TUYỆT SẮC ĐAN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt sắc đan tôn - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Đệ đệ phượng kình

Nhìn quyền phong giao thủ cùng vết máu còn sót lại.

Thân ảnh bạch y thon dài không chút do dự nhanh nhẹn nhảy xuống vách núi.

Tiêu Thất nhảy xuống, không bao lâu liền dừng chân trên một hồ nước nhỏ.

Ánh mắt sắc bén hướng chung quanh nhìn nhìn, rất nhanh liền phát hiện nam nhân một thân hắc y, sắc mặt nhợt nhạt xếp bằng ngồi trên đá.

Cả người bê bết máu thoạt nhìn qua có chút dọa người.

“Chủ tử, người không sao chứ?” Tiêu Thất thần sắc hốt hoảng, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi.

Mộ Thất Tử không đáp, đột nhiên mở mắt, trong màn đêm con ngươi phát ra ánh sáng âm u đến lạ kì nhưng đôi đồng tử đã sớm thay đổi, không còn màu hổ phách cao quý mà thay vào đó là một đôi huyết đồng tràn ngập tà tính.

Tiêu Thất âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, dù đã sớm quen thuộc với bộ dạng này của chủ tử nhưng hắn vẫn không tránh khỏi giật mình.

Thật lâu sau Mộ Thất Tử đứng dậy, từ trong giới chỉ lấy ra một bộ hắc y.

Vết thương nhìn qua có chút ghê người nhưng nhờ có một châm của nàng nên vết thương đã sớm được cầm máu.

Con ngươi đỏ như máu, trong đáy mắt không giấu được một ý cười.

Nha đầu tưởng chừng vô tình nhưng lại rất tốt bụng, xem ra tính tình bướng bỉnh của nàng vẫn không hề thay đổi.

Nghĩ đến, trên mặt thản nhiên cười. Nụ cười dừng trong mắt Tiêu Thất, làm hắn thất kinh rồi lại chuyển sang lo sợ.

Vết thương nặng như vậy chẳng lẽ ảnh hưởng đến thần kinh rồi.

Ôi! Chủ tử của hắn thật đáng thương, rơi xuống vách núi vậy mà vẫn còn cười được.

Đều là lỗi của hắn, nếu hắn đến đúng lúc thì đâu thể để cho chủ tử bị trọng thương như vậy.

May mắn Mộ Thất Tử không biết suy nghĩ của Tiêu Thất, nếu không hắn cũng không đảm bảo mình có lỡ tay đánh chết tên này không nữa.“Người của ông ta sao?”

“Đúng vậy, xem ra Tần trưởng lão cũng đã sớm không nhịn được rồi, đám người ông ta phái đến đều có tu vi cường đại, thuộc hạ cũng thật vất vả mới đối phó được.”

Đám người hắc y không hề đơn giản, bốn người bọn họ vất vả cũng chỉ đánh chết hai tên, nếu không phải đám người hắc y đột nhiên rời đi chỉ sợ bọn họ cũng phải lành ít dữ nhiều.

“Đám hồ ly này bắt đầu hành động rồi, ngươi kêu ba người bọn họ quay lại sáng sớm mai chúng ta sẽ trở về.”

“Sớm như vậy sao?” Tiêu Thất không khỏi lấy làm lạ, chủ tử đến cũng nhanh mà rời đi cũng nhanh thật khiến người ta khó hiểu.

Mộ Thất Tử trầm mặc, bàn tay hồi tưởng dư vị mềm mại của Nguyệt Hi, khóe môi khẽ giương lên.

“Người ta tìm được rồi, bên phía gia tộc còn nhiều chuyện chưa giải quyết…” Mộ Thất Tử nói đến đây đột nhiên dừng lại, con ngươi đỏ như máu khẽ bốc lên một cỗ ôn nhu.

Thật lâu sau mới mở miệng, thanh âm khàn khàn tràn ngập từ tính.

“Dù sao cả đời này nàng cũng không thoát khỏi ta.”…

Nguyệt Hi quay trở về Phượng gia, đôi chân dường như trở nên tê cứng, lúc trở về đã không còn sớm.

Trong lòng không khỏi mắng thầm đồ chết bằm, hắn ôm nàng chạy một mạch lên đỉnh núi xa xôi, hại nàng lúc trở về kém chút liền gãy mất đôi chân.

Lén lút vòng qua gia viên trong viện phủ, Nguyệt Hi chèo qua bức tường vội vã trở lại khuê phòng. Tẩy rửa qua một chút rồi thay một bộ y phục nàng chèo lên giường không có đi vào giấc ngủ mà âm thầm vận chuyển công pháp.

Cả đêm không ngủ nhưng tinh thần lại không hề có lấy một tia mệt mỏi mà ngược lại Nguyệt Hi cảm thấy vô cùng thoải mái, xem ra công pháp nàng tu luyện cũng thật lợi hại chỉ cần hấp thụ linh khí liền khiến tinh thần càng trở nên cường đại, hầu như không cần nghỉ ngơi cơ thể lúc nào cũng không bị mệt mỏi.

Sáng sớm hôm sau, sau khi dùng xong điểm tâm nha hoàn mang đến, mẫu thân của nàng liền tiến vào.

Ở phía sau Tần Lạc Mai, là một nam hài toàn thân y phục lam sắc, bộ dáng anh tuấn bất phàm, cơ hồ giống đến phụ thân của nàng bảy đến tám phần. Thời điểm nhìn thấy nàng, con ngươi không có nửa điểm vui mừng mà chỉ có nồng đậm vẻ chán ghét cùng khinh miệt.

Nguyệt Hi không bỏ sót ánh mắt của hắn, trong lòng thầm thở dài, tên nhóc này thật có chút phiền toái.

Hắn cùng nàng là một cặp song sinh, chỉ vì nàng ra trước hắn một khắc, hắn liền không cam lòng cứ như thế có nhiều ra một vị tỷ tỷ.

Nhưng nàng biết tâm tình hắn không xấu, chỉ là mẫu thân cùng phụ thân ngày thường chiều hư hắn nên mới sinh ra tính tình kiêu căng khó bảo.

Tần Lạc Mai nhìn đến nữ nhi rốt cuộc tỉnh lại, sắc mặt còn hồng hào hơn trước, vui vẻ giữ chặt tay nàng, thập phần thân thiết nhìn nàng nói: “Cơ thể còn chỗ nào không ổn thì cho nương biết, để nương sai người đi nấu một nồi thuốc.”

Nói xong, mẫu thân liền trừng mắt nhìn nam hài phía sau: “Tên nhóc chết tiệt này, ngươi còn đứng đấy, thật vất vả mới tìm thấy tỷ tỷ, ngươi còn không mau mở miệng.”

Trong lời nói ẩn ẩn một tia tức giận, Tần Lạc Mai không vui hung hăng hướng mắt trừng hắn.

Quả nhiên lời mẫu thân đại nhân vừa ra, Phượng Kình nào dám không nghe cuối cùng cũng đành bất lực tiến gần phía nàng, lạnh nhạt phun ra một câu.

“Tỷ tỷ ngươi khỏe là tốt rồi.”

Chương 17: Thái tử tư hàn liệt

Lời nói vừa ra, Phượng Kình sắc mặt liền trở nên xám xịt, hắn thật sự chán ghét tỷ tỷ của mình, không phải nàng là phế vật, là nỗi ô nhục của Phượng gia mà hắn chán ghét là tính tình mềm yếu của nàng, tùy tiện một câu cũng đem nàng hù dọa đã vậy lại còn chết mê chết mệt với cái tên thái tử kia, thường ngày lại không thèm để ý tới hắn.

Càng nghĩ đáy mặt càng hiện rõ vẻ buồn bực.

Phượng Nguyệt Hi cười nhạt, xem ra quan hệ giữa hai người vô cùng không hòa hợp nếu không hắn cũng không cần bày ra gương mặt ghét bỏ nàng.

Phượng Nguyệt Hi khẽ gật đầu xem như nghe được lời đệ đệ nói.

Thấy tỷ tỷ thường ngày nhìn thấy mình còn không phải như chuột thấy mèo nay vậy mà lại dám nhìn mình, sắc mặt bình tĩnh lạnh nhạt đáp trả, không khỏi làm trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc.

Là do hắn tưởng tượng sao? Mất tích có vài ngày mà tỷ tỷ dường như trở nên xa lạ như vậy.

Nhưng xem đi xem lại tuy cảm thấy có chút khác thường nhưng hắn vẫn không thể nhận ra điểm khác lạ trong đó.

Mẫu thân Tần Lạc Mai tựa như nhớ đến cái gì, nàng chau mày khẽ nói.

“Đúng rồi, thái tử đến người vẫn còn đang nói chuyện với phụ thân con. Vừa rồi nương mải nói chuyện mà quên mất, bây giờ nhớ ra con đừng để người chờ lâu.”

Thái tử?

Là vị hôn thê tiện nghi của nàng sao? Nghe đồn hắn là đệ nhất thiên tài của Nguyệt quốc chỉ sợ so với phụ thân nàng cũng không kém bao nhiêu. Hơn nữa còn là một mỹ nam tử, người như hắn sẽ thật sự quan tâm đến một phế vật như nàng sao? Chỉ sợ tránh còn không kịp ai sẽ tình nguyện dây dưa cùng nàng.

Nguyệt Hi đối với mẫu thân mỉm cười, sau đó nhờ nha hoàn thay một bộ y phục đơn giản, không hề nghĩ nhiều, xoay người cúi đầu với mẫu thân rồi chậm rãi ra khỏi phòng.

Lần này Phượng Kình triệt để chấn kinh, tỷ tỷ của hắn trúng tà rồi sao?Nghe đến thái tử điện hạ đến bái phỏng mà mặt mũi cũng không đổi sắc, cái này… chẳng lẽ mất tích vài ngày tỷ tỷ của hắn thần trí cuối cùng cũng được đả thông rồi.

Phượng Kình thần sắc tràn ngập kinh hỉ, xem ra tỷ tỷ của hắn cuối cùng cũng biết thưởng thức, nàng hẳn biết mình có một đệ đệ anh tuấn tiêu sái nên mới không cần đến tên cặn bã nam kia.

May mắn Tư Hàn Liệt không biết suy nghĩ của hắn nếu không chỉ sợ đều bị hắn khí đến thổ huyết.



Trong đại sảnh, Phượng Thiên ngồi ngay ngắn, thưởng thức trà trên tay, mang theo một tia nhàn nhã.

Bên cạnh ông còn có một già một trẻ, thiếu niên kia ước chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, mặt mày anh tuấn, dáng vẻ bất phàm, một thân trường bào màu trắng đen vừa vặn thân thể hắn, giống như một thanh kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ có thể chớp mắt lấy mạng người.

Đứng sau lưng thiếu niên là một lão giả, trái ngược với vẻ bình tĩnh của thiếu niên, sắc mặt lão giả kia lại tái mét, trong mắt hàm chứa lửa giận nhưng vẫn không dám làm ra hành động quá phận.
“Phượng tướng quân, thái tử nhà ta đã chờ ở đây rất lâu, không biết rốt cuộc thì khi nào thiên kim của quý phủ mới ra tới đây?” Lão giả tuy mất kiên nhẫn nhưng vẫn không dám to tiếng trước mặt Phượng Thiên, dù sao tướng quân của một nước cũng không phải dạng người như hắn có thể trêu chọc.

Phượng Thiên không vội, khẽ nhâm nhi một ngụm nước trà, dáng vẻ sảng khoái, nhìn lướt qua lão giả cười nhạt.

“Ngươi đây là đang chất vấn ta sao?”

Lão giả nghe vậy, lập tức trở nên khẩn trương, không ngừng xua xua tay liên miệng giải thích: “Nào có, nào có ta chỉ quá lo lắng cho tiểu thư mà thôi.”

“Ồ, vậy sao.” Dung nhan anh tuấn của Phượng Thiên khẽ giãn ra dường như đối với câu trả lời thập phần vừa ý.

Nhưng không chỉ lão giả mất kiên nhẫn, đến ngay Tư Hàn Liệt cũng có đôi chút không chịu nổi.

Nếu không phải Phượng Nguyệt Hi có một phụ thân cùng gia gia cường đại thì hắn cần gì phải mặt dày đến đây vấn an nàng. Chỉ bằng phế vật như nàng còn tưởng rằng hắn thật sự thích nàng sao? Đã không có thiên phú thì thôi tại sao đến ngay cả dung mạo cũng khiến hắn nhìn vào liền cảm thấy buồn nôn, phải thật lâu sau mới có thể nhìn đến nữ nhân khác.

Tư Hàn Liệt trong lòng nổi lên sóng ngầm cuồn cuộn nhưng ngoài mặt vẫn phải đối với vị nhạc phụ đại nhân này bày ra sắc mặt tốt.

Dù sao hắn có thể bước đến vị trí thái tử tất cả đều không phải do một thân tài trí của bản thân mà chỉ đơn giản là hắn may mắn được đích nữ Phượng gia để ý, phụ hoàng thấy vậy liền lập tức sắc phong cho hắn ngôi vị thái tử. Vì chính hơn ai hết phụ hoàng biết rõ sự quan trọng của Phượng gia.

Nếu đã không thể tiêu diệt thì ắt hẳn phải lôi kéo quan hệ của hai bên, cũng vì có một hậu thuẫn cứng rắn như Phượng gia phụ hoàng mới yên tâm lập hắn làm thái tử, có đích nữ Phượng gia trong tay chắc chắn bên phía Phượng gia sẽ không dám làm ra hành động quá phận.

Đúng lúc này, một bóng người chậm rãi đi đến.

Thiếu nữ toàn thân bạch y, ánh mắt nhàn nhạt hướng về Tư Hàn Liệt rồi sau đó đi thẳng đến phía Phượng Thiên.

Chương 18: Thực hiện hôn ước

Vừa nhìn nam tử nhàn nhã ngồi uống trà, Phượng Nguyệt Hi không khỏi âm thầm cảm thấy bội phục. Đối mặt với thái tử một nước mà vẫn có thể bày ra dáng vẻ tùy hứng xem như phụ thân nàng cũng thật lợi hại.

Nhìn thấy nàng Phượng Thiên khẽ đặt tách trà xuống, vẫy tay ra hiệu nàng ngồi xuống bên cạnh mình.

Tư Hàn Liệt hàng lông mày sắc bén khẽ nhíu lại, trong lòng cảm thấy buồn bực, thường ngày thấy mình nàng không phải chỉ hận không thể mặt dày dán vào mình sao? Tại sao hôm nay lại có thể bình tĩnh như vậy? Chẳng lẽ chỉ qua một đêm nàng liền biến thành con người khác rồi.

Nhưng rất nhanh Tư Hàn Liệt lấy lại tinh thần, trong lòng âm thầm cười lạnh.

Nàng đây là muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt.

Nghĩ rằng ta sẽ vì thế mà quan tâm đến nàng sao?

Nếu không phải khuôn mặt xấu xí kia được che lại chỉ sợ hắn cũng sớm không nhịn được liền ói, nàng làm vậy chỉ để hắn càng thêm chán ghét mà thôi.

Hừ! Nữ nhân ngu xuẩn nếu đã muốn chơi để ta xem nàng có thể bày ra bộ dạng này đến bao giờ.

Khóe miệng mang theo ý cười, Tư Hàn Liệt từ trong áo bào lấy ra một hộp ngọc, hộp ngọc mở ra một mùi thơm của thảo dược lan tỏa khắp căn phòng.

Nhìn đến đan dược trên tay hắn, Phượng Thiên gương mặt cũng không khỏi đổi sắc.

"Đây là hồi xuân đan?"

Tư Hàn Liệt nhìn đến sắc mặt của Phượng Thiên, khóe mắt hơi lộ vẻ đắc ý.

“Không sai, đây chính là đan dược trị thương nhị giai cao cấp chính tay Liễu Vân đại sư luyện thành.”

Đan dược được chia thành chín cấp độ, từ nhất giai đến cửu giai trong đó mỗi giai lại chia thành ba giai nhỏ, đan dược sơ cấp, trung cấp và cao cấp.

Phải biết con đường trở thành đan dược sư có bao nhiêu khó khăn, trong triệu người chưa chắc đã xuất hiện một người có thiên phú luyện đan.Bởi vậy người có thể luyện chế thành công đan dược nhất giai liền có thể coi là Luyện Đan sư, đừng nói đến đan dược sư có thể luyện ra đan dược nhị giai hơn nữa lại còn là đan dược nhị giai cao cấp thì có thể thấy địa vị tại Nguyệt quốc cao đến nhường nào.

Nhưng người luyện chế đan dược hiển nhiên không phải Luyện Đan sư nhị phẩm mà người luyện chế chính là Liễu Vân đại sư – Luyện Đan sư tam phẩm, người đứng đầu trong Đan Dược các, không ai biết xuất thân của hắn chỉ biết đan chủ của Đan Dược các là một nam tử mới hơn hai mươi tuổi nhưng lại có một thân luyện đan siêu phàm. Đến ngay hoàng đế Tư Dạ Minh cũng phải nể mặt cấp cho hắn ba phần mặt mũi.

Chỉ cần là người tu luyện có ai là không cần đến đan dược, vì vậy số lượng đan dược tiêu thụ không hề nhỏ huống hồ là một thân hoàng quyền nếu để đan chủ của Đan Dược các nổi giận đến lúc đó người ta không muốn bán đan cho mình thì phải biết đi đâu mà tìm đây.

Phượng Thiên lắc đầu, thở dài một hơi.

Xem ra thái tử đối với Nguyệt Nhi không phải là không hề có tình cảm nếu không hắn cũng không cần phải vì Nguyệt Nhi mà cam chịu xuất ra một viên hồi xuân đan.

“Nguyệt Hi thái tử có lòng tốt, đan dược này trước mắt con cứ thu lấy đi.”

Phượng Nguyệt Hi tuy không biết đan dược hắn đưa đến có bao nhiêu trân quý nhưng nhìn sắc mặt phụ thân hiển nhiên không phải vật tầm thường nếu không cường giả như phụ thân cũng không cần bày ra bộ dáng kinh ngạc như vậy.

Nàng khẽ gật đầu, không chút do dự tiếp lấy đan dược trên tay hắn, dù sao đồ người ta cho miễn phí trừ khi nàng có bệnh mới không cần.Nhìn động tác dứt khoát của nàng, dường như sợ hắn đổi ý, Tư Hàn Liệt khóe miệng không ngừng co rút.

Nói không lỡ thì chỉ có là giả, một viên đan dược nhị giai cao cấp đừng nói dùng để chữa bệnh cho dù đối phương có chịu qua bao nhiêu vết thương chỉ cần không đến mức quá nghiêm trọng thì cũng có thể giữ cho mình nửa cái mạng.

Báu vật như vậy trên tay hắn cũng không có nhiều, xuất ra một viên đã khiến tâm hắn đau như cắt.

Nhưng rất nhanh hắn liền trở nên bình thản.

Một viên đan dược có thể đổi lấy sự tán thành của Phượng tướng quân như vậy cũng không tính là thua thiệt.

Lão giả thấy Phượng Thiên sắc mặt hòa hoãn, lập tức tiến lên một bước đối với Phượng Thiên nói: “Hôm nay ta cùng thái tử đến đây không chỉ muốn nhìn xem bệnh tình của tiểu thư quý phủ mà còn đến đây muốn lập tam tiểu thư trở thành thái tử phi.”

Nói xong, Tư Hàn Liệt còn không quên hướng ánh mắt cao ngạo về phía Phượng Nguyệt Hi dường như mình vừa cho nàng một vật hết sức quý giá.

Phượng Nguyệt Hi nhìn hắn, ánh mắt hơi lộ một tia khó hiểu.

Tên này có bệnh hay sao? Tại sao nhìn nàng chăm chú đến vậy, trợn mắt lớn như thế chẳng lẽ thật là có bệnh khó nói.

Tư Hàn Liệt đợi chờ phản ứng của nàng, tưởng chừng nàng sớm không nhịn được cao hứng mà xé nát bộ dạng lạnh nhạt của mình nhưng ai ngờ nàng lại bày ra bộ dáng bình thản. Hơn nữa thông qua đôi mắt kia hắn còn mơ hồ nhìn thấy vẻ chán ghét của nàng.

Chẳng lẽ sức quyến rũ của ta thật sự rớt đến thảm hại rồi, ngay cả một phế vật cũng cảm thấy ghét bỏ mình.

Phượng Thiên nhíu mày, gương mặt anh tuấn nhìn về phía lão giả.

“Sớm như vậy sao? Nguyệt Nhi nhà ta cũng vừa tròn mười bốn tuổi thôi.”

Chương 19: Giải trừ hôn ước

Phượng Thiên vừa dứt lời, còn không quên đem ánh mắt hướng về phía Phượng Nguyệt Hi.

Nữ nhi vừa tròn mười bốn, từ nhỏ đã được nuông chiều, lần này thật sự phải xa nhà đi đến hoàng cung lạnh lẽo ông thật có chút không cam lòng. Nhưng nghĩ đến Nguyệt Nhi yêu thích thái tử trong lòng của ông mới được thả lỏng đi vài phần. Hơn nữa lần này là thái tử đích thân đến đây cầu thân chắc hẳn nha đầu sẽ cao hứng mà đồng ý.

Tư Hàn Liệt cũng không nghĩ nhiều như vậy, hiển nhiên hắn đã sớm xem nàng là nữ nhân của mình.

Lão giả cẩn thận lấy ra một chiếc hòm gỗ, từ trong cầm lên ngọc bội trắng noãn đưa cho Phượng Nguyệt Hi.

Nàng thản nhiên nhìn qua một cái, sau đó năm ngón tay mảnh khảnh tiếp nhận ngọc bội.

Ngọc bội được điêu khắc tỉ mỉ, được người chế tạo thành một con phượng hoàng, vừa nhìn qua đã thấy giá trị liên thành.

Nàng lật xem mặt kia của ngọc bội, phía trên rõ ràng khắc một chữ ‘Phi’.

Phượng Nguyệt Hi nhướng lông mày suy nghĩ, ngọc bội quý giá như vậy trên mặt còn tỉ mỉ khắc một chữ ‘Phi’ vừa nhìn qua nàng đã có thể đoán được thân phận của chủ nhân ngọc bội. Cho nên, đây chính là ngọc bội mà Tư Hàn Liệt cẩn thận chế tác cho nàng, cũng là ngọc bội tượng trưng cho vị trí thái tử phi.

“Thế nào, nàng có vừa ý ngọc bội này không?”

Âm thanh của Tư Hàn Liệt đột nhiên vang lên cắt đứt suy nghĩ của nàng.

Phượng Nguyệt Hi ngẩng đầu, bình tĩnh đối diện với nam tử trước mặt, bất chợt không ai có thể đoán ra hành động tiếp theo của nàng.

Dung mạo bất phạm, nam tử tuấn mỹ như vậy rất hiếm gặp, quả nhiên danh hiệu đệ nhất mỹ nam Nguyệt quốc cũng không phải lời đồn.

Nếu không thấy một tia khinh thường cho đáy mắt, có lẽ một phế vật như nàng đã sớm đồng ý gả cho hắn.

Nhưng nàng đã không phải Phượng Nguyệt Hi trước kia, không còn là phế vật có thể mặc người khi dễ mà nàng bây giờ đã có thể tu luyện có tư cách trở thành cường giả, lúc này đối với một nam nhân chán ghét mình như vậy tất nhiên nàng cũng không để vào trong lòng.

Thấy Phượng Nguyệt Hi sắc mặt vẫn lạnh nhạt, Tư Hàn Liệt không khỏi thất thần, lẽ nào nàng ấy thật sự đối với mình không còn hứng thú sao?

Không để hắn suy nghĩ lâu, hành động tiếp theo của nàng liền làm hắn tái mặt.Phượng Nguyệt Hi chậm rãi đưa lại ngọc bội cho phụ thân, nàng lắc đầu tỏ ý hôn sự này nàng không muốn nhận.

Hành động bất ngờ của nữ nhi không khỏi làm cho Phượng Thiên kinh ngạc.

“Nguyệt Nhi con muốn hủy hôn ước sao?” Nữ nhi của ông chẳng lẽ bị trúng tà rồi.

“Chuyện này…”

Sự việc thay đổi quá nhanh khiến cho Tư Hàn Liệt không kịp phản ứng.

Nàng vậy mà muốn hủy bỏ hôn ước?

Càng nghĩ trong lòng càng dâng lên cảm giác lo sợ.

Phải biết hắn có thể ngồi lên ngôi vị thái tử không phải do tài trí của mình hay một thân thiên phú nhất đẳng, nếu so với những vị đại ca khác ngoại trừ có một túi da tốt còn đâu những người bọn họ đều hơn hắn về mọi mặt.

Đặc biệt tam ca cùng nhị ca nếu so với hai người họ hắn đều cảm thấy hổ thẹn. Chỉ dựa vào bản thân mình hắn làm sao có thể đối đầu với hai người bọn họ.May mắn Tư Hàn Liệt được đích nữ Phượng gia coi trọng, có một gốc cây cổ thụ như Phượng gia cho dù hoàng đế cũng phải kính sợ.

Trong hoàng cung, để ngồi lên ngôi vị thái tử không chỉ cần đến thiên tư hơn người mà còn đặc biệt coi trọng hậu thuẫn phía sau lưng mình, có một nhà vợ cứng rắn như Phượng gia ngôi vị thái tử này ngoài hắn ra thật sự không hề có ai thích hợp hơn.

Nhưng lúc này Phượng Nguyệt Hi lại muốn hủy hôn ước thật là đem hắn dọa đến kinh sợ.

“Nguyệt Nhi, con nói cái gì vậy! Vài ngày trước còn chẳng phải sống chết muốn gả cho thái tử, đến lời của phụ thân cũng không nghe, bây giờ lại không muốn gả cho hắn.”

Phượng Thiên làm bộ trách mắng nhưng trong lời nói lại giấu không nổi một tia vui mừng.

“Thật sự không muốn thành thân?”

Phượng Nguyệt Hi nghe vậy cong cong khóe môi, khẽ gật đầu.

“Nếu đã không muốn thì hôn ước này coi như hủy bỏ đi, ngày mai phụ thân sẽ vào cung một chuyến.”

Sắc mặt Tư Hàn Liệt rất khó coi, gắt gao nắm chặt tay, nếu không phải e sợ Phượng Thiên hắn nhất định sẽ xông lên xé nát gương mặt giả dối của Phượng Nguyệt Hi.

“Khoan đã! Nguyệt Hi, ta đã làm điều gì mà khiến đột nhiên nàng quyết định như vậy? Nàng nói đi nhất định ta sẽ sửa.”

Phượng Thiên dường như mất kiên nhẫn, trên người không ngừng tỏa ra hàn khí, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tư Hàn Liệt, lạnh giọng nói: “Thái tử, lễ thành hôn cứ nghe theo ý của tiểu nữ mà hủy bỏ đi.”

Một câu nói vừa đi ra, Phượng Nguyệt Hi gắt gao nhíu chặt mày.

Quả nhiên cường giả chính là tùy hứng, đến ngay thái tử điện hạ phụ thân cũng khinh thường không để vào mắt.

Xem ra nàng phải thật nhanh chóng tu luyện mới được, sớm muộn danh hiệu phế vật cũng phải chính tay nàng gỡ bỏ.

Chương 20: Không hối hận

Tư Hàn Liệt bị lời nói của Phượng Thiên dọa đến sắc mặt tái nhợt, hắn biết mình trước mặt Phượng tướng quân liền không có tư cách để nổi giận, đến ngay phụ hoàng cũng phải nể mặt ông ta người như hắn làm sao có thể trêu chọc vị tôn thần này.

Hướng mắt về phía Phượng Nguyệt Hi, đáy mắt giấu không được một tia lửa giận.

Hừ! Để ta xem ngươi có thể giả bộ đến bao giờ.

Tư Hàn Liệt nghiến răng nghiến lợi: “Đã vậy ta cũng không làm phiền quý phủ.”

Nói xong hắn liền phất vạt áo, cùng lão giả xoay người đi thẳng ra cửa lớn đại sảnh. Lúc đến ngoài còn không quên đưa lưng về phía Phượng Thiên hung hăng ném lại một câu: “Mong rằng Phượng tướng quân sau này sẽ không vì quyết định của mình mà hối hận.”

“Đa tạ thái tử nhắc nhớ, Phượng Thiên ta nhất định sẽ không hối hận.”

Còn tưởng rằng mình có bản lĩnh sao? Nếu không phải Nguyệt Nhi xem trọng hắn ta ông sẽ để cho một người như Tư Hàn Liệt có thể dấy lên quan hệ cùng Phượng gia sao? Người xứng với nữ nhi của ông ít nhất cũng phải là nhị hoàng tử.

Phượng Nguyệt Hi nhìn mặt bàn xuất hiện vết rạn nhỏ, hiển nhiên phụ thân tức giận không nhẹ.

Phượng tướng quân đâu phải là người mà một tiểu tử cũng có thể cao ngạo lên mặt.

Phượng Nguyệt Hi khẽ lắc đầu, cánh tay đặt lên bả vai của Phượng Thiên.

“Nguyệt Nhi…” Biết nữ nhi quan tâm đến mình, lửa giận vừa nổi lên liền bị dập tắt.

“Việc này con đừng lo lắng, tên tiểu nhân kia cũng không xứng với nữ nhi của ta. Để ngày mai phụ thân sẽ nói với bệ hạ một câu, hôn sự này xem như hủy bỏ về sau con có thể tự lựa chọn hôn phu của mình.”

Phượng Nguyệt Hi nghe vậy, khóe miệng không khỏi co rút, ta vẫn còn nhỏ tuổi phụ thân cần gì phải gấp gáp như vậy.

Nàng lắc đầu, vừa muốn mở miệng thì liền nhớ ra cơ thể này không thể nói chuyện.

Phượng Thiên nhìn nữ nhi, thấy Phượng Nguyệt Hi lắc đầu còn tưởng nàng không muốn gả đi, gương mặt anh tuấn giãn lỏng, cười sảng khoái.“Haha, xem ra Nguyệt nhi của ta thật là không nỡ xa nhà, không muốn gả đi cũng được dù sao Phượng Thiên ta cũng không phải người không nuôi nổi nữ nhi của mình.”

Nói đến đây Phượng Thiên thần sắc đột nhiên trầm xuống, trong lòng có chút mất mát.

Phượng Nguyệt Hi không thể tu luyện vẫn luôn là nỗi đau trong lòng ông, nếu có thể tu luyện giống như người bình thường, dù cho thiên phú không cao, ông cũng không có tiếc nuối.

Phụ thân…

Có lẽ nàng nên cảm ơn cha nuôi kiếp trước mới phải, nhờ ông ta mà nàng mới có thể may mắn xuyên vào đích nữ nhà họ Phượng, cũng vì vậy mới có thể gặp được mẫu thân cùng phụ thân, có hai người bọn họ xem như kiếp trước nàng đã được bù đắp.

Chỉ là Phượng Nguyệt Hi sao có thể không hiểu tâm tư của Phượng Thiên, nhưng trước mắt nàng không thể cho mọi người biết mình có thể tu luyện.

Còn chưa biết được người muốn ám hại mình, lỡ như chuyện nàng có thể tu luyện lại còn sở hữu hỗn độn thể bị lan truyền thì không biết hậu quả sẽ lớn tới nhường nào. Trước khi chưa đủ cường đại tốt nhất vẫn nên giữ kín chuyện này thì tốt hơn.

Hơn nữa tuy thể chất hỗn độn thể rất ít người có thể nhận biết nhưng lỡ như bị phát hiện thì quả thật đáng sợ, lúc đấy trong mắt đám người tu giả nàng thật giống với linh bảo, có khác chỉ là nàng biết di động mà thôi."Đã không còn việc gì thì con về phòng đi, tuy bệnh tình đã tiến triển nhưng tốt nhất vẫn nên nghỉ ngơi... ta còn chút việc cần phải giải quyết."

Nói xong Phượng Thiên dứng dậy chậm rãi bước ra đại phủ.

Phượng Nguyệt Hi trở về khuê phòng, nàng chăm chú ngắm nhìn hắc sắc giới chỉ ở trên ngón tay, dường như cùng với da thịt của nàng hòa thành một, cho dù dùng cách nào cũng không thể tháo bỏ.

"Tỷ, tỷ có ở trong đó không? Mau mở cửa cho ta."

Thanh âm đột nhiên vang lên cắt đứt suy nghĩ của nàng, mặc kệ tiểu tử bên ngoài Phượng Nguyệt Hi thần sắc lạnh nhạt giả bộ không nghe thấy.

Nửa ngày sau dường như cảm thấy chán nản, âm thanh bên ngoài cũng ngừng trệ tưởng chừng tiểu tử này đã sớm mất kiên nhẫn rời đi thì đột nhiên thanh âm lần nữa vang lên.

"Tỷ ta biết tỷ ở bên trong, mau mở cửa cứu ta, đệ đệ của ngươi sắp mất mạng rồi."

Nghe vậy, Phượng Nguyệt Hi gắt gao nhíu chặt mày, thần sắc mệt mỏi, đối với tên này cũng thật hết cách bèn đứng dậy mở cửa cho hắn.

Vừa thấy cánh cửa hé ra, Phượng Kình lập tức cười rộ lên, không để Phượng Nguyệt Hi đổi ý đã nhanh chóng chui vào bên trong còn không quên đóng chặt cửa. Ánh mắt đảo quanh một vòng, sau đó mới yên tâm ngồi xuống.

Nhìn bộ dáng của hắn, Phượng Nguyệt Hi khóe miệng không tự chủ giương lên.

Cái này… không phải lại cùng đám mặt hoa da phấn trong kinh thành đi dạo kỹ viện rồi để phụ thân biết được đi.

Nhận thấy ánh mắt khác lạ của Phượng Nguyệt Hi, Phượng Kình có chút chột dạ, gương mặt tái nhợt khó khăn mở miệng.

"Tỷ, đừng nhìn ta như vậy… ta chỉ nhớ ngươi nên mới đến thăm ngươi thôi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau