TRẦM LUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trầm luân - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Ngô Thừa Hiên ban đầu cắt ván gỗ nhỏ chuẩn bị làm thuyền gỗ, bỗng nhiên vài chiếc lá cây rơi xuống đầu cậu, ngẩng đầu vừa thấy, lại có người trên cây, khiến cậu cũng hoảng sợ.

Hoắc Tiểu Lang rơi mạnh trên mặt đất, "Đông" một tiếng vang, Ngô Thừa Hiên trợn mắt há hốc mồm.

Hoắc Tiểu Lang đau nửa ngày không nhúc nhích, Ngô Thừa Hiên cẩn thận tới gần cô, dùng giày nhẹ nhàng chạm vào vạt áo cô, "Còn, còn sống sao?"

Hoắc Tiểu Lang giật mình, chậm rãi ngồi dậy,gãi tóc, quay đầu lại nhìn Ngô Thừa Hiên.

Ngô Thừa Hiên phục hồi tinh thần lại, vẫy tay Hoắc Tiểu Lang cười, " xin chào."

Hoắc Tiểu Lang không nói chuyện, lẳng lặng nhìn Ngô Thừa Hiên, đôi mắt cũng không chớp một chút nào.

Ngô Thừa Hiên có chút xấu hổ, "cậu ở cách vách sao? gọi tớ là Ngô Thừa Hiên, cậu tên gì?"

Ngô Thừa Hiên nhìn qua cũng mười bảy tám tuổi, da trắng nõn,tuấn tú thư sinh, cười rộ lên có hai chiếc răng nanh.

Hoắc Tiểu Lang cọ tới cọ lui đứng lên, so với Ngô Thừa Hiên lùn hơn một cái đầu, "Hoắc, Tiểu Lang."

"Cái gì?" Ngô Thừa Hiên không nghe rõ.

giọng nói Hoắc Tiểu Lang lớn một ít, "Hoắc, Hoắc Tiểu Lang."

"tên Bốn chữ?" Ngô Thừa Hiên nhíu mi, "Soàn soạt Tiểu Lang? không phải là Hoắc Hoắc chứ?."

Ngô Thừa Hiên tự cho là buồn cười, không nghĩ tới chính mình cười lên hai tiếng nhạt nhẽo khiến lúc sau không khí càng thêm xấu hổ —— Hoắc Tiểu Lang ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn cậu ta, trắng ra ánh mắt như vậy làm Ngô Thừa Hiên có cảm giác không tốt, chính mình còn rất thân thiện, nhưng đối phương một chút cảm tình cũng không có.

Vừa muốn xoay người, không nghĩ Hoắc Tiểu Lang nghiêm túc, từng câu từng chữ mở miệng nói: "Hoắc, Tiểu, Lang."

Ngô Thừa Hiên xua tay, cảm thấy không thể buồn cười hơn, trực tiếp cười rộ lên, "Này, cậu mới chuyển đến sao? Ở bên cạnh?"

Hoắc Tiểu Lang nhìn thoáng qua phía sau phía Ngô Thừa Hiên, nhà cậu cũng là một căn biệt thự xinh đẹp, trước cửa còn có chuồng chó không lớn không nhỏ,ánh mắt Hoắc Tiểu Lang trở lại trên người Ngô Thừa Hiên,gật đầu.

Ngô Thừa Hiên cảm thấy Hoắc Tiểu Lang nhút nhát, sợ sệt, mắt to quay tròn chuyển,còn rất có ý tứ, "cậu học ở trường nào?"

Hoắc Tiểu Lang lắc đầu, "Không, không đi học."

Ngô Thừa Hiên vừa nghe thấy lời này, đôi mắt đều sáng lên, "Trốn, trốn học sao?"

Hoắc Tiểu Lang nâng lên đôi mắt, "Đừng học, học tôi nói chuyện."

Ngô Thừa Hiên xoa đầu, "Ừ."

"Không trốn học."

Ngô Thừa Hiên tự quen thuộc, mỗi lần Hoắc Tiểu Lang không biết nên nói gì, Ngô Thừa Hiên có thể tự nhiên khơi chuyện, Hoắc Tiểu Lang có thể cảm giác được Ngô Thừa Hiên rất tốt, dần dần cũng thả lỏng.

"Tớ đây đang làm chiếc thuyền nhỏ, bên kia trên núi có một cái sông nhỏ, tớ muốn thử xem thuyền tớ có thể đi xa hay không."

Ngô Thừa Hiên mặc một bộ đồ bình thường,chiếc áo đen dính đầy vụn gỗ.

Hoắc Tiểu Lang duỗi tay đùa nghịch vài miếng gỗ, "cậu sẽ, làm thuyền?"

Ngô Thừa Hiên gật đầu, "Đúng vậy, một buổi trưa là có thể làm tốt, chờ ngày mai đi sông nhỏ thả xem." Ngô Thừa Hiên cúi đầu nhìn biểu tình của Hoắc Tiểu Lang "Như thế nào? Cậu không tin?"

Hoắc Tiểu Lang không trả lời.

Ngô Thừa Hiên kiêu ngạo chỉ phía sau mình cái chuồng chó, "Cái kia chính là tớ làm!"

Ngô Thừa Hiên một bên nói một bên đi đến chuồng chó bên kia, gọi Hoắc Tiểu Lang vẫy tay, "Lại đây."

Hoắc Tiểu Lang đi theo, cẩn thận đề phòng có con chó lớn đột nhiên lao tới hay không.

Ngô Thừa Hiên quay đầu lại nhìn Hoắc Tiểu Lang nhất thời bật cười, "cậu làm gì vậy? yêu quái vào thôn hả?"

Hoắc Tiểu Lang mếu máo.

"Yên tâm đi, chó ở trong phòng rồi."

Ngô Thừa Hiên tay đặt ở đỉnh chuồng chó, dùng sức đè xuống, "Thấy không?rất chắc chắn."

Hoắc Tiểu Lang cũng đi qua đè đè, nhưng cô không dám dùng sức, chỉ là dùng ngón tay chọc chọc, cười rộ lên, "Lợi, lợi hại."

Lưng Ngô Thừa Hiên tức khắc liền dựng thẳng, cái đuôi vểnh lên trời, "Đi, tớ dạy cho cậu làm thuyền."

**

Hoắc Tiểu Lang cùng Ngô Thừa Hiên chơi một buổi trưa, cô không làm sao dám lấy những phiến mộc đó, chỉ có lúc Ngô Thừa Hiên mãnh liệt yêu cầu cô mới cắt nó hai lần, cô sợ vụn gỗ sẽ dính lên quần áo.

Đây vẫn là quần áo dì Hồng.

Buổi tối ăn xong cơm chiều, Hoắc Tiểu Lang đang có ý đi ra ngoài, bị dì Hồng gọi lại, "Thời gian cũng không còn sớm, bên ngoài trời đã tối, Tiểu Lang,ngoan ngoãn ở nhà."

Hoắc Tiểu Lang nghĩ, gật gật đầu.

lời nói dì Hồng thấm thía, "Hiện tại tiên sinh không có ở nhà, cô không thể có chút sơ xuất, cô ở trong phòng chơi,dì Hồng đều mặc kệ,được không?"

Hoắc Tiểu Lang nâng khóe miệng, "con, có thể xem TV sao?"
"Đương nhiên có thể!" dì Hồng đi qua,mở TV ra, dùng điều khiển từ xa điều khiển một vòng, "Tiểu lang muốn xem cái gì?"

Hoắc Tiểu Lang không cần suy nghĩ, "Hoàn Châu,cách cách."

dì Hồng tìm được Hoàn Châu Cách Cách, Hoắc Tiểu Lang an tĩnh ngồi ở trên sô pha, không chớp mắt nhìn chằm chằm TV.

dì Hồng cầm lấy một quả quýt, bóc vỏ, đưa cho Hoắc Tiểu Lang, "Tiểu lang như thế nào lại thích xem phim truyền hình thế?"

Hoắc Tiểu Lang nghiêm túc xem TV, bớt thời giờ nghĩ, lắc đầu, "Không biết."

Dì Hồng cười rộ lên, "Cô xem đi, buổi tối tắm rồi, chuẩn bị ngủ đi, tôi không quấy rầy nữa."

Dì Hồng trở về phòng ngủ, phòng to như vậy chỉ còn lại trong TV Nhĩ Khang quỳ gối trước mặt Tử Vi trước tiếng kêu vang của ngựa.

Hoắc Tiểu Lang xem đến vui vẻ, ở trên sô pha giật giật, chạm vào chỗ buổi chiều ngã, Hoắc Tiểu Lang "Tê" hít ngược một hơi lạnh.

Vai bên phải lẫn eo đều bị thương, chân cũng rất đau, Hoắc Tiểu Lang cẩn thận cởi quần áo ra xem, vết thương đều xanh tím.

Hoắc Tiểu Lang ủy khuất mếu máo.

Trước kia lúc ở nhà, rượu thuốc đặt trong chiếc tủ ở mép giường Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Miện từng nói Hoắc Tiểu Lang phải thành thật, xương cốt bị đau, thường xuyên không phải bị thương cái này thì bị thương cái kia, cho nên rượu thuốc vẫn luôn phải có, đôi khi Hoắc Miện không có nhà, Hoắc Tiểu Lang tự mình lấy ra bôi.

Trước kia căn nhà còn không bằng 1/10 ngôi biệt thự này, nhưng Hoắc Tiểu Lang lại cảm thấy, nơi đó so với nơi này tốt hơn rất nhiều.

Nơi đó chứa đựng cả thế giới của cô.

Hoắc Tiểu Lang bỏ quần áo xuống, cũng không còn hứng thú xem, đóng TV, lên lầu tắm rửa một cái.

Lần này cô không do dự, trực tiếp đem quần áo dì Hồng cởi hết ra ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Hoắc Tiểu Lang ăn xong cơm sáng liền chạy ra ngoài.

Ngô Thừa Hiên ở cái đường đối diện triền núi chỗ chờ cô, nhìn thấy Hoắc Tiểu Lang lại đây Ngô Thừa Hiên phất tay, "Nơi này!"

Hoắc Tiểu Lang chạy tới, nhìn trong tay Ngô Thừa Hiên có chiếc thuyền gỗ nhỏ, "Thành, thành hình."

"Nhưng không," Ngô Thừa Hiên cười rộ lên, cùng Hoắc Tiểu Lang sánh vai cùng nhau đi lên núi, "Đêm qua ghép nối cậu không có tới."

Hoắc Tiểu Lang gật gật đầu, "à, còn rất xa sao?"

"Còn dài, đi bộ mười lăm phút nữa."

Có rất nhiều cây trên ngọn núi này,mặt trời chiếu vào những tán cây, làn gió thổi qua đung đưa.

"Trước kia nhà bà ngoại tớ bên kia cũng có một con sông, vào dịp tết đến nhà bà ngoại, tớ đều sẽ trượt băng trên con sông đó," Ngô Thừa Hiên quay đầu nhìn về phía Hoắc Tiểu Lang, "cậu lướt trên băng chưa? Không phải là đi giày trượt băng, mà ở trên mặt băng chơi."

Hoắc Tiểu Lang lắc đầu.

"Chơi rất vui vẻ,"giọng nói Ngô Thừa Hiên có chút mờ ảo.

Hoắc Tiểu Lang cảm thấy cảm xúc Ngô Thừa Hiên không đúng lắm, nhỏ giọng nói sang chuyện khác, "trước kia tớ, nhà tớ bên cạnh cũng có một cái sông."Ngô Thừa Hiên cười, "cậu không phải người nơi này sao?"

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, "Không, không phải."

"Nhà cậu trước kia ở đâu?"

Hoắc Tiểu Lang tạm dừng rất lâu, đứng yên một chút, ngón tay hướng về một phương, "Bên kia."

Ngô Thừa Hiên hỏi không phải cái này, nhưng là cậu lại không biết biểu đạt như thế nào, cho nên vấn đề này liền bỏ qua, Hoắc Tiểu Lang lại còn đắm chìm trong hồi ức.

"tớ có khi,, cũng cùng ba, đi chơi." Nói lời này thời điểm,khóe miệng Hoắc Tiểu Lang vẫn luôn mang theo tươi cười.

Phía trước có một con dốc,chân Ngô Thừa Hiên rất dài, một vài bước đã qua, quay đầu lại kéo Hoắc Tiểu Lang

"Nhưng, nhưng là đường sông khá dài, thời gian không dọn dẹp," Hoắc Tiểu Lang nói, "Có chút, chút hôi thối."

Ngô Thừa Hiên cười ra tiếng, "Vậy cậu đi chơi cái gì. Chơi, chơi nước thối?"

Hoắc Tiểu Lang không cười, rất nghiêm túc nói: "Đừng học tớ, nói chuyện."

Ngô Thừa Hiên nhìn Hoắc Tiểu Lang, thu lại nụ cười, "được."

" Ba tớ, nói, học nhiều nói lắp, nói chuyện, cũng sẽ biến thành......" về sau âm thanh càng ngày càng nhỏ, Ngô Thừa Hiên nghe không thấy.

Trong núi sông không lớn bằng con sông cạnh nhà cũ, "nơi này?"

giọng nói Hoắc Tiểu Lang còn có chút thất vọng, Ngô Thừa Hiên cười rộ lên, "Chính là nơi này, cậu mong nó lớn bao nhiêu?"

Hoắc Tiểu Lang: "Thuyền để chỗ nào?"

Ngô Thừa Hiên bước đến bên sông, vừa đi vừa thầm thì nói, "Sông lớn chảy về hướng đông, những ngôi sao Bắc Đẩu trên bầu trời......"

Hoắc Tiểu Lang đi theo phía sau Ngô Thừa Hiên, cúi đầu, đi thực sự nghiêm túc, thế cho nên Ngô Thừa Hiên đột nhiên dừng lại cô cũng không biết, ngơ ngác đụng vào lưng Ngô Thừa Hiên.

" Nơi này đi." Ngô Thừa Hiên quay đầu lại nhìn, xoa đầu Hoắc Tiểu Lang, cười rộ lên, "Đồ Ngốc."

Hoắc Tiểu Lang không trả lời, nhìn Ngô Thừa Hiên đem thuyền gỗ đặt ở trong nước, thuyền gỗ nhỏ theo dòng nước cuốn đi, Ngô Thừa Hiên đi theo vài bước rồi dừng, "chiếc thuyền cũng rất lợi hại!"

"Tùy tiện, một đoạn đầu gỗ, đều có thể trôi." Hoắc Tiểu Lang nhỏ giọng nói.

"cậu nói cái gì?" Ngô Thừa Hiên không nghe rõ.

"Lợi hại."

Thả xong thuyền hai người không vội vã trở về, ở bờ sông phơi nắng ngồi trong chốc lát.

"Cậu cùng ba chuyển đến bên này sao?" Ngô Thừa Hiên hỏi.

"Không, không phải." trong ánh mắt Hoắc Tiểu Lang ánh sóng nước lóng lánh, sáng lấp lánh.

Ngô Thừa Hiên ý vị thâm trường gật đầu, cho rằng gia đình cô li dị, không có nhiều lời.

Nhìn bộ dạng Hoắc Tiểu Lang suy nghĩ sâu xa, Ngô Thừa Hiên muốn xua bầu không khí yên tĩnh này, "này, cậu biết tên tớ có ý nghĩa gì không?"

Hoắc Tiểu Lang lắc đầu.

Ngô Thừa Hiên hứng thú bừng bừng, "Trước kia tớ cảm thấy tên tớ không dễ nghe, sau ba tớ cùng tớ nói ý nghĩa của tên tớ, wow, tớ liền vui vẻ. cậu xem Thừa, là Thừa tướng, tương lai có thể làm quan lớn, Hiên, ở cổ đại chỉ ngựa xe, ba tớ nói hy vọng tớ vừa có quyền vừa có xe, chính là trong truyền thuyết cao phú soái."

Hoắc Tiểu Lang quay đầu lại, "Chính là......"

"Chính là cái gì?"

"Chính là họ, họ Ngô," Hoắc Tiểu Lang nghiêm túc nói, "Này là không có, không có."

"......" Ngô Thừa Hiên bẹp trong chốc lát, đột nhiên vỗ đùi cười rộ lên, "cậu, Tiểu lang thật là rất chuẩn xác, ba cậu đặt?"

Hoắc Tiểu Lang không nói chuyện, thật lâu sau mới lắc đầu, "Không phải, ba, ba tớ đi rồi, không biết đi, đâu."

"A?" Ngô Thừa Hiên sửng sốt, "Kia báo nguy."

Hoắc Tiểu Lang cười cười, " hiện tại, tớ đang tra tìm."

Một lát sau, Hoắc Tiểu Lang đem đầu đặt ở đầu gối, không biết là đối Ngô Thừa Hiên nói vẫn là đối chính mình nói, Hoắc Tiểu Lang nhẹ nhàng mở miệng, "Cho nên tớ, tớ không thể đi."

lời editor:

Không biết nên để xưng hô giữa Ngô Thừa Hiên với Hoắc Tiểu Lang là cậu - tớ hay là tôi - cậu nhỉ?

các cậu có thấy chỗ nào khó hiểu hay sai sai gì không? cmt cho t biết nhé <3

Chương 7

Thả thuyền gỗ xong,về nhà, Ngô Thừa Hiên tạm biệt Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Tiểu Lang nhìn xung quanh, không thấy ai, lúc này tay chân mới nhẹ nhàng đi vào.

Vừa vào cửa, nhìn thấy Chu Mộ Trạch ngồi ở trên sô pha.

Anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, một thân âu phục, trên mặt có vài phần mệt mỏi, Hoắc Tiểu Lang nhỏ giọng bước vào, đứng bên cạnh Chu Mộ Trạch.

"Đi đâu chơi?" Chu Mộ Trạch nặng nề mở miệng.

Hoắc Tiểu Lang kinh ngạc, nghiêng người nhìn xem, Chu Mộ Trạch xác thật không có mở mắt.

"Ngoài, bên ngoài." Hoắc Tiểu Lang nhỏ giọng nói.

Chu Mộ Trạch "ừ" một tiếng, mở mắt, "Không ăn cơm?"

Hoắc Tiểu Lang nhìn vào chiếc đồng hồ lớn ở phòng khách, hiện tại là giờ ăn cơm.

"Tôi cũng lười làm, dì Hồng đã trở về, tôi mang em ra ngoài ăn." Chu Mộ Trạch đứng dậy, quay đầu lại nhìn Hoắc Tiểu Lang, cau mày, "Thuận tiện đi mua quần áo cho em."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu.

Mấy ngày không thấy, cảm giác Chu Mộ Trạch lại xa lạ hơn nhiều, ở trước mặt anh Hoắc Tiểu Lang cũng không dám thở mạnh.

Chu Mộ Trạch thay quần áo đi ra, nhìn Hoắc Tiểu Lang vẫn như cũ quy củ đứng bên cạnh sô pha, giống một gốc cây xương rồng, Chu Mộ Trạch thở dài, mỉm cười, "Em lại đây, tôi chải tóc cho em."

Hoắc Tiểu Lang chớp đôi mắt to tròn, lui một bước nhỏ, "Sẽ,chải sao?"

" Tôi chải tóc cho em." Chu Mộ Trạch nói, "Bằng không người khác cho rằng tôi mới vừa đưa em từ bom đạn trở về."

Hoắc Tiểu Lang lúc này mới ngoan ngoãn ngồi trước mặt Chu Mộ Trạch.

"Có dây buộc tóc không?"

Hoắc Tiểu Lang đưa tay lên, cổ tay cô có một cái dây buộc tóc màu đen.

Trước kia Hoắc Miện cũng đã từng chải tóc cho Hoắc Tiểu Lang, nhưng động tác không có dịu dàng như Chu Mộ Trạch, lúc ấy trong nhà có lược,tóc Hoắc Tiểu Lang rất rối, Hoắc Miện chải luôn làm cô đau, Hoắc Miện cũng không có kiên nhẫn, Hoắc Tiểu Lang kêu to vài tiếng lúc sau liền thôi, Hoắc Tiểu Lan cũng không thích chải tóc, mỗi lần như vậy rất rát.

Nhà Chu Mộ Trạch không có lược, anh chỉ có thể lấy tay làm sơ cột tóc Hoắc Tiểu Lang gọn gàng, Hoắc Tiểu Lang ngay từ đầu không cảm giác, chính mình vừa rồi còn chửi thầm câu hỏi của Chu Mộ Trạch lúc nãy, gội đầu chưa?

Lúc sau liền cảm giác được, có chút ngứa, cô nhịn một lúc, lại hơi tê, đến cuối cùng có chút thoải mái.

Tóc Hoắc Tiểu Lang không dài, vừa lúc có thể buộc thành một cái núm nho nhỏ, Chu Mộ Trạch cuối cùng đem dây thun cố định, đùa nghịch quơ quơ chỏm tóc của Hoắc Tiểu Lang "Được rồi, tự mình xem đi."

Hoắc Tiểu Lang nhìn đỉnh đầu Chu Mộ Trạch buộc tóc cho, không dám cử động, cẩn thận nhìn mình trước gương.

Chu Mộ Trạch không cho cô để tóc mái, khuôn mặt nhỏ của cô hoàn toàn lộ ra, cái trán đầy đặn, đôi mắt sáng ngời, làn da trắng nõn, sạch sẽ, như hoa bách hợp vào sáng sớm, cực kỳ đẹp.

Hoắc Tiểu Lang cười, đôi mắt híp lại, "Đẹp."

"em có thể cử động, tôi đã buộc chặt," Chu Mộ Trạch đứng lên, lấy áo khoác, "Thay giày đi."

Hoắc Tiểu Lang tung tăng đi phía sau Chu Mộ Trạch, tóc buộc đi lên còn rất thoải mái, cảm giác trước mắt không có tóc con che mất,cô dừng như có thể nhìn rõ thế giới hơn.

Chu Mộ Trạch lái xe, Hoắc Tiểu Lang tự mở cửa xe, ngồi ở ghế phụ.

Chu Mộ Trạch nhìn cô chốc lát, Hoắc Tiểu Lang không rõ nguyên do, hắng giọng, giả vờ bình tĩnh nhìn trước mắt.

Chu Mộ Trạch thở dài, duỗi tay giúp Hoắc Tiểu Lang thắt dây an toàn.

"Lên xe chuyện thứ nhất chính là thắt dây an toàn, nhớ kỹ?" Khóa "Cùm cụp" một tiếng đóng lại, Chu Mộ Trạch ngồi thẳng thân mình.

Hoắc Tiểu Lang gật đầu, "Được."

Chu Mộ Trạch lái xe rất ổn định,anh không có thói quen bật radio khi lái xe, cảm thấy ồn ào.

Quay đầu nhìn Hoắc Tiểu Lang một cái, cô hôm nay không giống ngày đó ghé vào cửa sổ.

"Nghĩ cái gì?" giọng nói Chu Mộ Trạch ôn hòa.

"Đói."

Chu Mộ Trạch cười rộ lên, "Đói liền không có sức nói chuyện?"

"Ừm, gần như vậy."

"em được Hoắc Miện cứu như nào?"

Hoắc Tiểu Lang liếc nhìn Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch như cũ dáng vẻ nhẹ nhàng, không có phòng bị.

"Ông ấy ở trên phố, dạy dỗ người xấu......"

...

Hoắc Tiểu Lang vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó.

Năm ấy tuyết rơi đầu mùa, cô ở bên đường run bần bật đi ăn xin, đột nhiên đường phố bên kia xảy ra một trận hỗn loạn, cô loáng thoáng có thể nghe được giọng nói của Chấn Ca, Chấn ca chính là quản thúc cô.

cô không dám động đậy, chờ đến khi đám người tan tác, mới nhìn thấy Chấn ca bị đánh ngã trên mặt đất, bị thương, người lăn dơ bẩn bùn đất, mặt trên còn dính bông tuyết.

Đám người kia đứng lên hung hăng một chân đá, "Còn dám chọc bọn tao, lão tử gặp mày một lần, đánh mày một lần."Ông ấy bước đến, gió lạnh cuốn bông tuyết thổi vào áo khoác,hút điếu thuốc tiến tới.

"Cứu, cứu tôi với."

......

Hoắc Tiểu Lang nặng nề nhìn phía trước, "Ông ấy là, người tốt."

Chu Mộ Trạch nghe được hai chữ "Người tốt", cười cười, không nói chuyện.

Chu Mộ Trạch đưa cô đến trung tâm mua sắm, "Đi qua bên kia sẽ có hàng ăn, em trước tiên dọc theo đường này xem quần áo đi."

"Không phải chưa ăn, sao lại đi mua sắm?" Hoắc Tiểu Lang ngửa đầu hỏi.

"Hiệu suất."

"được, đi."

Đó là khu trung tâm thương mại tốt nhất Phong Thành, bên trong bảng hiệu không có mấy cái chữ Trung Quốc, Hoắc Tiểu Lang cũng không biết,người đến đây đều là quý ông quý bà, Chu Mộ Trạch cả người ưu tú, phía sau Hoắc Tiểu Lang đi theo ăn mặc quần áo bác gái, nhìn qua có chút kỳ quái.

Nhưng Hoắc Tiểu Lang lại không cảm thấy.

"Nơi này quần áo, đều rất đắt sao?" Chu Mộ Trạch chân dài bước rộng, Hoắc Tiểu Lang một đường chạy chậm, thở hổn hển.

"Hỏi cái này để làm gì?"

"Này đó người phục vụ đều là, là lấy quần áo, ở đâu để bán?"

Chu Mộ Trạch cười, "em quan tâm những điều lạ lùng, như thế nào? em đối với việc bán quần áo cảm thấy hứng thú?"

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, "Không, không có, tôi nghĩ, cũng không thể luôn sống với anh."

"Chờ đến tháng chín, tôi đưa em đi học." Chu Mộ Trạch nói, "Hoắc Miện nói chưa nói qua em có hộ khẩu không?"

"Có," Hoắc Tiểu Lang gật đầu, bảo bối đó cô đều mang tùy thân ở trong túi vải.

Nhưng giọng nói cô rất nhỏ,cô không nghĩ đến việc đi học.

" Yêu thích quần áo sao?" Chu Mộ Trạch nói, di động anh vang lên một chút, anh lấy ra nhìn thoáng qua.

Chu Mộ Trạch không có biểu cảm gì, vẫn như cũ dáng vẻ thoải mái, nhưng Hoắc Tiểu Lang tinh tế nhìn anh, cảm thấy cảm xúc của anh có chút thay đổi.

Hoắc Tiểu Lang cực nhạy cảm, mọi thứ xung quanh có chút thay đổi đều có thể cảm nhận được.

"À......" Chu Mộ Trạch trả lời xong WeChat cất di động, tùy tiện mang Hoắc Tiểu Lang vào một cửa hàng, "Đi, vào xem."

Chờ Hoắc Tiểu Lang phản ứng lại, Chu Mộ Trạch đã vào cửa hàng kia.

Người bán hàng rất lễ phép, tám cái răng tiêu chuẩn mỉm cười, hơi gật đầu nhìn Chu Mộ Trạch —— ánh mắt cũng chưa ở dừng trên người Hoắc Tiểu Lang lại chẳng sợ một khắc.

Hoắc Tiểu Lang bĩu môi, đến bên cạnh lôi kéo một kiện quần áo xả ra tới xem."Tiểu thư, không mua nói xin đừng chạm vào." Người bán hàng đi tới nói.

Hoắc Tiểu Lang không nói chuyện, nhướng mày nhìn Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch quay đầu lại, một ánh mắt lại đây, người bán hàng liền đã hiểu, lập tức thay đổi sắc mặt, "hóa ra hai vị là cùng nhau."

Chu Mộ Trạch ngồi ở trên sô pha nghiêm túc nhìn chọn quần áo cho Hoắc Tiểu Lang, có chút bất đắc dĩ.

Hoắc Tiểu Lang cũng không chọn cái gì, cuối cùng làm Chu Mộ Trạch quyết định, Chu Mộ Trạch chọn xong, người bán hàng thẳng khen Chu Mộ Trạch con mắt tốt.

Hoắc Tiểu Lang xách theo một đống túi lớn từ trong tiệm đi ra, Chu Mộ Trạch nhìn cô cười nói, "Em còn rất biết lợi dụng tài nguyên."

Hoắc Tiểu Lang gầy, vài thứ kia còn rất nặng, cô lung lay xách theo có chút đi không xong, Chu Mộ Trạch lại đây một tay nhẹ nhàng cầm lấy túi, ước lượng, thấp giọng nói, "Nói thật, hiện tại tôi đều có chút không nhìn ra, cái nào là em diễn, cái nào là sự thật."

Chu Mộ Trạch kia trương khuôn mặt tuấn tú đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, cô hoảng sợ, đôi mắt đen, sâu thẳm giống như hồ nước lạnh,

Chu Mộ Trạch là cười nói, nhưng vẫn làm Hoắc Tiểu Lang có chút sợ hãi.

Có lẽ mới vừa rồi hành động, có chút quá phận?

Hoắc Tiểu Lang vừa đi một bên ở trong lòng cộng lại.

Vậy chờ lại quen thuộc đi, sắp tới vẫn nên ngoan một chút sẽ tốt.

Hoắc Tiểu Lang rất thông minh, từ nhỏ gặp người liền bỏ đồ ăn xuống đĩa.

Hoắc Miện chính là một ví dụ thành công.

Hoắc Miện tuy là người thô lỗ, nhưng lại dịu dàng,nội tâm ông kỳ thật thực thiện lương, đặc biệt không thể nhìn phụ nữ yêu đuối như Hoắc Tiểu Lang, cho nên Hoắc Tiểu Lang vẫn luôn quấn lấy ông, duy có một lần Hoắc Miện đem cô ném ra ngoài, Hoắc Tiểu Lang cũng không nhúc nhích, quả nhiên chỉ chốc lát Hoắc Miện liền ra gặp cô.

Cuối cùng thực sự bất đắc dĩ, Hoắc Miện mới giữ lại Hoắc Tiểu Lang, còn giúp cô giải quyết đám người Chấn ca, đưa Hoắc Tiểu Lang cứu ra.

Hoắc Tiểu Lang trong tối ngoài sáng quan sát rất lâu, Chu Mộ Trạch là cái dạng gì người, cô quả thực đúng là không nhìn ra.

Chu Mộ Trạch tựa hồ biết Hoắc Tiểu Lang thử anh, vì thế anh lúc nóng lúc lạnh, hai người như là chơi trốn tìm ngươi truy ta trốn, bất động thanh sắc.

Chu Mộ Trạch đẳng cấp cao hơn Hoắc Tiểu Lang quá nhiều, cô căn bản không phải đối thủ của anh.

Cho nên cho tới bây giờ Hoắc Tiểu Lang cũng không biết Chu Mộ Trạch là cái dạng người gì.

Cô cũng cũng không dám quá làm càn.

Ăn cơm ở chỗ phía trước, Chu Mộ Trạch đẩy cửa đi vào, đưa ra thẻ vàng lúc sau người phục vụ trực tiếp dẫn anh lên phòng trên tầng.

"Tôi trước kia thường xuyên ở bên này ăn cơm," lên lầu,Chu Mộ Trạch nói, "Em nếu cảm thấy không tồi thì nói, tôi đưa thẻ cho em, khi tôi không ở nhà kêu dì Hồng đưa em tới đây ăn."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu.

Cái này nhà ăn nhỏ trang hoàng rất lịch sự tao nhã, trên hành lang đều có rất nhiều gốm sứ bình hoa, vừa thấy có cảm giác hợp khẩu vị của Chu Mộ Trạch.

Hoắc Tiểu Lang tức khắc không ôm theo hi vọng với hương vị của nhà hàng này.

Cô vẫn thích Hoắc Miện giết heo làm đồ ăn.

Tới gian phòng, Chu Mộ Trạch chỉ vài món, đem thực đơn đưa Hoắc Tiểu Lang.

"Em gọi đi, tôi ăn theo em là được."

Chu Mộ Trạch gật đầu, cuối cùng còn gọi cho cô món tráng miệng là đồ ngọt.

"Như vậy đi." Chu Mộ Trạch đưa thực đơn cho người hầu.

Chu Mộ Trạch khoanh tay nhìn Hoắc Tiểu Lang, vừa muốn nói gì, di động anh đột nhiên vang lên.

Lần này Chu Mộ Trạch không có che dấu nhíu mày, đứng dậy đi tiếp điện thoại.

Món ăn đầu tiên được đưa tới, anh mới tiến vào.

"Em ăn ngon đi, tiền tôi đã trả, chốc lát Trương Mạnh Nham sẽ gọi người lại đây đón em." Chu Mộ Trạch đứng bên cạnh Hoắc Tiểu Lang, "Tôi có việc, đi trước."

Quyết định này liền cùng đến bên cạnh trong tiệm mua quần áo quyết định giống nhau đột nhiên, Hoắc Tiểu Lang còn chưa kịp phản ứng lại,Chu Mộ Trạch cũng đã đi ra ngoài.

"Anh đi đâu, chỗ nào?"

Hoắc Tiểu Lang ngốc nhìn cánh cửa, cúi đầu: "Cái gì, khi nào trở về?"

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai nghỉ ngơi, thứ bảy.

Lời editor: cứ phải thiếu các bae một chương mới chịu đc 🥺

Chương 8

(chưa beta)

Chu Mộ Trạch đẩy cửa đi vào một quán trà, đi qua sảnh ngoài, tới khu vườn có một ngọn núi giả.

Mạnh Lâm phơi ánh mặt trời ngồi uống nước trà chờ anh.

Quán trà này ở ngoại ô thành phố, kiến trúc bên ngoài khác với bên trong, sảnh ngoài không có gì đặc biệt, bàn để uống trà, đằng sau lại khác, sân rất rộng, bên trong loại một tảng lớn rừng trúc, có hành lang gấp khúc, có dòng suối, có mấy đóa hoa điểm xuyết, chỗ còn lại để phơi nắng.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua,cành trúc lay động,nước trà trong veo.

Mạnh Lâm từ trước đến nay đều là người biết hưởng thụ.

Chu Mộ Trạch cảm thấy, chính mình kỳ thật chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi tính cách Mạnh Lâm.

"Như thế nào mới đến?" Nhưng tính cách Mạnh Lâm không thanh lịch và độc đáo như sở thích của cô, Mạnh Lâm không bao giờ đọc sách, từ nhỏ đã đi theo ba vào Nam ra Bắc, nói chuyện làm việc đều giống ba.

Kiên cường mạnh mẽ, cực kỳ lạnh lùng quyết đoán.

Vừa thấy Chu Mộ Trạch đến, cô có chút không cao hứng.

Chu Mộ Trạch ở bên cạnh ghế đá ngồi xuống, "Tìm tôi có chuyện gì?"

Mạnh Lâm đưa một một ly trà vừa pha trước Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch nhận lấy nhấp một ngụm.

"Trương Mạnh Nham không nói cho anh tôi ngày hôm qua đã tìm anh?"

"Làm gì không trực tiếp gọi điện thoại."

So với Mạnh Lâm tức muốn hộc máu, Chu Mộ Trạch có vẻ phần nhàn nhã.

Mạnh Lâm từ ghế đứng lên,đưa ngón tay chỉ chóp mũi Chu Mộ Trạch, "Ngươi mẹ nó điện thoại có thể gọi được sao?"

Chu Mộ Trạch cũng không còn kiên nhẫn, cau mày duỗi tay gạt tay Mạnh Lâm, giọng điệu nặng nề, "Tìm tôi rốt cuộc chuyện gì?"

Nhìn dáng vẻ Chu Mộ Trạch, Mạnh Lâm cũng không dám làm càn, ở ghế chọn tư thế thoải mái, một lần nữa ngồi xuống.

"ba tôi bảo tôi hỏi anh một chút, Hoắc Miện xử lý như thế nào." Mạnh Lâm nhìn chính móng tay mới làm, thất thần nói.

Hoắc Miện vẫn luôn là nút thắt giữa Mạnh gia và Chu Mộ Trạch, Mạnh gia không trực tiếp hỏi, vì thế làm Mạnh Lâm tìm Chu Mộ Trạch.

"Phía trước người phản bội xử lý như thế nào, liền xử lý như vậy." Chu Mộ Trạch cười một chút, lấy ra một điếu thuốc,châm lửa.

"Này không phải xem Hoắc Miện lúc trước là người của anh, hỏi một chút ý kiến anh sao."

Sương khói bay tới bên Mạnh Lâm, Mạnh Lâm bực bội dùng tay phẩy phẩy biểu hiện khó chịu, Chu Mộ Trạch thấy được, không nói gì, Mạnh Lâm cũng đành phải nhịn.

Nếu lúc này dùng ngôn ngữ để thế hiện sự khó chịu, cô ta cũng không biết Chu Mộ Trạch còn có thể hay không cho cô ta cái mặt mũi tiếp tục ngồi ở chỗ này.

Cô không muốn khó khăn lắm mới gặp được Chu Mộ Trạch cuối cùng lại tan rã trong không vui.

"Ai, lúc trước tôi nói với anh cái túi, hiện tại Phong Thành đã có." Mạnh Lâm lấy lòng dường như cười cười.

cô ta từ trước đến nay đối với chuyện của anh và Mạnh gia này không để bụng, nếu không phải Mạnh gia nhắc nhơt, có lẽ cô đều sẽ không nhắc tới Hoắc Miện.

Chu Mộ Trạch hút điếu thuốc, "ừ, mua đi."

Mạnh Lâm thò người qua, làm nũng, "Anh mua cho tôi."

Chu Mộ Trạch cười cười, "không."

Mạnh Lâm đột nhiên một chân đá vào đùi Chu Mộ Trạch trên đùi, "Ngươi mẹ nó có thể hay không đừng thẳng thắn như vậy từ chối tôi! Nói như vậy tôi mẹ nó như thế nào nói tiếp!"

"Quả nhiên làm nũng không thích hợp cô, một giây sau liền thay đổi sắc mặt."

Mặt đen xì, Mạnh Lâm thở phì phì mắng câu chữ thô tục, trở lại ghế không nói.

Chu Mộ Trạch hút xong, ở gạt tàn thuốc ấn diệt, ngữ khí mềm một ít, "Cái gì, túi sao? tôi nhìn xem."

Mạnh Lâm trừng mắt nhìn anh liếc mắt một cái,rồi lại nhìn với ánh mặt lấp lánh, hí hửng móc di động ra đưa cho Chu Mộ Trạch.

"túi đeo vai?"

"ừ." Mạnh Lâm nhướng mày, "phiên bản có hạn, có thể mua được không?"

Chu Mộ Trạch cười rộ lên, "Mua không được."

Mạnh Lâm lại đá một chân tới, Chu Mộ Trạch lần này tránh ra, anh đứng lên, "Đi thôi."

**Chu Mộ Trạch đi không bao lâu Trương Mạnh Nham liền tới.

lúc trở về vừa vặn là thời điểm kẹt xe, Hoắc Tiểu Lang ngồi ở trên xe sắp ngủ, đầu không khống chế được chúi về phía trước một chút.

Cuối cùng vẫn là Trương Mạnh Nham kéo cánh tay Hoắc Tiểu Lang: "Hắc,Hắc, Tiểu Lang, tỉnh tỉnh, tới rồi."

Hoắc Tiểu Lang tỉnh một chút, mơ hồ nhìn thấy cửa biệt thự, gật đầu, vừa muốn xuống xe, Trương Mạnh Nham do dự mở miệng, "Tiểu lang, cô...... cũng đừng nghĩ nhiều, hôm nay Chu tiên sinh thật sự có việc."

Hoắc Tiểu Lang mới không nghĩ nhiều, có lệ gật đầu.

"Cô đói bụng không? hay tôi mua chút đồ ăn cho cô, hiện tại Hồng dì không ở nhà,tôi thấy cô ở nhà hàng ăn khong được nhiều."

Mắt Hoắc Tiểu Lang sáng rực lên, Trương Mạnh Nham sửng sốt một chút, Hoắc Tiểu Lang lập tức cúi đầu, lại ngẩng đầu lên, một dáng vẻ ủy khuất. "Tôi ăn rất, rất no."

Trương Mạnh Nham nhớ tới cái gì, từ cốp xe lấy ra mấy hộp sữa, "Cái này cô cầm uống đi, uống sữa bò có dị ứng không?"

Hoắc Tiểu Lang nhận lấy, "Không, cảm ơn."

Trương Mạnh Nham cười, "Không khách khí."

Hoắc Tiểu Lang cũng mỉm cười, hơn nữa này tươi cười kéo dài, mãi cho đến Trương Mạnh Nham vòng xe ra khỏi cổng không thấy bóng dáng, Hoắc Tiểu Lang mới biến thành không tiếng động cười to.

Nhảy một chút, lúc sau chạy như bay vào nhà, giống cái đạn pháo phá cả cánh cửa.

Nhà! Chỉ! Có!Một! Mình! Cô!

Đi theo Chu Mộ Trạch sống mấy ngày, Hoắc Tiểu Lang cảm giác chính mình đều sắp nghẹn hỏng rồi.

Ngoài việc không được nhảy,sinh hoạt của Chu Mộ Trạch quả thực chính là sinh hoạt của người già về hưu, ngủ sớm dậy sớm, ít muối ít dầu, ngay cả cà phê đều rất ít uống.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Hoắc Tiểu Lang lại sợ Chu Mộ Trạch, cho nên mấy ngày này cũng làm bộ làm tịch về hưu một phen, sợ chính mình nói chuyện lớn một chút hoặc thở hổn hển một chút sẽ động đến vị tiên sinh này,

Nhưng hiện tại!

Hoắc Tiểu Lang vọt vào phòng, rốt cuộc có thể giống thường lui tới như vậy, trực tiếp vung giày ra, đưa đôi chân trần"Lộc cộc" đạp lên trên sàn nhà.

Cũng không biết qua lâu như vậy, cái này không có mới lạ, Hoắc Tiểu Lang đem giày cởi một nửa, tìm góc độ tối, tính chuẩn định vị, "Hưu" một chút, giày chân trái bay lên ——

Chuẩn xác rơi đúng bên cánh cửa,cạnh bình hoa lớn.

"......" Hoắc Tiểu Lang kinh ngạc trừng mắt, nhảy vài cái để giày xuống, cởi nốt cái còn lại, quy củ đi dép lê vào.

Quy củ đi đến sô pha bên cạnh, cầm một quả táo từ đĩa hoa quả, lại xách một chùm nho, ngửa đầu cắn quả nho,vừa ăn vừa đi lên tầng.

Nơi này, chung quy không phải nhà mình. Nhà của Chu tiên sinh cùng Chu tiên sinh giống nhau, đẹp nhưng không thực dụng.Quả thực không ai ở nhà rất vui vẻ, cho dù không phải nhà mình, không thể giống lúc trước làm càn, nhưng vẫn có thể làm một ít việc mà lúc Chu Mộ Trạch ở nhà không thể làm.

Ví dụ như ——

Hoắc Tiểu Lang ngừng ở cửa phòng ngủ Chu Mộ Trạch,như tên trộm ở cửa nhìn vào phòng.

Tưởng tượng thấy bộ dạng Dung ma ma độc ác sắp muốn đem tội ác lấy kim châm hướng vào da thịt non mịn Tử Vi.

"Đây là phòng tôi, không được phép vào," Hoắc Tiểu Lang còn nhớ rõ lúc trước Chu Mộ Trạch nói với cô, "Lặp lại lần nữa, bất luận dưới tình huống gì đều không được phép vào, có nghe hay không?"

Hoắc Tiểu Lang xấu xa cười, "Nghe được tiếng chim, tiếng chim."

Hoắc Tiểu Lang mở ra cửa phòng.

Nơi này, phòng ngủ chính chính là phòng ngủ chính, diện tích rộng gần gấp hai lần phòng Hoắc Tiểu Lang, trang hoàng cũng quá nhiều.

Chu Mộ Trạch rất kén chọn, một bàn một ghế, trong một góc có cỏ có cây, tất cả đều được chăm sóc cẩn thận, đã tốt còn muốn tốt hơn.

Ở giữa có một cái giường lớn, cả giường đều là màu xám, xung quanh đều trải thảm, chân trần đạp lên thoải mái cực kỳ. Ban công không ít hoa cỏ, bên cửa sổ đặt một chiếc sô pha màu xám nhạt, một bộ ghế lười, rất nhiều gối mềm, trên bàn trà vẫn là một bộ dụng cụ pha trà, ven tường trưng bày tất cả đồ cổ,đồ sứ, hình dạng khác nhau.

Có phẩm vị, lại rất hưởng thụ.

Chậc.

Hoắc Tiểu Lang lại than một tiếng.

Đi một vòng quanh phòng lúc sau trở lại trước giường, không chút khách khí hướng trên giường hung hăng ngã xuống.

Thoải mái thở phào nhẹ nhõm.

Chiếc giường tinh xảo như vậy cũng dùng để ngủ, làm ra vẻ cái gì.

Hoắc Tiểu Lang ăn nốt chùm nho, lăn một cái.

Cũng không biết do là giường của người khác hay không, giường Chu Mộ Trạch so với giường cô thoải mái hơn nhiều.

Hoắc Tiểu Lang đạp rớt dép lê, lại hướng lên trên bò một chút, cuối cùng dứt khoát lăn đến trong chăn.

Chu Mộ Trạch ngay cả chăn đều lựa chọn tương đương khảo cứu, mùi chăn rất đặc biệt, có chút giống gỗ đàn hương, Hoắc Tiểu Lang ngửi một chút, giống với mùi trên người Chu Mộ Trạch.

Rất dễ chịu.

Hoắc Tiểu Lang không muốn ăn quả táo, lăn vài cái đến mép giường, đặt quả táo trên tủ đầu giường rồi lại lăn trở về chỗ.

Gối đầu cũng mềm mại, Hoắc Tiểu Lang cơ hồ có thể nghe được bông gối đầu bên trong bởi vì cô đè nặng hạ hãm thanh âm(1).

**

Chu Mộ Trạch không kêu Trương Mạnh Nham, Mạnh Lâm mua chiếc xe mới, làm Chu Mộ Trạch thử xem, Chu Mộ Trạch liền trực tiếp trở về.

Dọc theo đường đi khai rất nhanh, từ quán trà Mạnh Lâm chạy đến biệt thự chỉ có nửa giờ.

Cuối cùng một chiếc xe xinh đẹp dừng ở gara.

Khóa xe, Chu Mộ Trạch chuẩn bị lên lầu.

Phòng khách bên trong đều không thấy bóng dánh Hoắc Tiểu Lang, Chu Mộ Trạch trong chốc lát có hội nghị trên video, vẫn còn thời gian, vừa vặn để tắm rửa.

Chu Mộ Trạch vừa lên tầng vừa nới lỏng cà vạt, lên đến trên tầng bất giác cảm thấy không đúng không đúng.

Anh trước khi đi có thói quen đóng cửa, nhưng hiện tại cửa phòng ngủ anh mở ra, anh cảnh giác dừng một chút, tay đặt ở chiếc dao tùy thân mang theo người.

Ngón tay vỗ vào chiếc dao, một bước, một bước hướng đi phòng ngủ.

Không có người.

Nhưng mà chăn loạn thành một đống, trên tủ đầu giường còn có một quả táo, Chu Mộ Trạch thở phào nhẹ nhõm, tay từ trong túi bỏ ra, cau mày.

Kìm nén giọng nói, ẩn nhẫn đầy tức giận, "Hoắc Tiểu Lang! Em ra đây cho tôi!"

(1) cái này tớ chưa hiểu nên tớ giữ nguyên để tớ tra thêm rồi sửa lại nhé( có ai hiểu ko giúp tui với 😭) các nàng thôg cảm cho t nha😁.

Chương 9

Hoắc Tiểu Lang bị một tiếng rống này làm cho tỉnh, phản ứng lại lăn long lóc từ trên giường bò dậy.

"Chu, Chu tiên...... Chu tiên sinh."

Chu Mộ Trạch chậm rãi mở mắt ra, cực giận nhưng lại cười, nhìn cô trong chốc lát, nhẹ giọng hỏi: "Có mệt không?"

Hoắc Tiểu Lang rất sợ đôi mắt Chu Mộ Trạch, tuy rằng nhìn qua ôn tồn lễ độ, giơ tay nhấc chân hết sức lịch lãm, nhưng Hoắc Tiểu Lang có thể cảm nhận được khí thế của anh. Đặc biệt là cặp mắt kia, đen nhánh như mặt hồ lạnh lẽo, khí thế đằng đằng, lúc cô nhìn vào sâu thẳm, trong lòng cô cảm thấy run sợ.

Dường như anh có thể nhìn thấu mọi người.

Hoắc Tiểu Lang trong chăn tay đều đang run rẩy, cô không dám ngẩng đầu, như có thứ gì đè ở cổ cô, rất nặng nề.

Chu Mộ Trạch đến gần cô, giọng nói như cũ thấp thấp, "ừ?"

"Không......"

"Xuống dưới."

Hoắc Tiểu Lang chạy nhanh bò xuống dưới, bởi vì sốt ruột, chân bị chăn vướng một chút, lúc xuống giường không có đứng vững, Chu Mộ Trạch liền đỡ lấy.

"A ——!"

Chu Mộ Trạch một bàn tay đỡ được cô, Hoắc Tiểu Lang ngã vào khuỷu tay Chu Mộ Trạch, cánh tay vừa vặn ở trước ngực cô,khiến ngực có chút đau, Hoắc Tiểu Lang liền đẩy cánh tay Chu Mộ Trạch đứng thẳng thân mình, lung tung đem chân từ trong chăn lấy ra, khom lưng chuẩn bị đem chăn bỏ lại trên giường.

Chu Mộ Trạch nhíu mày: "Không cần."

Hoắc Tiểu Lang liền như vậy ôm chăn, bỏ chăn trên mặt đất cũng không phải, thả trên giường cũng không được, khô khan ngẩng đầu nhìn Chu Mộ Trạch một cái, lại nhanh chóng cúi đầu.

"Đi ra ngoài."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu, "Vâng."

Ôm một góc chăn kéo đi ra ngoài.

Mảnh chăn cuối cùng cũng ra khỏi cửa, Hoắc Tiểu Lang đem đặt một góc ở trên mặt đất, "Lộc cộc" chạy tới, đóng cửa phòng Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch thở phào một hơi, đi qua giữ cửa khóa lại, rồi nhấn công tắc của bình đun nước, hiện tại chỉ có trà có thể mới có thể làm dịu lửa giận của anh.

Cánh tay tựa hồ còn có cảm giác mềm mại, Chu Mộ Trạch nhíu mày, nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay, dường như muốn ném cái loại cảm giác kỳ quái này, nhưng chung quy là không thể.

Đi một nửa nhìn trên mặt đất có cái dép lê, bị chăn cuốn một cái ở cửa,một cái dép ở ngay mép giường.

Khuôn mặt tức giận, Chu Mộ Trạch nhìn lại phiền lòng.

Cũng không có tâm trạng uống trà, Chu Mộ Trạch cởi áo trên, tắm rửa.

Nghe được trong tiếng cửa khoá"Cùm cụp", Hoắc Tiểu Lang bĩu môi.

Keo kiệt......

Ý định đưa chăn vào từ bỏ, còn không phải nằm một chút sao, cô đều đã tắm rửa sạch sẽ, một chút cũng không dơ.

Hoắc Tiểu Lang vừa chửi thầm,vừa đi phòng ngủ chính mình.

Cũng không biết Chu Mộ Trạch xử lí cô như thế nào, anh hỏi cô có mệt hay không, ước chừng, ý tứ chính là không cần cô đi.

Hoắc Tiểu Lang đem Chu Mộ Trạch chăn kéo dài tới chính mình phòng, ném lên trên giường.

Muốn hay không đi hống hống hắn đâu? Hiện tại Chu Mộ Trạch đang nổi nóng, có lẽ sẽ biến khéo thành vụng.

Hoắc Tiểu Lang ngồi ở trên chăn, từ trong ngăn kéo tìm được cái túi vải của mình, lấy ra một cái khối Rubik.

Kỳ thật cũng tự trách mình, như thế nào liền ngủ luôn ở đấy?

Trước kia Hoắc Tiểu Lang cũng bị đuổi ra, lần đầu tiên bị Hoắc Miện đuổi ra nguyên nhân thì cô nhớ không rõ, khi đó cô quá nhỏ, nhưng nháo lần đó rất nghiêm trọng, cô nhưng thật ra nhớ rất rõ ràng.

Hoắc Miện lần đầu tiên đưa Hoắc Tiểu Lang đi học, Hoắc Tiểu Lang không có khái niệm "Đi học", càng không biết "Lão sư" là nhân vật nào, lúc tan học có bạn học cười nhạo cô, Hoắc Tiểu Lang không phản ứng; sau lại có tên làm trầm trọng thêm, Hoắc Tiểu Lang liền bực mình, lấy một địch mười, đập nồi dìm thuyền, kết quả tất cả mọi người đều choáng váng, có học sinh mách với giáo viên nơi đó, thêm mắm thêm muối nói một hồi, Hoắc Tiểu Lang càng nhiều tội,lúc giáo viên hỏi cô, cô lại lười giải thích.

Người lại không phải Hoắc Miện,cô dựa vào cái gì nói cho họ đã xảy ra cái gì.Sau đó Hoắc Tiểu Lang đã bị giáo viên hung hăng mà phê bình, Hoắc Tiểu Lang đứng ở trước mặt toàn bạn học, giáo viên nói xong lời cuối cùng, Hoắc Tiểu Lang vẫn không có phản ứng,giáo viên nói: "Hoắc Tiểu Lang em nếu không thể đi học em liền về nhà ngay đi!"

Hoắc Tiểu Lang rốt cuộc có phản ứng,cô lạnh lùng nhìn liếc mắt nhìn giáo viên một cái, sau đó thật sự đi, làm bạn học ngớ người, một chút mặt mũi cũng không cho giáo viên......

Đi được một nửa đụng tới Chủ Nhiệm Giáo Dục, Chủ Nhiệm Giáo Dục biết được chuyện này, lúc sau nói giáo viên dùng cách xử phạt về thể xác học sinh, đem giáo viên nói một hồi, giáo viên khó thở, từ văn phòng trở về liền la hét muốn tìm hiệu trưởng.

Hoắc Tiểu Lang không biết Hoắc Miện phí bao công sức,nguy hiểm mới cho Hoắc Tiểu Lang tìm được một khu nhà tiểu học, Hoắc Tiểu Lang cũng cảm thấy ủy khuất, cô cảm thấy chuyện này cô căn bản không sai, hiện tại ngay cả Hoắc Miện đều không tin cô, cuối cùng hai người cãi nhau, Hoắc Miện trực tiếp đem Hoắc Tiểu Lang ném ra ngoài cửa, khóa cửa, nói, cô yêu ai tìm ai liền tìm đi thôi, không thân chẳng quen, ông cũng không nghĩ quản cô.

Hoắc Miện nói lời này rất bình tĩnh, không giống như đang nổi giận đùng đùng. Hoắc Tiểu Lang thật sự, Hoắc Miện nếu không muốn cô, kia cô vẫn là đi thôi.

Lúc sau Hoắc Miện ở một cái ngân hàng ATM bên cạnh tìm được Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Tiểu Lang đông lạnh đến run rẩy, trong khoảng thời gian này khổ sở cô đều nhịn lại đây, lúc Hoắc Miện xuất hiện, ôm Hoắc Tiểu Lang nói cùng nhau về nhà, Hoắc Tiểu Lang "Oa" một tiếng khóc lớn.

Hoắc Tiểu Lang nhìn ngoài cửa sổ, vừa mới vẫn là trời nắng, hiện tại mây đen dày đặc, lập tức trời sẽ đổ mưa.

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu nhìn khối Rubik, một giọt nước đọng lại khóe mẳ rồi rơi xuống bàn tay cô.

Cơm chiều Chu Mộ Trạch chính mình làm, thời điểm xới cơm có chút do dự, cuối cùng vẫn là xới nhiều chút, để chỗ Hoắc Tiểu Lang một phần.

Nhưng mãi cho đến anh làm xong cơm Hoắc Tiểu Lang đều không có xuống dưới, Chu Mộ Trạch cũng không có đi lên tìm, một mình ăn xong cơm chiều, lúc rửa xong chén dùng khăn giấy chà lau đôi tay mới giác ra không đúng.

Hoắc Tiểu Lang buổi trưa ngốc trong phòng một chút âm thanh đều không có, hay là xảy ra cái gì ngoài ý muốn, Chu Mộ Trạch vừa nghĩ vừa lên tầng.

Hoắc Tiểu Lang không có bật đèn, Chu Mộ Trạch ấn xuống chốt mở, Hoắc Tiểu Lang ngồi ở trên giường, ôm chính mình, co rúm người lại, chung quanh bọc chăn của anh, trong tay có một khối Rubik.

Ánh đèn sáng lên trong nháy mắt,Hoắc Tiểu Lang ngẩng đầu, bị ánh sáng chiều vào híp mắt.

Nước ở khóe mắt ánh đèn rọi xuống liền thấy được.

Chu Mộ Trạch không thể hiểu được anh vừa động lòng.

Hoắc Tiểu Lang nhìn Chu Mộ Trạch, dùng tay lau mắt, muốn nói cái gì, nhưng là không có nói ra.

"em muốn nói cái gì?" Chu Mộ Trạch nói.

"Anh," mở miệng, tựa như mở ra dòng nước mắt, "Oa" mà một tiếng khóc ra, nước mắt bùm bùm rơi xuống, "Anh là tới, tới đuổi tôi đi sao?"

Hoắc Tiểu Lang vốn dĩ nói lắp, hiện tại còn đang khóc, một câu nói phá thành mảnh nhỏ, nhưng Chu Mộ Trạch tốt xấu cũng nghe hiểu.

"Xuống dưới ăn cơm."Hoắc Tiểu Lang mếu máo, nỗ lực nhịn khóc, nghẹn đến mức mặt đều biến hình, Chu Mộ Trạch cũng không xem cô nhiều, xoay người ra cửa, "Động tác nhanh lên."

Hoắc Tiểu Lang nào còn dám ngỗ nghịch với Chu Mộ Trạch, từ trên giường nhảy xuống chạy vài bước lại dừng lại.

Vừa nhớ tới thời điểm Chu Mộ Trạch nói, không thể chân trần đi ở trên mặt đất, sẽ có dấu chân.

Nhưng cúi đầu dạo qua một vòng cũng không tìm được dép lê, lại sẽ bị ai mắng, cúi đầuđứng ở tại chỗ.

Trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một đôi tay, Chu Mộ Trạch thở dài khom lưng đem đôi dép lê nhẹ nhàng đặt ở bên chân Hoắc Tiểu Lang.

Hoắc Tiểu Lang kinh ngạc nâng đôi mắt lên, Chu Mộ Trạch xoay người, "Em đi trước ăn cơm, tôi đi rửa tay."

"...... vâng."

Chu Mộ Trạch rửa tay xong lúc sau lại đem đồ ăn hâm nóng lại cho Hoắc Tiểu Lang, Hoắc Tiểu Lang giữa trưa chỉ uống lên hai túi sữa, đã sớm đói bụng.

"Ăn ngon sao?" Chu Mộ Trạch nhìn bộ dạng Hoắc Tiểu Lang ăn ngấu nghiến, hỏi.

Hoắc Tiểu Lang cắn đồ ăn trên bàn gần như không có mùi vị, gật đầu.

Người ở dưới mái hiên, không thể không nói dối.

Cơm nước xong, Hoắc Tiểu Lang chủ động rửa chén, rửa xong chén lúc sau lại tung ta tung tăng giúp Chu Mộ Trạch nấu nước, vẻ mặt tướng chân chó.

Chu Mộ Trạch nhìn bộ dạng cô có chút muốn cười, "Không vội."

Hoắc Tiểu Lang nhìn Chu Mộ Trạch, lại là biểu tình ủy khuất kia.

"Lại đây." Chu Mộ Trạch ngồi ở trên sô pha vẫy gọi cô tới.

Hoắc Tiểu Lang do dự một chút, đi tới ngồi vào chỗ xa nhất Chu Mộ Trạch.

Chu Mộ Trạch từ phía sau lấy ra một cái cặp đưa cho Hoắc Tiểu Lang, "Đẹp không?"

Đó là một cái bằng da hai vai đeo, xúc cảm ngạnh lãng, mặt trên tinh xảo, Hoắc Tiểu Lang gật đầu, "Đẹp."

"ừ, cuối tuần đi học đeo nó đi."

Hoắc Tiểu Lang nhướng mày, "Đi học?"

Nước mở ra, Chu Mộ Trạch đổ vào trà, "Ừ, tôi đã tìm cho em trường cao trung tư nhân."

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, đùa nghịch trong tay hai dây đeo không nói lời nào.

"Tôi nhìn hộ khẩu của en, 16 tuổi, vừa vặn thượng cao trung." Chu Mộ Trạch nói.

"Anh, anh thấy thế nào?" Hoắc Tiểu Lang hỏi.

"Vậy em cũng đừng quản," Chu Mộ Trạch giãn ra ngồi ở trên sô pha, "Đi học yêu cầu cần đồ dùng Trương Mạnh Nham sẽ mua cho em."

Dù sao Chu Mộ Trạch chăn anh cũng không cần, buổi tối Hoắc Tiểu Lang dứt khoát đem nó phủ dưới thân, giường ngủ so với lúc trước càng thoải mái, nhưng Hoắc Tiểu Lang lại hồi lâu đều không có ngủ.

Đi học, hai chữ này vẫn luôn là kẻ thù với cô, Hoắc Tiểu Lang biết chính mình lần này đã chọc tới Chu Mộ Trạch, Chu Mộ Trạch dưới sự tức giận liền phải đưa côđi học, Hoắc Tiểu Lang lại trong chăn rụt rụt.

Là phúc không phải họa, là họa khó tránh khỏi.

Tác giả có lời muốn nói:

Được, Chu tiên sinh, xin hãy thận trọng những ngày sói con còn ngoan ngoãn đi,

Rốt cuộc ngày như vậy còn không mấy đâu......

Chương 10

(chưa beta)

Chu Mộ Trạch đưa đến Hoắc Tiểu Lang trường cao trung tư thục ở ngoại ô thành phố, ngày đầu tiên đi học, lãnh đạo trường học từ trên xuống dưới đều đã bàn bạc với cấp dưới Chu Mộ Trạch.

Sáng sớm Hoắc Tiểu Lang tắm rửa xong xuống lầu, Chu Mộ Trạch còn chưa đi.

"Nhanh lên xuống dưới ăn cơm." Chu Mộ Trạch kêu Hoắc Tiểu Lang.

"Vâng." Hoắc Tiểu Lang đi nhanh vài bước xuống lầu.

"Trong chốc lát Trương Mạnh Nham đưa em đi, cặp sách đã chuẩn bị cho em." Chu Mộ Trạch đưa bán cháo cho Hoắc Tiểu Lang, bóc trứng gà bỏ vào trong bát đưa cho cô.

Hoắc Tiểu Lang cầm lấy trứng gà, ăn xong, dùng cái muỗng gõ gõ bát, "Cho tôi xin một ít đường?"

Chu Mộ Trạch một bên ăn cơm một bên nhíu mày nói: "chiếc thìa rất tốt."

"À," Hoắc Tiểu Lang đem cái thìa nắm chặt ở trong tay, "Tôi, tôi có thể......"

"Đây," Chu Mộ Trạch đem lọ đường trắng đặt ở trước mặt Hoắc Tiểu Lang, "Lấy đi."

Hoắc Tiểu Lang do dự thả chiếc thìa vào, liếc mắt nhìn Chu Mộ Trạch, anh chuyên tâm bóc trứng gà.

Lại múc một muỗng, còn chưa kịp quấy, giọng nói đối diện âm trầm truyền tới, "Ăn vậy được rồi."

Hoắc Tiểu Lang mếu máo, "Vâng."

Chu Mộ Trạch đứng lên muốn cất lọ đường, lúc cầm lọ đường anh bỏ một muỗng đường vào bát cô, thuận tay quấy quấy.

Hoắc Tiểu Lang nhìn Chu Mộ Trạch, lộ ra chiếc răng khểnh.

Chu Mộ Trạch nhàn nhạt liếc mắt qua cô một cái: "Giả cười."

Hoắc Tiểu Lang nhìn bóng dáng Chu Mộ Trạch, nháy mắt thu hồi lại nụ cười.

Trường học mới không xa, xe Trương Mạnh Nham dừng ở cửa trường học, nhưng Hoắc Tiểu Lang không trực tiếp xuống xe.

"Tới rồi." Trương Mạnh Nham nói xong Hoắc Tiểu Lang mới chậm rì rì quay đầu đi lấy cặp sách.

Trương Mạnh Nham cầm một cái hộp ra tới, "Chu tiên sinh mua cho cô điện thoại, bên trong là dãy số của Chu tiên sinh và tôi. WeChat bên trong cũng đã thêm bạn, cô cầm lấy dùng."

"Vâng." Hoắc Tiểu Lang nhận lấy điện thoại nhìn thoáng qua, là dòng mới nhất, cô có xem quảng cáo ở TV, đồng hồ cũng mua, Trương Mạnh Nham giúp cô đeo trên tay, "Anh, anh có thể chỉ tôi cách dùng như thế nào không?"

"Mặt trên có chữ viết, cô dựa theo icon dùng là được," Trương Mạnh Nham bổ sung một câu, "Chu tiên sinh nói cô biết."

Hoắc Tiểu Lang một bộ muốn nói chuyện thật lâu, Trương Mạnh Nham dự cảm anh nhất định sẽ "dạy" cô dùng như thế nào, vì phòng ngừa cái này, Trương Mạnh Nham trực tiếp lấy Chu Mộ Trạch ra áp Hoắc Tiểu Lang.

Hoắc Tiểu Lang lúc này mới ủ rũ đi xuống, gật đầu.

Hoắc Tiểu Lang xuống xe, phá lệ xua tay chào Trương Mạnh Nham, Trương Mạnh Nham có chút dở khóc dở cười —— đứa nhỏ này thật là vì không muốn đi học, có thể làm chậm trễ một chút thời gian bằng nào tốt bằng ấy.

Ngôi trường mới rất đẹp, khu dạy học cùng sân thể dục đều mới tinh,trước cửa trường học có bốn chữ to đùng "trung học Chí thành "rất dễ thấy được, đằng trước khu dạy học viết khẩu hiệu của trường "Có chí giả, sự thế nhưng thành(1)".

Đồng phục trường Chí thành là màu xanh biển, Hoắc Tiểu Lang còn không có làm ra tới, cô thân quần áo thường đứng ở giữa bọn học sinh đều thấy được.

Chỉ từ cửa đi đến khu dạy học cũng đã hấp dẫn vô số ánh mắt.

Chủ nhiệm lớp là một phụ nữ trẻ tuổi, khoảng ba mươi, ăn mặc còn rất thời thượng, cô giáo đứng trước cửa khu dạy học chờ Hoắc Tiểu Lang, nhìn thấy cô đến thân thiết vẫy tay chào cô.

Chủ nhiệm lớp tên là Hứa Yến, rất khác với giáo viên chủ nhiệm trước kia của Hoắc Tiểu Lang, cô giáo mới sẽ cười với Hoắc Tiểu Lang, sẽ vẫy tay với cô còn ôn hòa nói chuyện.

Vừa mới bắt đầu Hoắc Tiểu Lang tràn đầy phòng bị, mười lăm phút nói chuyện lúc sau Hoắc Tiểu Lang rốt cuộc nhẹ nhàng một ít.

Có lẽ, trường học này cũng không giống như cô tưởng tượng.

Hứa Yến mang theo Hoắc Tiểu Lang đi vào lớp, "Chúng ta ở tầng ba, từ cái này chỗ cầu thang này đi lên một chút rẽ sang chính là, lớp 13."

Hiện tại thời gian còn sớm, không có giáo viên ở đây, lớp bên trong cãi cọ ồn ào, Hứa Yến đi vào cũng không có chuyển biến gì tốt đẹp.

Thậm chí thời điểm Hứa Yến hô lên câu đầu tiên "Trật tự một chút", cũng không có người nghe cô giáo.

Hứa Yến gõ bảng đen, "Trật tự!trật tự!"

Tiếng ồn mới nhỏ lại dần.

"Giới thiệu một chút, đây là bạn học mới của lớp chúng ta," Hứa Yến quay đầu lại cười với Hoắc Tiểu Lang nói, "Tới đây, em hãy giới thiệu một chút đi."

Đứng trước một đám bạn học, loại cảnh tượng này quá quen thuộc, bị Hoắc Miện đuổi ra lần đó chính là như vậy.

Hoắc Tiểu Lang cúi đầu, trong tay nắm chặt áo, khớp xương đều trắng bệch, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

"Tôi, tôi tên," giọng nói nhỏ như tiếng muỗi, ngay cả Hứa Yến đứng bên cạnh cô đều không nghe rõ.Lúc này phía dưới phát ra tiếng bàn luận xì xào.

Như là mùa hè nhiễu người ve minh, nghe không rõ, nhìn không tới, nhưng vẫn ong ong tồn tại.

Không duyên cớ làm nhân tâm phiền.

"Đừng sợ, nói to lên một chút, em tên gì?" Hứa Yến cười cổ vũ cô.

"Hoắc,Tiểu Lang." giọng lớn một chút, chỉ có ba chữ,có thể cảm nhận rõ ràng được sự run rẩy.

Hứa Yến lại không khiến cô khó xử, chỉ vào bên cửa sổ có chỗ ngồi trống, "Em đi xuống ngồi chỗ kia đi."

Hoắc Tiểu Lang gật đầu, trốn cũng đúng vậy chạy như bay qua đi.

Trải qua nơi nào đó học sinh thời điểm, nghe được bọn họ ở nghị luận.

"Gọi là gì? Không nghe rõ."

"Hoắc Tiểu cái gì? HoắcTiểu Nương?"

"Tiểu Nương? Tên này cũng quá thô."

dường như những tiếng cười kia đã lớn lên cùng Hoắc Tiểu Lang, làm cô rất không thoải mái.

Chỗ ngồi của lớp đều là hai người một bàn, chỗ bên cạnh Hoắc Tiểu Lang luôn trống, trong hộc bàn mặt có sách vở, nhưng không biết là của ai.

Tiết thứ nhất là tiết của Hứa Yên, giáo viên dạy văn, nghe được một lát Hoắc Tiểu Lang liền có chút không chịu đựng nổi.

Chu Mộ Trạch đặt đồng hồ báo thức 6 giờ cho cô, Hoắc Tiểu Lang buổi tối như thế nào không ngủ ngon, mãi rạng sáng rốt cuộc mới ngủ được,vừa ngủ một lát báo thứ lại kêu lên.

Ban đầu còn ngồi, nghe nghe liền chống cánh tay, cuối cùng trực tiếp gục xuống bàn.

Một giấc ngủ đến tan học, bị mùi hương đánh thức.

Một buổi sáng rất suôn sẻ.

Thành tích của trường học này không tồi, đại đa số học sinh đều là thi vào, thành tích tốt xem thường thành tích kém là chuyện bình thường, Hoắc Tiểu Lang là học sinh chuyển trường, tự nhiên mà vậy bị liệt đến hội "Thành tích kém".

Dường như từ khi còn nhỏ bọn họ đã được giáo dục "Không chơi với người thành tích kém, nếu không con cũng sẽ bị học tập không tốt". Cho nên phản ứng Hoắc Tiểu Lang cũng không có gì, coi như Hoắc Tiểu Lang không tồn tại, ngay cả tan học những người khác thảo luận vô cùng náo nhiệt, Hoắc Tiểu Lang không thấy hợp, ngồi ở một bên nhìn.

Nhưng Hoắc Tiểu Lang rất vui vẻ, không có người khi dễ cô.

Giữa trưa lúc Hoắc Tiểu Lang theo đám người đi nhà ăn cơm, mới vừa chuẩn bị ăn cơm Chu Mộ Trạch gọi tới.

Sáng sớm lúc Trương Mạnh Nham đã nói qua, di động không cần tránh giáo viên đặt ở cặp sách, cô có thể mang theo bên người,nghe gọi bất cứ lúc nào cần thiết.

"Buổi sáng đến như thế nào? đã quen chưa?"Chu Mộ Trạch mới vừa kết thúc cuộc họp,tranh thủ thời gian nghỉ ngơi gọi điện thoại cho cô, bên trong khách còn ăn cơm.

"Còn, còn chưa quen." Hoắc Tiểu Lang tìm chỗ ngồi xuống.

"Nhà ăn cơm thế nào?" Chu Mộ Trạch hỏi.

"Chưa có ăn." Hoắc Tiểu Lang cầm cái muỗng ăn một ngụm, nhíu mày, "...... Ăn ngon."

Vừa nghe chính là nói dối, Chu Mộ Trạch nhướng mày, "Trường học ăn ngon hay tôi làm ăn ngon."

Hoắc Tiểu Lang mày nhăn càng sâu, "Đều...... Ăn ngon."

Chu Mộ Trạch cười rộ lên, "Buổi sáng học cái gì?"

"ừm......"

"Có phải ngủ hay không?"

"!"

Chu Mộ Trạch cơ hồ có thể tưởng tượng đến biểu cảm Hoắc Tiểu Lang, ý cười càng sâu, "Buổi tối em tan học đừng vội đi, tôi đi đón em."

Hoắc Tiểu Lang theo thói quen tính gật đầu.

"Này?"

Hoắc Tiểu Lang lúc này mới phản ứng lại đây là ở trong điện thoại, "Tôi, tôi gật đầu."

"Chu tổng, hội nghị đã đến giờ."

Chu Mộ Trạch đưa điện thoại ra xa một chút, "Được cậu đi trước đi." Sau đó nói với trong điện thoại, "Giữa trưa không yêu cầu ăn nhiều đi ăn ít một chút cũng tốt, nhà ăn đồ ăn toàn dầu mỡ, cũng không biết có sạch sẽ không......"

"Vâng."

Cúp điện thoại của Chu Mộ Trạch, tâm tình Hoắc Tiểu Lang rất tốt, bưng bát bước đi uyển chuyển nhẹ nhàng, thiếu chút nữa liền đụng vào người phía trước.

Nhìn mặt đối phương mặt Hoắc Tiểu Lang mới nhớ tới, này hình như là bạn cùng lớp, hơn nữa còn ngồi phía trước.

Trong trường học ai ai cũng mặc đồng phục, một đám mang mắt kính lớn giống nhau,khiến Hoắc Tiểu Lang phân biệt có chút khó khăn.

Người này Hoắc Tiểu Lang vẫn là căn cứ vào tóc bện đuôi ngựa thật dài mới nhận ra.

Bện đuôi ngựa giống như không thấy được Hoắc Tiểu Lang, cất xong bát rồi đi vào phòng học.

Hoắc Tiểu Lang có chút do dự, có hay không đi lên chào hỏi một cái.

Nhưng trước sau không có lấy hết được can đảm, xây dựng một bức tường tâm lý, như vậy không nhanh không chậm đi theo sau cô ta trở về phòng học.

Lúc Lên tầng bện đuôi ngựa thấy được Hoắc Tiểu Lang —— ánh mắt chỉ dừng lại một cái chớp mắt, biểu tình đều không có gì biến hóa, Hoắc Tiểu Lang là người duy nhất không mặc đồng phục trong trường, còn rất dễ thấy được, nhưng cô ta giống như không phát hiện ra.

Hoắc Tiểu Lang có điểm may mắn chính mình vừa rồi không có dũng khí chào hỏi cô ta.

Thời gian buổi chiều thật sự quá chậm, biết được thời gian tan học là 5 giờ năm mươi, Hoắc Tiểu Lang vẫn luôn nhìn đồng hồ.

Càng nhìn lại càng thấy lâu.

Hai tiết an ổn đã qua, đến tiết thứ ba, một người không mặc đồng phục xuất hiện ở trước cửa.

Giáo viên chính trị ngơ ngẩn nhìn người tới, "Cậu thời gian này lại đây làm gì? Đi học?"

Người nọ rất cao, đỉnh đầu đều sắp chạm đến khung cửa, Hoắc Tiểu Lang liền nhìn thoáng qua liền lại nằm sấp xuống ——thời gian tan học như thế nào còn lâu như vậy.

"Đúng vậy cô giáo," người nọ giọng nói có chút quen tai, nhưng lại nghĩ không ra là ai.

Hoắc Tiểu Lang lại ngẩng đầu xem xét liếc mắt một cái, người ở cửa cũng thấy được cô.

"Hoắc Tiểu Lang?"

"Ngô......" Hoắc Tiểu Lang suy nghĩ nửa ngày, "Ngô ngựa xe?"

(1) có tri thức mọi sự đều thành công

lời editor: không liên quan nhưng mà các nàng đề xuất cho t mấy truyện để đọc với:)))))))))))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau