TUYỆT SẮC ĐAN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt sắc đan tôn - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Nam nhân phúc hắc

Vừa dứt lời, Nguyệt Hi vươn đầu ngón tay về phía trước, Mộ Thất Tử hiểu ý liền sảng khoái giơ bàn tay đưa cho nàng.

Lòng bàn tay lần nữa truyền đến cảm giác ngưa ngứa, dần dần di chuyển lên khắp cơ thể khiến hắn không nhịn được mà cảm thấy một hồi thư sướng.

Ngón tay tinh xảo không nhanh không chậm hướng lòng bàn tay của hắn viết lên hai chữ ‘thù lao’.

“Ngươi muốn thù lao gì?” Mộ Thất Tử giật mình, lập tức cười khổ, nha đầu này cũng quá tính toán đi.

Nguyệt Hi mím môi, nàng vươn ngón tay thon dài ra đếm.

Thật lâu sau dường như cảm thấy hài lòng, nàng liền nâng lên hai ngón.

“Hai vạn?” Mộ Thất Tử thấy vậy, môi mỏng khẽ mấp.

Nguyệt Hi lắc đầu.

“Hai ngàn?” Hắn tiếp tục ra giá.

Nguyệt Hi nghe vậy lập tức quýnh lên, tại sao lại xuống giá vậy có người làm ăn nào trả giá như hắn không.

Sợ hắn không hiểu ý, nàng tiếp tục vươn lên hai ngón tay, thần sắc nghiêm trang hệt như đứa trẻ muốn phát biểu xây dựng bài.

Mộ Thất Tử khóe miệng khẽ nâng lên.

“Nha đầu người chắc chắn?” Hắn dừng lại, từ trong vạt áo lấy ra hai mươi lượng.

Nhìn hắn thật sự muốn đưa mình hai mươi lượng, Nguyệt Hi gấp đến phát khóc.

“Đầu năm làm việc thiện không dễ dàng, ngươi lại nhất quyết muốn hai lượng, vừa hay trong túi ta còn hai mươi lượng ngươi cầm lấy đi.”

Nguyệt Hi chết lặng, đối với nam nhân vô sỉ như vậy nàng thật hết thuốc chữa.

Nàng muốn là hai mươi vạn a!

Hai mươi vạn! Tại sao rơi xuống miệng hắn lại thành hai lượng rồi!Mộ Thất Tử nghĩ nàng chê nhiều, khóe môi không khỏi nâng lên: “Nha đầu ngốc, ta cho ngươi hai mươi lượng ngươi lại nhất quyết chỉ đòi hai, ta cũng thật hết cách a.”

Hắn vừa dứt lời, chớp mắt lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai thu lại mười tám lượng vào trong vạt áo, còn hai lượng thoải mái đưa cho nàng.

Cầm chắc hai lượng trong tay Nguyệt Hi thật xúc động muốn ném chết người.

Hắn đây là không tôn trọng người câm sao! Hơn nữa đưa nàng hai lượng là muốn đuổi ăn mày sao!

Nguyệt Hi nghĩ vậy, bàn tay nhỏ nhắn lập tức hướng về hắn đáp trả hai lượng, sau đó dứt khoát xoay người rời đi.

Mộ Thất Tử bật cười, còn tưởng là tiểu bạch thỏ ai ngờ lại là một dã miêu. Tính cách này cũng thật nóng nảy, may mắn hắn tránh kịp nếu không khuôn mặt này lại nhiều thêm vài vết tích rồi.

“Nha đầu, ta tên Mộ Thất Tử.”

Nhìn bóng dáng nho nhỏ càng ngày càng xa, cơ thể nhỏ bé đáng thương, lại lộ ra tính cách quật cường. Nghĩ đến dáng vẻ ủy khuất không thể nói của nàng, nụ cười trên môi càng lộ rõ.

Nguyệt Hi lúc này chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, mặc kệ hắn có gọi thiên lão tử nàng cũng không để tâm.

Nhưng càng nghĩ nàng càng cảm thấy bực bội, ai có thể ngờ đến nam tử tưởng chừng lạnh lùng như băng lại có một mặt phúc hắc, vô sỉ đến đáng ghét như vậy.Chỉ mong lần sau không gặp lại hắn, nếu không nàng không nhịn được mà xông lên cho hắn một dao mất...

Màn đêm buông xuống, hàn khí trên trời bắt đầu lan tỏa, bóng dáng thiếu nữ từ trong màn đêm đi ra, dáng người đơn bạc, quần áo vừa cũ vừa rách nát, thân hình cô độc đón từng cơn gió lạnh phiêu đãng trong không gian, càng hiện lên vẻ tịch mịch.

Nàng đi về khu nhà lớn trước mặt.

Người tới không ai khác chính là Nguyệt Hi.

Dọc theo con sông, nàng mất đến nửa ngày đi bộ về Phượng gia.

Cốc, cốc…

Nguyệt Hi gõ cửa lớn của Phượng gia, thật lâu chưa ăn gì bụng nàng kêu lên ùng ục vì đói.

“A! Tam tuổi thư về rồi! Phu nhân, tướng quân tam tiểu thư ở ngoài này…” Thanh âm cất cao có vẻ sắc nhọn mà hoảng sợ. Ngọn lửa đèn lồng lung lay trước mặt hướng nàng đi tới.

Vô số tiếng bước chân bối rối theo bốn phương tám hướng chạy vội tới, vội vã kéo nhau.

"Nguyệt nhi! Nguyệt nhi mấy ngày con đi đâu vậy? Có biết mẫu thân tìm con cực khổ lắm không?" Một thanh âm cực kỳ dễ nghe đột nhiên ở bên tai nàng vang lên, trong thanh âm người tới mang theo bối rối lo lắng, sau đó nàng bị ôm vào một lồng ngực ấm áp, bàn tay run run xoa nhẹ trán của nàng.

Cảm giác vòng tay ấm áp, nhất thời khiến nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn đến y phục màu trắng sớm đã bị vấy đỏ, Tần Lạc Mai kém chút liền ngất đi: "Mau! Đi nói cho lão gia, nói đã tìm thấy Nguyệt nhi...Tiểu thư bị trọng thương, gọi người lập tức đi tìm đại phu đến! Nhanh lên..."

"Vâng!"

Đám hạ nhân cung kính lên tiếng trả lời, sau đó gấp gáp chạy ra ngoài mời đại phu.

“Nguyệt nhi, mẫu thân nghĩ rằng sẽ không còn thấy con… Đứa trẻ này đi đâu mà lại phải chịu nhiều ủy khuất như vậy…” Thanh âm dễ nghe gắt gao ôm chặt nàng, cúi đầu bên tai nàng thở dài thấp nức nở.

Vết máu trên người nàng có vẻ kinh sợ nhưng thật ra cũng chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, đa phần đều do máu của yêu thú để lại. Hơn nữa nàng trải qua một qua trình thoát thai hoàn cốt cơ hồ những vết thương trên người đã sớm được chữa khỏi.

Nguyệt Hi vừa muốn mở miệng trấn an mẫu thân thì chợt nhớ ra, yết hầu khẽ cử động, cuối cùng chỉ còn cách nhẹ nhàng vỗ lên bờ vai của nàng.

Chương 7: Cực phẩm phu thê

Nguyệt Hi chăm chú nhìn nàng.

Mẫu thân của cơ thể này thoạt nhìn bất quá ba mươi tuổi, khuôn mặt tú lệ, ngũ quan tinh xảo, trên người mặc một kiện nguyệt sắc, quần lụa mỏng, y phục thập phần thanh nhã, đặc biệt đôi mắt hạnh to tròn, lúc này vì lo lắng cho nàng mà hiện lên một tầng sương mỏng càng thêm vài phần kiều mỵ.

Nhìn mẫu thân xinh đẹp trước mặt làm nàng cũng không khỏi đố kỵ với phụ thân tiện nghi của mình.

Mỹ nhân nũng nịu, động lòng người như vậy chắc hẳn rất được nam nhân yêu thích, họ chỉ hận không thể ôm vào lòng mà trao hết châu báu trên đời chỉ để đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân.

Cũng là bộ dáng này khiến nàng kiếp trước phải chịu không biết bao nhiêu khổ cực.

“Tướng quân, đã tìm thấy tam tiểu thư.”

Vừa dứt lời, người đến là một nam tử trung niên, cho dù đã có tuổi tác nhưng vẫn có thể nhận ra đây là một nam tử cực kì tuấn mỹ, mày kiếm được đẽo gọt gọn gàng trên đôi mắt sâu thẩm, mũi cao thẳng, đuôi mắt có vài phần càn rỡ không hề che giấu vẻ ngang ngược, do nhiều năm chinh chiến ở sa trường trên cơ thể không thể che giấu được sát khí, cả người cao lớn như tu la bước ra từ địa ngục.

Nam nhân tuấn mỹ như vậy không ai khác chính là gia chủ phượng gia – Phượng Thiên, cũng là phụ thân tiện nghi của nàng.

Chỉ là không ngờ đến, mẫu thân cùng phụ thân, một là đệ nhất mỹ nhân, người còn lại là đệ nhất mỹ nam, cả hai kết hợp lại có thể sinh ra một cực phẩm như nàng cũng thật tài hoa… không xinh đẹp thì thôi đi ít nhất cũng phải ưa nhìn nhưng thiên đạo giễu cợt vậy mà lại có thể sinh ra một xú nữ.

Chuyện này có khác gì quất bay toàn bộ mặt mũi của Phượng gia, chỉ sợ trà lâu nào muốn nổi tiếng cũng không thể không mang chuyện này ra bàn tán.

“Nguyệt Nhi, mấy ngày nay con đi đâu hại ta tìm con thật lâu.” Bước nhanh đến trước mặt nàng, trong ánh mắt tràn ngập quan tâm.

Bất ngờ như vậy khiến nàng không kịp phản ứng, đột nhiên toát ra một mẫu thân đã khiến nàng chết lặng lúc này lại nhảy ra một phụ thân khiến nàng có chút không tiếp thu nổi.

Phượng Thiên ngẩn ra, hơi hơi nhíu mày, Tần Lạc Mai hướng hắn thi lễ, sau đó thanh âm mềm mại cất lên tràn ngập chua xót: “Tướng công, Nguyệt nhi nếu có mệnh hệ gì thiếp thật không sống nổi mất.”Quả nhiên phụ thân anh dũng cũng khó lòng qua nổi ải mỹ nhân, vừa thấy thê tử nức nở dường như muốn khóc, Phượng Thiên đã vội vàng ôm nàng vào lòng, không ngừng dùng lời ngon ngọt dỗ dành mỹ nhân.

“Ngoan, đừng khóc… Nguyệt nhi còn ở đây nàng đừng để xấu mặt.”

Tần Lạc Mai bị hắn nói đến đỏ mặt, vội vàng thoát khỏi vòng tay của hắn, sau đó đưa Nguyệt Hi lên kiệu, cả ba người cùng nhau hồi phủ.



Nguyệt Hi nằm trên giường, đã sớm thay một bộ bạch y, vết thương trên người đã sớm hồi phục, nhưng cũng không tránh nổi mệt mỏi suốt một ngày đi bộ, vừa muốn chợp mắt thì bị cơn đói đánh bật dậy.

Không lâu sau, đại phu đến đây, hơn nữa người đến lại là ngự y nổi danh,đức cao vọng trọng nhất trong cung Tần ngự y!

Tần ngự y đứng trước mặt Nguyệt Hi, khuôn mặt hiền lành, mỉm cười vì nàng bắt mạch.
Thật lâu sau, Tần ngự y đứng dậy, vuốt râu, lắc lắc đầu.

“Vết máu trên người tiểu thư đa phần đều là máu của dã thú, còn đâu đều là những vết thương ngoài da, ngoại trừ đầu óc không được thanh tỉnh thì đều không có vấn đề gì.”

Nghe Tần ngự y nói vậy, hai người đồng thời thở phào, may mắn nữ nhi không có chuyện nếu không hai người họ cũng thật không chịu nổi đả kích này mất.

Tần ngự y viết ra một đơn thuốc, sau đó dặn dò nàng vài câu rồi xoay người rời đi.

Phụ thân cùng mẫu thân biết nàng muốn nghỉ ngơi, hơn nữa cơ thể đã bình phục lúc này mới yên tâm trở về phòng.

Rất nhanh một bàn thức ăn được bày lên, có ba món chay cùng một món mặn, Nguyệt Hi có chút đói bụng nên nhanh chóng dùng bữa.

Trong đầu còn không quên cẩn thận tìm kiếm thông tin về thế giới này.

Thế giới này có tên là Tiềm Long đại lục, lấy võ vi tôn, con người nơi đây tu luyện lấy linh khí làm chủ, người có tư chất tu luyện được gọi là võ giả. Các tầng tu luyện chia làm võ đồ, võ sĩ, võ sư, võ tông, võ vương, võ hoàng, võ đế, võ thánh, võ thần. Mỗi võ giả đều hấp thụ kim, mộc, thủy, hỏa, thổ - nguyên tố Ngũ Hành để tu luyện.

Tiềm Long đại lục còn được chia làm năm lãnh thổ, lần lượt là Đông, Tây, Nam, Bắc và trung tâm được gọi là Trung thổ. Trong đó Trung thổ rộng lớn nhất, thậm chí còn gấp trăm lần lãnh thổ của cả Đông, Tây, Nam, Bắc gộp lại. Cũng vì vậy nơi đây tập trung rất nhiều cường giả và yêu thú cường đại.

Còn Nguyệt quốc thuộc về một trong ngũ đại tam phái của Đông thổ, võ giả đạt đến tu vi võ tông đã được xem như cao thủ hàng đầu, trong đó lão gia tử và phụ thân nàng đều là võ tông đỉnh.

Thậm chí tu luyện đến cảnh giới nhất định có thể dời núi lấp biển, ngự không mà đi.

Vì vậy chỉ cần là cường giả dù đi bất kỳ đâu cũng đều được người coi trọng, tôn kính như khách quý.

Chương 8: Hắc sắc giới chỉ

Mà ngoại trừ võ giả còn có rất nhiều chức nghiệp trên Tiềm Long đại lục, Luyện Đan sư, Luyện Khí sư, Tuần Thú sư,… Mỗi chức nghiệp đối với thiên phú đều đòi hỏi cực kỳ hà khắc.

Đặc biệt Luyện Đan sư, chẳng những cần võ giả có tinh thần cường đại mà cần phải có thuộc tính hỏa, võ giả có thêm hệ mộc tư chất thiên phú luyện đan càng thêm xuất chúng hơn người.

Nhưng võ giả có song thuộc tính đã là phượng mao lân giác, đừng nói thêm người đó còn là song thuộc tính mộc hỏa chỉ sợ so với mò kim đáy biển còn khó hơn gấp trăm lần.

Hơn nữa Luyện Đan sư rất ít, Luyện Đan sư cao cấp lại càng hiếm cho nên địa vị của Luyện Đan sư đều rất cao. Vì vậy, đại bộ phận các Luyện Đan sư đều cao ngạo, rất ít người luyện đan cho người khác. Hơn nữa, những dược liệu, đan dược đều được gọi là phú quý đan, người bình thường căn bản không có tiền mua, mà một khi luyện thành đan giá tiền không phải chỉ gấp vài lần thậm chí còn đến chục lần hàng trăm lần, bởi vậy Luyện Đan sư có ai không phải người giàu nứt đổ vách…

Nguyệt Hi đột nhiên nhíu mày.

Cơ thể này toàn thân kinh mạch bế tắc, hoàn toàn là một phế vật. Thật không hiểu sao thiên phú tu luyện của phụ thân nàng cao như vậy tại sao sinh ra nàng lại có thể kém cỏi đến vậy.

Phụ thân nàng còn trẻ tuổi nhưng cảnh giới võ đạo lại không hề kém, đã đạt đến võ tông đỉnh, một trong những cường giả hàng đầu của Nguyệt quốc. Để tu luyện đến võ tông đỉnh có ai là không phải lão già hơn trăm tuổi ngay cả thiên tài như lão gia tử cũng phải mất hơn sáu mươi năm mới tu luyện tới, chính vì vậy phụ thân nàng mới gần bốn mươi tuổi có thể đạt tới võ tông đỉnh đã được xem như thiên kiêu của toàn bộ Đông thổ.

Ngay cả mẫu thân nàng, nhìn qua tưởng chừng nũng nịu, yếu ớt nhưng cũng là người đạt tới võ tông sơ giai, tuy không bằng phụ thân yêu nghiệt nhưng thiên phú như vậy cũng không kém bao nhiêu.

Nguyệt Hi siết chặt răng, có cơ hội sống tiếp nàng thế nào cam tâm vĩnh việt làm một phế vật, thà làm xấu nữ nàng cũng phải là một cường giả đỉnh thiên lập địa, còn hơn làm một bình hoa mặc kệ số phận cho người xâu xé.

Nắm chặt tay thành quyền, khoanh chân ngồi xuống, nàng dựa theo trí nhớ của nguyên chủ bắt đầu vận chuyển công pháp cơ bản.

Linh khí chậm rãi di chuyển khắp cơ thể, để nàng kinh hỉ là kinh mạch bế tắc vậy mà đã sớm được khai thông, chắc hẳn đến chín phần nhờ đến hai viên yêu đan mang đến, quá trình tuy vất vả nhưng lợi ích mang đến lại không hề nhỏ.

Nếu như trước kia linh khí vận chuyển chỉ là một chum nước thì bây giờ đã sớm trở thành một hồ nước nhỏ.

Nhưng không để nàng kinh hỉ được lâu, chớp mắt lại trở nên trầm ngâm, thời gian trôi qua linh khí nàng tích tụ đều như muối bỏ biển, càng lúc cơ thể càng trở nên bỏng rát, vài giây sau lại cảm thấy rét lạnh cứ vậy liên tục tiếp diễn.

Cơ thể không chịu được như muốn xé nát thành mảnh nhỏ, Nguyệt Hi không cam lòng, không có dấu hiệu ngừng lại mà tiếp tục điên cuồng vận chuyển công pháp.

Bờ môi đỏ mọng bị cắn đến rỉ máu, từng hạt mồ hôi hột không ngừng lấm tấm rơi xuống, chớp mắt đã thấm đẫm quần áo.“Nữ nhân xấu xí, ngươi ngại mạng mình không đủ cứng sao!”

Thanh âm rống giận đột nhiên truyền tới, Nguyệt Hi vội vàng thu hồi công pháp, đứng bật dậy.

Có người!

Ánh mắt chăm chú nhìn xung quanh căn phòng nhưng vẫn không phát hiện ra ai khác.

Chẳng lẽ do nàng tưởng tượng sao?

Do cơ thể không chịu đựng được nên mới sinh ra ảo giác sao?

Càng nghĩ càng thấy quái đản.

Lúc này chợt có động tĩnh, giọng nói ngạo mạn vang lên: “Không cần tìm, ta ở trong thức hải của ngươi.”Con ngươi xinh đẹp trợn lớn, sau đó cúi đầu, ánh mắt dừng ở tay phải… Hắc sắc giới chỉ.

Là nó sao?

Nguyệt Hi nén sợ hãi vào trong lòng.

“Nha đầu không tồi.” Bên tai lần lữa vang lên âm thanh trầm thấp.

Nguyệt Hi chết lặng, sắc mặt thập phần khó tin, vậy mà lại đọc được suy nghĩ của nàng. Nhưng rất nhanh liền bình bĩnh, chuyện nàng trùng sinh đã quá khó tin rồi thêm một chuyện nữa cũng không phải không tiếp thu được.

Chỉ là không ngờ đến, chiếc nhẫn ở kiếp trước đi theo nàng từ nhỏ lại cùng nàng xuyên qua thế giới này.

Thoáng trầm mặc một lúc, hắc sắc giới chỉ thở dài nói.

“Nha đầu ngươi thật may mắn, nếu không phải tình cờ nhỏ máu nhận chủ làm ta thức dậy thì không biết nha đầu ngươi còn sống đến ngày hôm nay không nữa.”

Hừ! Nếu vậy trước kia sao nàng gặp nguy hiểm cũng không thấy nó xuất hiện.

Nhất định sợ người khác phát hiện nên bây giờ mới xuất hiện đi.

Bị nói trúng tim đen, hắc sắc giới chỉ ho khan vài tiếng: “Ngươi… ngươi thật hết nói nổi mà, nếu không nhờ ta truyền khẩu quyết cho ngươi, ngươi còn tưởng mình rời khỏi được khu rừng kia sao.”

Nguyệt Hi mím chặt môi, trầm mặc không lên tiếng.

“Nếu không có công pháp thích hợp, ngay cả thần tiên cũng không chống đỡ nổi hai nguồn năng lượng trái ngược nhau mạnh mẽ như vậy, chứ đừng nói đến một thân phế vật như ngươi.”

Chương 9: Đột phá

Hắc sắc giới chỉ càng nói càng hăng.

“Thân thể này của người từ nhỏ bế tắc kinh mạch không thể tu luyện công pháp, hơn nữa nhờ ta truyền một khẩu đạo quyết cho ngươi nên ngươi mới may mắn hòa hợp được hai viên yêu đan Hỏa hệ cùng Thủy hệ, tẩy rửa toàn bộ kinh mạch làm thức tỉnh hỗn độn thể của ngươi. Ngươi còn tưởng mình tài giỏi lắm sao!”

Thấy Nguyệt Hi bộ dáng ngoan ngoãn lắng nghe, do ủy khuất đôi mắt xinh đẹp dấy lên một tầng sương mỏng nhưng không giấu được tia quật cường trong đáy mắt.

Thấy vậy, thanh âm của hắn cũng nhẹ lại: “Nhưng nha đầu ngươi cũng không đến nỗi tệ, nếu không đủ kiên cường cùng ngộ tính cho dù có công pháp ngươi cũng không sống nổi.”

“Ngồi xuống, ta truyền cho ngươi Hỗn Độn Thiên Linh quyết, chỉ có công pháp thích hợp mới khiến ngươi không bạo thể mà chết.”

Nguyệt Hi nghe vậy, lập tức liền hiểu ra mỗi khi linh khí được đưa vào cơ thể vì sao tất cả lại đều biến mất.

Nàng ngồi xuống, tiếp tục vận chuyển linh khí trong cơ thể, dựa theo khẩu quyết, Nguyệt Hi cảm giác hai nguồn năng lượng càng lúc càng mãnh liệt, hô hấp trở nên trầm trọng.

Đau đớn khiến nàng gần như bất tỉnh, mồ hôi bắt đầu nhỏ xuống.

Không được! Phải cố chịu đựng, nàng không muốn vĩnh viễn làm phế vật.

Từng đạo khẩu quyết không liền mạch xuất hiện trong đầu Nguyệt Hi, dưới sự chỉ dẫn của hắc sắc giới chỉ, nàng từ một suy ra ba, nhanh chóng tự mình vận chuyển lại pháp quyết.

Hai nguồn năng lượng này trong người nàng có chút không khống chế được, va chạm ở khắp nơi. Nguyệt Hi lập tức dùng Hỗn Độn Thiên Linh quyết dẫn dắt hai cỗ năng lượng này tiến vào kinh mạch của bản thân.

Dựa theo khẩu quyết vận chuyển, Nguyệt Hi cũng cảm giác được hai nguồn năng lượng nóng lạnh trong cơ thể mình dần dần trở nên ôn hòa, không còn như trước chậm rãi di chuyển theo khắp cơ thể.

Bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy lớp bẩn màu đen không ngừng xuất hiện trên làn da trắng mịn của Nguyệt Hi. Chẳng mấy chốc cơ thể nàng đều bao bọc lớp bẩn màu đen khó ngửi.

Ầm!!!

Kinh mạch trong cơ thể mở rộng, đột nhiên kêu lên một tiếng, linh khí trong cơ thể nàng như sóng đánh mạnh mẽ dâng trào.
Sắc mặt Nguyệt Hi hiện rõ vẻ kinh hỉ, nàng đột phá rồi!

Tuy mới chỉ đột phá cảnh giới võ đồ nhưng cũng chứng tỏ nàng có thể tu luyện, nàng không phải phế vật mà là chân chính võ giả.

“Hừ! Mới đột phá cảnh giới võ đồ liền đem ngươi vui vẻ như vậy... thật không có tiền đồ.”

Nguyệt Hi mặc kệ hắn, nắm tay chặt thành quyền, tuy chỉ là bước đầu tiên nhưng chứng tỏ nàng có hi vọng trở thành cường giả, vốn cho rằng thân thể này không thể tu luyện nhưng đột nhiên dấy lên một tia hi vọng nàng làm sao có thể không hưng phấn được đây.

Hắc sắc giới chỉ tuy mở miệng liền châm biến nhưng trong lòng vẫn không khỏi âm thầm kinh sợ.

Quả không hổ là hỗn độn thể chỉ ngắn ngủi như vậy liền đột phá, tốc độ như vậy cũng thật làm người ghen tị đến đỏ mắt.

“Xú nha đầu ngươi nên đi tắm đi, cả người bẩn muốn chết.”

Lúc này Nguyệt Hi mới biết cơ thể của mình chật vật đến dường nào, từ trên xuống dưới đều đen thui, chỉ lộ ra đôi mắt sáng to tròn, còn có một cỗ mũi không dễ ngửi, cả người đều dính dính thật có chút khó chịu.

Bóng đêm buông xuống, Nguyệt Hi nhanh chóng chạy đến thư viên sau viện phủ, dựa theo trí nhớ nơi đây có một thủy đàm khiến nàng vô cùng yêu thích.
Xung quanh đều bao phủ bởi cây cỏ, trừ bỏ phía nam có một phần gò đá nhô cao, thập phần bóng loáng.

Ánh mắt tối đen hướng mọi nơi nhìn nhìn, sau đó đưa tay đem y phục trên người cởi xuống dưới, trên thân chỉ còn lại một kiện áo yếm màu hồng phấn tú hoa mai tinh xảo, phía dưới cũng cởi quần xuống, để lại quần lót cùng màu với áo yếm.

Vừa chạm chân xuống mặt nước, cơ thể liền cảm thấy vô cùng thoải mái, lớp bẩn trên người nhanh chóng liền rơi xuống, lộ ra thân hình hoàn mĩ trắng như bạch ngọc.

Năm ngón chân tinh xảo co lại, buông xuông mái tóc nhè nhẹ quấn quanh.

Tóc đen dán vào mặt, che lại vết bớt màu đen bên gò má.

Lộ ra một nửa gương mặt trắng nõn, còn đẹp hơn ánh trăng bàng bạc kia, làm lu mờ mọi cảnh đẹp của tạo hóa.

Nguyệt Hi ngâm mình trong dòng nước ấm, trong lòng không khỏi nghi ngờ thân phận của hắc sắc giới chỉ.

Tiềm Long đại lục rộng lớn như vậy, nàng cũng chưa từng nghe thấy giới chỉ có thể nói chuyện, chắc hẳn lai lịch không hề tầm thường.

Hơn nữa hỗn độn thể là gì? Tại sao mặt nàng lại có vết bớt màu đen?

Thật là muôn vàn câu hỏi, nàng cần người giúp mình giải đáp.

“Tần Hỏa là tên của ta.”

Thanh âm đột nhiên vang lên làm Nguyệt Hi khẽ giật mình.

Tần Hỏa âm trầm, thật lâu sau nói tiếp, âm thanh thập phần hoài niệm: “Ta cũng không nhớ rõ bản thân mình là ai, chỉ là ta biết mình đã sống rất lâu… một vạn năm, mười vạn năm có khi còn nhiều hơn thế. Ta chỉ biết lúc mình tỉnh lại thì đã nằm trong giới chỉ, vừa vặn lại rơi vào tay ngươi.”

Thật không ngờ hắn ở trong giới chỉ lâu như vậy, xem ra quãng thời gian trước cũng không hề tốt đẹp, một mình sống trong bóng tối cô độc thật không hiểu sao hắn có thể chịu được.

Chương 10: Lô đỉnh

Nguyệt Hi nhíu mày, sau đó đối với Tần Hỏa truyền đến thức hải.

Ngươi nói ta có hỗn độn thể, vậy hỗn độn thể nghĩa là gì?

Tần Hỏa thở dài, nửa ngày sau mới mở miệng.

“Hỗn độn thể là một loại thể chất đặc thù, vạn năm cũng chưa chắc xuất hiện một người, người có thể chất này có thể tu luyện cùng lúc nhiều nguyên tố, vì vậy tốc độ tu hành vô cùng nhanh chóng, so với thiên tài còn nhanh hơn gấp ngàn lần. Hơn nữa do có nhiều loại nguyên tố nên chiến lực cũng cực kỳ đáng sợ… Chỉ là…”

Tần Hỏa đột nhiên dừng lại, đến khi Nguyệt Hi sắp mất kiên nhẫn hắn đột nhiên nói tiếp.

“Ta chưa từng nghe thấy nữ nhân sở hữu loại thể chất này, nhưng biết rõ một điều ngươi tuyệt đối không được tiết lộ hỗn độn thể cho bất kì ai, nếu như ngươi không muốn làm lô đỉnh.”

Lô đỉnh là gì?

Người tu đạo lấy thân làm lô luyện hóa linh khí, từ đây có thuyết pháp “Lô đỉnh”. Nhưng mà trên đời này không thiếu người chỉ ham thích hưởng lạc, đã lười biếng không củng cố tu vi lại vọng tưởng một bước lên trời, bọn họ đánh chủ ý lên những người có thiên tư không tệ, nhưng lại không có căn cơ gì. Ví dụ như phàm nhân, thậm chí cả các đạo môn đệ tử. Đoạt lấy nguyên âm của người khác, luyện vào thân mình, giúp ích cho việc tu hành.

Thời gian dần qua, cách sử dụng “Lô đỉnh” bị những tên ma tu cải biến thành bàng môn tà đạo. Nghe nói trước kia có môn phái ma tu vào lúc hưng thịnh, không chỉ mua, mà còn bắt lấy những đứa trẻ khi còn rất nhỏ, truyền thụ cho công pháp được soạn riêng cho lô đỉnh, đợi đến khi những đứa trẻ ấy trưởng thành, căn cứ theo trình độ tu vi mà định ra những cấp bậc bất đồng, hoặc là thưởng cho môn nhân, hoặc là bán cho ma tu khác.

Đặc biệt những đứa trẻ mang thuần âm chi thể đều được nuôi dưỡng cẩn thận đến khi tu vi đầy đủ thì liền mang cho chưởng môn hay các trưởng lão, đoạt lấy một thân xử nữ, tất cả tu vi đều thu lấy. Nữ nhân sau bị khai thân thì liền trực tiếp đem cho đệ tử nội môn hưởng dụng, không chỉ làm cho tu vi tăng tiến mà còn có thể phát tiết.

Về sau, những tông môn tà đạo đều bị các tông môn chính phái liên thủ cùng các vương quốc liền trực tiếp tru diệt, công pháp lô đỉnh từ đó thất truyền. Mặc dù vẫn còn ma tu dùng công pháp này để tu hành nhưng không còn càn rỡ kiêu ngạo như năm đó nữa.

Nhất là nữ tử mang thuần âm chi thể, trời sinh mị thể không chỉ khiến cho nam nhân điên cuồng mà còn là lô đỉnh thích hợp nhất của đám ma tu. Mà hỗn độn thể của nàng vừa vặn so với thuần âm chi thể còn trân quý hơn vạn lần.
Nguyệt Hi không khỏi rét lạnh, cả người như rơi vào hầm băng.

Nếu thực lực chưa đủ mà bị phát hiện một thân hỗn độn thể thì quả thật vô cùng đáng sợ.

Cũng vì vậy Tần Hỏa mới vừa mừng lại vừa sợ.

Mừng vì rốt cục cũng tìm được người có thể đem hắn trở lại nguyên thể, sợ vì nếu bị phát hiện ra hỗn độn thể nha đầu này liền xác định làm thú vui cho đám nam nhân kia ngày đêm chơi đùa, mà hắn thì lại lần nữa mù mịt không biết đến ngày tháng nào mới có thể tìm đến chủ nhân thích hợp.

“Vết bớt trên mặt ngươi không phải bẩm sinh mà do trúng phải một loại kỳ độc, độc này không chỉ làm ngươi hủy dung mà con làm tổn hại dây thanh quản khiến ngươi trở thành người câm.”

Có người hạ độc đang đối phó sau lưng nàng sao?

Nguyệt Hi không khỏi kinh hãi, một thân y dược nàng tin tưởng vậy mà cũng không nhận ra được bản thân mình trúng độc. Xem ra thế giới này còn phức tạp hơn nàng suy nghĩ nhiều, quả nhiên chỉ có không ngừng học tập mới có thể giúp bản thân mình tiến bộ.Nhưng người này cũng thật nhẫn tâm, hủy dung nàng thì thôi đi lại còn muốn nàng hoàn toàn trở thành phế vật.

“Biết có người muốn hại mình, xem ra nha đầu ngươi không ngốc.”

Tần Hỏa hiếm khi buông lời tán thưởng.

“Loại độc này tuy rằng là kỳ độc nhưng đối với ta thì cũng chỉ là thứ cho con nít đem ra chơi đùa mà thôi.”

Nguyệt Hi đáy mắt lóe lên một tia sáng, thần sắc không giấu được vẻ kích động, để nàng thành xú nữ cũng được nhưng nhất định phải mở được miệng nếu không thật quá bất tiện.

Nhớ lại đến tên nam nhân vô sỉ ngày hôm đó, nàng càng quyết tâm muốn giải độc.

“Trước mắt ngươi đừng vội, nếu giải độc đồng nghĩa với việc mất đi vết bớt trên mặt, mà vết bớt trên mặt ngươi vừa vặn đem ngươi hủy dung nên mới che giấu được mị thể của bản thân, nếu bây giờ giải độc, mất đi vết bớt chỉ sợ đến lúc đấy hỗn độn thể của ngươi cũng khó mà che dấu.”

Nguyệt Hi nghe vậy, sắc mặt liền ảm đạm.

Khẽ mím chặt môi, đáy mắt hiện lên một tia quật cường.

Chung quy lại nàng còn quá yếu. Nếu nàng cường đại cần gì phải kiêng kị nhiều như vậy.

Nguyệt Hi càng nghĩ càng không cam lòng, nàng nhất định phải trở thành cường giả, trở thành người đứng trên đỉnh của Tiềm Long đại lục, chỉ có tu vi cường đại mới có thể bảo vệ bản thân cùng người thân của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau