TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Rắc rối

"Đâu chỉ tức giận, quả thật Phó gia muốn lật trời!" Bà vỗ lên bàn một cái nặng nề, lực đạo này làm hoa quả trên bàn nảy lên: "Lão tặc Phó Trường Thắng ngầm câu kết với Dung thị!" Thôi quý phi phát hỏa xong, nhanh chóng ý thức được sự thất thố của mình, ngồi ngay ngắn sửa lại tóc, ánh mắt lạnh lẽo: "Phỏng chừng hắm muốn lấy hôn sự của Nguyên Nương kết đôi với Yến Tín, đổi lấy quyền thế!" Nói đến đây, vẻ mặt Thôi quý phi như thường, bàn tay lại nắm chặt. Nghĩ đến chuyện hôm nay mình đã tặng trâm hoa kia đi, vốn là muốn ổn định Phó gia, ngầm nói với Tạ thị mai này con trai mình lên ngôi, nhất định hôn sự của Phó Minh Hoa sẽ do Tạ thị lựa chọn. Nhưng hôm nay xem ra, ý của trâm hoa đã thay đổi.

"Nương nương dự định thế nào?" Tĩnh cô cô đi theo bên người Thôi quý phi nhiều năm, từ Thanh Hà một đường cùng bà đến Lạc Dương, thấy bà từ quý nữ Thôi thị trở thành quý phi nương nương bụng đầy tâm cơ, âm ngoan độc ác, sao không biết lúc này trong lòng Thôi quý phi đang rối loạn.

Bà biết biết dự định của Thôi quý phi, thanh danh Thôi gia tuy tốt, bên trong vững chắc, nhưng lại thiếu uy trong quân, Thôi quý phi đang ngàn vạn lần muốn chọn một đối tượng có ích với hắn, lúc này hành động của Phó Trường Thắng lại làm rối sự sắp đặt của bà.

"Thế lực Phó gia cũng rất quan trọng." Ngoại trừ Phó gia, còn vì quan hệ thông gia với Tạ gia.

Tĩnh cô cô biết dần đây Thôi quý phi đang có ý cho nhi tử cưới Ngụy thị, đích nữ của Trụ quốc công, nhưng nếu bỏ mất hai nhà Phó, Tạ mà cưới Ngụy thị thì thành chọn nhỏ mất lớn, dù sao trước đây Phó lão hầu gia cũng rất có danh vọng trong quân, Tạ gia lại có bạc.

Thôi quý phi nghe xong lời này, không khỏi cắn răng: "Nhìn xem một chút." Bà dùng tay ra hiệu, ý bảo Tĩnh cô cô đứng lên, Tĩnh cô cô đứng ở phía sau bà, bóp vai cho bà, lúc này Thôi quý phi còn chưa hạ quyết định, bà luyến tiếc thế lực của Ngụy thị, lại không thể buông được hai nhà Phó, Tạ. Tiếc là mặc dù bà có hai đứa con trai, nhưng tuổi tác tương xứng chỉ có Yến Truy.

Nếu bà chọn Phó gia, vậy nhất định Dung phi sẽ chọn Ngụy thị, nếu bà chọn Ngụy thị, thì lại đem Phó Minh Hoa cho Dung phi.

"Phó Trường Thắng, cái lão thất phu này." Thôi quý phi cắn răng nghiến lợi, trong lòng âm thầm ghi nhớ mối hận này, quyết định này thật sự khó khăn, bà muốn xem một lúc, xem Tạ thị có cách nào có thể khiến bà song toàn.

Lúc này Phó Minh Hoa không biết chân trước nàng và Tạ thị vừa đi, chân sau Thôi quý phi liền phát hỏa, nhưng từ vẻ mặt Tạ thị nhìn ra được, chắc là đã đem dự định của Phó hầu gia nói cho Thôi quý phi.

Lần này Phó hầu gia đã tính sai.

Nhắc tới cũng buồn cười, không nói đến chuyện tiết lộ Phó hầu gia và Dung phi có qua lại, Bạch thị vì nữ nhi, còn vì chuyện của Đinh Trị Bình mà để cho Tạ thị tiến cung, hôm nay Tạ thị lại đánh cho Phó gia một gậy. Nếu một ngày dự định của Phó hầu gia sắp thành lại bại, khi biết người phá hủy chuyện tốt của mình là Bạch thị và Phó Nghi Cầm, vẻ mặt đó nhất định rất đáng xem.

Đi cầu kiến thái hậu, mẹ con Tạ thị trở về hầu phủ đã chạng vạng tối. Bạch thị đã chờ hai mẹ con họ về từ lâu, xe ngựa của Tạ thị mới vào phủ, nàng đã nhận được tin tức đi tới hậu viện.
Tạ thị và Phó Minh Hoa hai người còn chưa kịp thay xiêm y, trở về liền đến viện của Bạch thị. Phó Nghi Cầm ôm nữ nhi, nhi tử bảy tuổi sốt ruột ngồi bên cạnh xoay tới xoay lui.

"Sao trễ như vậy mới về!" Nàng nhìn thấy Phó Minh Hoa liền trợn mắt nhìn vài lần, sau đó mới nhìn Tạ thị có chút âm dương quái khí nói.

Hôm qua, sau khi Đinh Mạnh Phi bị đám người Phó Minh Hoa đánh, tuy rằng Phó Nghi Cầm bị Bạch thị khiển trách hai câu, không cho bà ta gây sự với gây sự với Phó Minh Hoa, nhưng bà ta vẫn ghi hận trong lòng. Dù sao Bạch thị cũng chỉ nói không được gây sự với Phó Minh Hoa, cũng không nói không được gây phiền phức cho Tạ thị.

"Không phải vì không muốn giúp phu quân ta chuyện này, cho nên mới cố ý về trễ vậy chứ?" Phó Nghi Cầm âm dương quái khí.

Tạ thị nhìn nàng một cái. Rõ ràng ánh mắt Tạ thị không sắc bén, nhưng trong lòng Phó Nghi Cầm không khỏi hoảng hốt, bình tĩnh lại thì có chút thẹn quá hóa giận, đang muốn nói vài câu với Tạ thị, Tạ thị không nói gì. Phó Nghi Cầm cảm thấy giống như mình bị thiệt, trong lòng không hài lòng.

"Sao lại về trễ như vậy?" Phó Nghi Cầm không nói, Bạch thị cũng không nhịn được nói một câu.

"Mẫu thân, trong cung không phải cửa lớn nhà mình, dù là đến ngoài cửa cung, cũng phải trình bài tử mới được gặp." Mặt Tạ thị mang ý cười, nhưng trong mắt lại không kiên nhẫn: "Quý phi nương nương cho triệu kiến thì cũng không còn sớm."May mà bây giờ trong cung không có hoàng hậu, mặc dù có thái hậu nhưng đã không còn nắm quyền, quyền thống trị lục cung lại ở trong tay Thôi quý phi, cho nên Tạ thị muốn gặp mới có thể dễ dàng như vậy. Nếu là người khác, e rằng hôm nay có thể tiến cung, nhưng chưa biết ngày trở về.

Bạch thị nghe xong lời này, trong lòng có chút không vui, nhưng cũng cho nha hoàn lấy ghế con ra.

"Chuyện của Trị Bình, quý phi nương nương nói thế nào?"

Tạ thị giả vờ nắm khăn ho hai tiếng: "Hôm nay quý phi nương nương đã hỏi thăm, bây giờ Thái thường tự, Thái bộc tự, Ti nghi thự đều thiếu, chỉ không biết đại tỷ coi trọng chức vị nào."

Bạch thị vừa nghe, trên mặt lộ vẻ thất vọng.

Chức quan của Tân Đường phân chia làm tam tỉnh, lục bộ, cửu tự, ngũ giam, chư vệ, phân chia rất rõ ràng. Tạ thị nói hai chức, cũng không phải chức quan trọng gì. Quan trọng nhất, Thái thường tự phụ trách lễ nghi, nhưng không phải chức quan trọng. Thái bộc tự quản chăn nuôi, Ti nghi thự quản chuyện hung tang phụ táng cung mộ, không nói đến chuyện những chức này sau này không hề có tiền đồ, quan trọng nhất là không có béo bở để ăn. Bạch thị không nghĩ đến mình mời Tạ thị đi xin cho Đinh Trị Bình một chức, mình tính qua tính lại chỉ để nghe một tin như vậy.

Nếu như vậy sao cần Tạ thị xuất môn? Quả thật không cho bà mẹ chồng này một chút mặt mũi, sắc mặt Bạch thị âm trầm, Phó Nghi Cầm nói: "Thái thường tự? Không phải Thái thường thiếu khanh?"

Tạ thị nghe xong lời này liền nhíu mày.

"Ngươi nói gì đi!"

Phó Nghi Cầm liếc mắt, không nhịn được giục một câu. Tạ thị không thích cùng người ngu xuẩn như vậy giao tiếp, Phó Nghi Cầm không biết là bản thân mình xuất thân quá thấp, xuất thân thấp lại quá được yêu chiều, lại gả cho Đinh Trị Bình phẩm cách càng thấp hơn nữa, lúc này nói ra quả thật nực cười. Trưởng nữ hầu phủ mà không có chút phong phạm, quả thật là chuyện hài.

"Lúc đầu Đinh đại nhân nhận chức ở Giang Châu cũng chỉ là lục phẩm thông xử." Tạ thị đối với người Phó gia không có tình cảm, lúc này Phó Nghi Cầm không nhịn được giục, bà cũng lười vòng vo.

Chương 27: Quên mất

Môi Tạ thị bị khăn tay che đi, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ khinh bỉ: "E là dù công lao to lớn, cũng không có đạo lý thoáng cái liền thăng lên Thiếu Khanh. Đại tỷ đám nói, nhưng nương nương không dám nghĩ."

Rút ra bài học từ tiền triều, Tiết độ sứ có quyền thế quá lớn, uy hiếp đến an nguy quốc gia, quan viên địa phương đuôi to khó vẫy, liền ở các châu quận lập ra chức thông xử, cùng với người quản lý châu bàn bạc chính sự, để gửi sổ con về Lạc Dương. Là người trần thuật chuyện lớn nhỏ của quan viên địa phương, theo thông tục mà gọi, thì tương đương chức Ngự Sử ở địa phương đó.

Nghề này căn cứ vào cấp bậc của châu quận mà phân, nếu là châu quận lớn, như Phó Kỳ Bân con trai thứ ba của Bạch thị cũng giống như Đinh Trì Bình, đều là lục phẩm thông xử, đã coi như là không thấp. Lúc này Phó Nghi Cầm lại há miệng muốn tứ phẩm Thái thường tự Thiếu Khanh, làm Tạ thị tức giận không nhẹ.

Bạch thị ở một bên nghe không thích hợp, lúc nữ nhi nói chuyện mà chưa kịp mở miệng, lúc này thấy ánh mắt Tạ thị không vui, sợ nữ nhi mất mặt trước mặt tiểu bối, vội vã nhìn thoáng qua mẹ con Thẩm thị bên cạnh: "Tú Nương, Nguyên Nương mới vừa trở về, ngươi cùng nhị nương cắn hạt dưa đi, mang Nguyên Nương và mấy đứa vào noãn các ngồi một chút."

Hôm nay đã hai lần bị người ta phái đến noãn các ngồi ngây ngốc, Phó Minh Hoa mỉm cười. Thẩm thị ngồi một bên, nghe xong lời này của Bạch thị suýt thì rơi nước mắt.

Nghĩ đến nếu Phó Kỳ Mạnh không chết, bà cũng là phu nhân thế tử trong phủ, chẳng bao lâu, hôm nay mình ngồi nghe mấy câu cũng không được? Còn phải ở cùng tiểu bối, còn bị đẩy đi chỗ khác nữa. Bàn tay bà nắm thành quả đấm, suýt chút nữa móng tay bấm vào thịt, nhưng càng đau bà lại càng không dám buông ra, sợ rằng chỉ cần mình buông ra thì sẽ khóc lên. Chỉ là trong lòng Thẩm thị dù oán hận nhưng ngoài miệng cũng không dám nói nhiều, còn phải bày ra gương mặt tươi cười, khẽ lên tiếng, thậm chí không kéo theo nữ nhi, quay đầu liền đi ra.

Trong noãn các, Phó Minh Hoa ngồi trên tháp mềm, Thẩm thị trầm lặng, ngay cả nói chuyện Thẩm thị cũng không có tâm tư, chỉ ngồi một bên tự bi thương xót xa. Hiển nhiên Phó Minh Hà thấy được trong lòng mẫu thân khó chịu, ngồi bên cạnh, tay vuốt lưng giúp, mặc dù không nói chuyện nhưng nữ nhi cổ vũ làm cơn giận của Thẩm thị giảm bớt.

"Đại tỷ, trong cung vui không?" Đích nữ của tam phòng Chung thị, thất nương tử Phó Minh Nguyệt nâng cằm, vừa cắn hạt dưa vừa hỏi. Các nàng tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn chưa được vào cung, đối với chỗ tôn quý nhất trên đời rất quan tâm.

Phó Minh Nguyệt vừa nói xong, tay vỗ lưng Thẩm thị của Phó Minh Hà ngừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, khiển trách: "Thất muội, trong cung há muội có thể tùy ý nhắc đến."

Vẻ mặt Phó Minh Hà nghiêm khắc, quát Phó Minh Nguyệt thì giọng cũng không tốt, Phó Minh Nguyệt tuổi còn nhỏ da mặt mỏng, bị quát đến gương mặt đỏ bừng, bình tĩnh lại liền nói: "Ta hỏi gì mắc mớ gì tỷ?" Nước mắt nàng đọng trong hốc mắt, môi nhếch lên, làm ra vẻ ủy khuất.

Chỉ là nàng không phục người dạy bảo, nét mặt Phó Minh Hà thì càng nghiêm khắc: "Ta là nhị tỷ của muội, lẽ nào dạy không được muội?""Đại tỷ cũng ở đây mà, tới lượt tỷ dạy bảo ta sao?" Phó Minh Nguyệt nói một câu làm Phó Minh Hà nói không ra lời, Thẩm thị ở bên cạnh không thể để nữ nhi chịu thiệt, cười nói: "Miệng nhỏ nhắn của thất nhi nói thật lưu loát." Thẩm thị cười như không cười nói: "Nhị tỷ của con cũng vì tốt cho con, chuyện trong cung mà, con còn nhỏ, hỏi nhiều như vậy làm gì?"

Tuy Phó Minh Nguyệt còn nhỏ tuổi, nhưng ý trong lời nói của Thẩm thị tốt xấu gì cũng nghe hiểu, lập tức cố nén nước mắt.

"Nguyên Nương, con và mẹ con tiến cung sao lại không dắt Minh Hà theo?" Thẩm thị thấy Phó Minh Nguyệt không nói nên lời, ngược lại hướng về phía Phó Minh Hoa cười nói.

Tối qua Bạch thị phái người đến viện của Tạ thị vẫn không giấu mọi người, địa vị của Thẩm thị trong hầu phủ lại bất tiện, sợ nhất là chịu tổn thất, bình thường muốn làm gì cũng hỏi thăm động tĩnh trong phủ, ngày hôm qua nghe được tin Tạ thị muốn vào cung, lập tức trong lòng nàng dâng trào nhiệt huyết. Đã biết cuộc đời gả đi sẽ không thuộc về mình, rốt cuộc bị hủy, nhưng bà còn có nữ nhi. Dựa theo tình hình của Phó gia, tuy rằng Bạch thị thương yêu Phó Minh Hà, nhưng bà không có trượng phu, từ góc độ nào đó mà nói, Phó Minh Hà phúc khí không đủ.

Tuổi của nó cũng không còn nhỏ, qua vài năm phải gả cho người, Bạch thị không chắc sẽ cho nó cọc hôn sự tốt, Tạ thị muốn vào cung diện kiến Thôi quý phi, Thẩm thị cũng động tâm. Cho nên tối qua cũng đi đến viện của Bạch thị, muốn năn nỉ Bạch thị nói với Tạ thị một tiếng, xin Tạ thị tiến cung thì mang Phó Minh Hà theo, nếu Phó Minh Hà có thể làm quý phi nương nương vui, sau này làm mối nếu quý phi nương nương còn nhớ thì có thể dựa vào. Nhưng không nghĩ đến Bạch thị không nghe lời bà nói, không nói đến chuyện bị cự tuyệt, còn nói bà dạy dỗ không nghiêm. Sau khi trở về phòng trong lòng Thẩm thị uất ức, nửa đêm còn không ngủ được. Sau khi mẹ con Tạ thị trở về, Bạch thị liền đuổi bà ra khỏi phòng chính, ngay cả lời cũng không cho nghe, trong phủ này bà càng không có vị trí. Lúc này trong lòng tức giận, khó tránh khỏi mang theo vài phần bất mãn.
"Lời này của bá mẫu nên nói cùng mẫu thân mới đúng, con có thể làm gì chứ?" Phó Minh Hoa cười híp mắt nhìn Thẩm thị, thấy nàng nghe xong lời này sắc mặt lúc trắng lúc xanh, lúc này mới kéo áo khoác thật dày.

Thẩm thị cũng thật buồn cười, không dám tìm Tạ thị và Bạch thị, lại đem sự tức giận phát lên người hài tử.

"Không thì con thay bá mẫu nói với mẫu thân vài câu?" Nàng mỉm cười, Thẩm thị nào dám nói với Tạ thị việc này, liên tục xua tay, nụ cười âm trầm xuống, trong lòng đem chuyện này nhớ kỹ.

Nhất thời không khí trong noãn các cũng căng thẳng, Tạ thị nói Thôi quý phi vì năng lực của Đinh Trị Bình mà tìm mấy chức thiếu kia, sắc mặt Phó Nghi Cầm thay đổi.

Nghe chức gì đó tòng ngũ phẩm, chính lục phẩm làm khuôn mặt tươi cười cũng giữ không được, Bạch thị không lên tiếng, Phó Nghi Cầm nhịn không được liền nói: "Nếu chỉ là những chức này, còn phải cần ngươi đi cầu quý phi nương nương?"

Giọng nói Phó Nghi Cầm có chút gay gắt, Tạ thị cười lạnh một tiếng, Bạch thị thấy tình hình không tốt, vội vã lên tiếng: "Nói bậy bạ gì đó." Bà cảnh cáo liếc nhìn nữ nhìn, quay đầu nhìn Tạ thị lại lộ vẻ tươi cười: "A Nguyên, con mệt mỏi cả ngày rồi, mau trở về nghỉ đi."

Tạ thị lên tiếng, cúi người thi lễ, nhìn cũng không nhìn Phó Nghi Cầm, trực tiếp quay người rời khỏi.

Người vừa đi, trong phòng Phó Nghi Cầm giận đến run người: "Mẫu thân, Tạ thị không coi ai ra gì cả."

"Câm miệng!" Bạch thị quát Phó Nghi Cầm một câu, ánh mắt lóe lên, nụ cười trên khóe miệng cũng lạnh lẽo nghiêm khắc.

Tạ thị vừa ra khỏi cửa lớn viện Bạch thị, An ma ma bên cạnh mới nhỏ giọng nói: "Thiếu phu nhân, nương tử còn đang ở trong viện phu nhân, còn chưa đi ra."

Chương 28: Tới chơi

An ma ma xoa lưng cho Tạ thị, nhìn bà có chút lo lắng.

Tạ thị lấy khăn che miệng, ánh mắt có chút mông lung.

Hôm nay bà nói với quý phi tình cảnh hôm qua đã phát hiện ra, lúc đó Thôi quý phi liền kéo tay bà, nói với bà quan hệ sâu xa trong đó. Nếu như bà đoán không sai, hôm nay con gái của bà Phó Minh Hoa và Ngụy thị đã bị quấn vào cuộc chiến tranh đoạt của các hoàng tử, nếu Thôi quý phi chọn đích nữ của phủ Trụ quốc công Ngụy Uy, thì theo tính cách của Dung phi, rất có thể chọn người có lợi với mình là Phó Minh Hoa.

Nếu Thôi quý phi không buông Phó Minh Hoa, thì Dung phi sẽ chọn Ngụy thị. Hành động của Phó hầu gia làm Thôi quý phi rơi vào thế bị động, Thôi quý phi đại diện cho Thôi gia Thanh Hà, mà Thôi gia và Tạ gia đồng khí tương liên.

Tứ gia hiểu rất rõ, nếu hoàng tử sở sinh của Thôi quý phi là Yến Truy leo lên ngôi hoàng đế, đối với Thôi gia có lợi, đồng thời tam gia có quan hệ mật thiết với Thôi gia cũng có lợi.

Lúc đó Thôi quý phi kéo tay bà, giọng nói khẩn thiết: "Xin A Nguyên hãy giúp ta, giúp ta giải quyết vấn đề khó khăn này."

Lúc đó Tạ thị tâm loạn như ma, chỉ mạnh mẽ chống đỡ ra khỏi cung thôi, trở về đối phó với đám người Bạch thị, tâm sự nặng nề ra khỏi viện của Bạch thị, nếu An ma ma không nhắc, e rằng lúc này bà còn không nhớ đến Phó Minh Hoa.

"Thiếu phu nhân mệt sao?" An ma ma ân cần hỏi, Tạ thị lắc đầu, mi tâm vẫn hơi nhíu.

Bà nên làm gì bây giờ? Thôi quý phi không giải quyết được đề bài khó này, sao lại để cho bà? Bà cắn môi ngửa đầu, tuyết nhừng một ngày đến tối lại bay lả tả.

"Thiếu phu nhân.."

Giờ khắc này trên người Tạ thị phát ra vẻ tịch mịch và âm lãnh mà An ma ma sợ run cả người, bà gọi Tạ thị một tiếng, Tạ thị cúi đầu xuống, lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

An ma ma nhắc nhở: "Tuyết rơi rồi, thân thể của người không thể đứng lâu được." Hai chân Tạ thị đứng trong tuyết dày, dù cho đế giày của bà dày, nhưng sự lạnh lẽo từ lòng bàn chân dâng lên, thấm vào người.

Tạ thị gật đầu, rũ mí mắt, trên mặt không cảm xúc: "Đi thôi."

Phó Minh Hoa còn đang ở noãn các ăn hạt dưa, nàng thật sự đói bụng, buổi sáng lúc chỉnh trang y phục không được ăn gì cả, dù ở trong cung của Thôi quý phi có dùng mấy miếng điểm tâm, nhưng lúc này vẫn còn đói bụng. Chỉ là bên Bạch thị còn không cho người gọi nàng, nàng cũng không thể rời đi. Mấy người Phó Minh Nguyệt đã sớm ngây ngốc đến sốt ruột, mùa đông ban ngày vốn ngắn, lúc này bên ngoài đều đã đốt đèn, nhưng chính phòng bên kia còn không có động tĩnh.

Một lúc sau Bạch thị phái người nói với nàng, cho nàng trở về, nói Tạ thị đã đi rồi.
Trong mắt nha hoàn truyền tin nhìn Phó Minh Hoa đều mang vài phần cẩn thận, hiển nhiên là sợ nàng không hài lòng. Phó Minh Hoa từ kháng đi xuống, Bích Vân ở một bên cúi người giúp nàng mang giày, nàng phủi tay một cái, Bích Thanh cẩn thận cầm khăn lau ngón tay nàng.

Nàng cười cười hỏi thăm Bạch thị, lại nghe nha hoàn nói Bạch thị đã gỡ tóc chuẩn bị đi ngủ.

Trở lại trong viện, Lục Vu trong viện đã sớm theo dặn dò của Phó Minh Hoa bố trí trù phòng nhỏ.

Phó Minh Hoa gỡ tóc, lại thay xiêm y sau đó lau tay, Lục Vu cùng nha hoàn bưng canh đi vào.

"Nương tử đói bụng ư?" Nha hoàn kia cầm chén múc, Lục Vu lấy nắp ra, hơi nóng bốc lên táp vào mặt.

Trong ngày mùa đông giá rét này, vừa đói run vừa lạnh, canh nóng bốc lên, Phó Minh Hoa cảm thấy nước bọt trong miệng càng tiết ra nhiều.

Canh màu mận chín, hiển nhiên đã nấu đủ lửa, món canh đầy đủ nguyên liệu quý giá, uống một ngụm như muống nuốt luôn lưỡi, uống chén canh xong, Phó Minh Hoa cảm thấy cả người ấm áp hẳn lên.

Hôm nay cùng nàng ra ngoài là hai người Bích Thanh và Bích Vân, chỉ là khi tiến cung thì hai nha hoàn đều ở trong xe ngựa, cả ngày chịu lạnh giá, Phó Minh Hoa cầm thìa bỏ vào trong chén, cầm khăn lau miệng: "Hai người các ngươi hãy đi nghỉ đi, tối nay Bích Lam trực đêm."

Tuy rằng hai nha hoàn ưng thuận, nhưng cũng ráng chịu đến lúc sau khi nàng rửa mặt mới đi xuống.
Phó Minh Hoa nghĩ đến chuyện hôm nay, trong lòng đã dần có manh mối, cho dù trong mộng Tạ thị thắt cổ tự sát, trong lòng nàng vẫn luôn cân nhắc. Nàng ngủ không quá sâu, đêm Bích Lam còn đứng lên chỉnh lại chăn cho nàng.

Buổi sáng đi đến chỗ Bạch thị thỉnh an, ngồi bên ngoài một hồi, Bạch thị mới sai người ra nói hôm nay thân thể có chút không khỏe, để mọi người trở về.

Vừa mới trở lại viện của mình, Bích Vân và Bích Thanh hai người đều đã thức dậy đang ở cửa viện đợi nàng, thấy Phó Minh Hoa liền tiến lên nghênh đón, sắc mặt có chút quái lạ: "Tề di nương và ngũ nương tử tới."

Phó Minh Hoa nghe xong lời này trong mắt lộ vẻ nghi hoặc. Ngũ nương tử Phó Minh Sa ở trong viện của mình thì thôi, trong mấy người tỷ muội, nàng ta rất chăm chỉ đến viện của Phó Minh Hoa, nhưng Tề thị lại tới.

Mấy người Bích Vân nhắc đến Tề thị thì trên mặt không chút nào che giấu vẻ khinh bỉ.

Điều này cũng không trách được các nàng, nhi tử của Tề thị là Phó Lâm Ngọc, là trưởng tử của Phó Kỳ Huyền, nàng ta ỷ vào bản thân được sủng ái, nhi tử lại là trưởng tử của Phó Kỳ Huyền, bây giờ Phó Kỳ Huyền không sủng ái Tạ thị, sau khi Tạ thị sinh Phó Minh Hoa thì thân thể càng suy yếu, sau này khả năng có con nối dòng cũng không lớn.

Tề thị muốn Tạ thị nuôi dưỡng con trai của mình, nếu có thể được Tạ thị ghi dưới danh nghĩa con trai trưởng, sau này hầu phủ to lớn này cũng chính là của Phó Lâm Ngọc.

Tâm tư của ả ta nông cạn, lại hiển hiện rõ trên mặt không chút che giấu, cho nên nhiều người trong phủ không thích ả ta.

"Không chuyện không đến điện Tam bảo." Phó Minh Hoa cười cười. Mười đầu ngón chân đau đớn dưới làn váy cuộn lên không chút dấu vết, từng cơn đau truyền đến. Trên mặt không biểu hiện gì, một đám nha hoàn cũng không phát hiện động tác nhỏ của nàng, trở lại phòng, Phó Minh Hoa kéo tà váy rảo bước vào cửa, chợt nghe Tề thị nói chuyện bên trong: "Mau trở về đi, ta và đại tỷ của ngươi có chuyện muốn nói."

Dường như nghe được tiếng bước chân bên ngoài, Tề thị ngừng miệng, Phó Minh Hoa vào phòng liền thấy Tề thị đang ngồi bên trong nơi Phó Minh Hoa hay tiếp đãi mấy tỷ muội Phó gia tới chơi, đang bưng chén trà nóng định uống, quay đầu lại thấy nàng đi vào, Tề thị liền đặt chén trà xuống, cười đứng lên.

Bích La cởi áo khoác của Phó Minh Hoa, Tề thị vội vã dùng vẻ mặt lấy lòng nhích lại gần: "Ta đến ta đến."

Hôm nay ả ta hơi nhiệt tình quá mức, xem chừng có mưu đồ khác.

Trong lòng Phó Minh Hoa cẩn thận suy nghĩ, đã thấy Tề thị cầm áo khoác của nàng, tự mình đem áo lông cáo treo trên giá.

"Sao di nương lại tới?" Đối với sự ân cần của ả ta Phó Minh Hoa không chống cự, nhưng cũng không thích, mỉm cười hỏi một câu, Tề thị liền đưa tay vịn nàng đang trên ghế: "Không phải tỳ thiếp được đồ tốt, trước tiên cũng nhớ đến nương tử sao?"

Chương 29: Thoại bản

Thoại bản: Một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này.

Nha hoàn bưng nước nóng đến muốn rửa tay cho Phó Minh Hoa, ả nhanh chóng nhận lấy, ân cần nói: "Ta đến ta đến."

Ả ta đặt tay Phó Minh Hoa trong lòng bàn tay mình, đôi bàn tay kia mềm mại ấm áp, giống như dương chi bạch ngọc thượng đảng điêu khắc thành, mà không có chút khuyết điểm nào, trong lòng Tề thị có chút đắng chát, lại nhớ đến đôi bàn tay nhỏ bé của nữ nhi mình Phó Minh Châu.

Tuy nói cũng đều là cô nương Phó gia, trong người đều chảy dòng máu của Phó Kỳ Huyền, nhưng cô nương Phó gia cũng chia thành nhiều loại.

Ở trong Phó gia, tuy rằng ả ta được sủng ái, nhưng chỉ là quý thiếp, cũng chỉ là thiếp. Chi phí ăn mặc của Phó Minh Châu hiển nhiên là kém hơn nhiều so với trưởng nữ Phó Minh Hoa, lại càng không nói đến nhà mẹ đẻ của ả ta xuống dốc từ lâu, hoàn toàn thua kém khi so sánh với Tạ thị xuất thân Giang Châu.

Đôi tay này của Phó Minh Hoa được dưỡng đến người ta nhìn vào cũng biết là phú quý, ngay cả ả ta cũng có chút ghen tỵ.

Mặc dù trong lòng có chút ghe ghét, nhưng Tề thị cũng rất mau chóng lau tay cho Phó Minh Hoa, động tác ôn nhu: "Đôi tay này của nương tử vừa nhìn là biết người có phúc khí."

Phó Minh Hoa biết Tề thị tự nhiên đến đây mà ân cần vậy, tám phần mười không phải là chuyện tốt.

Lúc này ả ta lại khen mình ba hoa chích chòe, không chừng trong lòng cũng bắt đầu nguyền rủa.

Nhưng mà nàng thích nhìn Tề thị trong lòng không vui, nhưng trên mặt vẫn phải cười, cố nén cảm giác không thích ả ta hầu hạ! Nàng để mặc cho Tề thị hầu hạ, cũng không lên tiếng, rõ ràng Tề thị có lời muốn nói, nhưng không nghĩ rằng Phó Minh Hoa lại không trả lời, ả ta nói vài câu, trong phòng có chút yên ắng, liền dần có chút nóng nảy.

Tề thị không còn gì để nói, ánh mắt lại giống như đao, nháy mắt với Phó Minh Sa. Phó Minh Sa lại giả vờ không hiểu chuyện, ngồi vững không nhúc nhích. Tề thị thấy Phó Minh Sa ngồi yên, trong ngực thầm mắng kẻ ngu si, ngay sau đó cũng không để ý đến nàng.

Ả ta lấy hương cao đắp lên tay ấm áp, đem hai tay tinh tế của Phó Minh Hoa lau sạch. Mùi hương thanh nhã không giống như thuốc dán mà ả ta hay dùng, trong lòng Tề thị có chút thèm thuồng, chỉ là hôm nay muốn đạt được mục đích nên đem sự thèm muốn kia đè xuống, giúp đỡ Phó Minh Hoa ngồi xuống, mình cũng ngồi ở ghế bên cạnh, nhưng ở trước mặt Phó Minh Hoa cũng không dám ngồi thật, chỉ có nửa cái mông thoáng đặt lên rìa ghế.

Nàng ta nịnh hót nhìn Phó Minh Hoa cười, từ trong tay áo lấy ra một quyển sách: "Nghe Châu nhi nói bình thường nương tử thích tập viết chữ, hôm trước tỳ thiếp vô tình có được quyển sách, nương tử cũng biết tỳ thiếp không biết chữ, cầm thứ này cũng lãng phí, vừa lúc đưa tới cho nương tử, nếu đẹp thì đừng ngại hãy nhận, nếu không thích thì ném đi cũng được."

Nói xong, Tề thị cầm sách nở nụ cười đưa cho Phó Minh Hoa.
Sách bị nàng ta cuốn thành một đoàn, lúc nàng ta đưa sách có hé mở ra, Phó Minh Hoa liền thấy trên đó viết ba chữ: Ngọc Minh Xuân.

Phó Minh Hoa nhìn thấy sách này, nụ cười bên khóe miệng càng sâu hơn.

Phó Minh Hoa ở trong mộng cũng thu sách này do Tề thị đưa tới. Đại khái đưa tới lúc nào, chỉ là tình cảnh trong mộng, Phó Minh Hoa có chút không nhớ rõ, nhưng ba chữ "Ngọc Minh Xuân" này trong lòng nàng rất quen thuộc.

Thứ sử Nam An Hoắc Tối Lương có nữ nhi khuê danh Ngọc Minh, cùng một thư sinh nghèo khó yêu nhau, nhiều lần gặp gỡ trong nội viện Hoắc phủ thông qua sự giúp đỡ của nhũ mẫu Chu Ẩu, nhưng sau đó lại bị Hoắc Tối Lương ngăn cản, cho rằng nữ nhi làm nhục dòng họ, và chọn một người con rể khác.

Hoắc Ngọc Minh trung trinh cứng rắn, không hài lòng với sự an bài của phụ thân, cuối cùng thắt cổ tự sát.

Thư sinh vô cùng đau khổ, việc này làm phán quan cảm động, phán quan cảm động Ngọc Minh cương liệt đa tình, cũng thích thư sinh tình thâm ý hậu, không đành lòng để đôi uyên ương sinh ly tử biệt mà cho hồn của Ngọc Minh hoàn dương, cuối cùng với thư sinh thành hôn.

Trong sách miêu tả quan to triều đình Hoắc Tối Lương ở An Nam quyền thế ngập trời, nhưng thư sinh cũng không sợ cường quyền, cuối cùng người có tình sẽ thành thân thuộc.

Nếu các thiếu nữ khuê các ít biết chuyện, nhìn như vậy sẽ ngây thơ mà cảm động, nhưng trong mộng khi Phó Minh Hoa nhìn đến thoại bản này thì vô cùng xấu hổ, suýt nữa liền khóc ngay tại chỗ. Nữ tử như Hoắc Ngọc Minh này, phần lớn do người kể chuyện bịa ra, làm rất nhiều người mê say.
Danh môn khuê tú xuất thân cao quý thật sự, nếu trước khi cưới cùng nam tử xa lạ tình chàng ý thiếp, lén hẹn hò, đó là biểu hiện mình ti tiện.

Tuy rằng tập tục của Tân Đường khác xa tiền triều, nhưng quý tộc thật sự vẫn giáo dục nữ nhi tự tôn tự trọng, tuyệt không thể như Hoắc Ngọc Minh này làm suy đồi gia môn.

Tề thị đưa quyển sách này ra nhất định là có mưu đồ không tốt!

Phó Minh Hoa cũng không giống như "Nàng" trong mộng, lúc đó cố nén xấu hổ nhận quyển sách này, sau đó lại nén giận mà đốt đi.

Tuy nói quyển sách này không phải là dâm từ diễm khúc, nhưng con gái chưa lấy chồng đọc lén như vậy thật không hay.

Lúc Tề thị đưa sách đã nói rất rõ ràng, ả ta không biết chữ, trong lúc vô ý có quyển sách này cũng không biết là vật gì, ả ta làm trò ngày trước mặt nhiều người như vậy, còn nói nếu coi được thì để lại, nếu không thích hãy ném đi, nếu nàng cáo trạng, cho dù làm loạn lên, cuối cùng thì Tề thị chỉ bị mắng một phen mà thôi.

Nhưng mặc kệ sách này từ đâu mà đến, nếu trưởng bối thấy được khó tránh sẽ không thích nàng. Đoán chừng Tề thị biết điều này nên mới có thể không sợ hãi.

Tề thị tặng sách, lại thấy trang sách mở ra, Phó Minh Hoa lại không có dáng vẻ tức giận, trong lòng ả ta vui vẻ, vỗ tay vội vã đứng lên: "Xem trí nhớ của tỳ thiếp này, hôm nay lúc thế tử gia ra cửa đánh rơi ngọc bội trong phòng tỳ thiếp, tỳ thiếp phải sai người đưa cho thế tử, không làm phiền nương tử nữa."

Nói xong, hai tay ả ta chà một cái, giống như là nhớ ra gì đó: "Mùi hương thuốc thoa tay của nương tử rất dễ chịu.."

Phó Minh Hoa híp mắt ngẩng đầu nhìn Tề thị, ánh mắt như cười như không, ánh mắt kia làm cả người Tề thị cảm thấy có gì không đúng, nàng mới cong môi: "Bích Lam, lấy hộp hương cao ban thưởng cho Tề di nương." Nàng ngồi trên ghế, mắt nửa híp, che khóe miệng dáng vẻ cẩn trọng đoan chính thanh nhã.

Tề thị nghe nàng sai Bích Lam lấy hương cao, khóe miệng còn lộ ý cười, nhưng nghe hai chữ ban thưởng, sắc mặt có chút cứng nhắc.

Tuy luận thân phận địa vị, ả ta không lớn hơn Phó Minh Hoa, nhưng tốt xấu gì mình cũng là thiếp được sủng ái trong phủ, là nữ nhân của Phó Kỳ Huyền. Khăn trong tay Tề thị bị nắm chặt, nụ cười trên mặt cứng đờ, bộ ngực đầy dặn phập phồng, lát sau mới cười nói: "Tỳ thiếp nói đùa với nương tử thôi, có đạo lý nào lấy hương cao từ tay nương tử chứ." Ả ta nói xong đưa tay lên, nụ cười trên mặt cũng không duy trì được nữa, mặt âm trầm đi ra khỏi phòng.

Phó Minh Hoa ngồi trên ghế thấy Tề thị nổi giận đi ra, cười lạnh hai tiếng.

Chương 30: Đốt đi

Vừa rồi Tề thị hầu hạ nàng cũng không tốt, nàng để móng tay dài, Tề thị lau sạch hương cao cho nàng có chút nhét vào trong móng, nàng đưa tay ra, Bích Lam ở một bên cầm khăn rửa tay cho nàng lần nữa.

Nàng tùy ý để Bích Lam hầu hạ, thu hồi ánh mắt nhìn theo Tề thị, nhìn về Phó Minh Sa ở một bên: "Ngũ muội muội ngồi cũng lâu rồi, Lục Vu, bưng hoa quả nước trà ra đi." Nàng nói xong đứng lên, Phó Minh Sa ngẩn người cũng đứng lên theo, thấy một đám nha hoàn vây quanh nàng đi vào nội thất, đến khi không nhìn thấy thân ảnh nàng, ánh mắt cũng chưa thu lại.

Phó Minh Hoa thay xiêm y đi ra, thấy đôi mắt nàng ta chằm chằm nhìn vào hướng nội thất, lại làm người ta yêu mến.

Nàng đưa tay sửa lại lọn tóc trước trán, cho gọi Phó Minh Sa đi vào, nàng ta lộ vẻ vừa mừng vừa lo, có chút không dám tin: "Đại tỷ gọi muội vào sao?"

Phó Minh Hoa tuy nhỏ tuổi nhưng quy củ rất nghiêm khắc, tiếp khách không bao giờ bước ra khỏi gian ngoài, nơi khuê phòng rửa mặt cùng với nơi luyện viết chữ cũng không dễ dàng cho ai đi vào, dù cho nha hoàn nhị đẳng trong phòng cũng không được triệu kiến đi vào.

Lúc này Phó Minh Sa thấy Phó Minh Hoa ngoắc tay, trong nhất thời có chút không dám tin, đợi nàng gật đầu mới nuốt nước miếng một cái, nha hoàn thiếp thân Bích Như bế nàng ta từ trên ghế lên, cẩn thận đi vào. Thân là trưởng nữ hầu phủ, dưới nền đất và bốn bức tường trong phòng Phó Minh Hoa đều lắp ống dẫn, một khi đông đến thì bên ngoài sẽ nhóm lửa, hơi nóng từ đường ống dẫn vào gian nhà, làm cả phòng ấm áp như mùa xuân, cũng không phải cái phòng đơn sơ lạnh lẽo như của Phó Minh Sa có thể so sánh.

Chân vừa bước vào, xuyên qua đế giày thật mỏng giống như cả người đều ấm lên.

Nàng ta quy củ ngồi trên ghế con, ngay cả nhìn loạn cũng không dám, ánh mắt nhìn vào Phó Minh Hoa. Bên ngoài Lục Vu đang chuẩn bị đồ ăn, mùi thơm nhẹ nhàng tiến đế, cổ họng nho nhỏ của Phó Minh Sa hơi chuyển động, Phó Minh Hoa không ngẩng đầu, nghe thanh âm nuốt nước bọt cũng không ngẩng đầu: "Bày chén đũa đi."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Minh Sa hơi đỏ lên, nàng ta có chút cấp bách đứng lên, chân đụng vào ghế con phát ra âm thanh vang dội, mặt nàng ta càng đỏ hơn, cũng không biết nên đứng hay ngồi: "Không cần, không cần."

Phó Minh Hoa ngẩng đầu nhìn nàng ta, nàng ta còn khoát tay, khi nhìn vào mắt Phó Minh Hoa thì giọng nói nhỏ lại.

Lục Vu bày xong đang rút lui, ngoài cửa sổ mưa bắt đầu rơi tí tách, Phó Minh Sa đang muốn rời đi nhíu gương mặt nhỏ, tay chống bàn nhìn ngoài cửa sổ đờ người ra.

"Tỷ tỷ chơi dây sao?" Nàng ta đưa tay sờ eo, phục hồi tinh thần nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa.

Phó Minh Hoa không phải là người nhiệt tình, đối với việc dỗ hài tử cũng không có kiên nhẫn, nàng cũng không có hứng với trò chơi này nên lắc đầu.

"À." Ý cười trên mặt Phó Minh Sa cứng lại, đáp một tiếng, Bích Vân đứng cạnh liếc mắt nhìn Phó Minh Sa, lại dời mắt đi.Nương tử chính là vậy, nhưng ngũ nương tử vẫn cứ sẽ đến nữa. Trong mắt Bích Vân có vài phần không thích, cũng không biết trên người nương tử có gì mà ngũ nương tử mơ ước, luôn đến nhiều lần.

Trong phòng đốt đàn hương, Phó Minh Hoa ngồi trên kháng, nửa người chống bàn, nhắm mắt lười biếng phân phó: "Sắp xếp lại đông sương phòng, để ngũ muội muội nghỉ ngơi, đợi mưa bớt lại thì cho muội ấy rời đi."

Bích Thanh lên tiếng, Phó Minh Sa lộ vẻ đáng thương: "Đại tỷ, muội không thể ngủ với tỷ sao?" Nàng ta cắn môi, tay duỗi ra, bộ dạng muốn chạm vào Phó Minh Hoa, lại làm bộ dáng rụt rè.

Phó Minh Hoa mở mắt ra, cặp mắt kia giống như chứa đầy sao: "Nghe lời." Giọng nói nàng ôn nhu nhưng lại hết sức kiên định, cũng không bởi vì Phó Minh Sa nũng nịu mà thay đổi ý định.

Phó Minh Sa ngồi trên kháng dần lộ vẻ thất vọng, vẫn như cũ nghe lời, bò từ trên kháng xuống để Bích Thanh ôm ra ngoài.

Nàng ta vừa đi Phó Minh Hoa mới ngồi ngay ngắn: "Nếu như mai này muội ấy trở lại, nếu ta không ở đây thì đuổi muội ấy trở về đi."

Bích Lam ngẩng đầu nhìn nàng một cái, chỉ thấy vẻ mặt lạnh lẽo của nàng, lập tức trong lòng run rẩy, cúi đầu lên tiếng "Dạ".

Tuy nói Phó ngũ nương tử thoạt nhìn vừa đáng yêu vừa đáng thương, nhưng trong Phó gia lại không thể nuôi ra một đóa bạch liên hoa vô hại như vậy được.Tổng cộng Phó Kỳ Huyền sinh được bốn nam bảy nữ, Phó Minh Sa là thứ nữ, cũng có thân phận địa vị kém nhất. Mẫu thân của nàng ta là Hà thị không được sủng ái, không thể cho nàng ta bất cứ sự che chở nào, chỉ có thể dựa vào tuổi nhỏ để tìm cách khác.

Trong mộng lúc trước khi Tạ thị chết, Phó Minh Sa cực dính lấy Phó Minh Hoa.

Khi đó Phó Minh Hoa đoan trang độ lượng, bị giáo dục đến cực kỳ thiện lương lại vừa có phong thái trưởng tỷ, đối với muội muội khả ái hay dính lấy mình chiếu cố nhiều lần, là thật lòng xót cho tình cảnh của nàng ta trong phủ, cực lực giúp đỡ, có cái gì ngon, ăn, mặc, ở, đi lại tốt nhất đều theo phân lệ của mình chia cho nàng ta.

Nàng luôn cho mình và Phó Minh Sa là tỷ muội tình thâm, nhưng sau khi Tạ thị chết, Phó Minh Sa liền dần dần không đến nữa.

Về sau, Phó Minh Hoa vì cái chết của Tạ thị, Phó gia chẳng biết vì sao không cần nàng nữa, nàng cũng dần không để ý đến Phó Minh Sa, chỉ sau khi nàng xuất gia, nghe nói Phó Minh Sa gả cho con thứ ba của Sơn Tây Đô Nhạc hầu, hai năm sau con thứ ba của Sơn Tây Đô Nhạc hầu thi đỗ, được sự che chở, mang theo nàng ta đi Tứ Xuyên nhậm chức, coi như Phó Minh Sa cũng là khổ tận cam lai.

Chuyện về sau trong mộng Phó Minh Hoa ốc còn không mang nỗi mình ốc, cũng chẳng bao giờ biết nữa.

Tuy nói vì tình cảnh trong mộng, thật ra Phó Minh Hoa cũng không có vì vậy mà xa lánh Phó Minh Sa, chỉ là nàng ta tới quá nhiều lần, làm nàng có chút không thích.

Nàng cũng không phải hảo tỷ tỷ ôn nhu rộng lượng như trong mộng kia, sự nhẫn nại với Phó Minh Sa cũng có giới hạn, nàng cau mày phân phó mấy nha đầu, nghe được nàng lên tiếng mới thở hắt ra: "Đem cuốn sách của Tề di nương đưa tới đốt đi."

Bích Lam nghe xong lời này nhịn không được lên tiếng: "Sao phải đốt?" Các nàng khác với những nha hoàn mù chữ, đi theo bên người Phó Minh Hoa, các nàng cũng được dạy bảo nghiêm khắc.

Nương tử khuê các chân chính, ngoại trừ so về tính tình, lễ nghi, khí độ và dung mạo, người hầu hạ bên cạnh cũng là thể diện của chủ tử, mấy nha hoàn cũng biết "Ngọc Minh Xuân" là gì, Bích Lam cũng hiểu rõ.

Vừa rồi lúc Tề thị đưa sách tới, ánh mắt Bích Lam liền u ám, chẳng qua là cố nén mà thôi.

Sách vở không đứng đắn như vậy để cô nương nhân gia nhìn, một khi bị phát hiện, e rằng khó thoát khỏi sự trách cứ của trưởng bối, có thể sẽ bị phạt sao chép Nữ giới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau