TỨC PHỤ CÙNG THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tức phụ cùng thương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Ham muốn Trình Cố phát sinh đến điên cuồng, hắn chỉ biết không ngừng huấn luyện, không ngừng nhận nhiệm vụ, làm đến khi cả người uể oải cực điểm mới có thể miễn cưỡng đè nén cảm xúc kích động ấy. Năm đầu tiên ở tổ hành động đặc biệt, Tạ Chinh dựa vào bản lĩnh cá nhân đứng vững trong đội, mọi người đều cảm thấy hắn quá mức chăm chỉ, ban đầu là Trình Cố dẫn đi làm nhiệm vụ, sau đó dường như có thể sánh vai cùng Trình Cố.

Thời gian tại căn cứ hầu hết đều dùng để tập luyện, nhưng còn một ít thời gian ở ký túc xá hắn bắt đầu hối hận vì lúc trước đã đòi đổi phòng ngủ.

Trình Cố xem ký túc xá như nhà mình, không kiêng dè còn có một người khác chút nào mà quần áo cùng động tác muốn bao nhiêu thoải mái thì có bấy nhiêu thoải mái. Đi tắm không mang theo quần áo, cởi đến  chỉ còn cái quần tam giác mới chạy vào, còn thường quên mang quần lót để thay, sau cánh cửa hô to "Tạ Chinh lấy cho tôi quần lót", Tạ Chinh đành phải mở cửa đưa cho anh, nhiều lần còn chạm vào bàn tay nóng bừng ẩm ướt ấy nữa.

Trong phòng có điều hoà, mùa đông cũng không lạnh, Trình Cố tắm xong không thích mặc quần áo ngay, mùa đông chỉ mặc áo mùa thu, mùa hè chỉ mặc quần lót, cứ như vậy đi tới đi lui. Tạ Chinh không chịu được, coi như không nhìn thấy không nghe thấy, phía dưới cứng như sắt rồi đành chạy vào buồng tắm giải quyết, lúc đi ra còn thấy anh đang cười nhạo hắn, "Nhanh thế? Cậu còn trẻ, hay là thận yếu?"

Tạ Chinh lạnh mặt: "Anh rất chậm?"

"Cậu có biết nói chuyện không đấy? Tôi là "lâu", không phải là "chậm"." Trình Cố nằm chổng vó lên trời, cười ha hả nói: "Trình đội của cậu đây lợi hại khắp mọi mặt."

Trình Cố có lợi hại không thì Tạ Chinh không biết, nhưng hắn nghe đồng đội bí mật nói với nhau rằng —— Trình Cố còn là chim non chưa khai trai đó.

"Các cậu đừng thấy miệng Trình đội lợi hại, thích trêu chọc mọi người mà thôi, thật ra tâm lý rất đơn thuần nhé. Tôi nói cho các cậu biết, Trình đội có thể trêu chúng ta mà chúng ta không thể trêu lại, đùa một cái anh ấy liền ra vẻ đội trưởng. Biết vì sao không? Vì anh ấy vẫn còn là xử nam đó, trêu vài câu là đỏ mặt liền nên mới bắt chúng ta dừng ngay ấy mà."

Phùn tào chính là hành động đặc trưng của đội viên cũ, nói "Trình Cố là xử nam" việc này đội viên trong tổ mấy năm đều biết, chỉ có đội viên mới bị anh doạ dẫm mới nghĩ anh là lão lưu manh không tim không phổi mà thôi.

"Trình đội tinh khiết lắm, chỉ là hơi độc miệng một chút."

Tạ Chinh nhớ Trình Cố trêu mình vài lần, còn tưởng là thật. Lúc về ký túc xá còn chủ động nói chuyện với Trình Cố, không nhịn được mà hỏi, "Trình đội anh là xử nam à", Trình Cố đầu tiên là sững sờ, sau đó kinh ngạc, tiếp theo là cố gắng xem thường: "Trình đội của cậu duyệt vô số người..."

Tạ Chinh cố mím môi, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác muốn nhịn cười.

Phản ứng này của Trình Cố mà không phải xử nam mới là lạ.

Đương nhiên, Tạ Chinh cũng không có tư cách gì cười nhạo anh cả, dù sao lúc  hắn 16 tuổi đã vào trường quân đội, bây giờ mới hai mươi, trong lĩnh vực đó bây giờ cũng mới luyện được ngũ chỉ thần công. (Quay tay a quay tay~)

Trình Cố khoe khoang xong lịch sử "Duyệt người" sau đó liền bò lên giường, anh làm nhiệm vụ về quá mệt và thiếu ngủ nên lập tức ngủ say.

Lúc đó là giữa hè, Trình Cố lại thích ngủ khỏa thân, cả người chỉ có một cái quần lót, chăn cũng không thèm đắp. Tạ Chinh ra ngoài thêm luyện 5 km trở về, liếc mắt thấy ngay Trình Cố hai chân mở lớn, hạ thân đập ngay vào mắt, anh ngủ không có hình tượng chút nào.

Tạ Chinh thở dài, bụng dưới lập tức nóng lên. Dáng Trình Cố vô cùng đẹp, cơ bắp cân đối, da dẻ so với đại đa số quân nhân đẹp hơn không biết bao nhiêu lần. Anh từng nói đùa rằng, nội tiết tố trong cơ thể mình rất nhiều, cho nên làn da có thể so sánh với các chị em một phen, "Các cậu đều là những người thô kệch, ước cũng không được nha."

Các anh chàng cao lớn lại ồn ào: "Thôi anh đừng chém gió nữa đi, anh nhiều nội tiết tố thế sao không thấy ngực bự gì cả?"

Còn có người cười: "Đúng đúng, nếu như anh nhiều nội tiết tố như thế sao mà phía dưới cũng không thấy bé gì hết á!" (ý là anh rất man lì, cái ấy cũng rứt là bự nữa ~)Câu này Trình Cố thích nghe, đắc ý ưỡn ưỡn hông: "Làm sao, ghen tị à?"

Ánh mắt Tạ Chinh như lửa rơi vào  giữa hai chân Trình Cố, cứ như muốn đem nơi đó đốt lên.

Tiểu Trình Cố không nhỏ chút nào, lúc bị bọc lại trong quần lót hình dáng đặc biệt dễ nhìn, phồng lên thành một túi nho nhỏ, Tạ Chinh đứng ở bên giường, tưởng tượng muốn ngồi xuống hôn một cái.

Đứng khoảng mười phút, Tạ Chinh cảm giác được rõ ràng phía dưới của mình đã cứng đến phát đau, không thể làm gì khác hơn là cúi người xuống, tung chăn ra che cho Trình Cố, sau đó vào phòng tắm tắm tự xử.

Mấy tháng gần đây, dục vọng muốn chiếm hữu Trình Cố càng ngày càng mãnh liệt, Tạ Chinh không biết mình sẽ mất khống chế lúc nào.

Dục vọng chiếm hữu anh ngày một lớn, đồng thời hắn còn muốn khống chế anh, hắn bắt đầu càng ngày càng không thể nào chịu được việc Trình Cố cười đùa với những người khác trong lúc rảnh rỗi.

Biết rõ tính cách Trình Cố như vậy, thích ồn ào náo nhiệt, gặp gỡ ai cũng có thể trêu đùa, dưới thì có cậu lính mới, trên thì có đội trưởng, chẳng ai là chưa từng bị Trình Cố trêu qua. Tạ Chinh biết, Trình Cố "chọc ghẹo" chỉ là chơi vui mà thôi, không phải cứ đùa là có tình cảm, chỉ là muốn trêu thì trêu thôi.

Mà người trêu vô tâm, khó nói người bị đùa không vô ý.

Tạ Chinh tự nói với mình, chỉ là Trình Cố trêu đùa linh tinh thôi.

Hắn không biết liệu những người khác có mơ ước Trình Cố giống như hắn không nữa.

Bởi vì cùng ở một đội, chỉ cần không phải làm nhiệm vụ một mình, có thể nói Tạ Chinh một tấc cũng không rời mắt khỏi Trình Cố. Ở tổ hai năm, khí chất cường giả cao ngạo của Tạ Chinh  trong những lần làm nhiệm vụ đã triệt để phát ra, đã không còn là cậu nhóc 19 tuổi năm đó vừa bị Trình Cố chọc đã đỏ bừng mặt mũi nữa.Hắn làm một bộ mặt lạnh lùng đứng cạnh Trình Cố thường cho người một loại ảo giác —— hắn mới là đội trưởng, còn Trình Cố lại là cậu lính ba lăng nhăng thích nghịch ngợm thôi.

Không biết bắt đầu từ khi nào, tổ hành động đặc biệt thường xuất hiện loại câu này:

"Tạ Chinh! Đến quản Trình Cố đi, anh ấy lại chỉnh đội viên mới đến phát khóc rồi này!"

"Tạ Chinh! Đến tóm Trình Cố lại! Gì đâu, lại tới trộm bánh bao của tui rồi nè."

"Tạ Chinh! Gọi Tạ Chinh nhanh, Trình Cố lại đi chọc lão Trương rồi!"

"Tạ Chinh, Trình Cố đâu?"

Lúc ở bên ngoài làm nhiệm vụ, Trình Cố mặc kệ Tạ Chinh quản.

Nói là "Phục", đúng hơn là "Tín nhiệm", mà Tạ Chinh cũng vui vẻ cho hắn thu dọn hậu quả, giúp anh thu thập những tàn cục linh tinh, sau đó nhắc nhở anh vài câu "đừng nghịch quá", "chú ý tác phong đội trưởng chút đi". Trình Cố lần nào cũng gật gù hứa, sau đó nghịch thì vẫn nghịch, cứ như là rảnh rỗi một ngày mà không làm cho gà bay chó sủa thì không chịu được ấy.

Các đội viên cũ khoan dung nói: "Xử nam mà, đều như vậy. Tui cá là bao giờ Trình đội chính thức ăn mặn, nếm trải mùi vị đó, đảm bảo sẽ thu liễm lại ngay."

Trình Cố không hổ là vật cưng của tổ, trêu chọc nhiều người như vậy nhưng cũng không ai ghi hận anh.

Mà Tạ Chinh càng ngày càng khó chịu. Không ai ghi hận, có khi là ghi nhớ cũng nên. Người như Trình Cố khiến người ta muốn không nhớ cũng khó.

Năm tiếp theo bổ sung lính mới, Trình Cố được phái đi huấn luyện nên tạm thời không cùng mọi người đi làm nhiệm vụ. Tạ Chinh ở nước ngoài hơn nửa tháng, lúc vừa về đã nghe tin Trình Cố "Không thành thật", nhóm nhóc lính mới xui xẻo này đang bị bắt nạt đến thảm.

Có lẽ là vừa liếm máu trên đao, cộng vào cách xa nhau ít ngày, Tạ Chinh rốt cuộc không khống chế được sự cố chấp ăn sâu vào xương tủy, giải cứu mấy nhóc lính mới xong rồi cùng Trình Cố đi thẳng về ký túc xá, vừa đóng cửa liền đè Trình Cố lên tường, ánh mắt nguy hiểm như mãnh thú ngửi được mùi máu tanh.

Trình Cố cũng không sợ. Nếu như cùng anh yếu thế giả bộ đáng thương, anh còn có thể diễn đáng thương hơn, còn nếu muốn dùng sức mạnh, anh  đường đường là đội trưởng sao có thể thua nửa phần.

Hơi thở hai người chạm vào nhau, mặt đối mặt gần nhau. Tạ Chinh tàn nhẫn cao ngạo, Trình Cố lại cong khóe mắt, ý cười điêu luyện.

"Muốn làm gì?" Trình Cố giơ tay ôm cổ Tạ Chinh.

"Muốn làm anh." Tạ Chinh cắn răng nói.

Chương 7

Ngày hôm đó vẫn chưa xách được súng thật đạn thật ra trận. Trình Cố khẽ cười, đẩy Tạ Chinh về mạn giường, đè vai ấn hắn ngồi xuống.

Anh quỳ một gối xuống giữa hai chân Tạ Chinh, ngẩng mặt nói với hắn: "Bây giờ không được."

Tạ Chinh nhìn sâu vào mắt của anh, không nói một lời.

"Lần sau đi." Trình Cố nói: "Đi tắm đi, cậu xem cậu bẩn có khác gì chó hoang không."

Đến tận hôm nay, Tạ Chinh cũng không hiểu sao lúc đó Trình Cố lại có  thái độ như vậy.

Hắn nghĩ mình hiểu rõ Trình Cố, nghĩ là Trình Cố sẽ nổi giận. Nhưng hắn đã không thể kìm nén thêm nữa, Trình Cố tức giận không thể giúp hắn bình tĩnh, mà ngược lại còn làm hắn kích thích hơn.

Hắn đã hạ quyết tâm, hay nên nói là đã mất lý trí —— hắn nhất định muốn cùng Trình Cố làm một lần, cho dù là cưỡng ép, dù cho sau đó sẽ phải chịu hình thức kỷ luật nghiêm khắc nhất.

Thế nhưng một câu hời hợt của Trình Cố "bây giờ không được, để lần sau đi", đã đánh hắn tơi bời.

Hắn không dám nghĩ rằng Trình Cố sẽ đồng ý.

Nếu câu "Lần sau đi" chỉ là một câu ứng phó qua loa thì cũng đủ để Tạ Chinh tìm về một chút lý trí.

Nếu muốn cưỡng ép, với thực lực của hắn mà nói thì không cách nào thực sự ép được Trình Cố. Đừng nói là hắn, mà cả tổ hành động đặc biệt cũng không ai có thể bắt Trình Cố làm điều anh không muốn.

Trình Cố thỉnh thoảng giả bộ yếu đuối là để chơi cho vui, khi anh bùng nổ thì có bao nhiêu sức mạnh chắc chỉ có kẻ địch từng giao chiến với anh mới biết, còn lại hầu như chẳng ai hiểu rõ.

Từ sau khi Tạ Chinh trưởng thành, Trình Cố lúc ở đội thỉnh thoảng lại lười biếng một tý, một số đội viên mới còn nghĩ là Tạ Chinh mới đúng là đội trưởng. Các đội viên cũ thì đều hiểu là  Trình Cố chỉ là lười thế thôi, chỉ cần anh ấy còn ở đây thì vẫn là người quan trọng nhất trong đội.

Điều ấy thì không phải nghi ngờ chút nào, Tạ Chinh cũng hiểu rõ.

Chỉ là Tạ Chinh không hiểu sao Trình Cố lại dễ dàng đồng ý như vậy.

Mặc dù lính ở trong quân tìm bạn giường không ít, một số người trao đổi với nhau giải quyết nhu cầu, nhưng trước lúc này, hai người họ căn bản chưa từng nói tới chuyện đó.

Bầu không khí nhất thời có chút lúng túng, Trình Cố đẩy Tạ Chinh vào buồng tắm, chém đinh chặt sắt mà nói: "Trình đội đã bao giờ lừa cậu chưa? Tôi nói này, lần sau làm thì lần sau làm. Sao mặt mũi cứng ngắc thế kia? Cậu vẫn còn là xử nam nhỉ? Chậc, mấy cậu xử nam các cậu rất phiền đó biết không, vừa ngốc vừa ngây thơ, nếu biết cậu vẫn còn là xử nam, tôi đây mới không thèm đâu..."

Mí mắt Tạ Chinh nhảy suốt một đêm, sau đó lại mộng xuân, trong mộng đem Trình Cố đè lên giường lăn qua lộn lại mà làm, làm đến khi cái người chê hắn là xử nam đó rên rỉ không nói nên lời.

Một tuần sau, cả đội được hai ngày nghỉ. Sáng sớm, hầu hết mọi người đều bám giường ngủ nướng, chỉ có Tạ Chinh vẫn 5 rưỡi thức dậy ra ngoài luyện tập, lúc trở về mới 7 giờ, cứ nghĩ là Trình Cố còn đang ngủ, lúc mở cửa còn khẽ khàng rón rén, vậy mà lúc vừa quay lưng lại khép cửa đã bị người ta ôm eo.

Trong ký túc xá tất nhiên không cần lo bị tập kích, Tạ Chinh biết là Trình Cố. Mà bởi vì biết là Trình Cố càng khiến tim hắn mãnh liệt co rút, rồi nhanh chóng đập thình thịch.

Lúc mở cửa, Trình Cố vẫn còn ở trên giường giang tay giang chân, chỉ mấy giây sau, Trình Cố đã thần không biết quỷ không hay lén tới phía sau hắn. Cả quá trình đó, một chút động tĩnh hắn cũng không biết.

Lưng tựa sát vào ngực Trình Cố, bụng lại bị bàn tay anh đốt lửa, Tạ Chinh có chút loạn, Trình Cố tuy thích đùa giỡn, cũng thường xuyên táy máy tay chân, nhưng chưa từng dùng thứ trong quần chạm vào người khác.

Hắn cảm thấy cậu hai nhà Trình Cố.

"Trình đội." Tạ Chinh quay đầu, trầm giọng hỏi: "Anh làm gì?"

"Có làm không?" Giọng Trình Cố đầy mê hoặc.

Tạ Chinh tê rần cả xương sống, khí nóng từ bụng dưới dồn lên, còn cứ tưởng mình nghe nhầm.

"Lần trước ai nói muốn làm tôi?" Trình Cố nói: "Sao, không được?"Tạ Chinh sao chịu nổi kích thích thế này, tinh lực vừa đến, không chút nghĩ ngợi đột nhiên quay người, nắm lấy tay Trình Cố, áp anh lên cửa.

Mặt đối mặt, mùi mồ hôi trong không khí lại giống như thứ thuốc kích tình nhất.

Trình Cố híp đôi mắt sáng long lanh:

"Ê nhóc, chào buổi sáng sao?"

Vừa nói, Trình Cố vừa mút môi hắn, đầu hơi nghiêng về bên trái, ánh mắt và động tác gợi cảm không nói nên lời. Thậm chí lúc nói chữ cuối cùng, anh còn nhấc chân lên, như có như không mà cọ vào thứ đã dựng lều giữa hai chân Tạ Chinh.

Tạ Chinh không còn sức để nghĩ dụng ý của Trình Cố, dục hỏa dễ dàng bị khơi lên, bắt đầu từ chỗ đụng chạm phừng một cái, cháy lên tận tim..

Hơi thở hắn gấp gáp, lung tung kéo quần lót Trình Cố, không nói một lời liền phủ tay lên.

Trình Cố nhắm mắt ngẩng đầu, cơ bắp căng cứng, lông mi run rẩy, con ngươi dưới mí mắt tự cho là bí mật mà chuyển động.

Cho đến lúc này, cái lớp ngụy trang ra vẻ phong lưu kia vì căng thẳng mới sụp đổ.

Mà Tạ Chinh lúc này nào còn tâm trí ngắm nhìn anh căng thẳng, sau khi vén áo anh lên, hắn như con thú đói khát cúi đầu cắn lên ngực Trình Cố.

đầu v* bị môi răng ngậm lấy, Trình Cố hít sâu một hơi, cắn mạnh môi dưới, hầu kết kìm lòng không đặng run rẩy. Một tay anh đặt trên vai Tạ Chinh, một tay ôm lấy cổ hắn, khớp xương dần trắng bệch.

Tạ Chinh biết đến Trình Cố đang phát run, nhưng không có cách nào dừng động tác cắn mút, tay cũng dùng sức nắn bóp bên đầu v* kia.

Mới chỉ được hôn lên ngực anh ấy, hắn đã muốn đem anh ấy hủy đi,nuốt vào bụng, chiếm làm của riêng.

Trình Cố mơ hồ rên rỉ, nhưng Tạ Chinh đã không còn nghe rõ gì nữa. Trong tai hắn lúc này chỉ còn nhịp tim mạnh mẽ, môi lưỡi ẩm ướt hôn lên từng tấc da thịt của Trình Cố, hôn từ cơ ngực đến cơ bụng, hôn từ rốn sang đường nhân ngư đẹp đẽ. Hắn quỳ xuống, không do dự chút nào mà cầm dương v*t của Trình Cố ngậm vào trong miệng.

Trình Cố ôm chặt đầu hắn, căng cứng cả người, Tạ Chinh cũng không có kinh nghiệm, liếm mút mấy lần thì bị Trình Cố đẩy ra.

Trình Cố nhìn hắn, đầu mày đuôi mắt từ lâu vì động tình mà phiếm hồng, "Lên giường."Giường quân đội rất cứng, lúc Trình Cố trần trụi nằm trên đó lông mày khẽ nhíu. Tạ Chinh đặt anh dưới thân, hôn lên, khẽ mổ mổ bên môi anh mà nói, "Trình đội, anh chuẩn bị đồ rồi sao?"

Trình Cố lắc đầu, màu hồng từ đuôi mắt lan đến ngực, "Cậu làm cho tôi ra, sau đó dùng cái đó... Tiến vào."

Tạ Chinh chợt do dự một chút, không có bao, cũng không có gel bôi trơn, Trình Cố lại là lần đầu, có bị thương không?

Nhưng dục vọng như cơn sóng dữ, trong giây lát đem cái do dự kia cuốn đi không thấy nữa, eo Tạ Chinh bị chân Trình Cố cuốn lấy, ý thức triệt để bị tình dục chiếm lĩnh, hắn nắm chặt cậu hai của Trình Cố, vội vàng ve vuốt.

Trong không khí, mùi mồ hôi cộng thêm mấy phần tanh nồng, Tạ Chinh giơ tay lên, liếm liếm đầu ngón tay dính tinh dịch, nâng mông Trình Cố lên, chậm rãi đưa ngón tay đẩy vào.

Trình Cố mềm nhũn tứ chi, ngực chìm xuống, cơ hồ thiếp đi, mông nhếch lên, đưa miệng huyệt hồng nhạt tới trước mắt Tạ Chinh. Tạ Chinh dùng kiên trì cuối cùng của mình, từng chút từng chút tại nơi chưa bao giờ bị ai đụng chạm ấy mở rộng đất đai biên giới.

Hắn rất mâu thuẫn. Rất muốn làm Trình Cố đau, nhưng cũng không muốn Trình Cố chịu mảy may thương tổn. Hắn không phải người ôn nhu, nhưng lại bằng lòng đem dịu dàng duy nhất của mình dâng cho Trình Cố.

Trình Cố nhẹ nhàng lắc lắc mông, đem ngón tay của hắn ngậm càng sâu.

Hắn nghe thấy tiếng Trình Cố từ trong gối: "Được rồi, vào đi."

Ngón tay đổi bằng dương v*t thô to, Tạ Chinh cúi người kề sát lưng Trình Cố, chầm chậm đem mình đẩy vào.

Miệng huyệt bị tiến vào, cả người Trình Cố căng thẳng, Tạ Chinh không thấy mặt anh, nhưng có thể thấy anh bởi vì dùng sức hít thở mà phập phồng vai.

"Đau không?" Tạ Chinh dừng lại, đỡ lấy dương v*t của Trình Cố, một tay ở trên đỉnh nhẹ nhàng xoa bóp, phân thân ở phía sau từ từ chen vào.

Trình Cố lắc đầu, giọng nói không giống bình thường, có mấy phần mềm mại, cũng có mấy phần cứng rắn, "Cậu vào nhanh đi!"

Tạ Chinh hít vào một hơi, ưỡn hông một cái, lưỡi dao sắc tiến quân thần tốc, nhất thời được một nơi vô cùng ấm áp bao lấy.

Trình Cố bất động, cả người cứng ngắc, làm Tạ Chinh đang chìm trong lửa dục nháy mắt tỉnh táo lại, rồi lại thăm dò đưa đẩy hai lần, rốt cuộc khắc chế không nổi, bắt đầu làm như mưa rền gió dữ.

Thân thể Trình Cố, ngọt ngào như hoa mật.

Ánh ban mai xuyên qua rèm cửa, tạo nên đường ranh giới sáng tối rõ ràng. Bên kia là ánh mặt trời rực rỡ, mang theo hai bộ quân trang sạch sẽ, mà âm u phía bên này, có hai thân thể trẻ tuổi quấn quýt không rời.

Thân thể va chạm, tiếng vang cùng tiếng thở dốc hòa vào nhau, kiên trì của Tạ Chinh bị ném bay tận nơi nào, thao lộng càng thêm mãnh liệt, dương v*t nóng bỏng ép phẳng từng nếp uốn, lúc chạm vào một điểm nào đó, Trình Cố co giật kẹp chặt, khoái cảm tựa cuồng triều, đem hai người lên tới thiên đường rồi đẩy xuống địa ngục âm u không lối thoát.

Tạ Chinh thay đổi tư thế, làm Trình Cố tới lui, tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt khẽ phát ra, đôi mắt anh đong đầy nước, cơ hồ muốn đem Tạ Chinh nhấn chìm trong đó. Tạ Chinh cúi người, nắm lấy cằm Trình Cố, vừa hôn Trình Cố vừa tiếp tục làm vận động pít tông.

Trình Cố ôm cổ Tạ Chinh, đầu lưỡi ở trong miệng Tạ Chinh càn quét, chiếm hết chủ động trong nụ hôn này.

Anh bắn lên bụng Tạ Chinh, há miệng thở dốc, dáng vẻ sau cao trào thậm chí so với lúc chủ động cầu hoan còn quyến rũ hơn nhiều.

Tạ Chinh ôm chặt lấy anh, sau đó mạnh mẽ đâm chừng mười cái, đem tinh dịch nóng bỏng bắn hết vào cơ thể anh.

Ánh sáng rõ ràng trong túc xá, hô hấp gấp gáp mà dâm mỹ dần dần trở nên bình tĩnh. Bỗng nhiên Trình Cố vươn mình ngồi lên eo Tạ Chinh, tinh dịch giữa hai chân chầm chậm chảy ra, rơi vào cậu nhóc nhà Tạ Chinh đang lần thứ hai cương cứng.

Trình Cố đong đưa eo, tựa như đùa dai mà cọ cọ Tạ Chinh, đôi môi sưng đỏ câu lên, âm thanh ngọt ngào: "Lần sau lại làm chứ?"

Chương 8

Từ chương này tình cảm của công đã xác định là thụ rồi, nên tớ thay xưng hô là anh - em nhé 

Từ năm 21 đến năm 24 tuổi, trong  ba năm này, Tạ Chinh và Trình Cố ngoài quan hệ đồng đội, bạn cùng phòng, còn có thêm một quan hệ nữa  —— bạn giường.

Gọi là "bạn giường", cũng không đúng lắm, bạn tình chỉ coi trọng thể xác, không lo lắng, không nói chuyện tình cảm, làm xong vỗ mông rời đi. Cơ mà Tạ Chinh biết cảm xúc của mình với Trình Cố đương nhiên không phải vậy.

Từ lần đầu tiên tiến vào bên trong Trình Cố, Tạ Chinh đã cảm nhận được một loại trách nhiệm.

Trình Cố biết được thì cười lớn, gối đầu lên đùi hắn nằm dài ra, ngón tay mân mê cằm hắn nói: "Tôi không phải con gái, cần cậu chịu trách nhiệm cái gì chứ? Cưới tôi về nhà nuôi sao? Cậu nghèo như vậy, không bằng tôi nuôi cậu đi."

Tạ Chinh chưa bao giờ nói với Trình Cố về gia thế của mình, hồ sơ cũng không công khai cho mọi người biết. Trong trường quân đội trước đây của Tạ Chinh có không ít học viên đến từ tầng cuối của xã hội, Tạ Chinh quan sát thói quen cuộc sống của họ, học dáng vẻ đó, lúc đến tổ hành động đặc biệt thì hoàn toàn không còn thái độ công tử bột, lúc huấn luyện cũng đặc biệt chịu khổ, so với đứa nhóc xuất thân từ gia đình nghèo khó càng có thể chịu được vất vả.

Trình Cố có lần hỏi gia đình hắn làm gì, hắn thuận miệng lấy gia cảnh của bạn cùng phòng trước đây, nói cha mẹ đều là công nhân trong xưởng luyện thép, nhà máy làm ăn không khá lắm, có khi không trụ nổi đến lúc về hưu. Trình Cố lập tức an ủi hắn, nói không sao, đội viên trong tổ khi xuất ngũ sẽ được nhận một số tiền khá lớn, nếu để phụng dưỡng cha mẹ tuổi già thì  không có vấn đề.

"Vậy còn anh?" Tạ Chinh hỏi.

"Tôi làm sao?"

"Anh sẽ xuất ngũ sao?"

Trình Cố nở nụ cười: "Tôi không."

"Tại sao?"

"Bởi vì tôi thích nơi này." Trình Cố nói: "Còn nữa, cha mẹ tôi có tiền hơn so với cha mẹ cậu, bọn họ không cần tôi dưỡng lão."

Tạ Chinh không lên tiếng. Qua một thời gian rất dài, lúc Trình Cố đã quên câu chuyện xuất ngũ và dưỡng lão, Tạ Chinh mới làm như tự nhiên mà nhắc tới tương lai.

"Em vẫn muốn ở đây."

"Hả? Không muốn thăng chức à?" Trình Cố đang luyện súng, ánh mắt chuyên chú so với lúc thường càng thêm mê hoặc lòng người.

"Cũng không phải." Tạ Chinh nói: "Rèn luyện thêm mấy năm đã, sau đó có cơ hội thì suy nghĩ thêm."

"Tôi cũng vậy, rất thích không khí nơi này."

Tạ Chinh cười nhẹ: "Coi như thế đi. Sau này nếu không ở tổ hành động đặc biệt nữa, chắc là em cũng sẽ không xuất ngũ."

Còn một câu hắn thầm bổ sung trong lòng —— nếu anh muốn ở trong quân, em sẽ từ bỏ gia nghiệp, ở lại đây cùng anh.

Bởi vì quanh năm làm bạn với súng, ngón tay Trình Cố mọc ra vết chai rất dày, chạm vào cằm có cảm giác cân cấn, chạm đến tận đáy tim. Tạ Chinh thở dài, nắm chặt tay Trình Cố, cúi đầu hôn lên ngón tay anh, "Anh định nuôi em thế nào?"

"Cậu không kén ăn." Trình Cố hơi cong mắt, "Bữa sáng bánh bao, buổi trưa bánh màn thầu, buổi tối... A, buổi tối lạp xưởng lớn.""Ai ăn lạp xưởng lớn?"

Trình Cố thu tay về, đĩnh đạc vò chân mình: "Cậu nói xem?"

Tạ Chinh khom lưng ngậm môi Trình Cố, sau khi trao một nụ hôn sâu, khẽ liếm tai Trình Cố: "Đêm nay còn không biết ai ăn lạp xưởng lớn của ai đâu."

Ngày đó không phải ngày nghỉ, bọn họ không dám làm quá mức, sau khi phóng thích Tạ Chinh vẫn chưa rút ra, chôn ở trong thân thể Trình Cố không muốn rời, chậm rãi mài ép, hận không thể đem dưới thân người chặt chẽ khóa lại, cả đời không buông ra.

Mà Trình Cố, chỉ muốn làm người yêu của hắn trong một chút thời gian này thôi.

Là "Người yêu" mà không phải "bạn giường", không phải là hắn cố gắng vẽ vời cho đẹp thêm quãng thời gian quan hệ thân thể này, mà là Trình Cố định nghĩa như vậy.

Sau khi làm xong lần đầu, Trình Cố cưỡi trên người hắn, hỏi hắn có còn lần sau không.

Hắn không hề trả lời, lật mình đoạt quyền chủ động, lập tức cho Trình Cố thấy "Lần sau".

Từ sáng sớm đến giữa trưa khi mặt trời lên cao, dù là chiến sĩ có sức khỏe xuất sắc nhất cũng sức cùng lực kiệt. Sau khi làm xong lần cuối, Trình Cố đem đầu hắn đặt trên lồng ngực loang lổ dấu hôn của mình, nhẹ giọng nói: "Nếu không thì chúng ta làm bạn vậy?"

Tạ Chinh nhắm mắt lại, nghe tiếng tim đập vững vàng của Trình Cố.

Trình Cố nghỉ một lát, chẳng phải vì mệt mỏi, lại độc miệng tiếp tục nói: "Trình đội của cậu tuy rằng duyệt vô số người, cơ mà chưa yêu đương lần nào, hay là thử xem? Trình đội sẽ thương cậu."

Tạ Chinh ngậm chặt đầu v* Trình Cố, hàm hồ nói: "Được."
Đúng như dự đoán của các anh em trong đội, sau khi hưởng thụ lạc thú của việc mây mưa, Trình Cố thu liễm rất nhiều, vẫn ham chơi thích ồn ào vẫn không thay đổi, nhưng mà đùa giỡn đội viên mới, chọc đội viên cũ lại ít đi. Có lần một vị liên đội trưởng nói: "Đây có phải họ Trình không đấy, cảm giác nó sao sao là sao?"

Thật ra Trình Cố vẫn chọc ghẹo người khác, cơ mà chẳng chọc ai ngoài Tạ Chinh.

Tạ Chinh một thân một mình hơn hai mươi năm, đột nhiên có một người xông vào sinh mệnh, cho hắn thấy thế nào là thế giới muôn màu muôn vẻ,   ánh đao bóng kiếm.

Rõ ràng là trong vụ chăn gối, Trình Cố luôn giữ chủ động. Ngày nào có thể làm, ngày nào không thể làm, tự anh quyết định; tư thế nào thoải mái, bắn bên trong hay không cũng do anh quyết định. Làm xong rồi còn muốn dính vào Tạ Chinh đùa giỡn một tẹo, một lúc sau lại ngạo kiều, rầm rì nhất định Tạ Chinh phải bế mình đi buồng tắm tắm rửa.

Tạ Chinh không những không thuận theo, thậm chí vô cùng hưởng thụ sự ỷ lại của anh cùng với những yêu cầu không cần lý lẽ kia.

Có một số việc mà người ngoài nhìn vào thấy thật quái dị, nhưng trong mắt những người trong cuộc mà nói thì đó là tình thú nhà người ta, vô cùng thú vị ấy chứ.

Lúc mặc quân phục, Trình Cố vẫn là một chiến sỹ bình tĩnh mạnh mẽ, không gì làm khó được anh. Mà lúc hai người ở cùng nhau, Trình Cố không còn phòng bị, nhanh chóng bị khoái cảm chi phối.

Điều duy nhất Tạ Chinh duy nhất không rõ chính là, Trình Cố đối với ngày làm tình rất cố chấp, ví dụ như cách ba tháng thì có ba ngày tuyệt đối không làm, dù cho ngày đó hai người vừa khỏe vừa được nghỉ.

Trình Cố vô lại là tình thú, Tạ Chinh cưỡng bách cũng là tình thú. Nhiều lần Trình Cố chơi xấu, vẫn cứ không làm, Tạ Chinh không cho là thật, kéo tụt quần của anh muốn làm. Hắn cho là anh chỉ giãy dụa mang tính chất tượng trưng thôi chứ nếu tiến vào rồi anh lại chả mềm nhũn, chủ động lắc mông quấn lên eo mình ấy chứ, Tạ Chinh làm bộ hung ác uy hiếp: "Hôm nay nếu anh không làm em sướng, anh đừng mơ bước ra khỏi cửa."

Có kinh nghiệm rồi, lúc Tạ Chinh đặt Trình Cố dưới thân, còn tưởng rằng vẫn giống mấy lần trước, kết quả là Trình Cố bóp cằm hắn, lạnh giọng nói: "Hôm nay không chịch."

Tạ Chinh cảm nhận được tâm tình Trình Cố không đúng lắm, nửa tức giận nửa nghi ngờ hỏi: "Anh cho em một lý do."

Trình Cố vẫn chưa giải thích, chỉ nói không muốn làm, "Nếu cậu muốn, tôi khẩu giao cho cậu."

Tạ Chinh không phải chưa được Trình Cố khẩu giao lần nào, nhưng mà một thằng đàn ông quỳ giữa hai chân một thằng khác mà phục vụ thì phải anh tình tôi nguyện chứ không phải tôi ép anh, nếu thế thì có khác gì sỉ nhục người kia.

Bây giờ mặc dù không hẳn là ép, nhưng không ai có hứng.

Trình Cố ngồi xổm xuống, mặt còn chưa kề sát quần Tạ Chinh đã bị hắn kéo lên.

"Thôi, lần sau làm tiếp đi."

Việc này Tạ Chinh ghi nhớ một quãng thời gian rất dài, sau đó dần dần tìm ra quy luật "Tuyệt đối không chịch" của Trình Cố, lại nhớ lại lúc đầu mình bảo "em muốn làm anh" cũng rơi vào ba ngày tuyệt đối không chịch của Trình Cố.

Cho nên lần đó Trình Cố mới nói "Để lần sau".

Tạ Chinh không hiểu cứ ba tháng lại có ba ngày với Trình Cố có ý nghĩa như thế nào, mãi đến tận năm 24 tuổi đó, Trình Cố đột nhiên biến mất, hắn cũng không tìm được đáp án.

__________

Chương 9

Quãng thời gian Trình Cố đột nhiên biến mất là khoảng thời gian khó khăn nhất đời Tạ Chinh, bây giờ nhớ lại vẫn có cảm giác cứ như bị luồng khói dày đặc quấn lấy yết hầu, vô cùng khó thở.

Tổ hành động đặc biệt làm những nhiệm vụ mà những đơn vị bộ đội khác không làm được, đa số là những nhiệm vụ có độ bảo mật vô cùng cao, lúc thực hiện cũng chỉ phái đi vài người, đôi khi chỉ có một người đơn thương độc mã, một mình mạo hiểm.

Là con át chủ bài của đội, số lần Trình Cố một mình chấp hành nhiệm nhiều nhất, trung bình hai năm một lần.

Lần gần đây nhất, là lúc Tạ Chinh mới vừa 22 tuổi.

Khi đó hai người xác định quan hệ "nửa người yêu nửa người tình" không lâu, số lần làm khá nhiều, hầu hết là Trình Cố chủ động cầu hoan, cưỡi trên người Tạ Chinh, trong thân thể ngậm lấy cậu hai nhà Tạ Chinh, vừa nhún lên nhún xuống còn không quên bóc mẽ các thói xấu nho nhỏ trong lúc huấn luyện của hắn.

Thông thường làm một lúc là anh xuống dưới, Tạ Chinh thân nhọc lòng mệt, nhưng cũng vô cùng hưởng thụ loại dằn vặt này.

Đột nhiên một ngày nọ, không thấy Trình Cố đâu nữa.

Tạ Chinh chạy đến phòng làm việc của đội trưởng hỏi mới biết Trình Cố bị phái đi làm một nhiệm vụ tuyệt mật.

Lúc thường thay Trình Cố quản lý công vụ trong đội, Tạ Chinh biết rõ rằng ai ở căn cứ chờ lệnh, ai đang bên ngoài làm nhiệm vụ, điểm danh hết thì hành tung không rõ chỉ có một mình Trình Cố.

Trước nay Tạ Chinh chưa từng lo lắng cho ai như đặt tảng đá trong lòng như vậy, hắn lần thứ hai tìm đội trưởng, ông ta giải thích qua loa rằng nhiệm vụ lần này là tổng bộ lệnh xuống, bên quân khu chọn đích danh Trình Cố, họ cũng cử người đi cùng nên không cần quá lo lắng.

Khi đó Tạ Chinh còn chưa biết có tiền lệ một mình làm nhiệm vụ, đội trưởng nói cũng có lý, nhưng hắn không nghĩ tới là Trình Cố đơn thương độc mã ra nước ngoài.

Nửa tháng sau, Trình Cố hoàn thành nhiệm vụ, đem theo vết thương chằng chịt trở về, cũng may cũng không có vết thương nào trí mạng. Tạ Chinh đau lòng, bỏ cả huấn luyện, cả ngày túc trực bên Trình Cố, thay thuốc rửa mặt, đút cơm xoa bóp, toàn bộ tự mình làm. Trình Cố biết không thể nói chi tiết, cũng hiểu tốt nhất không nên cho đồng đội biết mình một mình chấp hành nhiệm vụ, mấy lần trước đều nhịn được, chỉ có lần này lúc nào cũng có Tạ Chinh bên cạnh, lúc vết thương khá hơn liền không nhịn được, khoe mẽ với Tạ Chinh rằng mình thật lợi hại, vô tình nói lộ hết, nói cả "Chỉ có mình tôi" luôn.

Sắc mặt Tạ Chinh nháy mắt khó coi vô cùng, đang muốn nổi giận, Trình Cố lại phản ứng cực nhanh mà ôm chặt lấy eo Tạ Chinh, mặt chôn ở lồng ngực hắn, vừa làm nũng vừa nói lý: "Lão Trương bảo tôi ngậm chặt miệng, tôi vốn đang ngậm chặt lắm ấy, nhưng ai bảo cậu là bạn trai nhỏ của tôi, tôi lập công lớn trở về, rất là muốn chia sẻ với cậu nên mới không nhịn nổi mà khoe ra chứ. Không được giận nhé, nhiệm vụ này phải làm mà, chúng ta đều mặc quân trang, cậu phải hiểu cho tôi, tôi cũng phải hiểu cho lão Trương chứ."

Một câu này đem lửa giận của Tạ Chinh nén xuống, mà lại đau lòng hơn nhiều, cứ nghĩ tới Trình Cố nửa tháng này làm sao đi qua bom rơi đạn lạc, bao nhiêu lần đối mặt với sinh tử, khí lạnh hóa thành cây kim, từ lòng bàn chân đâm vào xương tủy.

Hắn ôm chặt Trình Cố, lâu rất lâu chẳng nói một lời.

Gia nhập tổ hành động đặc biệt có nghĩa là trách nhiệm, có nghĩa là lúc nào cũng có thể chết, hắn không có cách nào mà nói "Lần sau đừng làm loại nhiệm vụ này ", "nếu phải đi nhớ mang em theo".

Hắn chỉ có thể hôn cái trán băng bó kín mít của Trình Cố, cật lực khống chế thanh âm run rẩy, nói: "Nếu như còn có lần sau, trước khi đi anh phải cho em biết."

Trình Cố hiếm thấy ngoan ngoãn, tựa trên bả vai hắn cà cà, nói "Được."

Sau hai năm, Tạ Chinh cũng lập không ít công lao, lúc cùng Trình Cố kề vai chiến đấu hắn đã có xu thế áp đảo anh.

Hắn nghĩ rằng, nếu như lần sau lại có thêm nhiệm vụ nhất định chỉ có một người làm, hắn mạnh hơn Trình Cố thì nhiệm vụ kia sẽ do hắn phụ trách.

Nhưng nhiệm vụ không phải cứ hơn thua là được, ai đi ai ở không phải tự mình quyết, ngay cả lão Trương cũng không có quyền lên tiếng.

Lúc có nhiệm vụ mới, cấp trên vẫn cứ chỉ định Trình Cố.

Tạ Chinh còn chẳng biết rằng có nhiệm vụ —— nếu như Trình Cố không chủ động nói cho hắn biết.

Trước khi đi, Trình Cố cùng Tạ Chinh làm một trận sảng khoái, Tạ Chinh thấy có chút lạ, Trình Cố gọi tên hắn, rên rỉ khiến hắn muốn phun máu mũi, anh từ trước đến giờ thích chủ động nhưng mà sẽ không chủ động đòi làm lần nữa, lần này còn không cho Tạ Chinh rút ra.

Làm đến kiệt sức, lúc nằm cùng nhau tận hưởng dư vị, Trình Cố mới chậm chạp nói: "Tôi phải đi làm nhiệm vụ một mình."Sông lưng Tạ Chinh như bị điện giật, tỉnh táo ngay lập tức.

Trình Cố đạp đạp nhẹ chân hắn, động viên: "Đừng lo lắng, trước đây tôi đồng ý với cậu nên mới nói một tiếng đấy. Cậu đừng lo cho tôi, trước khi cậu đến đây một mình tôi đã làm ba lần rồi, chẳng phải đều sống sót trở về à. Tôi sẽ không chết ở ngoài đâu, nếu mà phải chết ấy thì tôi thà bị cậu chịch..."

Một chữ cuối cùng, bị môi hắn thô lỗ chặn lại bên trong.

Tạ Chinh không thể ngăn cản Trình Cố, bao nhiêu lo lắng đều đặt trong nụ hôn này.

Hắn cho là Trình Cố sẽ hiểu.

Máy bay trực thăng đến đón Trình Cố đi, trong một tháng đó, thế giới lại như mất đi Trình Cố. Tạ Chinh không có cách nào không nhớ Trình Cố, mà hắn cũng có nhiệm vụ phải làm.

Tạ Chinh không nhớ nổi đã vượt qua quãng thời gian đó thế nào, chỉ nhớ đó là khoảng thời gian âm u hỗn loạn, gió lạnh từng cơn.

Hắn cùng đồng đội trở về vì hắn bị thương nhẹ một chút. Sau khi về, câu đầu tiên hắn hỏi là tin của Trình Cố, đội trưởng không nói tỉ mỉ, nhưng sắc mặt nghiêm nghị, nói Trình Cố có khả năng đã gặp nạn rồi.

Hắn sắp điên rồi, sắc mặt biến đổi chẳng còn một tí máu nào, hung bạo như La Sát nắm lấy cổ áo lão Trương, gằn từng chữ mà hỏi: "Trình Cố ở đâu?"

Cùng ngày hôm ấy, tổng bộ phái ra đội tiếp viện tinh nhuệ, Tạ Chinh được  đặc phê lên đường cùng đi tiếp viện.

Ba ngày sau, hắn ôm Trình Cố đang hôn mê sâu từ rừng rậm nước X ra ngoài.

Các vết thương của Trình Cố cũng không trí mạng, nhưng bởi vì thời gian dài không được cấp cứu, kiệt sức đến cực điểm, dùng lượng lớn thuốc men cũng chưa tỉnh lại.

Mấy ngày đó, Tạ Chinh hoảng loạn bất thường, hắn giống như Trình Cố đang hôn mê nằm kia chẳng cần biết thời gian nữa.

Lúc Trình Cố tỉnh lại, đã cách lúc được cứu một tuần.
Trình Cố nhìn ra Tạ Chinh gầy đi nhiều, ngón tay mò mẫm đến trước mắt hắn, cười nói: "Tạ Chinh, nhìn cái bộ dạng tiều tụy của cậu này, còn có thể làm tôi sướng không đấy hả? Không lên được thì lần này đến lượt tôi nhé."

Tạ Chinh khóa trái cửa, lại kéo kín rèm, phòng bệnh đang sáng sủa bỗng nhiên tối hù.

Lần này, Tạ Chinh làm so với bất cứ lần nào trước đây đều tàn nhẫn hơn, hắn đã không cách nào khống chế chính mình, đáy mắt đỏ như máu là vẻ mặt Trình Cố vừa đau đớn vừa say mê, bên tai là tiếng rên rỉ kích tình của Trình Cố, trong đầu một lần một lần tua lại lời chưa nói hết của Trình Cố trước lúc rời đi ——

"Tôi thà bị cậu chịch..."

Chết.

Mất hết lý trí rồi, Tạ Chinh thật muốn nói được, vậy thì như anh muốn.

Hai người mất hết lý trí, cứ như mãnh thú chỉ biết khát khao quấn quýt, cho đi tất cả, rồi lại đòi nắm giữ vào lòng bàn tay.

Tạ Chinh chôn ở nơi sâu nhất, cắn rách môi Trình Cố, đem hết tình yêu lẫn dục vọng trút ra.

Trình Cố than nhẹ nói: "Đừng nhúc nhích, đừng ra ngoài, ở với tôi một lát đã."

Tạ Chinh hôn lên mắt anh, "Em vẫn luôn ở đây."

Trình Cố từ từ khôi phục, Tạ Chinh chăm sóc anh nửa bước không rời, chưa bao giờ phát hiện Trình Cố có thái độ gì bất thường.

Lần duy nhất là lúc Trình Cố hỏi bây giờ là tháng mấy ngày mấy rồi.

Tạ Chinh nói thời gian, Trình Cố nhíu mày suy nghĩ sau đó trắng bệch mặt, rồi lại bình tĩnh rất nhanh.

Tạ Chinh hỏi: "Làm sao vậy?"

Trình Cố cười nói: "Không có gì, phá giới."

"Phá giới?"

"Cậu là cầm thú à, tôi yếu như thế này rồi mà vẫn còn xuống tay được!"

Tạ Chinh lúc này mới nhớ, theo quy luật của Trình Cố, ngày đó rơi vào ba ngày tuyệt đối không kia.

Mỗi ba tháng một lần lại có vài ngày cấm dục kỳ lạ như vậy, vừa vặn vào ngày hôm đó.

Tạ Chinh có chút bận tâm, Trình Cố lại lập tức khoát tay nói: "Thôi, tôi cũng không trách cậu, cầm thú thì cầm thú đi, chúng ta cầm thú lớn không mắng cầm thú nhỏ."

Thời gian dưỡng thương trôi qua rất nhanh, khoảng nửa tháng sau, Trình Cố đã hồi phục sức sống, nhưng bác sỹ vẫn dặn dò phải nghỉ ngơi thêm, cả  lão Trương cũng không yên lòng, Trình Cố không thể làm gì khác hơn là tiếp tục ngồi ngốc trong phòng bệnh.

Tạ Chinh không thể luôn luôn ở bên cạnh anh vì trong đội có quá nhiều việc, hắn chỉ có thể chạy qua lại hai bên.

Ngày ấy, sáng sớm hắn đến phòng bệnh cầm quần áo bẩn của Trình Cố đi giặt, còn dặn anh trưa cùng nhau ăn cơm, buổi trưa đến thì phòng bệnh đã không một bóng người.

Chương 10

Tạ Chinh không tìm được Trình Cố, một người đang sống sờ sờ cứ như vậy bốc hơi khỏi thế gian, cả đơn vị chẳng ai rõ Trình Cố tại sao đột nhiên biến mất, chỉ có Hứa đội trưởng biết, mà Tạ Chinh càng hiểu rõ, hắn không thể ép một tên sĩ quan cao cấp nói lý do một người sĩ quan khác vì sao ra đi.

"Giữ bí mật" là điều mà mỗi người đều phải thề khi gia nhập vào đơn vị đặc biệt này.

Đã từng nói vẫn muốn ở lại tổ hành động đặc biệt, giả sử có rời đi cũng không xuất ngũ cơ mà. Cả tháng sau khi Trình Cố biến mất, Tạ Chinh như mất hồn, chẳng thấy cái gì còn ý nghĩa nữa.

Muốn ở lại đây, chẳng qua chỉ là muốn ở cùng Trình Cố thôi. Trình Cố rời đi, tin tức đã công bố là xuất ngũ, không còn anh nữa, dù có mặc quân trang cũng không còn hăng hái như xưa.

Tạ Chinh vốn không phải rất thích làm bộ đội, trước khi gặp Trình Cố hắn còn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cả đời ở lại đây, mà kể cả hắn có thích thì Tạ thị cũng sẽ không cho phép hắn làm như thế.

Vì Trình Cố hắn không để ý gì nữa.

Hắn hứa với Trình Cố mà chẳng sợ áp lực gia đình. Cuộc đời hắn chưa từng vì cái gì mà cố chấp như thế, lần này vì Trình Cố, hắn không thèm đếm xỉa hạ quyết tâm.

Trình Cố cứ như vậy rời đi, không một dấu hiệu, cũng chẳng buồn nói một câu tạm biệt.

Nghiêm túc mà nghĩ thì Trình Cố rất bạc tình, nếu chỉ làm bạn giường thì sẽ cảm nhận được sự ngọt ngào của tình ái, còn khi phải yêu thật lòng thì sẽ lo lắng được mất.

Trình Cố nói được làm được, chỉ là một lúc nào đấy, trở thành "bạn giường thì hơn mà người yêu thì kém", yêu chơi mà thôi. Hết thời gian một cái, cũng không...chút nào quyến luyến mà dứt áo ra đi, đến cả một câu "gặp lại" cũng keo kiệt không để lại cho hắn.

Rất nhiều đêm trằn trọc không ngủ được, Tạ Chinh rất giận Trình Cố  —— Anh căn bản không có tim.

Nhưng làm gì có ai quy định tham gia vào trò chơi tình ái là phải có tâm đâu nhỉ? Chẳng lẽ hắn một mình đơn phương cũng bắt Trình Cố phải thế?

Hắn tự ước định với Trình Cố, lại chưa từng nói với anh một lời.

26 tuổi năm ấy, Tạ Chinh cởi quân trang, rời đi không mảy may vương vấn.

Khi Trình Cố biến mất được nửa năm, hắn sẽ không nghĩ sẽ đợi tiếp nữa, mà ôm tâm lý may mắn — nhỡ đâu Trình Cố trở về cơ chứ?

Hắn vẫn còn giữ lại một cái chấp niệm buồn cười cuối cùng.

Năm đó Trình Cố 16 tuổi vào bộ đội, lúc 26 thì rời đi. Trừ khi được đặc chiêu chứ rất ít người có thể nhập ngũ năm 16, mà hắn cũng đúng 16 tuổi thì trở thành quân nhân.

Trình Cố ở trong quân đội mười năm, hắn cũng phải ở đó tròn mười năm.

Không cần ai hiểu hay đồng tình, cũng không phải hắn dùng nghi thức này để chấm dứt tình cảm trước kia. Đây không phải là kết thúc, là bắt đầu.

Tạ Chinh thề rằng, kể cả biển người mênh mông đến đâu, hắn cũng phải tìm bằng được cái người vô liêm sỉ ra đi mà chẳng tạm biệt lấy một câu kia.

Mò kim đáy biển, không bằng gặp gỡ bất ngờ.

Thời gian năm năm, yêu và hận đã lắng đọng ở đáy lòng, như một nhà tù đen kịt. Tạ Chinh không còn là người lính 24 tuổi vì người yêu mất tích mà phát điên kia nữa, hắn đứng trước mặt Trình Cố, bao nhiêu xúc động phẫn nộ cùng với mừng như điên biến thành sóng ở đáy sông, sắc mặt như thường, chỉ có sóng to trong mắt tiết lộ một chút nỗi lòng.

Trình Mộc Qua vẫn không rủ được cô bé kia thả diều với mình, một mình nó chẳng thể làm diều bay lên, nó đặt cái diều trên lưng, vừa lầm bầm vừa chạy, tự tưởng tượng rằng mình đang bay lượn trên cao.

Càng chạy càng xa.

Trình Cố ánh mắt có chút phập phù, khóe mắt liếc con trai, lại né tránh, mi mắt buông xuống, rung động nhè nhẹ, chung quy là không muốn đối diện với Tạ Chinh.

Lớp ngụy trang bị chọc thủng không chút lưu tình, gặp lại bất ngờ làm anh  ứng phó không kịp, kể cả tố chất tâm lý tốt mấy thì cũng sẽ thấy lúng túng thôi.

"Không nhớ à?" Giọng Tạ Chinh lạnh thêm một phần, ngón tay càng thêm dùng sức: "Trình đội, anh nhìn em mà nói!"

Trình Cố giương mắt, theo bản năng mím mím môi, sau đó nói: "Nhớ."

Trình Cố giả vờ bình tĩnh càng làm Tạ Chinh điên tiết, biết Trình Cố đã kết hôn đến con cũng có luôn rồi, áp chế không nổi phẫn nộ, giọng tàn nhẫn nói: "Cho em một lời giải thích đi."

"Không phải mới vừa giải thích à?" Trình Cố hít sâu một hơi, âm thanh run rẩy rất nhẹ: "Tôi xuất ngũ vì về nhà lấy vợ, lão Trương có thể làm chứng cho tôi."
"Em hỏi anh là tại sao ra đi không lời từ biệt.?"

Trình Cố trầm mặc nửa phút, nhìn vào mắt Tạ Chinh: "Tôi nhất định phải tạm biệt cậu à?"

Đấy, lại nữa rồi, Tạ Chinh nghĩ.

Biết ngay cái người vô tâm này sẽ nói vậy mà. Trong bao nhiêu cơn ác mộng trước kia, Trình Cố vô số lần tỏ thái độ không liên quan nói: Tôi sao phải chào tạm biệt cậu?

Nhưng trong những cơn ác mộng ấy, vẻ mặt Trình Cố hài hước cơ, còn Trình Cố đây thu liễm rất nhiều, ánh mắt bất an, giữa chân mày cũng không hề an ổn.

Cũng không phải là anh hoàn toàn thờ ơ không động lòng đúng không?.

Tạ Chinh đe dọa nhìn Trình Cố, trong mắt tàn nhẫn cùng kiên quyết với ánh mắt né tránh của Trình Cố hình thành đối lập rõ ràng.

Trước kia lúc ở cùng Trình Cố, hắn thường xuyên ở thế hạ phong, có lúc là cố ý nhường Trình Cố, có lúc thực sự bị khí thế của anh ngăn chặn, nhưng bây giờ thì tình thế đã triệt để xoay ngược lại rồi.

Hắn không nói lời nào.

Hắn muốn Trình Cố nói.

Trình Cố cau mày, khóe miệng động mấy lần, đối mặt lâu vậy làm anh hơi sợ, mặc dù bên ngoài tỏ ra mạnh mẽ nhưng cũng sắp bị đánh tơi bời rồi.

"Tôi..." Mấy phút sau, Trình Cố mở miệng, "Chúng ta lúc trước chỉ là an ủi lẫn nhau, không phải sao?"

Tạ Chinh buông Trình Cố ra, thậm chí còn lui một bước, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng, "Phải."

Trình Cố thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt không còn căng thẳng nữa, "Tôi cho là chúng ta lúc trước chỉ là vui đùa một chút mà thôi, đúng không?"

"Đúng vậy." Tạ Chinh phụ họa: "Chơi cái loại trò chơi tình ái có hạn sử dụng ấy."

"Vậy chúng ta không cần có trách nhiệm với nhau phải không?"

Tạ Chinh nhớ Trình Cố đã nói —— "Cậu nghèo thế này, không bằng tôi nuôi cậu", hắn cười khổ một tiếng, gật đầu nói: "Cho nên anh đi cũng không nói với em một tiếng?"

Có lẽ tự biết đuối lý, Trình Cố lần thứ hai cụp mắt.Tạ Chinh bỗng bình tĩnh, người này không có tim, mình cũng không nghĩ oan cho anh.

"Tôi cảm thấy, " Trình Cố sức lực không đủ, nói hơi lắp: "Tôi cảm thấy không cần phải báo cáo với cậu, dù sao chúng ta..."

"Dù sao chúng ta chỉ là bạn giường?" Tạ Chinh nói.

Ánh mắt Trình Cố sâu sắc, cứ như không muốn công nhận quan hệ "bạn giường" này.

Tạ Chinh nghĩ, cũng đúng, "bạn giường" không êm tai, quá thô tục, gọi là "trò chơi tình ái" thì hay hơn.

"Cũng không phải bạn giường mà." Trình Cố quả nhiên giải thích: "Cậu đừng nói vậy."

Tạ Chinh nhìn chằm chằm người trước mắt. Có lẽ là đã làm cha, Trình Cố 31 tuổi không giống trước đây lắm, trong ngoan liệt còn thêm mấy phần ôn hòa dịu dàng, thu lại khí thế mạnh mẽ, không động một chút là lấy khí tràng ép người.

Cơ mà bây giờ có thể nói riêng về khí thế thì Trình Cố đã không chiếm được ưu thế rồi.

Tạ Chinh hừ cười: "Được, vậy theo ý anh mà nói thì chúng ta chỉ là vui chơi chút mà thôi."

Trình Cố có chút mệt mỏi mê mang, "Chúng ta nói chuyện khác được không?"

"Anh chột dạ à?" Tạ Chinh hỏi.

"Không." Trình Cố nhắm mắt lại.

"Vậy vẫn tiếp tục nói chuyện này nhé." Tạ Chinh gọi: "Trình đội."

"Hả?"

"Anh có từng nghĩ, sau khi anh đột nhiên rời đi, em sẽ đi tìm anh không?"

Trình Cố ho khan một tiếng, " Có nghĩ."

"Thế anh nghĩ em sẽ tìm anh bao lâu?"

Trình Cố không nói.

"Đoán đại đi." Tạ Chinh nói.

Trình Cố lần thứ hai cau mày, hầu kết nhẹ nhàng lên xuống.

"Thôi, vẫn là em tự mình nói vậy." Tạ Chinh cười cười: "Anh đại khái cảm thấy chúng ta chẳng qua là vui chơi thôi nhỉ, người chơi A đột nhiên biến mất, người chơi B không có cách nào thích ứng, lòng như lửa đốt mà tìm một tuần, nửa tháng, nhiều lắm ba tháng đi, còn chưa tính. Trên thế giới này trò chơi nhiều như vậy, người chơi B cũng không ngu, sao cứ phải tìm mãi người chơi A làm gì?"

"Mà người A chưa hề nghĩ tới, người B xưa nay không phải vì thích cái trò kia mới chơi, là bởi vì người cùng hắn chơi, là người A."

Trình Cố lông mày run lên.

Tạ Chinh tiếp tục nói: "Người chơi B thề rằng, nhất định phải tìm được người A, một năm không tìm được, thì ba năm, ba năm không tìm được thì năm năm! Mười năm, hai mươi năm, cả đời! Người A cùng người B là đồng đội mấy năm, hẳn là biết rõ nghị lực và bền lòng của người B chứ?"

Trình Cố hô hấp hơi ngưng lại, kinh ngạc nhìn Tạ Chinh.

Tạ Chinh cười mang theo bảy phần quyến luyến cùng ba phần tàn nhẫn, "Trình Cố, em sẽ không cùng anh chơi cái gì mà trò chơi tình ái đâu."

"Anh là của em, đừng mơ chạy thoát."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau