TƯỚNG QUÂN THÍCH ĐỌC SÁCH CẤM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tướng quân thích đọc sách cấm - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Nhưng mà dưới sự năn nỉ ỉ ôi của Nhị thiếu tướng, cuối cùng Minh Nguyệt đành phải bổ sung thêm một phiên ngoại viên mãn vào cuốn thoại bản《 Đường Tình Duyên Trắc Trở Của Tướng Quân Ngốc Nghếch

Tướng quân ngốc nghếch có phúc của người ngốc, kết quả cũng có một cô nương mắt mù vì hắn mà đội mũ phượng phủ khăn đỏ.

Gặm nhấm xong phiên ngoại mà Nhị thiếu tướng cảm động đến rơi nước mắt, vì muốn cảm tạ Minh Nguyệt đã phát phúc lợi lớn như thế, hắn đã lệnh cho Đông Tú gửi thiệp đến cho nàng, nói là muốn mời nàng ăn một bữa cơm.

Minh Nguyệt nhìn tấm thiệp trên tay, nét chữ cứng cáp có lực vẫn quen thuộc như xưa.

Nhớ lại ngày trước, mấy người bọn họ học cùng Thái tử, trong số đó có hắn là chữ xấu nhất, nhiều lần bị Thái phó mắng.

Hoắc lão tướng quân cũng không nhìn nổi chữ của nhi tử, ông đã phê bình hắn không ít lần nhưng hắn vẫn không hề tiến bộ. Cuối cùng bọn họ đều từ bỏ vì có chung suy nghĩ trẻ con không thể dạy.

Nhưng Minh Nguyệt lại hất hàm doạ hắn, “Nếu huynh còn như vậy thì sau này làm sao có thể trở thành Đại tướng quân? Cây bút cũng không biết cầm vậy huynh nắm báng súng kiểu gì?”

Thiếu niên trẻ tuổi vừa nghe được lời này thì ý chí chiến đấu lập tức nổi dậy, hắn quyết định thay đổi toàn diện để làm người, từ đó về sau Nhị thiếu tướng không chỉ nghiêm túc nghe giảng, mà còn châm đèn thức đêm siêng năng luyện chữ.

Minh Nguyệt phục hồi lại tinh thần từ chuyện xưa, nàng hỏi một câu: “Hôm nay Nhị thiếu gia nhà ngươi không cần phải đi tuần tra trên phố sao? Xao nhãng công việc, hắn không sợ Lão tướng quân lột da à?”

Đông Tú ngoan ngoãn trả lời, “Bẩm tiểu thư, đã có Ngũ thiếu gia đi tuần giúp Nhị thiếu gia.”

Minh Nguyệt “À” một tiếng, “Vậy ngươi đi truyền lời lại cho Nhị thiếu gia là một lát nữa ta sẽ đến.”

“Tiểu nhân đã rõ.”

Thấy Đông Tú vẫn đứng yên tại chỗ, Minh Nguyệt liếc mắt, nghi ngờ hỏi: “Ngươi còn có việc gì nữa sao?”Ánh mắt Đông Tú loé sáng, hắn ngượng ngùng lấy ra một cuốn thoại bản cùng bút lông, sau đó khom lưng chín mươi độ nói với Minh Nguyệt: “Thần tượng, xin người ký tên cho tiểu nhân!”

“…..”

Lại nói đến Nhị thiếu gia khi nghe được Đông Tú truyền lời lại, hắn vui mừng như muốn bay lên trời rồi nhanh chóng chạy đến quán “Tiểu khất cái” để đặt hai phần đậu hủ thối, thấy vẫn chưa đủ nên hắn còn mua thêm một phần hoành thánh cùng bánh hành lá nướng.

Đông Tú đi tới đi lui ở bên cạnh, trông hắn có vẻ muốn nói rồi lại thôi.

“Tiểu Tú, ngươi đi lại nhiều làm ta chóng mặt.”

Đông Tú ưu sầu mở miệng, “Thiếu gia, người rung động với ai cũng được, tại sao cố tình lại là thần tượng của tiểu nhân? Mọi người đều biết tiểu thư Minh Nguyệt là Thái Tử phi tương lại được Hoàng Thái Hậu lựa chọn, sao thiếu gia lại muốn cướp người của Thái tử!”

Nhị thiếu tướng hơi sửng sốt, hắn hung hăng gõ đầu Đông Tú, tuy nhiên lại không đủ tự tin mà phản bác: “Nói vớ vẩn cái gì thế?! Ai nói với ngươi là ta rung động với muội ấy?”“Thiếu gia, mỗi khi người trèo tường mò vào phủ Thừa tướng, người cho rằng tiểu nhân là không khí sao?!”

Mặt người nào đó bỗng nhiên đỏ bừng trông rất khả nghi, nhưng vẫn vịt chết cứng mỏ cãi lại, “Ta chỉ giao lưu văn hoá với Minh Nguyệt, đầu óc ngươi đen tối mới có thể hiểu sai!”

Đông Tú không còn lời nào để nói… Được rồi, người cứ tiếp tục giả vờ đi!

Lúc Minh Nguyệt đến đây, đúng lúc nàng nhìn thấy Hoắc nhị thiếu gia vẻ mặt ngượng ngùng và Đông Tú xị mặt oan ức đang mắt to trừng mắt nhỏ.

Minh Nguyệt nhìn một vòng quanh quán rồi tự nhiên ngồi xuống, nàng nhìn Hoắc Đình Lang: “Huynh nói mời ta ăn cơm chính là đến đây để ăn đêm sao?”

Nhị thiếu tướng còn đang suy nghĩ lời nói của Đông Tú, lúc vừa nhìn thấy Minh Nguyệt, hắn hơi mất tự nhiên cười cười rồi sờ mũi nói: “Chủ quán ăn này là của Tam đệ ta, đệ ấy mới nhặt được một tiểu khất cái có tay nghề cực giỏi, ta nghĩ muội sẽ thích.”

Vừa nói dứt lời, Nhị thiếu tướng ân cần đẩy bát đậu hủ thối đến trước mặt Minh Nguyệt: “Muội nếm thử xem?”

Minh Nguyệt nghi ngờ nhìn, sau một lúc thì nàng vẫn ăn, mày đang nhíu chặt dần dần giãn ra.

“Ta ăn xong rồi, huynh không có việc gì nói thì ta về trước đây.”

Nhị thiếu tướng theo bản năng giữ chặt tay áo Minh Nguyệt, vẻ mặt hắn ngượng ngùng xoắn xít rõ lâu, hai tai thì đỏ như nhuốm máu, “À cái kia… chừng nào muội viết tập mới? Có người hâm mộ nhờ ta hỏi muội là tập tiếp theo có thể không cần che cảnh động phòng, cứ quang minh chính đại lột tả cảnh “cưỡi ngựa” được không?”

Lúc Minh Nguyệt phản ứng lại thì khuôn mặt nhỏ đã lập tức đỏ bừng, nàng mắng Hoắc Đình Lang “lưu manh” rồi nhanh chóng chạy trối chết!

Chương 7

Lần trước bị Minh Nguyệt mắng khiến Nhị thiếu tướng càng thêm ỉu xìu, sống mà không khác gì cây củ cải héo.

Buổi tối hắn cũng hãm lại rất nhiều, không dám trèo cửa sổ vào phòng cô nương nhà người ta, nhưng mà mỗi ngày hắn đều sai Đông Tú đưa túi bánh bò đến phủ Thừa tướng.

Đông Tú rất là bất đắc dĩ, hắn thoáng suy nghĩ rồi cẩn thận nói: “Thiếu gia, tiểu nhân thấy bệnh tương tư của người ngày càng nặng rồi đó! Hay là tiểu nhân đi nói chuyện với lão phu nhân để lão phu nhân mời lang trung cho người?”

Không nhắc tới còn tốt, nhắc tới việc này là người nào đó lập tức dựng lông nhảy ngược lên: “Ngươi mới có bệnh, cả nhà ngươi đều có bệnh!”

Đông Tú cảm thấy bản thân mình rất oan ức, rốt cuộc hắn đã chọc ai cơ chứ???

“Thiếu gia chỉ biết mạnh miệng, người rõ ràng thích thần tượng của tiểu nhân nhưng lại không dám thổ lộ. Muộn thêm tý nữa là người ta sẽ thành hôn với Thái tử, lúc ấy người ngồi đó mà khóc nhè!”

Nhị thiếu tướng nghe vậy thì kiêu ngạo xoay người, hắn đưa lưng về phía Đông Tú, trực tiếp làm lơ nô tài nhà mình.

Nhưng Đông Tú vẫn lải nhải mãi bên tai: “Tiểu nhân vừa nghe Tam thiếu gia nói hôm nay Thái tử và thần tượng của tiểu nhân đi chơi hồ! Chỉ hai tháng nữa là Thái tử đủ hai mươi tuổi, lúc đó có thể thành thân…

Quốc sư đã từng xem mệnh cho Thái tử, hắn nói với Hoàng Thái hậu là Thái tử chưa qua hai mươi tuổi thì không thể đón dâu. Cho nên tiểu thư Minh Nguyệt mới vì Thái tử mà thành cô nương lớn tuổi chưa chồng.

Hiện giờ Thái tử bắt đầu tích cực hẹn hò với tiểu thư Minh Nguyệt, sợ là muốn bồi dưỡng tình cảm.

Sau khi đuổi Đông Tú đi ra ngoài, Nhị thiếu tướng ai oán mở cuốn thoại bản《 Đường Tình Duyên Trắc Trở Của Tướng Quân Ngốc Nghếch》, hắn đọc một lúc đã mỏi mắt, hoàn toàn không thể tập trung, trong lòng giống như có một hũ giấm bị đổ khiến hắn có cảm giác chua lòm.
Vị tướng quân ngốc nghếch này có vẻ như thật sự không biết dỗ dành cô nương gia!

Trong lúc hoảng hốt, hắn đột nhiên nhớ tới trước kia khi Thái tử biểu ca khóc lóc cự tuyệt việc Hoàng Thái hậu chỉ hôn, nhìn bóng lưng nhỏ bé lẻ loi kia, hắn lập tức an ủi: “Tiểu Minh Nguyệt đừng thương tâm, Thái tử biểu ca không chơi với muội thì có ta chơi cùng muội.”

Minh Nguyệt nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt trong trẻo, lấp lánh như vì sao, nàng im lặng không nói gì.

Nhị thiếu tướng liền nóng nảy, hắn vò đầu bứt tai nói: “Hoặc nếu biểu ca không chịu cưới muội, sau này ta trở thành tướng quân, ta sẽ cưới muội!”

Đây đúng là tự tạo nghiệt!

Đáng lẽ hắn không nên nói câu kia, cho dù có nói thì cũng không nên động tâm.

Ở biên cương mấy năm, nỗi nhớ của hắn giống như cơn gió phương nam thổi đến kinh thành, bởi vì nơi ấy có cô nương mà hắn nhớ mong, nàng giống như ánh trăng trên bầu trời, chỉ có thể nhìn từ xa và không thể chạm tới.Yêu thích tựa như một chiếc lò xo, càng đè nén càng nảy lên cao. Lúc không nhìn thấy nàng còn tốt, một khi nhìn thấy thì phần tình cảm kia giống như cỏ dại sinh trưởng, đến ngọn lửa cũng không thể thiêu rụi.

Hoặc có thể nói những gì hắn thích đọc không phải là thoại bản, thực chất là vì chủ nhân viết ra cuốn thoại bản.

Nhớ rõ khi còn nhỏ, Thái tử biểu ca từng hỏi hắn, “Đệ thích Minh Nguyệt phải không?”

Lúc đầu hắn không hiểu thích là như thế nào, cho nên Nhị thiếu tướng thản nhiên thừa nhận, “Mọi người đều không thích muội ấy nhưng đệ cảm thấy Minh Nguyệt rất tốt!”

Thái tử cười đến gian trá, “Không có gì, không có gì! Vậy sau này đệ chơi với muội ấy nhiều vào!”



Nhị thiếu tướng rối rắm suốt một nén hương, cuối cùng không nhịn được nữa, hắn lén lút chạy đến hồ phía ngoại ô để xem trộm. Nhìn từ phía xa, đôi bích nhân trên thuyền hoa kia không phải là Thái tử biểu ca cùng Minh Nguyệt thì là ai nữa???

Nhưng Hoắc Đình Lang không dám tiến lên quấy rầy, thứ nhất hắn không tìm được lý do thích hợp để lấy cớ tình cờ đi ngang qua, thứ hai hắn sợ ngoại tổ mẫu là Hoàng Thái hậu đánh chết. Thật sự mà nói không thể khinh thường sức chiến đấu của Hoàng Thái hậu, bà còn lợi hại hơn so với phụ thân hắn!

Chính vì vậy mà Nhị thiếu tướng lén lút theo dõi hai người kia mấy ngày liền. Nhìn bọn họ ngày thứ nhất đi chơi hồ, ngày thứ hai đi lễ chùa, ngày thứ ba ra ngoài thành ngắm hoa, ngày thứ tư đến thảo nguyên học cưỡi ngựa… nhìn hai người cười cười nói nói là trong lòng hắn không hề thoải mái!

Hoắc Đình Lang nghiến răng nghiến lợi, trong lòng cực kỳ bí bách! Hắn âm thầm mắng Thái tử rất nhiều lần, rõ ràng nói sẽ không cưới Minh Nguyệt, vậy mà bây giờ lại cùng muội ấy ra vào có đôi… đúng là kẻ đại lừa đảo!

Chương 8

Đông Tú nhìn vẻ mặt như oán phụ của Nhị thiếu tướng nhà mình, cuối cùng hắn quyết định làm người tốt đến cùng, đưa Phật đưa đến phía Tây. Hắn bắt đầu tẩy não chủ nhân nhà mình, mỗi ngày đều xúi giục chủ nhân đi tỏ tình.

“Thiếu gia phải dũng cảm lên thì mới có được thần tượng của tiểu nhân!”

“…..”

Nhị thiếu tướng bị Đông Tú tẩy não nhiều lần, lại thêm mấy ngày nay bị nghẹn một bụng khí khiến hắn nhất thời không nhịn được nữa, nhân dịp đêm đen gió lớn, hắn xách theo hộp hoành thánh đã được chuẩn bị kỹ chạy tới Đông Cung.

Hoắc Đình Lang giữ chặt Thái tử đang che miệng ngáp liên tục, dáng vẻ nhất định phải thắp nến tâm sự suốt đêm đen, tâm sự chuyện nhân sinh, tâm sự lý tưởng, còn cả tâm sự chuyện cô nương gia.

Buổi tối ngồi tâm sự, cảm giác rất dễ đi vào lòng người. Nhị thiếu tường dẫn dắt Thái tử đến đề tài mà mình muốn nói, hắn quanh co lòng vòng thăm dò nói một đống chuyện như hôn nhân không nên bị trói buộc bởi quan niệm dòng dõi, điều quan trọng là hai người có thật sự yêu thương nhau hay không?!

“Thái tử biểu ca, người có hiểu mấy lời mà đệ nói không?”

Thái tử thật sự là quỷ thành tinh, hắn làm sao lại không hiểu ý đồ của Nhị thiếu tướng? Nhưng mà hắn lại giả bộ hồ đồ, hắn gắp một miếng hoành thánh nhét vào miệng, giọng không rõ ràng đáp: “Hiểu hiểu, đệ muốn chúc mừng ta, bởi vì tháng sau ta có thể đón dâu.”

Trong lòng Nhị thiếu tướng giống như có ngàn vạn con ngựa phi qua, hoá ra mấy lời hắn vừa nói đều đàn gảy tai trâu!?

Nhìn Thái tử ăn đến vui vẻ, Nhị thiếu tướng chợt loé lên suy nghĩ, hắn bắt đầu hướng tới chủ đề mỹ thực, lại còn khen ngợi tay nghề của tiểu cô nương bán đồ ăn ở phố Phượng Dương là số một không hai, thành công khơi gợi hứng thú cho cái đồ Thái tử tham ăn.

“Tiểu cô nương kia được Tam đệ nhặt về, tài nghệ nấu ăn là số một, hơn nữa lớn lên lại xinh đẹp. Thái tử biểu ca… hay là hôm nào đó đệ đưa biểu ca đi nhìn một cái?”

Hai mắt của Thái tử tham ăn loé sáng, chỉ thiếu mỗi chảy nước miếng: “Nàng ấy làm đồ ăn ngon như vậy?”

Nhị thiếu tướng vỗ ngực đảm bảo, “Thật sự!”

“Vậy ngày mai đệ đưa ta đi gặp nàng.”

“Thế ngày mai biểu ca không hẹn hò với Minh Nguyệt nữa sao?” Vẻ mặt Hoắc Đình Lang chờ mong.Thái tử híp mắt cười cười, hắn âm thầm nghĩ: “Tiểu tử này lòng vòng cả đêm, tóm lại vẫn không nhịn được… đúng là không có một chút tiền đồ!”

Thái tử vỗ vỗ bả vai biểu đệ nhà mình, “Minh Nguyệt tuy tốt nhưng không phải là người trong lòng ta.”

Biểu đệ tốt, ca ca chỉ có thể giúp đệ đến đây, chuyện còn lại phải dựa vào chính bản lĩnh của đệ.

Câu trả lời này làm Nhị thiếu tướng thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó lại vào một ngày đêm đen gió lớn nào đó, Nhị thiếu tướng mang theo một túi bánh bò vượt qua tường bao ở phủ Thừa tướng, hắn lén lút nhảy vào khuê phòng của Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt vừa mở mắt đã thấy có một người ngồi lù lù ở đầu giường mình, đôi mắt đen nháy của hắn nhìn nàng không chớp mắt.

“Không phải hôm qua muội đã ra tập mới rồi à? Huynh rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên hàng ngày chạy tới thúc giục sao?”

Nhị thiếu tướng không nói một lời, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.Cuối cùng vẫn là Minh Nguyệt bị bại trận, nàng chỉ chỉ trên giá sách, “Bản thảo mới ở đằng kia, huynh tự mình lấy đi.”

“Ta không đến đây giục muội ra tập mới!” Rốt cuộc Nhị tướng quân cũng chịu mở miệng, tiếp theo hắn ngượng ngùng xoắn xít hỏi: “Muội thật sự thích Thái tử biểu ca à? Có phải hai người chuẩn bị thành hôn?”

Nghe giọng điệu chua lòm của Hoắc Đình Lang, lại nhìn biểu tình nôn nóng trên mặt hắn, Minh Nguyệt lập tức biết kẻ lỗ mãng này đến đây làm gì.

Nàng cong môi cười trêu hắn: “Thích thì sao? Mà không thích thì thế nào?”

Nhị thiếu tướng sốt ruột, “Tuy ta biết Thái tử ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lịch sự… nhưng biểu ca không thích muội, cho nên muội gả cho huynh ấy sẽ không hạnh phúc!”

Thấy Minh Nguyệt không phản ứng gì, Hoắc Đình Lang gấp đến độ dậm chân, “Hơn nữa ngoại trừ Thái tử biểu ca, rất nhiều nhà trong kinh thành có nhi tử tốt, muội không định suy nghĩ lại à?”

“Huynh nói xem nhi tử nhà ai có thể so được với Thái tử điện hạ?”

Nhị thiếu tướng buột miệng thốt ra một câu: “Nhi tử nhà họ Hoắc!”

Minh Nguyệt phì cười, “Là nhi tử nào nhà họ Hoắc?”

Nhị thiếu tướng bất chấp ngượng ngùng, hắn mặc kệ tất cả mà hếch cằm nói: “Hoắc nhị thiếu gia — Hoắc Đình Lang, thiếu niên lang mười tám tuổi đã được phong thừa tướng!”

Ánh trăng ngoài cửa sổ dịu dàng chiếu xuống mặt đất trong gian phòng, rất lâu sau Minh Nguyệt mới mở miệng: “Nghe có vẻ không tồi, ít nhất vẫn tốt hơn Thái tử hay khóc nhè kia.”

“Muội có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.” 

Chương 9

Thật ra trước khi Nhị thiếu tướng hồi kinh, Thái tử và Minh Nguyệt đều có chung suy nghĩ là hai người bọn họ không thể kết thân.

Thái tử điện hạ là người thông minh, hắn biết người trong lòng Minh Nguyệt là ai, vì muốn giúp Minh Nguyệt mà hắn còn gặp riêng phụ hoàng để thỉnh cầu: “Hay là phụ hoàng cho Đình Lang sớm hồi kinh, tốt xấu gì đệ ấy cũng theo hoàng thúc trấn thủ biên cương nhiều năm, tham gia không ít những trận chiến lớn nhỏ, công lao không hề ít.”

Chính vì vậy mới có sự tích Hoắc nhị thiếu gia mười tám tuổi được phong thiếu tướng.

Hơn nữa thấy sinh nhật hai mươi tuổi của mình sắp đến, nếu không giải quyết nhanh chóng chuyện của Minh Nguyệt và Hoắc Đình Lang, một khi thánh chỉ hạ xuống thì rất khó giải quyết.

Cho nên Thái tử thường xuyên nhắc đến Hoắc nhị thiếu tướng của Hoắc gia trước mặt Hoàng Thái hậu, khơi dậy tình cảm của lão nhân gia đối với ngoại tôn, sau đó hắn tìm phụ hoàng đòi phụ hoàng hạ lệnh triệu hồi quân đội của Hoắc gia về kinh thành.

Minh Nguyệt vẫn luôn nhỡ kỹ câu hứa hẹn kia của Nhị thiếu tướng “Thái tử biểu ca không cưới muội, đợi ta trở thành tướng quân, ta sẽ cưới muội”. Nhưng thật vất vả mới đợi hắn được phong hàm thiếu tường rồi hồi triều, vậy mà tên ngốc kia lại không hề đi tìm nàng.

Hôm đó, biết được Hoắc Đình Lang sẽ đi tuần tra trên phố, Minh Nguyệt rón rén chạy tới nhìn hắn, không ngờ tên ngốc kia tự tìm đường chết đi thu thoại bản của nàng. Minh Nguyệt tức giận đến ngứa răng, nàng lập tức viết cuốn《 Đường Tình Duyên Trắc Trở Của Tướng Quân Ngốc Nghếch》, cố ý hấp dẫn sự chú ý của Hoắc Đình Lang.

Nhưng hắn vẫn không hề thông suốt, nàng dứt khoát cùng Thái tử trình diễn tiết mục tình chàng ý thiếp để tên đần độn kia thổ lộ cõi lòng.

Nàng quá hiểu rõ Hoắc Đình Lang, biết hắn nhất định sẽ đến, quả nhiên nàng thắng!
Nhưng mà nàng cũng không định nói những việc này cho kẻ lỗ mãng kia biết.

Tiếp sau đó, Minh Nguyệt và Nhị thiếu tướng cùng đi thỉnh an Hoàng Thái hậu, bọn họ đang cân nhắc nên nói như nào thì Hoàng Thái hậu đã giành trước một bước.

“Ngươi là tiểu tử thối không có lương tâm, đã nhiều năm không trở lại thăm ai gia, hại ai gia trong lòng luôn canh cánh vì người, hiện giờ vừa mới về liền đoạt mất cháu dâu của ai gia, biến Thái tử thành cẩu độc thân! Hoắc tiểu tử, ngươi cũng biết tội?”

Nhị thiếu tướng oan ức bĩu môi, “Thần biết tội.”

“Nếu đã biết tội thì tiến lên nghe phạt!”

“Ngoại tổ mẫu—”“Làm nũng vô dụng, ngươi cướp cháu dâu của ai gia, vậy trả cho ai gia một cháu ngoại dâu!”

Nhị thiếu tướng ngốc luôn tại chỗ, ngay sau đó mới hiểu ý tứ Hoàng Thái hậu nói. Hắn cười vui vẻ không khác gì tên ngốc rồi dập đầu tạ ơn, “Tôn nhi cảm ơn ngoại tổ mẫu!”

Thái hậu “hừ” một tiếng, bà không để ý đến hắn mà quay sang từ ái nói với Minh Nguyệt: “Nha đầu, lần này là do chính con lựa chọn nên không thể trả hàng! Tuy rằng con không thành cháu dâu ai gia nhưng làm cháu ngoại dâu cũng rất tốt. Nhưng mà đứa cháu ngoại này của ai gia có chút ngốc nghếch, sau này con phải vất vả nhiều rồi. Nếu nó dám bắt nạt con thì phải nói với ai gia, ai gia sẽ giúp con xử lý tên nhóc thối ấy!”

Nhị thiếu tướng biện minh: “Con mới là tôn nhi của người cơ mà!”

“Ngươi câm miệng!”

Nhị thiếu tướng tủi thân ngậm miệng, xem ra địa vị trong nhà của hắn sau này rất là nhỏ bé!

Thái tử nhìn không nổi tiết mục làm ra vẻ như này, hắn nhanh chóng xách theo Nhị thiếu tướng đi ra ngoài, “Không được ăn quỵt, đệ nhanh đưa ta đi tìm thần bếp tiểu cô nương!”

Thái hậu vô cùng đau lòng, Thái tử tham ăn thế kia… tháng nào năm nào mới có thể cưới cháu dâu cho bà???

Chương 10: Phiên ngoại

Đầu hạ, cuốn thoại bản với tên gọi《 Tướng Quân thích đọc sách cấm 》được ra đời, cuốn sách này làm mưa làm gió và nhanh chóng leo lên vị trí đầu bảng trong kinh thành, vô số si nam oán nữ tranh giành nhau để mua đọc.

Nhị thiếu tướng đọc không ngừng nghỉ, trong đầu óc đều là cảnh tượng “cưỡi ngựa” ở chương cuối cùng của cuốn thoại bản. Hoắc Đình Lang mặt đỏ tai hồng, mỗi lần nhìn thấy Minh Nguyệt là huyết mạch lại sôi sục muốn làm “chuyện xấu”.

Nhìn đôi mắt chứa đầy dục vọng vẫn còn cố gắng né tránh của Hoắc Đình Lang, Minh Nguyệt không khách khí mà nói dỗi, “Gần đây huynh lại còn biết ngượng ngùng hả Nhị thiếu tướng?”

Nhị thiếu tướng oan ức ngẩng đầu, một khi chạm phải ánh mắt Minh Nguyệt là hắn lại nhanh chóng dời đi.

Trong lòng không ngừng mặc niệm: Phi lễ chớ nhìn! Phi lễ chớ động! Phi lễ chớ nghĩ!

“Sau này chúng ta có thể đừng viết những thoại bản mạnh bạo như vậy được không?”Minh Nguyệt liếc nhìn Hoắc Đình Lang với ánh mắt hình viên đạn, “Không phải lần trước chàng nằng nặc yêu cầu ta đừng che cảnh trong phòng, mà phải tả rõ ràng cảnh “cưỡi ngựa” hay sao?”

Nghĩ đến việc nàng là hoàng hoa đại tiểu thư, vì muốn viết tốt chương đó mà nàng phải thỉnh giáo cả phụ nữ đã kết hôn.

Nhị thiếu tướng sợ tiểu tức phụ giận, hắn nhếch miệng cười ngây ngô nói: “Rồi rồi rồi, nàng thích viết như nào thì cứ viết như thế.”Minh Nguyệt nhìn vẻ mặt Hoắc Đình Lang, cuối cùng cũng nhận ra, “Hoắc tiểu nhị, không phải chàng đang xấu hổ đó chứ?”

Mặt Nhị thiếu tướng đỏ như tôm luộc, hắn khẩn trương nuốt nước miếng rồi cật lực phủ nhận: “Không… không phải!”

Khi đó khoảng cách đến hôn kỳ của bọn họ còn có mười ngày, lần đầu tiên Nhị thiếu tướng hiểu được thế nào là “Sống một ngày bằng một năm”… Haizzzz, thời gian trôi qua thật chậm!

Nhưng mà sau này hắn và Tiểu Minh Nguyệt sẽ luôn hạnh phúc.

—Toàn Văn Hoàn—

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước