TRÒ ĐÙA CỦA SỐ PHẬN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trò đùa của số phận - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

hai đứa kia do Tỉu lượng kém hơn nên gục tại chỗ, Còn tôi thì do cảm thấy quá chán ghét cuộc sống này nên đi ra ngoài. Cũng muốn biết màn đêm ở bên ngoài kia có gì thú vị hay không??? Để tôi có thêm một chút động lực vượt qua nỗi đau đang thống trị...

Thực ra thì tôi cũng chẳng sợ, bản thân là con gái thật đấy nhưng thời cấp 3 Ngổ Ngáo lắm. Đã từng một mình đánh 5 thằng con trai cơ mà, ở bên ngoài kia đâu có gì đáng sợ.

Bố mẹ Tôi trước đây vì sợ thân con gái hay đi ra ngoài đường đêm hôm nên có bắt tôi phải đi học võ. Lúc đầu thì cũng không ham hố gì đâu nhưng bởi vì bố mẹ muốn cho nên tôi đi học để bố mẹ vui lòng, sau này thì mới biết khi nghe lời bố mẹ đi học võ là một chuyện hoàn toàn đúng đắn....

Tôi đi lang thang trên đường thì gặp mặt một đám thanh niên, toàn là bọn nhóc choai tầm 15 16 tuổi... Bọn chúng nhìn thấy tôi như chó Lâu ngày nhìn thấy miếng thịt, quay lại cười ha hả với nhau rồi nói giọng cợt nhả.

- Cô Em đi đâu vậy???

- nào đi chơi với bọn anh không?

- bọn anh sẽ làm cho em sung sướng??

- hahaha...

Tôi chán ghét nhìn cái lũ Thanh Niên Thế Hệ mới này, tâm trạng đang không tốt chẳng nhẽ lại túm đầu chúng nó rồi vả cho mỗi thằng vài cái, Cho chừa cái tội trêu ghẹo con gái đi....

Suy Đi nghĩ lại thì cũng không muốn gặp phiền phức, Tôi định bước đi thì một thằng Nắm lấy tay tôi..

- em định đi đâu? Không nghe thấy bọn anh nói gì à,????

Tôi đang định giơ tay vả cho thằng đó một cái thì có giọng nói hét lên từ phía đằng sau tôi.

- chúng mày mau bỏ cô ấy ra...

Tôi nghe thấy Tiếng nói đó thì quay lại nhìn, thì ra là anh bác sĩ kia. Nửa đêm rồi không biết đi đâu mà lại tới nơi này????

Anh ta đi Đến chỗ tôi rồi quát vào mặt bọn chúng.

- chúng mày muốn làm gì cô ấy hả? Có tin tao báo công an không???

Nghe anh ta nói đến từ báo công an mà tôi cũng cảm thấy buồn cười. Đợi công an tới nơi thì có lẽ chúng tôi cũng đã dập dụi rồi...

Mấy thằng kia giống như nó chẳng hề sợ câu nói ấy, chúng nó hất mặt thách thức.

- Mày ngon thì cứ báo đi, bố mày lại sợ quá..

Hai ba thằng khác lại bắt đầu thằng thì sờ tay thằng thì sờ mặt tôi, lúc này thì tôi điên lắm rồi định giơ chân đạp vào hạ bộ của chúng nó thì một lực đã kéo tôi Lùi lại phía sau. Anh bác sĩ kia lao lên đánh nhau với bọn chúng, lúc này tôi cứ nghĩ là bản thân mình gặp Soái Ca giữa đời thực.

Nhưng không phải các bà ạ, soái ca này thuộc dạng chân yếu tay mềm. Chỉ sau vài phút là đã ăn Mấy cái đấm vào mặt rồi...

Tôi nhìn Cảnh tượng phía trước thì thực sự không nỡ, Thế là lao lên đập vào mặt lũ kia một trận tơi tả....

Thằng thì ăn vả thằng thì dính ngay phát vào hạ bộ, thằng thì thôi quay như chong chóng. Anh bác sĩ kia chỉ biết trố mắt đứng nhìn, từ ngạc nhiên Chuyển sang kinh ngạc rồi khiếp sợ..

Bọn chúng nằm lăn dưới nền đất lạnh lẽo, thật đúng là một lũ ngu ngốc, cứ nghĩ phụ nữ thì ai cũng dễ bắt nạt hay sao. Chạm ngay vào tâm tư đang không tốt của bà, bà lại không cho chúng mày vỡ mặt mới lạ....

Tôi nhìn trên má của anh bác sĩ kia có vài vết bầm, dù sao thì anh ta cũng đã ra tay để cứu giúp tôi nên tôi nói với anh ta.

- anh bị thương rồi...

- Không sao đâu chỉ là vết thương nhỏ...

- anh về quán đi tôi sẽ giúp anh xem vết thương...

Nói rồi tôi cầm lấy tay người đàn ông đó lôi một mạch về quán. Khi tôi mở cửa ra đập vào mắt anh ta là bãi chiến trường mà ba đứa vừa mới bày biện..

- chỗ này vừa xảy ra chuyện gì vậy???

- tôi đang thất tình mà....

Tôi nhìn anh ta cười cười, anh ta thì nhíu mày dường như cảm thấy rất giận dữ...

- sao vậy? Vết thương làm anh đau à???
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, Tự nhiên tôi cảm thấy bối rối vì ánh mắt ấy....

- Tôi đã nói rồi, Nếu như buồn thì cứ khóc, rồi sau đó quên đi hết mọi thứ. Nếu em còn cố tình tự làm hại bản thân mình thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ...

Câu nói ấy khiến tôi ngẩn người, nhất thời còn chẳng biết mình đang làm gì và chuẩn bị làm gì...

Anh ta giằng lấy hộp bông băng từ tay tôi rồi tự sát trùng vết thương trên mặt, tự lấy băng cá nhân để dán lên vết thương mà không cần đến sự giúp đỡ của tôi....

Làm xong tất cả mọi thứ thì anh ta mở cửa đi về, thậm chí cũng không nói với tôi một lời nào. Tôi có cảm giác là người đàn ông này đang giận, nhưng giận vì điều gì mới được chứ???

Tôi và anh ta hai người xa lạ, chẳng có bất cứ một mối quan hệ gì nhưng anh ta lại luôn nói ra những lời nói khiến cho người khác phải khó hiểu...

Tôi suy nghĩ về người đàn ông này một lát thì cũng dừng lại, Bởi vì người lạ thì cũng mãi chỉ là người lạ, không thể nào khống chế suy nghĩ của tôi một thời gian quá dài được....

Đang dọn dẹp thì tôi nghĩ đến đám thanh niên hồi nãy, sợ là người đàn ông không biết tí võ nào kia ra ngoài đường sẽ bị bọn chúng chặn lại mà bắt nạt...

Dù sao thì anh ta cũng đã vì tôi mà Gây thù Chuốc oán với bọn nó, tôi không thể nào yên tâm mà ngồi trong nhà được....

Tôi vội vã chạy ra ngoài thì thấy người đàn ông đó vẫn chưa rời đi, anh ta đứng dựa lưng vào tường bên cạnh cửa quán, đôi mắt nhìn xa xăm...

Dáng vẻ này sao cô độc quá, Sao Buồn bã quá...

- sao anh còn chưa đi???

Tôi hỏi nhưng anh ta không trả lời, đôi mắt cũng không thể chuyển hướng... Cái dáng vẻ cô độc này khiến cho người ta cảm thấy vô cùng khó chịu....

Mãi một lúc lâu sau anh ta mới quay lại nhìn tôi...

- em lo lắng cho tôi à???? Có phải em thấy tôi là một thằng đàn ông vô cùng vô dụng hay không???

- không phải....

Tôi chỉ biết phủ nhận chứ cũng chẳng biết phải nói thêm bất cứ điều gì. Cứ mỗi khi đứng trước mặt người đàn ông này tôi lại không thể nào ăn nói rành mạch như hàng ngày được. Còn lý do là vì sao thì tôi thực sự không hiểu....

Tôi và anh ta ngồi cạnh nhau ở ngay trước cửa quán, Cả hai đều im lặng không ai nói với ai lời nào.

Chỉ có điều tâm trạng của tôi lúc này cảm thấy có một chút yên ổn. Bản thân sống hai mươi mấy năm nhưng chưa từng ngồi ngắm sao cùng một người nào đó, Đây là lần đầu tiên nên cảm giác có chút khác lạ...

Tôi vừa mất đi người yêu, mất đi một người cùng tôi trải qua 4 năm Thanh Xuân, mất đi Mối Tình Đầu...Không phải chưa từng rung động trước một người đàn ông nào đó ngoài Hoàng, Nhưng anh là người mà tôi sẵn sàng hi sinh tất cả mọi thứ. Nên trong thâm tâm của tôi luôn Coi Người Đàn Ông Đó là mối tình đầu của mình...

Tôi ngước mắt lên nhìn những vì sao trên trời, sáng lấp lánh thật đấy nhưng lại vô cùng xa xôi, không có cách nào có thể nắm bắt...

Cũng giống như tôi và hoàng, nhìn từ bên ngoài thì vô cùng hạnh phúc và ấm áp nhưng thực ra tất cả chỉ là dối trá, và đầy rẫy những sai lầm của tôi ở trong đó...

Bây giờ tôi biết phải nói thế nào với bố mẹ mình, Tôi đã từng rất tự tin nói với họ rằng Hoàng là một người đàn ông tốt, yêu thương tôi vô điều kiện...

Vậy mà.....

- nhớ anh ta đến vậy hay sao????

Câu nói của người đàn ông bên cạnh đưa tôi trở về thực tại, tôi không trả lời chỉ vô thức gật đầu..

- ngu ngốc....

Anh ta không thèm nhìn tôi mà nói ra hai từ lạnh lùng ấy, thực chất thì chẳng cần nói tôi cũng biết mình ngu rồi. Nhưng 4 năm cơ mà, Nếu quên dễ dàng như vậy thì đâu còn là tình yêu nữa...

- thằng đó tôi đã để ý lâu rồi, nó không phải là người tốt đâu...

- vậy tại sao anh không nói???

- giữa một thằng đàn ông cô yêu thương và một người đàn ông xa lạ thì cô chọn tin ai???

Đương nhiên là tôi sẽ chọn tin Hoàng mà không phải là người đàn ông này. Tôi không trả lời thì người đàn ông nó cũng đã tự nhận được câu trả lời, Anh ta lại tiếp tục nói...

- từ giờ hãy sống cho bản thân mình đi, đừng mong chờ vào bất cứ một ai. Bởi vì hạnh phúc chỉ có thể do cô tự tạo ra...

- ừ....

- hoặc là chọn tin tôi....

- ......

Sau câu nói đó thì cả hai lại cùng im lặng. Một lát sau thì anh ta đứng lên.

- Bây giờ tôi phải trở về nhà rồi.

- một mình sao???

- chẳng lẽ để cô đưa tôi về??? Cô nghĩ tôi yếu đuối đến như vậy??

- à Không phải đâu... Chỉ là....

- Cô không cần phải suy nghĩ nhiều, cũng đừng lo lắng cho người khác một cách quá đáng như vậy. Nhà tôi ở ngay phía bên kia đường thôi...

Anh ta chỉ tay về phía ngôi nhà mà cách quán của tôi chỉ có mấy bước chân, Hóa ra anh ta lại ở gần nhà tôi đến như thế. Thảo nào lại thành khách quen của quán...

- Thôi tôi đi về đây, cô vào trong đi....

Người đàn ông đó quay lưng bước đi, tôi vẫn đứng ở trước cửa quán nhìn theo anh ta, Tôi nhìn anh ta bởi vì nhận thấy sự cô độc trong từng bước chân ấy, cô độc giống như tôi hiện tại...

Tôi mở Cửa Bước vào bên trong, mà chẳng biết ở phía sau lưng có một người đàn ông đứng ở bên kia đường nhìn mình chăm chú....

Cánh cửa đóng lại, tôi bắt tay vào dọn dẹp để sáng mai còn bán hàng sớm, bởi vì với cái tình trạng quán sá bẩn như thế này thì chẳng ai muốn vào cả...

Đến 1h sáng thì mọi thứ đã xong xuôi, cũng chẳng có suy nghĩ là đi ngủ nữa nên tôi bắt tay vào pha chế nước dùng. Tâm trạng tệ như thế này thì chỉ có nấu ăn mới giúp tôi kéo lại được.

Vẫn tin là khi sáng ngày mai bình minh lên, mọi chuyện sẽ tốt hơn một chút, bản thân tôi cũng bớt ngu ngốc đi một chút, bớt tin người đi một chút.

Chương 7

Thất bại của người phụ nữ đó chính là để người khác cướp mất đi người đàn ông của mình. Còn thất bại của một thằng đàn ông chính là đánh mất đi người phụ nữ lúc nào cũng sợ mất họ. Vậy thì ai là người thiệt thòi hơn???

Ở cái xã hội này đến khi nào có thể kiếm được người phụ nữ hết lòng về mình? Nhưng còn để kiếm được một người đàn ông tốt và yêu thương mình thì thực sự không khó. Bởi vì sao? Bởi vì trong tâm của người phụ nữ ấy luôn hướng đến những điều tốt đẹp nên mới sợ mất đi người đàn ông của mình. Mà tâm tốt đẹp thì chắc chắn sẽ tìm được người đàn ông tốt đẹp.

Còn đối với cái thể loại mà lúc nào cũng săm săm để đi phản bội thì chắc chắn sẽ gặp kết quả không ra gì...

Tôi đã nghĩ như thế để quên đi Hình bóng của kẻ khốn nạn đó, nhưng nghĩ được còn làm thì lại là một chuyện khác...

Hôm đó là một ngày đẹp trời như bao nhiêu người khác, đôi chân lại không nghe lời lang thang đi đến trước cửa công ty của Hoàng. Đã chẳng định ghé vào rồi nhưng lại vô tình gặp giám đốc của anh ta ở bên ngoài, trước đây cũng có quen nên chào hỏi đôi ba câu...

- Em chào anh...

- Mai làm gì ở đây vậy em,??

- em tình cờ đi ngang qua thôi anh ạ...

- chuyện của em và Hoàng Anh đã nghe qua rồi, Anh thấy em làm như vậy Thực sự không đúng đâu...

Tôi nghe sếp của Hoàng nói câu đó thì giật mình, Tôi làm gì đâu mà không đúng. Người bị phản bội là tôi mà, sao nghe cứ giống như tôi mới là người phản bội vậy???

- Anh nói gì Em thực sự không hiểu???

- thôi nói ở đây không tiện, chúng ta vào quán cà phê bên đường nói chuyện đi. Dù sao mối quan hệ trước đây cũng thân thiết giống như bạn bè...

Tôi thực sự rất muốn biết người đàn ông đó muốn nói gì, và cũng rất muốn biết phía sau lưng tôi Hoàng là một kẻ tồi tệ đến mức như thế nào...

Tôi ngồi đối Diện người đàn ông đó, anh ta nhấp một miếng trà rồi nói với tôi.

- Anh có nghe Hoàng kể lại là em muốn chia tay với nó cũng đã từ rất lâu rồi, nó đã cố gắng níu giữ nhưng em nhất định không đồng ý. Em có người đàn ông khác rồi đúng không???

- Anh ta nói với anh như vậy à???

- hôm trước hai anh em đi nhậu nó có tâm sự, anh thực sự không nghĩ là em lại tuyệt tình như thế...

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy rất thương hại cho anh ta. Giỏi trong công việc thật đấy nhưng lại không giỏi về cách nhìn người. Một kẻ khốn nạn như thế mà cũng khiến cho anh ta tin tưởng, Thật sự quá đáng thương...

- Tại sao em không nói gì? Có phải tất cả đều là sự thật hay không??

- anh đã nghe để chuyện anh ta chuẩn bị làm đám cưới chưa???

- Anh có nghe, nó nói đám cưới này là do bố mẹ nó thúc ép chứ nó cũng không có tình cảm với người con gái đó. Nó vẫn còn nặng tình với em rất nhiều...

- anh bị lừa rồi...

Sau câu nói đó của tôi là thái độ ngạc nhiên của anh giám đốc ấy..

- em nói sao cơ???

- người vứt bỏ mối quan hệ này trước chính là anh ta chứ không phải là em. Bố mẹ anh ta khinh thường em không có bằng đại học, Cho dù em đang kiếm ra tiền. Họ khinh thường cả gia đình em, Anh có biết điều đó hay không..

- .....

- em đã vì anh ta mà tìm thêm người về giúp để đi học, những Chính Anh ta là người đã im lặng kết thúc mối quan hệ này mà đến cả một lời chia tay cũng không nói.

- ....

- Nếu Như Em thực sự là người muốn kết thúc mối quan hệ này trước thì lẽ ra bây giờ em phải có người đàn ông khác rồi chứ. Vậy tại sao em vẫn một mình còn anh ta thì lại chuẩn bị lấy vợ....

- tất cả những điều em nói đều là sự thật???

- em có thể đem cả danh dự của mình ra để thề. Tất cả những gì em muốn nói chỉ có như vậy, xin phép anh Em về trước....

Tôi chào Giám đốc của Hoàng rồi đi về, cách đây ít phút thôi tôi vẫn còn lưu luyến mối tình 4 năm nhưng bây giờ thì không còn nữa. Anh ta trơ cháo đến đáng sợ, đúng là không còn chút lương tâm của một con người nữa rồi...
Tôi trở về đến quán thì đã là bữa trưa, quán lại đang trong thời điểm đông khách. Và cũng như thường lệ anh bác sĩ kia đã có mặt, nhìn thấy tôi Anh ta cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt...

Tôi mệt mỏi ngồi xuống ghế, con Giang với con Huyền thấy tôi như thế thì chạy đến hỏi han.

- chị đi đâu về mà mồ hôi nhễ nhại ra như thế này???

- chị mới gặp giám đốc của thằng chó đó về..

- hả...

- là giám đốc của thằng Hoàng đấy, sau lưng tao nói tao chẳng ra cái gì. Đúng là thằng khốn nạn...

Tôi cay cú đập mạnh tay xuống bàn, một vài ánh mắt nhìn tôi giống như nhìn người ngoài hành tinh mới đáp xuống. Tôi cũng nhận ra mình đã làm hơi quá trước mặt người khác nên dùng lại... Chỉ có ánh mắt ấy là vẫn nhìn tôi chăm chăm....

Tôi đi lên phòng bỏ lại tất cả mọi thứ sau lưng, thật sự mệt mỏi chán nản đến mức không còn muốn nghĩ ngợi bất cứ điều gì...

Người đàn ông mà mình luôn tin tưởng, luôn coi là một thứ gì đó rất vĩ đại, bây giờ lại chẳng bằng một con sâu bọ rác rưởi...

Đến buổi tối khi đang sửa dọn dẹp quán thì ở bên ngoài có tiếng gọi..

Tôi đi ra Thì thấy Hoàng đang đứng ở bên ngoài..

- Anh Tới đây làm gì???

- Cô nói gì với giám đốc của tôi????

Ánh mắt anh ta nhìn tôi như muốn ăn thịt, trong Giọng nói của anh ta gầm gừ giống như con thú hoang dã bị trói lâu ngày...

- Tôi chỉ nói sự thật thôi mà, có chuyện gì sao???

- tại sao cô lại dám nói những điều vớ vẩn đó với giám đốc của tôi? Chúng ta đã chia tay rồi thì đường ai lấy đi đi, cô còn cố gắng phá đám tôi như vậy để làm gì???

- Tôi nghe người ta nói oan về mình lại không có quyền giải thích hay sao? Cũng nhờ như vậy mà tôi mới biết là mình vừa may mắn rũ bỏ được một thằng khốn đấy...

- im đi...

Anh ta giơ tay định tát tôi thì bàn tay anh ta bị một lực nắm chặt lại từ phía sau... Anh ta quay lại nhìn thì ngạc nhiên.- anh Phong, Anh làm gì ở đây vậy???

- là một thằng đàn ông thì không nên động tay động chân với phụ nữ mới phải chứ??? Sau này khi cưới em gái tôi về cậu cũng sẽ hành xử giống như một tên côn đồ như thế này hay sao???

Em gái?? Kết hôn?? Đầu óc tôi xoay vòng vòng theo mỡ hỗn độn mà Phong vừa nói ra....

Người mà Hoàng định kết hôn là em gái của anh ta hay sao????

Tai tôi ù đi Gần như chẳng nghe thấy bất cứ một điều gì nữa, chỉ nghe thoáng qua tiếng xin lỗi rối rít của Hoàng. Một lát sau thì anh ta đi khỏi, lúc này Chỉ Còn Mình Tôi và Phong...

- bây giờ em đã biết hết rồi đó, Có chuyện gì muốn hỏi tôi không????

Tôi quay lưng bỏ chạy, thực sự không còn muốn nghĩ đến bất cứ điều gì. Trên đời này còn có thể tin tưởng vào một người nào khác hay không? Hay ngoài bản thân mình ra thì không có bất cứ một sự tin tưởng nào có thể dành cho người nào đó nữa...

Đến gần 10 giờ đêm thì hai đứa nhân viên xin phép đi về, tôi cũng gật đầu đồng ý, bởi vì hai đứa nó còn có gia đình, bố mẹ đâu thể nào ở an ủi Tôi mãi được....

Mấy phút sau thì con Giang gọi điện nói là Phong đang đứng ở bên ngoài. Lúc đầu thì tôi cũng không bận tâm lắm, bởi vì dù sao anh ta cũng là anh trai của đứa đã cướp mất đi người đàn ông của tôi. Không cần thiết phải thân thiết với người như thế....

Tôi cố gắng quên đi hết mọi thứ rồi bắt đầu tìm hiểu thêm những công thức làm các món ăn khác, với hi vọng mở được nhà hàng...

Gần 2 giờ sáng tôi nhìn qua cửa sổ, trái tim khẽ run lên khi thấy người đàn ông kia vẫn đang đứng bên ngoài. Anh ta bị điên rồi hay sao????

Đến 3 giờ sáng anh ta vẫn chưa chịu đi khỏi đó, anh ta chắc định đứng tới sáng???

Tôi đi xuống bên dưới rồi mở cửa, chẳng hiểu sao nhìn anh ta lại cảm thấy đau lòng đến như thế...

- có phải em đang rất giận tôi hay không?

- tôi giận anh để làm gì? Giữa anh và tôi đâu có bất cứ một mối quan hệ nào??

- tôi biết...

- có thể nói cho tôi biết anh đã biết Hoàng và em gái anh quen nhau từ lúc nào hay không???

Anh ta im lặng ngồi xuống, ánh mắt lại nhìn về hướng xa xăm.

- con bé là em cùng cha khác mẹ với tôi. Căn nhà đó tôi đã rời đi từ lâu rồi. Tôi biết chuyện này chỉ mới khi gặp cô ở dưới quê thôi, Ba tôi gọi tôi về vì muốn tôi có mặt trong ngày gặp mặt đó. Khi ấy tôi mới biết người đàn ông này chính là người yêu của em gái mình....

- vậy tại sao lúc đó anh không nói với tôi???

- biết nói gì khi em chỉ coi tôi là người xa lạ...

Cuối cùng thì Tôi cũng lại chỉ biết im lặng, người đàn ông đó nói chuyện với tôi giống như đang tâm sự...

- ngôi nhà mà tôi đang ở hiện tại là ngôi nhà của riêng tôi. Còn ngôi nhà ba với dì và con bé đang ở thì cách đây cũng chỉ mấy cây số thôi.

- Vậy là em gái anh cũng ở ngay đây hay sao? Tôi thực sự rất tò mò là họ đã quen nhau từ lúc nào??? Có phải cái sừng trên đầu tôi đã quá dài rồi hay không? Nếu như đã có người con gái khác thì còn đưa tôi về ra mắt làm gì? Muốn cả gia đình họ cùng sỉ nhục tôi à????

- em hãy tỉnh táo lại đi, Đừng cứ mãi suy nghĩ đến người đàn ông đó...

Tôi lại hỏi Phong...

- người đàn ông tồi tệ như vậy tại sao anh không ngăn cản anh ta lấy em gái mình.

- tôi và họ và họ đâu có thân thiết tới như vậy???

Câu nói ấy sao tôi nghe cay đắng quá. Dì Ghẻ Con Chồng Làm sao có thể hòa hợp. Anh em cùng cha khác mẹ của mấy khi yêu thương nhau đâu cơ chứ. Chắc phải có lý do nào đó mới khiến cho người đàn ông này phải ở một mình..

Chương 8

Những ngày sau đó trôi qua rất đỗi bình thường và chẳng có gì đặc biệt. Nỗi đau trong lòng tôi cũng vơi đi một chút..

Hôm đó là một ngày vắng khách, Phong đến quán tìm tôi lúc gần 10h đêm.

Mấy hôm anh ta lặn mất tăm đến cả nhìn thấy một vài phút cũng không có. cứ ngỡ anh ta đã biến mất khỏi cái thành phố này rồi.

- Mai, tôi có truyện muốn nói với em.

- có chuyện gì vậy????

- mai là đám cưới của Hoàng, Em có muốn cùng tôi tới đó không???

Tới đó ư??? Nhưng tới để làm gì chứ? Tới để chứng kiến bọn họ hạnh phúc bên nhau, để bản thân đau đớn dằn vặt à??? Anh ta Đang nghĩ đến điều điên rồ gì vậy????

- tôi không muốn, Với lại anh ta cũng đâu có mời đâu mà tới???

- đi cùng tôi....

- .....

- Tôi muốn em rồi đó cùng tôi với tư cách là người yêu của tôi.

- anh bị điên à???

Đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra được. Từ hai người yêu nhau bỗng trở thành kẻ thù. giờ thì từ hai người xa lạ lại chỉ vì đám cưới của kẻ thù mà phải trả vờ yêu nhau. Vớ vẩn...

Tôi quay người định đi vào trong nhà. Tên này chắc khám cho nhiều bệnh nhân quá nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi..

- em đứng lại đó cho tôi...

Tôi bỏ mặc anh ta mà bước tiếp, rồi đột ngột dừng lại vì tiếng hét sau lưng.

- nếu em muốn trả thù, tôi chấp nhận để em lợi dụng...

Tôi quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, nó có chút đau sót, có chút khổ sở..Anh ta đang nghĩ gì???

Bản thân tôi chưa từng nghĩ đến truyện sẽ trả thù, bởi vì sự trả thù cũng chẳng thể nào khiến cho con người ta cảm thấy vui hơn được. Nó đâu có khác gì một con dao hai lưỡi, nếu như người khác đau thì bản thân chắc chắn cũng sẽ bị thương mà thôi....

- em suy nghĩ đến đâu rồi, nói cho tôi biết đi...

- Tôi thực sự không hiểu lý do vì sao anh phải làm như thế, giữa tôi và anh bạn bè không phải người quen thì không? Anh đâu cần phải làm những điều hao tâm tổn sức như vậy...

- .....

Người đàn ông đó chăm chú nhìn tôi mà không nói bất cứ lời nào, Tôi cảm thấy thực sự rất mệt mỏi bởi cái ánh nhìn ấy nên định đi vào trong.

Nhưng chỉ mới đi được vài bước thì cánh tay bị nắm chặt. Người đàn ông đó kéo mạnh tôi vào lòng rồi ôm chặt...

Mặc kệ tôi vùng vẫy, mặc kệ tôi đấm đá Anh ta nhưng anh ta vẫn dùng sức để giữ chặt lấy tôi. Thời khắc này so với cái thời khắc mà anh ta bị mấy thằng thanh niên choai choai kia đánh sao mạnh mẽ quá, Tôi thực sự không thể nào thoát ra khỏi cái vòng tay ấy...

- em im lặng đi có được không? Tôi thực sự quá mệt mỏi rồi...

- Ai làm gì mà anh mệt mỏi, có bỏ ngay tôi ra không thì bảo...

- tôi không muốn....

Tôi lấy chân dẫm mạnh vào chân của Phong, nhưng anh ta vẫn không hề có ý định bỏ tôi ra, anh ta đúng là một kẻ điên rồi...

- Im lặng đi, một chút thôi.... Chỉ một chút thôi. Nếu không có thể tôi sẽ chết mất...

Câu nói ấy nghe sao Nhói lòng quá, khiến cho tôi mải suy nghĩ đến quên mất cả cử động. Nó có ý nghĩa gì, người đàn ông này Rốt cuộc bị làm sao vậy???

- Mai à???? Tôi đã lỡ thương em mất rồi, Bây giờ tôi biết phải làm sao đây???

Phong buông tôi ra, đôi mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi...

- từ giờ tôi sẽ bắt đầu theo đuổi em, tôi nhất định không bỏ cuộc....

Nói xong cô ấy thì Phong quay lưng bước đi khỏi cửa quán, Tôi nhìn theo anh ta với những loại Tâm Trạng Hỗn Độn khi không có cách nào định nghĩa....

Sáng hôm sau khi quán còn đang đông khách thì lại thấy anh ta tới, trên tay mang theo một túi đồ....

- anh lại tới đây làm gì???- hôm qua tôi đã nói với em rồi....

- Anh biến đi, tôi đã quên cái kẻ khốn nạn ấy rồi. Bây giờ không muốn đến đó nữa.....

Người đàn ông này chẳng hề tỏ một chút thái độ khó chịu nào sau câu nói ấy của tôi. Anh ta còn mặt dày đến mức kéo tay tôi đi vào trong phòng mặc kệ Ánh mắt của bao nhiêu người đang nhìn....

- anh bỏ tay tôi ra đi, Đã bảo là không muốn tới đó rồi mà....

- em muốn bản thân mình hạnh phúc khi đứng trước mặt họ hay mãi mãi chỉ là kẻ thất bại???

- chuyện này thì đâu có liên quan gì????

- thằng đó nó chỉ là một thằng trưởng phòng công ty quảng cáo bình thường thôi??? Nhưng còn tôi, em biết tôi là ai không???

- anh là ai Làm sao tôi biết được.

- tôi chính là trưởng khoa ngoại của bệnh viện thành phố này đấy, Nếu em là người yêu tôi thì chắc chắn sẽ không có bất kỳ ai dám khinh thường em nữa....

- tôi không sợ bị người khác khinh thường, nên anh không cần phải lo đến chuyện đó. Tôi còn không muốn trả thù thì việc gì anh cứ phải xoắn lên như thế. Anh làm ơn đi Tôi bận lắm, Tôi còn phải để dành thời gian kiếm tiền chứ không có hơi đâu mà quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn đó đâu.....

Tôi hất tay phong ra, anh ta đúng là phiền phức mà....

- Tôi chỉ muốn được ở bên em....

Một lần nữa tôi lại phải quay lại nhìn vào cái khuôn mặt đáng ghét ấy...

- Bây giờ anh muốn gì thì mới để cuộc sống của tôi bình yên đây? Yêu đương cái quái gì khi tôi mới bị người ta phản bội...

- tôi không xúi giục em trả thù, Tôi làm tất cả chỉ để em nhìn thấy là tôi có thể ở bên cạnh em thôi. Tôi có thể cho em hạnh phúc, có thể bảo vệ em cho dù có bao nhiêu sóng gió....

- Dẹp đi....

Tôi Để mặc phong cứ đứng đó mà đi thẳng ra quán, cái giang nhìn thấy tâm trạng của tôi u ám như vậy thì nó hỏi nhỏ..

- anh ấy đến tìm chị có việc gì vậy????

- tên điên đó muốn tao đến dự đám cưới của thằng Hoàng....

- Vậy thì tốt quá rồi...

- Mày điên à, đến nhìn bọn chúng hạnh phúc để mà tức chết à????- chị đúng là chẳng hiểu gì cả. Chị đi cùng anh Phong tới đó đi để cho mẹ con nhà nó biết là Chị có thể tìm được người đàn ông tốt gấp vạn lần nó. Anh Phong là bác sĩ giỏi ở thành phố đấy...

- Thôi tao không đi đâu....

Con Huyền Không biết từ đâu lao tới cũng nhảy vào nói...

- Chị ơi em thấy chị Giang nói đúng đấy, Nhưng mà khi tới đó chị phải ăn mặc thật đẹp cho chúng nó lác mắt...

Tôi thấy hai đứa chúng nó nói cũng có lý, nhưng khi nãy đã tuyệt tình từ chối ý tốt của người đàn ông đó rồi thì giờ quay lại nói đồng ý có phải quá quê hay không???

Chẳng để tôi suy nghĩ gì thêm hai đứa đó đẩy tôi vào bên trong phòng, Tôi nhìn thấy trên tay Phong đang cầm một cái váy rất đẹp, và cả một đôi giày đính đá vô cùng tinh xảo nữa...

- tất cả những thứ này là sao???

- Tôi muốn ngày hôm nay Em trở lên xinh đẹp nhất, tất cả những thứ này đều là do một tay tôi lựa chọn...

Anh ta đặt những thứ đó lên tay tôi rồi đi ra ngoài...

- tôi đợi em....

Tôi cầm những thứ đẹp đẽ xa hoa ấy trên tay mà cứ ngập ngừng, bản thân Nửa muốn tới nữa không muốn tới. Chỉ sợ tình cảm mà mình cố gắng để nén trong lòng mấy ngày hôm nay bùng phát, chỉ sợ là bản thân mình có những hành động khiến cho mình phải xấu hổ trước đám đông. Chỉ sợ bản thân mất khống chế mà lao tới đập chết thằng khốn nạn đó.....

Nhưng rồi tôi cũng quyết định, tôi thấy cái Giang cái Huyền nói cũng đúng, tôi phải để cho mẹ con nhà nó thấy là trên đời này còn có rất nhiều người tốt yêu thương tôi....

Mặc lên người chiếc váy ấy, đi đôi giày ấy tôi suýt chút nữa còn không nhận ra mình. Đúng là câu nói Người đẹp vì lụa luôn đúng trong mọi thời đại, Thực sự nó quá lộng lẫy, quá ảo diệu....

Tôi từ trước đến giờ luôn theo đuổi Phong Cách giản dị, vừa tiện cho công việc lại vừa thoải mái. Bây giờ mới biết là bản thân mình khi trong một chiếc váy cầu kỳ lại xinh đẹp đến như vậy....

Tôi chọn màu son đỏ cherry để phù hợp với chiếc váy. Khi bước chân ra ngoài thì biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tôi, Điều này khiến cho tôi có chút Ngại Ngùng....

Phong nhìn tôi mỉm cười, Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của người đàn ông ấy. Nói Ấm Áp đến lạ thường...

- Em thực sự rất xinh đẹp....

Anh ta nắm lấy tay tôi đi ra ngoài, một chiếc xe hơi sang trọng đã đỗ sẵn ở đó...

- chiếc xe này anh thuê à???

Nhìn thái độ của Phong tôi biết là câu hỏi vừa rồi Rất ngớ ngẩn, cũng chỉ tại tôi thấy giá trị của chiếc xe này khá lớn. Theo như hiểu biết sơ qua của tôi thì nó cũng phải trên 2 tỷ....

- em không cần phải hỏi những chuyện không liên quan, Cho dù là của tôi hay đồ đi thuê thì tôi cũng sẽ đưa em tới đó và tuyệt đối sẽ không khiến em phải mất mặt....

Ừ đúng là bản thân tôi chẳng cần quan tâm đến chuyện cái xe này là của anh ta hay là của người khác, cứ đi theo anh ta là được rồi...

Đến nơi thì cũng gần 10h trưa, nơi tổ chức hôn lễ là một khách sạn sang trọng nhất nhì thành phố.

Gia đình vợ tương lai điều kiện thế này cơ mà, đứa bán phở như tôi đúng là không đủ cửa rồi...

Tôi cố gắng tự biến mình thành một tiểu thư Đài các với những bước đi khan thai uyển chuyển, bỏ lại tất cả những vội vã tất bật của công việc buôn bán lại phía sau. Ngày hôm nay tôi muốn mình phải đẹp, phải thật đẹp.

Bố mẹ chồng hụt và người yêu cũ đang đứng ở bên ngoài tiếp khách. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt không thiện cảm, nhưng bởi vì thấy tôi đi cùng phong nên không dám có thái độ gì...

Mẹ thằng Hoàng nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng nói với tôi..

- mày tới đây làm gì???

Tôi vui vẻ nói với bà ta...

- kìa bác, một con người có học thức ai lại ăn nói kiểu đó. Khách tới dự đám cưới của con trai mình mà lại xưng mày tao, phải nói là gia đình bác có học thức có văn hóa thật đấy...

Bà ta thấy tôi nói như vậy thì tức sùi bọt mép..

- mày.. Mày....

Có lẽ thằng Hoàng sợ mẹ nó sẽ lao vào đánh tôi khiến cho nó mất mặt Nên nó đã nắm chặt lấy tay mẹ nó ra hiệu là thôi không nói nữa.... Tôi nhìn nó cười nhạt, bàn tay cũng nắm lấy tay Phong chặt hơn một chút rồi bước vào bên trong.

Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi tôi Và Phong bước vào đến bên trong sảnh của khách sạn rồi thì Hoàng chạy theo gọi.

Tôi và Phong nghe thấy tiếng anh ta thì cũng đứng lại rồi nhìn anh ta, Anh ta muốn gì???

- anh Phong, Tại sao anh lại đưa cô ta tới đây. Anh và cô ta có quan hệ gì...

- tôi mà Mai có quan hệ gì thì liên quan gì đến cậu.

Cùng với câu nói ấy là cái nắm tay rất chặt, cái nắm tay ấy như muốn giúp cho tôi có thêm sức mạnh để đối mặt.

Anh ta lại quay sang tôi với ánh mắt đục ngàu.

- cô mau về đi. nếu để cho vợ tôi nhìn thấy thì không hay đâu.

tôi khẽ cười.

- có gì đâu mà không hay??. trước sau gì tôi cũng thành chị dâu của cô ấy, trước sau gì cũng gặp. Chi bằng gặp luôn hôm nay chẳng phải tốt hơn sao???

- cô....

Chẳng thèm nghe anh ta nói tôi cầm tay Phong kéo vào bên trong luôn. Tôi cứ ngỡ đây chỉ là màn kịch nhưng hình như Phong không coi là như thế. Anh ta kéo tôi đi khắp nơi chào hỏi bạn bè anh em.

Tôi không biết làm gì ngoài cười với họ, cười lâu cười nhiều muốn méo cả mặt. Tên điên này tưởng tôi là người yêu hắn thật hay sao???

- này, anh và tôi đâu phải yêu đương thật. Chào gì chào lắm thế...

- đừng quên thân phận của em bây giờ. Nó lớn quá người ta nghe được không hay đâu.

Tôi thấy một vài người đang nhìn mình thì lại phải tiếp tục cười. Đúng là ngang trái mà...

Anh ta thấy tôi không dám phản ứng gì thì được đà làm tới, kéo tay tôi đến chỗ cô dâu luôn. Cô dâu vừa nhìn thấy tôi thì tắt ngấm nụ cười...

- cô....cô....

- đây là bạn gái anh....là chị dâu tương lai của em...

- cái gì???

cô ta gần như hét lên, xem ra lễ cưới hôm nay sẽ rất thú vị.

Cô ra nghiến răng nhìn tôi như muốn giết chết tôi vậy. uầy, hiền lành xinh xắn như tôi thế này không yêu, lại đi yêu một cái đứa mà vừa nhìn đã thấy mắt Long sòng sọc, thật chẳng biết mắt mũi của gia đình anh ta để ở đâu nữa....

Phong lại bắt đầu kéo tay tôi đi chỗ khác, đi được vài bước thì tôi hỏi anh ta...

- Nhà anh điều kiện lắm đúng không???

- cũng không có gì nhiều, có ba cái dãy trọ với lại một công ty bất động sản mà ba Anh đang quản lý.

- bảo sao mà anh ta lại chạy theo em gái của anh, như vậy thì làm sao mà tôi đủ cửa để làm vợ anh ta kia chứ....

- Nhưng nếu như em lấy anh thì tất cả những thứ đó đều sẽ thuộc về em.

Tôi im lặng chẳng nói gì, mối quan hệ giữa tôi và người đàn ông này còn chưa xác định thì nói gì đến chuyện kết hôn. Tôi cũng không muốn vì trả thù mà bán đi Thanh Xuân hay tình yêu của mình thêm một lần nào nữa...

- cũng không cần phải trả lời ngay, từ từ suy nghĩ cũng được...

- không cần, tôi sẽ đi tìm một đứa con gái để yêu chứ đàn ông các người giờ không thể tin tưởng được...

- Em bỏ ngay cái suy nghĩ ấy đi, vì tôi sẽ không bao giờ cho phép đâu...

Anh ta trừng mắt nhìn tôi, tự nhiên tôi lại cảm thấy hơi sợ. Anh ta nắm chặt lấy tay tôi kéo đi một cách thô bạo, Tên này lại bắt đầu điên rồi....

Tôi đứng trước một người phụ nữ và một người đàn ông trung niên. Tôi nhìn thấy nét ngạc nhiên trên khuôn mặt của họ...

- Sao bây giờ con mới tới, còn cô gái này là ai???Họ hỏi Phong nhưng lại nhìn chăm chú vào tôi, tôi thực sự cảm thấy hơi khó chịu bởi ánh mắt ấy...

Bàn tay tôi lại bị bàn tay Phong nắm chặt, anh ta thản nhiên nói với hai người họ..

- Cô ấy là người yêu của con, sau này sẽ là con dâu tương lai của ba mẹ.... Hôm nay con đưa cô ấy tới đây là để chào hỏi ba mẹ trước. Mấy hôm nữa con sẽ đưa cô ấy về nhà chào hỏi chính thức....

Tôi không nghĩ phản ứng của mẹ anh ta lại như thế, dù Đây chỉ là mối quan hệ giả vờ như câu hỏi của bà ấy khiến cho tôi cảm thấy rất tổn thương. Bà ấy nhìn tôi xong rồi hỏi...

- cô gái này có phải là bác sĩ làm chung với con không???

- Cô ấy không phải là bác sĩ...

Bà ta nhăn mặt..

- vậy cô ấy làm ở công ty nào???

- cô ấy bán phở...

- cái gì? Sao con lại có thể có ý định lấy một đứa con gái bán phở về làm vợ có chứ....

- chuyện của con con chỉ thông báo qua để ba mẹ biết thôi. Hai người đừng nghĩ sẽ xen được vào chuyện này, bởi vì con tuyệt đối sẽ không cho phép...

Tôi được anh ta bảo vệ trước những lời nói cay đắng của mẹ anh ta. Mặc dù thái độ của anh ta đối với mẹ kế không mấy lễ phép Nhưng tôi biết chắc chắn phải có lý do sâu xa nào đó nằm sau những lời nói mà anh ta dành cho bà ấy. Ba của anh ta lúc này mới lên tiếng..

- có chuyện gì để lần sau đưa con bé về nhà rồi nói tiếp. Ở đây không tiện nói những chuyện này. Hôm nay là lễ cưới của em gái con nên để tâm trạng tốt đi...

- Con biết rồi thưa ba.

- còn nữa, Tối nay con lên về nhà bởi vì ông bà thông gia tối nay sẽ ở lại nhà của ta. Nếu thực sự xác định thì tối nay đưa con bé về nhà chơi luôn...

Hình như mọi chuyện đi quá xa rồi thì phải, tôi cùng Phong tới nơi này chỉ là để cho Hoàng nhìn thấy không có anh ta tôi vẫn sống rất tốt chứ tôi đâu có ý định lấy Phong đâu mà về ra mắt. Vậy mà anh ta lại cố tình gật đầu nhận lời, anh ta còn thậm chí không hỏi qua tôi muốn dù chỉ là một tiếng....

Anh ta chào ba mẹ của mình rồi kéo tôi đi ra bàn để dự tiệc, khi đi khuất khỏi chỗ hai người họ tôi mới nói với anh ta.

- anh bị điên à? Sao anh lại dám nhận lời sẽ đưa tôi về đó ra mắt chứ. Tôi với anh không phải người yêu thì ra mắt cái quái gì? Đồ điên...

- Thôi mà, đừng gây truyện.

Ơ lại vô lý nhỉ, rõ ràng anh ta có lỗi mà giờ mình lại thành có lỗi. Nếu không phải ở đây không tiện thì tát cho mấy phát sấp mặt luôn chứ không đùa.Tôi ngồi cạnh anh ta mà ánh mắt như muốn phóng hàng ngàn viên đạn. Ổn định chỗ ngồi đâu đấy thì nam chính với nữ chính bước vào. Uầy tay trong tay tình cảm quá cơ.

Mà tđn mắt chú rể cứ liếc liếc về phía nữ phụ là tôi kiểu lo lắng sợ sệt. Đang lo tôi phá đám cưới hay gì???:))))

Khách khứa mỗi lúc một đông, nhìn sơ sơ cũng cả mấy trăm bàn. Phong ngồi bên cạnh chẳng có bất cứ phản ứng gì, riêng tôi thì thực sự tò mò. Khách chắc chắn đa số của nhà gái rồi, nhà trai chắc vài bàn là cùng. Còn chi phí có lẽ cũng của nhà gái, chứ nhà thằng Hoàng thì không thể tổ chức xa hoa như thế này được.

Một bàn tiệc này cũng cả chục triệu chứ không phải ít. Tôm càng xanh với cua hoàng đế cơ mà :)))

Thấy tôi cứ nhìn ngang lại nhìn dọc như thế thì tên bác sĩ kia bắt đầu khó chịu.

- em ngồi im đi, người ta đang nhìn.

Tôi sau đó cũng ngồi im thật, đôi mắt lại chăm chăm nhìn lên phía hôn trường. Hai kẻ đó vẫn tay nắm chặt tay, hạnh phúc lắm thì phải.

Thực sự thì cô gái kia chẳng hề có lỗi, mà lỗi là do thằng Hoàng và bố mẹ của nó. Chia tay rồi thì thôi coi như không duyên không phận đi, nhưng mà tôi chỉ ấm ức mỗi cái là không biết chúng nó đã quen nhau từ lúc nào...

MC bắt đầu chương trình, tôi cũng bắt đầu tập trung vào phần ăn uống.

Phong cẩn thận gắp cho tôi từng miếng nhỏ. Tôm cũng bóc vỏ giúp luôn, hành động quan tâm này thực sự khiến trái tim đang bị tổn thương của tôi cảm thấy ấm áp...

- ăn đi.

- tự ăn được mà.

- tôi muốn quan tâm em.

Tự nhiên Phong cười. Chết tiệt, cái nụ cười này đúng là mê hoặc điên người. Tôi cứ thế ngây người nhìn anh ta rồi ngớ ngẩn cười lại. Anh ta xoa xoa đầu tôi như đang xoa đầu một đứa trẻ, đúng là mất mặt quá mà....

Hôn lễ kết thúc tốt đẹp, chỉ thấy thương cô gái kia vì lấy nhầm thằng khốn nạn. Nhưng thực sự mà nói lòng thương của tôi lúc đó là một điều sai lầm, những đau thương sau này trong cuộc sống của tôi lại là do chính cô ta và cả gia đình thằng khốn kia tạo ra.

Hai đứa chúng nó bắt đầu ra cửa để tiễn khách, tôi lại được Phong nắm tay dắt ra ngoài. Cả nhà đó cứ hằm hè nhìn tôi, cứ nhìn đi, nhìn cho mù mắt luôn đi mấy kẻ khốn nạn.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tươi tắn nhất để chào bọn họ, đáp lại tôi là những cái nhìn khó chịu.

Tôi vui vẻ cùng Phong bước ra xe đi về, cảm giác này đúng là thoải mái thật, rồi các người sẽ phải tức chết.

Tôi cùng Phong trở về quán, trên đường đi Phong có dặn dò.

- giờ về nhà nghỉ ngơi đi, chiều anh qua đón.

- đón gì???đón đi đâu???

Phong lấy tay cốc nhẹ vào đầu tôi một cái rồi mắng.

- em quên ba anh đã mời em tới nhà ăn cơm hay sao???

- nhưng mà....

- tối nay cậu Hoàng đó cũng tới.

Tôi nhìn thấy nét mặt có chút lạnh lẽo của Phong, rốt cuộc anh ta đang muốn làm gì vậy???

- anh....tại sao anh phải tốn công tốn sức vì tôi như vậy???

Không gian xung quanh trở nên im lặng đến đáng sợ. Một lúc lâu sau anh ta mới nói.

- những kẻ làm tổn thương em, đều sẽ phải trả giá.

Chỉ đơn giản là một câu nói dù chưa được thực hiện, nhưng cũng khiến cho tôi cảm thấy quá đỗi ngọt ngào.

Chương 10

Tôi bước chân Vào trong nhà mà nghe lòng mình nặng trĩu. Bản thân chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải tìm cách trả thù người đàn ông mà tôi đã coi như cả mạng sống...

Cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày người đó lại coi mình như người xa lạ, chưa từng nghĩ có ngày anh ta sẽ nắm tay người con gái khác ở trên Hôn Trường. Chưa từng nghĩ vợ người đó lại không phải là tôi...

Ừ thì mạnh mẽ, nhưng nỗi đau đó mấy ai thấu hiểu được....

Tôi như Kẻ ngớ ngẩn ngồi thẫn thờ trong quán, nước mắt bỗng rơi Mặc dù không muốn.... Cho dù bên ngoài kia có biết bao nhiêu người đàn ông yêu thương tôi nhưng nói đến chuyện chấp nhận ngay là điều không thể....

Liệu tôi có nên tới nhà của Phong hay không? Tôi thực sự không đủ can đảm chứng kiến họ ân ái hạnh phúc bên nhau, thực sự không thể nào làm được điều đó....

Cái Giang với cái Huyền tranh thủ chạy vào bên trong nói chuyện với tôi, cũng may là có hai đứa chúng nó. Thế mới nói người xa lạ mình không mấy quan tâm lại quan tâm mình hơn cả người mình coi là tất cả...

- Hôm nay chị tới đó thế nào rồi, ổn không???

- Không ổn chút nào, thực sự đau lòng lắm...

- Cố lên chị...

- Nếu không cố thì biết làm thế nào nữa...

- Anh ta không xứng đâu - cái Huyền nắm lấy tay tôi rồi an ủi...

- Ừ chị biết rồi....

Cái Giang thấy tôi khóc thì đưa tay lên lau nước mắt cho tôi nó cũng mếu máo...

- hãy trở lại là chị vui vẻ của trước đây đi có được không? Đừng Khóc....

Hai đứa chúng nó ôm lấy tôi, thực sự ngay lúc này tôi rất thèm vòng tay của ba mẹ. Nhưng lại không dám nói với họ những điều mà tôi đang phải trải qua....

Tôi im lặng ở trong vòng tay hai đứa nó mà khóc, mãi sau tôi mới hỏi ý kiến chúng nó về chuyện đến nhà Phong.

- ba mẹ của Phong nói tối nay muốn mời chị đến nhà ăn cơm. Nhưng mà thằng Hoàng với mẹ của nó cũng ở đấy, chúng mày bảo chị có lên tới đó không???

Hai đứa chúng nó ra vẻ cũng suy nghĩ lâu lắm rồi mới trả lời...

- chị đi đến đó cùng anh Phong mà, Anh ấy sẽ bảo vệ chị...

- Vấn đề không phải là bảo vệ hay không? Bởi vì chẳng có ai có thể nào động chạm đến chị. Chị chỉ sợ khi nhìn thấy chúng nó hạnh phúc bên nhau lại không kiểm soát được bản thân, lúc đó vừa khổ Phong lại vừa khổ chị.

- chị đừng có suy nghĩ nhiều như thế, chị phải chứng minh cho bọn nó thấy được sự mạnh mẽ của mình...

- bây giờ chị đi shopping mua sắm đi, phải ăn mặc thật lộng lẫy vào - cái Huyền lại nói với tôi một lần nữa về chuyện ăn mặc...

Mấy chị em đang nói đến chuyện đó thì ở bên ngoài có shipper gọi, tôi đi ra thì nhận từ tay anh qua một thùng hàng, Ngạc nhiên lắm nên tôi mới nói với anh ta..

- xin lỗi nhưng tôi đâu có đặt hàng, Có sự nhầm lẫn nào không???

- người khác đặt nhưng địa chỉ giao là ở đây ạ. Chị có đúng là Nguyễn Ngọc Mai không???

- Đúng là tôi....

- gói hàng này không có thu hộ nên chị cứ nhận đi, phiền chị cho xem chứng minh thư nhân dân...

Tôi lấy chứng minh thư cho anh shipper đó xem rồi nhận gói hàng mà trong lòng không ngừng thắc mắc, nó là cái gì vậy???

Mang vào tới trong phòng thì ba chị em ngồi lại mở ra xem, cả ba cùng kinh ngạc khi thấy đó toàn là đồ trang sức quần áo và giày dép....

Có 1 chiếc váy voan nhẹ nhàng giản dị nhưng lại vô cùng sang trọng. Đôi giày cao gót gắn pha lê xung quanh nhìn rất trẻ trung năng động. Bông tai dây chuyền rồi cả vòng tay nữa, gói hàng này thực sự giá trị của nó không phải là nhỏ....

Món đồ cuối cùng tôi lấy ra từ thùng Hàng vừa nhận đó chính là một chiếc túi xách hiệu h&m. Ai là người gửi nó tới đây?

Tôi còn đang băn khoăn suy nghĩ thì có tin nhắn gửi tới qua Messenger...- Em nhận được đồ chưa, nhớ mặc nó nhé vì chiều nay anh sẽ ghé qua đón sớm....

Những món đồ này là của Phong gửi tới, giá trị của nó lớn đến mức tôi còn chẳng bao giờ nghĩ tới là bản thân mình sẽ mua một lúc cả hơn chục triệu tiền đồ như thế này, toàn là hàng hiệu....

Bản thân chỉ là một đứa bán phở, một tháng phải lo tiền cho nhân viên, tiền thuế, rồi mua sắm các thứ trong quán. Còn cả tiền chi trả hàng ngày mua nguyên vật liệu. Cho dù cả tháng có kiếm ra vài chục triệu cũng không nghĩ là mình sẽ mua sắm những thứ đổ xa hoa này...

Tôi nhắn Tin lại cho anh ta...

- tôi có đồ rồi, anh mua mấy món này ở đâu thì mang gửi lại cho người ta đi. Giá trị lớn như thế này tôi không nhận đâu....

- nếu như em không nhận nó thì có thể đem vứt bỏ tùy ý, đồ tôi đã tặng cho em rồi thì tuyệt đối sẽ không lấy lại..

- Anh bị điên à???

- những lúc nghĩ đến em tôi mới bị điên đấy, còn bình thường tôi tỉnh táo lắm...

- .....

Tôi chẳng biết phải nói gì với anh ta nữa, còn đang loay hoay với cái đống đồ này thì anh ta lại Gửi tin nhắn tới...

- em chuẩn bị đi, một tiếng nữa tôi sẽ qua đón....

Tôi Ném cái điện thoại vào góc giường rồi nằm xuống, cái Huyền với cái Giang cũng thúc giục...

- Anh ấy đã lỡ mua rồi thì chị cứ mặc đi lần sau nói anh ấy nên hỏi ý kiến mình là được mà. Chứ Bây giờ anh ấy là đàn ông mua đồ mà đem trả lại thì chẳng còn thể diện gì nữa chị ạ. Chị nhận tấm lòng của anh ấy lần này cũng không sao đâu....

Thấy hai đứa nó nói như vậy tôi cũng tặc lưỡi cho qua một lần, Nhưng Chỉ lần này thôi chứ lần sau tôi chắc chắn sẽ nói anh ta không được phép mua những thứ đồ như thế này nữa....

Tôi mặc chiếc váy ấy, đi đôi giày ấy, đeo tất cả những đồ trang sức mà anh ta mua cho. Tôi ngắm nhìn mình trong gương, lại có chút không quen thuộc....

Con người tôi bình thường giản dị là thế mà bây giờ lại có giây phút sang trọng như thế này. Có phải tôi đã quá ngược đãi bản thân rồi hay không???

Nhớ những ngày tháng trước đây luôn dành tiền để cho thằng Hoàng đi học, đến một cái váy hàng hiệu cũng không dám mua, một đôi giày hàng hiệu cũng chẳng nghĩ đến chuyện sẽ sắm.... Thật quá bất công với bản thân rồi....

Tôi lại ngước nhìn giá trị của đống đồ trên người mình mà không khỏi lắc đầu buồn chán. Lỡ mặc lên người rồi thì thôi lấy tiền trả lại cho người đàn ông đó vậy. Đúng là quá tốn kém mà.....
Một tiếng sau anh ta tới đón thật, Tôi bước ra mà cả cái quán ngước nhìn mình. Mấy người khách quen nhưng cũng như khách lạ trầm trồ nhìn tôi. Cái Giang cái Huyền nhìn tôi mà tí nữa thì rớt cả hàm vì quá kinh ngạc....

Tôi thực sự xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, lộng lẫy quá cũng là một cái tội thì phải....

Phong nhìn tôi lại nở nụ cười rạng rỡ, Dạo này người đàn ông đó rất hay cười, không còn cái khuôn mặt u ám như trước đây tôi đã từng thấy....

Vừa bước chân lên xe Tôi đã hỏi Phong...

- anh ghi hóa đơn tất cả những thứ đồ đã mua cho tôi ngày hôm nay đi, Tôi sẽ trả tiền....

Phong Quay lại nhìn tôi với cái nhìn chứa đầy sự khó chịu.

- thực sự muốn trả??,?

- Đúng vậy...

- cũng được, Lát nữa tôi sẽ cho em số tài khoản. Những món đồ này giá trị của nó cũng không nhiều, hơn 20 triệu thôi....

- cái gì???? Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như thế mà trả cho anh chứ????

- nếu như cảm thấy không thể trả thì đừng trả, em chỉ cần trả cho tôi một tiếng đồng hồ thời gian rảnh mỗi ngàycủa em thôi, sẽ trừ dần vào số tiền ngày hôm nay tôi mua sắm đồ cho em. Như vậy có được không????

Tôi thấy anh ta cũng chẳng đòi hỏi quá đáng, với một phần vì tiếc hơn 20 triệu nên cũng gật đầu đồng ý, người đàn ông ấy lại cười. Chết tiệt..... Đồ đáng ghét....

Đi đến gần nhà anh ta thì bắt đầu trong lòng cảm thấy hồi hộp. Phong dắt tay tôi vào trong nhà, cái nắm tay ấy rất chặt rất ấm áp....

Khi nhìn thấy tôi thì bố mẹ thằng Hoàng, hai vợ chồng thằng Hoàng đều trố mắt nhìn....

Đặc biệt là thằng Hoàng nó nhìn tôi không chớp mắt, Chắc có lẽ thấy tôi quá xinh đẹp trong bộ đồ này hay chăng????

Bởi vì xung quanh còn có ba mẹ của Phong nữa nên nó không dám Thái độ gì? Chỉ có mẹ nó là cứ trừng mắt nhìn tôi không ngừng. Ôi tôi lại sợ quá cơ, Nếu sợ thì đã chẳng tới rồi....

Tôi chào hỏi ba mẹ của Phong rồi ngồi xuống ghế cùng họ nói chuyện. Ba của Phong thì khá thoải mái, chỉ có mẹ kế của phong là hình như không thích tôi cho lắm. Bà ấy có thích tôi hay không thì đối với tôi cũng không quan trọng, Tôi đâu có ý định làm dâu của bà ấy....

Ngồi nói chuyện một lát thì tôi xin phép xuống dưới bếp phụ cô giúp việc nấu nướng, bởi vì ngồi không thì cũng chán chứ cũng chẳng có việc gì làm. Tôi cũng không muốn mang tiếng là bản thân lười biếng khi đến nhà của Phong chơi lần đầu tiên....

Dân nấu bếp chuyên nghiệp mà nên những thứ này đối với tôi chẳng có gì là khó khăn.... Giúp việc thấy tôi nhanh nhẹn hoạt bát Lại khá siêng năng nên cũng vui vẻ trò chuyện, Cô ấy nhìn trước nhìn sau rồi nói nhỏ với tôi...

- Phong nó không ở đây nên con không cần phải để ý nhiều, cứ đối xử tốt với thằng bé là được. Còn những người khác thì chỉ cần lễ phép, không cần phải quá Nói quá nhiều cũng như để ý lấy lòng quá nhiều...

- vâng....

Tôi cũng vui vẻ vâng vâng dạ dạ trả lời cô ấy, đang nhặt hành thì Hoàng đi xuống....

- cô ra ngoài nói chuyện với tôi một lát có được không???

- anh không thấy là tôi đang bận à??? Có thời gian rảnh thì lo mà vun đắp tình cảm với vợ đi, Người Yêu Cũ như tôi không nên nói chuyện quá nhiều....

- tôi có chuyện muốn nói với cô, Nếu cô không ra thì đừng có trách tôi....

- Mày nghĩ mày làm gì được tao? Đồ vong Ân Phụ Nghĩa....

Tôi do quá tức giận mà chẳng còn kiềm chế được lời nói của mình. Nó nghĩ nó là ai mà bảo tôi làm gì tôi cũng phải làm...

Thấy tôi không nghe lời nó lập tức Nắm chặt lấy tay tôi định lôi ra ngoài, đang vùng vằng với nó ở dưới bếp thì Phong xuống.

- mau bỏ tay cô ấy ra....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau