đi học, Hoắc Tiểu Lang mắt nhìn đồng hồ.
Rất nhanh cũng tiếp tục giờ.

Cho dù đứng phía sau hai người Ngô Thừa Hiên cũng không yên phận, cách Hoắc Tiểu Lang, mỗi lần giáo viên chuyển qua viết bảng, bọn họ mỗi người một câu, thương lượng buổi tối đi net.

Hai người bọn họ đều cao, ở đỉnh đầu Hoắc Tiểu Lang thảo luận,đến cuối cùng cúi đầu hỏi Hoắc Tiểu Lang một câu, "À, cậu đi không?"

Hoắc Tiểu Lang ngẩng đầu, cười rộ lên, "Hả? Tôi không, không đi. Có người tới đón tôi."

"Được," Ngô Thừa Hiên nói, " Hôm sau đi, sẽ dẫn câu đi, chơi xong vừa lúc cùng nhau về nhà."

Trần tuấn hành vẻ mặt lúng túng, "Hai người sống cùng nhau?"

"Không phải, hàng xóm." Hoắc Tiểu Lang nghiêm túc giải thích.

Trần Tuấn Hành cào cái gáy, "À."

Cuối cùng cũng tan học, Hoắc Tiểu Lang sớm liền bỏ sách vào cặp, đi theo sau Ngô Thừa Hiên cùng Trần Tuấn Hành với mấy nam sinh, xách theo cặp sách chạy như bay đi ra ngoài.

Đi đến sân thể dục, gió thổi man mác, Hoắc Tiểu Lang mới cảm thấy hôm nay vừa mới bắt đầu, cô hít thở không khí.

Hoắc Tiểu Lang đi đến cổng trường học, từ đầu đường đến cuối phố các đuôi xe đều nhìn một lần, không có Chu Mộ Trạch.

Di động vang lên, là thông báo WeChat, tin nhắn thoại của Chu Mộ Trạch.

"Chờ tôi một chút, có việc."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu, "Được." Nhớ tới Chu Mộ Trạch không thể nhìn thấy, lúc này mới nhắn cái tin lại:Được.

Hoắc Tiểu Lang cũng không nóng nảy, đeo cặp sách sau lưng cô ở cổng trường học dạo qua một vòng.

Trước cổng trường rất náo nhiệt, đặc biệt là thời gian tan học, còn có rất nhiều chiếc xe đẩy bán đồ ăn vặt.

Hoắc Tiểu Lang ở cửa tiệm văn phòng phẩm dạo qua một vòng, những cái bút đó đều rất đẹp, Hoắc Tiểu Lang nhìn lên mặt kính, rất thích, nhưng cô không nghĩ mua.

Bởi vì cô căn bản không dùng được.

Mỗi cửa hàng văn phòng phẩm đều dạo qua một vòng,thời điểm quay lại đã tối.

Cổng trường không còn nhiều học sinh như trước,các xe ăn vặt cũng đã vơi bớt, gió lạnh thổi bay, Hoắc Tiểu Lang có chút lạnh.

Hôm nay giống như có mưa, buổi chiều lúc Ngô Thừa Hiên nói qua, Hoắc Tiểu Lang không có dù, bất quá cô cũng không nóng nảy.

Chu Mộ Trạch nói qua sẽ đến đón cô, cô ngoan ngoãn chờ thì tốt rồi.

Có chút đói bụng, Hoắc Tiểu Lang mua một cái bánh trứng ngồi ở bậc cầu thang bên đường vừa ăn vừa chờ.

Qua một lát, trong túi di động vang lên, là điện thoại của Chu Mộ Trạch, Hoắc Tiểu Lang cười, hí hửng, "Chu, tiên sinh."

"Tiểu lang, tôi sẽ không thể xong việc, trong chốc lát Trương Mạnh Nham qua đi đón em, khả năng sẽ chậm một chút, em ở trường học chờ một lát."

Hoắc Tiểu Lang tươi cười dần dần biến mất, gật đầu, "Được."

Lúc cúp điện thoại, gió lớn hơn nữa, một cái tiếng sấm đánh xuống, Hoắc Tiểu Lang sợ tới mức run lên, trong tay miếng bánh trứng cuối cùng rơi trên mặt đất.

Hoắc Tiểu Lang ngốc ngốc nhìn bánh trứng rơi bên cạnh chân, lại ngẩng đầu, chiếc xe ăn vặt cuối cùng cũng đã đi mất.

Một trận gió lạnh thổi qua,bầu trời xám xít, rốt cuộc cũng đã tí tách đổ mưa.

(1) tớ cũng không hiểu Địa Trung Hải ở đây là ý gì cả TT

(2) sủng nhi: học sinh cưng

lời editor:

tuần trước không có chương chắc chắn sẽ bù nhá:>

quy định mới cho chính me:>cứ tuần nào không có chương sẽ bị phạt một chương nhé các nàng cứ tìm t đòi ko tui quên hehe, love you <3

Chương 12

(chưa beta)

Chu Mộ Trạch trở về rất muộn.

Tiếp đãi xong khách hàng người Đức, vừa vặn thời gian đi đón Hoắc Tiểu Lang, nhưng mới ra cửa công ty liền gặp phải Mạnh gia.

"Mộ trạch," Mạnh gia nhìn đến Chu Mộ Trạch, "Sớm như vậy đã đi rồi? Như này không giống cậu."

Chu Mộ Trạch chín tuổi đi theo Mạnh gia làm việc, từ nhỏ đã vô cùng thông minh, không chỉ có như thế, Chu Mộ Trạch việc gì cũng chịu làm.

Cho nên Mạnh gia mới có nhìn trúng anh, cho dù hoài nghi ba Chu Mộ Trạch là Chu Hoài Chương có dã tâm khác, nhưng Mạnh gia vẫn lựa chọn giữ lại Chu Mộ Trạch.Trên đời này người có khả năng rất nhiều, nhưng chỉ có một Chu Mộ Trạch.Mạnh gia nhiều năm như vậy ở trên thương trường, nhân tài quan trọng bao nhiêu ông ta lại quá rõ ràng.

Chu Mộ Trạch cũng xác thật dùng hành động chứng minh lựa chọn của Mạnh gia là hoàn toàn đúng đắn."Ừ, hôm nay có chút việc." Chu Mộ Trạch ánh mắt dừng lại ở người phía sau Mạnh gia.

Mạnh Vĩ một thân âu phục, nhìn qua cực kì đứng đắn, tóc lại nhuộm thành màu hồng chói mắt, bàn tay lộ ra hình xăm có không hề ăn khớp với bộ âu phục này."Tiểu vĩ, đã lâu không thấy." Chu Mộ Trạch cười khẽ nói.Mạnh Vĩ nâng cằm, mang mang chút giọng Mỹ, "Hey." Tay vừa di chuyển, trên cổ tay các trang sức trên cổ tay kêu xôn xang.

Mạnh gia nhìn Chu Mộ Trạch, "Cùng nhau ăn cái cơm chiều đi, khó có được anh em các người đều ở đây, gọi cả Mạnh Lâm đến, đã lâu chúng ta không tụ tập."

Chầu này cơm ăn thật lâu, hiện tại hầu hết công việc của Mạnh thị cơ hồ đều dươi tay của Chu Mộ Trạch, nhưng quyền quyết định còn ở Mạnh gia, này bữa cơm vốn chính là một hồi Hồng Môn Yến(1), dù chưa có đi vào lúc này nhưng Chu Mộ Trạch biết Mạnh gia lần này gọi Mạnh Vĩ trở về, là muốn nhường quyền cho hắn.

Không chỉ có như thế, Mạnh gia tựa hồ còn cố ý làm Mạnh Lâm cũng tiến vào công ty.Mạnh Lâm từ đầu đến cuối vẫn luôn "Không làm việc đàng hoàng", mở một quán trà cao cấp, nói là quán trà cũng không kinh doanh, Mạnh gia vẫn luôn không đồng ý cho cô ta mở, số tiền này vẫn là từ Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch nói nếu Mạnh Lâm thích, cứ để cho cô ta chơi, lỗ lãi anh nhận.Hành động này của Chu Mộ Trạch cũng có tính toán riêng của mình, anh không muốn Mạnh Lâm vào Mạnh thị.

Có lợi ích nhất định sẽ có mất mát.

Ở thời điểm khó khăn nhất của Chu Mộ Trạch, Mạnh Lâm giúp anh rất nhiều, cho nên Chu Mộ Trạch không muốn cho Mạnh Lâm tiến vào nơi thị phi.Chu Mộ Trạch nhìn sắc thái Mạnh gia, bình thản uống ly rượu.

Gừng càng già càng cay, Mạnh gia bản tính khôn khéo, nói rõ cho Chu Mộ Trạch một cái ra oai phủ đầu.

Cơm nước xong ra khách sạn mới nhìn thấy bên ngoài lại đag mưa.

Cũng đúng, lúc vừa vừa tan tầm trời cũng đã nhiều mây, Mạnh Lâm khó lắm mới được cùng với Chu Mộ Trạch, muốn dẫn anh đi ra ngoài chơi, nhưng Chu Mộ Trạch không đồng ý.

"Anh phải về nhà làm gì!" Mạnh Lâm căm giận, "Mới có mấy giờ!"

Chu Mộ Trạch nhìn đến nơi Trương Mạnh Nham, vẫy tay, Trương Mạnh Nham chạy nhanh giơ dù, chậm rãi tiến tới, "Trong nhà nuôi con thú nhỏ không thể đi."

"Con thú nhỏ?"

Mạnh Lâm nghi ngờ nói thì bóng dáng Chu Mộ Trạch đã đi vào trong mưa.

Mạnh gia từ nhà ăn đi ra, Mạnh Lâm dường như nói đùa: "Ba! Người xem anh ta hiện tại cũng không coi người ra gì."

Mạnh gia lại không có đùa, ông ta nhìn Chu Mộ Trạch lên xe, trên mặt mang theo nét hiền lành tươi cười, nhưng là nhìn kỹ, cười nhưng ánh mắt lại sâu không thấu.

"Đúng vậy, Tiểu Trạch hiện tại rất kiêu ngạo." Mạnh gia chống cây trượng, bên cạnh nữ thư ký trẻ tuổi, xinh đẹp giơ dù, "Nhưng là hắn đã quên cái kiêu ngạo ấy là ai cho hắn."

"Cho đi như thế nào, giờ cũng đã đến lúc đòi lại rồi." Mạnh Vĩ bổ sung một câu.

Mạnh Lâm ngây ngốc nhìn hai người kẻ xướng người hoạ, phản ứng lại, đánh một cái lên người Mạnh Vĩ, "Ngươi mẹ nó có bệnh!"

Chu Mộ Trạch lên xe, lời đầu tiên liền hỏi: "Hoắc Tiểu Lang đâu?"

Trương Mạnh Nham có chút xin lỗi nhìn Chu Mộ Trạch, "Đã về nhà."

Chu Mộ Trạch yên lòng, "Ừ."

Trương Mạnh Nham do dự mở miệng, "Nhưng là...... Không phải tôi đưa."

Chu Mộ Trạch nhìn qua.

"Có người trước tôi một bước đưa cô ấy về nhà."

Hoắc Tiểu Lang không có dù,đi xung quanh một vòng cửa hàng văn phòng phẩm thế nhưng một cái ô đều không có, Hoắc Tiểu Lang khó khăn đứng ở phía dưới mái hiên trốn trong chốc lát, nhưng mưa càng to, rất nhanh dưới chân xuất hiện những vũng nước lớn, Hoắc Tiểu Lang tránh không khỏi,đôi giày đã ướt một nửa.

Hoắc Tiểu Lang lạnh cứng người, mũi đỏ bừng, ước chừng đợi hơn ba giờ, một chiếc xe hơi màu đen ngừng ở ven đường.

"Hoắc Tiểu Lang?"

Cửa sổ xe hạ xuống một chút, Hoắc Tiểu Lang phân biệt nửa ngày mới nhận ra là đôi mắt Ngô Thừa Hiên.

"Cậu thế nào còn tại đây?"

Ngô Thừa Hiên ở quán nét chơi trong chốc lát,người nhà Trần Tuấn Hành tìm, bỏ Ngô Thừa Hiên lại một mình chạy, Ngô Thừa Hiên một mình chơi không thú vị, bên ngoài lại mưa lớn, liền gọi điện thoại gọi tài xế đến đón cậu.

Mới vừa đi không bao lâu lại nhìn thấy Hoắc Tiểu Lang đáng thương đang đứng ven đường.Hoắc Tiểu Lang do dự lên xe.

"Xin, xin lỗi," Hoắc Tiểu Lang ngồi ở ghế bên cạnh, lưng thẳng đứng,cố gắng không cho quần áo ướt đụng quá nhiều vào xe.

"Hả, không có việc gì," Ngô Thừa Hiên tùy tiện khoát tay, Hoắc Tiểu Lang lạnh đến mũi đỏ bừng, Ngô Thừa Hiên nghi hoặc hỏi: "Cậu như thế nào còn tại đây? Không ai tới đón cậu sao?"

Hoắc Tiểu Lang không nghĩ đến chuyện này, liền thay đổi đề tài, "Cậu không phải ở......" Nói một nửa, Hoắc Tiểu Lang dừng lại câu chuyện.

Cô liếc mắt nhìn tài xế một cái, ý tứ đang hỏi đi tiệm net có phải hay không cần yêu cầu bảo mật.

Tuy rằng Ngô Thừa Hiên đi net,người trong nhà cũng không quản, nhưng hành động này của Hoắc Tiểu Lang vẫn làm Ngô Thừa Hiên hưởng thụ.

"Không có việc gì, Trần Tuấn Hành bị người nhà kéo đi rồi, Tôi chơi một mình cũng không thấy không thú vị."

Ngô Thừa Hiên đưa Hoắc Tiểu Lang đến cửa nhà, Hoắc Tiểu Lang xuống xe nói lời cảm tạ lúc sau mới nhớ tới hẳn là nên gọi điện thoại cho Chu Mộ Trạch gọi điện thoại, không phải qua đón.

Thời điểm ấn vào tên Chu Mộ Trạch trong điện thoại tạm dừng một chút, Hoắc Tiểu Lang cắn môi lại thoát ra, gọi điện cho Trương Mạnh Nham.

Lúc đó Trương Mạnh Nham đã ở cửa trường, xác định Hoắc Tiểu Lang đã về nhà rồi trực tiếp quay đầu chạy đến khách sạn đón Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch nghe thế cũng không có nhiều phản ứng, Trương Mạnh Nham trong lòng vẫn có chút bồn chồn.

Anh ta không xác định được thái độ của Chu Mộ Trạch đối Hoắc Tiểu Lang, nhưng thấy lúc sau Chu Mộ Trạch vẫn luôn mệt mỏi nhắm hai mắt, đối với chuyện này dường như đều không thèm để ý Trương Mạnh Nham mới dám hơi yên tâm một ít.

Hẳn là không quan trọng đi.

Chu Mộ Trạch về đến nhà, vừa mới mở ra, Chu Mộ Trạch liền nghe thấy bên trong âm thanh dép lê "Lộc cộc" chạy tới.

"Anh đã về rồi."

Hoắc Tiểu Lang đã tự mình thay quần áo ướt, phía trước là bộ đồ ngủ Chu Mộ Trạch mua cho cô.

nay là lần đầu tiên Chu Mộ Trạch nhìn thấy Hoắc Tiểu Lang mặc áo ngủ.

Chu Mộ Trạch lần đó mua cho Hoắc Tiểu Lang không ít quần áo, ánh mắt anh rất tốt, chọn quần áo đều là kiểu dáng thời thượng,xu hướng thay đổi, mỗi quá trợ lý chọn quần áo cho Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch đều sẽ đổi cả quần áo của Hoắc Tiểu Lang.

Cho nên tủ quần áo Hoắc Tiểu Lang rất nhanh đã đầy.

Chất lượng quần áo rất tốt, kiểu dáng cũng nhiều, áo ngủ áo tắm dài càng không thể thiếu, nhưng Chu Mộ Trạch trước nay chưa từng không gặp Hoắc Tiểu Lang mặc qua, cho dù ở nhà cũng vĩnh viễn ăn mặc quần áo ban ngày.

Cô không đem nơi này trở thành nhà.

Áo ngủ là màu hồng phấn, Hoắc Tiểu Lang dường như rất thích hồng nhàn nhạt, giống như quần áo dép lê cũng có rất nhiều, cô tự chọn đôi dép lê cũng có màu hồng.

Áo ngủ thiết kế rất đáng yêu, sau lưng có cái đuôi nhỏ tròn tròn, theo động tác mà lắc lư, nhìn qua mềm như bông, giống con gấu nhỏ.Trời mưa rất lớn, bên ngoài một khoảng tối sầm lại, cùng ánh sáng trong nhà rất đối lập.

vừa mới bước vào phòng liền có hơi ấm ập vào trước mặt.

Hoắc Tiểu Lang rất tiết kiệm, mỗi lần bật đèn đều chỉ bật một nửa, đủ dùng là được,ánh đèn vàng ấm áp nhẹ nhàng, hơn nữa cô mặc áo ngủ mềm mại nhỏ bé,trái tim Chu Mộ Trạch lãnh lẽo bị khung cảnh này làm cho rung động.

Khóe miệng không kiềm chế được có chút dịu dàng, "Còn chưa ngủ?"

"Tôi, tôi cho rằng anh không trở lại." Không biết là do ánh đèn hay vẫn là chiếc áo ngủ, Chu Mộ Trạch cảm thấy mặt Hoắc Tiểu Lang ửng hồng, không giống như bình thường.

" Lại tưởng tượng, sẽ không."

Hoắc Tiểu Lang chậm rì rì, lo cho chính mình nói, "Cũng không thể đi,căn nhà lớn như vậy."

Chu Mộ Trạch cười khẽ lên, muốn trêu chọc cô, "Ngôi nhà như vậy tôi có rất nhiều."

Hoắc Tiểu Lang ngẩng đầu nhìn anh một cái, rầu rĩ, "À."

Chu Mộ Trạch ý cười càng sâu, đi rửa tay, thay bộ quần áo ở nhà rồi ngồi trên sô pha, vừa muốn đun ít nước, "Nước nóng? Em đun?"

Hoắc Tiểu Lang cười cười, "Chỉ, chỉ biết đun nước."

Nhìn Hoắc Tiểu Lang tươi cười, Chu Mộ Trạch trong nháy mắt đau lòng.

Hôm nay Hoắc Tiểu Lang cùng anh phá lệ thân thiết, cô muốn thử, hoặc là nhận sai.

Cô không biết mình đã phạm sai lầm gì, nhưng hôm nay Chu Mộ Trạch không đi đón cô, Hoắc Tiểu Lang sợ.

Cô sợ Chu Mộ Trạch không cần cô.

Cho nên đêm nay Hoắc Tiểu Lang thực sự ngoan ngoãn, ngay cả tươi cười đều rất ngọt ngào, không lộ ra tật xấu gì.

Chu Mộ Trạch có chút hối hận, ngày đó ở bệnh viện không nên dọa cô.

Cũng không biết mất bao lâu để trở lại như ban đầu.

Uống một ngụm trà, che dấu một chút, Chu Mộ Trạch vỗ vị trí bên cạnh mình, "Lại đây."

Hoắc Tiểu Lang đi tới, ở bên cạnh Chu Mộ Trạch ngồi xuống.

"Hôm nay đi học tốt không?"

Hoắc Tiểu Lang châm chước một chút, mới chậm rãi đáp: "Không, không tồi."

Chu Mộ Trạch quét Hoắc Tiểu Lang liếc mắt một cái, "Nói thật."

Hoắc Tiểu Lang: "Không vui."

Chu Mộ Trạch cười rộ lên, "Như thế nào không vui?"

Hoắc Tiểu Lang nhíu mày nghĩ nghĩ, "Buồn ngủ."

"không quen bạn học?" Chu Mộ Trạch cầm ấm trà, đổ nước ra.

Nhắc tới bạn học đầu Hoắc Tiểu Lang cúi thấp xuống, qua một lát, cô đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh như sao. "Có!"

Nhìn Hoắc Tiểu Lang đột nhiên vui vẻ, Chu Mộ Trạch nhíu mày,giọng nói trầm đi vài phần, "Ai?" Dừng một chút, "Nam hay nữ?"

Hoắc Tiểu Lang không nghĩ tới sẽ là vấn đề này, "Nam, bạn nam."

(1)Hồng Môn Yến là một sự kiện lịch sử diễn ra vào năm 206 TCN tại Hồng Môn (鴻 門) bên ngoài, thủ đô của Triều đại. Các bên tham gia chính trong bữa tiệc là và, hai nhà lãnh đạo nổi bật của các lực lượng nổi dậy chống lại nhà Tần từ năm 209 đến 206 TCN. Sự kiện này là một trong những điểm nhấn của, một cuộc đấu tranh quyền lực cho uy quyền tối cao trên toàn giữa Lưu Bang và Hạng Vũ, kết thúc với sự thất bại của Hạng Vũ và sự thành lập Triều đại với Lưu Bang là hoàng đế đầu tiên. Hồng Môn Yến thường được ghi nhớ lại trong lịch sử Trung Quốc, tiểu thuyết và văn hóa đại chúng.( nguồn Wikipedia)

lời editor

_xin lỗi các cậu tuần này chưa thể bù chương,tuần sau nhé.<3

_Cả tuần nay lỗi wattpad ko thể vào đc TT,chiều nay rảnh rỗi mới mò mẫm các kiểu TT, chứ không phải tui lười đâu ờ thì có chun chút thôi:)))))

_À tớ có ý định lập nhà mới ở wordpress hoặc fb để ổn định hơn chứ wattpad hay lỗi thế này bay truyện của tôi lúc nào ko biết:(((( các cậu thấy sao??? ( hãy tương tác cùng tui để cho tui vui nhaaaa:>)

Chương 13

( chưa beta)

Hỏi xong vấn đề kia, Chu Mộ Trạch cũng sửng sốt một chút.

Anh cũng không biết chính mình vì sao lại quan tâm cái này.

Xua tay, bưng lên một ly trà, " Rất bình thường, ở trường học nam nữ đều phải biết nhận thức một chút."

Chu Mộ Trạch đưa cho Hoắc Tiểu Lang một ly trà, nhớ tới Hoắc Tiểu Lang không thích uống trà, Hoắc Tiểu Lang thích ăn cái gì, Chu Mộ Trạch nghĩ, anh đúng là không biết.

Cái xưng người giám hộ,thật có chút không xứng.

Chu Mộ Trạch uống trà, Hoắc Tiểu Lang cũng an tĩnh, không mở TV, Hoắc Tiểu Lang ngồi xổm ngồi ở dưới thảm chơi đùa với cái li của Chu Mộ Trạch.

Đem cái ly xếp thành kim tự tháp, lại từng bước từng bước hủy đi, cũng không xếo cao, cứ như vậy lặp lại mấy lần, làm không biết mệt.

Chu Mộ Trạch nhâm nhi tách trà, Hoắc Tiểu Lang chơi trong chốc lát, mắt nhìn Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch như không thấy cô, "Muốn nói cái gì?"

"Còn, còn rất lâu sao?" Hoắc Tiểu Lang nhỏ giọng hỏi.

"Làm sao vậy?"

"Tôi có thể đi lên, nằm trong chốc lát không?"

Chu Mộ Trạch nhớ tới cái gì, "Em chưa hoàn thành bài tập?"

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, không nói chuyện.

"Đi lên đi."

Hoắc Tiểu Lang đem cái ly để vào vị trí cũ, chậm rãi đứng lên, lúc đứng lên có chút không vững, Chu Mộ Trạch cảm giác được sự khác lạ, "Làm sao vậy?"

"Không có việc gì." Hoắc Tiểu Lang dụi mắt.

Buổi tối Chu Mộ Trạch bơi ở bể một lúc, mặc xong quần áo vừa vặn Trần Hiểu Đình mang đồ tới, là Chu Mộ Trạch gọi cho cô một phần ăn khuya, Chu Mộ Trạch cầm bữa ăn khuya lên tầng, gọi Hoắc Tiểu Lang vài tiếng, Hoắc Tiểu Lang cũng chưa đáp.

Chu Mộ Trạch gõ cửa, "Ngủ rồi sao?"

Vẫn như cũ không có âm thanh.

Chu Mộ Trạch xoay người rời đi, lại có cảm giác không đúng, mở cửa nhìn Hoắc Tiểu Lang ngã ở mép giường, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Chu Mộ Trạch chạy nhanh vứt đồ ăn sang một bên, bế Hoắc Tiểu Lang đem cô đặt lên trên giường.

Cái trán Hoắc Tiểu Lang lúc này nóng bỏng,lúc ở trong lòng ngực Chu Mộ Mạch cô tựa hồ có tỉnh một chút, rồi lại nóng đến mơ mơ màng màng, "Chu Mộ Trạch......"

Thanh âm quá nhỏ, Chu Mộ Trạch không nghe rõ, "Ừ, được, em đều nói đúng."

Hoắc Tiểu Lang giật giật, Chu Mộ Trạch giúp cô đắp chăn lên, ngồi ở bên cạnh nhìn cô.

Hẳn là mắc mưa nên mới bệnh, trách không được thời điểm trở về thấy khuôn mặt nhỏ của cô hồng hồng, lúc ấy liền bắt đầu phát sốt, chịu đựng khó chịu cùng anh nói chuyện uống trà, cuối cùng thật sự kiên trì không được mới nói với Chu Mộ Trạch muốn lên tầng nằm một chút.

Kết quả còn chưa lên giường không thể chịu được, ngã vào mép giường.

Nếu Chu Mộ Trạch không thấy được, có lẽ cô sẽ nằm ở mép giường cả một đêm.

Chu Mộ Trạch thở dài, sờ Hoắc Tiểu Lang bởi vì bệnh mà đầu tóc rũ xuống, "Thật là không khiến người ta bớt lo......"

Thời điểm bàn tay Chu Mộ Trạch chạm vào Hoắc Tiểu Lang, cô cọ cọ vào bàn tay anh, giống như mèo con, đôi mắt Chu Mộ Trạch đều ôn hoà, "Tiểu cô nương."

"Nini khát......"

Chu Mộ Trạch cúi người nghe, "Cái gì?"

Hoắc Tiểu Lang chậm rãi mở mắt ra, "Nini khát, Nini muốn, uống nước."

Giọng nói cô quá nhỏ, Chu Mộ Trạch phải ghé sát lỗ tai vào, cứ như vậy hơi thở của cô phả vào bên tai Chu Mộ Trạch.

Hơi thở của cô rất nóng, mềm mại, Chu Mộ Trạch khẽ run lên, đứng thẳng thân mình.

Hoắc Tiểu Lang rất ít khi yếu thế, hiện tại cô giống như một con cừu con, dịu dàng ngoan ngoãn, vô hại, không hề giả tạo.

Trong lòng đột nhiên có chút chua xót, Chu Mộ Trạch nhớ tới chính anh khi còn nhỏ, có một lần cũng bị nóng thành như vậy.

Khi đó mới vừa đi theo bố Chu Hoài Chương đến Hongkong không lâu, Chu Hoài Chương chỉ là lính quèn của Mạnh gia, đến cái tên còn ít ai biết, khi đó Mạnh gia cũng không giống hiện tại hiển hách như vậy, Chu Hoài Chương trên người không có tiền, chỉ có thể mang theo Chu Mộ Trạch ở tầng hầm của biệt thự nhà họ Mạnh.

Tầng hầm hàng năm không thấy ánh mặt trời, ẩm ướt lạnh lẽo, Chu Mộ Trạch khi đó sức khỏe chưa tốt, không cẩn thận một cái liền bị cảm lạnh.

Chu Hoài Chương cả ngày vội đến không thấy bóng người, Chu Mộ Trạch lúc ấy học xong tự về nhà,tiếp thêm nước, tìm thuốc, cuối cùng nằm đến trên giường,cả người đầy mồ hôi.
Khi bị bệnh không có người ở bên sẽ cảm thấy đau lòng, nếu thời gian dài không tốt, khó chịu chỉ có thể là chính mình.

Nhìn đến Hoắc Tiểu Lang, Chu Mộ Trạch có thể nhớ tới chính mình khi còn nhỏ.

Có lẽ đây là lí do lúc trước anh đồng ý giúp Hoắc Miện nuôi dưỡng Hoắc Tiểu Lang.

Chu Mộ Trạch ôn nhu nhìn Hoắc Tiểu Lang, "Được, tôi lấy nước cho em."

Chu Mộ Trạch từ mép giường của Hoắc Tiểu Lang đứng lên, vừa muốn đi,bị một lực nhẹ kéo lại, quay đầu, là bàn tay nhỏ bé, gắt gao mà nắm lấy góc áo anh.

Cái loại cảm giác này, thật giống như có một con mèo con nhẹ nhàng mà trèo lên người bạn, móng vuốt dừng ở trên người cũng không có bao nhiêu lực, nhưng chính là luyến tiếc không rời.

Chu Mộ Trạch không có tránh ra, mà nhẹ nhàng cầm tay Hoắc Tiểu Lang tay,giọng nói chính anh không thể tưởng tượng được lại ôn nhu như vây, "Ngoan, tôi đi lấy nước cho em."

Hoắc Tiểu Lang còn có một chút ý thức, chậm rãi buông ra tay.

Chu Mộ Trạch lấy nước cho Hoắc Tiểu Lang liền quay lại, Hoắc Tiểu Lang đã nặng nề ngủ, Chu Mộ Trạch đem nước đặt ở trên tủ đầu giường, ngồi ở Hoắc Tiểu Lang mép giường.

Hoắc Tiểu Lang ngủ trong chốc lát,tự mình quấn lại đây, ôm lấy cánh tay Chu Mộ Trạch, đặt ở trong lòng ngực, khuôn mặt nhỏ nóng bỏng dán vào khuỷa tay anh.

Chu Mộ Trạch nhìn người bên cạnh, thở dài, dùng một cái tay khác đem đôi tay bướng bỉnh tách ra,cẩn thận đặt vào trong chăn.

Hoắc Tiểu Lang không biết mình ngủ bao lâu, cô hãy còn nhớ rõ cô là bị Chu Mộ Trạch nhẹ nhàng đánh thức.

"Ngồi lên, uống thuốc." Chu Mộ Trạch lấy cốc nước tới.

Hoắc Tiểu Lang mở mắt ra, mê mang một chút, lúc ngồi dậy trời đất quay cuồng, phản ứng còn chậm chạp, "Hả?"

Chu Mộ Trạch ôm lấy bả vai cô đỡ cô lên, "Uống thuốc rồi ngủ."

Hoắc Tiểu Lang đã tỉnh một chút, "À." Nhìn mắt viên thuốc trong tay Chu Mộ Trạch nhíu mày, "Viên nang nuốt không đi xuống......"

Hoắc Tiểu Lang cũng không biết đây là cái tật xấu gì, khi uống thuốc, đặc biệt là loại viên nang bào chế, mặc kệ uống nhiều nước nhưng cũng không thể trôi xuống, vẫn luôn đọng ở cổ họng thật lâu mới có thể đi xuống.

Chu Mộ Trạch nhớ tới: "Trong nhà hình như có thuốc cảm pha nước uống."

Dì Hồng làm việc rất cẩn thận,thuốc trong nhà có rất đầy đủ, Chu Mộ Trạch từ hòm thuốc tìm được thuốc cảm pha nước uống, có chút bất đắc dĩ, "Là của trẻ em, tôi cho em uống lượng lớn một chút đi."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu.

Chu Mộ Trạch: "Vị cam hay vị xoài?"

Hoắc Tiểu Lang suy nghĩ một chút, "Vị cam đi."

Chu Mộ Trạch: "Được."

Vừa muốn bưng ly nước đi ra ngoài, Hoắc Tiểu Lang nói: "Ai chờ một chút vị xoài đi, vị xoài."
Hoắc Tiểu Lang cười rộ lên: "Tôi muốn nếm vị xoài, là hương vị gì."

Chu Mộ Trạch pha thuốc với nước đưa cho cô, Hoắc Tiểu Lang uống thuốc xong liền đi ngủ, giấc này ngủ luôn đến khi bình minh, sáng sớm tỉnh lại cảm giác cả người đều nhẹ nhàng, hiu hiu.

Chu Mộ Trạch có thói quen dậy sớm, khi Hoắc Tiểu Lang xuống lầu cơm sáng đã làm xong.

"Khá hơn chút nào không?" Bữa sáng vẫn như cũ đơn giản là trứng chiên, cùng một ly sữa bò, Chu Mộ Trạch dặt hai ly sữa bò lên bàn.

"Đã tốt." Hoắc Tiểu Lang đi qua,bàn tay Chu Mộ Trạch sờ lên trán Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Tiểu Lang không có phản ứng, liền thu tay trở về.

"Vẫn có chút nóng, chốc lát lại uống một lần thuốc."

Trứng chiên, vốn dĩ Hoắc Tiểu Lang bị bệnh, trong miệng rất đắng, ăn trứng này càng khó nuốt hơn, Chu Mộ Trạch ở đối diện nhìn biểu cảm khuôn mặt Hoắc Tiểu Lang, nhịn không được cười rộ lên, "Đây là làm gì? Hiện trường biểu diễn biểu tình sao?"

Giọng nói Hoắc Tiểu Lang còn có chút khàn khàn, "Nếu không, lần sau tôi sẽ nấu cơm đi......"

Chu Mộ Trạch nhướng mày, "Em còn sẽ nấu cơm?"

Hoắc Tiểu Lang sống lưng thẳng lên, "Đâu chỉ sẽ! Còn biết! Trước kia ba tôi yêu nhất đồ ăn tôi làm"

Theo thói quen Hoắc Tiểu Lang tính gõ muỗng vào thành bát,ánh mắt Chu Mộ Trạch xẹt qua, Hoắc Tiểu Lang lập tức buông cái muỗng, đoan chính ngồi, "Nhưng là ba tôi nấu ăn......"

Hoắc Tiểu Lang không nói thêm gì nữa, tuy cô không nói, Chu Mộ Trạch cũng có thể đoán được cô muốn nói gì.

" Ba em nấu ăn, so với tôi làm còn khó ăn hơn?" Chu Mộ Trạch hỏi.

"Không, không anh làm khó ăn."

Chu Mộ Trạch: "......"

Hôm nay Chu Mộ Trạch nhìn rất hiền lành, Hoắc Tiểu Lang ăn liền đã quên quy củ, chân nhỏ đem dép lê vung ra, trực tiếp dẫm chân lên ghế, "Trước kia ba tôi đưa, tôi đã làm cá, cái kia hương vị thật sự......"

"Chân bỏ xuống đi." Chu Mộ Trạch uống một ngụm sữa bò, nhíu mày nói.

"À," Hoắc Tiểu Lang ngồi xong, "Cái kia hương vị tương đương, khó quên."

"Tanh sao?"

Lần này bữa sáng ăn thực sự vui vẻ, Hoắc Tiểu Lang bệnh mới khá hơn một chút,nhưng nói rất nhiều, Chu Mộ Trạch đôi khi phụ họa hai câu.

Trước kia Chu Mộ Trạch ở một mình, cũng không phải thói quen tốt, lúc ăn và ngủ không nói chuyện, chẳng qua là không có người cùng anh nói chuyện mà thôi.

Phòng Chu Mộ Trạch ở rất lớn, cũng rất trống trải, anh mua rất nhiều đồ trang trí, tranh họa, các đồ cổ vật đặt ở trong nhà, vẫn không thể làm vơi bớt đi sự trống trải đó.

Cơm nước xong, Hoắc Tiểu Lang chủ động gánh vác khởi nghĩa vụ rửa chén Chu Mộ Trạch lấy laptop ra không biết đang xem cái gì.

"Chu tiên sinh," Hoắc Tiểu Lang vừa cầm chén bê vào bếp vừa nói, "Nếu không, anh tự cho mình một cái danh đi, tôi kêu anh chu, Chu tiên sinh có chút khó xử."

Chu Mộ Trạch "Ừ" một tiếng.

"Hơn nữa tôi gọi dễ dàng, thuận miệng hơn......"

"Em nói cái gì?" Chu Mộ Trạch hỏi lại.

Hoắc Tiểu Lang đáp: "Tôi nói...... Anh lợi hại."

Chu Mộ Trạch khinh miệt "Hừ" một tiếng: "Số lượng từ không giống nhau."

Hoắc Tiểu Lang đương nhiên nói: "Tôi, tôi, tôi nói lắp."

Chu Mộ Trạch: "......"

Một lát sau Chu Mộ Trạch mở miệng, "Kêu tôi chú đi, Hoắc Miện so với tôi lớn hơn một chút."

Hoắc Tiểu Lang nghĩ, cầm chén đặt ở bồn rửa tay, vặn vòi nước ra, "Như vậy có hơi già hay không, chú?"

Đôi mắt Chu Mộ Trạch từ trên màn hình máy tính dời đi, nhìn vào phòng bếp cô gái đang đứng rửa bát.

Hình ảnh này rất đẹp, vừa lúc ánh nắng sáng vừa lên, từ cửa sổ lớn rọi xuống,bao phủ một nửa gian bếp,gió thổi nhẹ rèm cửa, trong phòng ấm áp hòa hợp.

Ánh mắt cũng không muốn trở lại máy tính, cứ như vậy nhìn bóng dáng gầy gầy của cô, nhẹ nhàng cười nói.

"Tôi trẻ tuổi như vậy sao?"

"Thực sự đã già, nếu gọi như vậy, có vẻ, càng già hơn." Hoắc Tiểu Lang không quay đầu lại,đem bát rửa sạch sẽ rồi cất vào chạm tủ.

Chương 14

( chưa beta)

Hoắc Tiểu Lang nhón chân đặt bát vào chạm tủ, "Nếu không quản tôi gọi, gọi anh đi"

Chu Mộ Trạch giật giật, lười biếng dùng tay chống lên đầu suy nghĩ, thay đổi tư thế thoải mái ngắm nhìn đứa trẻ rửa chén.

"Gọi,gọi,như vậy, khả năng anh sẽ cảm thấy chính mình, tuổi trẻ hơn một chút."

"...... Câm miệng."

Hoắc Tiểu Lang giống như có một sức mạnh,có thể làm người ta tức điên lên trong một giây, còn cô trông rất vô tội, đôi khi ngay cả Chu Mộ Trạch cũng có chút không phân biệt được cô cùng anh nói giỡn hay là nói thật

Tóm lại không có biện pháp nào trị cô.

Hoắc Tiểu Lang mếu máo, thành thật gọi người, "Chú,cái tủ này cũng rộng quá đi......"Mặt khác, Hoắc Tiểu Lang lại nhìn vào tủ chén rồi lại nói, " cũng không có gì,gì."

Hoắc Tiểu Lang quay đầu lại, trịnh trọng nhìn Chu Mộ Trạch, "Không thể không nói, sạch sẽ thật sạch sẽ."

Câu "Chú "này làm Chu Mộ Trạch rất hưởng thụ, Chu Mộ Trạch gật đầu, "Em nói muốn học nấu cơm,vậy tự mình mua đồ đi, hướng đông có một cái siêu thị nhỏ, trong chốc lát đưa em đi xem."

Hoắc Tiểu Lang quay đầu lại, "Hôm nay không đi làm sao?"

Hoắc Tiểu Lang nhàn rỗi là bởi vì Chu Mộ Trạch xin cho cô nghỉ bệnh, Chu Mộ Trạch ngày thường rất bận, hôm nay tự nhiên rảnh rỗi cùng cô đi siêu thị?

"Ừ," Chu Mộ Trạch rũ mắt, hôm nay Mạnh Vĩ vào công ty, Chu Mộ Trạch không nghĩ sẽ đi tiếp đón.

Hoắc Tiểu Lang không hỏi nhiều, cười rộ lên, "Được."

Hoắc Tiểu Lang rửa xong chénbát, Chu Mộ Trạch lại giám sát uống thuốc, lần này cô nếm thử vị quýt, Chu Mộ Trạch hỏi cô: "Uống cái này rất ngon?"

Hoắc Tiểu Lang bĩu môi, còn một chút vị, cũng không có ngon, bị một câu lạnh như băng của Chu Mộ Trạch "Không được bĩu môi" liền quay về phòng.

Hoắc Tiểu Lang ở phía sau Chu Mộ Trạch khẽ trừng anh một cái, thay đổi quần áo đi theo Chu Mộ Trạch ra cửa.

Chu Mộ Trạch hôm nay không lái chiếc xe Lincoln mà anh thường đi, mà đi vào gara, lái một chiếc Jaguar màu đen ra.

"Xe này tôi biết." Hoắc Tiểu Lang nhìn tay lái đánh giá, học giọng điệu quảng cáo trên TV, " Thân sĩ phi thường, tuyệt đối không dễ chọc —— đúng không?"

Chu Mộ Trạch cười rộ lên, "Phải."

Sở dĩ Hoắc Tiểu Lang nhớ kỹ câu khẩu hiệu của quảng cáo này, là bởi vì câu nói này thật sự rất giống Chu Mộ Trạch.

Đó là một siêu thị nhập khẩu, được xây dựng riêng dành cho khu biệt thự này, gần nhà, không cần rẽ trái hay phải, Hoắc Tiểu Lang nhìn một chút, đi bộ cũng chỉ mất mười mấy phút.

"Định mua cái gì?"

Tầm giờ này siêu thị không nhiều người lắm, tầng một là rau củ quả, hướng lên trên là khu sinh hoạt khu và khu bán thực phẩm.

Hoắc Tiểu Lang tung tăng nhảy nhót đi phía trước, Chu Mộ Trạch đẩy xe đi theo phía sau cô.

Bởi vì không cần đi làm, Chu Mộ Trạch chỉ mặc một chiếc áo sơ i đen, phía dưới là cũng là chiếc quần dài màu đen, siêu thị có chút nóng, Chu Mộ Trạch đem tay áo vén lến một ít, lộ ra đường đường gân cứng cáp.

Làn da Chu Mộ Trạch rất trắng,lông mày sắc nét, khí chất phong trần, nhàn nhã đẩy xe đi ở siêu thị, hấp dẫn không ánh mắt.

Hoắc Tiểu Lang không thể hiểu trong lòng lại có chút tự hào, dương cằm đi ở phía trước Chu Mộ Trạch, rất có cảm giác cáo mượn oai hùm.

Hoắc Tiểu Lang ở tầng một chọn ít rau và trái cây, ban đầu không nghĩ sẽ mua nhiều như vậy, Chu Mộ Trạch luôn hỏi cô cái này đã ăn qua chưa, cái kia đã thử rồi chứ, nếu Hoắc Tiểu Lang nói không có, anh nhất định phải mua một chút trở về cho cô nếm thử.

Đi qua đi lại, còn chưa đi hết tầng một, chiếc xe của họ đã đầy.

"Trước đi tính tiền, rồi chốc lát lên lầu lại mua."

"Hôm nay đều phải mua hết sao?" Hoắc Tiểu Lang nói.

Tuy rằng siêu thị rất gần nhà, nhưng Chu Mộ Trạch rất ít tự mình tới đây, đồ trong nhà hầu như là dì Hồng mua, nếu anh phát hiện thiếu cái gì cũng kêu trợ lý Trương Mạnh Nham đi mua.

Anh không thích đến nơi quá đông người, anh quá đa nghi, mỗi khi đến chỗ đông đúc tính cảnh giác rất cao, dạo một vòng xuống dưới sẽ rất mệt.

Nhưng hôm nay ngược lại, bởi vì toàn bộ quá trình sự chú ý của Chu Mộ Trạch dường như đều ở trên người Hoắc Tiểu Lang.

Hoắc Tiểu Lang và Chu Mộ Trạch hoàn toàn khác nhau,cô thích những chỗ náo nhiệt,chỗ nào đông người thì lại hướng tới, lại là thói quen không tốt, cũng không biết đợi Chu Mộ Trạch, một cái không chú ý đều chạy không thấy người, Hoắc Tiểu Lang không mang di động, Chu Mộ Trạch sợ tìm không thấy cô, chỉ có thể luôn đi theo phía sau cô.

Cuối cùng Chu Mộ Trạch đồng ý kiến nghị Hoắc Tiểu Lang, hôm nay trước mua một phần, về sau lại qua đây mua tiếp.

Dù sao tương lai còn dài.

Chu Mộ Trạch đem đồ đặt ở cốp xe, Hoắc Tiểu Lang âm thầm xoa tay, "Thật chờ mong Hoắc, Hoắc đầu bếp xuất sắc thể hiện tài năng."

Chu Mộ Trạch trợn trắng mắt.

Nay chờ bữa cơm đã lâu,Hoắc đầu bếp chưa kịp làm, về đến nhà Hoắc Tiểu Lang lại phát sốt nhẹ, Chu Mộ Trạch không cho cô xuống tầng.

"Tôi bị cái gì, bệnh nan y?"

Chu Mộ Trạch ra lệnh cưỡng chế Hoắc Tiểu Lang, cô thành thật nằm trong ổ chăn, vừa cử động cũng không cho phép nhúc nhích, quấn chăn kín mít, Hoắc Tiểu Lang cảm giác chính mình giống như một con kén.

" Không được động," Chu Mộ Trạch cho Hoắc Tiểu Lang một trắc □□ ôn(1), "Em như nào lại hăng hái muốn bệnh nan y."
Hoắc Tiểu Lang mếu máo, trong ổ chăn vặn vẹo, "Con Tằm, con tằm, tôi là con tằm."

Chu Mộ Trạch: "......"

"Xin chào Chu bảo mẫu, tôi là con tằm."

Chu Mộ Trạch: "Em câm miệng cho tôi."

Hoắc Tiểu Lang tiếp tục vặn: "......Con Tằm nghe không hiểu tiếng trung quốc."

Chu Mộ Trạch không nói chuyện, ánh mắt sắc bén liếc qua, Hoắc Tiểu Lang bất động.

Buổi tối Chu Mộ Trạch gọi dì Hồng tới, Hoắc Tiểu Lang rốt cuộc mới được ăn bữa tối.

Thời điểm Hoắc Tiểu Lang nhìn thấy dì Hồng quả thực mừng rớt nước mắt.

Trước lúc ăn cơm Chu Mộ Trạch đi lên gọi cô, ném cho Hoắc Tiểu Lang một cái áo ngủ.

Là áo trước kia củaChu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch mặc đến đầu gối, Hoắc Tiểu Lang cơ bản mặc vào liền phết đất, đó là chiế áo nhưng chất lượng rất tốt, Chu Mộ Trạch sợ Hoắc Tiểu Lang lạnh, nên đưa cô mặc cái này xuống tầng ăn cơm.

Hoắc Tiểu Lang kéo cái đuôi nhỏ, "Đây là quần áo của anh?Anh không mặc nữa?"

Không chê cô?

Lương tâm trỗi dậy?

Chu Mộ Trạch lạnh lùng liếc Hoắc Tiểu Lang một cái, "Ừ, áo bỏ đi."

"......"

Dì Hồng nhìn thấy Hoắc Tiểu Lang xuống dưới, thân thiết vẫy tay cô.

Dì Hồng rất thích đứa nhỏ Tiểu Lang này,bên ngoài trông vui vẻ, nói chuyện lại có ý tứ, dì Hồng đi theo Chu Mộ Trạch rất nhiều năm, bà thật lòng mà cảm thấy Hoắc Tiểu Lang quả thực chính là báu vật ông trời ban cho Chu Mộ Trạch.

Tính cách của bọn họ rất bổ sung, bù trừ cho nhau.

Hoắc Tiểu Lang nhảy nhót chạy đến bên dì Hồng dì, Chu Mộ Trạch nhíu mày nhìn Hoắc Tiểu Lang, "Đừng chạy loạn."

Hoắc Tiểu Lang không cười nữa, ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng."

Giọng nói Chu Mộ Trạch dịu đi một chút, "Đừng dẫm lên áo cẩn thận bị ngã."

Dì Hồng cười tủm tỉm nhìn hai người, "Đây là áo của tiên sinh."

Chu Mộ Trạch ở ngồi vào bàn ăn cơm, "Ừ."

Hồng dì nói: "Rất quần áo nhiều năm trước, Tiểu Lang mặc còn rất thích hợp."

Hoắc Tiểu Lang đem tay áo vén lên nhiều mới rốt cuộc mới lộ ra bàn tay tay, "Đều rất rộng, trùng, trùng cả xuống dưới."

Hoắc Tiểu Lang thật cẩn thận thu cái đuôi áo lại gọn gàng, ngoan ngoãn ở ghế trên ngồi xuống chờ ăn cơm.Đưa tay lên trên bàn định cầm lấy cái muỗng gõ chén, nhớ tới cái gì đó, đôi mắt liếc đến Chu Mộ Trạch xoay người đi phòng bếp lấy đồ, Hoắc Tiểu Lang nhanh chóng gõ bát một chút sau đó đặt cái muỗng xuống.

Trong miệng dường như không có việc gì liền lẩm nhẩm một ca khúc.

Dì Hồng nghe được âm thanh quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Chu Mộ Trạch không quay đầu lại, an tĩnh cúi đầu lau tay, "Có chút bướng bỉnh."

Dì Hồng ngước mắt, vừa vặn nhìn thấy khóe môi Chu Mộ Trạch khẽ cười.

Bữa cơm này Hoắc Tiểu Lang ăn rất nhiều, ăn xong đều hơi có chút ra mồ hôi.

Tay đem kéo cổ áo ra một chút, Chu Mộ Trạch ngẩng đầu nhìn thoáng qua, "Mặc cho cẩn thận."

"Nóng." Hoắc Tiểu Lang lên án.

Chu Mộ Trạch không nói chuyện, Hoắc Tiểu Lang chỉ phải ngoan ngoãn mặc vào.

Dì Hồng cười cười hòa hoãn: "Tiểu lang đi học thế nào? Ngày mai có phải đi học hay không?"

"Không cần." Hoắc Tiểu Lang tức khắc không ăn uống.

"Xem sức khỏe của em ngày mai." Chu Mộ Trạch nói.

Hoắc Tiểu Lang đặt chén đũa, "Ăn xong rồi."

Chu Mộ Trạch nói: "Tự mình đi lượng một □□ ôn."

Hoắc Tiểu Lang lộc cộc chạy lên tầng, mới vừa chạy ra khỏi tầm mắt của Chu Mộ Trạch liền dừng lại, đem áo khoác cởi, đang muốn tiếp tục đi lên trên, phía sau truyền đến giọng nói Chu Mộ Trạch: "Hoắc Tiểu Lang."

Hoắc Tiểu Lang lại chạy vài bước xuống tầng, quay đầu nhìn Chu Mộ Trạch, "Anh như thế nào biết!"

Chu Mộ Trạch cười rộ lên, cùng Hồng dì liếc nhau, đối Hoắc Tiểu Lang nói: "Em tốt nhất ngoan một chút."

Hoắc Tiểu Lang mếu máo, thành thật mặc áo khoác lên tầng, đã không còn sốt, nhưng Chu Mộ Trạch vẫn bảo dì Hồng pha thuốc uống.

Dì Hồng mở hòm thuốc ra, "Nhiều như vậy?" Một túi lại một túi,cả người lớn và trẻ em, có thuốc cảm, thuốc đau dạ dày, các loại hương vị cái gì cần có đều có.

"Ừ," Chu Mộ Trạch còn chưa cơm nước xong, nhìn dì Hồng bên kia một cái, "Tôi mua."

Dì Hồng không hiểu, Chu Mộ Trạch bổ sung một câu, "Cô ấy không uống viên nang."

Dì Hồng gật đầu, nhưng chỉ thuốc hạ sốt có rất nhiều loại, nhất thời dì Hồng chọn đến hoa cả mắt.

"Đi chọn mùi vị đi." Chu Mộ Trạch nói với Hoắc Tiểu Lang.

Hoắc Tiểu Lang đi qua, "Lần sau không cần mua trái cây, trực tiếp uống, uống thuốc đi."

Chu Mộ Trạch hơi nhíu mày, "Đừng nói bừa."

Uống xong thuốc, tưởng tượng đến ngày mai phải đi học, Hoắc Tiểu Lang một chút tâm tình đều không có.

Lúc tắm rửa do dự mà nhĩ đến chuyển nước ấm thành nước lạnh, lại nhớ tới câu kia Chu Mộ Trạch "EM đêm nay tốt nhất thành thật một chút, bằng không cũng đừng muốn nghỉ bệnh." Hoắc Tiểu Lang liền run run, không dám làm càn.

Ban đầu nghĩ rằng tâm tình không tốt khẳng định sẽ mất ngủ, Hoắc Tiểu Lang cũng chưa nghĩ đến mình tự nhiên ngủ, nhất định buổi tối ăn quá tốt, mới một giấc ngủ đến tận bình minh.

Sáng sớm Hoắc Tiểu Lang xuống lầu dì Hồng đã đi rồi, Hoắc Tiểu Lang bước chân chậm rãi, Chu Mộ Trạch nhìn thấy cô thất vọng liền cười rộ lên, bất đắc dĩ giải thích nói: "dì Hồng làm xong cơm mới đi."

"A?" Hoắc Tiểu Lang cao hứng lên, " Thật tốt quá."

Chu Mộ Trạch: "......"

Cơm nước xong, Chu Mộ Trạch đưa cho Hoắc Tiểu Lang cặp sách, chiếc xe hơi màu đen dừng ở cửa, Hoắc Tiểu Lang còn tưởng rằng là Trương Mạnh Nham, vừa muốn ra cửa, cửa sổ xe hạ xuống.

Ngô Thừa Hiên lộ ra tươi cười, "Hi, Tiểu Lang, đi học sao?"

Tác giả có lời muốn nói:

Bảo vệ động vật, không có mua bán, không có tổn thương.

(1) Ừm..... tôi đag suy nghĩ 😁

lời editor: tớ đang không biết nên để xưng hô như thế nào nhỉ?

Tôi -chú với tôi -cháu

tôi anh với tôi em???

vote vote vote ♥️

Chương 15

chưa beta

Chiếc xe hơi của Ngô Thừa Hiên từ từ hạ cửa sổ xuống, nửa thân mình vươn ra ngoài cửa xe, đại vẫy tay gọi Hoắc Tiểu Lang, dường như sợ cô không nhìn thấy.

"Hi! Tiểu lang, đi học sao?"

Hoắc Tiểu Lang nhìn thấy bằng hữu còn rất vui vẻ, không chờ trả lời, Chu Mộ Trạch bỏ trái cây đã rửa vào cặp sách Hoắc Tiểu Lang, giọng nói bình thản lại lạnh băng, "Tôi đưa em đi."

Hoắc Tiểu Lang quay đầu lại nhìn Chu Mộ Trạch, người sau biểu tình rõ ràng là " Từ chối tôi giết chết em ".

Hoắc Tiểu Lang chỉ phải tiếc nuối với Ngô Thừa Hiên nói: "Tôi, tôi có người đưa rồi."

Ngô Thừa Hiên cười rộ lên, lùi người về chỗ ngồi, "Vậy được rồi, chốc lát gặp lại."

Chu Mộ Trạch nhíu mày.

Cái này "Chốc lát gặp lại" nghe có chút chói tai.

"Người này là ai?"Lúc đi vào gara, Chu Mộ Trạch không vui vẻ hỏi.

"Là bạn học của tôi." Thời tiết rất tốt, ánh mặt trời chiếu lên người ấm áp, Chu Mộ Trạch một bàn tay cầm cặp sách Hoắc Tiểu Lang, một tay khác cầm chìa khóa xe, Hoắc Tiểu Lang đi theo phía sau Chu Mộ Trạch, tung tăng nhảy nhót.

Chu Mộ Trạch nhớ tới ngày đó Hoắc Tiểu Lang cũng nhắc tới bạn học nam với anh, không nói chuyện.

Dọc theo đường đi, Hoắc Tiểu Lang đều cảm giác được người bên cạnh mình tỏa ra không khí lạnh băng

Nhìn lén Chu Mộ Trạch vài lần, anh vẫn như cũ bình thản bộ dang "Tiên sinh", nhưng Hoắc Tiểu Lang có thể cảm giác được, Chu Mộ Trạch không mấy vui vẻ.

Nhưng cái lý do không mấy vui vẻ, Hoắc Tiểu Lang suy nghĩ nửa ngày cũng không ra.

Nếu là công việc, không liên quan đến cô. Hoắc Tiểu Lang tưởng tượng, cảm thấy cái gì cũng đều có thể nói, vì thế hứng thú bừng bừng ghé vào cửa sổ ngắm phong cảnh.

Tới trường học, cũng không biết là trùng hợp hay cố ý, mới vừa xuống xe liền nhìn thấy Ngô Thừa Hiên.

Ngô Thừa Hiên ăn mặc đồng phục lỏng lẻo, cặp sách chỉ đeo một cái dây lưng, nhìn thấy Hoắc Tiểu Lang xuống xe tiến lại chào hỏi cô.

"Chào buổi sáng, Ngô Thừa Hiên." Hoắc Tiểu Lang cùng Ngô Thừa Hiên nói xong, đeo cặp sách lên lưng, khom lưng nhìn vào trong xe Chu Mộ Trạch tạm biệt, "Tôi đi đây"

Chu Mộ Trạch cũng chưa quay đầu lại, một chân đạp ga phóng đi.

Hoắc Tiểu Lang: "......"

Tiết một là tiết của chủ nhiệm lớp Hứa Yến, Hoắc Tiểu Lang ngủ suốt một tiết, Hứa Yến giảng nửa chữ Hoắc Tiểu Lang cũng nghe không hiểu.

Lúc ra chơi, Hoắc Tiểu Lang đã có thể lấy lại tinh thần.

"Có ai muốn mua đồ ăn không? Tôi muốn đi siêu, siêu thị." Hoắc Tiểu Lang đứng ở giữa lối đi nói nhỏ, xung quanh một vòng người nghe được, sôi nổi nhấc tay, "Tôi tôi tôi."

Hoắc Tiểu Lang chuẩn bị tốt đưa tay ra, "Từng người từng người nói, đừng có gấp."

Hoắc Tiểu Lang trước kia thường xuyên bị bọn trẻ trong tiểu khu"Đuổi giết", kẻ mạnh người yếu, chiến thuật duy nhất của Hoắc Tiểu Lang chính là chạy, đừng nhìn Hoắc Tiểu Lang người nhỏ gầy, lúc chạy giống như chiếc máy.

Từ phòng học đến siêu thị nhỏ, Hoắc Tiểu Lang chỉ dùng không đến ba phút.

Mua đồ ăn nhất nhất lấy lòng, Hoắc Tiểu Lang chạy như bay trở về, phân phát xong lúc sau còn thừa hai phút đi học, Hoắc Tiểu Lang đi WC, nghỉ ngơi trong chốc lát.

Hoắc Tiểu Lang trở lại chỗ ngồi, lấy ra cuốn sổ nhỏ mới ghivừa rồi ra tính một chút.

"Trần Cảnh Vân bánh mì, giá gốc bảy đồng, thu tám đồng."

"Lưu Tử Nghiên giăm bông, giá gốc 3 đồng, thu 3 đồng rưỡi."

"......"

Hoắc Tiểu Lang đem tất cả cộng lại, rất tốt, một chuyến này kiếm lời mười mấy đồng.

Ở trường học này học sinh không cao thì quý, có người căn bản không biết mấy thứ này giá bao nhiêu,hơn nữa đại bộ phận đều là mua một ít, cuối cùng Hoắc Tiểu Lang đem giá đều liệt kê ra, đem số tiền dư còn lại cho bọn họ, bọn họ còn cảm thấy Hoắc Tiểu Lang rất minh bạch và trong sáng.

Nhưng Hoắc Tiểu Lang cũng không sợ, chạy xa như vậy, chạy chân phí luôn là phải có.

Tính xong lúc sau Hoắc Tiểu Lang thấy số tiền trong tay đã đúng, trùng với số tiền vừa tính. Lúc này mới thấy vui rạo rực lấy sách giáo khoa của tiết tiếp theo ra.

Với thu nhập này, Hoắc Tiểu Lang đem cuộc sống ở trường hoàn toàn đảo ngược.Trong giờ dùng để ngủ tích góp thể lực,lúc tan học mới có thể tỉnh táo làm việc.

Cứ như vậy, Hoắc Tiểu Lang đi học còn rất có động lực.

Chu Mộ Trạch tự nhiên cũng cảm nhận được Hoắc Tiểu Lang có chút thay đổi, trước kia gọi cô rời giường đều phải Chu Mộ Trạch lên gọi rất nhiều lần mới được, nhưng gần đây, Hoắc Tiểu Lang mỗi ngày đều dậy sớm hơn trước một chút, cơm nước xong lại thúc giục Chu Mộ Trạch đi nhanh, bằng không sẽ đến muộn.

Cô nghĩ thừa dịp đến sớm tự học trước vậy chốc lát lại đi mua một đợt.

Rất nhanh, thi giữa kì đã đến.

Hoắc Tiểu Lang đầu óc rối tinh rối mù,cô chủ nhiệm đã bắt đầu viết điểm lên bảng, toán học cơ hồ một chút không nhúc nhích, tiếng Anh cô càng không bàn đến.

Hoắc Tiểu Lang trong tay cầm phiếu điểm, ngồi ở trên giường rối rắm đã lâu.

Hứa Yến nói làm gia đình ký tên lên phiếu điểm, sau đó viết lời suy nghĩ của mình, Hoắc Tiểu Lang căn bản không nghĩ đến đem thứ này đưa Chu Mộ Trạch xem, nhưng Hứa Yến khi tan học cố ý bắt ép Hoắc Tiểu Lang, hôm nay Hoắc Tiểu Lang phải đem tự ký chữ kí đến.

Chu Mộ Trạch không có lưu WeChat của Hứa Yến, ngay cả số di động đều là Trương Mạnh Nham, cho nên Hứa Yến mới đối với Hoắc Tiểu Lang đưa ra yêu cầu này.

Chu Mộ Trạch rất nhanh đã về, Hoắc Tiểu Lang nơm nớp lo sợ.

Mấy ngày nay Chu Mộ Trạch có chút vội, đều là dì Hồng ở nhà nấu cơm.

Chu Mộ Trạch đã trở lại, thay xong quần áo,theo thói quen đến trước cửa Hoắc Tiểu Lang, "Xuống lầu ăn cơm."

Hoắc Tiểu Lang cả kinh, "A? A!"

Chu Mộ Trạch bị âm thanh có chút buồn cười, "A cái gì, nhanh lên xuống dưới."

Hoắc Tiểu Lang năm bước vừa quay đầu lại đi xuống lầu, Chu Mộ Trạch đặt lên túi đồ ăn vặt

"Công ty con chủ tịch đưa," Chu Mộ Trạch đemtúi đồ ăn ném lên ngườiHoắc Tiểu Lang bên người, "Em nếm thử đi."

Hoắc Tiểu Lang mở ra xem, tất cả đều là kẹo màu sắc rực rỡ, đóng gói mặt trên tất cả đều bằng tiếng Anh.

Đôi Hoắc Tiểu Lang đều sáng, "Oa."

Chu Mộ Trạch nhìn phản ứng Hoắc Tiểu Lang, cười cười, cầm túi kẹo kia cầm lấy tới cất một bên, "Ăn cơm trước."

Hoắc Tiểu Lang bị bệnh lúc trước, Chu Mộ Trạch hỏi qua Hoắc Tiểu Lang, thích ăn gì nhất.

Hoắc Tiểu Lang không chút nghĩ ngợi trả lời, kẹo.Chu Mộ Trạch hỏi vì cái gì, Hoắc Tiểu Lang nói đại khái là khi còn nhỏ ăn quá ít, trưởng thành muốn bổ sung lại đi.

Cho nên lần này công ty con chủ tịch đi công tác Thụy Sĩ, lúc thử tính hỏi Chu Mộ Trạch thích vẫn là rượu vẫn là đồ cổ, tác phẩm nghệ thuật, Chu Mộ Trạch trả lời là, mang chút kẹo trở về đi.

Hiện tại xem Hoắc Tiểu Lang còn rất thích, Chu Mộ Trạch cũng an tâm rồi.

Hoắc Tiểu Lang nghĩ lại không phải chuyện này, đầu óc cô đều bị tờ phiếu điểm che kín, ngay cả gắp đồ ăn cũng không để tâm.

Liên tục ăn năm trái ớt cay,lúc sau Hoắc Tiểu Lang rốt cuộc chịu không nổi.

Dì Hồng chạy nhanh đưa cốc nước cho Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Tiểu Lang duỗi đầu lưỡi hà hơi, cay khiến nước mắt đều chảy ra.

"Ăn cơm không ngon?" Chu Mộ Trạch bắt đầu tức giận, nước mắt Hoắc Tiểu Lang lợi hại hơn.

Hoắc Tiểu Lang lại ho khan, đánh hắt xì, Chu Mộ Trạch nhìn không được, đem chiếc đũa "Bang"đập lên bàn.

Hoắc Tiểu Lang cho rằng Chu Mộ Trạch tiếp theo nháy mắt sẽ vươn bàn tay tới đánh cô, nhưng anh cũng không có.

"Lần sau nấu cơm có thể không cho ớt cay."

Hoắc Tiểu Lang phản ứng nửa ngày mới hiểu được lời này là nói với dì Hồng.

"Không đúng không đúng," Hoắc Tiểu Lang hổn hển nói, "Là tôi, tôi thất thần."

Ánh mắt Chu Mộ Trạch đảo qua, Hoắc Tiểu Lang giật mình, không dám nói tiếp nữa.

Vị cay rốt cuộc đỡ, Hoắc Tiểu Lang vì khônglàm tổn thương đến người vô tội, quyết định nói thật, "Chú, chú Chu, tôi có việc ——" Hoắc Tiểu Lang tròng mắt quay tròn, nịnh nọt ngồi vào bên cạnh Chu Mộ Trạch, "Chú muốn nghe không?"

Mới vừa rồi việc kia đã làm kiên nhẫn Chu Mộ Trạch toàn bộ hao hết, vừa muốn tức giận dạy dỗ cô, một bàn tay nhỏ đột nhiên leo lên cánh tay anh.

Trong nhà thường khá nóng, Chu Mộ Trạch có thói quen sắn tay áo mình lên, lộ ra cánh tay trắng lạnh lẽo.

Lúc này bàn tay kia đặt lên cánh tay anh, nóng hầm hập,còn khiến anh có chút hoảng hốt.

"Chú đừng nóng giận......" Hoắc Tiểu Lang nói nhỏ nhỏ, Chu Mộ Trạch quay đầu lại nhìn cô.

Hoắc Tiểu Lang mới vừa ăn xong ớt cay, trong mắt sáng lấp lánh nước, vốn dĩ đôi mắ Hoắc Tiểu Langcự kỳ đẹp, lúc này sự ôn nhu mà ánh đèn phía dưới chiếu lên càng lung linh, chiếc mũi nhỏ hồng hồng, môi cũng đỏ đỏ sưng sưng, nhìn qua rất đáng yêu.

Hoắc Tiểu Lang mặc áo ngủ, một bộ áo ngủ thiết kế cực tốt, trước ngực một vòng nơ con bướm điểm xuyết, lộ ra chiếc cô trơn bóng xinh đẹp, làn da Hoắc Tiểu Lang rất trắng,trắng như sứ,hoàn mỹ không tì vết.

Chu Mộ Trạch yết hầu giật giật, "Em muốn nói gì?"

Hoắc Tiểu Lang nheo lại đôi mắt, cười lên, cô vươn một ngón tay, "Chú nếu đáp ứng tôi một điều, tôi sẽ nói cho chú."

Chu Mộ Trạch thở dài, quay đầu, trấn định ăn cơm, "Nói đi chuyện gì."

Hoắc Tiểu Lang chơi xấu: "Vậy chú đáp ứng tôi sao?"

Chu Mộ Trạch: "Em nói hay không."

Hoắc Tiểu Lang: "Được được được, chú thắng, chú thắng."

Chờ Chu Mộ Trạch cơm nước xong, Hoắc Tiểu Lang thần bí đem Chu Mộ Trạch kéo đến thư phòng, thừa dịp trong phòng bếp dì Hồng không hướng đến bên này xem, Hoắc Tiểu Lang đóng cửa lại, đưa phiếu điểm ra trước mặt anh.

"Cho chú xem cái này, chú đừng đánh tôi."

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, Chu Mộ Trạch quen thuộc nhất chính là bộ dạng ủy khuất này.

Chu Mộ Trạch hừ một tiếng: "Làm ra vẻ."

Hoắc Tiểu Lang mếu máo,ánh mắt Chu Mộ Trạch dừng lại trên phiếu điểm, nhìn xuống một list dài rồi mới thấy tên Hoắc Tiểu Lang.

Mưa gió sắp tới, Hoắc Tiểu Lang đã chuẩn bị tốt tâm lý anh dũng hy sinh.

Chúc cả nhà nghỉ lễ vui vẻ, love you!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau