TRÒ ĐÙA CỦA SỐ PHẬN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trò đùa của số phận - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Cả tôi và hoàng đều Xoay người lại và bắt gặp ánh mắt giận dữ của Phong, Hoàng thấy phong thì vội vã bỏ tay tôi ra, anh ta cố gắng giải thích.

- em có chuyện muốn nói với cô ấy thôi, Không có gì đâu anh ạ.

- Cô ấy đã không muốn nói chuyện với cậu rồi, đàn ông có vợ thì nên tự trọng chứ.

- thực sự không như anh nghĩ đâu mà, em đang có chuyện muốn nói với cô ấy thật.

- muốn nói gì thì nói ngay bây giờ đi, Nếu như đó là chuyện bình thường Tại sao không thể nói công khai.

Thằng Hoàng quay sang nhìn tôi, ánh mắt nó có phần rất tức giận.

- Đây là chuyện riêng giữa em và Mai, thực sự không thể nói cho người khác nghe được.

- Nếu như vậy thì đừng có nói...

Phong nắm tay tôi kéo ra ngoài, Dường như anh ta đang rất tức giận...

- Nếu như em gặp hắn thì phải tránh ra chứ...

- có chuyện gì đâu, anh ta làm sao có thể gây khó dễ cho tôi được, anh không cần lo...

- những thể loại như thế Em không biết là có thể làm ra những chuyện tồi tệ như thế nào đâu. Đừng có đi đâu khi không có anh bên cạnh...

Phong chẳng để cho tôi nói thêm bất cứ một lời nào, anh ta lập tức kéo tôi đi ra ngoài phòng khách...

Ba của Phong Gọi Phong ra ngoài sân có chút việc, lúc này chỉ có mình tôi ngồi ở trong nhà cùng với mẹ thằng Hoàng và bà mẹ kế của Phong. Cô dâu mới cũng không biết đã đi đâu rồi....

Vừa nhìn thấy tôi mẹ thằng Hoàng đã đá đểu...

- chị thông gia à, gia đình chị là gia đình nề nếp có học thức cao. Chị phải làm sao lấy cho cậu Phong một người phụ nữ về làm vợ phải xứng đáng với danh phận và địa vị của gia đình chị. Những loại mà học thức không đến đâu thì sớm muộn gì cũng sẽ phá hỏng cái thế hệ vàng của gia đình chị đấy....

Bà ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn tôi, ngay lúc này tôi chỉ muốn vả cho bà ấy một cái cho nhớ đời. Nhưng mà tôi thì không phải là một đứa Mất dạy từ xưa đến nay, cho nên mọi thứ vẫn ở trong Tầm Kiểm Soát...

Bà mẹ kế của Phong cũng nhìn tôi đầy vẻ không hài lòng...

- tôi biết mà chị sui, nhất định tôi sẽ tìm cho thằng Phong một được con gái tử tế để lấy làm vợ....

Nói rồi bà ấy quay qua nhìn tôi...

- con bán phở như thế thì một tháng kiếm được bao nhiêu tiền???

Một gia đình thì trọng học thức, còn cái gia đình này thì chắc chắn là trọng về tiền bạc bởi vì gia đình anh ta kinh doanh mà... Tôi cũng vô tư trả lời bà ấy...

- mỗi tháng con kiếm được tầm 20 triệu thôi ạ....

- quán bán phở như thế mà chỉ kiếm được có 20 triệu thôi à???

Bà ta bĩu môi nói giọng đầy vẻ khinh thường, 20 triệu chứ có phải hai triệu đâu nhỉ? Rất nhiều người mơ ước tới cái mức lương đó mà có được đâu. Gia đình anh ta quá nhiều tiền rồi nên khinh thường công sức mồ hôi của người khác hay sao? Tôi tức Quá không nhịn được liền nói.- Dạ thưa bác, Đúng là con không có học đại học thật nhưng công việc này là do con bỏ mồ hôi tâm huyết của mình ra để làm. Con yêu thích công việc của mình và con không cảm thấy xấu hổ vì mức lương đó...

Mẹ thằng Hoàng thấy tôi nói như vậy thì nhảy cẫng lên...

- đấy đấy, Chị nhìn thấy chưa? Cái thể loại không có học thức cho nên người lớn nói một câu cãi một câu đấy...

Lần này tôi không nhịn nữa mà nói thẳng vào mặt bà ta...

- cháu cũng đi học hết cấp 3 chứ không phải là thất học. Bác là người lớn, bác có văn hóa mà khi Bác mở miệng ra nói chuyện là bác cứ nói loại này Loại nọ, Thử hỏi xem Bác là người có văn hóa đến mức nào???

Bà ta tức đến mức trợn Ngược mắt lên nhìn tôi...

- mày.....mày....

Bởi vì đây là nhà của Phong chứ nếu mà ở nhà tôi thì bà ta xác định rồi. Trước đây tôi nhịn là bởi vì cứ nghĩ đến chuyện sau này tôi sẽ lấy thằng hoàng cho nên tôi mới không cãi lại, chứ Bây giờ bà ta với tôi chỉ là hai người xa lạ. Thậm chí còn ghét nhau nhưng có thù hằn từ trước thì tại sao tôi lại phải nể mặt....

Chắc có lẽ mẹ Phong định nói gì đó với tôi, nhưng lúc đó Phong và ba của anh ta đi vào nên bà ta im lặng....

Ba của Phong ngồi đối diện với tôi, ông ấy nhìn tôi chăm chú một lúc rồi hỏi...

- bác cũng đã nói chuyện với thằng Phong rồi, nó nói là nó thực sự muốn cùng con kết hôn. Gia đình bác mặc dù cũng có điều kiện thật nhưng bác không quan trọng vấn đề là nó lấy ai, gia cảnh như thế nào. Vấn đề mà bác quan trọng đó chính là con có thực sự xứng đáng làm con dâu của nhà bác hay không thôi????

Tôi nghe Ông ấy nói mà muốn toát mồ hôi hột. Thế nào là xứng đáng và thế nào là không xứng đáng??? Tự nhiên tôi lại đưa mình vào Thế Bí, không yêu thương người đàn ông này cũng chẳng có ý định làm vợ anh ta mà bây giờ phải ngồi đây nhìn sắc mặt bố mẹ anh ta và mẹ của thằng Hoàng....

Mẹ thằng Hoàng thì đương nhiên không muốn cho tôi lấy Phong rồi, Bởi vì nếu như tôi lấy được Phong thì có nghĩa là cuộc sống của tôi sau này sẽ thay đổi. Tài sản của cái gia đình này chắc chắn cũng sẽ là do Phong Thừa Kế chứ không phải là do vợ thằng Hoàng Thừa Kế...

Mà nếu như để tài sản rơi vào tay tôi thì mẹ con nó chắc chắn sẽ phải xác định. Đây là suy nghĩ của bà ta lúc này chứ còn Tôi thực sự không tham lam mấy thứ đó. Bởi vì nếu như tôi cần thì ngay lúc đầu Phong ngỏ ý nói những lời yêu thương với tôi thì tôi đã nhanh chóng chộp lấy anh ta rồi chứ đâu có sỗ sàng mà từ chối....
Tôi còn đang mải mê suy nghĩ linh tinh thì ba Phong lại tiếp tục nói....

- cách duy nhất để chứng minh là con có đủ tiêu chuẩn để về làm dâu nhà ta đó chính là con phải dọn về đây ở ba tháng. Và sau này khi con và thằng Phong lấy nhau rồi thì quán phở hiện tại của con cũng sẽ bị đóng cửa. Con dâu nhà ta không thể nào làm công việc tầm thường ấy được????

Tầm thường ư???? Công việc mang đến những bữa ăn cho những người không có thời gian nấu nướng mà lại trở thành tầm thường??? Nếu như không có những người như tôi thì gia đình họ khi ra ngoài ăn thì ăn bằng cái gì???? Hoặc ngay trong chính bữa ăn ở gia đình họ nếu như không có cô giúp việc nấu nướng thì họ sẽ ăn bằng cái gì đây....

Tôi nghe ông ta nói mà thực sự trong lòng cảm thấy bức xúc, còn đang suy nghĩ có nên trả lời thẳng thắn hay không thì Phong đã đỡ lời giúp tôi.

- chuyện này con không đồng ý. Cô ấy sẽ không phải về đây sống trước và sau này cũng như thế. Sau này khi bọn con cưới nhau thì sẽ lập tức dọn ra ở riêng, công việc của cô ấy hiện tại cũng sẽ không thay đổi. Mọi người cứ biết như thế đi....

Ba của Phong nghe thấy Phong nói như thế thì lập tức không hài lòng mà hét lớn.

- tuyệt đối không được, nếu như con không nghe lời thì sẽ không có bất cứ một cái đám cưới nào.

- nếu như ba thực sự muốn xen vào chuyện này thì ba hãy cứ Xem như không có đứa con trai nào hết...

Phong nắm tay tôi kéo ra ngoài, mặc dù đã sắp tới giờ cơm tối nhưng anh ta vẫn không có ý định trở lại sau khi nghe ba mình nói những lời như thế...

- anh bỏ xong tôi ra đi, Dù sao cũng đã sắp tới giờ dùng bữa tối rồi...

- Em thực sự sẽ nuốt nổi khi ở trong cái không khí như thế hay sao???

- Thực sự tôi cảm thấy không thoải mái, nhưng anh có cần vì tôi mà cãi lại lời ba mình như thế không???

Phong không nói gì mà bắt tôi phải lên xe cho bằng được rồi lái xe đi, những nơi Phong chở tôi đến không phải là quán mà là Bờ của một con sông rất lớn....

Tôi đứng ở Bên bờ sông, từng đợt gió hiu hiu thổi vào người mát rượi. Tâm trạng cũng theo đó mà cảm thấy vô cùng yên bình...

Phong lấy từ trong cốp xe ra hai lon bia rồi ngồi xuống bên bờ sông, tôi cũng theo Phong mà ngồi xuống.

Anh ta bật một lon bia rồi đưa cho tôi, sẵn tâm trạng đang chán đời nên tôi cũng nhận....

Cả hai cùng yên lặng ngắm nhìn dòng nước sông đang chảy, Phong vừa uống bia vừa kể chuyện, câu chuyện thực sự quá đỗi đau lòng...

- Mẹ tôi mất từ khi tôi 15 tuổi, tôi cứ nghĩ ba mình chính là thần tượng bởi vì suốt những năm tháng sau đó ông ấy không hề có bất cứ một người phụ nữ nào. Nhưng hóa ra tất cả những điều đó đều là do tôi ngộ nhận, ông ấy yêu thương người phụ nữ đó rồi sinh ra một đứa con nhưng tôi không hề hay biết.... Đến năm tôi 25 tuổi thì ông ấy đưa bà ấy về cùng với em gái của tôi bây giờ. Lúc đó tôi thực sự đã rất sốc....

- ......

- tôi biết là bản thân mình Không nên ích kỷ nên sau một thời gian cũng đồng ý chấp nhận hai mẹ con bà ấy.... Bình thường thì bà ấy luôn tỏ ra yêu thương quan tâm tôi, không còn là một đứa trẻ nên tôi có Thừa khả năng để nhìn ra sự giả tạo trong cách cư xử của bà ấy.... Tôi thực sự không Thể nào sống với một con người như thế được....

- bà ấy đã làm gì anh sao????

- trong mắt của bà ấy thì con gái bà ấy mới thực sự quan trọng?? Người ta vẫn nói khác máu tanh lòng Đâu Có Sai và tôi cũng không muốn trách móc bà ấy về chuyện bà ấy yêu thương con gái mình. Nhưng bà ta luôn đề phòng, luôn sợ tôi sẽ lấy hết đi tài sản mà không chia cho con gái bà ấy, nên đã tìm đủ mọi cách để hãm hại tôi. Em có biết cái cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình không??? Suốt mấy năm trời Tôi đã sống trong cảm giác ấy, nó thực sự rất giống như địa ngục. Càng vùng vẫy càng không thể nào thoát ra được....

Tôi nhìn thấy người đàn ông này thực sự rất cô độc, những lần trước đây gặp anh ta luôn là một con người với bóng dáng cô độc ấy và bây giờ tôi đã hiểu lý do tại sao???? Người lớn lên không có đủ tình yêu thương của ba mẹ thì làm sao có thể hạnh phúc, Làm sao có thể Trọn Vẹn???

Chương 12

Trong không gian tĩnh lặng chỉ có hai người, tôi im lặng và Phong cũng chẳng nói bất cứ điều gì nữa. Cả hai cứ ngồi như thế khoảng gần 1 tiếng đồng hồ thì Phong quay lại nói với tôi.

- có biết tại sao tôi lại yêu em nhiều đến như thế hay không???

Câu hỏi này quá đột ngột, nằm ngoài cả suy nghĩ của tôi nên tôi chẳng biết phải trả lời như thế nào.

- Để tôi kể cho em nghe một câu chuyện. Đó là vào một buổi sáng, khi ấy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy em ở trong quán phở đó. Ấn tượng đầu tiên của tôi chính là một cô gái năng nổ hoạt bát và luôn nở nụ cười.

- .......

- khi mà tôi bước vào trong quán, tôi có ấn tượng hơn nữa đó chính là món phở em nấu rất ngon. Và sau đó tôi đã trở thành khách quen của quán em lúc nào mà chính tôi cũng chẳng biết. Chỉ biết là mỗi khi đi qua tôi không thể không bước chân vào trong đó. Cảm giác rất khó chịu nếu mỗi ngày không được nhìn thấy em...

- .....

- tôi đã âm thầm yêu thương em như thế. Chỉ tiếc là người trong lòng em lại không phải là tôi.

Phong quay sang nhìn tôi, ánh mắt Ôn Nhu dịu dàng ấy khiến cho tôi có chút rung động.

- nếu như sau này có thể, Hãy dành một vị trí trong tim của em cho tôi có được không? Hãy đặt niềm tin vào tôi một lần có được không???

- tôi......

Phong đan bàn tay của mình vào bàn tay của tôi, cảm giác này sao Ấm áp quá, sao ngọt ngào quá... Nhưng có lẽ tất cả cũng chỉ mới dừng lại ở một chút rung động nhẹ nhàng. Nếu nói là yêu thì chắc chắn là chưa phải, Tôi có thể nào đặt niềm tin, đặt tình yêu của mình vào một người đàn ông khác hoàn toàn với cuộc sống của tôi như Phong hay không.???

Những ngày tháng sau này sẽ xảy ra như thế nào khi chỉ vì tôi mà Phong và gia đình anh bất hòa???? Nếu như tôi lấy Phong thì Hàng ngày tôi sẽ phải đối mặt với thằng Hoàng và vợ nó?? Tôi sẽ phải thường xuyên gặp mặt mẹ thằng Hoàng, thường xuyên phải đấu khẩu với bà ấy???

Thực sự cứ nghĩ đến chuyện đó là tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu....

- Nếu như em đồng ý kết hôn cùng tôi, chúng ta sẽ ở riêng. Tôi không phải tuýp người bắt vợ của mình phải làm dâu. Bởi vì cuộc sống của ba và mẹ kế tôi đã có quá nhiều người phục vụ rồi.....

- Tôi thực sự chưa nghĩ tới điều đó. Cảm giác bị phản bội vẫn lấn áp trong tôi khiến cho tôi chẳng có cách nào thoát ra được...

Phong kéo tôi vào lòng mạnh mẽ mà ôm chặt, tôi bị Vòng Tay Ấm Áp này mê hoặc đến phải mất cả mấy giây sau mới có thể nhận thức được là mình đang làm gì... Tôi có ý đẩy Phong ra nhưng anh không cho phép. Anh cứ ôm chặt lấy tôi, hơi thở ấm áp ở quan vành tai anh nói..

- em ngoan ngoãn một chút đi có được không?? Để cho tôi Cảm nhận cảm giác khi được ở bên cạnh người mình yêu một chút. Tôi yêu đơn phương em đã quá lâu rồi. Trái tim này tổn thương cũng vì em, ngốc à! Có biết là tôi đau lòng lắm không????

Tôi cứ thế lặng yên mà nghe Phong nói, từng nào gió thổi qua tóc bay nhẹ... Vòng tay của anh cũng ấm áp hơn một chút. Liệu là tôi có phải một người con gái quá dễ dãi hay không? Mới chia tay người yêu mà đã có thể có cảm xúc ngay với một người đàn ông khác???

Có lẽ Chỉ những người trong cuộc mới hiểu. Đó là khi trái tim ta bị tổn thương sâu sắc nhưng lại có một người sẵn sàng vì ta mà làm tất cả. Chắc chắn Con Tim Mong Manh ấy sẽ bị cảm động, chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm..nhưng chỉ tiếc là....

- tôi biết em thực sự chưa có tình cảm sâu nặng với tôi. Em chỉ cần yêu tôi một chút thôi, Chỉ một chút thôi cũng được. Tất cả những thứ còn lại tôi sẽ vì em mà vun đắp...

Tôi dùng chút ít lý trí cuối cùng của mình mà đẩy Phong ra.

- Tôi xin lỗi. Mối quan hệ này thực sự không thể bắt đầu. Thực sự xin lỗi.

Phong im lặng chẳng nói gì với tôi nữa, tôi biết là anh đang buồn lắm, nhưng chẳng có cách nào khác...Hạnh phúc đối với tôi bây giờ nó thực sự quá đỗi xa xỉ. Giống như một thứ gì đó rất cao mà bản thân tôi thì lại quá thấp, không thể nào với tới được.

Anh đưa tôi trở về quán, cả hai im lặng chả ai nói với ai lời nào. Tôi mở cửa xe rồi bước xuống. Chiếc xe quay đầu rồi lao vun vút trong màn đêm tĩnh lặng. Phong không nói với tôi lời nào sau khi trở về, một cuộc điện thoại cũng không có...

Những ngày sau đó vẫn là sự im lặng, im lặng đến quặn lòng....

Anh không đến quán như mọi ngày, Tôi để ý căn nhà của anh ở bên kia đường cũng không hề thấy mở cửa. Anh dường như biến mất, dường như chưa bao giờ xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng, bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Người đàn ông ấy liệu có chuyện gì xảy ra không? Anh Rốt cuộc đã đi đâu rồi...

Cả ngày hôm đó lòng tôi như lửa đốt, không thể tập trung vào bất cứ một chuyện gì. Tôi cứ ngồi Thất thần ở cửa quán mà nhìn sang bên kia đường, nhìn về phía căn nhà của anh, nhưng anh vẫn không xuất hiện...

Cái Giang với cái Huyền thấy tôi ngơ ngẩn như vậy thì chúng nó hỏi, tôi cũng kể cho nó chúng nó nghe về những chuyện đã xảy ra.

- chị đúng là ngốc quá. Một người tốt như anh Phong Tại sao chị không biết nắm giữ. Đâu có ai cấm người mới chia tay người yêu không được bắt đầu một mối quan hệ khác đâu - cái Giang phẫn nộ nhìn tôi, nó nói chẳng khác gì quát vào mặt tôi vậy.

Cái Huyền thì thở dài thườn thượt, nó lắc đầu nhìn tôi mà ngao ngán.

- Em thấy chị Giang nói đúng đấy, Bây giờ chị đi tìm anh Phong đi. Một người tốt như vậy mà vào vòng tay của người khác thì thực sự rất lãng phí...

Hai Con ranh này chỉ làm đảo lộn suy nghĩ của tôi chứ chẳng được tích sự gì. Nhưng mà những lời nói của hai đứa nó lại cứ đảo qua đảo lại trong tâm trí của tôi, khiến cho tôi cứ muốn liên lạc với Phong để biết xem tình hình của anh như thế nào...

Tôi lấy điện thoại bấm một dãy số chưa được lưu rồi Gọi đi. Có tiếng chuông nhưng không có ai nghe máy, không có một bất cứ một tín hiệu nào. Tôi gọi thêm một lần nữa, lần này điện thoại vẫn đổ chuông nhưng vẫn không có ai nghe máy....

Tôi nhìn con Giang với cái con Huyền mà buồn bã.
- anh ta không nghe máy.

Hai đứa nó lại tiếp tục giục giã.

- Chị cứ gọi một lần nữa đi xem thế nào, lỡ anh ấy bận chưa kịp nghe thì sao???

Tôi lại tiếp tục gọi một lần nữa nhưng lần này thuê bao. Có nghĩa là Phong đã tắt điện thoại vì không muốn cho tôi gọi. Có nghĩa là Phong muốn cắt đứt tất cả mọi liên hệ với tôi.

Có nghĩa là tôi đã bị bỏ rơi một lần nữa.....

Mà cũng không phải, Tôi và người đàn ông đó đã bao giờ thuộc về nhau đâu. Tôi có tư cách gì để bắt người đó phải yêu thương, phải ở bên tôi.

Cố gắng tỏ ra là bản thân mình vẫn đang rất ổn, cố gắng diễn trước mặt người khác là bản thân mình rất mạnh mẽ. Nhưng thực sự trong lòng đau lắm, đau đến chẳng thể nào thở được...

Đến hơn 10 đêm thì quán lại bắt đầu đóng cửa, cái Giang với cái Huyền cũng cùng nhau trở về nhà. Lúc này ở quán chỉ còn có mình tôi, Tôi không vào bên trong mà thẫn thờ ngồi ở bên ngoài, ánh mắt lại nhìn về phía ngôi nhà của phong ở bên kia đường...

Ngôi nhà vẫn Tắt Đèn... Phong vẫn chưa trở về...

Tôi cứ ngồi như thế gần nửa tiếng, đến khi định đi vào trong thì nhìn thấy anh về. Anh cũng đang nhìn về phía tôi, nhưng rồi anh lại quay lưng rồi đi thẳng vào trong nhà, coi như tôi chưa từng hiện diện...

Tôi sốc.... Thực sự rất sốc...

Người đàn ông mà chỉ mới mấy ngày trước còn nói những lời yêu thương tôi, bây giờ lại thờ ơ lạnh nhạt giống như chưa từng quen biết. Tôi cứ như thế mà đứng đó, rồi tôi khóc, từng giọt nước mắt lăn dài trên má mà đến chính tôi cũng không hiểu lý do tại sao...

Có lẽ tôi nên bỏ cuộc, Có lẽ tôi nên đứng yên ở vị trí này mà không nên tiếp tục đi về con đường để tìm kiếm hạnh phúc nữa. Tôi quay người bước vào bên trong nhưng chỉ đi được vài bước thì bàn tay lại bị giữ chặt. Một cái kéo mạnh mẽ khiến cho tôi ngã vào lòng người đó, vẫn là cái cảm giác ấm áp ấy, vẫn là cái mùi hương quen thuộc ấy. Trong lòng tôi đang giận lắm, Tôi dùng hết sức mà đẩy Phong ra..

- Anh làm cái quái gì vậy, biến đi...

Tôi tức giận bỏ vào trong quán, khi cánh cửa sắp đóng lại thì Phong nói với tôi.

- tôi sẽ đi ra nước ngoài, sẽ không bao giờ trở lại đây nữa. Vì thế nếu như em có một chút nào đó cảm xúc với tôi, thì xin hãy giữ tôi lại....

Tất cả mọi hoạt động đều ngưng đọng. Anh thực sự sẽ đi nước ngoài sao? Nhưng đi để làm gì? Tại sao anh lại muốn đi????

Tôi chỉ nghĩ là tôi sắp không được gặp Phong nữa, lúc đó tôi chỉ nghĩ là bạn thân mình sẽ không bao giờ còn được người đàn ông này che chở. Tôi như một đứa ngốc chạy về phía anh, tôi như một đứa ngốc ôm lấy anh mà òa khóc...

Lúc đó tôi thực sự ngốc lắm, Tôi đâu có biết mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của anh. Tôi đâu có biết anh im lặng chỉ là để tôi nhận ra rằng sự có mặt của anh trong cuộc sống của tôi là quan trọng...

Thực sự lúc đó anh chẳng muốn đi đâu cả, Anh chỉ muốn biết là tôi có sợ mất anh hay không thôi. Đúng là bản thân tôi quá ngốc nghếch, quá dễ tin người nên mới hết lần này đến lần khác bị người ta lừa...

Phong vòng tay ôm chặt lấy tôi, tôi cứ thế mà đánh Phong, tôi liên tục đánh vào người Anh.. Anh không phản ứng gì chỉ ôm chặt lấy tôi, đến khi tôi cảm thấy mệt, đến khi tôi không còn đánh anh nữa thì anh mới nói...

- anh sẽ không đi đâu cả, Bởi vì nếu đến một nơi nào đó không có em, thì ở nơi đó sẽ chẳng có lý do để anh tồn tại.

Chương 13

Cái cảm giác ấy thực sự nó ngọt ngào lắm, nó khiến cho trái tim tôi xao xuyến đến lạ thường. Cảm giác có một người sẵn sàng từ bỏ tất cả vì mình, cảm giác có một người cho dù yêu thương cho đi không được nhận lại cũng không một lời oán trách, vẫn ở bên cạnh. Thực sự nó khiến cho con người ta vô cùng hạnh phúc....

Người đàn ông tôi yêu suốt 4 năm không thể đem lại cho tôi bất cứ điều gì, vậy mà người đàn ông này lại đem lại cho tôi cảm giác tôi mới là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh ấy.

Anh nhẹ nhàng nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi như bị chìm đắm trong đó. Anh khẽ đặt lên trán một nụ hôn nhẹ nhàng.

- đồng ý làm bạn gái anh nhé! Sau này sẽ cùng anh về chung một nhà nhé...

Tôi chẳng biết nói gì ngoài gật đầu, anh lại cười, nụ cười ấy đã không biết bao lần làm tôi ngơ ngẩn....

Ai nói gì cũng được, Tôi có thể mang tiếng là một người con gái dễ dãi khi yêu thương anh nhưng tôi chấp nhận hết. Trái tim mà, đâu có biết nghe lời lý trí...

Tôi mà Phong Ngồi trước cửa quán, cả hai cùng ngắm Ánh sao trên trời. Màn Đêm yên tĩnh bình yên đến lạ, cảm giác được ở bên cạnh người đàn ông có thể sẵn sàng bảo vệ mình thì còn gì tuyệt vời hơn nữa...

Rồi trong lòng tôi bỗng vu vơ lo lắng, bàn tay vẫn ở trong bàn tay anh nhưng tôi vẫn hỏi.

- cho dù có chuyện gì xảy ra, thì cũng đừng bỏ rơi em nhé. Có được không???

- Đồ ngốc này, anh đã nói em có thể không tin tưởng bất cứ ai nhưng hãy tin tưởng anh rồi mà...

- có thật không???

Nhẹ nhàng đặt tay tôi lên trái tim anh, khẽ thì thầm.

- trái tim này chính là vì em mà đập, có hiểu không???

Mấy lời lãng mạn như thế này tôi chưa từng được nghe qua. Mặc dù nó có chút hơi sến sẩm Nhưng cảm giác ngọt ngào là điều không thể phủ nhận. Trong tình yêu thực chất là không thể thiếu những lời nói như vậy...

Hành động mà suốt thời gian qua anh dành cho tôi để tôi tin tưởng thì anh cũng đã làm, những lời nói này không phải những lời nói gió đưa, tôi thực sự đã đặt niềm tin vào người đàn ông này sau khi bị tổn thương...

- người đàn ông đó.... Em có còn muốn trả thù không???

Trả thù anh ta Để làm gì??? Cuộc sống bình yên như thế này không phải tốt hay sao?? Những điều đó tốt nhất nên cho nó trở về quá khứ, hiện tại mới là điều quan trọng...

- em không muốn có bất cứ liên quan gì đến anh ta nữa. Em không có ý định trả thù. Nếu như anh thực sự yêu thương em, thì em chỉ mong sau này cuộc sống của chúng ta sẽ yên bình...

Phong lại nhìn tôi cười, anh vẽ ra trước mặt tôi một viễn cảnh tương lai tươi sáng...

- khi chúng ta lấy nhau rồi thì Hàng ngày em vẫn sẽ bán phở, anh vẫn sẽ là khách quen của em. Buổi tối anh về chúng ta sẽ cùng nhau trò chuyện, cùng nhau đi tắm, rồi cùng nhau ăn tối.... Và sau đó....

Anh nói những lời đó khiến cho tôi đỏ bừng mặt mũi. Có cần phải nói thẳng ra những thứ đó hay không???

- Em làm sao vậy? Sao không trả lời???

- Anh thật là đáng ghét, ai muốn tắm chung, muốn ngủ chung với anh chứ???

Anh nhìn tôi bằng đôi mắt khá nguy hiểm..

- vậy Em có muốn có em bé không? Nếu không ngủ cùng anh thì làm sao có em bé được???

Tôi ngại quá không biết làm thế nào chỉ biết đánh nhẹ vào người anh một cái. Anh lại cứ thế ôm tôi vào lòng mà siết chặt...

- cô gái ngốc này, cả đời này anh nhất định sẽ bảo vệ em....

Anh sau đó trở về nhà mình, nhưng giống như anh chẳng muốn rời xa tôi và tôi cũng thế... Hai đứa cứ nắm tay lưu luyến mãi rồi cuối cùng tôi đóng cửa còn anh trở về nhà của anh...

Hôm sau tôi thức dậy sớm như bình thường, tầm hơn 7 giờ sáng thì quán Tôi đón một vị khách - đó chính là ba của anh và một người đàn ông nữa...
Người đàn ông đi cùng ba anh mặt mũi rất bặm trợn, có vẻ không phải là người bình thường...

Tôi nhìn thấy ba anh thì gật đầu chào ông ấy, rồi mời ông ấy ngồi. Ông ấy tới đây không phải để ăn phở đấy chứ???.

- Con chào bác ạ...

- ừ. Con có thể dành thời gian nói chuyện với ta một chút được không???

- Vâng Con mời bác ngồi...

Ông ấy chăm chú nhìn tôi, cái ánh mắt của ông ấy khiến cho tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi. Nó giống như muốn đe dọa tôi vậy...

- Bác đến đây gặp con có chuyện gì không bác...

- chuyện này nói ở đây không tiện, chúng ta có thể vào bên trong để nói không???

Tôi lúc này có chút ngập ngừng, nhưng lại không có cách nào để từ chối lời đề nghị của ông ấy nên đành gật đầu đồng ý...

Tôi đưa ông ấy bảo bên trong quán, ở đây cũng có bàn ghế nên tôi vẫn mời ông ấy ngồi như bình thường...

Ông ấy ngồi đối diện với tôi, Tôi còn đang không biết ông ấy có điều gì Muốn nói thì ông ấy đã đẩy về phía tôi một cái phong bì...

- cái này là có ý gì ạ???

- ở trong này là tờ chi tiếu trị giá 500 triệu. Nó có thể giúp cho con mở được một nhà hàng lớn hơn. Con thực sự không hợp với thằng Phong đâu, con hiểu ý ta nói chứ???

Tôi thực sự sốc khi nghe ông ấy nói. Mối quan hệ Của chúng tôi chỉ mới vừa bắt đầu, Vậy mà ông ấy lại có thể đưa cho tôi một cái phong bì và nói với tôi Hãy chấm dứt...

Tôi ước giá như Ông ấy gặp tôi từ trước thì có lẽ tôi sẽ thẳng thắn nói với ông ấy rằng: " số tiền này con không nhận nhưng con nhất định sẽ tránh xa con bác ".

Nhưng bây giờ Làm sao tôi có thể nói ra khi tình cảm của tôi dành cho phong đã là tình yêu mất rồi...

- con thực sự xin lỗi, nhưng số tiền này con sẽ không nhận đâu ạ...
- nếu như con muốn lấy thằng Phong thì con phải từ bỏ cái quán phở tầm thường này và phải trở về nhà ta để sống 3 tháng. Ta cũng nói luôn cho con biết lý do vì sao mà ta muốn con về đó ở trước. Đó chính là sau này ta muốn thằng Phong về ở chung một nhà với ta và con dâu chính là người gắn kết gia đình.

- .......

- nếu như con không thể chấp nhận là cầu nối để gắn kết gia đình của ta thì ta nhất định sẽ không bao giờ đồng ý cho con lấy con trai của ta. Ta nói như vậy con hiểu chứ????

Hóa ra ông ấy chỉ là muốn Phong về nhà sống. Cũng không thể nào trách ông ấy được bởi vì Phong là con trai duy nhất của ông ấy. Không có người ba nào lại muốn con mình ra ở riêng. Tôi không ngại Làm Dâu, nhưng tôi thực sự không muốn chạm mặt Hoàng. Bởi vì theo như tôi biết thì anh ta đã về ở rể của Gia Đình Phong, nếu như tôi về đó thì liệu Rắc Rối gì sẽ xảy ra đây?? Tôi thực sự không dám tưởng tượng....

- con cứ suy nghĩ đi, một là rời xa nó hai là trở về gia đình ta sống. Con bắt buộc phải chọn một trong hai, đừng để ta phải thất vọng....

Ông ấy cầm cái phong bì cho trở lại vào túi áo rồi đứng lên đi về. Tôi ở lại với biết bao nhiêu suy nghĩ quẩn quanh trong đầu. Biết phải nói thế nào với Phong đây, Tôi thực sự không muốn vì tôi mà gia đình anh thêm xáo trộn....

Đến buổi tối thì Phong đi làm về, nhìn mặt anh lúc này thực sự quá đỗi căng thẳng khiến cho tôi chẳng có cách nào mở lời...

- anh mệt sao???

- ừ, hôm nay ở bệnh viện có một ca phẫu thuật chân kéo dài tới 3 tiếng. Bởi vì bác sĩ phẫu thuật cùng có việc gấp phải đi nên một mình anh làm hết. Cũng may là mọi chuyện kết thúc tốt đẹp...

- vâng, Anh ngồi đây đi em đi lấy nước cho anh uống nhé....

Dường như sự quan tâm của tôi dành cho người yêu đã trở thành thói quen mất rồi. Tôi rất muốn quan tâm người đàn ông của mình, Tôi không muốn họ phải chịu bất cứ một sự mệt mỏi nào....

Phong nắm lấy tay tôi kéo xuống ghế, anh nhìn tôi rồi cười...

- Không cần đâu, để anh tự đi lấy. Em làm cả ngày mệt rồi không cần phải nghĩ đến chuyện chăm sóc cho anh. Em chỉ cần yêu anh thôi, sau này anh sẽ chăm sóc cho em...

Phong nói rồi Đứng dậy bước về phía nhà bếp, anh tự mình làm tất cả mọi thứ mà không để cho tôi phải động tay động chân vào bất cứ việc gì??? Nghĩ lại thấy cái tuổi thanh xuân của mình ngu ngốc quá, chỉ biết cắm đầu vào đi phục vụ cho kẻ khác rồi gặp ngay kẻ ăn cháo đá bát như vậy....

Tôi ngước nhìn về phía anh, bản thân lại chìm vào cái suy nghĩ ban sáng khiến cho anh trở lại rồi mà tôi vẫn Thất thần không biết. Anh khẽ lay nhẹ Cánh tay tôi, lúc này tôi mới giật mình có phản ứng.

- Em làm sao vậy? Hôm nay có chuyện gì hay sao???

Tôi im lặng một lát rồi nói với anh, vừa nói vừa ngập ngừng kiểu muốn dò ý.

- chúng ta có thể trở về nhà anh sống được không? Em thực sự cảm thấy ba anh rất yêu thương anh...

Anh nhíu mày nhìn tôi, thái độ của anh lúc này khiến cho tôi cảm thấy rất lo lắng..

- Hôm nay ông ấy đã tới tìm em hay sao? Ông ấy đã đe dọa hay gây khó dễ điều gì có phải không???

Tôi vội vàng xua tay phủ nhận câu nói của Phong..

- Không phải đâu, bác tới đây gặp em thật nhưng bác không có đe dọa gì em hết. Bác nói là bác muốn được sống cùng với anh thôi...

- Em nên nhớ, Nếu như em chấp nhận về đó ở thì có nghĩa là em chấp nhận từ bỏ công việc hiện tại của mình. Em sẽ phải sống ở đó với công việc của một người phụ nữ nội trợ. Em Có thể chấp nhận được điều đó sao????

- chúng ta có thể thương lượng với ba anh điều đó được không??? Anh thử hỏi ý kiến bác xem em có thể giữ công việc này mà vẫn trở về đó sống. Em thấy bác nói cũng đúng, Anh là con trai duy nhất của bác nên bác thực sự rất yêu thương anh đấy...

- đừng nói nữa, Anh tuyệt đối sẽ không để em phải chịu khổ. Mà trở về nơi đó chính là anh đã bắt em phải chịu khổ rồi...

Tôi biết mình ngốc nghếch Nhưng thực sự lương tâm của tôi không thể ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân mình như thế. Tôi là phụ nữ và sau này cũng là mẹ, nếu như con trai của tôi không muốn sống cùng tôi thì thực sự đó là một nỗi đau không phải nhỏ. Và ngay lúc đó tôi hiểu được tâm tư của ba anh...

Suy nghĩ đơn giản của tôi chính là lý do vì sao khiến cho tôi luôn đau khổ, cả trước đây bây giờ và sau này Tôi cũng rất nhiều lần phải chịu thiệt thòi.

Chương 14

Tôi thì có ý lưỡng lự nhưng phong thì nhất định không chấp nhận, và rồi tôi cũng nghe theo lời anh mà không về đó ở.

Tình cảm của hai đứa cứ mỗi ngày mỗi khăng khít. Phong hằng ngày đi làm, đến tối về rảnh rỗi phụ giúp tôi hàng quán. Ở bên anh bình dị nhẹ nhàng chứ không màu mè như bao cặp đôi khác. Tôi cảm nhận từ anh hơi ấm, cảm nhận được tình yêu tha thiết trong anh, cảm nhận được với anh tôi rất quan trọng.

Hôm ấy là ngày kỉ niệm mấy năm thành lập quán, tôi cùng hai đứa nhân viên với anh mở tiệc chúc mừng. Cả ba đứa con gái uống say khướt, mỗi anh không uống vì anh bảo anh có ca mổ vào sáng hôm sau, thôi thì cũng không ép.

Hai đứa kia gọi người nhà tới đón, còn mình tôi với anh ở lại quán. Lúc này thì mấy truyện hâm dở bắt đầu sảy ra. Tôi - một con say xỉn ôm chặt lấy người anh, môi cứ dán lên mặt anh mè nheo.

- ngoan nào, để anh đưa em đi ngủ.

anh bế tôi vào trong phòng, anh đắp chăn đâu đấy rồi anh bảo.

- anh khóa cửa bên ngoài nhé, mai anh qua sớm anh mở cho.

Tôinghe anh nói như thế thì òa lên khóc nức nở.

- anh muốn bỏ rơi em đúng không? anh không thương em đúng không?

Anh lắc đầu nhìn tôi, lại ôm vào lòng mà dỗ dành.

- em ngủ đi, anh sẽ ở đây không đi đâu hết.

- có thật không???

- thật.

sau câu nói đó của anh là tôi lập tức kéo anh xuống, đặt môi mình lên môi anh hôn thắm thiết cuồng nhiệt. Anh càng cố gắng đẩy tôi ra thì tôi càng ôm anh chặt.

- Mai à. Ngoan nào bỏ anh ra đi.

Tôi nhìn anh, trong cơn say tôi nhìn anh rồi nói chắc như đinh đóng cột.

- tối nay em muốn ngủ với anh.

Anh tròn mắt nhìn tôi, anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi nghiêm nghị.

- muốn gì thì đợi khi tỉnh rượu rồi nói. Anh không muốn trở thành kẻ xấu lợi dụng cô gái của mình khi say đâu.

- em không say, em đang rất tỉnh táo.

- Mai à.

Anh mới chỉ nói có như vậy mà tôi đã òa lên khóc.

- em biết rồi, anh khinh thường em đúng không? anh không yêu yêu em đúng không....

Tôi cứ thế vừa ôm anh vừa khóc, điều đó chính là điều khiến cho tôi xấu hổ nhất từ khi sinh ra...

Anh cũng không trách móc gì, anh ôm chặt lấy tôi vào lòng mà an ủi.

- đừng khóc mà, anh thương em, thương em lắm Mai à...

Phong ôm cô gái bé nhỏ trong lòng, trái tim anh đau đớn như có ai đó bóp nghẹn. Anh thực sự rất yêu người con gái này, yêu đến mức có thể Vì cô mà đánh đổi cả mạng sống...

Đã biết bao nhiêu lần anh muốn thổ lộ với cô là có một người đàn ông yêu thương cô hơn người đàn ông hiện tại. Đã bao lần anh muốn nói là người đàn ông đó thực sự không tốt, anh muốn nói với cô là hắn ta phản bội. Nhưng lại chẳng thể nào nói ra được Bởi lẽ anh sợ người con gái yếu đuối ấy sẽ bị tổn thương, rất sợ...

Mỗi khi nhìn thấy cô cười là lòng anh lại cảm thấy vui hơn một chút, chỉ cần có như vậy thôi thì tổn thương bao nhiêu anh cũng có thể chịu đựng..

Nhưng tất cả những sự hi sinh của anh đổi lại đều là nước mắt của cô, Nếu Như Anh Mạnh Mẽ nói cho cô biết trước những điều sẽ xảy ra thì có lẽ cô đã không đau lòng nhiều đến như thế, sẽ không bị tổn thương nhiều đến như thế...

Phong Lặng Lẽ Nhìn mai ngủ say mà cảm thấy yên bình, anh có thể lợi dụng nhân lúc cô say mà làm điều gì đó với cô, nhưng anh đã không làm. Bởi vì mối quan hệ giữa anh và cô xác định bằng một cái đám cưới chứ không phải là lợi dụng cô khi cô không thể kiểm soát...
******

buổi sáng khi tôi thức giấc, cảm giác đầu đau như có ai đó mới đánh vào. Hương thơm của một bát cháo nóng phảng phất quanh căn phòng khiến cho tôi cảm thấy rất đói. Thứ mà đầu tiên tôi nhìn thấy Sau khi tỉnh giấc nó chính là nụ cười của anh. Lúc này thì ký ức của buổi tối hôm qua bắt đầu quay lại lòng vòng trong suy nghĩ, anh cứ thế nhìn tôi cười, nụ cười của anh rạng rỡ là vậy mà tôi lại có cảm giác là anh như muốn trêu đùa tôi. Khiến cho tôi xấu hổ đến mức chẳng còn dám ngửng mặt lên nhìn anh.

Trời ơi, đã say như vậy rồi thì nên quên hết đi chứ, đằng này thì tôi lại nhớ như in, nhớ không bỏ sót một chi tiết nào.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi rồi nói.

- hôm qua cô gái nào cứ nằng nặc đòi ngủ với anh nhỉ???

Tôi thực sự chỉ muốn độn thổ ngay lúc ấy, thấy tôi Như thế hình như lại càng khiến anh muốn trêu đùa thêm một chút nữa thì phải...

- bây giờ Anh đã chuẩn bị sẵn sàng rồi., chúng ta bắt đầu thôi...

Tôi cầm cái gối ném thẳng vào người anh rồi hét lớn.

- Đồ biến thái...

Anh cứ đứng đó nhìn tôi...

- anh nhìn cái gì chứ, hôm qua là do em say nên em mới nói năng linh tinh như thế thôi. Anh đừng có nghĩ em dễ dãi...

- Anh có nghĩ gì đâu, em mau ăn cháo đi, Anh bây giờ phải đến bệnh viện rồi....

- Em khỏe mạnh bình thường mà đâu có cần phải ăn cháo...

- bây giờ anh nói có nghe không???

Vẻ nghiêm nghị của anh lúc nào cũng có tác dụng, nó giống như một lá bùa bắt tôi phải nghe theo vậy. Tôi ngay lập tức bê lấy bát Cháo ăn một mạch trước mặt anh.

- như vậy có phải ngoan hơn không...

Anh đi đến gần chỗ tôi, Khuôn mặt cũng Tiến lại gần mặt tôi hơn một chút. Anh nhẹ nhàng đặt lên trán tôi một nụ hôn, rất nhẹ thôi Nhưng thực sự vô cùng ấm áp...

- vợ ở nhà ngoan anh đi làm nhé...

Anh lại cười, cái nụ cười ấy sao nó lại mê hoặc tôi đến như thế. tôi cứ thế ngẩn ngẩn nhìn anh mà đến quên cả cử động...Anh đi rồi tôi mới bắt đầu trở về hiện thực sau khi cái Giang với cái Huyền đi vào...

- mấy người khi yêu thường hay điên rồi như thế sao hả chị? - cái giang nó vừa nhìn tôi vừa trêu ghẹo...

Tôi cầm cái gối ném về phía nó vì quá xấu hổ.

- mày có im đi không? Tao lại vả cho mỗi đứa một cái bây giờ.

Hai đứa chúng nó cứ thế nhìn nhau rồi cười mãi, Tôi thực sự ngại đến mức không dám nhìn hai đứa chúng nó mà phải đi ra ngoài, làm việc này việc kia để quên đi cái sự việc kinh khủng buổi tối ngày hôm qua..

Tôi bắt đầu lo lắng, bắt đầu sợ hãi là anh sẽ nghĩ tôi là một đứa con gái dễ dãi, sợ anh sẽ khinh thường tôi, sợ anh sẽ chẳng yêu thương tôi nữa. Rất sợ....

Tôi cứ ngẩn ngơ như thế cho đến gần trưa thì nhận được điện thoại của anh; ở đầu dây bên kia giọng Anh Vô Cùng hốt hoảng.

- em đến bệnh viện đi Mai, có chuyện không hay rồi..

- Có chuyện gì vậy hả anh,?

- Ba anh bị tai nạn giao thông bây giờ đang ở trong bệnh viện, Em Đến đây ngay đi.

Tôi nghe anh nói như thế thì vô cùng hoảng hốt, vội bỏ hết mọi công việc đang dang dở chạy đến bệnh viện nơi mà anh đang làm. Trước cửa phòng cấp cứu bây giờ có anh có mẹ của anh, em gái rồi cả gia đình của hoàng nữa, tất cả đều vô cùng lo lắng.

Tôi đi về phía anh tay nắm chặt lấy tay anh truyền cho anh sức mạnh giống như anh đã từng làm cho tôi, cái nắm tay ấy vô tình lọt vào mắt Hoàng. Tôi thấy ánh mắt anh ta vô cùng khó chịu.

Nhưng tôi đâu có cần quan tâm đến những điều đó, bây giờ cái mà tôi quan tâm nhất đó chính là sức khỏe của ba Anh.

- nhất định sẽ không sao đâu, anh đừng lo mà.

- người ta không cho anh vào trong đó cấp cứu cho ba, người ta sợ anh quá đau lòng mà ảnh hưởng đến cuộc phẫu thuật. Anh thực sự rất lo cho ông ấy.

Phong nắm chặt lấy tay tôi, tôi biết lúc này anh đang rất lo lắng cho ba mình. Tôi biết anh cũng rất yêu thương ông ấy, thực sự ngay lúc đó tôi đã nghĩ nếu như có phải đánh đổi tuổi thọ để cho ba anh được sống tiếp thì tôi cũng sẽ làm..

Một tiếng đồng hồ sau thì bác sĩ đi ra, tất cả mọi người đều nó về phía ông bác sĩ gấp gáp hỏi.

" - mọi người cứ bình tĩnh, đã qua cơn nguy hiểm rồi. Bây giờ ông ấy sẽ được đưa về phòng hồi sức tích cực để tiếp tục điều trị và theo dõi. Người nhà đi nộp viện Phí đi...

Sau đó thì ba của phong được đẩy từ trong phòng cấp cứu ra, mọi thứ đều không có vấn đề chỉ riêng chân của ông là băng bó rất nhiều. Tôi nghĩ là ông vừa trải qua cuộc phẫu thuật chân...

Bác sĩ không cho quá nhiều người vào trong phòng hồi sức nên mọi người đều chờ ở bên ngoài đến khi nào ba anh tỉnh dậy. Đến khi gần tối thì mẹ anh chạy ra thông báo là ba anh đã tỉnh. Bệnh viện không cho vào nhiều nên từng người từng người một vào thăm ba anh..

Tất cả mọi thứ đều ổn cho tới khi tôi bước chân vào trong đó. Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt của ba anh mà cảm thấy đau lòng. Ông ấy nhìn tôi thì thào nói.

- con khuyên thằng Phong về nhà ở có được không???

Tôi nhìn ông ấy như thế thì không thể nào lắc đầu từ chối được, tôi gật đầu với mong muốn của ông ấy..

"- Cảm ơn con...

Vì ở đó có rất nhiều người chăm sóc rồi nên tôi xin phép đi về, Dù sao thì bà mẹ kế của Phong cũng chẳng ưa gì tôi nên bà ấy không muốn tôi ở lại. Trước khi về tôi có gặp riêng Phong để nói chuyện.

- lần này ba xuất viện về nhà em muốn về đó để chăm sóc cho ba. Anh thấy như thế có được không??

- không được đâu, như thế em sẽ phải chịu thiệt thòi...

- sau này em cũng sẽ trở thành con của ba mà. Chăm sóc cho ba không phải là bổn phận của con cái hay sao? Anh đồng ý có được không??

Chương 15

- chuyện này tuyệt đối không được đâu, em cần phải suy nghĩ kỹ.

- em không sao mà. Bây giờ ba bị như thế thì chúng ta cần phải có trách nhiệm chăm sóc cho ba. Sau này không ở chung cũng được Nhưng em muốn chăm sóc ba đến khi nào ba lành bệnh...

- Em thực sự muốn như thế sao?? Trở về đó rồi Anh không thể nào hàng ngày ở bên cạnh để bảo vệ em được.

Tôi nhìn Phong rồi cười cố gắng trấn an anh.

- em biết rõ mà, có khi còn mạnh mẽ hơn anh ấy chứ. Đừng lo cho em, họ Dù sao cũng là người nhà của anh chứ đâu phải kẻ thù.

Anh chỉ biết lắc đầu chứ cũng chẳng thể nào cản được cái tính ngang bướng của tôi. Tôi cũng có ba mẹ và tôi hiểu được khi họ ốm đau họ cần người chăm sóc như thế nào...

Mấy ngày hôm sau thì ba anh được xuất viện trở về nhà, tôi cũng theo anh về nhà anh để tiện chăm sóc cho ba anh. Ngoài những lúc chăm sóc cho ba anh thì tôi vẫn chạy qua chạy lại quán để quản lý bởi vì từ nhà anh tới quán cũng chỉ đi có mấy cây số thôi.

- Cảm ơn con vì đã đến đây chăm sóc cho ta. Tôi hi vọng là con sẽ thay ta chăm sóc cho thằng bé đó. Nó thiếu thốn tình cảm của mẹ nó từ rất lâu rồi...

Ba anh nằm trên giường bệnh nói chuyện với tôi, giọng nói của ông ấy cũng ấm áp y như anh vậy..

- Con sẽ cố gắng yêu thương anh ấy thật nhiều, mong bác sớm lành bệnh...

- truyện mà Ta đề nghị với con khi trước con thấy thế nào. Nếu như con muốn đi làm thì đến công ty của ta không thiếu gì việc. Con muốn làm tổ trưởng hay trưởng phòng gì cũng được nhưng ta không muốn con dâu của mình là cái công việc thấp kém ấy...

Mặc dù ba của anh đang bị bệnh nhưng tôi cũng không thể nào không nói ra ý kiến của mình, Tránh trường hợp sau này sẽ khó khăn đối với tôi.

- thưa bác, con thực sự không cảm thấy công việc của mình là thấp kém. Con cũng đã gắn bó với nó suốt 4 năm rồi nên con thực sự rất trân quý công việc của mình. Con hy vọng bác sẽ tạo điều kiện để con tiếp tục làm việc yêu thích của con...

Ba anh suy nghĩ một lát rồi nói...

- ta sẽ đầu tư để con mở nhà hàng lớn, tuyệt đối sẽ không để con buôn bán ở cái quán nhỏ bé ấy.

- Dạ thưa bác, con...

- Con đừng nói nữa, ta đã quyết định như vậy rồi.

Tôi biết là ba anh cũng đang có chút nhượng bộ rồi, mặc dù không muốn lấy tiền của ông ấy để đầu tư mở nhà hàng. Nhưng bây giờ Dù sao ông ấy cũng đang bị bệnh nên tôi không muốn ông ấy phải căng thẳng thêm nữa.

- bác cứ dưỡng bệnh đi ạ, trong thời gian này con sẽ chăm sóc cho bác..

Tôi để ba anh nghỉ ngơi rồi đi xuống dưới bếp, Tôi định nấu cho ông một bát cháo gì đó bổ dưỡng để ông mau lành bệnh thì gặp Hoàng đang đứng ở dưới bếp để uống nước.

Nhìn cái khuôn mặt đê tiện của anh ta thật sự chỉ muốn vả cho mấy phát. Nhưng thiết nghĩ bây giờ cũng chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa nên tôi cũng không quan tâm mà đi thẳng qua anh ta coi như không nhìn thấy.

- em đứng lại đó.

Tôi vừa định đi qua anh ta thì nghe tiếng Anh ta Quát, lúc này ở nhà chỉ có mỗi mình tôi, Anh ta cô giúp việc và ba của Phong.

Tôi không muốn ồn ào nên cũng đứng lại.

- có chuyện gì??

- em về đây có mục đích gì??

- anh không thấy là ba của người yêu tôi đang bị bệnh hay sao? Tôi về đây để chăm sóc cho ba anh ấy..

- người yêu sao? Em thực sự đã yêu anh ta rồi hay sao??

- Tôi yêu ai thì liên quan gì đến anh. Tôi nhớ là chúng ta đã chia tay và anh cũng đã có vợ rồi mà.

- Em thực sự quên anh nhanh đến như vậy??

Trời ạ tên này liệu có bị thần kinh hay không? Không lẽ tôi cứ phải luyến lưu luyến tiếc gì anh ta hay sao?

- Chẳng lẽ cả đời này Tôi phải nhớ nhung đến anh à??? Chia tay rồi thì chúng ta chính là người lạ và tôi có quyền yêu người khác chứ đúng không? Với lại loại người khốn nạn như anh thì tôi thực sự chỉ muốn xóa sạch khỏi đầu chứ không bao giờ muốn nghĩ lại đâu.

Tôi nói xong rồi định đi tiếp thì tay bị anh ta nắm chặt lại.
- Nếu như em muốn thì chúng ta vẫn có thể yêu nhau mà.

- đồ điên, trước khi mở mồm ra thì cũng phải suy nghĩ..

- Mai à Anh thực sự có nỗi khổ riêng. Chỉ cần em không nói gì với vợ anh thì chúng ta vẫn có thể tiếp tục ở bên nhau.

- đồ khốn kiếp.

Nói rồi tôi giơ chân đạp mạnh vào hạ bộ của thằng Hoàng. Nó nằm xuống nền bếp kêu lên đau đớn.

- cô làm cái quái gì vậy hả??

- nói cho mày biết, tao mà còn thấy mày giở trò mất dậy một lần nữa thì tao không đạp nữa đâu. Tao cắt vất cho chó ăn đấy.

Đúng là cái loại khốn nạn không còn từ gì để mà nói. Nó nghĩ nó là vàng bạc hay sao mà tôi phải ôm lấy.

Tôi bực bình đi thẳng vào bếp bắt đầu nấu nướng, tâm trạng không ra sao nên xong chảo cũng vì thế mà va vào nhau kêu lẻng xẻng.

Thằng Hoàng không đạt được mục đích thì tức giận lắm, nó bỏ ra ngoài với cái của nợ đang tê tái vì đau. Tôi thừa hiểu ý đồ của nó, nó không muốn tôi lấy Phong vì sợ tôi sẽ lấy hết tài sản. Cái loại người như nó thì biết cái gì gọi là yêu đương kia chứ.

Tôi nhanh chóng nấu xong để còn kịp ra quán, công việc mà không có tôi quán xuyến thì không thể nào yên tâm được. 30 phút sau thì cháo chín, tôi lên đút cho ba anh ăn xong thì xin phép ông ra ngoài. Biết là ông không hài lòng nhưng tôi đâu còn cách nào khác, tôi không thể vì tâm tư của người khác mà vứt bỏ công việc bao năm của mình được...

Đến quán thì công việc muốn xù đầu, sổ sách không ai tính, mấy con nhân viên thì cứ ngơ ngơ như bò đội nón. Chẳng khác gì rắn bị mất đầu.

- Hai đứa chúng mày làm ăn kiểu gì vậy? Không có chị ở đây một cái là chúng mày làm ăn không ra làm sao cả...

Cái Giang với cái Huyền tròn mắt lên nhìn tôi..

- Chị ơi chị làm sao vậy???

- có chuyện gì xảy ra à chị??

Hai đứa chúng nó xúm vào hỏi chuyện làm tâm trạng của tôi càng thêm bực bội...

- hồi nãy trước khi tới đây tao có nói chuyện với thằng Hoàng. Nó đề nghị tao trở thành tình nhân của nó trong khi con vợ nó đang sống lù lù bên cạnh nó. đm Đúng là thằng mất dạy...

Con Giang nghe thấy tôi nói như thế thì vô cùng hốt hoảng, nó nói lớn hơn bình thường.

- Chị nói thật không? Thằng chó này để em cho người tẩn cho nó một trận mới được..- mày mới quen được thằng giang hồ nào à? Hay thằng người yêu của mày là đại ca nên mày mới mạnh miệng như thế???

Con Giang thấy tôi trêu ghẹo như vậy thì gãi đầu gãi tai nó bảo.

- em có quen thằng giang hồ nào đâu. Nhưng nếu như chị đồng ý thì em sẽ thuê giang hồ đập chết mẹ thằng kia luôn...

- thôi chị xin chúng mày...

Cái giang thì hùng hổ như thế nhưng cái Huyền thì trầm lặng hơn. Tôi thấy nó như thế thì hỏi.

- Mày làm sao thế?

- em thấy lo cho chị quá. Chị ở chung nhà với nó như thế có khi nào bị nó hãm hại không?

- có gì phải lo đâu, loại người như nó thì làm được cái tích sự gì...

- em chỉ sợ nó chia rẽ chị và anh Phong thôi. Chị phải đề phòng đấy, không là không ổn đâu.

Tôi thấy nó lo lắng như vậy thì cũng nói để cho nó yên tâm.

- mày không cần lo, chị sẽ cẩn thận mà.

- chị phải đề phòng bọn tiểu nhân đó. Bọn chúng hay cắn trộm lắm...

- Thôi được rồi. Bây giờ chúng mày lo làm việc hết đi cho chị. Tâm trạng chị không tốt nên bây giờ chị không làm gì hết đâu. Chị phải đi tính sổ sách đây...

- Vâng, bọn em biết rồi.

Tôi vừa ngồi vào bàn định tính đống sổ sách kia thì có điện thoại từ gia đình của phong gọi tới. Bởi vì ở trong nhà Phong cho nên tôi đã đưa số điện thoại của mình cho cô giúp việc, phòng khi ba của Phong có chuyện gì xảy ra thì cô ấy sẽ gọi cho tôi.

- Alo con nghe này cô.

- con về nhà đi, Bây giờ mọi người đang tập trung ở nhà chuẩn bị họp gia đình.

- anh Phong có nhà không cô??

- Thằng Phong nó đi làm đến tối mới về mà con.

Họ đang muốn làm gì đây, tôi mới chỉ là bạn gái của con trai họ chứ đâu phải là thành viên chính thức trong gia đình họ, họ gọi tôi về họp gia đình là có ý gì???

Chuyện này thực sự quá rắc rối cho nên tôi đã gọi điện cho Phong để hỏi ý kiến anh...

Tôi gọi mấy lần nhưng không liên lạc được. Có lẽ anh đang ở trong phòng cấp cứu nên không mở điện thoại. Suy đi nghĩ lại thì tôi cũng trở về đó, vì tôi nghĩ rằng mình nếu không trở về thì chắc chắn sẽ bị cho là coi thường gia đình họ...

Tôi về đến nơi thì mọi người trong gia đình của phong đã ngồi ở bàn khá đông đủ. Họp gia đình nhưng lại có hai ông bà thông gia ở đó. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy.

Tôi bước vào trong nhà thì cũng lễ phép chào hỏi tất cả mọi người rồi Ngồi xuống, bà mẹ kế của Phong thấy tôi trở về thì liếc xéo tôi một cái rồi nói.

- Cô nhận lời về đây chăm sóc cho ba của người yêu mà cô đi đâu bây giờ mới quay trở lại...

Bà ta đang muốn bắt bẻ tôi thì phải. Nhưng mà tôi cũng đâu phải kiểu người dễ dàng để cho người khác bắt nạt, tôi mới đáp trả bà ấy..

- Dạ thưa bác, trước khi con đi Con đã nấu cháo để cho bác trai ăn rồi. Con cũng đã dặn dò cô giúp việc là nếu có chuyện gì thì gọi cho con. Công việc quán xá của con không thể nào bỏ bê được, con mong Bác thông cảm.

- cô cố tình không hiểu ý tôi hay sao? Nếu như cô đã nhận chăm sóc cho chồng tôi chỉ biết cô cũng phải có trách nhiệm chứ, sao cô lại có thể bỏ đi như vậy???

- ở nhà này có rất nhiều người mà Bác, đâu phải chỉ có mình con.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau