TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Làm khó dễ

Cũng không biết Tề thị có ý gì mà tặng một quyển thoại bản đến đây, cuối cùng còn không biết xấu hổ mà đòi hương cao của nương tử, cũng không biết người này da mặt dày ra sao!

"Không bằng nô tỳ cho người đưa cho tam nương tử." Bích Lam nhỏ giọng đề nghị, lúc này vẻ mặt mang vài phần âm ngoan. Lúc đó, gậy ông đập lưng ông, làm Tề thị tức chết.

Phó Minh Hoa nhắm mắt lắc đầu, trong Phó phủ này, Tề thị dám quang minh chính đại ra tay với nàng, đó là nhìn ra nàng không có chỗ dựa. Tạ thị chỉ một lòng hướng về nhà mẹ đẻ, Bạch thị chỉ yêu thương Phó Minh Hà, về phần Phó hầu gia, trong mắt chỉ có quyền thế không hề có gì khác.

Tề thị dám dùng mánh khóe ghê tởm như vậy với nàng, còn cố ý đưa thoại bản như vậy, rõ ràng là có mưu đồ.

Trong mộng Phó Minh Hoa chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ, cũng không nghĩ tới chuyện khác, nhưng Phó Minh Hoa lại nhớ đến chuyện lúc Phó Nghi Cầm trở về, có đánh Tạ thị một bạt tay. Chính vì bạt tay này, cho dù chuyện Tề thị đưa sách bị làm lớn ra cũng không có ai hoài nghi đến Phó Nghi Cầm, dù sao trước đó hai người cũng coi như không liên quan nhau.

Nhưng Phó Minh Hoa lại nhớ "Ngọc Minh Xuân" viết về chuyện tài tử và giai nhân, Tề thị sẽ không vô cớ là đưa một quyển sách như vậy, trong sách thư sinh và Hoắc Ngọc Minh, một người là thư sinh khốn cùng vất vả, một người là nương tử khuê các, cùng Đinh Mạnh Phi và Phó Minh Hoa có chút giống nhau.

Tuy rằng Đinh Mạnh Phi xuất thân cao hơn so với thư sinh trong sách, nhưng hôm nay địa vị Trịnh Nam hầu phủ sa sút, từ lúc Phó Nghi Cầm không dựa và Đinh gia mà dựa vào Phó gia có thể nhìn ra.

Nếu Tề thị không như Phó Minh Hoa nghĩ, không câu kết với Phó Nghi Cầm để làm việc xấu thì không sao. Nếu như nàng nghĩ đúng, hôm nay Tề thị đưa sách đến là có tính toán, thì không thể làm như Bích Lam nói ăn miếng trả miếng, chỉ cần đưa sách cho Phó Minh Châu là xong!

Nếu Tề thị muốn đạp nàng để đi lên, nàng sẽ khoét tim nàng ta, để cho nàng ta đau đớn thật lâu!

Giờ khắc này Bích Lam thấy dáng vẻ tươi cười của Phó Minh Hoa, rõ ràng nàng cười đến dịu dàng, nhưng không khỏi làm cho Bích Lam lạnh cả người, nhìn thấy tay Phó Minh Hoa tìm trên bàn, bước lên đưa chén đến tay nàng, nàng tiếp nhận nhấp một miếng, nhỏ giọng nói: "Đốt đi."

Bích Lam không nói gì thêm, nếu mình đã đưa ra ý kiến, nhưng nàng nói phải đốt thì chứng minh trong lòng nàng có tính toán khác.

Trận mưa sau giờ ngọ này kéo dài không dứt, ngoài phòng gió lạnh thổi qua, trong phòng vẫn ấm áp như xuân, chính là lúc tốt nhất để ngủ trưa, Phó Minh Hoa nắm một lát, lúc dậy thì Phó Minh Sa đã đi rồi.

Dựa theo phân phó của nàng, lúc Phó Minh Sa trở lại tìm, mấy nha hoàn lấy danh nghĩa ngủ trưa để đuổi ngũ nương tử đi.

"Lúc đi còn làm vẻ mặt thất vọng, nói là ngày mai trở lại thăm người." Bích Vân hầu hạ nàng rời giường, Bích Thanh ở một bên nói nhỏ, Phó Minh Hoa mỉm cười không nói.
Quả nhiên hầu phủ này là nơi tốt để rèn người.

Lúc chập tối thì đến viện của Bạch thị được bà tử dẫn vào, mấy người Phó Minh Hà vây quanh Bạch thị nói chuyện, cũng không biết trước đó nói gì mà một đám người cười đến vui sướng.

Phó Nghi Cầm thấy nàng, nụ cười trên mặt cứng lại, mặt mày nghiêm túc soi mói nhìn từ trên xuống dưới: "Sao đệ muội không tới?"

Thân thể Tạ thị luôn không tốt, nhất là lúc bắt đầu vào đông thì ho khan không ngừng.

Trước đây Phó gia thú nàng cũng vì danh tiếng, cùng với tính toán mọi mặt. Sau khi cưới được Tạ thị cũng coi như lấy một củ khoai lang phỏng tay, sức khỏe Tạ thị kém, Phó hầu gia sợ bà chết sớm, ảnh hướng đến sự gắn kết của hai nhà Phó, Tạ.

Đối với ý nghĩ trong lòng của trượng phu, Bạch thị cũng biết, cho nên dù bình thường ít khi có sắc mặt tốt với Tạ thị, nhưng cũng ít khi quấy rầy bà, sớm chiều thỉnh an hầu như đều cho Tạ thị miễn.

Trong Phó gia này trong lòng ai cũng biết rõ, bình thường Thẩm thị, Chung thị không ai dám ở trước mặt Bạch thị nói đến chuyện này, cũng không nghĩ đến Phó Nghi Cầm vừa mới trở về liền mở miệng nói thẳng.

Phó Nghi Cầm vừa mở miệng, tiếng cười của mọi người trong phòng đều tắt hẳn, ánh mắt nhìn Phó Minh Hoa.
Bạch thị vuốt tóc, ôm Đinh Tú Ngọc vào lòng, cúi thấp đầu mỉm cười trêu chọc cháu, như là không thấy không khí khác thường trong phòng vậy.

Nha hoàn cẩn thận cởi áo khoác da cừu cho Phó Minh Hoa, Phó Nghi Cầm thấy bầu không khí trong phòng nghiêm túc, Phó Minh Hoa làm như không nghe thấy lời bà ta nói, bà ta nhịn không được lại nói: "Trưởng bối nói chuyện với ngươi, ngươi không có lễ phép vậy sao?"

Phó Nghi Cầm hận Tạ thị cầu chức quan quá thấp cho Đinh Trị Bình, còn hận chuyện Phó Minh Hoa đã cho người đánh con trai mình Đinh Mạnh Phi, con trai được bao bọc trong lòng bàn tay, bình thường mình cũng không nỡ chạm vào đầu ngón tay, lớn như vậy mà ngậm trong miệng cũng sợ tan chảy, Phó Minh Hoa lại dám đánh nó.

Lúc này Tạ thị không đến, lửa giận của Phó Nghi Cầm lan đến Phó Minh Hoa.

"Con dâu này thật làm đến thoải mái, đúng là khiến người ta hâm mộ." Phó Nghi Cầm thấy Phó Minh Hoa không lên tiếng, quay đầu nắm tay Bạch thị cười: "Thật muốn học của Tạ thị một chút, sao có thể làm con dâu mà không vì nhà chồng nối dõi tông đường, còn vẫn cứ sung sướng như vậy, nếu như học được một chút của Tạ thị, cả đời con ta dùng cũng không hết."

Chung thị và Trầm thì đều nghe được ý châm chọc trong lời nói của Phó Nghi Cầm, nhưng Chung thị thấy Bạch thị mỉm cười không cắt đứt lời nói của Phó Nghi Cầm, e rằng cũng ngầm đồng ý.

Tạ thị vào Phó gia mười năm, Bạch thị còn không thể thể hiện uy phong của mẹ chồng với người con dâu cao quý này, e là lúc này mượn tay Phó Nghi Cầm nói cho Phó Minh Hoa nghe.

Biết ý của mẹ chồng, hiển nhiên Chung thị sẽ không mở lời hòa giải. Trong lòng mặc dù không thích nhìn bà cô bắt nạt vãn bối, nhưng cũng chỉ giả vờ không nghe thấy, quay đầu nhìn con gái Phó Minh Nguyệt của mình vuốt tóc.

Nhưng Thẩm thị lại khác, ước gì Phó Nghi Cầm đem chuyện này làm lớn hơn nữa mới tốt.

"Lời này của Huệ Nương cũng là lời ta muốn nói, nếu có thể học được một.. Hai.." Thẩm thị vừa mở miệng, Phó Minh Hoa liền giương mắt nhìn.

"Chẳng lẽ đại bá mẫu muốn học cách làm sao đối phó với tổ mẫu?" Phó Minh Hoa cười nói lời này như nói giỡn, Thẩm thị nhất thời luống cuống.

Bà ta giống như bị khiếp sợ, liếc mắt nhìn Bạch thị, Bạch thị cau mày nhìn, bà ta xua tay: "Không phải, không phải, đều không phải.."

Trong lòng Bạch thị thầm nói: "Ngu xuẩn."

Chương 32: Tức giận

Những năm gần đây, dù Thẩm thị làm mọi cách lấy lòng, Bạch thị vẫn đối với bà ta không hề yêu thích, cũng bởi vì bà ta thật sự quá ngu xuẩn.

Phó Nghi Cầm gây khó dễ với Phó Minh Hoa, Thẩm thị ta chỉ biết không thích Phó Minh Hoa nên theo làm ồn, cuối cùng lại bị Phó Minh Hoa đơn giản làm khó lại.

Quả thật là làm mất hết mặt mũi trưởng bối của bà ta, ngay cả mình cũng bị kéo xuống nước.

Nghe Phó Minh Hoa nói như vậy, Bạch thị cũng không tiện giả vờ câm điếc, chỉ hung hăng trợn mắt nhìn Thẩm thị: "Thân thể A Nguyên không khỏe, ta cho phép nó nghỉ ngơi thật tốt, chẳng lẽ ngươi cũng muốn thân thể không khỏe?"

Thẩm thị bị mắng đến mặt đỏ bừng, không cam lòng, nhưng ở trước mặt Bạch thị không dám lên tiếng.

Phó Nghi Cầm lại nở nụ cười nói: "Mẫu thân quan tâm con dâu thật tốt, nhưng mẫu thân quan tâm cũng là người nhẹ dạ nhân từ, là phúc khí của tiểu bối." Nàng ta nhướng khóe môi, làm bộ dạng cười khinh miệt: "Nhưng con dâu không nên đem phúc khí này trở thành việc đương nhiên mới đúng."

Nghe bà ta nói xong, bức rèm bên ngoài bị người kéo lên, một trận tiếng bước chân hư ảo đi vào, Phó Kỳ Huyền khoác áo lông chồn màu đen, đầu đội kim quan khảm trân chân, từ ngoài đưa đầu vào: "Nói gì vậy, náo nhiệt như vậy?" Môi hắn mấp máy, tuy rằng đã đắp phấn thật dày, nhưng cũng không che giấu được bọng mắt và tơ máu trong mắt.

Kim quan của hắn khâu hạt châu, theo bước đi của hắn hạt châu lay động rõ ràng nổi bật.

Theo hắn đến, một mùi son phấn cũng theo đó tràn vào phòng.

Phó Nghi Cầm còn chưa kịp nói, Phó Minh Hoa nhìn bà ta một cái, tay nắm khăn che mũi cười nhạt: "Cô mẫu nói về đạo làm dâu, có lẽ nhớ đến Đinh phu nhân của Trịnh Nam hầu phủ." Giọng nói nàng mềm mại dịu dàng, dường như mang theo ý cười, nhưng ra khỏi miệng lại như lưỡi dao sắc bén cắt người.

Bản thân mình cũng không biết làm con dâu, gả đến Trịnh Nam hầu phủ nhiều năm, nhưng lại không có ngày nào đến thỉnh an mẹ chồng, sớm chiều thăm hỏi phu nhân, hồi kinh cũng không đi trước đến Tấn Châu Trịnh Nam thành bái kiến, lúc này còn không biết xấu hổ muốn dạy người khác đạo lý làm dâu. Thật là cười chết người.

"Nghe cô mẫu nói xong, thật sự là khiến nữ nhi học được nhiều điều." Theo lời của Phó Minh Hoa nói ra, sắc mặt Phó Nghi Cầm tái xanh. Ý cười của nàng cũng sâu hơn: "Thật sự cảm tạ sự dạy bảo của cô mẫu."

Thẩm thị phải âm thầm nhịn nhục trước mặt Bạch thị, Tạ thị không giống vậy bởi vì bà ta xuất thân hiển quý.

Phó Nghi Cầm có thể không cần thỉnh an phu nhân Trịnh Nam hầu phủ cũng vậy, bởi vì nàng ta gả thấp.

Mình cũng trải qua giống vậy, bây giờ lại rước lấy nhục.

Bạch thị càng buồn cười hơn, vừa oán hận Thẩm thị làm mất mặt bà, lại không nghĩ rằng Phó Nghi Cầm làm cho bà mất mặt hơn.

Nếu Phó Minh Hoa không nói ra từ "Đinh phu nhân", càng không cảm tạ sự dạy bảo của Phó Nghi Cầm thì còn tốt. Nhưng nàng lại nói ra từ "Đinh phu nhân", làm sắc mặt Phó Nghi Cầm trông khó coi, nàng lại còn cảm tạ, dù Phó Nghi Cầm ngu xuẩn cũng nghe được ý châm chọc trong lời nói của nàng, lúc đó tức giận đến hàm răng nghiến "Ken két", hung ác nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa.Phó Kỳ Huyền không hiểu ý, thậm chí còn không nghe được ý châm chọc trong lời nói của Phó Minh Hoa, chỉ nghe nàng ca ngợi Phó Nghi Cầm, liền gật đầu giả vờ uy nghiêm: "Nghe cô mẫu dạy bảo nhiều cũng là chuyện tốt, cô mẫu là trưởng bối."

Đối với con gái lớn này, có khi trước mặt nàng Phó Kỳ Huyền vẫn không thể bày ra vẻ trưởng bối, giống như thấy được Tạ thị, ở trước mặt bản thân mình không thể làm cha mà dạy bảo nàng. Nàng không giống Phó Minh Châu mà làm nũng đòi này nọ, ngược lại lễ nghi quy củ mọi thứ thành thục, dần dà Phó Kỳ Huyền cũng không quá nhớ nữ nhi này.

Phó Minh Hoa cười đến mắt cong lên, học dáng vẻ của Phó Nghi Cầm: "Phụ thân nói phải, sau này con phải thỉnh cô mẫu dạy bảo nhiều hơn."

Rõ ràng nàng chưa nói gì cả, nhưng Phó Nghi Cầm tức giận đến đau gan.

Bà ta vụt đứng lên, ngực phập phồng, làm như muốn trở mặt rời đi. Bạch thị vừa thấy không tốt, tay kéo quần nàng ta, giống như cảnh cáo mà nói: "Nhanh ngồi xuống cho ta, con đứng dậy, e rằng Ngọc Nương tưởng con rời đi, lát nữa khóc lên ta cũng không dỗ nổi."

Mặc dù Bạch thị nói như đùa, nhưng Phó Nghi Cầm thấy được sự lạnh lùng trong mắt bà.

Cho dù là mẹ con thân thiết, nhưng bản thân mình xuất giá nhiều năm, cuối cùng mẫu thân cũng đã thay đổi, trong lòng bà chỉ có Phó gia, chỉ có nhi tử.

Phó Nghi Cầm cắn môi, đứng tại chỗ không nhúc nhích, bầu không khí trong phòng có chút cứng nhắc.

Bây giờ Phó Kỳ Huyền có ngốc cũng biết được có gì không đúng, trên gương mặt tái nhợt của hắn lộ vẻ lúng túng, Phó Nghi Cầm thấy ánh mắt lạnh lẽo của Bạch thị, lại cứ chần chừ, lúc này mới nắm váy, mạnh mẽ nói: "Xem Nguyên Nương nói kìa, thật là hiểu chuyện."Phó Minh Hoa mỉm cười, Phó Nghi Cầm đã đủ chật vật rồi, cũng lười cùng bà ta tranh luận tiếp.

Nàng biết chừng mực, đem người ép đến đường cùng không tốt.

Phó Minh Hoa không nói gì, Phó Nghi Cầm đã mất đi phong thái, nói thêm nữa e rằng Bạch thị không thích. Tuy rằng không cam lòng, nhưng nàng vẫn ép mình nhịn xuống.

Chỉ là đợi cho Phó Minh Hoa thỉnh an rời đi, bà ta cũng không để ý Phó Kỳ Huyền còn ở trong phòng, trở mặt ôm lấy con gái nổi giận rời đi.

Trở lại trong viện của mình, Đinh Trị Bình vẫn chưa về

Tạ thị ở chỗ Thôi quý phi không thể thay ông ta tìm việc, khó tránh khỏi hắn muốn tự mình ra ngoài thu xếp.

Gần đây ông ta đều chạy tới Lại bộ hỏi chuyện thiếu chức gì, mỗi ngày đi sớm về trễ.

Đem nữ nhi giao cho bà vú, chờ người rời đi liền hung dữ hất đồ trên bàn xuống.

"Loảng xoảng" vỡ nát đầy đất, vẻ mặt ba2 ta dữ tợn, mấy nha hoàn không dám tiến lên, chỉ lẫn tránh ở xa xa người run rẩy.

"Rót chén trà lại đây." Thứ gì trong phòng Phó Nghi Cầm cũng đập sạch sẽ. Lúc này mới ngồi trên giường phân phó.

Nhưng mà vừa rồi bà ta đã đem mọi thứ trong phòng đập bể, ngay cả ghế cũng bị nàng ta đá ngã, lúc này còn đâu chén trà lành lặn?

Nha hoàn muốn ra ngoài lấy, nàng ta lại nổi điên, đến gần nha hoàn xinh đẹp kiaa, móng tay bấm vào mặt.

"Tiện tỳ, chén nước trà ngươi cũng không đưa, có phải thấy ta xuất giá rồi dám thất lễ với ta? Còn nhìn trúng cô gia, nổi lòng đê tiện?"

Phó Nghi Cầm vừa mắng vừa đạp, nha hoàn bị nàng ta đạp ngã xuống đất, bà ta không dừng lại, lại đạp thêm mấy cái, đến khi khóe miệng nha hoàn kia chảy máu mới ngừng chân chửi liên tục.

Phó Nghi Cầm phát tiết một trận, Đinh Trị Bình cả người đầy mùi rượu mới trở lại, ông ta ở bên ngoài nghe tiếng động trong phòng, nhất thời cũng không dám đi vào, lát sau nghe tiếng bên trong nhỏ lại mới nhẹ nhàng đi vào, vừa nhìn thấy đống lộn xộn trên đất, nha hoàn trên đất còn đang im lặng rơi lệ, liền kéo Phó Nghi Cầm lại gần: "Huệ Nương sao vậy? Nha hoàn hầu hạ không chu đáo chọc giận nàng sao?"

Chương 33: Ý chỉ

Phó Nghi Cầm ngửi được mùi son và rượu trên người ông ta, thở hổn hển, chỉnh lại tóc, cơn giận dâng lên.

Trước đây, bà cứ một mực đòi gả cho Đinh Trị Bình, cũng vì thấy ông ta có tiền đồ, không giống với người khác ăn chơi trác táng, cho rằng có một ngày vợ quý nhờ chồng, được phong Cáo mệnh. Nhưng hôm nay xem ra, trước đây chính mình có mắt như mù.

Mấy năm nay Đinh Trị Bình vẫn vùi mình ở Giang Châu, con đường làm quan không có chút tiến triển, không nói bây giờ còn chưa được phong Cáo mệnh, mà ngay cả thăng quan cũng khó khăn!

"Ngươi vừa đi đâu?"

Ánh mắt nàng hung ác, Đinh Trị Bình vừa thấy không tốt, vội vã nói: "Ngày ấy đệ muội không tìm chức quan tốt cho ta, gần đây ta được nhạc phụ đại nhân chỉ điểm, làm quen với Hoàng Trung Nghĩa Hoàng đại nhân ở Lại bộ, cùng ông ta đến Túy Hương Lâu uống rượu."

Hoàng đại nhân trong miệng Đinh Trị Bình, là thượng thư hạ tỉnh ở Lại Bộ, chính ngũ phẩm, tổ phụ của Hoàng Trung Nghĩa vốn tên là Hoàng Tứ, sau đó được tiên đế ban tên là Hoàng Hổ, lúc khai quốc được phong Huyền Bá, thực ấp[1] bảy trăm hộ.

[1] Thực ấp: Ấp thang mộc hay thực ấp là vùng đất được ban cho quan lại gồm một số lượng hộ dân cùng ruộng đất chịu sự quản lý của họ.

Hậu nhân của Hoàng gia cũng không tệ, nhị thúc của Hoàng Trung Nghĩa nhậm chức Đông đô Hà Nam doãn, con cháu Hoàng gia cũng đảm nhiệm chức quan khắp nơi.

Nghe trượng phu theo Hoàng đại nhân ra ngoài uống rượu, sắc mặt Phó Nghi Cầm tốt hơn nhiều. Chỉ là nghe ông ta nói Tạ thị hỗ trợ không tốt, không khỏi nguyền rủa hai tiếng.

Thấy dáng vẻ Phó Nghi Cầm không còn tức giận đến dựng mày, mà lại nhớ đến việc hận Tạ thị, Đinh Trị Bình thở phào nhẹ nhõm, hung hăng liếc mắt nhìn nha hoàn nói: "Còn không mau bưng trà tới."

"Rốt cuộc có chuyện gì mà phát hỏa lớn như vậy?"

Đinh Trị Bình vuốt lưng Phó Nghi Cầm liền nói: "Cẩn thận thân thể."

"Còn có thể là ai? Cũng là tiểu tiện nhân Phó Minh Hoa kia!" Phó Nghi Cầm cười lạnh một tiếng, đem chuyện hôm nay nói rõ ràng, hiển nhiên Đinh Trị Bình biết dự định trong lòng thê tử.

Trong lòng hắn nghĩ, Phó Minh Hoa nói không phải không có đạo lý. Phó Nghi Cầm từ khi gả đến Đinh gia, chưa từng hầu hạ cha mẹ chồng, lại làm bà ấy tức giận. Hôm nay ông lo lắng thê tử trở về nhà mẹ đẻ, đắc tội người Phó gia, đến lúc đó cả nhà bọn họ sẽ bị đuổi ra ngoài.

Nếu như có thể theo lời Phó Nghi Cầm, để Đinh Mạnh Phi cưới được Phó Minh Hoa, vậy thì nghìn tốt vạn tốt, nhưng nếu việc này không thành, đến lúc đó phá hủy tình cảm hai nhà Phó, Đinh, vậy cái được không bù nổi cái mất.

Nhưng mà trong lòng ông nghĩ vậy lại không dám nói ra. Mấy năm nay Phó Nghi Cầm tích uy quá nhiều, ông hèn yếu theo thói quen, không dám nói lại."Hừ!" Phó Nghi Cầm cười lạnh một tiếng, đưa tay sửa lại vạt áo: "Chờ xem, ngày còn dài, đợi đến khi nó lọt vào tay ta, ta phải dạy nó quy củ thật tốt."

* * *

Phó Minh Hoa cảm thấy lỗ tai nóng lên, có lẽ Phó Nghi Cầm chửi mắng nàng. Nàng sờ sờ lỗ tai đỏ, Bích La nhịn không được nói: "Chuyện hôm nay, có muốn nô tỳ thông báo với Phó ma ma một tiếng?"

Hôm nay, Phó Nghi Cầm ở trước mặt mọi người gây khó dễ với Phó Minh Hoa, mấy nha đầu đều thấy. Phó ma ma là ma ma thiếp thân bên người Tạ thị, cùng với An ma ma, một trong một ngoài rất được Tạ thị tín nhiệm. Ý của Bích La là cáo trạng với Tạ thị.

Chỉ là cáo trạng nếu có cũng không sao, cáo rồi kết quả cũng vô dụng, nói cũng vô ích.

Phó Minh Hoa lắc đầu: "Không cần, e rằng mẫu thân đang phiền lòng."

Bích Vân đang vì nàng dọn dẹp xiêm y nghe thấy lời này liền ngẩn người.

Bích Lam lột cam cho nàng, cầm xiên bạc xiên miếng cam đưa vào miệng nàng, chua đến híp mắt.

Từ trong cung trở về Tạ thị liền "Bệnh", theo Phó Minh Hoa thấy, bệnh này chỉ sợ là tâm bệnh, thầy thuốc không thể chữa được.Ý cười lạnh lùng, nàng xiên một miếng cam đưa vào miệng, không nói gì nữa.

Tề thị cách ngày lại đến, lần này còn nhắc đến trạng nguyên năm Kiến Nguyên thứ bảy.

"Năm Kiến Nguyên thứ bảy, Đỗ tiên sinh thật sự là văn tài phong lưu không ai có thể sánh được, vừa ba mươi hai tuổi được hoàng thượng chọn làm trạng nguyên." Tề thị làm ra bộ dạng nhớ lại, "Đỗ trạng nguyên được triều đình phái đến Lĩnh Nam nhậm chức. Lúc đó tỳ thiếp có may mắn gặp qua Đỗ trạng nguyên một lần."

Ả ta tự mình nói, Phó Minh Hoa cầm cầm phổ, gảy đàn.

Mấy nha hoàn cảm thấy tiếng đàn thật du dương, chỉ là tiếng Tề thị ồn ào làm mọi người thấy chán ghét.

Bản thân Tề thị như không phát hiện, thấy Phó Minh Hoa không đáp lại tiếp tục nói, còn sáp lại gần mặt nàng: "Nhưng mà Đỗ Tiệm Đức này không chỉ nổi danh về văn chương, nương tử biết gì không?"

Phó Minh Hoa cúi đầu bưng trà uống, nghe nói như thế, ánh mắt bỗng nhiên âm u, nàng bưng chén trà ngăn khóe miệng hung ác, nhìn Tề thị, ánh mắt lạnh lẽo.

Tề thị thấy cả người phát lạnh, muốn bỏ chạy, nhưng lần nữa quay đầu lại nhìn đã thấy Phó Minh Hoa cười thản nhiên, tuy rằng môi bị chén trà ngăn trở, trong mắt mang ý cười dịu dàng, làm như nàng ta vừa lâm vào ảo giác.

"Có người nói Đỗ Tiệm Đức nổi tiếng nhất là vì sự si tình của hắn." Tề thị vuốt cánh tay, nửa người nghiêng đến Phó Minh Hoa càng gần: "Thê tử của hắn là biểu muội của hắn, từ nhỏ đã có hôn ước, phu thê hai người vô cùng ân ái, kết hôn mấy năm mà Đỗ nương tử chưa sinh được con kéo dài hương hỏa, nhưng cũng không ảnh hưởng tình cảm vợ chồng."

Nàng ta nói đến đây ha ha cười hai tiếng: "Hôm nay cả nhà cô mẫu dọn vào ở trong Phó gia, có người nói tuy biểu thiếu gia còn nhỏ nhưng đã thông thuộc văn chương, trước đây cô gia cũng là môn sinh của thiên tử, nhà này học sâu, có người nói năm nay muốn ứng thi, nếu có thể đậu tú tài, tuổi lại còn trẻ, sau này e rằng người cầu thân sẽ đạp vỡ cửa lớn Phó gia mất."

Nói đến đây, Tề thị thấy Phó Minh Hoa không phản ứng, nhất thời nóng nảy: "Nương tử thấy lời tỳ thiếp có đạo lý không?"

Thấy Phó Minh Hoa không nói lời nào, chỉ lo gảy đàn, ả ta cau mày, ánh mắt lộ vẻ không kiên nhẫn, cũng không hiểu đàn này có gì tốt để mà phải chú ý. Ả ta không tin chính mình không giải quyết được chuyện của thiếu nữ khuê các. Nghĩ vậy, tay Tề thị cũng khảy đàn, chỉ nghe một tiếng nặng nề quấy rầy Phó Minh Hoa nghiên cứu cầm phổ, nàng quay đầu nhìn chằm chằm Tề thị.

Tề thị thấy nàng quay lại cười nhạt trong lòng, cho là nàng sẽ nhẫn nhịn, lại thấy nàng để chén xuống, giọng nói trong trẻo: "Lời này của Tề di nương là sai rồi." Tề thị đang muốn phản bác, Phó Minh Hoa lại mở miệng: "Muốn đạp cửa, cũng là cửa Đinh gia, biểu ca họ Đinh không phải họ Phó. Lời như vậy sau này Tề di nương không nên nói lung tung, để cho người ta cười nhạo."

Nàng nói xong, thấy tay Tề thị còn đặt trên đàn, cong khóe miệng, đứng dậy kéo áo khoác, một tay đặt lên đàn như đang gảy, dùng sức gảy một sợi dây.

Chương 34: Đả thương

Lực khảy đàn không nhỏ, chỉ nghe tiếng "Ong" nặng nề vang lên, cổ cầm bị Phó Minh Hoa cố sức gảy mạnh, tay trên đàn của Tề thị không phản ứng kịp, dây đàn nhuộm đỏ được siết rất chặt, lại bị một lực mạnh tác động, "Keng" một tiếng liền đứt dây.

Tề thị kêu thảm một tiếng, vài ngón tay bị dây đàn quất trúng, theo bản năng đưa tay lên, một vết hồng xuất hiện từ ngón trỏ đến ngón út, chỉ giây lát sau, một giọt máu từ vết hồng đó rỉ ra, đau đến sắc mặt ả ta cũng thay đổi.

Ngón tay liền tâm, theo bản năng Tề thị đưa tay ngậm trong miệng, cả người run rẩy thậm chí ngay cả kêu cũng không ra tiếng.

Phó Minh Hoa nhìn nàng ta một cái, cúi đầu thấp xuống: "Di nương không sao chứ?"

Ngoại trừ ngón cái không rách da chỉ đau ngoài da, mấy đầu ngón tay còn lại đều bị dây đàn cắt qua, dưới tình huống như vậy sao không có chuyện được?

Trong lòng Tề thị tức giận, muốn lớn tiếng phát giận nhưng lại cắn răng cố nén. Ả ta quay qua thấy Phó Minh Hoa cúi thấp đầu, còn mang ý cười nhìn mình, chính bản thân làm mình bị thương nhưng lúc này lại làm như không có chuyện gì, lửa giận trong lòng trào lên: "Sao có thể không sao? Nương tử thử xem có đau hay không."

Giọng nói của nàng ta đều mang theo tức giận và phẫn nộ, nụ cười của Phó Minh Hoa lại nhạt dần, không nghĩ đến nàng ta lại ngu như vậy: "Di nương trách ta?"

"Không trách ngươi thì trách ai?" Nếu lúc mình bị thương Phó Minh Hoa tỏ ra chút lo lắng thì cũng thôi, nhưng nàng lại chế giễu, giống như chuyện này với nàng không liên quan.

Bản thân là sủng thiếp của Phó Kỳ Huyền, được nuôi đến da thịt nõn nà, chút vết thương ấy làm cho nàng ta chịu khổ rồi, lúc này không tránh được tức giận, Phó Minh Hoa cười nói: "Lời này di nương nói sai rồi. Ta đang yên lành luyện đàn, di nương lại muốn đưa tay gác qua đàn." Nàng cầm dây đàn đút lên, việc này làm Tề thị mới bị dây đàn cắt tay sợ đến nỗi thân thể theo bản năng ngửa ra sau, Phó Minh Hoa mím môi một cái: "Sợi tơ vừa mỏng vừa bén, không cẩn thận bị cắt trúng tay, ta luyện đàn, di nương không cẩn thận bị đứt tay, sao lại trách ta?"

Ý tứ trong lời nói của nàng là trách mình tự tìm xui? Tề thị cắn môi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

"Hôm nay dây đàn của ta bị đứt, ta cũng không để di nương xuất bạc ra sửa." Nàng không nhanh không chậm nói hết, rồi lệnh cho Bích Lam gọi nha hoàn đem đàn đi xuống, lúc này mới ngồi lại trên ghế: "Di nương vừa nói với ta đến đâu rồi?"

"À." Nàng làm vẻ bừng tỉnh: "Nói đến khoa cử, chẳng lẽ Ngọc ca nhi chuẩn bị đi thi?"

Tề thị nói hồi lâu, cũng không biết nàng có nghe thật không, lúc này ngón tay bị cắt đứt, dây đàn mảnh nhưng cũng không mảnh. Người cắt cũng không so đo với người bị cắt, ả ta vừa đau vừa hận, lại tức giận mà không có chỗ xả.

Nghe được Phó Minh Hoa nói lời này, hận đến cắn răng, chỉ mạnh miệng nói: "Nương tử nói gì vậy? Ngọc ca nhi sao có thể so với biểu thiếu gia.."

"Nhưng cũng không thể nói như vậy." Phó Minh Hoa cắt đứt lời của Tề thị, ôn nhu nói: "Hai người tuổi tác khác nhau, tất nhiên là không thể so sánh." Nàng nhíu mày, có chút bất ngờ nhìn chằm chằm Tề thị: "Hôm nay di nương sao vậy, lại đem biểu ca so sánh với Ngọc ca nhi, biểu ca tuy tốt nhưng là người khác họ, Ngọc ca nhi mới là họ Phó."
Quả thật Tề thị có nổi khổ không nói nên lời, đương nhiên ả cũng không muốn kéo con trai nàng ta vào, dù Phó Lâm Ngọc kém cỏi nhưng vẫn là con trai ả ta.

Nhưng ả ta nói như vậy, chỉ là để phô bày sự xuất chúng của Đinh Mạnh Phi, không biết Phó Minh Hoa có ngốc không nửa, một chút cũng không chú ý đến Đinh Mạnh Phi.

Nàng ta bị Phó Minh Hoa quấy nhiễu, không nói buổi chiều phải uống một bụng nước trà, bị thương. Hôm nay còn nghe giáo huấn, một việc nhỏ cũng chưa hoàn thành.

Cũng không biết lần trước đưa đến thoại bản kia Phó Minh Hoa đã xem qua chưa, lúc này lại làm vẻ ngây thơ vô tội. Tề thị nóng lòng, ra vẻ tìm hiểu nói: "Nương tử đọc nhiều sách, quả nhiên là hiểu đạo lý." Ả ta nói xong liền dừng một chút, lại tiếp lời: "Nói đến đây, tỳ thiếp nhớ lần trước có tặng cho nương tử thoại bản, không biết người thích không? Nếu thích tỳ thiếp cho người đưa thêm."

Tuy rằng ngày trước Tề thị có cho nữ nhi mình là Phó Minh Châu đến lấy lòng Phó Minh Hoa, nhưng nàng chưa từng tha thiết.

Phó Minh Hoa rũ mắt, che sự u ám trong mắt: "Di nương không nhắc đến ta cũng đã quên." Nàng ngửa đầu nhìn Bích Lam: "Thoại bản kia để ở đâu? Di nương muốn lấy cho tam muội muội sao?"

"Không, không, không." Tề thị lắc đầu, ánh mắt lóe lên: "Tiểu nha đầu kia biết cái gì mà sách với không sách, hiển nhiên không giống như nương tử vậy.."

"Tuy nói phụ thân sủng ái ngươi, nhưng Tề di nương chớ quên thân phận của mình." Phó Minh Hoa thu lại dáng cười, Tề thị sửng sốt một chút, nghe nàng nói: "Tam muội muội là tam nương tử trong phủ, di nương không thể gọi muội ấy là tiểu nha đầu."

Tề thị bị giáo huấn đến muốn thổ huyết.
Chiếu theo đạo lý mà nói, tuy ả là sủng thiếp nhưng cũng chỉ là thị thiếp, so với công tử, nương tử trong phủ thì địa vị thấp hơn.

Nhưng Tề thị mà mẹ đẻ của Phó Minh Châu và Phó Lâm Ngọc, ả ta lại được sủng ái, cũng không xem mình là thiếp, lúc này nghe Phó Minh Hoa nói, mặt Tề thị đỏ bừng.

À ta ngồi xuống nhưng cũng ngồi không yên, mặt mày âm u đứng dậy, Phó Minh Hoa bưng chén trà: "Tiễn khách."

Tề thị cắn răng dẫn nha hoàn nổi giận rời đi.

Bích Lam lau bàn nàng ta ngồi qua, lại nhặt lấy chén trà trên bàn nàng ta đã uống qua nói: "Chén tốt như vậy đem cho nàng ta dùng thật lãng phí."

Những chiếc chén này đều cho Giang Tây ngự diếu sản xuất, số lượng hàng năm không nhiều, mỗi lần Tề thị tới ngồi lại dùng một cái chén, dù cho Phó Minh Hoa có Tạ gia chiếu cố phía sau, Bích Lam cũng có chút đau lòng: "Lần tới quay lại không cho nàng ta uống trà nữa."

Phó Minh Hoa không lên tiếng, hiển nhiên là ngầm cho phép Bích Lam làm theo lời nói.

Hôm nay Tề thị hỏi đến thoại bản kia xem ra cũng không phải vô tình.

Vài ngày rảnh rỗi liền tới, hôm nay lại đem trạng nguyên Đỗ Tiệm Đức gắn lên người Đinh Mạnh Phi, ý đồ rất rõ ràng.

Chắc là ả ta được Phó Nghi Cầm hứa cho chỗ tốt, làm việc vì Phó Nghi Cầm muốn cho ả tâm muốn sự thành.

Về phần Tề thị có chỗ tốt gì, trong lòng Phó Minh Hoa cũng biết rõ, Phó Nghi Cầm để nhi tử và Tề thị hợp mưu, Tề thị vì cái gì cũng nắm rõ.

Có thể lúc trước bị Phó Nghi Cầm đánh mà Tề thị vẫn cam tâm tình nguyện vì Tề thị làm việc, dám làm chuyện khiến cho Phó hầu gia và Bạch thị tức giận, ngoại trừ Phó Lâm Ngọc cũng không có gì để Tề thị dám bán mạng như vậy.

Phó Minh Hoa đưa tay lấy chén trà nhấp một cái, nước trà đã lạnh, mất đi hương vị lại có chút đắng.

Nàng đặt chén trà lên bàn, ngón tay vuốt mép chén, ánh mắt dần lạnh lẽo.

Chương 35: Giang Châu

Sau khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ vang lên tiếng mưa tí tách, trong phòng đốt địa long, Phó Minh Hoa cũng ôm chặt chăn gấm, nàng nằm trên giường ánh mắt trong veo.

Bên ngoài trời mới tờ mờ sáng, nàng đạp chân trên giường, Bích La đêm qua trực đêm còn chưa tỉnh.

Nàng luôn ràng buộc mình, trong các nương tử Phó gia, thân phận nàng là cao quý nhất, nhưng nguyên tắc cũng nghiêm khắc nhất so với các nương tử khác. Mặc kệ mùa đông khắc nghiệt thế nào, ngay cả Phó Minh Hà, e là sẽ không cam lòng rời giường, nhưng nàng vừa đến giờ sẽ mở mắt, không cần nha hoàn gọi dậy, thậm chí nha hoàn mới vừa đứng dậy, nàng liền đứng lên theo.

Không vì thời tiết lạnh giá mà nằm trong cuộn mình chăn, chỉ điều này e là Bạch thị chưa chắc có thể làm được.

Cũng bởi vì vậy nên nàng chưa hẳn là người đến thỉnh an Bạch thị sớm nhất, nhưng chắc chắn mỗi ngày sẽ không đến trễ.

Nàng nằm một hồi, Bích La dần dần tỉnh táo, bò dậy, lượm xiêm y mặc vào, lại đem chăn đệm bị đạp dưới chân cuốn lên.

Không bao lâu ngọn đèn bên ngoài bị thổi tắt, đã rửa mặt, Bích La nhanh nhẹn cẩn thận kéo màn: "Nương tử tỉnh rồi?"

Phó Minh Hoa đáp lời, cách tấm rèm mơ hồ, không biết Phó Minh Hoa phải là mới vừa tỉnh không, trong thanh âm còn mang theo giọng mũi.

Bích La vén màn lên, dùng móc bạc móc lên, chỉ thấy nàng chống thân thể ngồi dậy, tóc đen thả xuống đầu vai, trên mặt không có chút buồn ngủ.

Nàng ấy đỡ Phó Minh Hoa đứng dậy, ba nha đầu còn lại cũng đã vào, trong phòng dần có tiếng người.

Thu thập xong ra khỏi cửa, gió lập tức thổi tới, thổi trúng Phó Minh Hoa đang mặc áo khoác lông chồn thật dày làm áo khoác lộn xộn. Nàng đưa tay kéo lại áo khoác, dẫn đầu mọi người đi nhanh qua hành lang gấp khúc đến viện của Bạch thị.

Chưa đi vào cửa viện Bạch thị, Phó Minh Hoa thấy rất xa bên kia có người đi tới.

Đợi đến khi người tới gần, mới nhìn thấy họ che dù đến đây, là mẹ con Thẩm thị.

Phó Minh Hoa đứng tại chỗ đợi một hồi, đến khi mẹ con Thẩm thị tới gần mới mỉm cười kêu một tiếng: "Đại bá mẫu, nhị muội muội."

Thẩm thị vừa nhìn thấy Phó Minh Hoa, nụ cười trên mặt liền thu lại.

Bà ta nhớ đến lần trước Tạ thị tiến cung dẫn theo con mình mà không dẫn theo Phó Minh Hà, trước đó Phó Minh Hoa lại miệng lưỡi bén nhọn, làm bà ta rơi vào cảnh khó xử với Bạch thị, lúc này thù mới hận cũ dâng lên trong lòng, thấy Phó Minh Hoa áo lông chồn, trong lòng Thẩm thị như bị tảng đá lớn đè xuống, thoáng cái thở cũng không thông.
Cùng là cô nương con vợ cả, nhưng mọi thứ Phó Minh Hoa mặc đều hơn con gái của mình một tầng.

Phó Minh Hà mặc trên người là áo lông cáo, đây là Bạch thị thương cháu gái thưởng cho, đã coi như áo khoác tốt nhất của Phó Minh Hà, thường ngày đều để dưới đáy hòm, luyến tiếc cái này, vô cùng yêu thích.

Nếu không phải hôm nay trời lạnh quá, chắc là Phó Minh Hà còn tiếc nuối không mặc ra ngoài. Nhưng bây giờ ngay cả xiêm y mà Phó Minh Hà quý trọng nhất cũng không bằng áo lông chồn của Phó Minh Hoa, lại thua một bậc.

Càng không bàn đến đôi giày Phó Minh Hoa mang như ẩn hiện kia được bọc da thật dày, dường như có thể thấy nó được dùng tơ vàng để may ở đế giày, không nhìn kỹ không biết được. Giày như vậy không thấm nước, vừa giữ ấm lại bền, cũng không phạm vào kiêng kị, lại lộ ra vẻ xa hoa và phú quý.

Thẩm thị quay đầu nhìn nữ nhi, chỉ thấy sắc mặt Phó Minh Hà trắng bệch, giày vải màu hồng bị vũng nước trên đường thấm ướt làm thấm đến quần.

Trong lòng Thẩm thị đau xót, thấy Phó Minh Hoa cũng không bày ra sắc mặt tốt: "Con tới thật sớm."

Phó Minh Hoa nhìn thấy Phó Minh Hà sắc mặt tái nhợt nhưng cố nến không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt nàng, con ngươi hơi lóe lên, nở nụ cười: "Cũng không đến sớm như đại bá mẫu và nhị muội muội."

Thẩm thị lười nhiều lời với nàng, chỉ tự trách hôm nay mình xuất môn sai canh giờ vừa lúc đụng phải nàng, cúi đầu đi vào viện Bạch thị.

Bạch thị còn chưa ngồi dậy, dường như nghe được giọng nói trong phòng, Thường ma ma từ nội thất đi ra, vẻ mặt áy náy nói: "Hàn khí lại tụ tập trên đùi phu nhân, phiền đại thái thái và nhị nương tử đi một chuyến."
Thẩm thị vừa nghe Bạch thị không khỏe, mắt cũng sáng lên, vội vàng xung phong nhận việc: "Việc này không thể xem thường được, mỗi năm thời tiết như vậy, bệnh cũ của mẫu thân sẽ tái phát, ta cũng đã hầu hạ qua mấy năm, có lẽ giúp được một tay. Để nhị nương tử đi chép kinh Phật, cũng là cầu phúc cho mẫu thân, tận hiếu tâm."

Thường ma ma vừa nghe, trên mặt lộ vẻ khó xử, lui về bên trong một lát đi ra, gật đầu với Thẩm thị, Thẩm thị vui vẻ ngoắc tay với nữ nhi, đi vào trong.

Phó Minh Hoa nhìn ra được, Thường ma ma không nói chuyện, nhất định là Bạch thị không muốn gặp nàng, nàng quan tâm vài câu: "Trên đùi có hàn khí kị nhất là cảm lạnh, thứ gì lạnh cũng nên ít đụng đến.." Nàng nói xong, Bích Vân ở một bên liền móc ra hà bao khen thưởng, Thường ma ma liền nhét vào tay áo, Phó Minh Hoa nói: "Phiền ma ma phí tâm."

Thường ma ma cầm hà bao, thấy ánh mắt của Phó Minh Hoa ôn hòa nói: "Nương tử có hiếu tâm."

Rời khỏi viện Bạch thị, Phó Minh Hoa đi đến viện của Tạ thị.

Tạ thị bệnh nhiều ngày cũng chưa thấy khỏi hẳn, nhưng hôm nay lại hiếm lạ, An ma ma nhận được lời truyền tin của nàng đợi ở cửa hậu nhưng gương mặt không u sầu, ngược lại có chút vui mừng.

"Mẫu thân khỏi bệnh chút ít rồi sao?" Phó Minh Hoa được An ma ma đỡ, hỏi một câu.

Nàng không tin "Bệnh" của Tạ thị hết nhanh như vậy, e là từ đầu tới cuối Tạ thị cũng không muốn thân thể "Bình phục".

Quả nhiên, An ma ma lắc đầu, khó nén vui mừng nhỏ giọng nói: "Giang Châu gửi thư tới."

Phó Minh Hoa ngẩn ngơ, thảo nào An ma ma vui mừng như vậy.

"Hôm nay nhận được thư từ Giang Châu, chắc là lúc này người của Giang Châu đã lên đường, nhiều nhất là ba hay năm ngày sẽ đến."

Hàng năm Giang Châu sẽ vì Tạ thị mà gửi đồ này nọ đến Trường Nhạc hầu phủ Lạc Dương, hàng năm đều có người tới tặng, chỉ trừ lúc mới sinh Phó Minh Hoa ra, năm nào Giang Châu cũng phái quản sự đến đây, An ma ma cũng thấy vui vẻ, Phó Minh Hoa cười nói: "Nhưng là cậu nào tới?"

An ma ma vừa nghe lời này, liền yêu thương mà kéo Phó Minh Hoa vào lòng: "Nô tỳ nói đại nương tử nhé, sao người lại thông minh như vậy? Quả thật là giống thiếu phu nhân lúc trẻ vậy, giống nhau như đúc."

Tạ thị không thích nữ nhi, nhưng người bên cạnh thì khác, An ma ma đối với Phó Minh Hoa còn nhỏ mà có khí khái của người lớn quả thật càng nhìn càng hài lòng, bởi vì nàng kế tục lễ nghi của đại gia khuê tú, càng là con gái Tạ thị, mà không phải đám cô nương Phó gia còn chưa thoát tục có thể so sánh.

"Là tam gia tới."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau