TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hầu phủ

Tuyết lớn đã rơi mấy ngày, từng giọt nước mưa ngoài hành lang rơi xuống tạo thành nhũ băng, bọn nha hoàn đứng hầu hạ ngoài cửa thỉnh thoảng đưa tay đến bên môi hà hơi vài cái.

Một tiểu cô nương mặc áo xanh ngọc thêu hoa vội vã trở về, ở hành lang gỗ vòng quanh vang lên tiếng bước chân lộp cộp.

Bọn nha đầu giữ cửa vừa thấy nàng thì nhanh chóng bưng nước trà nóng hổi ra, tay thiếu nữ đang cầm tách trà nóng, đang muốn mở miệng nói, một nha đầu thanh tú trong phòng vội đi ra, khi nhìn đến thiếu nữ mới từ bên ngoài trở về thì ánh mắt sáng lên nói: "Bích Lam tỷ tỷ, đại nương tử[1] hỏi tỷ đó."

[1] Nương tử: Ở trước thời Tống, "Nương tử" để chỉ những thiếu nữ chưa lập gia đình. Đặc biệt ở hai triều Đường, Tống, nam và nữ chào hỏi, bất kể có quen biết hay không đều có thể gọi là "Nương tử", còn nhỏ thì gọi là "Tiểu nương tử".

Trong phòng ấm áp, mảnh tuyết trên vai bây giờ chợt tan ra, so với lúc nãy lạnh hơn nhiều. Trong phòng đốt huân hương nhàn nhạt, xuyên qua tấm bình phong sơn thủy có thể thấy ẩn hiện bóng người, dù nhìn không rõ ràng nhưng điệu bộ đang ngồi của Phó Minh Hoa vẫn rất đoan trang tao nhã.

Trong phòng rộng rãi, ngoại trừ chính giữa bước vào chia thành từng gian, hai bên là nơi Phó Minh Hoa đánh đàn đọc sách hoặc tắm rửa. Lúc thấy Bích Lam đi vào, hai nha hoàn kéo rèm im lặng chào nàng một cái, trong phòng không ít người, nhưng lại có vẻ cực kỳ yên lặng. Ánh mắt Bích Lam cùng ánh mắt thiếu nữ ngồi trước bàn trang điểm chạm vào nhau, hai nha hoàn nhị đẳng đang cầm lược cùng đồ trang sức đứng ở hai bên, đại nha hoàn Bích La cầm lược thận trọng vừa chải vừa búi tóc cho Phó Minh Hoa.

Lúc này Phó Minh Hoa đã mặc xiêm y chỉnh tề, quần áo tơ tằm màu hồng cánh sen, có sợi tơ thắt qua trước ngực, làm cho dáng người thiếu nữ có vẻ cao ráo. Một chiếc áo khoác màu vàng khoác lên vai Phó Minh Hoa, mùa đông làm cho trang phục nặng nề, nhưng lại có chút cảm giác nhu thuận đoan trang.

Trước tiên Bích Lam lau tay sạch sẽ, mới thận trọng cầm áo khoác lông hạc trắng khoác lên, xem kiểu chải tóc mà giúp búi tóc, lấy dầu xoa trên tay cho nóng, nhẹ nhàng thoa lên mặt nàng.

Đêm qua ngủ không ngon, cảnh trong mơ suốt đêm liên tiếp xuất hiện, từ cảnh mẫu thân Tạ thị sinh nàng ra, một khắc cũng không ngừng lại, tính toán thời gian, hôm nay là chín năm. Nàng có thể từ trong mộng chứng kiến một "Phó Minh Hoa" khác đang sống.
Lúc nàng mở mắt ra, Bích La đưa tay đỡ nàng lên ghế, Bích Lam vừa tiến lên khoác giúp nàng áo khoác, vừa cột chặt sợi dây trên áo: "Đại nương tử, trong viện phu nhân có tin tức, nô tỳ nghe được là phía Giang Châu gửi thư."

Bích Lam là đại nha đầu nhất đẳng bên người Phó Minh Hoa, thân phận không phải giống như nô tỳ, nhưng hôm nay lại một mực bị nàng phái đi ra ngoài, quả nhiên nghe được tin có ích. Phó Minh Hoa nghe xong mỉm cười, mấy ngày trước nàng đã cảm thấy không đúng, tự nhiên tổ mẫu lại vui vẻ với mẫu thân, hôm nay tìm hiểu lại ra chút manh mối, thì ra là cô mẫu Phó thị đã trở về.

Trường Nhạc Hầu phủ Phó gia vốn là cựu thần trước đây đi theo tiên đế tranh đấu giành thiên hạ, ngày trước chiến công chồng chất, cực kỳ được tiên đế tin tưởng, lúc lập quốc tiên đế sửa quốc hiệu là Tân Đường, đóng đô Lạc Dương, lúc luận công ban thưởng, Phó gia được phong thế tập[1] hầu vị.

[1] Thế tập: Cha truyền con nối

Ở trong kinh thành, người theo nguyên đế khai quốc lập được đại công phong tước không phải ít, nhưng được thế tập ngoài Trường Nhạc hầu phủ thì chỉ có được Định Quốc Công phủ Tiết gia mà thôi, bởi vậy ở Đại Đường này, Trường Nhạc hầu phủ cũng cực kỳ vinh quang. Tuy nói rằng hậu nhân của Trường Nhạc hầu không làm được tích sự gì, qua vài chục năm ngắn ngủi, danh tiếng Trường Nhạc hầu phủ trong kinh thành không lớn bằng lúc trước, nhưng dựa vào chức tước thế tập cũng đã khiến người ta nhìn bằng con mắt khác. Huống chi với địa vị của Trường Nhạc hầu phủ hôm nay, nếu con cháu không vô dụng, thì hoàng đế cũng sẽ không thả lỏng tâm tư.

Bây giờ Trường Nhạc hầu phu nhân là tổ mẫu Bạch thị của Phó Minh Hoa, vốn xuất thân là Kinh Xương Hầu phủ trong kinh, cũng là môn đăng hộ đối với Trường Nhạc hầu phủ, đều được khai quốc hoàng đế sắc phong, chính là thừa kế từ đời trước, so với Trường Nhạc hầu phủ mà nói thì thấp hơn một bậc. Bạch thị sinh ba trai một gái, con trai lớn Phó Kỳ Mạnh đã chết nhiều năm trước, bởi vậy hôm nay vị trí thế tử của Trường Nhạc hầu rơi trên người Phó Kỳ Huyền, là phụ thân của Phó Minh Hoa. Con trai thứ ba được phái đến Giang Nam làm thông xử, chỉ để lại một người vợ thay hắn kính hiếu, hầu hạ mẫu thân. Nữ nhi Phó thị thì gả vào Trịnh Nam Hầu phủ Đinh gia, mười ba năm trước cùng trượng phu đi Giang Châu nhậm chức, sau khi Bích Lam nghe ngóng được tin tức, trong lòng Phó Minh Hoa nhất thời hiểu rõ."Cô mẫu có nói khi nào trở về?" Phó Minh Hoa chỉnh sửa lại xiêm y, vừa nhận lấy lò sưởi tay đại nha đầu Bích Thanh đưa đến, cười hỏi.

Trong mắt Bích Lam lộ vẻ kính nể, cũng vội vã đến gần, bốn nhất đẳng đại nha đầu vây quanh Phó Minh Hoa, tám nhị đẳng nha đầu bung dù, ôm bếp lò. Để phòng ngừa lò sưởi tay trong tay Phó Minh Hoa hạ xuống nhiệt độ thấp thì lập tức thêm vào. Bích Lam khom người, theo sát bên cạnh Phó Minh Hoa. Chờ nàng dứt lời, liền nói: "Nghe nói sáng hôm nay hành lý đã chuyển đến."

Tin tức vừa đến thì hành lý cũng vừa tới, bề ngoài xem như là Phó thị báo tin sẽ về nhà mẹ đẻ, nhưng thật ra là đã đi đến nửa đường, có thể lúc này đã gần vào kinh. Tức khắc trong lòng Phó Minh Hoa rõ ràng, cũng không lên tiếng nữa.

Sở dĩ cho Bích Lam hỏi thăm chuyện này là bởi vì trong mộng Phó thị trở về lúc này, chính bởi vì Phó thị trở về giống như quăng vào Phó gia viên đá nhỏ, từ đó cuộc đời Phó Minh Hoa thay đổi.

Mẫu thân của nàng xuất thân Tạ gia ở Giang Châu, nổi lên từ thời tiền triều, Tạ gia Giang Châu, Thôi gia Thanh Hà, Vương gia Liên Hải, Âm gia Hoài Nam là những gia tộc truyện thừa nhiều năm, có căn cơ sâu sắc ở nơi đó, dù là tiên vương bị tiêu diệt nhưng bốn gia tộc vẫn đứng vững không ngã. Lúc đó, bốn gia tộc làm thông gia qua lại, đồng khí liên chi, gần như có thể nói là thành một mạch. Dù là hôm nay vương triều Đại Đường xây dựng hơn ba mươi năm, tuy rằng nói mấy gia tộc đã quy thuận triều đình, nhưng xung quanh Giang Châu, bốn gia tộc này có danh vọng hơn hẳn triều đình.

Trong bốn gia tộc có cực ít nữ nhân gả ra ngoài, dù cho hoàng thất muốn cầu hôn, cũng phải định hôn sự từ sớm mới có thể như ý. Tạ thị vốn là thứ nữ của Tạ gia Giang Châu, năm đó người trong gia tộc có việc mà ngoại lệ gả bàcho Trường Nhạc hầu phủ, việc lúc đó còn khiến cho Tân Đường chấn động. Triều đại mới lập, đa số quyền quý đều là có công mà được ban thưởng, những nhà quyền quý mới như vậy, thật sự cần gia tộc ủng hộ mới không bị coi thường.

Cho nên lúc ban đầu con thứ Phó gia Phó Kỳ Huyền có thể lấy được Tạ thị, là cô nương con thế gia môn phiệt thật sự thì Lạc Dương vô cùng chấn động. Rất nhiều người không thể tin được, Tạ gia Giang Châu là thế gia thật sự truyền thừa mấy trăm năm, mà lại cam lòng gả nữ nhi đến Phó gia, một nhà giàu mới nổi như hầu phủ đây. Con thứ Phó gia Phó Kỳ Huyền cũng không phải là rồng trong biển người, trái lại là bên ngoài đẹp đẽ, bên trong thối nát, là phế vật ngu ngốc, bề ngoài tuy rằng tuấn mỹ tiêu sái, nhưng thật chất là vô dụng, tham hoa háo sắc không cần nói, thái độ làm người cũng không ra gì, bụng đầu cám bả không có kiến thức, nói hắn là kẻ ngốc thật đúng là khen hắn. Cả đời chỉ biết ngủ trên bụng nữ nhân, thật sự là kẻ bất tài, không nói đến chí lớn nhưng tài mọn, tính tình cũng hung bạo. Tạ thị ưu nhã cao quý, lại xuất thân thế gia, lúc hôn sự được định ra, ai cũng thấy Phó gia đã chiếm được món hời.

Đáng tiếc sau cưới Tạ thị không được sủng ái, sau một năm vào Phó gia chỉ sinh được nữ nhi, từ đó về sau bụng không có chút động tĩnh. Không con trai, không được sủng ái đối với nữ nhân thật sự mà nói là lo lắng không yên, nhưng Tạ thị xuất thân cao quý, tuy rằng Phó Kỳ Huyền không sủng ái bà, nhưng trên dưới Phó gia không ai dám làm khó, nếu không phải là sau khi Phó thị trở về lấy ra gia pháp ra nói, Tạ thị không thắt cổ tự sát, chắc hẳn "Phó Minh Hoa" khi còn sống cũng không có kết cục như vậy.

Chương 2: Tạ thị

Từ trong phòng đi ra, gió lạnh thấu xương thổi thẳng vào mặt mang theo bông tuyết lạnh lẽo, thổi lên mặt giống như có người cầm dao rạch lên. Hai nha đầu cầm dù bằng giấy dầu che chở, Phó Minh Hoa bất giác kéo áo choàng thật dày của mình, lúc này còn sớm nhưng vì tuyết rơi nên có vẻ trời sáng đặc biệt mau.

Mặc dù Tạ thị không được cưng chiều, nhưng vì xuất thân cao quý, nên trong Hầu phủ không ai dám làm khó. Phó Minh Hoa vừa đến, thì một ma ma cỡ chừng bốn mươi tuổi đã sớm ngóng trông ở cửa.

Nhìn thấy nhóm người Phó Minh Hoa, trên mặt lộ vẻ vui mừng, vừa giữ dù, đôi chân kia giẫm lên tuyết phát ra âm thanh "Loẹt xoẹt" làm viện tử của Tạ thị vốn tĩnh lặng lại thêm chút ồn ào. Bà giơ dù che cho Phó Minh Hoa, lại vui mừng nói: "Thiếu phu nhân vừa nói nô tỳ đi ra, quả nhiên mẹ con liên tâm, bằng không vừa mới đi ra được một chút, liền đúng lúc nương tử tới."

Ma ma này vốn là người bên cạnh Tạ thị, vốn họ An, trước khi Tạ thị xuất giá vẫn ở bên người nàng, được ban hôn cho đầy tớ họ Tạ, đối với Tạ gia trung thành và tận tâm, trong trí nhớ của Phó Minh Hoa ở kiếp trước, vị An ma ma này hầu hạ Tạ thị đến cùng, cuối cùng tự vẫn theo chủ.

"Mẫu thân dậy sớm như vậy ạ? Có phải đêm qua không ngủ không, có nên cho người mời Chu thái y?" Phó Minh Hoa được An ma ma đỡ hai bước, gần đây khí trời lạnh, bắt đầu vào đông nên thân thể Tạ thị hay đổ bệnh, thân thể bà vốn yếu ớt, từ lúc sinh Phó Minh Hoa ra, thân thể Tạ thị càng bị tổn hại, cho nên từ đó về sau thuốc bổ liên tục, phòng của Tạ thị cũng là nơi Phó Kỳ Huyền không thích nhất.

An ma ma vừa nghe Phó Minh Hoa hỏi như vậy, trong mắt có vẻ ôn nhu: "Đã mời rồi, Chu thái y vừa đi không lâu, trong cung Thôi quý phi cũng đã phái người đưa đến tuyết lê Nam Dương, thiếu phu nhân nói không tệ, liền uống vài hớp." An ma ma vui mừng nói tiếp vài câu, Phó Minh Hoa gật đầu: "Tuy nói thứ quý phi nương nương đưa đến là tốt, nhưng tuyết lê tính hàn, mẫu thân vẫn nên ăn ít thôi."

Nàng vừa nói lời này trong mắt An ma ma liền rơi xuống vài giọt nước, bà nghiêng người lấy khăn lau khóe mắt, lúc này mới quay người lại cười: "Nương tử có lòng hiếu thảo như vậy, thân thể thiếu phu nhân không khỏe nhưng tâm vui vẻ, tự nhiên bệnh cũng tốt hơn nhiều." Bà vừa nói, vừa kéo Phó Minh Hoa đến dưới hành lang, cụp dù lại, giao cho thị nữ ở một bên phủi tuyết xuống, lúc này mới dẫn Phó Minh Hoa vào buồng trong.

Tuy nói An ma ma thay Tạ thị nói chuyện, nhưng trong lòng Phó Minh Hoa cũng không tức giận.

Tính tình Tạ thị lãnh đạm, có chuyện luôn giấu trong lòng. Cho tới bây giờ hôn sự của nàng và Phó Kỳ Huyền cũng không xứng đôi, người ngoài nhìn ra được thế tử phu nhân cũng không được sủng ái, nhưng người của Hầu phủ đều biết, từ ngày đó Tạ thị tiến vào hầu phủ, đối với trượng phu cũng không nhiệt tình. Bà xuất thân từ nhà thế gia trăm năm, lại gả cho một phế vật ngu ngốc như Phó Kỳ Huyền, hôn sự này không phải là gia tộc mà bà muốn, cảm nhận trong lòng có thể hiểu được.

Qua thời gian dài, tính tình của bà cũng không rộng rãi, hơn nữa qua nhiều năm triền miên trên giường bệnh, sau đó bà thắt cổ tự sát, quả thật đối với Tạ thị mà nói đó là sự giải thoát rồi.

Trong lòng Tạ thị chỉ luôn hướng về Tạ gia, trước đây vì Tạ gia mà xuất giá, vì Phó gia sinh một nữ nhi, có lẽ sau này Phó gia cũng không thể nói chuyện phiếm về nàng. Dù cho chê bà không sinh được con trai, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể trách bản thân Phó Kỳ Huyền không cố gắng, không chịu tiến vào nội viện của chính thất. Tạ thị muốn dùng cái chết của mình khiến cho Trường Nhạc Hầu Phủ thẹn với Tạ gia Giang Châu, bởi vì Phó Kỳ Huyền, nên Phó gia mãi mãi vẫn thấp hơn Tạ gia một cái đầu, nếu một mai Tạ gia gặp nạn, Phó gia phải vì cái chết của Tạ thị mà báo đáp ân tình!Chủ ý này thật ra rất tốt, tính tình của Tạ thị cũng hờ hững, ý đồ khiến trên lưng Phó gia mang tội danh bức chết bà, cái chết của bà có thể khiến sau này Hầu phủ đối mặt với Tạ gia không thể ngóc đầu lên được. Mục đích của Tạ thị, coi như là đạt được.

Chẳng qua là, Tạ thị không làm Tạ gia thất vọng, nhưng chưa từng nghĩ đến nữ nhi duy nhất bà để lại trong phủ.

Sau cái chết của Tạ thị, để lại "Phó Minh Hoa" một thân một mình trong Phó phủ, cuộc sống vô cùng khó khăn.

Trong phòng Tạ thị đang nằm dựa, tuy nói quanh năm thân thể không tốt, nhưng gương mặt vẫn đẹp, đôi mắt như sương mù, dung mạo xinh đẹp. Năm nay bà hai mươi sáu tuổi, vẫn là phụ nhân có gương mặt đẹp nhất, bệnh tình cũng không thể làm nhan sắc bà bớt đi phần nào, ngược lại có cảm giác rõ ràng hơn. Phó Minh Hoa di truyền vẻ đẹp của Tạ thị, nhưng tính cách và khí chất lại khác nhau, nàng ở ngoài mềm mỏng nhưng nội tâm lạnh lùng kiên định, trong tay bưng chén thuốc, thấy nữ nhi đi vào, mang ý cười nói: "Con đã đến rồi."

Mẹ con hai người không làm sao thân cận được, Tạ thị đối với nữ nhi có nửa dòng máu của Phó Kỳ Huyền không thể nào thân cận, với bà sinh hạ nữ nhi giống như hoàn thành một nhiệm vụ vậy, chỉ tiếc cái thai duy nhất này không phải sinh nhi tử, bằng không càng thêm hoàn mỹ.
Bà uống thuốc, yếu ớt đến dường như đôi môi không chút huyết sắc nào dính nước thuốc màu nâu, Phó Minh Hoa ngồi bên nhẹ nhàng thay nàng lau qua, Tạ thị cũng không từ chối động tác của nàng, ngược lại mỉm cười nhìn nữ nhi liếc mắt: "Phó thị đã trở về."

Nghe xong lời này, Phó Minh Hoa nở nụ cười.

Thảo nào hôm nay nàng phái An ma ma ở cửa viện chờ mình, phỏng chừng cũng đã nghe được tin tức Phó thị trở về. Tuy rằng tình cảm giữa mẹ con hai người không gần gũi, nhưng từ góc độ khác mà nói, có thể trở thành đồng minh của Tạ thị vẫn rất thâm thúy.

Phó thị trở về không ảnh hưởng được Tạ thị, nhưng nữ nhi vô cùng có khả năng cần bà làm chỗ dựa.

Bà biết Phó Minh Hoa lấy lòng, Tạ gia dạy dỗ khuê nữ, trong xương cũng phải ghi nhớ nên vì Tạ gia mưu cầu chỗ tốt, lúc này lợi ích là trên hết, thân tình lại yếu đi vài phần. Phó Minh Hoa nhìn canh ngân nhĩ tuyết lê chưng cách thủy, ôn hòa khuyên: "Tuyết lê tính hàn, mẫu thân có thích cũng nên ăn ít một chút."

Lông mày Tạ thị hơi nhíu lại, thuốc bà đều chậm rãi uống, trên mặt không chút nào có vẻ khó chịu, đặt chén xuống, cầm lấy nước súc miệng ma ma đưa tới, rồi mới đứng dậy: "Hôm nay ta cũng muốn đến viện phu nhân."

Trong phòng này đều là người từ nhà mẹ đẻ Tạ thị mang tới, hầu hạ vô cùng tốt, vừa nghe bà nói muốn đứng lên, liền có người cầm áo khoác đến phủ thêm, thân thể bà so với Phó Minh Hoa càng yếu ớt, cho nên lúc đi đến viện của Bạch thị, thì trận chiến đã vô cùng lớn.

Hôm nay mẹ con hai người tính ra là đến sớm, nhưng trong viện Bạch thị đã có người đến sớm hơn.

Đến trước là góa phụ Thẩm thị và nữ nhi Phó Minh Hà của đại phòng, hai người mới vừa hầu hạ Bạch thị rửa mặt chải đầu quần áo nón nảy vừa xong. Mấy người không biết đang nói gì, Bạch thị hiếm khi đối với Thẩm thị cho sắc mặt tốt.

Tuy nói hôm nay con cháu Bạch thị đầy cả sảnh đường, dưới gối không ít cháu, nhưng bà ta bảo dưỡng tốt, bề ngoài nhìn qua chỉ hơn bốn mươi mà thôi, thậm chí tóc cũng chưa thấy sợi bạc. Dù cho sắc mặt Bạch thị nhu hòa, nhưng Thẩm thị vẫn là dáng dấp nhát gan, nhìn thấy hai mẹ con Tạ thị, Bạch thị sửng sốt một chút, lại cười nói: "A Nguyên cũng tới, hôm nay sao đến sớm vậy, thân thể khỏe hơn không?"

Chương 3: Hỏi thăm

Khuê danh ở nhà mẹ đẻ của Tạ thị là Tạ Chỉ Nguyên, sau khi xuất giá cũng chỉ có Bạch thị để tỏ lòng thân thiết mà xưng hô vậy với bà. Lúc này Bạch thị vừa dứt tiếng nói, trên mặt Thẩm thị của đại phòng lộ vẻ chua xót.

"Không phải nghe nói đệ muội bị bệnh sao, hôm nay sao lại rảnh rỗi thỉnh an mẫu thân?" Tuổi Thẩm thị không lớn lắm, so với Tạ thị chỉ lớn hơn một tuổi, đáng tiếc phu quân mất sớm, ở trong hầu phủ có thân phận thấp kém. Thẩm thị thủ tiết nhiều năm, cho nên ánh mắt nhìn người có chút u ám, ăn mặc một thân đồ tối màu, vốn là người có dung mạo đẹp, nhưng vì trượng phu chết, khiến bà ấy nhìn lớn hơn tuổi thật rất nhiều, xiêm y tối tăm càng làm cho bà càng có vẻ yếu ớt.

Thẩm thị vốn là trưởng nữ của phủ Kiến An bá ở Thái Nguyên quận, tuy nói xuất thân bá phủ, nhưng xuất thân Thẩm thị so với Trường Nhạc Hầu phủ lại thấp hơn, nhưng từ xưa đến nay gả cao cưới thấp, Thẩm thị vào Phó gia cũng là làm thế tử phu nhân, về sau vinh quang cả đời, nhưng tiếc số phận bà không tốt.

Thẩm thị gả đến chưa được mấy năm, phu quân của bà là Phó Kỳ Mạnh, vốn về sau này sẽ kế thừa hầu phủ, nhưng bởi vì lúc trước tầm hoa vấn liễu mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Trượng phu không có, Thẩm thị lại là một vị phụ nhân, người nhà họ Phó trách bà không có bản lĩnh buộc tâm của trượng phu, cho nên Phó Kỳ Mạnh mới chết thảm. Mà Thẩm thị được gả cho Phó Kỳ Mạnh mấy năm chỉ có một nữ nhi, trong những gia đình giàu có, nếu chính thất chưa có con trai trưởng thì thiếp thất không thể có mang, cũng bởi vì vậy Phó Kỳ Mạnh vừa chết, đích tôn của Phó gia liền tuyệt hậu.

Trước đây Thẩm thị gả đến Phó gia năm năm mới mang thai, tiếc là nha đầu, cũng may trước đó Tạ thị cũng mang thai, nhưng cũng sinh một nữ nhi, nên cái thai của Thẩm thị không chịu giày vò. Nhưng sau khi trượng phu xảy ra chuyện, đại phòng liền không có ai để truyền thừa hương hỏa, hiển nhiên là trong lòng Bạch thị có trách tội con dâu Thẩm thị khắc phu, nên những năm gần đây đối với Thẩm thị không lạnh không nhạt, nhưng dù sao Thẩm thị cũng hiểu rõ, mình chỉ còn hai bàn tay trắng, nên phải nắm chắc Bạch thị trong tay, những năm nay vẫn luôn nịnh bợ lấy lòng Bạch thị, cũng rất hiệu quả. Tuy Bạch thị đối với bà vẫn còn oán hận, nhưng cũng không đến mức chà đạp. Dù cho Bạch thị không thích Thẩm thị, nhưng đối với huyết mạch duy nhất còn lưu lại của Phó Kỳ Mạnh là Phó Minh Hà cũng có chút thương yêu.

Chỉ là vị Thẩm thị này có trượng phu chết sớm không đề cập đến, nhưng sau này già rồi cũng không có nhi tử, phu nhân đối với bà vừa ôn hòa, nhưng cũng có quở trách. Vốn là dễ dàng có vị trí thế tử phu nhân trong tay, nhưng hôm nay Phó Kỳ Mạnh vừa chết, Phó Kỳ Huyền lại được sách phong thế tử, vị trí thế tử phu nhân cũng thuộc về Tạ thị. Thẩm thị vốn tuổi còn trẻ, thủ tiết cũng không cam lòng, vị trí thế tử phu nhân lại bị Tạ thị cướp, hơn nữa con gái của Thẩm thị là Phó Minh Hà nhỏ hơn Phó Minh Hoa hai tháng, lại trở thành thứ nữ của hầu phủ, kể từ đó, Thẩm thị tự nhiên là coi Tạ thị như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, vừa hận vừa ghen ghét, cho rằng hai mẹ con Tạ thị đều thiếu nợ mình, cho nên mỗi khi thấy Tạ thị cũng không nhịn được mà nói mấy câu chua chát, đại phòng Phó gia và nhị phòng Phó gia quan hệ không tốt, ở Phó gia không phải là chuyện bí mật.

Lúc này tuy rằng trên mặt Thẩm thị vẫn cười, nhưng trong mắt có đố kị không chút nào che giấu, lúc nói chuyện nghe giọng bén nhọn, làm Bạch thị hơi nhíu mày.Tuy rằng Bạch thị cũng không thích Tạ thị, Tạ thị coi thường con trai bà, trong lòng bà hiểu rõ, đối với con dâu này cũng chỉ là nể mặt, nhưng nàng mang vẻ mặt hòa nhã, quy củ cẩn trọng, tác phong của Thẩm thị quả thật không giống như dáng vẻ của nương tử xuất thân bá phủ.

Thẩm thị hừ một tiếng, Tạ thị cũng không để ý đến, chỉ mỉm cười nhìn về phía Bạch thị: "Nghe nói sáng hôm nay mẫu thân đã nhận được thư từ Giang Châu."

Nghe nói như thế, trên mặt Bạch thị lộ ra vẻ tươi cười hiếm thấy, chuyện này cũng không phải bí mật. Phó thị về ở lại Trường Nhạc Hầu phủ, Bạch thị biết không thể giấu được, bởi vậy sớm đem tin tức tung ra.

Lúc Tạ thị hỏi chuyện này, Bạch thị liền gật đầu: "Huệ Nương gửi thư." Nữ nhi Bạch thị tên Phó Nghi Cầm, tên tự là Huệ Nương, lúc này Bạch thị nhắc đến tên nữ nhi, nụ cười trên mặt có chút chân thàn: "Nó gả cho Trị Bình không lâu, liền theo hắn đến Giang Châu xa xôi, cũng vài chục năm rồi ta mới gặp lại nó." Bạch thị nói đến đây, không khỏi lấy khăn lau khóe mắt: "Ngày trước nhận được thư nhà, cuối cùng đã trở về rồi."Bạch thị vừa dứt lời, Thẩm thị khẩn trương nói: "Trước đây lúc con dâu gả vào, cũng vừa lúc Huệ Nương xuất giá, cũng giống mẫu thân đã lâu không gặp nàng, rất nhớ. Cũng may bây giờ cô gia được triệu về Lạc Dương, chỉ cần có thể nhậm chức trong kinh thành, sau này có thể ở với mẫu thân thật lâu thật dài, không phải chia lìa nữa."

Thẩm thị vừa nói xong, Bạch thị vừa lòng gật đầu: "Chính là như vậy, A Nguyên đến thật đúng lúc." Bạch thị vẫy tay hướng Phó Minh Hoa, Phó Minh Hoa đi qua, Bạch thị kéo nàng vào lòng ôm lấy, thân thiết nói: "Trị Bình thật vất vả mới trở về, nhất thời cũng không có chỗ ở lại, tạm thời sẽ ở trong hầu phủ mấy ngày, con xem rồi sắp xếp một chút." Bạch thị vừa dứt lời, Phó Minh Hoa bị bà ôm trong ngực rũ mắt, che sự lạnh lùng trong mắt.

Ngày xưa vì Bạch thị đối với con dâu Tạ thị không hài lòng, nên đối với trưởng tôn nữ như nàng cũng không thích, hôm nay e rằng để Tạ thị giúp đỡ an bài nơi ở cho Phó thị cũng chỉ là tiền chiêu, chắc chắn còn hậu chiêu. Bằng không Bạch thị không thể không biết rõ thân thể Tạ thị không tốt, hôm nay ở trong phủ cũng không phải là đương gia chủ mẫu, còn để cho nàng làm việc này.

Nghĩ đến trong mộng "Nàng" vì cô mẫu trở về, chẳng biết sao Bạch thị đối với Tạ thị rất không vừa mắt, làm nửa năm sau Tạ thị thắt cổ tự sát. Tạ gia vì cái chết của Tạ thị, đối với Phó gia hận thấu xương, danh tiếng Phó gia thảm hại, thậm chí Thiên Phong Đế vì đức hạnh thiếu xót của Phó Kỳ Huyền, lúc Ngự Sử tấu lên, mượn việc Phó gia vốn là thế tập muôn đời đổi thành thế tập năm đời.

Phó gia trải qua chuyện này, danh tiếng không ngừng đi xuống, càng bị hoàng đế giáng chức, trở thành trò cười trong kinh, phú quý của tổ tiên gầy dựng cũng bị chôn vùi, bị đả kích lớn như vậy, hiển nhiên Phó Kỳ Huyền cũng không chiếm được chỗ tốt, nhưng nhưng đồng thời Phó gia cũng hận Tạ thị thấu xương, ngay cả với "Phó Minh Hoa" cũng không ưa, thân là trưởng nữ của Trường Nhạc Hầu phủ, đặc biệt là ba năm sau Phó Kỳ Huyền tái giá, địa vị "Phó Minh Hoa" trong hầu phủ càng hạ thấp.

Không có mẫu thân vì nàng mưu tính, Tạ thị đối với Phó gia lòng mang oán hận, đối với nàng không quan tâm. Không có chỗ dựa của mẫu thân, không có thế lực của nhà ngoại, "Phó Minh Hoa" chịu đựng đến thành niên, cuối cùng vội vã xuất giá.

Chương 4: Thỉnh an

Trong lòng Phó Minh Hoa nghĩ đến chuyện này, mà lúc này đôi mày thanh tú của Tạ thị hơi nhíu, sao bà lại nghe không ra ý tứ của Bạch thị. Trước đây Phó Nghi Cầm gả cho con thứ là Đinh Trị Bình của Trịnh Nam hầu phủ, Đinh Trị Bình này cũng là một người có tiền đồ, nhưng vì là con thứ nên không thể kế thừa gia nghiệp. Trước đây Phó Nghi Cầm gả cho hắn là gả thấp, nhưng hắn không dựa vào tước hiệu, mà tự thi lấy công danh tìm được chức lục phẩm Thông phán, dẫn Phó Nghi Cầm đến Giang Châu nhậm chức, tính qua cũng đã giữ vị trí đó được vài chục năm, hôm nay thật vất vả mới có thể trở về, e rằng vì thế nên Đinh Trị Bình mới đưa tin về.

Đã vài chục năm Bạch thị chưa thấy qua nữ nhi, hiển nhiên trong lòng mong nhớ, bây giờ nghe tin nữ nhi trở về, lại ở cùng chỗ với mình, trong lòng vui mừng, cũng muốn vì nàng mà mưu tính. Thế lực Trịnh Nam hầu phủ hôm nay không lớn như lúc trước, hầu như không có quan hệ gì ở kinh thành, mà luôn cắm rễ ở Trịnh Nam thành Tấn Châu, trước đây Phó thị gả cho Đinh Trị Bình, có thể nói là gả cho. Tuy rằng Trịnh Nam hầu phủ cũng có tòa nhà ở kinh thành, nhưng trong lòng Phó Minh Hoa và Tạ thị rõ ràng, Phó Nghi Cầm nhất định phải mang toàn gia già trẻ ở lại Phó gia, đơn giản là muốn mượn thế lực của Trường Nhạc hầu phủ, muốn tìm chức quan tốt cho trượng phu, có thể nói vì tương lai con cháu ả mà thôi.

Nếu chỉ là chuyện khác thì có thể hôm nay tâm trạng Tạ thị tốt sẽ đồng ý, nhưng dáng vẻ kia của Bạch thị rõ ràng là muốn bảo vệ nữ nhi, chỉ e là không chỉ để bà đơn giản là sắp xếp chỗ ở như vậy, nếu bà nhận củ khoai lang phỏng tuy này, không chắc Bạch thị sẽ không đưa ra yêu cầu khác, đến lúc đó tốn sức lại không được cảm ơn. Hơn nữa, Bạch thị xem con gái như bảo bối trong lòng bàn tay, trước đây khi Tạ thị đến Phó gia thì Phó thị đã xuất giá, Tạ thị chưa từng sống cùng cô nãi nãi [1] kia, tính cách bà cũng không biết, bởi vậy dừng chút liền mở miệng cười: "Vốn nên vì mẫu thân phân ưu." Tạ thị nói ra lời này, Bạch thị biết nàng còn lời muốn nói, nụ cười trên mặt lập tức phai nhạt dần, còn chưa mở miệng, Tạ thị đã nói tiếp: "Chỉ là sức khỏe của con dâu không tốt, sợ đến lúc đó an bài không được chu đáo. Nhưng thật ra đại tẩu từng trải hơn, làm việc lại có kinh nghiệm, không bằng đem việc này giao cho đại tẩu, nhất định sẽ vì mẫu thân giải quyết thỏa đáng."

Nãi nãi: Từ nhà gái dùng để chỉ con gái đã lấy chồng. Mình giữ nguyên từ này để cho có chất cổ đại.

Thẩm thị không ngờ rằng lúc này Tạ thị đem chuyện này giao cho mình, không khỏi có chút giật mình, lại có chút muốn kích động. Đã từ lâu bà không có quyền, không hưởng qua mùi vị của nó, sau khi Phó Kỳ Mạnh chết, bà lại thủ tiết, giống như bị Phó gia ruồng bỏ. Đừng nói đến chuyện đại sự không báo cho bà một tiếng, rất nhiều hạ nhân cũng chẳng coi trọng. Ngày trước bà đường đường là thế tử phu nhân, rơi vào kết cục như vậy thì thôi, nhưng bà còn nữ nhi, nàng làm mẹ không biết tranh giành, làm nữ nhi sống cũng không dễ chịu.

Phó Minh Hà nhỏ hơn Phó Minh Hoa gần hai tháng, mắt thấy tuổi mụ cũng đã chín tuổi, cho nên bắt đầu chuẩn bị việc hôn nhân. Phó Minh Hà không phải trưởng nữ, lại không có cha, còn có một người mẫu thân vô dụng đi theo, sau này hôn sự tốt sẽ rơi vào đầu hay sao? Bình thường nàng hay lấy lòng Bạch thị, nhưng Bạch thị đối với bà cũng không có chút sắc mặt tốt, chỉ cần mượn cơ hội này, đem sự tình thay Bạch thị làm thỏa đáng, bà ta nhất định sẽ vui vẻ, sau này nói không chừng mẹ con hai người sẽ có ngày tốt lên.

Thẩm thị nghĩ đến cảnh trước đây còn làm thế tử phu nhân, hôm nay nghĩ đến còn có chút mê mẩn, biết rõ có lẽ lần này sẽ không tốt như vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút kì vọng, quay đầu cố nén mừng rỡ, nhìn Bạch thị nói: "Mẫu thân, nếu nhị đệ muội không làm được, không bằng hãy để con dâu thay mẫu thân phân ưu."
Tạ thị vừa nói, Thẩm thị liền chủ động bắt đầu cầu xin, trong lòng Bạch thị thầm mắng Thẩm thị nhiều chuyện, nụ cười trên mặt vơi bớt. Con gái của mình trở về, hiển nhiên phải được Tạ thị an bài, đó mới là náo nhiệt, là việc quan trọng, bà muốn mượn chính là Tạ gia cùng với sức của Tạ thị để mưu tính cho tương lai Đinh Trì Bình ở Lạc Dương. Hôm nay Thẩm gia còn phải dựa vào Hầu phủ, Thẩm thị thủ tiết nhiều năm, có năng lực gì chứ? Thẩm thị này một chút mắt nhìn cũng không có, thật sự là chọc người ta phiền chán, trong lòng Bạch thị không hài lòng, liền cự tuyệt Thẩm thị nói: "Chuyện này nơi nào cần dùng tới ngươi, bản thân ngươi hãy sớm trở về tụng kinh niệm Phật, thay phu quân ngươi tích đức."

Trên mặt Thẩm thị vốn mang ý cười cùng vẻ mặt rực rỡ liền phai nhạt xuống, trong lòng trở nên tức giận. Sao suốt ngày cứ tụng kinh niệm Phật, phải niệm đến khi nào? Phó Kỳ Mạnh đã chết nhiều năm, nếu có thể đầu thai thì đã sớm đi rồi, bà niệm có gì để dùng? Huống chi Phó Kỳ Mạnh tầm hoa vấn liễu, hắn vốn là đáng chết! Thẩm thị tức giận đến mức ngực phập phồng, càng căm hận, cắn chặt răng, tức giận đến tim phổi, trừng mắt liếc Tạ thị, trong lòng nhớ kỹ chuyện này.

Hiển nhiên Tạ thị cũng thấy ánh mắt Thẩm thị, nhưng bà không để ý. Đừng nói Phó Kỳ Mạnh đã chết, nếu hắn không chết, Thẩm thị trước mặt nàng cũng chỉ là một con cọp giấy, huống chi hôm nay nàng ta không phải là thế tử phu nhân, giống như bị lấy đi nanh vuốt, càng không đủ gây sợ hãi, dù bà ta ghi hận, cũng chỉ là thêm một khoản, tức chết bản thân Thẩm thị, đối với mình không chút tổn thất.

Đây là chỗ xấu của cưới một người con dâu nhà quyền quý.
Bạch thị cúi đầu, che sự không thích trong mắt.

"Thân thể ngươi đã không khỏe, chuyện của Huệ Nương ngươi mặc kệ còn không tính." Bạch thị cũng không bỏ qua, việc này liên quan đến tiền đồ con rể: "Lần này Trị Bình hết nhiệm kỳ trở về đợi chức quan, không bằng ngươi tiến cung hỏi Thôi quý phi, hỏi thăm một chút xem còn vị trí thích hợp nào cho hắn không?"

Đây mới là việc thật sự mà Bạch thị muốn Tạ thị làm. Yêu cầu Tạ thị sắp xếp chỗ ở cho Phó Nghi Cầm chỉ là khởi đầu mà thôi.

Phó Minh Hoa nghe xong, miệng cong lên.

Thôi quý phi là đích nữ của Thôi gia Thanh Hà, chính là do tiên đế trước khi lâm chung cưới cho thánh thượng hiện tại làm trắc phi, lúc tiên đế băng hà Thiên Phong Đế lên ngôi được phong làm quý phi, sinh được tam hoàng tử Yến Truy, lớn hơn Phó Minh Hoa ba tuổi. Bởi vì Thôi quý phi xuất thân Thanh Hà, là một trong tứ đại gia tộc, cho nên cùng với Tạ thị có giao tình vô cùng tốt, hằng năm quà mà Trường Nhạc hầu phủ nhận được đều cho Thôi quý phi chỉ đích danh ban cho Tạ thị, ở thành thành Lạc Dương không ai không biết Thôi quý phi có quan hệ tốt với Tạ thị.

Bắt đầu mùa đông lúc Tạ thị vừa bệnh, Thôi quý phi trong cung còn thường xuyên ban thưởng nhiều thứ, sáng nay còn đưa đến tuyết lê mà Nam Dương tiến cống. Kết cục là Bạch thị muốn mượn Tạ thị, để Thôi quý phi thổi gió bên tai hoàng thượng.

Chuyện này Trường Nhạc hầu phủ không liên quan, Bạch thị phải tính trên đầu Tạ thị.

Chương 5: Đòi hỏi

Nhưng Tạ thị nghe nói như vậy ánh mắt lại lạnh lùng. Bạch thị nói chuyện này, đừng thấy bà nói nhẹ nhàng, nếu như chuyện này không hoàn thành, hoặc là lúc đó mình mượn quyền của Thôi quý phi để tìm vị trí tốt cho Đinh Trị Bình, nhân tâm bất túc xà thôn tượng[1], đến lúc đó có khi phiền phức còn ở phía sau.

[1] Nhân tâm bất túc xà thôn tượng: Tức là người tham lam sẽ muốn ngày càng nhiều, giống như con rắn muốn nuốt lấy cả con voi.

Việc này Trường Nhạc hầu phủ không nhúng tay vào, nhưng Bạch thị muốn Tạ thị phải lo liệu, tỏ rõ là muốn đem việc này đẩy đến trên người bà.

Trong lòng Phó Minh Hoa đoán rằng, Tạ thị làm người vốn lạnh lùng, e rằng Bạch thị phải thất vọng rồi.

Quả nhiên, Tạ thị kéo khoác lụa trên người, ôn nhu nói: "Chuyện này vốn cũng không khó, nhưng không biết Đinh đại nhân đã được an bài chưa, tùy tiện nhúng tay cũng không tốt." Bà nói dễ nghe, nhưng đối với vị hôn phu của Phó Nghi Cầm, lại không gọi một tiếng tỷ phu, ngược lại cực kỳ xa lạ gọi là Đinh đại nhân, mỗi từ trong lời nói đều ý từ chối, Bạch thị nghe mà không hiểu? Nếu thật Đinh Trị Bình đã có sắp xếp, sao lại muốn bà đi cầu xin Tạ thị? Lúc này không nghĩ đến việc mình đã mở miệng, mà Tạ thị lại kiên quyết từ chối.

Tuy rằng trên mặt của Bạch thị còn mang theo ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh dần, bà cười lạnh, vốn đang ôm Phó Minh Hoa cũng buông tay, ngón tay xoa trán, im lặng.

Bầu không khí trong phòng nhất thời vắng lặng, mẹ con Thẩm thị ở bên thấy tình cảnh như thế, trên mặt lộ chút hả hê, đang lúc gượng gạo, bên ngoài truyền đến giọng nói thỉnh an của nha hoàn bà tử, mành bị vén ra, Phó Kỳ Huyền từ bên gian ngoài giẫm chân vào cùng với Chung thị là con dâu sau, hai người trước sau bước vào.

Trên người Phó Kỳ Huyền mặc áo khoác da chồn thật dày được nha hoàn lấy xuống, lộ ra trường sam màu xanh da trời. Phó Minh Hoa quay đầu, vừa lúc chạm vào ánh mắt Phó Kỳ Huyền, nhưng vẫn điềm nhiên như không liếc mắt, sau đó nhanh chóng đưa mắt nhìn chỗ khác.

Tuổi mụ của hắn năm nay là ba mươi, thân cao gầy, trên môi còn có chòm râu, da mặt trắng trẻo, lông mày rậm mắt to, vừa nhìn qua cũng có khí phách. Chỉ là dưới mắt có bọng, dù cho trát phấn, cũng có thể nhìn ra vành mắt xanh đen, hiển nhiên là bị tửu sắc khoét sạch thân thể. Ánh mắt ông ta ngả ngớn, trong mắt hồ đồ, bước đi thì bước chân hư nhược, lưng hơi cong, làm cho người ta thấy yếu ớt, khiến cho dung mạo vốn tuấn tú lại có vẻ hèn mọn thâm độc.

Mấy người nha hoàn xinh đẹp gương mặt như mang cả mùa xuân nhìn Phó Kỳ Huyền, ánh mắt Phó Kỳ Huyền lại không nhìn bọn nha hoàn. Tuy rằng ông ta ham mê nữ sắc, nhưng ông không phải không chọn, thiếp thất trong phủ của ông không ít, mỗi người nhan sắc không tầm thường, dù cho ông ta không sủng ái Tạ thị, nhưng những nha hoàn cấp thấp có thể so được. Ông ta liếc mắt nhìn Tạ thị, ông giật mình, sau đó nhíu mày nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

Tạ thị không thèm liếc mắt nhìn Phó Kỳ Huyền, trong lòng đối với bộ dạng của ông ta cảm thấy buồn nôn, lúc Phó Kỳ Huyền đi vào, trên người có mùi son phấn, mùi đó xông vào mũi, Tạ thị cố nén cảm giác ghê tởm, im lặng.
Mấy năm nay vì Phó Kỳ Huyền mê luyến nữ sắc, danh tiếng xuống dốc, dẫn đến mỗi lần Phó hầu gia gặp mặt Tạ thị thì có cảm giác không thể ngốc đầu được, đối với con trai mình có chút không thích. Mỗi khi thấy dù cho Phó Kỳ Huyền đã lớn tuổi, nhưng sẽ luôn răn dạy ông ta vài câu, việc này làm cho Phó Kỳ Huyền đối đầu với phụ thân, lại đối với thê nữ mình cực kỳ chán ghét.

Nhưng Bạch thị thấy nhi tử đến đây, trên mặt lộ ra ý cười: "Mau dâng trà nóng cho thế tử." Bạch thị nói xong, lúc này mới nhìn chăm chú nhi tử mà nói: "Tỷ tỷ con muốn quay về."

Chuyện Phó Nghi Cầm muốn về Trường Nhạc Hầu Phủ, ngay cả Phó Minh Hoa cũng biết, nhưng lúc này lại Phó Kỳ Huyền lại giống như không biết gì, nghe Bạch thị nói vậy, ông ta có chút mừng rỡ mở to hai mắt nhìn nói: "Mẫu thân nói thật không?"

"Đó là hiển nhiên." Bạch thị hàm chứa ý cười gật đầu, tay vuốt váy nói: "Tỷ đệ các ngươi nhiều năm không gặp, mà năm nay tuổi mụ của Đông Ca cũng mười ba rồi."

Đông Ca là con trai lớn của Phó Nghi Cầm, Phó Nghi Cầm gả cho Đinh Trị Bình sinh được hai đứa con, trong đó có một đứa con gái, con trai lớn năm nay vừa mười ba, còn chưa đính hôn.

"Vừa lúc ta đang cùng A Nguyên nhắc đến chuyện của Trị Bình, nếu có thể làm cho quý phi nói tốt vài câu, việc của Trị Bình cũng có thể được." Vừa rồi Bạch thị bị Tạ thị từ chối, lúc này trong lòng không cam, muốn mượn nhi tử áp bức làm Tạ thị nghe theo sự sắp xếp, bà vừa nói ra lời này, quả nhiên Phó Kỳ Huyền không chút nghĩ ngợi lên tiếng: "Việc của tỷ phu còn không có tin tức sao?" Ông ta hỏi một câu, nhìn cũng không nhìn Tạ thị: "Ngươi tranh thủ vào cung nói một tiếng đi."

Tạ thị nghe xong lời này, cười lạnh ra tiếng, tay nắm chặt ống tay áo.Mệnh bà không tốt, gả cho một phế vật như vậy, nếu là người biết xấu hổ thì thôi, ngược lại ông ta ít hiểu biết, nhưng vẫn cứ cứ tự cao tự đại. Tạ thị hít sâu một cái, nhắm mắt lại, Phó Kỳ Huyền còn đang vén vạt áo ngồi xuống nói: "Dù sao cũng đều là người nhà, cũng nên giúp nhau."

"Vậy chỉ cần nói với Hầu gia, để Hầu gia đứng ra mưu cầu chức vị cho con rể không phải tốt hơn sao?" Trong mắt Tạ thị tràn đầy vẻ châm chọc, sở dĩ Phó Kỳ Huyền nói vậy là do Thôi quý phi đối với bà đặc biệt tốt, tất cả cũng có nguyên nhân, bởi vì tỷ tỷ của Tạ thị gả cho Thôi gia ở Thanh Hà, tính ra với

Thôi quý phi trong cung như chị dâu ruột thịt, bởi vì đôi bên có quan hệ như vậy, cho nên Thôi quý phi luôn chiếu cố Tạ thị.

Nhưng lúc này phế vật Phó Kỳ Huyền này lại xem Thôi quý phi giống như thân thích mà sai bảo, đem hoàng cung đại viện trở thành phòng của ông ta muốn ra thì ra vào thì vào, nói sắp xếp cho Đinh Trị Bình đơn giản như uống nước vậy.

Nếu như Tạ thị thương ông ta thì thôi, nhưng Tạ thị vẫn luôn ghét bỏ ông ta, lúc này bị ông ta sai sử như vậy, trong mắt Tạ thị tất cả đều là vẻ chán ghét, lời này nói ra, ngay trước mặt Bạch thị cùng người của mấy phòng trong phủ, Phó Kỳ Huyền giận tím mặt, chén trà trong tay thoáng bưng lên, bỗng chốc làm bộ muốn ném về phía Tạ thị.

Vẻ mặt Thẩm thị như đang xem kịch vui, tay trong tay áo siết chặt khăn, ước gì Phó Kỳ Huyền đem chén trà nóng ném về phía Tạ thị mới tốt! Ánh mắt Tạ thị lạnh lùng nhìn chằm chằm Phó Kỳ Huyền, đầu ông tađầy lửa giận nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Tạ thị, đột nhiên giật mình tỉnh táo, chén trà trong tay giơ cao, sắc mặt vừa xanh vừa trắng.

Bên khóe miệng Tạ thị lộ ra vài phần cười khẩy, Phó Kỳ Huyền thấy nụ cười của bà, đầu óc lại không bình tĩnh, nha hoàn dâng trà còn quỳ trước mặt ông ta, ông ta cầm chén trà trong tay nhìn ánh mắt đầy ẩn tình của nha hoàn mà ném qua.

"Cẩu vật, trà còn nóng." Trong miệng ông ta chửi rủa, nha hoàn phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Trời rất lạnh, cầm cốc trà nóng hổi rất ấm, nhưng nếu bị tưới lên mặt giống như lột một lớp da.

Sắc mặt Bạch thị tái xanh, nha hoàn bụm mặt bị kéo xuống, buổi sáng tốt lành rối loạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau