TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Mục đích đến

Nghe xong lời này, Phó Minh Hoa ngửa đầu nhìn An ma ma, trên mặt bà mang ý cười cùng xúc động, lúc cúi đầu thấy Phó Minh Hoa nhìn bà, từ dung mạo kia có thể thấy bóng hình của Tạ thị thời thiếu nữ, chỉ là so với Tạ thị gầy gò mảnh mai thì nàng nhìn khỏe mạnh hơn, An ma ma cảm thấy vô cùng thích, kéo vào lòng: "Tam gia cũng từng thấy qua người, lúc người mới sinh ra một năm đó còn ôm qua, chỉ là người không nhớ được."

Bà dắt tay Phó Minh Hoa dẫn vào phòng.

Bàn tay tiểu thiếu nữ trắng nõn mềm mại trong lòng bàn tay, Phó Minh Hoa ngửa đầu nhìn bà, ngón tay nắm lòng bàn tay bà chặt hơn.

"Thiếu phu nhân biết tam gia sẽ tới, nhất định sẽ rất vui mừng." An ma ma có chút do dự nhìn Phó Minh Hoa, ở trước mặt nàng khom lưng chỉnh lại áo lông chồn bị nước mưa thấm ướt dính thành từng mảng, khẽ nói: "Nhưng đừng hỏi đến chuyện của quý phi nương nương, cũng đừng nói đến chuyện Đinh phu nhân, chỉ nói chuyện tam gia thôi."

Ánh mắt bà không nhìn Phó Minh Hoa, chỉ nhắc nhở một câu như vậy. Phó Minh Hoa rũ lông mi, khẽ lên tiếng.

Trong phòng, Tạ thị thật sự rất vui vẻ, không biết có phải vì đệ đệ đến hay không, trên mặt cũng ửng đỏ.

Thấy An ma ma dắt Phó Minh Hoa đi vào nụ cười liền cứng lại, An ma ma buông tay Phó Minh Hoa ra, Phó Minh Hoa đi đến bên Tạ thị nói: "Mẫu thân khỏe hơn chứ ạ?"

Tạ thị gật đầu, trong tay còn cầm phong thư.

An ma ma ở một bên nháy mắt với Phó Minh Hoa, hiển nhiên là muốn nàng nói về chuyện Tạ tam gia, Phó Minh Hoa cười cười: "Cậu gửi thư ạ?"

Tạ thị xuất thân là dòng chính của Tạ gia Giang Châu, Tạ Ứng Vinh thú trưởng nữ Chúc gia Liên Hải làm vợ, Chúc gia sinh ba trai hai gái, trên Tạ thị có hai anh cả và trưởng tỷ, chỉ có tam gia Tạ Lợi Trinh này là đệ đệ duy nhất.

Đệ đệ này kém bà nàng bốn tuổi, lúc Chúc thị sinh ông ấy thì tuổi không nhỏ, suýt nữa thì một xác hai mạng, lúc sinh đứa con này ra thân thể bị thương, sau đó không thể mang thai nữa.

Khi đó thân thể Chúc thị bị tổn hại rất nhiều, đối mặt với sự nguy hiểm tính mạng để đổi lấy nhi tử nên vô cùng thương yêu, ngay cả Tạ gia đều cưng chìu hắn, tình cảm Tạ thị đối với ông ấy cũng rất sâu đậm, xuất giá mà đối với đệ đệ này vẫn tìm mọi cách bảo vệ.

Hôm nay nghe nói Tạ Lợi Trinh muốn đi đến Lạc Dương, Tạ thị vô cùng kích động, ngay cả việc Thôi quý phi hi vọng nàng hỗ trợ "Bài ưu giải nạn" mà trở thành tâm bệnh cũng thoáng chốc không thuốc mà khỏi.

Lúc này nghe Phó Minh Hoa nói đến Tạ Lợi Trinh, Tạ thị tươi cười gật đầu: "Đúng vậy, cậu con nhanh thì hai ba ngày, chậm thì bốn năm ngày sẽ đến Lạc Dương."

Cầm thư trong tay, lại nhìn: "Con cũng gặp cậu một lần rồi, năm nay nó hai mươi ba, nghe nói làm cha rồi.."

Tạ thị nói, giọng nói hơi trầm xuống, trong mắt đã có hơi nước.

"Đã bao nhiêu năm không gặp, chắc đã thay đổi rất nhiều rồi." Bà nhớ lại, cũng quên Phó Minh Hoa đang ở trước mặt.
Bà không nhớ đến Phó Minh Hoa, Phó Minh Hoa cũng không khó chịu mà bắt đầu suy nghĩ đến ý đồ của Tạ Lợi Trinh khi đến đây.

Tạ gia sai con trai vợ cả đi đến kinh thành, chỉ sợ không đơn giản là đưa lễ vật cho Tạ thị.

Nàng cố gắng nhớ lại tình cảnh trong mộng, chỉ nhớ cậu và mợ xuất thân từ Âm gia Hoài Nam đi đến Lạc Dương, có mang theo hai đứa nhỏ, có lẽ vì cậu mợ cùng với hai đứa nhỏ đó không làm gì ảnh hưởng đến mình, nên trong tiềm thức của "Phó Minh Hoa" trong mộng không thể nào nhớ chuyện này, ngay cả tên cũng không nhớ ra.

Chỉ nhớ rõ năm đó cậu đến mang rất nhiều châu báu trang sức, ngoài da lông dược liệu và đồ giá trị ra còn mang đến cho nàng không ít trò chơi mới lạ cực kỳ khó có được.

Phó Minh Hoa từ trong viện của Tạ thị đi ra còn đang vắt óc suy nghĩ.

Xem ra Tạ Lợi Trinh đến cũng không phải ngẫu nhiên, điều làm cho Phó Minh Hoa chú ý nhất là mợ ba Âm thị.

Từ tình cảnh trong mộng có thể thấy bà ta là người vừa khôn khéo vừa cao ngạo, lại không quá dễ dàng thân thiết.

Lúc Đại Đường lập quốc, triều đình vẫn chưa tuyên bố lệnh kiểm soát vũ khí. Nói cách khác là bách tính có thể đúc binh khí, nhưng hoa văn trên binh khí và vó ngựa không được sử dụng hoa văn của cấm vệ quân, khôi giáp không thể có hình long, phượng. Quyền quý nuôi dưỡng tư binh, bình dân không được mặc xiêm y màu đỏ tím ở ngoài, cũng không có quá nhiều lệnh cấm.

Chính vì quy định như vậy cho nên ở Đại Đường không ít thế lực đều chào mời môn khách cùng huấn luyện nuôi tư binh.

Mà trong đó Âm thị[1] ở Hoài Nam khá nổi tiếng. Âm gia là một dòng họ xa xưa, có thể ngược dòng đến một ngàn năm trước. Từng có sách cổ ghi chép lại, Âm gia chính là Chu thiên tử hậu duệ Quản Trọng, đến bảy đời trước đến nước Sở làm Âm đại phu[2], mới sửa là Âm thị
[1] Âm thị: Chữ thị ở đây là chỉ họ, chứ không phải tên một người. Âm thị ở đây là họ Âm.

[2] Đại phu: Chỉ chức quan chứ không phải là thầy thuốc.

Âm thị nguyên quán ở Nam Dương, qua mấy trăm năm đông đúc lớn mạnh, hiển hách một đời.

Thẳng đến triều Trần tiền triều, triều đình bắt đầu chèn ép Âm thị, Âm thị bị chèn ép đến suýt diệt tộc. Để tránh tai ương diệt tộc, Âm thị chuyển đến Hoài Nam, ẩn nhẫn sống.

Đến hậu kỳ của triều Trần, hoàng đế hồ đồ, chính quyền hủ bại, Âm thị nhân cơ hội vùng lên, dù chỉ hơn một trăm năm mà thôi, Âm thị ngày trước suýt bị triều đình tận diệt có được thời gian để nghỉ ngơi lấy sức, hiển nhiên liền cắm rễ phát triển ở Hoài Nam..

Cho nên lần thứ hai Âm thị nổi dậy có thể đứng cùng với ba gia tộc lớn Tạ, Thôi, Chúc bởi vì nghề của Âm thị còn chung một nhịp thở vời triều đình.

Âm gia có sở trường đúc vũ khí, khôi giáp, từ thời tiền triều đã nổi danh khắp thiên hạ, binh khí, khôi giáp xuất xứ từ Âm thị Hoài Nam, hàng năm triều đình mua số lượng rất lớn.

Có thể nói Âm thị hậu sinh khả úy, lại phú khả địch quốc, nguồn gốc lai lịch, mấy gia tộc mới nổi không thể so về mọi thứ.

Âm thị[3] xuất thân từ dòng chính của Âm gia, tất nhiên vốn kiêu ngạo.

[3] Âm thị: Âm thị ở đây chỉ người phụ nữ họ Âm.

Trong tứ họ có quan hệ thông gia, đồng khí liên chi, Tạ Lợi Trinh cưới Âm thị cũng không phải chuyện gì hiếm lạ, nhưng bọn họ đến Lạc Dương làm gì?

Phó Minh Hoa suy nghĩ hồi lâu, trong đầu đem mối quan hệ thiệt hơn xem xét mấy lần, nhưng vẫn không phát hiện được có gì kì lạ.

Từ lúc Phó Nghi Cầm trở về nàng bắt đầu xem xét, kết hợp với tình cảnh trong mộng, rồi đến lúc vô ý mà phát hiện Phó hầu gia kết minh với Dung phi, khiến cho Thôi quý phi rơi vào cảnh khốn cùng.

Thậm chí Thôi quý phi cũng có khả năng đem sự việc bất lợi này cho Tạ thị xử lý, Phó Minh Hoa cũng có nghĩ tới, nàng còn mơ hồ đoán được trong mộng Tạ thị vì nguyên nhân gì mà tự sát, chỉ duy nhất không đoán được vợ chồng Tạ Lợi Trinh đến làm gì.

Nàng cau mày, hình như trong mộng vợ chồng Tạ Lợi Trinh đến không có chút ảnh hưởng đến "Nàng", chẳng lẽ là do mình quá đa nghi hay còn có chỗ nào mình bỏ sót, hay là không biết?

"Nương tử uống chén canh cho ấm người."

Chương 37: Tịch tế

Bích La thấy Phó Minh Hoa trầm tư nhíu mày, vẻ mặt bình tĩnh, liền bưng chén sứ màu trắng tạo hình bí đỏ đến, nắp chén cũng được nung thành hình bí đỏ, lấy nắp ra hương thơm liền xông vào mũi, hơi nóng làm Phó Minh Hoa tỉnh táo, làm suy nghĩ của nàng quay lại.

Chén nung hình bí đỏ trên mâm hình lá sen, những vật nung từ Giang Tây đều rất tinh xảo, đồ nung Giang Tây được sản xuất phần lớn cho hoàng cung, người thường muốn mua cũng không được.

Những thứ người ngoài thấy hiếm lạ, hàng năm Tạ gia gửi đến đây cũng không ít, Phó Minh Hoa một ngày làm vỡ mấy thứ, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày làm vỡ cũng không hết.

Chén súp được nấu đủ lửa, dược liệu bên trong và vị thức ăn hòa hợp hoàn mỹ, mỗi miếng đều tươi ngon vô cùng, điều dưỡng thân thể Phó Minh Hoa. Tạm thời nàng dừng suy nghĩ chuyện trong lòng, dù sao lúc này cũng không có manh mối.

Thẳng đến buổi tối trước khi đi ngủ, lần thứ hai Phó Minh Hoa đem tình cảnh hiện nay sắp xếp lại trong đầu, Bích Vân trực đêm trải chăn cho nàng, thấy nàng dựa bên giường, cầm sách nhưng không tập trung, ngáp một cái nói: "Đêm đã khuya, nương tử còn chưa ngủ?"

Phó Minh Hoa lắc đầu, nàng luôn có cảm giác mình sắp chạm đến, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nghĩ ra.

"Hay là nghỉ ngơi sớm chút, đừng để tổn hại mắt, không thể bồi bổ lại được." Lời nói của Bích Vân vang bên tai, nhưng Phó Minh Hoa nghe không lọt.

Nàng nghĩ đến Âm gia, tuy rằng hiện nay triều đình mặc kệ chuyện chế tạo binh khí, nhưng thế lực Âm gia quá lớn, chẳng lẽ triều đình lại không kiêng kị? Nàng lại nghĩ đến Âm gia trong quá khứ, khi đó Âm gia không phải chỉ ở trong một góc của Hoài Nam, mà là ở Nam Dương, đến giai đoạn sau bị triều đình chèn ép, con cháu chết đi, người thì chạy trốn, cả một gia tộc bị ép chuyển đến Hoài Nam mới xem như là ổn định.

Cẩn thận nghĩ lại, Âm gia như cây cỏ vào đông chết héo, chỉ cần giữ lại rễ theo triều đại mà luân phiên thay đổi. Triều cũ thay đổi, Âm gia nhân cơ hội vùng lên, lấy thật nhiều vũ khí, khôi giáp để giúp đỡ triều đình. Cho nên mỗi khi tân triều thành lập, quyền thế và danh tiếng của Âm gia luôn đạt đến cực điểm, rồi đến lúc triều đại đang thịnh, Âm gia quá mức hiển hách, lần thứ hai bị chèn ép, vòng đi vòng lại.

Âm gia thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà.

Giống như trước đây tiền Trần triều còn tồn tại, lúc đoạt thiên hạ được Âm gia ra sức giúp, lúc khai quốc hoàng đế Hiếu Tuyên Đế đương quyền, quyền thế của Âm gia đạt đỉnh, đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, đến tiền Trần Hiếu Liệt Đế lên ngôi, lại bị Hiếu Liệt Đế chèn ép, cho đến đoạn cuối của Trần triều, triều đình hủ bại, chế độ của hoàng đế sụp đỏ, không thể quản thúc thế tộc, Âm gia mới có thể kéo dài hơi tàn.

Thời kỳ cuối của triều Trần, Âm gia khôi phục nguyên khí, đến khi tiên đế nổi lên, Âm gia mới trợ giúp tiên đế một tay, mới ở lúc Đại Đường mới thành lập, Âm thị lại xuất hiện huy hoàng.

Cẩn thận nghĩ lại, từ lúc Âm gia bắt đầu, phát triển đến lúc xuống dốc, Âm gia trải qua mấy kiếp nạn cũng không chết, nhưng tộc nhân của Âm gia đối với tình huống thay đổi nhanh chóng này chắc chắn vô cùng chán ghét.

Phó Minh Hoa nghĩ lại lúc Tạ thị gả vào Phó gia, khi đó Tạ gia nguyện ý đem nữ nhi gả vào Phó gia, bởi vì nhìn trúng Phó gia là thế tập truyền thừa.

Nhưng trong lòng Phó Minh Hoa biết rõ, đệ tử Tạ gia không làm quan, không muốn dính đến vũng bùn này.

Triều đại thay đổi, rất nhiều thế gia sụp đổ, trong mắt nhiều người cho rằng Tạ gia sẽ phú quý trăm năm không cần để Phó gia vào mắt. Dù sao bề dày của Tạ gia cũng hơn Phó gia nhiều lắm, huống hồ sau khi cưới, từ trong lòng Tạ thị đã khinh bỉ Phó Kỳ Huyền. Bà không muốn hạ mình ở trước mặt Phó Kỳ Huyền, khinh thường ông ta, Phó Kỳ Huyền ở trong mắt Tạ thị, e rằng cả bụi rậm cũng không bằng. Nhưng trong tình huống như vậy, Tạ thị cao ngạo lại cam tâm tình nguyện gả cho Phó Kỳ Huyền, lại vì ông ta sinh con gái.

Phó Minh Hoa nắm chặt sách trong tay, khóe miệng từ từ cong lên. Tạ thị che giấu đủ sâu.Âm gia và ba gia tộc còn lại đồng khí tương liên, Âm gia suy bại nhìn từ khía cạnh khác cũng chứng minh tình cảnh cùa tứ gia.

Nếu ví von sự lên xuống của Âm gia vì vận mệnh, có lẽ hành động liên tiếp của tứ gia cũng bởi vì vận mệnh suy bại, nói cách khác, e là Âm gia sẽ bị hoàng đế chèn ép nữa.

Cực thịnh tất suy, đây là đạo lý mãi không đổi.

Tiên đế hoãng chưa được vài năm, nếu lúc này động vào Âm gia giống như qua cầu rút ván.

Lúc này Thiên Phong Đế án binh bất động không phải vì cho Âm gia cơ hội nghỉ ngơi, mà có thể đem Âm gia trở thành heo nuôi, đợi trăm năm sau, lúc đó hậu nhân của Yến thị sẽ chèn ép Âm gia lần nữa.

Âm gia ở triều Trần bị thua thiệt, nhất định không cam lòng bị hoàng tộc tính toán vậy nữa.

Trong thiên hạ, con quạ đều đen như nhau, nếu sớm muộn gì hoàng tộc cũng động thủ với thế gia, vậy nhất định thế gia sẽ tìm cách bảo vệ mình.

Cho nên Tạ gia đã đem nữ nhi gả ra ngoài, gả Tạ thị cho Trường Nhạc hầu phủ, đem Thôi quý phi đưa vào hoàng thành.

Phó Minh Hoa ném sách trong tay, dùng tay vén tóc, nằm xuống.Bích Vân chẳng biết suy nghĩ trong lòng nàng, nhặt sách nàng vừa ném qua một bên lên, chỉnh lại chăn cho nàng, thả màn xuống, trên đỉnh giường rủ xuống hạt châu vì động tác buông màn của Bích Vân mà nhê nhàng lắc lư.

Xem phán đoán của mình đúng hay không, chỉ cần Tạ Lợi Trinh đến sẽ biết.

Chỉ là trước khi Tạ Lợi Trinh tới, ngày mười ba tháng chạp hoàng thượng và các vị quan lại đến tế tông miếu.

Trước ba ngày Phó hầu gia cũng đã dâng hương tắm gội, cũng trong ngày mười ba, hoàng đế nói ra, cùng Trung thư môn Lý Phụ Lâm Lý đại nhân hạ ý chỉ, hủy bỏ thụy hào, truy tiên đế là Cao Tổ[1], sửa niên hiệu Thiên Phong thành Gia An, đại xá thiên hạ, khắp chốn mừng vui.

[1] Cao Tổ: Người sáng lập ra triều đại được gọi là Cao Tổ

Tiên đế định quốc lập niên hiệu là "Vĩnh Xương", Vĩnh Xương năm thứ tư, triều thần bàn lại cho rằng niên hiệu này là điềm xấu, chữ xương (昌) có hai ngày[2], tượng trưng cho ý nghĩa quốc gia thì may mắn, bởi vậy sửa niên hiệu là "Xây Nguyên".

[2] 昌: Đây là chữ xương, ghép lại từ hai chữ Nhật (日). Chữ nhật ngày nghĩa là ngày.

Đến khi Cao Tổ băng hà, đương kim thiên tử vẫn dùng niên hiệu là "Xây Nguyên", đến năm Xây Nguyên thứ mười một mới sửa niên hiệu là "Thiên Phong", sau đó bây giờ lại đổi thành "Gia An"

Chỉ việc sửa niên hiệu này cũng là tin trọng đại, lúc đó có rất nhiều người kích động, khuôn mặt Tạ thị lại âm trầm.

"Nương nương triệu ta và Nguyên Nương tiến cung lần nữa?"

Bà đã "Bệnh" nhiều ngày, lần trước Thôi quý phi nói làm cho bà tâm loạn như ma, lúc này cách lần tiến cung trước chưa tới nửa tháng. Thôi quý phi là để cho người bí mật truyền lời với nàng, để cho nàng dắt theo Phó Minh Hoa tiến cung một chuyến.

Nha đầu đến đây truyền lời có dáng vẻ vô cùng tầm thường, chẳng biết sao lại quen biết với một quản sự của phòng bếp ở ngoại viện Phó phủ, là do hắn dẫn vào Phó phủ.

"Đúng vậy, nương nương nghe nói thiếu phu nhân bị bệnh, vô cùng lo lắng, chỉ là nương nương ở thâm cung, ra vào không tiện."

Nha đầu kia nói hết lời của Thôi quý phi truyền lại, Tạ thị trầm mặc xuống.

Vì sao bà bị "Bệnh", chẳng lẽ Thôi quý phi không rõ, chẳng lẽ, bà ta mượn việc này mà thúc giục mình nghĩ cách cho bà ta?

Chương 38: Đọc thơ

Tạ thị tâm tư rối loạn, phất tay ý bảo nha hoàn lui xuống. Một đêm này không chỉ bà không ngủ, mà An ma ma cũng không ngủ được. Tạ Lợi Trinh sắp đến, ông ta mang tin tốt hay xấu không ai biết được.

Bên này Thôi quý phi giục Tạ thị tiến cung, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà vội vã như vậy, biết rõ hai người gặp nhau nhiều lần sẽ làm Gia An Đế không thích, nhưng bà ta lại phái người đến.

Thật ra một đêm này cảnh trong mơ của Phó Minh Hoa không ngừng tiếp diễn, nhưng ngày hôm sau sắc mặt tốt hơn Tạ thị một chút.

Nghỉ ngơi một ngày, biết Tạ thị muốn mang nàng vào cung, nàng chỉ dẫn theo hai nha hoàn Bích Lam, Bích La theo Tạ thị xuất môn, vẫn là ở Vọng Tiên Môn, Tĩnh cô cô mang vẻ mặt bình tĩnh ẩn giấu vẻ lo lắng, Thôi quý phi trong cung vẫn là dáng vẻ diễm quang lan tỏa, chỉ là trong mắt chứa đầy bão tố.

Phó Minh Hoa bị Thôi quý phi đuổi khéo ra ngoài, Thôi quý phi kéo tay Tạ thị, nước mắt rơi thành giọt: "A Nguyên giúp ta."

"Nương nương.." Tạ thị lại càng hoảng sợ, đây là lần đầu bà thấy dáng vẻ thất thố của Thôi quý phi như vậy.

"Hôm trước hoàng thượng tế thiên đã dắt tay con trai của tiện nhân Dung thị kia."

Ngày quan trọng như vậy, vốn nên là đế hậu có mặt cùng nhau, nhưng Gia An Đế không có hoàng hậu, mấy hoàng tử sẽ có mặt, nhưng mà Gia An Đế lại dắt tay của tứ hoàng tử Yến Tín, để y nhận triều bái của các quan lại trong triều.

Tình cảnh như thế đối với Thôi quý phi mà nói, cũng đồng nghĩa với Gia An Đế đã biểu thị thái độ, đối với các quan lại mà nói, coi như là sáng tỏ ý của đế vương.

Khoảnh khắc nghe được tin tức đó, Thôi quý phi giống như cảm thấy trời đất sụp đổ.

Bà và Dung phi như nước với lửa, hai người đấu với nhau nhiều năm, sao bà cam tâm thua như vậy được?

Ý của Gia An Đế hết sức rõ ràng, ông ta sủng ái Dung phi, nên yêu ai yêu cả đường đi, coi tứ hoàng tử Yến Tín như người thừa kế, không xem những hoàng tử khác vào mắt.

Tiện nhân Dung phi kia giỏi tính toán, thái độ hoàng đế lại rõ ràng, Dung phi liền chiếm thiên thời. Nếu để cho bà ta và Phó hầu gia hợp tác, bà ta liền có địa lợi.

"Nếu Yến Tín được.." Thôi quý phi nói đến đây gần như không nói nên lời.

Nhưng lòng Tạ thị hiểu rõ ý bà muốn nói, nếu Yến Tín được lập làm thái tử, mai này Gia An Đế băng hà, đó là ngày mẹ con Thôi quý phi gặp nạn.

Tạ thị cắn môi: "Nương nương muốn thần phụ giúp thế nào?"

Ánh mắt bà và ánh mắt Thôi quý phi chạm vào nhau, chuyện Thôi quý phi muốn bà giúp thế nào, trong lòng nàng đã sớm hiểu rõ, chẳng lẽ thật sự chỉ có thể làm như vậy?

Chuyện cấp bách nhất phải giúp Thôi quý phi, đó chính là phá vỡ âm mưu của Dung phi và Phó hầu gia. Từ ngày gả vào Phó phủ, bản thân bà sống không bằng chết, sớm giải thoát cũng là chuyện tốt, nhưng lúc đó con gái củabà..

Thân thể Tạ thị hơi run rẩy, Thôi quý phi nắm tay bà, ánh mắt kiên định cam đoan: "Ta sẽ đối xử thật tốt với Nguyên Nương, sau này sẽ tìm cho nó một vị hôn phu phẩm hạnh xuất chúng."

Tình cảnh trong Bồng Lai điện, Phó Minh Hoa không cần nghe cũng biết.

Hoa sen băng lần trước đã nhìn thấy còn chưa tan đi, óng ánh long lanh.
Tĩnh cô cô thỉnh nàng đến thiền điện ngồi một chút, nàng lắc đầu từ chối.

Không bao lâu liền nghe tiếng bước chân bình tĩnh truyền đến, lại nghe giọng thiếu niên vang lên: "Phu nhân thế tử Trường Nhạc Hầu đã tới?"

Một nội thị nhẹ nhàng đáp trả, Phó Minh Hoa quay đầu, chỉ thấy nơi chỗ rẽ đến cung điện có người khoác áo lông chồn đen, thiếu niên đứng ở một đầu khác trên hành lang trên tóc đọng tuyết, nghiêng mặt nói chuyện.

Dường như chú ý đến ánh mắt của Phó Minh Hoa, hắn nghiêng đầu, đôi mắt dài nhỏ nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa, áp lực vô hình hướng về phía nàng. Nàng quy củ quỳ trên mặt đất, đám người Tĩnh cô cô đã sớm cung kính hành lễ.

Tiếng bước chân cách nàng càng gần, một tay như đỡ nàng đứng lên: "Đứng lên đi."

Tay vẫn chưa đụng đến nàng, nhưng cách vài tấc hàn khí như châm nhỏ làm mặt nàng đau nhói.

Phó Minh Hoa nói tạ ơn, từ dưới đất bò dậy.

Tam hoàng tử Yến Truy ngồi trên ghế dài trước mặt nàng, quay đầu nhìn Thái Dịch Trì phía trước đã kết băng, trên hồ khắc nhiều đóa hoa sen trông rất sống động.

Trong cung, dựa vào các chi tiết này có thể thấy được quyền thế địa vị cao thấp của các chủ tử, hắn quay đầu lại nhìn chằm chằm nữ hài đã đứng dậy kia, còn nhớ rõ dáng vẻ nàng quay đầu lần trước.

Thật ra nàng và Tạ thị có chút giống nhau.

Hắn mỉm cười, "Quy củ gia giáo rất khá."

Tạ thị dạy nữ nhi này phép tắc quy củ không tệ, chỉ là có chút không thú vị, trong mắt hắn như băng tuyết không tan, trong lòng hắn đối với chuyện Thôi quý phi gọi Tạ thị mang nữ nhi vào cung vì nguyên nhân gì hắn đều biết.

Vài ngày trước hắn đã thấy qua Ngụy thị của phủ Trụ Quốc Công, thiếu nữ ngây thơ hoạt bát có chút thú vị.Một bông hoa tuyết bị gió thổi bay đến trên áo khoác, hắn thờ ơ đưa tay phủi đi: "Đã từng đọc thơ chưa?"

Tuổi của hắn không lớn lắm, khi nói chuyện lại mang cảm giác bề trên.

Hài tử trong cung trưởng thành từ rất sớm, Phó Minh Hoa ngoan ngoãn đọc mấy bài thơ, hắn gật đầu.

Yến Truy ngồi trên ghế phong thái đĩnh đạc, Phó Minh Hoa đứng nên cao hơn hắn ngồi, nhưng khí thế của hắn dường như làm Phó Minh Hoa quỳ gối trước mặt hắn.

"Cũng không tệ." Hắn nói xong làm như muốn đứng dậy đi.

Tuy rằng tuổi không lớn lắm, nhưng chuyện mỗi ngày hắn cần làm không phải ít, có thể ngồi xuống trò chuyện với Phó Minh Hoa vài câu đã coi như cho thể diện rồi.

"Đọc thơ, nhưng có thể làm thơ chứ?" Hắn tùy ý hỏi một câu, trong lòng hầu như đoán được, e rằng thiếu nữ có tài nhưng ngoài miệng sẽ khiêm tốn từ chối, tỏ vẻ nhu thuận hiền thục.

Quả nhiên như hắn đoán, Phó Minh Hoa lắc đầu: "Đa tạ tam điện hạ khen ngợi, nhưng mà học nghệ không tinh."

Khóe miệng Yến Truy mang ý cười, đứng dậy nhấp môi: "Khiêm tốn lễ độ, rất có phẩm hạnh."

Phó Minh Hoa mím môi, cũng không vì hắn khích lệ mà mừng rỡ, cũng không khẩn trương.

Điểm này thật hiếm thấy.

Hắn không có dự định dây dưa nhiều cùng thiếu nữ khuê các này: "Muốn ngâm thơ về sen?"

"Cũng không phải ngâm thơ về sen, nếu điện hạ muốn nghe, vẫn có vài câu bài vè."

Yến Truy không quay đầu nhìn nàng, chỉ khẽ vuốt cằm: "Đọc."

Tĩnh cô cô ở một bên đổ mồ hôi lạnh, vị này từ lúc tiến cung đến nay vẫn thể hiện là thiếu nữ ngoan ngoãn, rất sợ nàng nói sai câu nào chọc giận Yến Truy, dù sao Thôi quý phi dự tính thế nào trong lòng bà rất rõ.

"Đại thỏ bệnh, nhị thỏ tiều, tam thỏ mua thuốc, tứ thỏ ngao, ngũ thỏ chết, lục thỏ mai, thất thỏ đào hầm, bát thỏ mai." [1]

[1] Đại thỏ bệnh, nhị thỏ tiều, tam thỏ mua thuốc, tứ thỏ ngao, ngũ thỏ chết, lục thỏ mai, thất thỏ đào hầm, bát thỏ mai: Thỏ thứ nhất bệnh, thỏ thứ hai xem bệnh, thỏ thứ ba mua thuốc, thỏ thứ tư nấu thuốc, thỏ thứ năm chết, thỏ thứ sáu chôn, thỏ thứ bảy đào lên, thỏ thứ tám chôn."

Giọng của Phó Minh Hoa dịu dàng, tốc độ không nhanh không chậm, đem một bài vè đọc đến thú vị.

Tĩnh cô cô cũng biết chữ, tuy rằng không biết làm thơ, nhưng cũng biết bài thơ này của Phó Minh Hoa không giống thơ đương thời tuyệt cú.

Chương 39: Quách tần

Ánh mắt của Yến Truy dần sắc bén, hắn quay đầu nhìn Phó Minh Hoa, thiếu nữ này đã mấy lần chạm mặt, đây là lần đầu tiên hắn để nàng vào mắt.

Hắn mím môi không nói lời nào, bầu không khí dần ngưng tụ.

Tĩnh cô cô cũng không biết vì sao Phó Minh Hoa chỉ vừa đọc mấy câu vè mà ánh mắt tam hoàng tử lại thay đổi.

Thật ra bà đối với tiểu cô nương đang dần rơi vào vòng xoáy quyền lực có chút thương cảm, bà sợ tam hoàng tử sẽ thuận theo cách nghĩ của Thôi quý phi, bà dè dặt nói: "Thật ra nô tỳ nghe cũng thấy hay, tuy rằng không tính là tinh tế nhưng cũng rất có vần."

Yến Truy vốn không để ý tới bà, mắt chỉ chằm chằm nhìn Phó Minh Hoa.

Cung nhân nội thị xung quanh cuống quýt quỳ rạp xuống đất, Phó Minh Hoa cũng cảm thấy khí thế sắc bén của Yến Truy, cũng quỳ xuống theo, hắn lại cong môi cười, tay xuyên qua áo khoác bắt được cánh tay nàng: "Thơ hay, ta đã xem thường ngươi rồi."

Động tác của hắn ngăn không cho Phó Minh Hoa quỳ xuống, ngón tay dài mà có lực, hắn nhanh chóng thu tay lại nhìn Phó Minh Hoa một chốc rồi quay đầu rời đi.

Người hầu hạ tam hoàng tử cũng đi theo, Phó Minh Hoa ngoảnh đầu nhìn bóng lưng của hắn, vị hoàng tử có dã tâm này đi thật nhanh, áo lông chồn theo bước hắn đi bị gió lạnh thổi để lại vết như cơn sóng.

Đại thỏ bệnh, nhị thỏ tiều, tam thỏ mua thuốc, tứ thỏ ngao, ngũ thỏ chết, lục thỏ mai, thất thỏ đào hầm, bát thỏ mai.

Bài vè nàng đọc lúc nãy, đại thỏ đại diện cho tam hoàng tử, hiển nhiên ở đây nói bệnh không phải là bệnh bên ngoài, mà là tâm bệnh.

Nhị thỏ xem bệnh cho đại thỏ, dĩ nhiên là Thôi quý phi vì hắn mà bài ưu giải nạn.

Về phần tam thỏ mua thuốc, đó là Dung phi nhúng tay, tứ thỏ đại diện cho Tạ thị.

Chữ tử đó cũng có nghĩa là Tạ thị chết, giống như đèn tắt, nó gián tiếp thúc đẩy ngũ thỏ chết.

Về phần ngũ thỏ này là đại biểu cho Phó Minh Hoa.

Thôi quý phi tìm cách, Tạ thị chết, trong lòng nàng đã cân nhắc qua.

Chẳng qua là hôm nay Thôi quý phi và Dung phi tranh đấu, lại bị vây trong tình thế xấu, nhất là Phó hầu gia nhúng tay làm Thôi quý phi cảm giác sự tình mình không thể khống chế được.

Nếu Yến Truy cưới Ngụy thị, vậy thì Dung phi nhất định sẽ hợp tác với Phó hầu gia cưới Phó Minh Hoa.

Muốn phá ván cờ này chỉ có thể tìm Tạ thị.

Nhưng Tạ thị lại là người trong cuộc, bà chọn giúp Thôi quý phi mà để phá ván cờ này, đó là thắt cổ tự sát.

Tạ thị vừa chết, nhất định Phó Minh Hoa sẽ bị Phó gia khinh thường, đã không còn giá trị lợi dụng, nhất định Phó gia sẽ xem nàng như quân cờ bỏ đi, lúc đó chắc chắn Dung phi sẽ không thể nhi tử Yến Tín cưới nàng, đồng thời làm mất lợi thế của Yến Tín.

Trong mộng Tạ thị chết cũng đã chứng minh điều này, Phó Minh Hoa bị hủy, phá vỡ tình trạng khẩn cấp của Thôi quý phi.Lúc nhắc đến "Ngũ thỏ chết, lục thỏ mai, thất thỏ đào hầm, bát thỏ mai", đó là sau khi Tạ thị chết, Giang Châu đối với nàng chẳng quan tâm, cũng không bởi vì nàng là con gái duy nhất của Tạ thị mà chiếu cố nhiều hơn.

Mà Phó gia cũng không nhớ đến máu mủ tình thân, nàng không còn giá trị lợi dụng, bởi vì cái chết của Tạ thị, nàng bị vứt bỏ, đương nhiên Phó gia đối xử với nàng như giày rách, vứt đi không tiếc.

Nàng mượn bài vè, đơn giản để chỉ ra vị trí của từng người.

Khóe miệng Phó Minh Hoa dần cong lên, Tĩnh cô cô không hiểu "Bài vè", nhưng nàng biết tam hoàng tử nhất định sẽ hiểu.

Mồ hôi lạnh phía sau lưng Tĩnh cô cô cũng thấm ra ngoài, tam hoàng tử tuổi càng lớn tâm tư càng sâu, lòng dạ không thể đoán được.

Bà chỉ sợ ngồi bên ngoài sẽ gặp phiền phức nữa, run rẩy đứng dậy: "Không bằng nương tử đến noãn các ngồi?"

Lần này Phó Minh Hoa không từ chối nữa, gật đầu.

Trong noãn các bày đầy hoa quả điểm tâm, hôm trước Thôi quý phi sai người mời Tạ thị đến đã có chuẩn bị.

Phó Minh Hoa ngây người nửa canh giờ liền có người đến đáp lời, nói là Thôi quý phi cho mời nàng qua.

Trên mặt Thôi quý phi mang ý cười, thân thiết kéo tay Phó Minh Hoa: "Đúng là đùa giỡn thành quen?" Trong mắt Thôi quý phi mang theo ôn nhu và quan tâm, Tạ thị ở một bên dáng vẻ tâm sự nặng nề.

Phó Minh Hoa gật đầu, Thôi quý phi lấy một miếng thịt quả nhét vào miệng nàng: "Yến Truy vừa tới nói là đã gặp con, nói vài câu còn khen con thú vị."
Trong mắt Thôi quý phi không thấy sự thăm dò, nhưng cũng hỏi han: "Các con đã nói gì? Nó hiếm khí khen người khác."

"Điện hạ hỏi con có thể làm thơ không." Phó Minh Hoa cầm hạt dưa, trong lòng cười nhạt. "Làm điện hạ chê cười."

Thôi quý phi cũng cười, nhưng bà không tin chuyện này đơn giản như vậy.

Con trai mình, mình là người hiểu rõ nhất, Yến Truy tính tình lạnh lùng, cũng không dễ khen ai, vừa nhắc đến Phó Minh Hoa rõ ràng có chút để ý, điều này không đúng.

Bà không nói chuyện này nữa mà chuyển chủ đề, mọi người trong điện thỉnh thoảng cười ra tiếng, có vẻ vô cùng hòa hợp, nhưng lòng mỗi người đều giấu diếm chuyện riêng.

Phó Minh Hoa nhìn Tạ thị tâm trạng nặng nề ở một bên, đã biết sự thật, nàng nghĩ "Phó Minh Hoa" trong mộng thật là một kẻ ngu si, đến chết cũng không biết mẫu thân đã xem nàng trở thành quân cờ bị vứt bỏ, thật là rất ngu ngốc.

"Phó Minh Hoa" trong mộng hận Phó gia tuyệt tình, hận Phó Nghi Cầm trở về làm mẫu thân nàng tự sát, làm nàng ở Phó gia rơi vào cảnh gian nan, cuối cùng vội vàng gả cho Lục Trường Nghiễn, nhưng may mắn là mất sớm.

E là Tạ thị đã sớm biết sau khi mình tự sát, con gái của mình sẽ rất khốn khổ, nhưng bà vẫn chọn làm như vậy, bà chọn Tạ gia, chọn Thôi quý phi, chọn tứ gia làm trọng, cái gì cũng chọn, chỉ không chọn con gái của bà.

Chỉ là Tạ thị có lựa chọn, Phó Minh Hoa cũng có lựa chọn của riêng mình.

Trong điện vui vẻ hòa thuận, có nội thị tiến đến bẩm báo: "Nương nương, Quách tần muốn cầu kiến nương nương."

Nụ cười trên mặt Thôi quý phi dần tắt, quay đầu nhìn Tạ thị, khóe miệng vểnh lên: "Có lẽ biết ngươi đến, nên vội vã đến."

"Ta không muốn gặp nàng ta." Tạ thị vừa nghe đến Quách tần trên mặt lộ vẻ oán hận hiếm khi thấy.

Trong lòng Phó Minh Hoa khẽ động, trong lòng muốn biết Quách tần rốt cuộc là người phương nào.

Chỉ là nguyên chủ thật sự quá "Đơn thuần", dĩ nhiên đối với chuyện lần này hoàn toàn không biết gì cả. Nàng nhu thuận ngồi một bên, thấy trên mặt Thôi quý phi lộ ra vài phần khó xử.

"Lần trước nàng ta muốn gặp ngươi, chỉ là ngươi đến mau đi cũng mau, làm nàng ta tốn công vô ích."

Tạ thị làm mặt lạnh không lên tiếng.

Thôi quý phi cười cười, biết Tạ thị nhượng bộ, lúc này mới cho người mời Quách tần vào.

Xem ra Quách tần chỉ chừng ba mươi tuổi, so với Tạ thị còn muốn già hơn một chút, mặc một thân cung trang màu hồng, thấy Tạ thị ánh mắt mang theo vài phần nhút nhát.

Dù gì nàng ta cũng là tần ngũ phẩm, tuy rằng Tạ thị xuất thân Tạ gia Giang Châu, nhưng nam nhân kia lại không có chí tiến thủ, Thôi quý phi xin cho bà cái cáo mệnh, bằng không e rằng muốn vào cung sẽ rất khó khăn.

Chương 40: Đập vỡ

Lúc này, Quách tần đối với Tạ thị có chút sợ hãi làm Phó Minh Hoa bất ngờ, Quách tần vừa đi vào, sau khi thỉnh an, Tạ thị làm mặt lạnh không nhìn đến ả ta.

"A Nguyên.." Quách tần nhìn Tạ thị, khẽ gọi: "Đã lâu rồi không gặp ngươi, ngươi, ngươi có khỏe không?"

Quách tần muốn nói lại thôi, Tạ thị cười lạnh nói: "Đa tạ Quách tần nhớ đến."

Tình cảnh có chút lúng túng, nước mắt trong mắt Quách tần cũng chảy ra, làm vẻ đáng thương: "A Nguyên, ngươi, ngươi có còn.."

Tạ thị không muốn nhiều lời với ả ta, nhìn Thôi quý phi nói: "Nương nương, nương nương đã có khách, thần phụ cũng không tiện quấy rầy."

Thôi quý phi nhìn gương mặt đỏ bừng của Quách tần, khóe miệng cong lên, gật đầu với Tạ thị: "Đã như vậy, A Nguyên sớm trở về đi. Thái hậu đã phái người tới đây truyền lời, nói hôm nay thân thể không khỏe, có ban thưởng vài thứ, ngươi hãy mang về đi."

Tạ thị lên tiếng, Thôi quý phi lệnh cho Tĩnh cô cô tiễn nàng, hai mẹ con vừa ra khỏi cửa Bồng Lai Điện, Quách tần ở phía sau đuổi đến: "A Nguyên, A Nguyên, A Nguyên.."

Phó Minh Hoa nghe tiếng gọi phía sau liền quay đầu nhìn Tạ thị, sắc mặt Tạ thị tối đen nhanh chóng đi về phía trước, thân ảnh có chút nghiêng ngả nhưng cũng không dừng lại.

Tĩnh cô cô tiễn các nàng ra ngoài khẽ thở dài một tiếng.

Quách tần ở phía sau đã khóc thành tiếng, nỉ non nói: "Ta chỉ muốn hỏi.."

Ra cửa cung, Tạ thị vẫn là bộ dạng tâm tình không tốt, dựa vào xe ngựa.

Hai người Bích Lam còn đợi ở trên xe, thấy mẹ con hai người trở về, thần sắc Tạ thị ngưng trọng, cũng không dám nói lời nào, chỉ hầu hạ Phó Minh Hoa ngồi xuống, vừa cầm khăn xoa tay nàng, ngồi trong góc không lên tiếng.

Tạ thị ráng chịu đựng quay về Phó phủ thỉnh an Bạch thị, sau đó sắc mặt như giấy vàng.

Ngày thứ hai Tạ Lợi Trinh đến.

Lúc ông ta đến đã là sau buổi trưa, lúc Phó Minh Hoa nghe được tin tức liền nhanh chóng đến viện của Tạ thị, cùng bà đến viện của Bạch thị chờ.
Hai vợ chồng Tạ Lợi Trinh cùng tiến vào Trường Nhạc hầu phủ, nhưng tách nhau ra mà đi vào viện. Tạ tam gia tiến đế ngoại viện gặp Phó hầu gia, Âm thị được bà tử nghênh đón đi vào trong nội viện.

Trong viện Bạch thị, con dâu của ba phòng và cô nương con vợ cả đến, Phó Nghi Cầm cũng dắt theo nữ nhi, Âm thị dẫn hai đứa nhỏ ở hai bên khoảng mười một mười hai tuổi đi vào, khóe miệng Tạ thị nhếch lên, ánh mắt lóe sáng.

Cùng tình cảnh trong mộng Phó Minh Hoa thấy không khác nhau lắm, đoán chừng Âm thị khoảng hai mươi, mặc trường y tay áo hẹp, phối cùng áo màu lam, áo khoác lụa màu xanh thêu hoa trắng, khí chất cao ngạo.

Chỉ lúc nhìn Tạ thị trên mặt mới lộ ra chút ý cười, còn đối với đám người Phó Nghi Cầm cũng không nhìn đến một chút.

Bà tặng lễ vật cho mấy cô nương Phó gia, lúc này mới thấy được sự phú quý của Âm gia, đồ mấy cô gái nhận được đều có giá trị xa xỉ, ngay cả nữ nhi của Phó Nghi Cầm cũng nhận được, Bạch thị còn được lễ vật, mừng đến Bạch thị vội vàng nhận lấy.

"Lúc trước, Tạ tam gia cũng từng đến Lạc Dương, khi đó vẫn chưa thành thân, không nghĩ lại cưới một nữ tử đoan trang tao nhã như vậy." Bạch thị cười ha hả, Âm thị đối với sự khen ngợi của bà ta vẫn bình tĩnh thản nhiên.

Mấy đứa nhỏ bị đuổi khéo đến noãn các chơi, hai đứa đỏ Âm thị dẫn theo đều là cô nương, không để ý đến các cô nương khác của Phó gia, kéo tay Phó Minh Hoa: "Ngươi chính là nữ nhi của di mẫu? Đã sớm nghe qua ngươi, hôm nay mới nhìn thấy." Hai cô nương một trái một phải kéo Phó Minh Hoa, có chút thân thiết.

Hai hài tử gọi Tạ thị là di mẫu, rõ ràng không phải người của Tạ gia, chỉ là tứ họ có quan hệ thông gia này nọ, khó tránh khỏi quan hệ thân thích, nếu Âm thị dẫn đến, có lẽ là cô nương Âm gia.

"Ta là Âm Lệ Chi, tự là Bảo Nhi, nàng là muội muội của ta, Âm Lệ Thục, tự là A Thiến."
Cô gái kéo tay Phó Minh Hoa thân mặc tiểu y có tay áo hẹp màu hồng nhạt, bên dưới mặc quần dài vàng nhạt, nhỏ nhẹ giới thiệu.

Phó Minh Nguyệt ở một bên có chút hâm mộ muốn đi đến, con gái Phó gia nuôi trong khuê phòng, nếu bình thường không có chuyện gì quá mức quan trọng, đừng nói là cô nương Phó gia, ngay cả đại nha hoàn bên người cũng không bước ra khỏi cổng trong. Lúc này thật khó khăn mới nhìn thấy hài tử gần bằng tuổi, đặc biệt là đến từ Giang Châu, đều vô cùng mới lại, muốn cùng bọn họ đùa giỡn. Phó Minh Hà ở một bên thấy động tác của Phó Minh Nguyệt liền giữ Phó Minh Nguyệt lại, giọng nói có chút chói tai.

"Muội làm gì! Có cảm thấy hổ thẹn không, người ta coi thường muội, muội tới làm gì?"

Phó Minh Nguyệt bị nàng ta nắm có chút đau đớn, tuy rằng mặc áo rất dày, nhưng dù Phó Minh Hà còn nhỏ tuổi, nhưng lực trên tay không hề nhỏ, nàng đau đớn muốn hất tay Phó Minh Hà ra: "Tỷ buông tay."

Hai cô nương đang kéo Phó Minh Hoa xoay đầu lại, thấy giọng của Phó Minh Hà không có chút muốn giấu giếm, như là cố ý nói cho ba người nghe, Âm Lệ Chi cười lạnh một tiếng: "Người ngoài không nói, nhưng quả thật ta có chút chán ghét ngươi, nhận lễ vật của cô cô ta, nhưng quay đầu đi đối với khách nhân lại hô to gọi nhỏ, gia giáo quy củ của Phó gia là như vậy sao?"

Gương mặt Phó Minh Hà đỏ bừng, tay còn nắm chặt lấy tay Phó Minh Nguyệt đang không ngừng giãy dụa, dường như còn có chút nổi giận đẩy Phó Minh Nguyệt, Phó Minh Nguyệt không nghĩ nàng ta sẽ làm vậy, không đề phòng bị xô ngã xuống đất, tay chống trên mặt đát, cô nương Phó gia vốn được nuông chiều, bàn tay bị trầy một chút thì sắc mặt Phó Minh Nguyệt đã tái nhợt, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Nha hoàn hầu hạ xung quanh không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện như vậy, vội vàng đi đến đỡ Phó Minh Nguyệt lên, Âm Lệ Chi không dè dặt khi mình đang làm khách ở nhà người khác, nói: "Thật là mất mặt."

"Ta dạy bảo muội muội ta, mắc mớ gì ngươi?" Phó Minh Hà không chịu thua kém, ngay trước mặt nhiều người như vậy, nhất là có Phó Minh Hoa, lại bị người ngoài giáo huấn, sao nàng chịu được, đã muốn khóc nhưng cố ép mình không thể khóc ra tiếng.

Hôm nay biết có khách đến, nàng còn thay xiêm y mới tinh, nhưng không nghĩ đến khách nhân không thích nàng, còn lôi kéo Phó Minh Hoa nói chuyện, trong lòng nàng cảm thấy không thoải mái

"Chuyện không liên quan đến ta, nhưng ngươi làm nàng khóc lại có liên quan tới ta!" Âm Lệ Chi bĩu môi, lạnh lùng cười.

Phó Minh Hà chỉ cảm thấy dường như người xung quanh đang nhìn mình chê cười, trong mắt có lệ nhưng cố giấu đi, nghĩ đến trước đó Âm Lệ Chi nói mình nhận lễ vật của Âm thị, chẳng lẽ do mình nhận đồ của nàng ta, nên mới khiến cho Âm gia nàng ta chê cười mình sao?

Âm thị tặng nàng một đôi vòng tay bạch ngọc, trước đó nàng còn rất vui vẻ đeo ở cổ tay, lúc này bị Âm Lệ Chi chế giễu, vội vàng run rẩy cởi ra, không nghĩ ngợi liền ném xuống đất, người bên cạnh không kịp cản.

"Không cần những thứ đồ ghê tởm của Âm gia nhà ngươi."

Theo tiếng nói của nàng đôi vòng tay rơi xuống đất, hai tiếng "Leng keng" vang lên, vòng tay vỡ làm vài mảnh, nha hoàn Bích Hồng bên người nàng mặt trắng bệch, quỳ trên đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau