TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 51 - Chương 52

Chương 51: Đan Dương

Trong mộng, những người có qua lại với Đan Dương quận chúa, đến cuối cùng ai ai cũng cảm thấy bất an.

Tính cách Phó Minh Hoa lãnh đạm không muốn tự tìm phiền toái, dù sao phiền toái của mình cũng đã đủ nhiều, chào hỏi rồi tìm một cái cớ rời đi, xem ra ở chung với nhau cũng không tốt, nhưng Đan Dương quận chúa mang vẻ mặt lạnh nhạt lại vỗ vỗ cái ghế:

"Đại nương tử của Trường Nhạc hầu phủ? Ngồi đi." Lúc Phó Minh Hoa thấy Đan Dương quận chúa thì Đan Dương quận chúa cũng thấy nàng, bởi vậy lúc này một tiếng đã nói lên thân phận của nàng.

Phó Minh Hoa ngây ngốc một chút mới nhấc làn váy ngồi xuống ghế, Đan Dương quận chúa phất tay, nha hoàn bà tử cũng lui xuống rất xa, Phó Minh Hoa nhìn đám người Bích Vân, các nàng cũng biết ý rời đi.

Cái bộ dáng này của Đan Dương quận chúa rõ ràng là có chuyện muốn nói với nàng, nhưng trước đây hai người chẳng bao giờ gặp gỡ, nếu có cũng chỉ là xã giao, Phó Minh Hoa không biết nàng ấy có lời gì muốn nói với mình.

"Sao quận chúa không đi đến vườn mai?"

Đan Dương quận chúa đưa tay nhỏ nắm lấy tay vịn của ghế dài, cằm đặt lên cánh tay: "Phó đại nương tử cũng không đi mà?"

Phó Minh Hoa cười cười, nàng không đi vườn mai là vì nàng mới vào tịnh phòng, sao giống với Đan Dương quận chúa được?

Đan Dương quận chúa thấy nàng không nói gì thì quay đầu lại nhìn nàng: "Phó đại nương tử không cần xa lạ như vậy, không chừng.." Nàng ấy nói đến đây thì dừng lại, Phó Minh Hoa hiểu lời nàng ấy sắp nói.

Tiết phu nhân thân thiết với Âm Lệ Chi như vậy rõ ràng là đã chọn rồi, có khả năng cực lớn Âm Lệ Chi sẽ gả đến Tiết gia.

Âm gia và Tạ gia có quan hệ thông gia, Tạ thị lại gả vào Phó gia, nếu sau này hai nhà Âm, Tiết gắn bó cả đời, nói không chừng Đan Dương quận chúa và Phó Minh Hoa sẽ có qua lại.

"Ngươi gọi ta là Đan Dương, cũng có thể gọi là Ấu Quân." Nàng ấy nói xong thì muốn dùng tay viết tên của mình, chỉ là trước mặt nàng ấy chỉ có chiếc ghế dài và lan can, Phó Minh Hoa đưa tay ra, nàng ấy nhìn thoáng qua hé miệng cười với nàng, có chút dáng vẻ thiếu nữ ngây ngô.

Tiết Ấu Quân so với trưởng tử của phủ Định Quốc Công lớn hơn nửa tuổi, năm nay đã mười ba. Dáng vẻ nàng ấy không phải vô cùng xinh đẹp, nhưng lại có loại kiêu ngạo đặc biệt của quý tộc, làm thiếu nữ thêm vài phần thú vị.

Bàng thị mang nàng ấy đến đây có nghĩa là nàng ấy và Giản Thúc Ngọc chưa định ra hôn sự.

Đan Dương viết ra tên của mình trong lòng bàn tay Phó Minh Hoa, híp mắt nhìn nàng: "Sao ngươi không đi vườn mai bên kia mà lại ngồi đây với ta."

"Có ta hay không có ta cũng vậy." Hai người đều hiểu vì sao trưởng bối đến đây, nhưng Phó Minh Hoa nhắc tới việc này cũng không chút ngượng ngùng.

Đan Dương quận chúa nhìn nàng một lát, nở nụ cười: "Vậy cũng đúng."

Hôn sự của con gái đều do phụ mẫu làm chủ, nhất là người xuất thân gia tộc như các nàng, không thể tùy theo tính cách của mình.

"Xem cũng vậy, không xem cũng vậy." Đan Dương mỉm cười, khi nói ra lời này thì vẻ mặt không giống như thiếu nữ mới mười ba tuổi.Phó Minh Hoa không nói, nàng ấy cũng không biết nói gì. Hai người ngồi một lúc, nói vài câu rồi đứng lên.

Lúc này trong vườn mai rất náo nhiệt, mọi người đang ngồi xung quanh, ở giữa bày cổ cầm, một thiếu nữ mặc áo màu lục đang ngồi khảy đàn.

Đan Dương quận chúa đến gần bên Phó Minh Hoa, nhỏ nhẹ nói vào tai: "Đó là con gái của Tả võ vệ đại tướng quân Hoắc Nhượng."

Phó Minh Hoa nghe nói vậy liền híp mắt.

Mặc dù không có văn bản quy định rõ ràng, nhưng từ lúc Đại Đường lập quốc tới nay, người được thái tổ phong thưởng, ngoài trừ vài người, đa số đều có tước sẽ không có quyền, có quyền sẽ không có tước.

Hoàng đế đều nghi kị công cao chấn chủ, nếu trong tay có binh quyền lại có tước vị, đồng nghĩa với thanh danh, thực quyền đều có, cực kỳ dễ làm triều đình bất ổn, vậy có thể nuôi ra người vong ơn bội nghĩa, tương lai sẽ mơ ước giang sơn Đại Đường.

Đại Đường cho phép nuôi tư binh, nuôi mộ phủ, nhưng có rất ít quý tộc nhậm chức vị quan trọng trong triều đình. Đặc biệt là hai nhà Tiết, Phó là thế tập.

Cho nên năm đó bất luận là Phó lão hầu gia hay Định Quốc Công Tiết Thiệu một khi đã được phong tước thì hậu thế sẽ không nắm quyền, hưởng được phú quý của tổ tông nhưng tuyệt đối sẽ không kế thừa quyền thế của tổ tông.

Trừ phi là người tài tuyệt thế, nhưng Phó hầu gia vẫn không rõ điều này.

Năm đó Phó lão hầu gia cũng từng nhận chức Tả võ vệ đại tướng quân, đây thật sự là chức vị được hoàng đế tín nhiệm.

Chức quan Đường triều có quy định rất nghiêm ngặt, để đề phòng chính quyền thiên tử tiền triều nổi loạn, nên thực quyền vẫn tập trung trong tay hoàng đế, cho nên vẫn chưa có chức tể tướng.Mà thực hành đàn tương chế.

Nói đến đàn tương chế, đó là tể tướng không chỉ do một người đảm nhiệm, mà là do thượng thư tam tỉnh đảm nhiểm, đồng thời để đề phòng ba vị quan viên độc chiếm quyền lực, còn thiết lập chức quan Đồng trung thư hạ tam phẩm, cùng với ba vị đại nhân bàn chính sự.

Người thật sự nắm thực quyền thì phẩm cấp không cao, ngược lại như Phó hầu gia chỉ là một chức vị suông thì hoàng đế chưa bao giờ hạn chế phẩm cấp.

Nói cách khác, vị nữ nhi này của Hoắc Nhượng có cha là đại tướng quân nắm thực quyền.

Nhưng dù người xung quanh vỗ tay khen hay thì người động tâm cũng chẳng có bao nhiêu.

Tuy rằng Hoắc Nhượng có địa vị cao, nhưng danh vọng quá thấp. Ông ta sinh ra là kẻ hàn môn, chẳng phải xuất thân thế tộc. Xuất thân quá thấp, tuy nói lúc này Hoắc Nhượng quyền thế hơn người, thánh thượng cực kỳ thân cận với ông ta, nhưng có một điểm mà các phụ nhân này không thích đó chính là xuất thân quá thấp.

Cho dù sau này Hoắc Nhượng qua đời, thánh thượng truy phong tước vị, nhưng cũng không phải thế tập.

Trừ phi ông ta lập công lao cực kỳ to lớn mới có thể.

Nói cách khác, lúc này Hoắc Nhượng quyền khuynh một thời, nhưng vinh nhục của Hoắc gia đều dựa vào ông, ông sống thì còn quang vinh, ông chết coi như kết thúc, cũng không bền chắc.

Huống chi những người ở đây, trưởng bối nhà ai mà chưa nắm quyền trong tay? Còn là những tước vị cao nhất.

Hoắc phu nhân nghe người ngoài khen ngợi nữ nhi của mình thì có chút mừng rỡ. Mặc dù trượng phu của bà là võ tướng, nhưng con gái bà được nuôi dạy không thô tục vô lễ, ngược lại có đọc thi thư, ngay cả đàn cũng thành thục. Đáng tiếc là ở đây không có mấy người hỏi han con gái của bà.

Hoắc nương tử đàn một khúc rồi thôi, tất cả mọi người vỗ tay, Tiết phu nhân ra đề, mấy nương tử đáp thơ.

Tuy nói gả vào Tiết gia cũng không cần đầy bụng kinh luân, nhưng Tiết phu nhân vẫn muốn nghe mấy nương tử đối đáp.

Đan Dương quận chúa cười cười với Phó Minh Hoa, đến gần Phó Minh Hoa nói: "Ở đây nhiều người, không bằng chúng ta đi bên kia xem một chút." Nàng ấy chỉ hướng, đó là hướng lang quân đang dạo chơi.

Nếp sống ở Đại Đường cởi mỡ, quy củ nam nữ không quá nhiều.

Hôm nay Âm thị thiết yến, bên này đãi nữ quyến, bên kia các lang quân [1] trò chuyện. Về phần những nam tử trưởng thành như Phó hầu gia thì được Tạ tam gia dẫn đến ngoại viện phẩm rượu.

[1] Lang quân: Cách gọi con trai của những gia đình quyền quý.

Chương 52: Ngọc lang[1]

[1] Ngọc lang: Cách gọi trượng phu của nữ tử hay tình nhân. Nghĩa khác là để gọi nam nhân đẹp trai.

Bên người nữ nhân có nha hoàn, bà tử, dù có cùng lang quân nói chuyện vài câu, chỉ cần không phải ở góc khuất tránh người thì không có gì đáng ngại.

Phó Minh Hoa không có hứng thú, muốn từ chối nhưng Đan Dương quận chúa đã kéo tay nàng đi hai bước.

"Tay của ngươi vừa mềm vừa mịn, sao dưỡng được?"

Đan Dương quận chúa nhéo tay Phó Minh Hoa hai cái, như ý thức được sự thất thố của mình nhanh chóng làm ra dáng vẻ lạnh như băng lúc trước, Phó Minh Hoa hứng thú nhìn nàng ấy, tùy ý để nàng ấy kéo mình đi.

Xuyên qua rừng mai, có thể mơ hồ thấy ở không xa có không ít thiếu niên đang kết bạn, người giống hai người Phó Minh Hoa nhìn lén cũng không ít.

Tính cách thiếu nữ Đại Đường gan dạ nhiệt huyết, không chỉ những thiếu niên này tò mò về tiểu nương tử, mà những tiểu nương tử cũng hiếu kỳ về những thiếu niên này.

Đan Dương quận chúa nói nhỏ bên tai Phó Minh Hoa: "Nghe nói hôm nay Tạ tam phu nhân thiết yến có Hạ Nguyên Thận tới nữa."

Trong đầu Phó Minh Hoa nhớ đến Hạ Nguyên Thận trong miệng Đan Dương quận chúa là ai. Đó là trưởng tử của Vệ quốc công Hạ Quế, tuổi còn trẻ nhưng không dựa dẫm vào gia tộc, đỗ tú tài, quan trọng nhất là là dáng vẻ y vô cùng tuấn mỹ, tiếng hay đồn xa, cùng với vị Lục gia Lục Trường Nghiễn kia vang danh khắp thiên hạ, được gọi là ngọc lang đương thời.

Phó Minh Hoa suy nghĩ một chút, hình như kiếp trước Hạ Nguyên Thận lấy Tô thị, đích nữ của Tây Đô hầu làm vợ, ngày Hạ Nguyên Thận thành hôn, Phó Minh Hà trốn trong phủ cáu gắt hai ngày không đi ra.

"Có người nói vẻ đẹp của Hạ lang này, đến tiên hoàng hậu cũng từng tán thưởng." Bên cạnh có một thiếu nữ cầm khăn nắm lấy cành cây che mắt mà nhìn ra ngoài, nói với tiểu nương tử bên cạnh, nhưng lại nóng lòng nhìn lang quân nên quên để ý nói lớn tiếng làm Phó Minh Hoa và Đan Dương quận chúa nghe thấy.

Phó Minh Hoa cong khóe môi, đối với Hạ lang dung mạo hơn người kia nàng không chút hứng thú.

Nàng muốn quay đầu đi, giọng nói của Phó Minh Nguyệt ở phía sau vang lên: "Đại tỷ đang nhìn gì đó?"

Phó Minh Hoa quay đầu lại, ở phía sau, Phó Minh Nguyệt kéo cửu nương tử Phó Minh Nhã, phía sau còn có Phó Minh Hà đang nhìn nàng chằm chằm.

Rõ rằng Đan Dương quận chúa bên cạnh không muốn tiếp xúc với mấy vị nương tử Phó gia này, nên cũng không quay đầu lại, bởi vậy tạm thời mấy cô nương xung quanh không nhận ra nàng ấy.

"Còn nhìn gì nữa, cũng không thấy hổ thẹn, nhìn ngoại nam." Phó Minh Hà biết lời mình nói ra sẽ đắc tội nhiều người nên cũng không dám nói lớn tiếng, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Dù cho nàng ta nói nhỏ đi nữa thì Đan Dương quận chúa ở bên cạnh Phó Minh Hoa cũng nghe thấy.

Nàng ấy quay đầu, híp mắt nhìn Phó Minh Hà, lúc đầu Phó Minh Hà không nhận ra nàng ấy là ai, chỉ thấy ánh mắt Đan Dương quận chúa không tốt, trongg lòng có chút lo sợ lùi hai bước.
"Ngươi nói lại lần nữa xem." Phó Minh Hoa cười lạnh một tiếng, Phó Minh Hà thật sự rất đáng ghét, có những lời không nên nói cũng đều nói ra hết. Nếu những lời này người ngoài nghe được, chưa tính đến chuyện nàng ta bị người khác chê cười, tỷ muội trong Trường Nhạc hầu phủ bất hòa, chắc là sẽ làm người ở hậu viện trong thành Lạc Dương này cười nửa ngày.

Lần đầu Phó Minh Hà thấy ánh mắt Phó Minh Hoa lạnh lẽo như vậy, nàng ta căng thẳng đến lòng bàn tay đổ mồ hôi. Không biết tại sao, lúc này tỷ tỷ mà nàng ta luôn ghen ghét làm nàng ta có chút sợ hãi.

Nhưng đến khi nhìn tới đám người Phó Minh Nguyệt, nàng ta không thể xuống đài được, chỉ phải cố nén sự chột da mà nhỏ tiếng nói: "Ngươi muốn ta nói thì ta phải nói?"

Phó Minh Hoa đi lên một bước, Phó Minh Hà lùi về sau một bước, Đan Dương quận chúa ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Đại nương tử kêu ngươi nói lại lần nữa, ngươi không nghe thấy sao?"

Khuôn mặt Phó Minh Hà đỏ bừng, Phó Minh Hoa bước đến phía nàng ta, nàng ta lùi bước, sau lưng đã đụng đến cành mai, làm tuyết đọng trên đó "Lộp độp" rơi xướng, vài cánh hoa và lá cũng rơi theo.

"Ta.." Phó Minh Hà há miệng, chân đạp phải rìa đá cuội sau lưng.

Những cây mai của Tạ phủ căn cứ theo ngũ hành bát quái, thỉnh đại sư xem qua mới trồng, từng cây được những viên đá chạm khắc tinh xảo đặt xung quang. Phó Minh Hoa không đợi nàng ta nói hết lời, đi lên một bước, Phó Minh Hà lại càng hoảng sợ, theo bản năng muốn tránh, chân lại giẫm lên viên đá chạm khắc.

Do quá sợ hãi, theo bản năng nàng ta với tay nắm lấy người bên cạnh để giữ thăng bằng, một tay nắm lại cành mai lạnh băng. Một tay nắm lấy cửu nương tử Phó Minh Nhã bên cạnh, Phó Minh Nhã không ngờ bị nàng ta nắm lấy, cùng nhau té xuống.

Phó Minh Nguyệt ở bên cạnh sợ đến ngây ngốc, giữ muội muội lại, Bích Vân ở một bên xem tình hình nên nhanh tay kéo hai tỷ muội lại, Phó Minh Nhã chỉ téngồi trên đất, rất nhanh được kéo lên.

Phó Minh Hà không may mắn như thê, thân thể nàng ta đè trên nhánh cây, chỉ nghe tiếng cành cây bị bẻ gãy, nàng ta nhìn ánh mắt Phó Minh Hoa lạnh lẽo, cùng với khóe miệng đang mỉm cười, liền trực tiếp ngã vào bụi cây.

Tuyết lạnh giá cùng cánh hoa, cành cây rơi xuống thân nàng ta.Bất kể là Bích Hoàn bên cạnh Phó Minh Hà, hay là lang quân ở ngoài lùm cây đều hoảng sợ.

Gương mặt Phó Minh Hà đỏ bừng, cuống quýt muốn đứng lên, nhưng nàng ta lại quá hoảng sợ mà nhầm hướng, vừa đi ra được bên ngoài liền nghe giọng thiếu niên vang lên: "Tiểu nương tử không sao chứ?"

Cành mai bị nàng ta bẻ gảy, gương mặt Phó Minh Hà đỏ như máu xuất hiện trước mặt người trước mắt, một người mặc cẩm y màu lam cổ tròn, xiêm áo và khăn vấn đầu của người này được kéo ra sau lưng, một tay đỡ nàng ta.

Trong giây phút Phó Minh Hà bẻ gãy cành mai đó, trên mặt thiếu niên lại lộ vẻ tiếc nuối, tuổi y không lớn lắm, tuấn tú phi phàm, giương mắt liền thấy một đám nương tử ở phía sau.

Tiếp theo ánh mắt thiếu niên đó nhìn Phó Minh Hoa.

Tuy nói Phó Minh Hoa nhỏ hơn Đan Dương quận chúa, nhưng lại cao bằng nàng ấy.

Nàng khoác áo khoác, khóe miệng mang ý cười, lọn tóc bị gió thổi đong đưa.

Không biết phải vì tuyết lạnh không, mà nụ cười của Phó Minh Hoa làm cả người hắn thấy lạnh lẽo.

"Đa ta lang quân cứu giúp." Phó Minh Hà mặt đỏ như máu, thi phúc lễ nhỏ nhẹ nói.

Nàng ta vừa nói xong làm thiếu niên bừng tỉnh, hắn lấy lại tinh thần mỉm cười gật đầu: "Nương tử không ngại là tốt rồi."

Mặt Phó Minh Hà càng đỏ hơn, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lại như con thỏ bị hoảng sợ mà nhanh chóng cúi đầu xuống.

Thiếu niên rời đi, mới kêu người bên cạnh: "Quý Chiêu, mau đi."

Tiếng bước chân đồng loạt vang lên, thiếu niên đang dừng chân bên kia mới chậm rãi rời đi.

Phó Minh Hoa đi hai bước, nhặt lên cành cây bị Phó Minh Hà đè gãy, nhìn nàng ta mỉm cười: "Nhị muội muội đã giáo huấn ta đâu ra đấy, nhưng bây giờ lại làm gãy cành mai, có lẽ nên đi gặp tổ mẫu giải thích thôi."

Nghe xong lời này, Phó Minh Hà vẫn còn đắm chìm trong phong thái trác việt của thiếu niên kia mới định thần lại, nàng ta có chút bối rối quay đầu, ngay sau đó ngẩng đầu lên: "Việc này có liên quan tới ta sao? Rõ ràng ngươi hại ta té xuống.."

Phó Minh Hoa lấy khăn che miệng, đôi mắt lóe ra ánh sáng lạnh, miệng ôn nhu nói: "Sao nhị muội lại nói vậy? Ta không đụng muội, cũng không đẩy muội, sao làm muội té xuống được?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước