TƯ UYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tư uyển - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Dụ Lục 20 tuổi, Tôn Lạc Tư 14 tuổi.

(Phần 1)

Hôm nay là sinh nhật Lạc Tư tròn 14 tuổi. Ngôi trường Kim Thánh mà Lạc Tư theo học, hằng năm sẽ có một buổi lễ gọi là lễ trưởng thành, buổi lễ này là dành cho nữ sinh bước sang tuổi 14. Chính vì Kim Thánh là ngôi trường tại Anh Quốc mang phong cách châu âu thời xưa, một ngôi trường chuẩn mực dành cho tiểu thư và tiểu thiếu gia, thế nên việc tổ chức lễ trưởng thành cũng coi như là một phong tục hằng năm của Kim Thánh.

Vào ngày diễn ra buổi lễ, mọi học sinh đều được tham gia, nữ sinh sẽ mặc đầm dạ hội mang hướng cổ điển xa xưa, còn nam sinh sẽ mang tây trang. Đặc sắc trong buổi lễ là các nữ sinh và nam sinh có thể khiêu vũ cùng nhau. Cuối cùng nam sinh sẽ tặng hoa cho nữ sinh mà mình cảm mến, nữ sinh nào có nhiều bông hoa nhất thì chính là một trong những công chúa của Kim Thánh.

Tất nhiên buổi lễ này Lạc Tư cũng tham gia, cũng chính vì buổi lễ này mà mẹ của Dụ Lục-Uyển Từ đã lên kế hoạch chuẩn bị trang phục từ ba tháng trước buổi lễ. Tất cả trang sức cùng trang phục đều được Uyển Từ chi mạnh tay vì bà muốn dành những điều tốt nhất cho Lạc Tư, quan trọng hơn đây không chỉ là sinh nhật thông thường hàng năm, đây còn là lễ trưởng thành của Lạc Tư, chỉ duy nhất một lần trong đời mới tham dự được buổi lễ này, bà không muốn Lạc Tư thua kém người khác. Mọi thiết kế của chiếc váy đều được Uyển Từ và mẹ của Lạc Tư là Mẫn Du cẩn thận cân nhắc kĩ lưỡng. Thế nên hôm lễ trưởng thành diễn ra. Biết rằng các bạn nữ sinh cũng được ba mẹ chuẩn bị trang phục đẹp mắt để tham dự, nhưng những bộ váy đó đều không thể so sánh cùng bộ váy của Lạc Tư. Cũng chính vì thế Lạc Tư chỉ cần ngồi yên một chỗ, cảnh đẹp người cũng đẹp, tự nhiên trở nên vui mắt, hoa của các nam sinh cũng tự động dâng đến.

Kết quả là Lạc Tư chính là công chúa của Kim Thánh năm đó. Tuy nhiên..................Lạc Tư dường như không quan tâm lắm về buổi lễ này. Sau khi buổi lễ kết thúc, các nữ sinh mà hôm nay là lễ trưởng thành của họ, đều sẽ ở lại và tham gia tiệc trà cùng nhau. Tất nhiên là không tránh khỏi nam sinh sẽ đến quấy rầy làm quen. Lạc Tư cũng không ngoại lệ.

Người đến tìm Lạc Tư không ai khác chính là nam thần của Kim Thánh, Tống Khương-một người nổi danh là nam sinh có năng khiếu về mọi mặt, vì từ học hành cho đến thể thao Tống Khương đều xuất sắc.

Nhưng thật không may cho nam thần, vừa hẹn được Lạc Tư ra ngoài cùng nói chuyện, vẫn chưa kịp mở lời với Lạc Tư đã có người quấy rầy, mà kẻ không biết điều đó không ai khác chính là Dụ Lục.

- xxihabin-

Chương 17

Dụ Lục 20 tuổi, Tôn Lạc Tư 14 tuổi.

(Phần 2)

Dụ Lục mặc quân phục hoàng gia đi đến, trên tay còn cầm theo một bó hoa hồng, khiến cho Lạc Tư sững sờ.

Không phải Dụ Lục đang ở Ireland sao??

Dụ Lục mặc kệ những ánh mắc ngạc nhiên đang nhìn bản thân, vô cùng cao lãnh đi đến trước mặt Lạc Tư, lạnh nhạt cho một câu.

"Anh đến đón em."

Sau đấy Dụ Lục lại cởi chiếc khăn tay trắng bên tay phải, đưa tay đến trước mặt Lạc Tư. Ấy vậy mà Lạc Tư là không hề do dự nắm lấy, cùng Dụ Lục rời khỏi, bỏ lại những ánh mắt hâm mộ của các nữ sinh khác cùng Tống Khương ngạc nhiên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. "Em vẫn nghĩ anh sẽ không về." Lạc Tư nói, giọng có một chút như là hờn dỗi.

Dụ Lục lãnh đạm nói "Sao có thể không về được!"

"Anh về khi nào thế?" Lạc Tư quay sang nhìn lên thấy một bên mặt đượm vẻ mệt mỏi của Dụ Lục.

"Vừa tới đã đến đây đón em." Dụ Lục dứt lời, cũng quay sang nhìn lại Lạc Tư một cái.

Bỗng nhiên Lạc Tư trở nên nhõng nhẽo hơn hẳn, rất muốn Dụ Lục cõng trên lưng, nhưng là do Lạc Tư đang mặc một chiếc váy vô cùng rắc rối và rườm rà, thế nên hai người chỉ còn cách nắm tay nhau cùng đi cho đến khi ra xe.

~~~*Lời nói nho nhỏ*~~~

Dụ Lục: Hình như thiếu mất phần bobo.

Tôi: Đồ dê già:))

- xxihabin-

Chương 18

Dụ Lục 20 tuổi, Tôn Lạc Tư 14 tuổi.

(Phần 3)

Từ sau hôm lễ trưởng thành 3 tháng, Kim Thánh khắp nơi đang được bàn tán về việc thiếu gia nhà họ Dụ tài giỏi như thế nào, cũng chính vì vậy mà nữ sinh vừa ưu tú vừa lạnh lùng như Lạc Tư lại không để nam thần Tống Khương vào trong mắt.

Hôm đó, lúc tan học Tống Khương lại hẹn Lạc Tư một lần nữa. Tống Khương vẫn tiếp tục như lần trước, cầm một bó hoa tặng cho Lạc Tư. Lạc Tư không thể hiện cảm xúc gì cả, chỉ lạnh nhạt cầm bó hoa, rồi lại chờ đợi xem Tống Khương sẽ nói những gì.

Tống Khương là một chàng trai không giống Dụ Lục, Tống Khương luôn tràn đầy năng lượng, vô cùng thân thiện chứ không lạnh lùng như Dụ Lục.

Lạc Tư chỉ thấy người đứng trước mặt, vô cùng lúng túng giống nam sinh lần đầu biết yêu, thổ lộ với Lạc Tư.

"Anh tên là Tống Khương, hơn em 3 lớp. Anh đã để ý đến em từ rất lâu, nhưng phải đợi đến lễ trưởng thành của em mới dám thổ lộ. Anh rất thích em!" Lạc Tư gật đầu.

"???"

Chỉ gật đầu thôi sao?
Tống Khương nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lạc Tư, lại tiếp tục nói tiếp.

"Anh có thể cùng em tìm hiểu nhau chứ?"

Thế nhưng Tống Khương không ngờ Lạc Tư lại trả lời vô cùng thẳng thắn và xa cách như vậy. Lạc Tư nói.

"Tôi đã có vị hôn phu, nếu đã để ý tôi từ lâu, anh cũng hẳn biết rằng tôi có hôn ước với Dụ gia?" Dứt lời Lạc Tư xoay người rời đi không chút do dự. Thật lãng phí thời gian khi chỉ đứng đây nghe những lời này.

Kết quả là....................tâm hồn của thiếu niên mới lớn chưa bao giờ yêu đương của Tống Khương nam thần giờ đây vỡ nát như vụn.

- xxihabin-

Chương 19

Dụ Lục 20 tuổi, Tôn Lạc Tư 14 tuổi.

(Phần 4)

Một điều mà Lạc Tư không bao giờ ngờ đến, chính là lúc Tống Khương tặng hoa cho Lạc Tư lại bị Dụ Lục nhìn thấy.

Dụ Lục thường hay về nhà bất thường vì tính chất công việc của công ty, thế nên Dụ Lục lần nào trở về nhà cũng đi đưa hoặc đi đón Lạc Tư. Vì đột xuất do công việc, nên khi Dụ Lục về nhà đều không báo ai một tiếng cả. Chỉ khi đi mới nói trước cho Lạc Tư biết.

Thế nên một màn thổ lộ đó đều bị Dụ Lục thấy hết. Lạc Tư có chút bất ngờ, đi lại phía Dụ Lục, thuận tay ném bó hoa vào thùng rác bên cạnh, sau đó lên xe cùng Dụ Lục về nhà.

Suốt đường đi cho đến khi về Dụ gia, Dụ Lục đều im lặng không nói một tiếng nào cả. Lạc Tư nhận ra có điểm không đúng, nhưng vẫn là không biết không đúng ở điểm nào.

Buổi tối sau khi ăn cơm, Dụ Lục luôn luôn dẫn Lạc Tư đi dạo tiêu cơm vài vòng, sau đấy mới bắt đầu vào thư phòng xử lí công việc. Nhưng hôm nay chỉ mới ăn cơm xong Dụ Lục đã vào thư phòng ngay lập tức. Lạc Tư khó hiểu cũng theo Dụ Lục vào theo.

Nhìn Dụ Lục lạnh nhạt xử lý văn kiện. Lạc Tư dù biết Dụ Lục ít nói, nhưng lầm lì lạnh lùng như hôm nay lại là lần đầu Lạc Tư thấy Dụ Lục như vậy.

Có lẽ nào chính là do chuyện của Tống Khương?

Lạc Tư lại tiếp tục giở trò mèo như mọi lần bò đến người Dụ Lục, nhưng chỉ đổi lại một câu nói vô cùng lạnh nhạt "Anh cần làm việc, đừng nháo!"

Lạc Tư có một chút tủi thân. Ngồi mãi một hồi nhìn Dụ Lục vẫn luôn bận với đống văn kiện. Lạc Tư nghĩ trong đầu rằng chắc chắn Dụ Lục chính là khó chịu về việc Tống Khương thổ lộ. Thế là Lạc Tư bắt chước các bạn nữ trong lớp, viết thư nhận lỗi cho bạn trai.Sau khi viết xong, Lạc Tư gấp lá thư lại, một lần nữa rón rén đến gần bàn làm việc của Dụ Lục. Từng chút từng chút đẩy lá thứ tiến lên phía trước, cho đến khi lá thư xuất hiện trong tầm mắt của Dụ Lục, thành công lôi kéo sự chú ý của Dụ Lục, Lạc Tư lại như con thỏ nhút nhát trốn dưới bàn. Dụ Lục cau mày, dừng bút trên tay, cầm lấy lá thư mở ra.

Nội dung thư của Lạc Tư là như sau:

"Gửi A Lục,

Bà xã của anh nhận ra bản thân hôm nay đã lãng phí thời gian với một tên ong bướm. Vốn không nghĩ anh để ý nên em không đề cập chuyện này với anh. Hiện giờ bà xã vô cùng hối lỗi. Để bù đắp sẽ bobo Dụ Lục 2 lần.

Kí tên
Tiểu bà xã Tôn Lạc Tư của ai đó."

Đấy là lần đầu Lạc Tư trông thấy Dụ Lục cười, trước giờ Dụ Lục chỉ luôn giữ bộ mặt lạnh như băng ngàn năm không tan vậy.

Dụ Lục gấp lá thư lại, sau đó chuyển tầm mắt đến Lạc Tư. Lạc Tư lại như chột dạ liền trốn mất.

Lạc Tư chỉ nghe thấy giọng nói của Dụ Lục vang lên, anh nói "Lại đây!"

Lạc Tư mon men lại gần, kết quả liền bị Dụ Lục bế lên ngồi vào lòng. Sau đó...........sau đó chính là phần bù đắp 2 lần bobo.

~~~*Lời nói nho nhỏ*~~~

Tôi: Chỉ huy lưu manh dê già, có phải nếu như tiểu Tư đủ tuổi là ngươi lập tức xẻo thịt ăn tiểu Tư luôn không?

Dụ Lục: Ừ!

Tôi: xjzvjzbsusoab....!

- xxihabin-

Chương 20

Dụ Lục 21 tuổi, Tôn Lạc Tư 15 tuổi.

Có lần Hứa Tĩnh Giai học bắn súng ở trường, vì Kim Thánh luôn muốn cho học sinh một sự giáo dục tốt nhất, thế nên việc tập bắn súng, cũng sử dụng đạn thật. Không may trong lúc tập luyện, Lạc Tư bị đạn xước trúng làm trầy tay. Tuy là nói trầy tay nhưng vùng vết thương cũng khá là nghiêm trọng. Kết quả là một bên tay băng bó. May mắn là Lạc Tư đã luyện tập võ công từ nhỏ do truyền thống gia đình, thế nên lần này mới chỉ là vết thương nhỏ.

Tuy là nhỏ thế, nhưng cũng khiến cho mẹ của Lạc Tư từ Mỹ liền tức tốc trở về Anh, khiến cho Dụ Lục từ Trung Á liền tức tốc trở về nhà. Tối hôm đó Lạc Tư ở lại Dụ gia, sau khi đã bị hai mẹ dặn dò lo lắng đủ thứ, cũng đã để cho Lạc Tư đi ngủ. Đợi hai mẹ rời khỏi, Dụ Lục mới từ thư phòng đi đến phòng của Lạc Tư. Mặc dù chỉ ngồi bên cạnh nắm tay Lạc Tư mà không nói gì, lâu lâu lại đăm chiêu, rồi lại hôn lên chỗ bị quấn băng. Dụ Lục đã ngồi rất lâu, cho đến khi Lạc Tư ngủ say, anh vẫn chưa có ý định rời khỏi.

Không những chỉ tối hôm đó, mà mấy ngày sau khi Dụ Lục còn ở nhà, có rất nhiều lúc anh cứ nắm tay, sau đó lại nhẹ nhàng hôn lên vết thương.

- xxihabin-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau