TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Minh Hà

Phó Kỳ Huyền cầm chén đập vào mặt nha hoàn, nhưng Bạch thị lại lo nước nóng, yêu chiều cầm bàn tay của thế tử bị bỏng, cho mời đại phu đến.

Sáng sớm xảy ra chuyện náo loạn thế này, Bạch thị làm mặt lạnh cho mọi người rời đi. Bà yêu thương nhi tử, tuy nói Phó Kỳ Huyền là đồ vô dụng, nhưng bà sinh ba con trai một con gái, con lớn chết sớm, con gái gả ra ngoài, con thứ ba bị phái đến vùng khác, chỉ còn đứa con trai không ra hồn này ở bên người, lúc nãy nhi tử lấy chén trà nóng đập vỡ, làm bản thân mình cũng nóng đến phát khóc, Bạch thị đau lòng đến sắc mặt cũng thay đổi.

Phó Minh Hoa theo Tạ thị ra khỏi viện của Bạch thị, khuôn mặt Tạ thị mang vẻ khinh thường, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ nhìn nữ nhi nói: "Đi về trước đi." Bà cúi đầu ho khan vài tiếng, Phó Minh Hoa mấp máy môi, thấy đám người An ma ma mang gương mặt lo lắng thúc dục Tạ thị trở về, nàng liền cười cười, gật đầu nhìn Tạ thị được mọi người đỡ rời đi.

Ấm lô trong tay đã lạnh đi nhiều, tuy rằng nha hoàn vẫn cầm dù che cho nàng, nhưng hoa tuyết vẫn như cũ mà bay lên chân mày, làm gương mặt nàng lạnh đến đỏ ửng. Nàng nhìn thoáng qua viện của Bạch thị, vừa vặn thấy Phó Minh Hà từ bên trong đỏ mắt chạy ra, phía sau là nha hoàn đuổi theo, trong tay còn cầm áo khoác.

Phó Minh Hà nhìn thấy Phó Minh Hoa còn chưa đi, lập tức thay đổi sắc mặt, nha hoàn vừa đuổi theo bị Phó Minh Hoa thấy, thất lễ trước mặt đường tỷ này thật sự làm nàng khó chịu.

"Sao ngươi còn chưa đi?" Nàng mím môi mỏng, gương mặt lạnh lẽo, tuổi còn nhỏ, những vẫn cứ nghiêm túc như ông cụ nọn, quan hệ giữa nàng và Phó Minh Hoa luôn không tốt, nàng ghen ghét Phó Minh Hoa chỉ lớn hơn nàng vài tháng mà đã chiếm lấy danh phận trưởng nữ Phó gia, bởi vậy khi thấy Phó Minh Hoa thì ít khi có sắc mặt tốt.

"Ngươi cũng chưa đi?" Rõ ràng Phó Minh Hà là từ trong nhà chạy ra, phỏng chừng lúc ở bên trong phòng Bạch thị bị ấm ức, từ nhỏ nàng ta đã mất cha, tính cách Thẩm thị thì mạnh mẽ, bởi vậy dạy dỗ Phó Minh Hà quá mức. Nàng ta luôn cho rằng mình ở trong phủ có địa vị đáng thương nên càng cố chấp, cũng không hiểu chuyện, dù cho biết mình sai cũng sẽ không thừa nhận.

Lúc nãy nàng ta mở miệng, Phó Minh Hoa hỏi ngược lại một câu, nàng ta tức khắc sa sầm mặt hắng giọng: "Ta đi hay không đi liên quan gì ngươi?"

Lúc nãy bàn tay Phó Kỳ Huyền bị thương, Bạch thị cấp bách gọi đại phu nhập phủ, nàng vốn muốn ở lại thay Thẩm thị nói với tổ mẫu vài lời van xin, nàng biết từ sau khi phụ thân qua đời, địa vị của Thẩm thị không ổn, Bạch thị lại không thích Thẩm thị, thường xuyên ra lệnh ép bà ở trong phủ tụng kinh niệm Phật, trong lòng Thẩm thị rất khó chịu.

Ít khi cô mẫu về ở lại, hôm nay Bạch thị lại giao việc cho Tạ thị vô dụng kia, Tạ thị đẩy lên người Thẩm thị, Phó Minh Hà vì muốn nói giúp cho mẫu thân, làm cho tổ mẫu đồng ý cho mẫu thân nhúng tay vào một vài chuyện trong phủ.

Nhưng không nghĩ tới tâm tình Bạch thị không tốt, nàng vừa muốn mở miệng, Bạch thị liền xụ mặt xuống, bỗng nhiên nàng cảm thấy giận dữ, nhìn thấy ai cũng xem mình như đang đóng hài, nàng nghĩ nếu không phải phụ thân mình qua đời, mình mới là thế tử đích nữ, đời nào mà nàng phải thay Thẩm thị cầu Bạch thị chuyện nhảm nhí này? Nàng càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, ngay cả áo khoác cũng không mặc mà đi ra ngoài.
Đang lúc khó chịu, không nghĩ tới Phó Minh Hoa còn chưa đi, lại đứng trước cửa, lập tức Phó Minh Hà cảm thấy nàng ta đứng đây là để che cười mình.

Càng nghĩ như vậy, trong lòng càng cảm thấy không cam lòng: "Ngươi muốn ở đây cười nhạo ta?"

"Ngươi nói gì thế?"

Phó Minh Hoa cười đến mắt cong lên, nhìn Bích Hồng đang cầm áo khoác không biết phải làm sao, nàng ta là thiếp thân đại nha đầu bên người Phó Minh Hà, lúc này đột nhiên Phó Minh Hà nổi điên, Phó Minh Hoa khiến cho Bích Hồng không biết phải làm sao, nàng ta có chút gấp gáp nhìn chòng chọc Phó Minh Hà, lại nhút nhát nhìn thoáng qua Phó Minh Hoa, môi mấp máy, Phó Minh Hoa đi tới, cầm áo khóc trong tay nàng ta lên, ôn nhu nói: "Muội muội làm sao vậy? Ăn mặc đơn bạc như vậy, cẩn thận đừng để bị lạnh."

Nàng mỉm cười, nụ cười kia làm Phó Minh Hà nghiến răng nghiến lợi. Phó Minh Hoa cầm lấy áo khoác trong tay Bích Hồng, một tay giũ ra, làm bộ muốn mặc vài cho Phó Minh Hà: "Trời đông giá rét, đừng giống con nít nữa."

Một câu kia "Muội muội" chạm vào nỗi đau trong lòng Phó Minh Hà, nếu như không phải nàng ra đời sau mấy tháng, thì trưởng nữ Hầu phủ chắc chắn là của nàng.

Phó Minh Hà càng nghĩ càng tức giận, lại nhìn thấy gương mặt tươi cười của Phó Minh Hoa, không chút nghĩ ngợi liền giơ tay lên, đám người Bích Hồng phía sau cảm thấy không ổn, nhưng muốn ngăn cản thì đã chậm.Phó Minh Hà giơ tay lên, "Bộp" một cái đã đánh lên tay Phó Minh Hoa, nàng vừa đánh, áo khoác trong tay cũng rơi xuống mặt đất, trong miệng còn thét lên: "Ai mượn ngươi tới làm người tốt? Ta thế nào cũng không liên quan tới ngươi!" Trong khoảnh khắc nàng giơ tay, thiếp thân của Bạch thị là Thường ma ma vừa đi ra, còn chưa kịp lên tiếng đã thấy Phó Minh Hà làm ra một màn này.

Đánh xong, Phó Minh Hà liền xoay người chạy, vừa khóc vừa nghiêng ngả trên mặt đất chạy xa.

Đám người Bích Hồng sợ đến sắc mặt tái nhợt, quỳ trên mặt đất không dám đứng dậy.

Phó Minh Hoa nhìn thân ảnh đơn bạc của Phó Minh Hà chạy xa, lại nhìn áo khoác trên mặt đất, khóe miệng cong lên, lúc này mới mang ý cười nhìn đám người Bích Hồng nói: "Đứng lên đi, nhị nương tử đã chạy xa, trời đông giá trét, coi chừng trời đông lạnh phá hủy sức khỏe."

Lời nói nhỏ nhẹ này so với lúc nãy Phó Minh Hà vừa khóc vừa la, thật là đánh mất mặt mũi của cô nương Hầu phủ.

Mấy nha hoàn run rẩy gật đầu, rụt rè nói cảm ơn sau đó nhặt áo khoác trên đất, liên tục đuổi theo Phó Minh Hà.

Trước đó Bạch thị ở trong phòng an ủi Phó Minh Hà Thường ma ma thấy mấy nha đầu đi rồi, mới đi đến chỗ Phó Minh Hoa thi lễ: "Phu nhân để lão nô tiễn đại nương tử một đoạn."

Thường ma ma không hề nhắc đến chuyện lúc nãy, chỉ làm như không thấy, Phó Minh Hoa cũng liền gật đầu, trong lòng hiểu rõ, Bạch thị để cho bà ta tiễn mình ra, e rằng lúc nãy bà ta đã tức giận mình cùng Tạ thị, thấy tác phong của Phó Minh Hà, đoán chừng là trong phòng ấm ức gì đó, Bạch thị từ trước đến nay yêu thương nàng ta, chắc là phái Thường ma ma đi trấn an nàng.

"Thật phiền tổ mẫu quan tâm." Phó Minh Hoa mỉm cười cúi đầu khẽ nói, nàng ngoan ngoãn nhu thuận như vậy, trên mặt Thường ma ma cũng lộ ra vài phần vui vẻ: "Trời lạnh, đại nương tử mau trở về đi thôi."

Đợi Phó Minh Hoa đi không thấy bóng dáng, Thường ma ma mới trở về nói nhỏ vài câu bên tai Bạch thị, sắc mặt Bạch thị tái nhợt.

Chương 7: Bị phạt

Bạch thị không thích Thẩm thị, nhưng đối với Phó Minh Hà lại thật lòng thương yêu.

Bà chỉ sinh ba người con trai, trưởng tử Phó Kỳ Mạnh chỉ sinh được một mình Phó Minh Hà, con thứ Phó Kỳ Huyền có vợ cả chỉ sinh được một mình Phó Minh Hoa, tam phòng Chung thị sinh được hai trai ba gái, nhưng đáng không lọt vào mắt bà. Hôm nay lúc Phó Kỳ Huyền đánh nha hoàn làm hắn, Bạch nhất thời lo lắng, lúc đó Phó Minh Hà bước lên muốn nói gì với bà, thật ra bà đều biết.

Nhưng trong tình cảnh lúc đó, bà chưa kịp nói chuyện với nói chuyện với Phó Minh Hà, thì con bé đã đỏ mắt mà chạy ra ngoài, mặc dù trong lòng Bạch thị không vui, nhưng cũng phái Thường ma đi dỗ dành, nhưng bà lại không ngờ Thường ma ma trở về nói Phó Minh Hà cãi nhau rùm beng với Phó Minh Hoa ở trước cửa viện mình.

"Để nó sao chép Nữ giới mười lần, trước cuối tháng giao cho ta, mười ngày không được ra khỏi viện." Bạch thị mặt âm trầm, lắc đầu.

Mà lúc này Phó Minh Hoa bị Phó Minh Hà đánh vào tay cũng vừa về tới viện của mình.

Bích Vân thay nàng cởi áo khoác ngoài dính tuyết, lấy khăn để nàng lau tay, thấy tay nàng còn ôm cổ tay, không khỏi nhớ đến cảnh ở trước cửa viện Bạch thị, mím môi nói: "Cánh tay nương tử bị thương?"

Phó Minh Hoa lắc đầu, nàng mặc dày, sức lực Phó Minh Hà lớn bao nhiêu? Nàng cố ý để nàng ta đánh đó.

Nàng nhận lấy chén trà Bích La đưa tới, miệng cong lên: "Đau cũng không tính là đau, nhưng chắc chắn Phó Minh Hà sẽ khó chịu." Phó Minh Hà luôn không ưa nàng, mỗi lần gặp nàng đều gây phiền phức.

Hôm nay rõ ràng Phó Minh Hà bị uất ức ở chỗ Bạch thị, nhưng lại cứ phát giận lên người mình. Phó Minh Hoa biết nàng ta ghét nhất chính là thân phận trưởng nữ của mình, mỗi lần mình vừa gọi muội muội, nàng ta nhất định trở mặt. Hôm nay nàng làm bộ dáng ôn nhu muốn mặc áo khoác giúp nàng ta, quả nhiên Phó Minh Hà liền đưa tay ra hất.

Nếu không có Phó Minh Hoa nhúng tay, chắc là Phó Minh Hà sẽ bị đại nha đầu Bích Hồng đuổi kịp, thấy lạnh sẽ mặc thêm áo, nhưng với hành động của Phó Minh Hoa, theo tính cách nàng ta, chắc chắn sẽ không mặc nữa.

Ngay trước mặt Thường ma ma, nàng ta lại duỗi tay đánh mình, mặc dù Bạch thị yêu thương nàng ta, nhưng nàng ta không có quy củ như vậy, cho dù Bạch thị bất công, cũng sẽ trách phạt.

"Chờ coi là được." Phó Minh Hoa ngồi nghiêng trên ghế quý phi, đôi chân lạnh lẽo co rút lại, ít khi lộ vẻ nhỏ bé, nhẹ giọng nói.

Bích Vân thay nàng kéo thảm đắp lên đùi, trong phòng im lặng.

Nàng dậy sớm đã đi đến thỉnh an trưởng bối, bây giờ còn chưa dùng bữa.

Quy củ Tân Đường một ngày hai bữa, bình thường sẽ chờ sau khi nàng thỉnh an xong mới dùng bữa
Tuy là Phó gia mới nổi, nhưng đã giàu sang ba mươi năm, cũng bắt đầu học theo điệu bộ quý tộc. Bên cạnh Phó Minh Hoa ngoại trừ bốn đại nha hoàn, còn có nhũ mẫu mà Tạ thị từ Tạ gia ở Giang châu đưa đến để sắp xếp bữa ăn hàng ngày cho nàng, ngoài hai bữa cơm ra, mỗi ngày đều nấu nhiều những món điểm tâm và canh có tác dụng dưỡng nhan.

Chỉ là gần đây nhũ mẫu Giang thị trở về Giang Châu một chuyến, đã đi hơn mười ngày, e rằng hơn nửa tháng nữa mới trở về.

Lúc này Phó Minh Hoa mới thỉnh an xong trở về, Lục Vu phụ trách bữa ăn của nàng đã đi xuống an bài.

Bọn nha hoàn đưa bữa sáng tới, đầu kia bà tử tiến đến nói Phó Minh Sa tới rồi.

Đám người Bích Thanh trong phòng cũng không bất ngờ, thời gian qua Phó Minh Sa và Phó Minh Hoa luôn thân với nhau.

Nàng ấy là thứ nữ của Phó Kỳ Huyền, trong nhóm tỷ muội Phó gia đứng hàng thứ năm, do thông phòng Hà thị sinh ra.

Hà thị vốn là nha hoàn của Tạ thị, trước đây lúc Tạ gia gả nữ nhi đến Lạc Dương, nàng ta là một trong những nha hoàn Tạ thị yêu thích.

Trước đây khi Tạ thị gả vào Phó gia, Tạ gia đã chuẩn bị bốn nha hoàn thông phòng, ngoại trừ Hà thị, mấy người còn lại cũng nhìn ra Phó Kỳ Huyền có mới nới cũ, không phải là người thiện lương, bởi vậy lúc đó đều nguyện ý hầu hạ bên người Tạ thị.

Chỉ có Hà thị không cam lòng bỏ lỡ phú quý, dung mạo bà ta xinh đẹp, hơn nữa Tạ gia vốn muốn đưa Hà thị đến bên người Tạ thị chính là chuẩn bị cho Phó Kỳ Huyền, bà không cam lòng gả cho quản sự suốt đời làm hạ nhân, bởi vậy thừa dịp Tạ thị có thai liền đến câu dẫn Phó Kỳ Huyền.
Nhưng cũng may mắn, một lần liền có tin vui.

Hà thị cho rằng cả đời mình có chỗ dựa, không nghĩ đến qua mười tháng hoài thai lại sinh ra nữ nhi.

Mà lúc này Phó Kỳ Huyền đã có người mới trong lòng, chỗ nào còn nhớ đến bà? Thế tử gia Trường Nhạc Hầu Phủ cho đến bây giờ cũng không hề thiếu nữ nhân. Cho nên cuối cùng, ngay cả một danh phận Hà thị cũng không có, liền muốn quay về nịnh bợ Tạ thị.

Nhưng nơi nào Tạ thị cho bà ta chỗ tốt, bà ta hận nữ nhi không phải nhi tử, đối với nữ nhi chẳng quan tâm.

Lần đầu tiên Phó Minh Hoa thấy Phó Minh Sa, nàng ta như con mèo con, bị trông nom đến da trắng nõn, thân thể còn gầy hơn Phó Minh Hoa, chỉ nhỏ hơn Phó Minh Hoa sáu tháng, nhưng so với nàng lại thấp hơn nửa cái đầu.

Thật ra Phó Minh Hoa là người lạnh nhạt, tỷ muội khác phòng không ít, ngoại trừ Phó Minh Hà, nàng đối với ai cũng không lạnh không nhạt.

Nhưng dù sao Phó Minh Sa cũng sống chung viện nàng, đoán chừng Hà thị ở sau lưng sai khiến, sợ mẹ con hai người bị Phó gia lãng quên, muốn mưu tính chút lợi ích từ nàng.

"Thêm đôi chén đũa." Phó Minh Hoa gọi Phó Minh Sa, nàng ta mặc áo màu xanh biếc vừa cũ vừa mới, để lộ gương mặt nhỏ nhắn lạnh đến trắng bệch, đôi môi ướt át lạnh đến tím đen, chân mang đôi giày thêu đơn bạc, cả người lạnh đến run rẩy.

Chỉ là khi nhìn đến Phó Minh Hoa, nàng ta có chút cứng nhắc cong khóe môi, lộ ra hai lúm nhỏ bên mép.

Nàng ta có chút khiếp sợ đi tới chỗ Phó Minh Hoa, Phó Minh Hoa giơ tay kéo nàng ta, tay mềm mại ấm áp của nàng càng làm tay Phó Minh Sa lạnh lẽo như tuyết.

Phó Minh Sa theo bản năng nắm tay Phó Minh Hoa, chỉ là rất nhanh muốn giằng tay ra, đại nha hoàn Bích La bên người Phó Minh Hoa nhanh chóng đưa ra ấm lô, trong phòng đốt địa long, một lúc sau gương mặt mới hồng hào trở lại.

"Trời lạnh thế này nên ở trong phòng." Nha hoàn nhanh chóng đưa chén đũa tới, Phó Minh Sa nhút nhát không dám cầm, đến khi Phó Minh Hoa bảo nàng ta cầm đũa, gò má nàng ta mới hiện hai đám mây đỏ, ngoan ngoãn nói tạ ơn.

"Ngũ nương tử nhớ đại nương tử nên muốn đến thăm." Đại nha hoàn Bích Như bên cạnh Phó Minh Sa nói, Phó Minh Sa có chút ngượng ngùng liếc mắt nhìn Phó Minh Hoa, thấy nàng không có vẻ tức giận mới lén thở ra.

Trên bàn nhỏ bày mấy món ăn sáng cùng điểm tâm, những thứ này đều là đầu bếp riêng của Tạ thị đưa qua chuyên nấu cho Phó Minh Hoa, mỗi món đều vô cùng tinh xảo, trong đó có mấy món điểm tâm dưỡng sinh được truyền thừa mấy trăm năm của Tạ gia, những thứ này là kho báu của Tạ gia, cho dù Bạch thị thèm thuồng cũng không có.

Chương 8: Cô mẫu

Đôi mắt đen to của Phó Minh Sa nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa, thân thể còn hơi run rẩy. Nha hoàn nối đuôi nhau tiến lên bày món ăn, Lục Vu đi đến cuối cùng, đầu tiên là khấu đầu với Phó Minh Hoa, sau đó liếc mắt nhìn Phó Minh Sa bên cạnh, nói ra tin tức mình mới vừa nghe được, Phó Minh Hà vì bất kính trưởng tỷ, không có quy củ nên bị Bạch thị cấm túc sao chép Nữ giới.

"Nghe đâu sau khi nhị nương tử về liền nói đau đầu, lúc đại thiếu phu nhân từ chỗ phu nhân trở về liền cho mời đại phu, nghe nói là bị phong hàn." Nghe tin tức Lục Vu nói lại, Phó Minh Hoa lộ ra dáng vẻ hứng thú cười cười. Phó Minh Sa ngồi đối diện nàng ôm thật chặt ấm lô trong tay, trên mặt nở nụ cười ngây ngốc, gương mặt nhỏ nhắn hơi trắng bệch, tay kia nắm chặt ấm lô nóng đến đỏ ửng, nhưng Phó Minh Sa lại không có cảm giác gì.

"Đại tỷ bị nhị tỷ ức hiếp sao?" Tính cách Phó Minh Hà không tốt, nhiều tỷ muội trong Phó gia cũng không muốn thân cận với nàng ta, tính cách Phó Minh Sa có chút hướng nội nhát gan, có chút sợ nàng ta cũng là bình thường.

Phó Minh Hoa chống cằm, lúc âm thanh nho nhỏ của Phó Minh Sa vang lên, nàng bất ngờ quay lại nhìn Phó Minh Sa, nói: "Cũng không phải."

Bây giờ người Phó gia đều tưởng Phó Minh Hà bắt nạt mình, nàng ta bị phong hàn còn bị tổ mẫu cấm túc bắt chép phạt nữ giới, không nói đến chuyện hôm nay bị cấm túc, e rằng người trong phủ ai cũng có suy nghĩ như Phó Minh Sa.

"Chỉ chút chuyện nhỏ mà thôi." Phó Minh Hoa mở miệng cười, Phó Minh Sa thấy nàng cười, hai lúm đồng điếu bên khóe miệng như ẩn hiện: "À."

Con bé này vừa nhìn muốn thương yêu, tính cách dịu dàng lại nhu thuận, dáng vẻ cười lấy lòng nhìn rất đáng yêu. Phó Minh Hoa nhướng khóe môi, nghiêng đầu nhìn Bích Vân ở một bên liếc mắt: "Quần áo ngũ nương tử đơn bạc, lát nữa lấy mấy miếng da trong kho của ta đưa đi."

Nàng thân là trưởng nữ trong phủ, mẫu thân lại xuất thân từ Giang Châu Tạ gia trải qua mấy trăm năm, phú quý mà không phô trương. Đối với Tạ thị gả nữ nhi vào gia tộc này cảm thấy rất hổ thẹn, không chỉ trước đây Tạ thị xuất giá có mười dặm hồng trang, ngay cả Bạch thị là Hầu phủ phu nhân mà nhìn thấy nhiều đồ cưới như vậy cũng thấy ganh tỵ, hàng năm cũng có rất nhiều đồ được đưa đến Lạc Dương.

Tuy rằng trong lòng Tạ thị chỉ hướng về gia tộc, nhưng nàng cũng chỉ có một nữ nhi, tuy rằng không có tình cảm nhiều với Phó Minh Hoa, nhưng đối với nàng cũng không hẹp hòi, hàng năm Tạ thị đều đưa đồ đến, ngay cả khi Phó Minh Hoa ngày ăn hai bữa cơm thay đổi, kiểu quần áo không trùng lặp thì vẫn còn dư nhiều thứ không dùng hết.

Bốn nha hoàn của Phó Minh Hoa mỗi người quản lý một khâu, đồ trang sức châu báu, dược liệu thuốc bổ, vật liệu may mặc cùng với khế đất điền trang đều chia ra, chìa khóa nằm trong tay bốn đại nha hoàn, Bích Vân bị Phó Minh Hoa gọi vào chính là người quản lý vải vóc.

Lúc này Phó Minh Hoa vừa dứt lời, Bích Như nghe nói chuyện, nhìn Phó Minh Sa nháy mắt: "Thật sự cảm ơn đại nương tử yêu thương."

Phó Minh Sa cũng đặt ấm lô bằng đồng xuống nhìn Phó Minh Hoa nói lời cảm tạ, Phó Minh Hoa lắc đầu ý bảo nàng ta đứng lên.

Để Phó Minh Sa trong phòng chơi hơn nửa canh giờ, nàng ta cũng không nói nhiều, ngồi đó yên lặng, Phó Minh Hoa xem cầm phổ, nàng ta cũng ngoan ngoãn ngồi, hai người thỉnh thoảng nói mấy câu, đến buổi trưa lúc Phó Minh Hoa nghỉ trưa, nàng ta được Bích Như đỡ trở về.Phó Minh Hoa liếc mắt nhìn bóng lưng, lộ ra nụ cười nhạt, thật ra nàng ta rất thông minh.

Mới nhận được thư của Phó Nghi Cầm không được mấy ngày, ba ngày sau, xe kéo một nhà Đinh Trì Bình quả nhiên đã dừng trước cửa Trường Nhạc Hầu Phủ.

Tú cô trong phòng Bạch thị đến truyền lời cho Phó Minh Hoa, lúc Phó Minh Hoa chạy đến trong viện Bạch thị thì Thẩm thị đã đến trước.

Bạch thị ở giữa ôm một thiếu phụ trách cứ: "Con thật vô tâm, để lão nương ở lại màđi Giang Châu nhiều năm, thật là làm ta đau lòng."

Thẩm thị ở một bên cũng lau khóe mắt, nghe được tiếng động bên ngoài, lúc ngẩng đầu lên thấy Phó Minh Hoa đi vào, ánh mắt Thẩm thị lộ ra vài phần oán hận, sắc mặt có chút dữ tợn.

Lần trước Phó Minh Hà có xích mích với Phó Minh Hoa gây náo loạn, vẫn đang bị cấm túc, hôm nay còn không ra được. Lúc này Thẩm thị thấy sắc mặt Phó Minh Hoa vui vẻ, nhưng phải nhìn mặt mũi Bạch thị, bà là trưởng bối, không thể tính toán với vãn bối, dù cho tức giận cũng không tiện nói.

"Nguyên Nương đến." Mắt Bạch thị có chút đỏ lên, buông nữ nhi ra, chỉ vào Phó Minh Hoa nói: "Đây là nữ nhi của Nhị đệ con, con còn chưa gặp qua."Phó Nghi Cầm lớn hơn Tạ thị sáu tuổi, cũng vừa hơn ba mươi, vóc dáng nàng ta hơi lớn, vóc người hơi giống phu nhân, tóc búi lên, đeo bộ trang sức bằng hồng ngọc. Dung mạo giống với Bạch thị, lúc này đang nhìn chằm chằm vào Phó Minh Hoa, đôi lông mày như dựng đứng lên, để lộ vài phần hung dữ khó ở chung.

Tục ngữ nói rất đúng, tướng do tâm sinh, Phó Nghi Cầm người này vừa nhìn biết khó ở chung, lúc nhìn nàng ánh mắt bà ta nhìn nàng giống như đang chọn hàng hóa, làm cho người ta cực kỳ không thoải mái.

Nếu tính cách rụt rè một chút, e rằng lúc này bị Phó Nghi Cầm nhìn đến không ngẩng đầu lên được, Phó Minh Hoa nâng làn váy bước vào: "Tổ mẫu, cô mẫu."

Nàng vừa mở miệng nói, trên mặt Phó Nghi Cầm liền nặn ra nụ cười, đợi đến lúc Phó Minh Hoa vào phòng, dường như thay đổi thành một người khác.

Vừa rồi còn dáng vẻ cao ngạo khó gần, trong nháy mắt liền làm gương mặt tươi cười nghênh đón: "Trước đây ta lấy chồng, Huyền ca nhi còn chưa có vợ, thời gian trôi qua, chỉ chớp mắt mà lại lớn như vậy." Bà ta cảm thán, lộ ra nụ cười: "Cô mẫu lần đầu gặp con, cũng không có lễ vật gì." Bà nói còn chưa hết lời, liền kéo tay Phó Minh Hoa, nhanh chóng muốn đem chiếc vòng ngọc trên tay mình đeo lên tay Phó Minh Hoa: "Nhưng lại có chiếc vòng tay này, vừa lúc xứng với con."

Chất ngọc óng ánh thuần khiết, trắng tinh không tì vết, lại nõn nà, bà ta đeo ở cổ tay, mang nhiệt độ, tính chất thượng thừa, vừa nhìn biết là đồ xa xỉ.

Không chỉ Thẩm thị, ngay cả Chung thị vừa dẫn ba nữ nhi vào phòng thấy chiếc phòng ngọc này, mắt cũng sáng lên.

Trong mắt Phó Minh Hoa hiện lên vẻ suy tư, không lợi thì không có quà, nàng không tin Phó Nghi Cầm chưa từng thấy qua mình mà mới lần đầu gặp mặt lại đưa ra lễ vật đắt giá như vậy, nhất định là có điều gì muốn mưu cầu, thứ này thu không tốt.

Nghĩ vậy nàng đưa tay lên, vòng ngọc trên cổ tay gầy gò của nàng tỏa sáng chói chang, ánh mắt đố kị của Thẩm thị hạ xuống.

"Chiếc vòng tay nàng hợp với cô mẫu hơn." Vòng tay đeo vào tay Phó Nghi Cầm, cổ tay không nhỏ, lúc này Phó Minh Hoa mang ý cười, lông mày Phó Nghi Cầm nhíu lại.

Vòng tay vô cùng quý giá này, đưa đi Phó Nghi Cầm cũng rất tiếc của, nếu như theo Phó Minh Hoa nói thì có điều cầu mới rộng lượng như vậy.

Chương 9: Chủ ý

Không bỏ hài tử không bắt được sói! Lần này Phó Nghi Cầm hạ quyết tâm.

Chỉ là chiếc vòng này rõ ràng không vừa với cổ tay Phó Minh Hoa, mà lúc này Phó Minh Hoa giơ tay lên, Phó Nghi Cầm dừng lại, đang muốn mở miệng nói, Bạch thị ở bên liếc mắt nhìn nữ nhi: "Tuổi nó còn nhỏ, sao mang được thứ này, thu về đi."

Không ai hiểu con gái bằng mẹ, Phó thị có chủ ý gì, trong lòng Bạch thị hiểu rõ. Chỉ là Tạ thị này dầu muối không ăn, tính cách quái dị, mặc dù tức giận nữ nhi bày kế vặt ra trước mặt mình, nhưng bà cũng lo nếu nữ nhi đưa chiếc vòng tay thượng hạng này cho, lúc đó Tạ thị lại không chịu giúp.

"Mẫu thân.."

Phó Nghi Cầm có chút không cam lòng, Bạch thị chỉ nói: "Thu lại." Phó Nghi Cầm Phó Nghi Cầm có chút căm hờn thu vòng tay trên cổ tay Phó Minh Hoa lại, tiện tay đưa hà bao cho Phó Minh Hoa Phó, không nói gì.

Bên ngoài mấy mẹ con Chung thị như không thấy gì, tất cả vào trong, ba nữ nhi theo thứ tự đến chào Phó Nghi Cầm, Phó Nghi Cầm ghi hận chuyện ban nãy, nhìn Phó Minh Hoa liếc mắt: "Sao đệ muội còn chưa tới?"

"Từ lúc ở Giang Châu đã nghe nói thân thể không khỏe, chẳng lẽ thật sự yếu đến như vậy, hay là thấy ta trở về trong lòng không vui, không muốn đến nhìn ta?"

Vừa đưa lễ bị trả lại, trong lòng còn oán hận, lúc này lời này thốt ra, Thẩm thị nghe xong trong lòng vui vẻ, lại có ý lấy lòng của Phó gia cô nãi nãi này: "Thân thể nàng ta luôn yếu đuối như vậy, cũng thỉnh thoảng đến thỉnh an mẫu thân bên này, may mà được mẫu thân săn sóc cẩn thận, bằng không nếu là người ngoài, sao muội ấy có thể trải qua những tháng ngày tốt đẹp như vậy."

Trong lòng Thẩm thị ghen ghét, bà cùng Tạ thị cũng đều làm dâu, nhưng mình phải thường xuyên hầu hạ bên cạnh Bạch thị, phục dịch Bạch thị để lấy lòng nhằm đổi lấy cuộc sống an ổn ở Hầu phủ, dù cho có lúc thân thể không khỏe nhưng cũng phải cắn răng làm

Nhưng Tạ thị thì khác, dù Bạch thị không thích con dâu này, nhưng cũng không đối xử lãnh đạm với Tạ thị như đối xử với mình, Tạ thịthường dựa vào thân thể không khỏe vùi mình ở trong viện, không cần lấy lòng ai, ngày trôi qua vô cùng tốt.

"Xùy." Phó Nghi Cầm cười lạnh một tiếng, quan sát Phó Minh Hoa thêm mấy lần, không lên tiếng.

Bạch thị cũng nhớ kỹ chuyện lần trước Tạ thị kiên quyết từ chối chuyện bà vì Đinh Trị Bình tính toán, lúc này thấy nữ nhi có ý định làm khó Phó Minh Hoa, bà cũng không lên tiếng, bầu không khí như vậy có chút ngột ngạt.

Đối mặt với gương mặt ác ý của Phó Nghi Cầm, lại nhìn thấy dáng vẻ như mọi chuyện không liên quan đến mình của Bạch thị, bên cạnh còn có Thẩm thị mang vẻ mặt xem kịch vui, nếu mình là đứa trẻ không hiểu chuyện trước kia, chắc rằng sẽ bị tình cảnh này làm cho sợ hãi.

Nhưng Phó Minh Hoa lại giống như hoàn toàn không biết được Phó thị đang hạch họe mình, làm như không nghe được câu chuyện mà Thẩm thị và Phó Nghi Cầm nói với nhau, mỉm cười đứng yên.
Phó Nghi Cầm thấy vậy, trong lòng bất an.

"Mẫu thân, con ở Giang Châu nhiều năm, ngay cả gặp đại ca lần cuối cũng không được, con muốn đi cúng bái huynh ấy, thuận tiện đốt nén hương." Đột nhiên nàng ta mở miệng, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, Bạch thị nghe nàng ta nhắc đến đứa con lớn chết sớm, trong mắt như lộ ra nước mắt: "Nên như thế, chỉ là cũng không cần gấp gáp trong hôm nay, con và Trì Bình đi tàu xe mệt mỏi, ta đã sai người đi chuẩn bị tiệc rượu buổi tối, cho con đón gió tẩy trần, hôm nay hãy nghỉ ngơi thật tốt, sáng sớm ngày mai hẳn đi."

Thẩm thị nghe nhắc tới trượng phu, trong lòng lại tức giận cho bản thân vì đến ngày hôm nay mình con phải thủ tiết, đã vô cùng ngán ngẩm nhưng lại không dám lộ vẻ tức giận, chỉ cúi đầu làm vẻ thương tâm.

"Nói đến đại ca, khi đó chỉ nghe nói huynh ấy có một nữ nhi, sao hôm nay không đến?" Phó Nghi Cầm nhắc đến Phó Minh Hà, tay cầm chiếc khăn lau khóe mắt của Thẩm thị cứng đờ, không hé răng.

Chung thị ở một bên cười nói: "Đại tỷ có chỗ không biết, trước đó vài ngày nhị nương tử bị phong hàn, hôm nay còn ở trong phòng dưỡng bệnh."

Trước đó vài ngày Phó Minh Hà và Phó Minh Hoa có tranh chấp, bị Bạch thị ra lệnh cấm túc trong viện, nhưng Phó Nghi Cầm vừa mới trở về, cũng không biết việc này, trước mặt mọi người hỏi khó lại làm Thẩm thị mất mặt.

Chung thị vừa mở miệng liền thay Thẩm thị giải vây, Bạch thị liếc mắt nhìn con dâu thứ ba, Chung thị mím môi nở nụ cười.

Năm nay nàng hai mươi sáu, xuất thân Giang Chiết Đức Thanh Vĩnh Yên Hầu phủ, tổ tiên trước đây là công thần cùng với Trường Nhạc hầu theo khai quốc hoàng đế lập thiên hạ, lúc Đại Đường mới lập đóng cửa Hầu phủ, là truyền đến đời thứ ba. Chung thị cùng trượng phu Phó Kỳ Minh từ nhỏ đã có hôn sự, sau khi cưới lại ba nữ, trong ba con dâu là người mà Bạch thị thích nhất.
Bốn năm trước Phó Kỳ Minh được phân chức ở bên ngoài, để bà và con cái ở Lạc Dương thay trượng phụ tẫn hiếu với mẫu thân.

Chính vì lúc còn bé Vĩnh Lạc Hầu phủ và Vĩnh Yên Hầu phủ có quan hệ, nàng và Phó Nghi Cầm đã quen nhau từ sớm, chỉ là giao tình không sâu mà thôi.

Gương mặt tròn như trăng rằm, vóc người hơi đẫy đà, cười lên cực kỳ hòa nhã, lúc này bà vừa mở miệng, Phó Nghi Cầm nhìn sắc mặt mẫu thân cũng không hỏi tới nữa.

"Chỗ ta có mấy vị thuốc, chốc lát đưa đến chỗ nhị nương tử đi." Phó Nghi Cầm nói xong, Thẩm thị vội vã đi lên phía trước tạ ơn.

"Mấy chục năm mới trở về, hôm nay Hầu phủ thay đổi thật nhiều, nhưng mẫu thân lại chẳng thay đổi gì cả." Phó Nghi Cầm vừa nói vừa sửa lại xiêm y của mình, Bạch thị liền đáp lại: "Sao lại không thay đổi? Cũng già rồi."

"Già chỗ nào chứ?" Trong trí nhớ con mẫu thân vẫn như vậy, giống như qua vài chục năm nhưng mẹ con chúng ta chẳng hề xa nhau. "

Bạch thị bị nữ nhi dỗ ngọt trong lòng vô cùng vui vẻ, ngoài miệng lại nói:" Sao lại không già? Con cũng đã có con cháu, con cháu của ta cũng đã lớn như vậy. "

Phó Nghi Cầm nghe nói như thế, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên:" Nói qua nói lại, tuổi con cũng không nhỏ, mà tuổi Đông Ca ngày càng lớn, qua vài năm nữa nói không chừng con có cháu bồng thôi. "

" Nếu Huệ nương nói mình lớn tuổi thì chúng ta tính sao bây giờ? "Thẩm thị nịnh nọt một tiếng, mọi người cười một trận, Bạch thị nói:" Quả thật tuổi Đông Ca cũng không nhỏ nữa, có hôn sự chưa? "

" Lần này về Lạc Dương là muốn vì hắn tìm một mối hôn sự."Phó Nghi Cầm mỉm cười, ánh mắt trong lúc lơ đãng từ từ trên người Phó Minh Hoa chuyển qua ba nữ nhi của Chung thị.

Ba nữ nhi của Chung thị chia ra là thất, cửu và thập ngũ. Nữ nhi lớn nhất Phó Minh Nguyệt năm nay mới bảy tuổi, tuy nói so với con trai của Phó Nghi Cầm nhỏ hơn vài tuổi, nhưng nếu Phó Nghi Cầm thật sự có ý này, e rằng không đảm bảo Bạch thị sẽ đồng ý.

Nghĩ như vậy, nụ cười Chung thị gượng gạo, đôi tay nắm chặt ống tay áo.

Ngay cả Chung thị cũng nghe được ý tứ trong lời nói của Phó thị, càng không cần nhắc đến Bạch thị và Thẩm thị. Khuôn mặt tươi cười của Thẩm thị cứng đờ, thân thể bắt đầu run lên.

Chương 10: Cảm thấy bất an

Bây giờ nữ nhi trong Phó gia không ít, Phó Nghi Cầm muốn từ nhà mẹ đẻ chọn một cô cháu gái để làm mai cho con trai mình, khiến cho hai nhà Phó Đinh thân càng thêm thân cũng là chuyện thường.

Nhưng từ trước đến nay gái phải gả cao, dâu phải cưới thấp, lúc ban đầu Phó thị gả thấp, bây giờ Đinh Trị Bình chỉ là một tiểu quan lục phẩm mà thôi, cho dù quay về hồi kinh, dựa vào mối quan hệ tìm một chức quan ngũ phẩm thì con gái Phó gia gả qua cũng coi như gả thấp.

Cô nương thứ xuất Phó Nghi Cầm hẳn là không thích, Bạch thị yêu thương nữ nhi, sẽ không chọn người mà mình không thích, chắc sẽ đem Phó Minh Hà gả qua.

Sau khi trượng phu Phó Kỳ Mạnh qua đời, Thẩm thị vẫn luôn nhẫn nhịn, muốn vì con gái mà tìm nhà chồng tốt, sau này gả qua cũng làm cho Trường Nhạc Hầu Phủ không dám coi khinh mình.

Nếu Phó Nghi Cầm có ý định này, lúc đó đừng nói Thẩm thị không cam lòng, e rằng Phó Minh Hà cũng không muốn.

Phó Nghi Cầm vừa nói câu đó xong, không khí trong phòng đang náo nhiệt ngay tức khắc lạnh lẽo. Hai người Thẩm thị và Chung thị không dám trả lời, Phó Minh Hoa thấy tình cảnh như thế, khóe miệng nhếch lên, mà bên kia Bạch thị cau mày: "Trong Lạc Dương danh môn khuê tú không ít, vẫn nên vì Đông Ca mà chọn một người." Bà nói xong lời này, Chung thị miễn cưỡng cười trả lời một câu, trong lòng Bạch thị không hài lòng, rất nhanh liền ra lệnh cho mọi người giải tán để buổi tối đến dự buổi thiết yến tẩy trần Đinh gia.

Quay về viện, ấm lô trong tay Phó Minh Hoa đã lạnh, nàng đưa ấm lô cho nha hoàn, Bích Vân phía sau cởi áo choàng cho nàng, Lục Bội đưa trà nóng cho nàng súc miệng, nàng mới nhìn Bích Lam nói: "Đi thăm dò Đinh Mạnh Phi."

Bích Thanh lấy hương cao xoa lên tay nàng, nghe xong lời này có chút bất ngờ ngẩng đầu lên.

Mấy nha đầu có thể ở cạnh bên Phó Minh Hoa đều do Tạ thị mời người của Tạ gia đưa đến Phó gia thay tên đổi họ đi theo bên người Phó Minh Hoa, ai cũng không ngóc.

Lúc ở trong phòng Bạch thị, lời Phó Nghi Cầm nói, Chung thị, Thẩm thị có thể nghe hiểu, thật ra mấy nha đầu cũng hiểu, Bích Lam nhanh chóng nói: "Ý của nương tử là cô mẫu có thể chọn người?"

Phó Minh Hoa cười lạnh, cầm lấy ấm trà trên bàn rót đầy chén khẽ nhấp một miếng: "Tám chín phần."

Trong mộng người cuối cùng "Phó Minh Hoa" gả tới không phải là trưởng tử của Phó Nghi Cầm - Đinh Mạnh Phi, nhưng chuyện Tạ thị thắt cổ không phải tự nhiên. Trong mộng "Phó Minh Hoa" thật sự là một đứa trẻ, không nhìn ra ánh mắt Phó Nghi Cầm nhìn nàng, nhưng Phó Minh Hoa bây giờ nhìn là hiểu.

"Không thể nào?" Bích La nghe xong lời này hoảng hốt.Phó thị nếu muốn vì con trai mình mà muốn cưới đích nữ nhà mẹ đẻ đã là trèo cao, nếu muốn đánh chủ ý lên người trưởng nữ Phó gia, thật đúng là người say nói mộng.

Trước đây Phó Nghi Cầm gả cho Trịnh Nam hầu phủ Đinh Trị Bình làm vợ, lúc đó Đinh Trì Bình không phải con trưởng, không thể kế thừa tước vị, cuối cùng chỉ bằng chính nỗ lực của mình đạt được công danh mà lại bị phái xuống Giang Châu.

Tuy rằng hôm nay Đinh Trị Bình trên danh nghĩa được lên làm con trưởng của Trịnh Nam hầu phủ, nhưng cũng không phải thật sự là trưởng tử, sau này cũng không thể so với dòng chính của Trịnh Nam Hầu Phủ. Trừ phi con trưởng Đinh Trì Bình giành được công danh được phong thưởng đến người nhà, bằng không lần này suốt đời chỉ mang lai lịch nhà giàu thôi, nhiều nhất qua ba đời sẽ xuống dốc.

Huống chi bây giờ Trịnh Nam hầu phủ không thể so với Trường Nhạc hầu phủ, Trường Nhạc hầu phủ là thế tập, đời đời truyền thừa, chỉ cần con cháu đời sau không phạm tội lớn, nếu Đại Đường còn tồn tại, sẽ được phú quý trăm năm, Trịnh Nam hầu phủ chỉ là thế tập hai đời, từ thế hệ này trở đi, nếu con cháu không tiến bộ, danh hào Trịnh Nam Hầu Phủ sẽ xuống thành Bá phủ, sau đó từ từ giảm dần, mấy đời sau cũng chỉ là nhà giàu.

Lúc này Phó Minh Hoa nghe Phó Nghi Cầm muốn vì con trai mà tính kế với mình? Sao nàng không nổi điên cơ chứ!

Mấy nha hoàn đều có chút không dám tin, nhưng tính cách nương tử nhà mình, trong lòng mấy người đều hiểu rõ, cho đến bây giờ không phải là người chỉ biết nói suông, Bích Lam giấu lo âu trong lòng không nói gì, nhưng Bích Thanh không nhịn được nói: "Nương tử có muốn bàn bạc với thiếu phu nhân không?"

Phó Minh Hoa dựa vào bàn, cầm chén cười nhạt. Nếu nàng đoán sai thì không sao, nếu đoán đúng, e rằng chuyện phát sinh trong mộng sẽ ứng nghiệm.
E rằng Tạ thị không phải giúp nàng thoát khỏi rắc rối từ Phó Nghi Cầm, nhiều hơn là muốn đưa Phó gia vào chuyện bất nghĩa, để Tạ gia sau này có lợi ích hơn mà thôi

Thảo nào đến sau cùng Phó gia đối với mình chỉ còn thù hận, khi đó Phó Kỳ Huyền hận nàng cũng thôi, ngay cả Phó hầu gia cũng không quan tâm đến nàng, nói vậy trước đây Tạ thị sinh nàng ra chỉ là danh nghĩa, cuối cùng cũng giận đó đánh mèo trên người "Phó Minh Hoa" mà thôi.

"Không cần." Nàng lắc đầu, mấy nha hoàn không lên tiếng. Tuy nói mấy người này đều là từ Giang Châu đưa đến, nhưng từ lúc các nàng được đưa đến bên người Phó Minh Hoa đã biết chủ nhân của mình là ai.

Bích Lam rất nhanh chóng quay lại, Phó Minh Hoa đang dùng buổi sáng, cầm sách dạy đánh cờ, nàng ngồi xếp bằng trên kháng, trước mặt đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn cờ còn dang dở, là dáng vẻ đang chăm chú suy tính.

Cửa sổ hai bên mở phân nửa chiếu sáng bên trong. Màn sa bị vén lên, trên bàn bày toan nghê màu xanh đang bốc khói, phía dưới đốt đàn hương, khói xanh chậm rãi bay ra khỏi miệng toan nghê, trong phút chốc trong phòng ngập tràn mùi hương thanh nhã.

Thiếu nữ một tay cầm sách ngưng lại, khói bay lơ lững. Bích Lam như bị ảnh hưởng, hơi thở hổn hển từ từ chậm lại, Phó Minh Hoa đặt xuống một con cờ, không ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn bàn cờ nói: "Nghe được gì?"

Bích Lam lên tiếng, quỳ xuống ngồi trước chỗ Phó Minh Hoa: "Trưởng tử cô mẫu Đinh Mạnh Phi năm nay gần mười ba tuổi, từ năm tuổi cô gia dạy hắn vỡ lòng. Có người nói ở Giang Châu tri phủ từng khen hắn thiếu niên tài hoa. Cô mẫu muốn cậu ấm làm quan, lần này hộ tống Đinh gia trở về khen hắn không dứt miệng."

Phó Minh Hoa không có lên tiếng, Bích Lam biết nàng không phải muốn nghe chuyện này, lại nói tiếp: "Năm ngoái biểu thiếu gia có nạp hai người thông phòng, chỉ là đến Lạc Dương đã bị cô mẫu đuổi đi."

Nghe xong lời này, trong mắt Phó Minh Hoa lộ vẻ sắc bén, bầu không khí trong phòng ngưng đọng.

Đám người Bích Vân căng thẳng, mặc dù tuổi của nương tử không lớn, nhưng khí thế kia Tạ thị cũng không so được. Mặc dù lúc này vui buồn không hiện ra mặt, nhưng mấy người đi theo nàng đã lâu, đều biết có lẽ trong lòng nàng lúc này không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Vốn tưởng rằng nàng sẽ giận dữ, nhưng ngoài dự đoán, cuối cùng nàng chỉ mỉm cười, cờ trong tay đặt lên bàn, quân cờ đen bao vây cờ trắng, cờ trắng thua.

Nàng để sách trong tay xuống, duỗi người, Bích La đưa khăn đến, nàng xoa tay: "Món hàng như vậy cũng dám đánh chủ ý lên ta?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau