TƯ UYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tư uyển - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Chương trình phỏng vấn đặc biệt 2-

1.

PV: Nếu như Dụ tiên sinh và Tôn tiểu thư không ở bên nhau, có thể hỏi hình mẫu lí tưởng bạn đời của các bạn sẽ như thế nào không?

Tôn Lạc Tư: Chỉ cần có thể bế được tôi như Dụ Lục.

PV:..........Dụ tiên sinh thì sao?

Dụ Lục: Chỉ cần là Lạc Tư.

PV:...............Nhưng nếu như hai người không ở.........

Dụ Lục: Không có nếu như, không có tôi cũng sẽ biến nó thành có, thế nên cái nếu như của cô đang nói thật vô nghĩa!

PV:.....

2.

PV: Xin hỏi làm sao hai người có thể chắc chắn mà khẳng định rằng đối phương sẽ không bao giờ rời khỏi bạn?Tôn Lạc Tư: Anh ấy có lá gan đó sao? 

Dụ Lục: Cô ấy cũng không có lá gan đó!

PV:........Thế thì Dụ tiên sinh, anh có thể cho các bạn độc giả một lời khuyên để cưa cẩm con gái nhà người ta không?

Dụ Lục: Tuyệt đối không được mới lâm trận đã bỏ chạy!

3.

PV: Trong cuộc sống hôn nhân, hai người có bao giờ cãi nhau không? Nếu có thì các bạn sẽ giải quyết như thế nào?
Tôn Lạc Tư: Cãi nhau thì không thường xuyên, nhưng mỗi lần như vậy tôi đều sẽ im lặng.

PV: Im lặng? Tôi thường thấy các cặp đôi yêu nhau thường chia tay là do cả hai đều im lặng, vậy Dụ tiên sinh anh làm sao có thể hoà giải với cô ấy vậy?

Dụ Lục: Bế cô ấy lên giường giải quyết!

PV:..........Phi lễ thật phi lễ mà!

- Ngoài lề-

PV: Dụ tiên sinh, là như vầy, chúng tôi có một trò chơi nho nhỏ với phần thưởng là 1000 tệ, điều kiện là chàng trai của chúng tôi có thể nắm tay của Tôn.......

Dụ Lục: Cút!

PV:.........

- Chương trình nhỏ của chúng ta đã kết thúc, hãy đón chờ tập tiếp theo nhé-

- xxihabin-

Chương 27

Dụ Lục 24 tuổi, Tôn Lạc Tư 18 tuổi.

Mấy ngày nay không biết ở đâu lại truyền lên tin tức rộng rãi khắp trường về chuyện soái ca đón Lạc Tư tan học chính là Dụ thiếu gia Dụ Lục, cũng chính là vị hôn phu của Lạc Tư.

Một đám các cô nàng ngồi cùng nhau ở thư viện.

Nữ sinh A: Các người không biết chuyện này à? Tôi cùng Tôn Lạc Tư là từ khu cấp ba Kim Thánh lên đây, nhưng chuyện này đã bắt đầu từ khu cấp hai Kim Thánh rồi, ai mà chẳng biết Tôn Lạc Tư đã được định sẵn là con dâu của Dụ gia từ khi lọt lòng.

Nữ sinh B: Theo như cô nói là con dâu nuôi từ bé à?

Nữ sinh A: Một phần cũng có thể cho là thế. Lúc trước không phải Dụ phu nhân thì cũng chính là Dụ thiếu gia đưa đón Tôn Lạc Tư đi học. Tình cảm giữa hai người rất khăng khít, với cả một cô gái ưu tú như Tôn Lạc Tư thì nam thần giỏi toàn diện như Nam Hàn cũng bị Tôn Lạc Tư quẳng ra sau đầu.

Nữ sinh C: Điều này thì không thể phủ nhận, Tôn Lạc Tư không cần người khác thì cũng tự toả ra hào quang của riêng mình. Nhưng mà vẫn thấy tiếc nuối cho nam thần Nam Hàn, hắn xuất xắc đến như thế lại bị giai nhân không một chút băn khoăn cự tuyệt.

Nữ sinh A: Mà các người sẽ không thể biết được lí do từ chối của Tôn Lạc Tư có bao nhiêu là đả kích đâu.

Nữ sinh D: Như thế nào? Tôn Lạc Tư tuy nhìn lạnh lùng, nhưng chưa bao giờ thấy cô ấy độc mồm a?

Nữ sinh A: Tôi còn nhớ rõ lúc đó có một cô gái thích Nam Hàn, thấy Nam Hàn bị Tôn Lạc Tư không một chút khách khí mà từ chối liền đến thư viện tìm Tôn Lạc Tư đòi công đạo cho Nam Hàn đấy. Tôi nhớ không lầm hình như cô nàng đó cũng thuộc top 10 xuất sắc của trường tên là Lý cái gì Như ấy.
Nữ sinh C: Cô ta nói như thế nào?

Nữ sinh A: Cô nàng đó nói rằng: Sư huynh Nam Hàn xuất chúng, có điểm nào Tôn Lạc Tư lại muốn cự tuyệt. Tôn Lạc Tư chỉ lạnh nhạt trả lời không một chút khách khí, nói rằng cái gì mà chỉ dựa vào những thành tích đó mà cũng gọi là xuất chúng, sau đó còn liệt kê những lỗi sai nhỏ về kĩ thuật dùng kiếm và dùng cung, đả kích hơn là ngay cả việc bắn ba phát súng, một phát vào hồng tâm, hai phát còn lại ở vòng thứ hai từ trong ra của Nam Hàn cũng bị Tôn Lạc Tư đem ra để nói hắn kém việc sử dụng súng. Còn nói rõ vì sao Nam Hàn chỉ có thể bắn trúng một phát hồng tâm là do ăn may. Các người đoán xem vẻ mặt của cô Lý Như gì đấy như thế nào?

Nữ sinh C: Nghe có vẻ rất vi diệu, nhưng mà Tôn Lạc Tư thật sự có tốt như Nam Hàn không? Lời nói chê bai so với đàn ông thì có vẻ nặng nề quá!

Nữ sinh A: Cô nghĩ nếu như Tôn Lạc Tư không làm tốt hơn thì sao có thể vô tư mà chế giễu như vậy chứ? Kĩ thuật dùng súng của Tôn Lạc Tư là một trong những người có kĩ thuật tốt nhất đấy, lúc đấy Tôn Lạc Tư cũng chỉ mới mười lăm, một phút liền bắn được bốn viên đạn vào hồng tâm. Cô nói thử xem Tôn Lạc Tư lại không có tư cách mà chê bai Nam Hàn sao?

Cô nàng kia lè lưỡi một cái, nhận ra mình thất thố nên chỉ ngượng ngùng mỉm cười. Bên đây cô nàng nọ lại tiếp tục nói.

Nữ sinh E: Tôn Lạc Tư lúc đó ngồi bàn bên cạnh tôi, không lạnh không nhạt, nghĩ lại cũng không hiểu lúc đó cô gái Lý Như kia lấy đâu ra cái can đảm đến chất vấn Tôn Lạc Tư.Nữ sinh A: Phải thế, nhưng mà tôi biết Lạc Tư nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy nhiều lời như vậy, chính là cái lần nói chuyện cùng Tô Như ấy.

Nữ sinh B: Nhưng nghĩ lại thì Dụ thiếu gia liệu có bằng như Nam Hàn không nhỉ? Tôi nghĩ chắc là hơn hẳn, nên mới không do dự từ chối Nam Hàn như vậy.

Nữ sinh C: Cũng chưa chắc, có thể Dụ thiếu gia cùng Tôn Lạc Tư là từ nhỏ lớn lên, nên tình cảm sâu đậm, tài giỏi hay không thì có liên quan gì. Mấy người chưa nghe câu "Nếu ta đã thích hoa hồng dẫu tường vi có đẹp thì liên can gì" à?

Nữ sinh A: Đó cũng chỉ là suy nghĩ vớ vẩn của cô. Tôi nghe nói Dụ thiếu gia từ nhỏ đã theo học trường đào tạo nhân tài đấy, nghe có vẻ rất không thực tế đúng không? Tôi cũng không biết ngôi trường đó ở đâu, nhưng tôi có thể khẳng định Dụ thiếu gia bỏ xa Nam Hàn.

Nữ sinh B: Thật sự lợi hại như thế sao? Mọi lần vẫn bắt gặp anh ấy mang quân phục, tôi còn tưởng anh ấy phục vụ cho quân đội Anh quốc chứ.

Nữ sinh A: Tôi không rõ, nhưng chắc chắn không phải tầm thường đâu. Chỉ nhìn Tôn Lạc Tư đã thuộc hàng cực phẩm rồi, người sống cùng Tôn Lạc Tư thì còn có thể là hàng loại gì chứ, chỉ có hơn chứ không kém!

Nữ sinh D: Phải thế, và đây cũng không phải chuyện mình có thể tuỳ tiện nói nữa.

Mọi người đều đồng loạt đưa mắt về khung cảnh dưới sân trường thông qua cửa sổ sát đất. Bọn họ trông thấy Dụ thiếu gia vẫn như mọi lần đứng tại trước trường đón Lạc Tư. Anh lúc nào cũng một vẻ nghiêm trang, lạnh lùng và có phần quá mức sạch sẽ. Nhưng chỉ cần là Tôn Lạc Tư, những thứ vừa liệt kê ở trên liền bay biến đi đâu mất. Cứ thế một đám nữ sinh nhìn Dụ thiếu gia cùng Tôn Lạc Tư khí phách rời khỏi. Trong lòng không khỏi thầm than: Quả nhiên cùng là con người, nhưng đẳng cấp lại quá khác xa!

- xxihabin-

Chương 28: Một chút ngốc, một chút thật thà

Ngày 12 tháng 8 năm XX. Cái tên Eirlys Đông Hoa đang tràn ngập trên mọi các trang tin tức giải trí ở xứ Trung. Eirlys Đông Hoa 24 tuổi, là một diễn viên điện ảnh chính kịch, gia nhập làng giải trí 4 năm, ngày hôm nay đã được xướng tên ở giải ảnh hậu tại buổi liên hoan phim Kim Mã, cô giành được giải thưởng này nhờ vai nữ chính một bộ phim hành động với đội ngũ sản xuất phim đến từ Mỹ. Trong 4 năm kể từ lúc ra mắt với công chúng, Eirlys Đông Hoa lúc này càng trở nên nóng hổi hơn bao giờ hết. Đời tư không một khiếm khuyết vì trong 4 năm qua với hành tung bí ẩn mà cô không có một scandal tình ái hay bất cứ scandal nào tổn hại đến hình ảnh trước công chúng, điều này cùng những thành tích điện ảnh cô mang lại, khiến cho cô trở nên hoàn hảo trong mắt công chúng. Có lẽ vì sự kín tiếng về đời tư của Đông Hoa mà những phóng viên vô cùng nhiệt tình chớp lấy thời cơ để phỏng vấn Đông Hoa.

Trước mặt Đông Hoa nhấp nháp những ánh đèn Flash, bên tai là những câu hỏi liên tục được nói ra từ các phóng viên, hoà lẫn với tiếng gào thét fan của cô. Xung quanh cô có vài vệ sĩ cao lớn chắn trước tầm mắt cô, ngăn lại đám phóng viên muốn tấn công người kia. Đông Hoa cúi đầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về hàng fan nở nụ cười nhẹ, chỉ hành động nhỏ này thôi cũng đủ làm hội trường chói tai bởi tiếng hét kích động kia. Cô được dẫn dắt ra xe bảo mẫu, trên tay còn cầm chiếc cúp của ảnh hậu.

Khi đã thoát khỏi cảnh tượng hỗn loạn khi nãy, Đông Hoa ngồi trên xe đã vô cùng mệt mỏi, để chiếc cúp sang một bên, muốn tìm một tư thế thích hợp để đánh một giấc. Tiểu Vũ trợ lý của cô đắp cho cô một chiếc chăn mỏng.

"Trong xe nhiệt độ hơi thấp, tiểu thư khoác lên đừng để bị lạnh."

Đông Hoa gật đầu, không đáp lời, tay cô đã kéo chiếc chăn lên tận cổ, an ổn dựa vào Tiểu Vũ mà nhắm mắt.

"Tiểu thư, khi nào thì mới về lại Bắc Kinh?" Tử Thanh vừa lên tiếng vừa nhìn chiếc ipad trên tay không rời. Tử Thanh chính là người đại diện của Đông Hoa.

Cô vẫn nhắm mắt, giọng lười biếng lên tiếng "Đợi ngày mai rồi trở về."

"Vâng!" Tử Thanh đáp một tiếng, trong xe rời vào im lặng, được một lúc thì ipad của Tử Thanh hiện lên một thông báo, cô nàng lập tức lên tiếng.

"Tiểu thư, thiếu gia vừa báo đến rằng 2 ngày nữa sẽ đến Bắc Kinh."

Đông Hoa thoáng mở mắt, sau đó lại nhắm mắt, nhàn nhạt nói "Vậy thì lập tức liền trở về đi!"

Tử Thanh gật đầu, quay sang nói với tài xế Tiểu Chu đến biệt thự Thụ Phong.

Hiện tại đã là nửa đêm, đường xá thông thoáng, thông thường từ chỗ liên hoan phim đến biệt thự phải mất 2 tiếng, hôm nay Tiểu Chu chỉ chạy 1 tiếng là đã đến cổng lớn của biệt thự. 4 tên thuộc hạ trông cửa lớn nhìn thấy Tiểu Chu liền tự khắc mở cửa, nghiêm trang đứng cúi nhẹ người cho đến khi chiếc xe của Đông Hoa đi qua. Cách một đoạn đường nhất định, sẽ có hai tên thuộc hạ đứng canh giữ ở hai bên đường, qua tầm khoảng 5-6 đoạn đường như vậy, chiếc xe cuối cùng cũng đến được sân trong của khu biệt thự, Tiểu Chu không rẽ vào hướng biệt thự mà chạy thẳng đến sân chứa máy bay tư nhân.

Lúc Đông Hoa tỉnh dậy thì bản thân cô là đang ở Bắc Kinh. Cô lười biếng nằm trên giường đưa tay với lấy chiếc điện thoại xem tin tức. Quả nhiên toàn bộ hotsearch trên weibo đều có tên cô.

#Eirlys Đông Hoa-chủ nhân của chiếc cup ảnh hậu năm nay.

#Eirlys Đông Hoa ảnh hậu lần thứ 51 của điện ảnh Kim Mã

#Những lời khen không ngớt từ các đạo diễn và diễn viên gạo cội dành cho Eirlys Đông Hoa.

#Ảnh đế Hàn Tân "ngỏ tình ý" với Eirlys Đông Hoa.

#Tìm hiểu chặng đường điện ảnh của ảnh hậu Eirlys Đông Hoa.Đông Hoa cau mày, nhìn vài tựa đề hotsearch kia có chút tỉnh táo. Cô nhấn vào tin liên quan đến cái "ngỏ tình ý" kia. Lập tức màn hiện hiện lên một video dài 16 phút. Cô vừa nhấn vào xem, lập tức một giong nói được truyền đến.

"Eirlys là một diễn viên có kĩ thuật tốt nhất tôi từng hợp tác. Cô ấy là nữ diên viên duy nhất không cần thời gian tập luyện võ công, cũng là nữ diễn viên không sử dụng diễn viên đóng thế. Toàn bộ những thước phim mà mọi người được xem, hoàn toàn là Eirlys đảm đương. Ở phim trường cô ấy luôn cho mọi người thấy được trách nhiệm, tinh thần và sự chuyên nghiệp của cô ấy đối với bộ phim "Rừng Cấm" này. Có thể nói đây là vinh dự của tôi khi hợp tác với cô ấy." Người vừa nói là đạo diễn của bộ phim đã giúp cô giành được giải thưởng ảnh hậu này, chính là đạo diễn Robert Andem. Sau đó màn hình lại chuyển cảnh, là nam chính của bộ phim, anh là một trong những tài tử của điện ảnh Hollywood.

"Ngoại trừ ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ ra thì toàn bộ thời gian còn lại của Eirlys đều giành để nghiên cứu về bộ phim. Cô ấy biết thế mạnh của bản thân ở phương diện nào, quá trình quay phim cũng thuận lợi hơn với những lời khuyên quay góc của cô ấy. Tôi rất thích Eirlys thể hiện cú đá trên không trung, cô ấy làm tôi rất ngạc nhiên cùng ngưỡng mộ. Các bạn biết đấy, trong khi tôi phải học võ công thì cô ấy có thể quay xong một bộ phim rồi. Thật là ngượng ngùng nhưng không thể phủ nhận tài năng của Eirlys đã khiến bộ phim có sức hút như thế. Thế nên tôi nghĩ chỉ mỗi giải thưởng này thôi cũng không đủ cho cô ấy."

Phía sau còn có thêm một vài diễn viên trong đoàn phim "Rừng Cấm", cũng có một số diễn viên mà cô đã từng hợp tác cũng lên tiếng khen kĩ thuật diễn của cô, nhưng người lại khiến cô để ý nhất, chính là cái tên Hàn Tân. Đây là ảnh đế Hàn Tân mà năm ngoái cô cùng anh ta đóng chung bộ phim "Diêu Cung". Đa phần Đông Hoa sẽ không thể nào nhớ tên được những người là bạn diễn của cô, nhưng riêng người này cô có thể nhớ là vì tên quái gở này rất thích mời cô đi ăn khuya, cũng hay chủ động muốn đưa đón cô về nhà mặc cho sự lạnh lùng của cô mà vẫn mặt dày bám theo, không giống với những bạn diễn khác, khi thấy cô lạnh nhạt, ngoại trừ khách sáo lịch sự ra thì không có ý đồ khác.

"Đông Hoa với tôi mà nói, không có một câu từ nào có thể diễn tả được con người của cô ấy. Phải nói là tôi không tìm thấy được khiếm khuyết nào của cô ấy. Tôi cũng đã xem "Rừng cấm", những biểu hiện trên phim của cô ấy có lẽ không khác ngoài đời là bao. Mạnh mẽ, kiên cường, xinh đẹp, cũng rất lạnh lùng, rất thu hút. Không giây phút nào khi nhìn vào cô ấy khiến tôi có thể rời mắt được..."

Xem đến đây, Đông Hoa không một chút do dự liền vứt chiếc điện thoại trên tay đi: Đúng là tên đàn ông phiền phức! Ngay cả giọng nói cũng chán ghét như còn người anh ta! nổi hết cả da gà.

Cô quyết định rời giường, vì trở về Bắc Kinh sớm nên Tử Thanh vừa vặn nhận cho cô một chương trình thực tế trực tiếp, thời gian quay là lúc 9 giờ, chính là 2 tiếng nữa. Từ biệt thự Cẩm Uyển đến địa điểm ghi hình mất 1 tiếng nên 1 tiếng còn lại Đông Hoa vô cùng chậm rãi tắm rửa sau đó vừa dùng bữa sáng vừa xem tin tức. Mặc dù không vội vàng nhưng cô lại đến điểm quay sớm hơn nửa tiếng. Hôm nay quay ở ngoài trời, là ở công viên nước quốc gia. Lúc đến Đông Hoa một thân ăn mặc thoải mái, áo croptop trắng cổ kín không tay cùng quần đùi cạp cao, cô rất ít khi mặc như vầy để quay hình, nhưng để phù hợp với chủ đề hôm nay nên Đông Hoa không còn sự lựa chọn nào khác. Mặc dù nói đến sớm nhưng đó là so với giờ quay, còn so với những người khác cùng quay hôm nay, Đông Hoa là đến cuối cùng. Thế nên khi cô vừa đến, đã có người lại gần kéo cô đến phòng hoá trang, cô chỉ nhẹ nhàng từ chối, ý bảo muốn để tự nhiên không cần biến hoá. Cô nàng kia nghe xong liền trợn trừng mắt ngạc nhiên nhìn cô, lại tiếp tục nhìn cô rồi lại nhìn về đám cô nàng vừa hoá trang xong đang bước lại gần phía này. Cô nàng chỉ đành rời đi, ý nghĩ trong đầu có chút hâm mộ Đông Hoa có làn da thật đẹp. Những nữ diễn viên kia, mặc dù biết hôm nay phải xuống nước nên toàn bộ sản phẩm hoá trang đều muốn dùng loại không thấm nước, cũng chỉ mong lên hình đẹp một chút mà Đông Hoa lại can đảm chỉ để mặt mộc, thật là ngưỡng mộ!

Hôm nay ngoại trừ Đông Hoa thì còn có thêm ba nữ diễn viên khác, một người là một trong những tiểu hoa đán đang rất hot hiện nay-Lữ Thi Thi, một người là diễn viên truyền hình, cũng đã nhận rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ-Tạ Tương, người còn lại là Lệ Tống Nhiên, một diễn viên mới, danh tiếng không tệ. Chính vì thế ngoài Tạ Tương ra cần phải chào hỏi trước thì hai người còn lại phải chào cô một tiếng tiền bối, mặc dù tuổi của hai người đó chỉ tương đồng tuổi cô. Đông Hoa liếc nhìn ba khuôn mặt ấy một lượt, Tạ Tương chỉ dùng một chút son để khuôn mặt không trở nên nhợt nhạt, Lữ Thi Thi và Lệ Tống Nhiên đều thích bôi tro trát phấn lên mặt. Bốn người đứng chung một chỗ, cũng chỉ đơn giản chào hỏi xong liền tách ra đi đến chỗ định sẵn để bắt đầu ghi hình.

Buổi ghi hình thực tế này có tên là "Run the time", có thành viên chính là 6 người, đa số là những khuôn mặt rất quen thuộc với đại chúng, cùng với 4 vị khách mời các cô nên được chia làm hai đội để hoàn thành nhiệm vụ. Khi bắt đầu ghi hình, hai MC giới thiệu một chút, sau đấy có ít phút để trò chuyện trước khi nhiệm vụ được phát ra. Có thể nói Đông Hoa hôm nay trở nên nổi bật nhất, lí do chính là cái cúp ảnh hậu hôm qua cô đã đạt được, kết quả vẫn không tránh khỏi tầm ngắm của hai vị MC cáo già này.

Lỗ Mính Yểu tuy rằng đã có tuổi, nhưng dáng người nhỏ bé khiến cho cô trở nên trẻ trung hơn so với tuổi, vừa kết thúc lời giới thiệu, liền chuyển chủ ý lên người Đông Hoa mà cười nói."Chúc mừng tiểu Hoa đã nhận được giải ảnh hậu, thật sự là ngưỡng mộ, tôi gia nhập giới này đã hơn mười năm nhưng còn chưa bao giờ thấy cúp của ảnh đế và ảnh hậu đâu, tiểu Hoa nhất định lần nào đó phải thoả mãn con mắt của tôi một lần đó."

Đông Hoa có chút giật giật khoé môi, thân thiết như vậy sao? MC như chị ta dẫn biết bao nhiêu cái chương trình liên hoan phim như vậy rồi, lúc này còn không biết ngượng ngùng nói như thế, khuôn mặt Đông Hoa nhàn nhạt mà trả lời.

"Được, hôm nào mời chị đến nhà, ăn một bữa cơm tiện thể ngắm chiếc cúp ấy."

Lỗ Mính Yểu lộ ra vẻ mặt sung sướng, quăng cho Đông Hoa ánh mắt cảm động, giọng cô càng thiết tha hơn.

"Thế thì quả là vinh hạnh của tôi rồi."

Bên đây chỉ vừa bắt đầu, MC nam Đồng Hình bên kia lại tiếp tục câu chuyện của cô.

"Tôi có một tí thắc mắc, theo như thông tin thì ảnh đế Hàn Tân hôm qua cũng tham dự buổi liên hoan Kim Mã nhưng 5 giờ chiều nay mới đáp xuống Bắc Kinh, thế mà Đông Hoa hôm nay liền có thể tham dự chương trình cùng chúng ta rồi."

Lỗ Mính Yểu lên tiếng cùng hợp sức, vẻ mặt cô nàng như ngạc nhiên nhận ra điều đó:

"Phải ha, em về luôn trong đêm sao? nếu vậy thì em vừa đáp xuống Bắc Kinh là tới đây luôn à?"

"Nếu thật đúng như vậy thì chúng ta thấy thật có lỗi với em, em vẫn khoẻ chứ?"

Khoé miệng của Đông Hoa càng giật kịch liệt, sáng nay cô cũng đọc tin tức rằng Hàn Tân đã đặt chuyến bay sớm nhất để về Bắc Kinh, đáp xuống đây lúc 5 giờ. Nghĩ đến quả thật cô có mặt ở đây thật thần kì, thế nên Đông Hoa không chút chần chừ, không chút suy nghĩ liền nói.

"Vẫn tốt, thật sự là về trong đêm, nhưng em có máy bay tư nhân nên không cảm thấy mệt mỏi lắm."

Mọi người lập tức hoá đá "..."

Khuôn mặt gì thế? Cô đã nói gì không đúng sao? Đông Hoa liếc nhìn một đám người đang ngơ ngác nhìn cô, cô liền nhìn sang Tử Thanh xin ý kiến, chỉ thấy cô nàng đỡ trán bất đắc dĩ lắc đầu.

Trong lòng Tử Thanh thầm oán: Quả nhiên vẫn là nên hạn chế cho tiểu thư xuất hiện trước công chúng qua mấy cái show nhảm nhí này, lại để khán giả thấy được một mặt hơi ngốc lại kém ăn nói kia của tiểu thư.

Quả thật làm trong cái giới giải trí này, giàu thì có giàu, cùng lắm là nhà có nhiều chiếc siêu xe, cũng chưa nghĩ tới lại có ai có cả máy bay riêng, điều Đông Hoa nói ra, làm nhiều người nhất thời không tiếp thu được.

Chương 29: Chúng ta chính là pháp luật!

Kết quả là sau buổi ghi hình thực tế trực tiếp ấy, đã có rất nhiều người bàn đến thân phận và gia thế của cô, đa số đều cho rằng cô chính là tiểu thư của một tập đoàn lớn, còn tập đoàn nào đấy thì bọn họ không hề đoán ra, fan hâm mộ Tiểu Bông Tuyết của cô có một chút kích động liền đến tài khoản weibo của cô náo loạn một hồi, đến tận bây giờ chiếc điện thoại của cô vẫn đang rung liên tục, tất cả là thông báo số lượt người bình luận vào bài viết gần đây nhất của cô. Tử Thanh sau đó cũng chỉ nhìn cô với con mắt ngao ngán. Đến hiện tại Đông Hoa vẫn không biết bản thân đã nói cái gì sai.

Nhưng cũng vì thế mà cô phát hiện ra, từ khoá hotsearch về cái "ngỏ lời ý" kia đã bị bay màu từ khi nào không hay. Trong đầu Đông Hoa hiện lên một cái tên, cô chỉ nhếch miệng cười bất đắc dĩ: Thế lực của người nào đó lại hoạt động rồi, tác phong vẫn nhanh nhẹn như vậy.

Đông Hoa đeo khẩu trang cùng đội mũ lên, cô vừa mới kết thúc một buổi chụp hình cho một tạp chí. Sắc trời lúc này cũng đã tối. Tử Thanh phải đi thương thảo với đạo diễn Tự ở một dự án mới, nên cô đã để Tiểu Vũ cùng Tiểu Chu đi theo Tử Thanh. Còn bản thân quyết định không kêu tài xế mà dạo vài vòng ở siêu thị gần đó. Đông Hoa muốn mua chút đồ ăn, người nào đó sắp trở lại, cô muốn ăn ngon thì phải mua thực phẩm trước, tránh cho người đó lại muốn làm chuyện khác mà không chịu nấu ăn cho cô. Đông Hoa đi vài vòng trong siêu thị rộng lớn, sau khi đã mua đủ đồ, lúc này mới nhận ra đã 9 giờ rồi. Cô tính tiền sau đó ra ngoài bắt xe để trở về biệt thự Cẩm Uyển.

Hai tay Đông Hoa xách túi lớn túi nhỏ, ngó tới ngó lui không may lại chẳng thấy chiếc taxi nào gần đấy. Cô đành để những chiếc túi xuống, muốn lấy điện thoại ra gọi cho tài xế đến đón. Vô tình lúc này lại có chiếc xe thể thao màu trắng hiệu ferrari dừng ở trước mặt cô. Không đợi cô tò mò, cửa kính xe đã hạ xuống, lộ ra gương mặt của một người đàn ông, dáng vẻ anh ta đều là bộ dạng phong hoa, một tay anh ta đặt trên vô lăng một tay tuỳ ý để trên cửa sổ xe, anh ta lên tiếng nói, bên miệng còn kẹp một điếu thuốc đang cháy.

"Lên xe đi, tôi đưa em về."

Đông Hoa nhướng mày nhìn hắn, không chút khách khí mở miệng:

"Anh là ai?"

Cô cảm nhận được cơ thể đối phương khẽ bất động một thanh, nhưng rất nhanh liền lấy lại thần sắc. Anh ta mở cửa xuống xe, vòng qua đầu xe đứng đối diện trước mặt cô. Điếu thuốc trên miệng cũng đã bị anh ta vứt xuống mặt đường không hề thương tiếc.

"Em là đang giả vờ sao? Hôm qua chúng ta còn gặp nhau ở buổi liên hoan, trí nhớ của em không tệ vậy đi."

Đông Hoa là một bộ dạng lạnh nhạt.

"Thứ lỗi, não của tôi không lưu lại thông tin cùng hình ảnh những người tôi cảm thấy không quan trọng. Thế nên tôi không quen ngài, tiên sinh xin tránh đường."

Khuôn mặt của hắn méo mó nhìn không ra hình dạng, đứng trước sự lạnh nhạt của Đông Hoa, hắn vẫn không mảy may từ bỏ ý định:

"Vậy xin phép cho tôi được giới thiệu....."

"Không có hứng thú, mời tránh đường!" Rất trực tiếp!

"..."

Tên phiền phức!

Nhìn thấy Đông Hoa né sang một bên muốn đi về hướng khác, hắn liền kéo tay cô lại, tiếp tục lên tiếng:

"Tôi tên là Hàn Tân, là một diễn viên, 30 tuổi, đã cùng em đóng chung bộ phim Diêu Cung. Em có ấn tượng gì về với tôi không?"

Đáp lại hắn chính là cái nhướng mày thích thú của cô, hắn khó chịu nhất là bộ dạng này của cô, giống như sự xuất hiện của hắn khiến cô vô cùng chán ghét vậy.

Giọng nói của Đông Hoa có chút chế giễu:

"À, hình như có một chút!"

Khuôn mặt hắn hoà hoãn một tí.

"Chính là cái tên bám dai như đỉa, đuổi mãi không đi, đập mãi không chết đây mà!"

Khuôn mặt hắn từ hoà hoãn chuyển sang đen sì. Hắn mím môi nén giận, một tay dứt khoát mở cửa xe nhìn cô.

"Em đừng nghĩ em nói những lời đó sẽ làm tôi bỏ cuộc!"

"Vậy anh cũng đừng nghĩ làm ba cái trò mèo này sẽ khiến tôi cảm động!"

Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, thấy trong đó chỉ toàn sự lạnh lùng, hắn có một chút không cam lòng:

"Vì sao em luôn tránh tôi như tránh rắn rết vậy?" "Vì anh chính là rắn rết!"

"Em đừng có quá đáng như thế, tôi muốn dạng phụ nữ gì mà chẳng được. Em lại ở trước mặt tôi độc miệng phỉ báng tôi hết lần này đến lần khác!"

Đông Hoa cau mày, khoé miệng của cô nhếch lên, đùa chứ trong cái giới hỗn loạn này kẻ không đáng tin nhất chính là những người tâm thần như tên này, ai mà chẳng biết hắn ta mệnh sinh có tính đào hoa, một vài câu của cô cũng không đủ phỉ báng hết cái tính đào hoa của hắn ta.

"Tiên sinh anh muốn dạng phụ nữ gì mà chẳng được, sao cứ bám riết không tha cho tôi. Ở đây nghe tôi độc miệng cũng mặt dày đứng ở đây mãi không chịu đi là như thế nào?"

Đối với Đông Hoa, cô trời sinh là một con người lạnh nhạt, những điều khó chịu cũng chỉ nói ở trong lòng, nếu một ngày cô nói nó ra khỏi miệng là có hai kết quả, một là cô thật sự rất để ý người nọ mới quyết định lải nhải nhiều lời, hai là cô thật sự chán ghét người nọ mới quyết định không do dự mà độc mồm như vậy. Người trước mắt khỏi cần nghĩ cũng biết chính là loại người thuộc kết quả thứ hai.

"Lên xe đi, chắc em không muốn ở đây đôi co qua lại sau đấy ngày mai lại lên báo chứ?" Khuôn mặt hắn cau có, mặc dù tức giận nhưng vẫn không quên mục đích hắn đến đây để làm gì.

Đông Hoa nở nụ cười nhạt, ý định từ chối muốn nói ra khỏi miệng, lúc này lại có hàng loạt chiếc xe Roll Royce màu đen xuất hiện, một chiếc đậu trước xe của Hàn Tân, hai chiếc còn lại thì đậu phía sau xe của hắn. Sau khi vừa dừng lại, lập tức bốn cánh cửa của ba chiếc xe liền mở ra, hàng loạt người mặc complet đen bước ra, khẩu súng đã sẵn sàng trên tay, không khách khí mà chỉa thẳng hướng Hàn Tân. Cô liếc nhìn gương mặt hắn, quả nhiên là hắn bị doạ sợ đến độ mặt không có một giọt máu. TRòng lòng cô có một tia thích thú. Đột nhiên trong đầu Đông Hoa cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen mắt.

Một người đàn ông mặc complet đi đến giúp cô xách những túi đồ ăn, những người còn lại vẫn đứng yên bất động hướng họng súng về Hàn Tân, giống như chỉ cần một lời chỉ huy vang lên, bọn hắn sẽ lập tức nổ súng. Lúc này từ trên chiếc xe Roll Royce ở chính giữa, một người đàn ông mặc âu phục thẳng thớm bước ra. Ánh mắt anh sắc bén, cao hơn Hàn Tân một tí, trên người toả ra một sự áp lực lên đối phương, khiến cho một người luôn tự tin như Hàn Tân cũng phải dè chừng vài phần. Người đàn ông nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt anh hơi nheo lại, chỉ nhìn duy nhất Đông Hoa.

"Lại đây!"

Cô nở một nụ cười nhẹ, không ngần ngại đi đến trước mặt anh, ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh mà lên tiếng:

"Sao lại về sớm như thế, không phải anh nói ngày mai mới đến sao?"

Khuôn mặt Hàn Tân đã đen như đáy nồi!

Người đàn ông không lên tiếng, chỉ âm trầm ôm ngang eo của cô. Anh chuyển tầm mắt dừng trên người Hàn Tân, bắt đầu dò xét. Anh nhìn từ trên xuống dưới, sau đó lại không đầu không đuôi cho một câu "Yếu kém!" liền cùng Đông Hoa lên xe. Tiếp đến đám người mặc complet đen thu súng rồi cũng nhanh chóng lên xe. Tất cả bọn họ đều rời khỏi đó, chỉ để lại Hàn Tân ngơ ngác không hiểu đang xảy ra chuyện gì ở lại.

Ngồi trong xe cô chỉ im lặng ôm anh mà không dám nói một câu nào hết, đôi lúc khi ngẩng lên nhìn một bên sườn mặt của anh, thấy bờ môi của anh mím lại, cô liền không nhìn nữa, ngồi ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ. Không khí im lặng bao trùm đến tận lúc xe đã tiến vào biệt thự Cẩm Uyển. Lúc này cô vừa ra ngoài, đã bị ai đó nhanh chóng kéo đi. Có thể nói đám người thuộc hạ mặc complet lúc này chỉ có một xuy nghĩ chính là: Tiểu thư, ngài tự cầu phúc đi!

"Thiếu gia, tiểu thư!" Giọng của những người hầu vang bên tai, cô không kịp đáp lại, đã bị vứt vào khoá ở trong phòng.

Nhìn ánh mắt chứa sự tức giận trước mặt, trong phòng tối tăm, ánh mắt của anh lại như phát sáng, vô cùng rõ ràng và sáng rực như vậy. Trong lòng cô vô thức cầu phúc cho bản thân. Cô chủ động tiến về phía trước, vòng tay lên cổ anh, cả người cô nằm gọn trong lồng ngực lớn rắn chắc, cô lên tiếng:

"Giận em sao?"

Phút chốc, cô chỉ thấy người trước mặt khoé miệng nhếch lên, hiện ra một nụ cười, nhưng không hiểu sao nụ cười này khiến cô lạnh gáy. Trong đầu cô thầm nổ một tiếng thầm than: Không ổn rồi!

"Em nói thử?"

Cô nhìn anh, mím môi:

"Thế thì đúng là giận rồi!"

Cô lập tức hướng miệng của anh gần đến, lại bị anh dùng tay bóp eo ngăn cản, ánh mắt anh rất rõ ràng thể hiện sự tức giận, giọng anh có vần dữ tợn hơn vài phần:

"Lạc Tư!"

Xem ra hôn cũng không có tác dụng!

"Em còn nhớ những điều mình đã nói?"

Những điều cô nói? Tất nhiên là nhớ. Chính là vào 4 năm trước, cô muốn vào giới giải trí, ba mẹ cô không ngăn cản, mẹ Uyển Từ lại càng không, nhưng người trước mặt này lại một mực ngăn cản. Cô nhớ rõ khi ấy đã hứa với anh ba điều mới có thể thuận lợi làm diễn viên đến hôm nay: Điều một là không diễn cảnh nóng, cho dù là tá vị. Điều hai là không dây dưa với bất kì giống đực nào khác. Điều ba là phải đảm bảo được sức khoẻ. Nếu vi phạm một trong những điều này, thì khỏi cần cô báo cáo, Dụ Lục sẽ trực tiếp thay cô đưa tin ảnh hậu Eirlys Đông Hoa giải nghệ.

Lạc Tư không vội vàng trả lời, chỉ gật đầu:

"Em nhớ, em cũng nhớ em chưa hề vi phạm ba điều ấy!"

"Em đã vi phạm điều hai!"

"Không hề! Anh ta là bám theo em, em không thể trực tiếp giết người thì sao có thể chặt đi cái đuôi là anh ta?"

Dụ Lục cau mày:

"Sao lại không thể? Trực tiếp giết!"

Lạc Tư liền liếc xéo anh một cái, giọng vô cùng bất đắc dĩ:

"Anh là không đặt pháp luật trong mắt sao? Hay là anh muốn thay em đi tù?"

Dụ Lục nheo mắt, giọng nhàn nhạt cho một câu:

"Thế giới này chúng ta là pháp luật!"

Được rồi, cô đồng ý với điều đó. Cho dù bây giờ cô có giết người hàng loạt vẫn có thể đảm bảo bản thân không ngồi tù mọt gông hay lãnh án tử bằng một ống tiêm chứa thuốc độc. Muốn hỏi vì sao à? đến mà hỏi người đứng đầu Tôn gia cùng cô có quan hệ gì đấy!

Lạc Tư tựa đầu vào lồng ngực anh, điệu bộ như là đang làm nũng:

"Thế chúng ta bỏ qua chuyện này được chưa? Em đói bụng quá, muốn ăn cơm anh nấu!"

Kết quả là người nào đó không có nghị lực tiếp tục giận dỗi mà tự giác xuống bếp vật lộn với đống thức ăn khi nãy Lạc Tư mua. Còn Lạc Tư lại vô cùng vui vẻ, nằm trên ghế sô pha lớn ở đại sảnh, nhìn vào trong bếp, một bóng người với chiếc sơ mi trắng được sắn cao tay áo, bóng dáng anh di chuyển qua lại làm thức ăn.

Chương 30: Xuân tiêu rạo rực

Lạc Tư vào bốn năm trước có mong muốn được tiến vào giới giải trí, với một người đã được chiều chuộng từ nhỏ như Lạc Tư, tất nhiên mọi người đều sẽ đồng ý, cái tên Eirlys cũng chính là do mẹ Uyển Từ đặt cho cô, với ý nghĩa là bông tuyết. Còn Đông Hoa, đoá hoa của mùa đông là do Dụ Lục chọn. Cũng chính bốn năm trước, tập đoàn Essus do Dụ gia quản lý đã dời trụ sở ở Anh sang Mỹ, một tập đoàn tài chính xuyên quốc gia, nay vì Lạc Tư mà mở rộng các thị trường giải trí, thời trang và trang sức, đặc biệt là ở thị trường Trung Quốc. Lạc Tư vốn rất tuỳ hứng, lại được mọi người yêu thương nên cho dù có tích cực quay phim và tham gia các chương trình hay không thì Lạc Tư vẫn mặc định rằng sẽ nổi tiếng. Con đường trong giới giải trí của cô suôn sẻ cũng chính là do có một Dụ gia ở sau lưng thao túng. Đối với thế giới bên ngoài, thân phận của Lạc Tư là một ẩn số, ngay cả những người trong giới cũng rất ít người biết được vị thế của cô. Tuy nhiên đối với cô đây là một công việc với sở thích nhất thời, ít ra đóng phim có thể sử dụng võ thuật, nên công việc diễn viên này cũng không quá nhàm chán.

Lịch trình của Lạc Tư hầu hết chỉ nhận phim, những buổi ra mắt phim, họp báo hay các chương trình truyền hình Lạc Tư có tham gia hay không cũng tuỳ thuộc vào tâm tình của cô. Thế nên việc cô xuất hiện trước công chúng có thể đếm trên đầu ngón tay, với một người không chăm chỉ lại luôn mang bộ dáng lạnh lùng như Lạc Tư, cứ nghĩ sẽ mờ nhạt trong cái giới luôn biến hoá này, không ngờ vì cái tính không lạnh không nhạt đó lại thu hút rất nhiều người hâm mộ. Fan của cô đã đột ngột tăng nhanh lên mấy chục ngàn vạn sau khi cô nhận giải ảnh hậu, đa phần fan của cô cũng lạnh nhạt giống cô, vì cô hầu như không có một scandal lớn nào, thế nên fan của cô cũng không có đất để tranh luận mà bảo vệ thần tượng, kết quả là bọn họ cũng chìm nghỉm và bí ẩn như thần tượng của họ vậy, nhưng đôi lúc bọn họ cũng không vô dụng đến vậy, khi có nghệ sĩ khác đặt điều về cô, họ cũng sẽ có cách làm cho nghệ sĩ ấy không còn lá gan ấy nữa, tóm lại nếu người không động thì gió yên biển lặng, nếu người dù chỉ chạm nhẹ thì cũng sẽ thành biển to gió lớn.

Mấy ngày nữa Lạc Tư muốn nghỉ ngơi, Tử Thanh cũng từ chối hết một số buổi thương thảo về hợp đồng mới giúp cô. Sở dĩ Lạc Tư lười biếng như vậy cũng có thể là do tâm tình, nhưng có Dụ Lục ở đây, Lạc Tư không dám chạy đi đóng phim. Giữa bọn cô đã xa nhau gần 2 tháng, cũng là do Dụ Lục có việc ở bên Mỹ. Đợi đến khi anh có thời gian thì Lạc Tư lại chạy đi đóng phim, cô vẫn là chưa có lá gan ấy.

Lạc Tư nằm ở trên ghế sô pha, tuỳ tiện bật một kênh tin tức, tâm trí cô không đặt ở ti vi mà lại đặt trên bóng dáng người ở trong bếp. Lạc Tư rất thích cảm giác như lúc này, rất giống như lúc nhỏ Dụ Lục vẫn thường ở cạnh cô. Nằm ngơ ngác một hồi, rốt cuộc một lúc lâu sau cũng lấy lại thần trí, bên tai truyền đến tiếng nói từ ti vi, cô quay đầu nhìn sang thì nhận ra ti vi đang phát lại buổi liên hoan phim đã phát trực tiếp ngày hôm qua. Trong đầu Lạc Tư bỗng nghĩ đến chiếc cúp ảnh hậu kia, không biết lại nằm ở xó nào rồi!

Lạc Tư nhìn Dụ Lục để thức ăn lên bàn, sau khi đã bày xong, anh hướng cô ngoắc ngón tay lên tiếng "Lại đây."

Cô nhanh chóng ngồi dậy, bước đến bàn ăn ngồi xuống. Hai chân Lạc Tư gập lại áp sát vào ngực, dáng ngồi vô cùng không phù hợp với một thiên kim tiểu thư. Vì ở nhà, nên cô mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình cùng quần ngắn, hầu như để lộ đôi chân dài thẳng tắp. Đột nhiên cơ bắp của Dụ Lục liền cứng rắn!

Lạc Tư chống cằm nhìn những đĩa thức ăn trước mặt, màu sắc của chúng chỉ thể hiện lên một câu như mời gọi: Thèm không? ăn đi!, khẽ nhìn Dụ Lục ở bên cạnh, anh nho nhã lạnh nhạt lau đũa cho cô, trong lòng Lạc Tư thầm ngưỡng mộ bản thân mình: Một người đàn ông lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, lại chính là bạn trai mình, thực quả là nể bản thân khi có thể thu phục một người đàn ông như vậy!

Lạc Tư hết nhìn thức ăn rồi lại nhìn Dụ Lục, sau đó dừng trên mặt Dụ Lục không khách khí mà nuốt nước miệng một cái. Cuối cùng vẫn là không đợi được mà nhanh chóng động đũa. Dụ Lục nhìn dáng vẻ háu ăn kia, có chút mềm lòng. Anh ngồi cạnh bên Lạc Tư, tiện tay gắp thức ăn cho cô. Nguyên tắc ở cả Tôn gia và Dụ gia trước giờ vẫn là ăn cơm sẽ không nói chuyện. Cứ thế một người ăn một người bồi, cuối cùng chỉ có mỗi mình Lạc Tư ăn no đến nỗi không còn sức để đi. Một bên lại mè nheo Dụ Lục cõng đi dạo trong vườn. Dụ Lục không nói gì lại trực tiếp bế Lạc Tư lên, cứ thế ra khỏi biệt thự trước sự bất ngờ của Lạc Tư.

Hai tay cô ôm lấy cổ anh, cằm cô cũng đặt trên vai anh, xung quanh họ là vườn hồng đỏ thắm. Biệt thự Cẩm Uyển này chính là do mẹ Uyển Từ thiết kế cùng xây dựng, mẹ Uyển rất thích hoa hồng, nên so với mấy loại cây khác lại trồng hoa hồng nhiều hơn, lúc này đúng vào lúc hoa hồng nở rộ, bên mũi tràn đầy mùi hương, cô nhắm mắt hưởng thụ, có chút lười biếng lên tiếng:

"Mấy ngày nữa em không có lịch trình!"

"Anh biết!" Dụ Lục nhàn nhạt đáp.

Lạc Tư nheo mắt, ngẩng đầu nhìn anh:

"Sao anh biết?"

Dụ Lục chỉ nhếch mép, cũng không có ý định trả lời. Chốc lát trong lòng Lạc Tư thầm oanh một tiếng nổ: Chắc chắn là tiểu Vũ lẻo mép, cái con người thích bán đứng chủ ấy!

Sau cùng Lạc Tư chỉ ủ rũ, tiếp tục dựa trên vai Dụ Lục, nghe anh trêu đùa:

"Tiểu Tư lại mập lên rồi!"

"Có sao?" Cô nghi hoặc hỏi, đáp lại cô là ánh mắt vô cùng dịu dàng của Dụ Lục, anh chỉ cho một chữ "Có!"

Lạc Tư liếc Dụ Lục "Anh vẫn bế được em đấy thôi!"

"Ừ! Mập đến mấy cũng sẽ bế được."

"..."

Khoé miệng Lạc Tư giật giật. Cái con người này lại lôi chuyện cũ ra nói đây mà!

Hồi nhỏ lúc Lạc Tư sinh ra thì được gần 8 cân, so với đứa trẻ bình thường thì cô rất nặng, mỗi lần mẹ cho cô uống sữa thì muốn rụng rời cả tay, tuy nhìn cô bụ bẫm rất đáng yêu nhưng chẳng ai bế được lâu. Cho đến khi lớn hơn vài tuổi, Lạc Tư vẫn là bộ dạng tròn tròn như bánh bao, lúc ấy cô thường bị mọi người chọc ghẹo, ngoại trừ anh hai Tôn Trạch ra thì Dụ Lục rất chịu khó mà chiều theo Lạc Tư bế cô đi dạo. Được một lần lại muốn nhiều lần hơn, rốt cuộc cho dù là ba tuổi, cho dù là cấp một, cấp hai, cấp ba, đại học hay thậm chí đã ra đời đi làm, Dụ Lục vẫn luôn chiều theo sở thích này của Lạc Tư.

"Anh có mệt không?" Lạc Tư thuận tay vuốt mái tóc sau gáy của anh, ánh mắt mê ly nhìn một bên sườn mặt của anh. Bế cô từ nãy đến giờ, khẳng định rất mỏi tay. Nào ngờ không nghĩ anh lại thẳng thắn như vậy, cho một chữ "Mệt!", còn bổ sung thêm một câu "Rất mệt!" "Vậy mau thả em xuống!" Lạc Tư có chút căm tức, đúng là chả hiểu phong tình gì cả! Cô ở trên người Dụ Lục dãy dụa, ý tứ rất rõ ràng là muốn xuống. Dụ Lục lại càng siết chặt hơn, khiến cho cô động cũng không động được, chỉ hờn dỗi nhìn anh.

"Lúc đầu thì mệt, nhưng bây giờ đã quen, không mệt nữa!"

"..."

Con người này.........có thể nào đừng nhắc đến chuyện hồi bé được không?

Lạc Tư liếc xéo Dụ Lục một cái, lại như không cam lòng tiếp tục cắn một phát lên cằm Dụ Lục, lực đạo không mạnh nhưng vẫn để lại vệt hồng hồng.

Cô chỉ thấy Dụ Lục nheo mắt, ánh mắt ấy rất nham hiểm, giọng nói mời gọi vô cùng không khách khí:

"Em muốn làm gì?"

Lạc Tư cười khẽ, khẽ chạm vào cằm Dụ Lục, cô nói:

"Em không nói, anh biết em muốn làm gì sao?"

Ánh mắt anh sâu hút, nhẹ nhàng cho một chữ "Biết!"

"Làm gì?"

"Em muốn sàm sỡ anh!"

Lạc Tư nhướng mày, nhìn anh với khuôn mặt hứng thú: "Vậy ý anh là như thế nào?" Dụ Lục nhếch mép, áp sát gần gương mặt của Lạc Tư, giọng nói cùng hơi thở thơm mát của anh phả lên mặt cô, vô thức như mời gọi người khác đắm chìm "Em có thể làm anh." Dứt lời, anh liền đặt xuống một nụ hôn.

Anh gấp gáp như muốn nuốt lấy cùng cô hoà thành một thể, đem toàn bộ nỗi nhớ 2 tháng qua trút ra hết lúc này. Hơi thở gấp gáp, anh tấn công một bước, cô lại lùi một bước, rốt cuộc cũng không cho cô tiếp tục lùi, dây dưa mãi như muốn rút hết khí lực của cô, lúc này anh mới thoả mãn buông cô ra, ở bên tai cô nhẹ nhàng phả khí:

"Khi trên đường trở về, đã nghĩ sẽ làm thế này."

Lạc Tư "..."

Lúc trở về, anh đều nghĩ sẽ cùng cô dây dưa một hồi, không ngờ lại chui đâu ra một tên ngáng đường. Để đến lúc này mới có thể nhấm nháp, nhưng có chút ít thế này thì sao có thể khiến anh hài lòng. Dụ Lục không nói một lời, trực tiếp đưa Lạc Tư về phòng. Xác định đặt Lạc Tư lên giường, tay lúc này mới mò mẫm.

"Này, tay anh đang đặt ở đâu thế?"

"Ngực em."

"..."

Lạc Tư cảm thấy người nào đó động tay bóp mạnh một cái!

Vô sỉ, thật vô sỉ!

Chuyện này cũng không còn mới mẻ giữa bọn họ, bốn năm trước Dụ Lục cũng đã thành công mà lừa gạt được cô rồi! Có thể nói năm ấy quả thật là năm bội thu của Dụ Lục mà!

Lạc Tư mặc cho Dụ Lục đang làm loạn ở trên người. Nhận thấy sự phân tâm ở cô, Dụ Lục lại tiếp tục động tay thêm một lần nữa.

"Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, thỉnh phu nhân đảm đương một chút!"

"..."

Thân thể hai người dán chặt cùng một chỗ, sự nóng rực lan toả khắp căn phòng. Trong anh trầm khàn khiêu gợi.

Cô nhìn anh bận rộn, quần áo một bên của anh còn nhiễm một chút bẩn ở góc áo, lại nhìn sang gương mặt của anh có một chút phong trần mệt mỏi. Cô có chút không đành lòng lên tiếng.

"Anh vừa mới trở về, cùng em ăn cùng em đi dạo, anh không thấy mệt sao?"

Nghe thấy lời nói của cô, anh không ngẩng đầu chỉ trực tiếp trả lời:

"Có, nhưng phải ngủ với em đã mới có thể nghỉ ngơi!"

Vừa nói anh vừa động. Lạc Tư chỉ có thể chịu đựng mặc cho anh dày vò. Rốt cuộc nhu cầu của Dụ Lục quá cao hay do thể lực Lạc Tư quá kém mà mãi cho đến gần sáng, cô chịu không nổi nữa mới ngủ thiếp đi. Một đêm quá nóng rực, nóng đến độ muốn thiêu đốt cả thân thể mảnh mai của Lạc Tư. Xương cốt rã rời, chân tay đều muốn rụng ra. Quả nhiên không thể nào bỏ đói một người quá lâu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước