VẬN MỆNH NGHỊCH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vận mệnh nghịch hành - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thăng linh quả

Trần Ngọc có đôi chút ngần ngại vì nếu đó là quy định của thương hội hắn cũng không thể nào cưỡng cầu nhưng tình thế đã vô cùng gấp gáp không thể chần chừ:

- “Vãn bối biết rằng việc này chính là làm khó cho Đồng lão nhưng vãn bối mạo muội nghĩ rằng nếu như việc lần này lại liên quan đến Liên thành thương hội thì việc Đồng lão chịu ra mặt cũng không tính là vi phạm quy định, chẳng những như vậy mà uy tín của Liên thành thương hội còn tăng thêm một bậc”

- “Ý của Trần tiểu hữu là như thế nào, lão phu thật sự vẫn chưa rõ”, đôi mắt của Đồng lão lóe lên một tia thích thú, là một người mua bán hắn rất mong đợi Trần Ngọc có thể mang đến cho hắn một sự bất ngờ.

- “Việc là như thế này vốn đội ngũ của vãn bối may mắn giết chết được một linh thú hệ trư vốn định dùng nó để giao dịch với thương hội nhưng đáng tiếc trên đường vận chuyển đến đây lại xảy ra tranh chấp với người của Kim Xà bang. Nếu như món hàng này vốn là được Liên thành thương hội đặt hàng trước thì sẽ như thế nào?” Trần Ngọc vừa nói vừa chú ý thái độ của Đồng trưởng lão, theo quan sát của hắn có lẽ Đồng trưởng lão ít nhiều đã động tâm rồi.

- “Theo như lời của tiểu hữu quả nhiên việc ta ra mặt xem như cũng không tính là làm trái quy định nhưng ta sẽ có lợi ích gì từ việc lần này chứ?”, người làm sinh ý luôn quan tâm đến lợi ích Đồng lão cũng không ngoại trừ.

Trần Ngọc có đôi chút chần chừ nhưng ngay lập tức quyết định:

- “nếu như Đồng trưởng lão chịu ra tay giúp đỡ vãn bối tình nguyện tặng lam sắc dị quả ấy cho Đồng trưởng lão”

Lời nói của Trần Ngọc làm cho Đồng trưởng lão thật sự động tâm rồi, cánh tay của hắn có chút rung lên:

- “Được rồi như vậy xem như lần nay lão phu phá lệ một lần”

- “Vãn bối đa tạ Đồng trưởng lão”, Trần Ngọc thầm thở phào nhẹ nhỏm.
…..

- “Ta thật sự rất hổ thẹn khi không giúp đỡ được Trần tiểu hữu, Lam sắc quả này ta xin gởi lại”, Đồng trưởng lão tỏ ra rất ái ngại.

- “Đồng trưởng lão chịu ra mặt đã là một ân huệ lớn rồi, món quà vãn bối đã tặng sao có thể thu lại được”, mặc dù cũng có đôi chút tiếc nuối nhưng thứ đã hứa tặng cho người há có thể lấy lại, Trần Ngọc là một người xem trọng chử tín tuyệt đối sẽ không vì sự việc không như ý muốn mà thay đổi ý định.

Đồng trưởng lão khẻ cười rồi tiến lại gần đặt Lam sắc quả vào tay của Trần Ngọc:

- “Ta nhận hảo ý của Trần tiểu hữu, thật sự ta cũng đoán được rằng Kim Xà bang chưa chắc sẽ chịu nể mặt nhưng một trận đấu công khai chắc chắn bọn chúng sẽ chấp nhận bởi vì bọn chúng rất tự tin vào năng lực của mình. Như vậy ta chỉ cần cử ra một nhân thủ có trình độ tương đương để mang về kết quả hòa, mọi người sẽ có cơ hội dĩ hòa vi quý nhưng đáng tiếc Lý Thuần Phong quả nhiên không đơn giản đã đoán được ý đồ của ta nên dẫn đến kết cục bất lợi cho tiểu hữu, vậy làm sao ta có thể nhận lể vật của người cho được”

Trần Ngọc có đôi chút lưỡng lự nhưng nếu ý của Đồng Thiện đã quyết hắn cũng sẽ không dám bắt ép: - “vậy vãn bối xin nghe theo lời của Đồng trưởng lão”

- “Hảo, ta rất thưởng thức những thanh niên dứt khoát như tiểu hữu”, ngập ngừng một lúc Đồng Thiện bất ngờ nhìn vào mắt của Trần Ngọc với ý dò xét:

- “Có điều này ta muốn hỏi Trần tiểu hữu có phải ngươi thật sự không hề biết về giá trị của Lam sắc quả này đúng hay không?”

Trần Ngọc thầm than Đồng trưởng lão này quả nhiên lợi hại chỉ thông qua thái độ của Trần Ngọc đã đoán được rằng hắn chẳng hề có chút thông tin nào về dị quả này:

- “Thật không dám giấu Đồng trưởng lão, ta đúng là chẳng biết được giá trị của Lam sắc quả này”

Đồng Thiện mĩm cười, cánh tay khẻ vuốt lại bộ râu rồi cười lớn:

- “Quả nhiên là như vậy, quả nhiên là như vậy. Lão phu thật sự đoán không sai nếu như Trần tiểu hữu nhận biết được giá trị của loại dị quả này tuyệt đối ngươi sẽ không dùng nó để trao đổi với ta”

Trần Ngọc nhìn Đồng lão bằng ánh mắt đầy nghi hoặc:

- “Đồng trưởng lão có thể nói rõ ràng hơn một chút được hay không, vãn bối thật sự vẫn chưa hiểu”

Chương 17: Có tiền cũng không thể tiêu

Đồng lão thao thao bất tuyệt giới thiệu cho Trần Ngọc về sự quý hiếm của Lam sắc quả mà hắn vô tình có được.

Trần Ngọc thật sự kinh ngạc với loại Thăng linh quả mà Đồng Thiện vừa giới thiệu, xem ra mình thật sự là đại vận khí tuy nhiên giá trị của loại quả này hắn vẫn chưa nhận biết được. Dường như Đồng trưởng lão vẫn chưa nói vào vấn đề chính, Trần Ngọc nhìn về phía Đồng Thiện đầy thâm ý.

Đồng trưởng lão khẻ cười “tiểu tử này quả nhiên tâm trí vững vàng” thông thường người khác sẽ vì sự hiếm có của nó mà bị thu hút rồi quên lãng vấn đề cốt yếu chính là công hiệu mà loại quả này mang lại.

- “Dị quả hiếm có như vậy tất nhiên công hiệu cũng sẽ không tầm thường”, Đồng lão vừa nói vừa quan sát thái độ của Trần Ngọc. Càng quan sát ông ta lại càng cảm thấy hài lòng, người thanh niên này cả tâm trí và định lực đều không thể xem thường mặc dù rất nóng lòng nhưng lại không hề tỏ thái độ nóng vội, luôn bình tĩnh và cẩn trọng, đây mới chính là thái độ của một người làm nên đại sự. Mặc dù tiếp xúc với Trần Ngọc không lâu nhưng Đồng Thiện tin chắc rằng nếu người thanh niên này không bị trời ghét bỏ mà diệt quá sớm thì tuyệt đối sẽ là một đại nhân vật hô phong hoán vũ, người làm sinh ý tất nhiên sẽ không làm chuyện thiệt thòi nhưng để lôi kéo một người có tiềm lực xem ra lần này phải đánh cược một phen.

- “Công hiệu của Thăng linh quả chính là trực tiếp đề thăng thực lực của người tu luyện, đối với những người dưới Hư linh kỳ có thể trực tiếp đề thăng một đại cảnh giới, từ Hư linh kỳ đến Chân linh kỳ có thể đề thăng một tiểu cảnh giới”

Lời của Đồng trưởng lão vừa nói ra khiến cho Trần Ngọc cảm thấy có chút khó tiếp thu, mặc dù chưa từng bước chân vào tu luyện nhưng theo những gì trong điển tịch mà hắn đã tham khảo mỗi một đại cảnh giới trong tu luyện đều phải mất rất nhiều thời gian và tâm sức mới có thể đạt được, càng về sau thì khó khăn trong tu luyện lại càng đề thăng. Để hoàn thành quá trình luyện thể hay Thoát phàm người bình thường đã phải dùng từ 9 tháng đến 2 năm tu luyện gian khổ mới có thể hoàn thành vậy chẳng phải loại quả này có thể giúp người tu luyện rút ngắn đến vài năm hay thậm chí là hơn 10 năm hay sao, cũng quá sức nghịch thiên rồi, nếu như ta dùng loại quả này phải chăng là, trong lòng của Trần Ngọc dấy lên một ý tưởng điên rồ.

- “Ta biết Trần tiểu hữu đang nghĩ gì nhưng ta khuyên tiểu hữu tốt nhất không nên mạo hiểm, công hiệu của Thăng linh quả đúng là nghịch thiên nhưng yêu cầu đối với người sử dụng cũng không hề thấp, đồng thời hiệu quả chỉ đạt cao nhất khi sử dụng lần đầu, từ lần thứ 2 trở đi dược hiệu sẽ suy giảm nhiều” Đồng Thiện quả nhiên là một người lão luyện chỉ cần nhìn qua cũng có thể đoán được phần nào suy nghĩ của Trần Ngọc.

- “Cho vãn bối thỉnh giáo, rốt cuộc để có thể sử dụng Thăng linh quả cần phải đáp ứng những yêu cầu gì?”, Trần Ngọc thầm than quả nhiên trên đời này không có việc gì dễ dàng xem ra suy nghĩ một bước lên mây của hắn ta sẽ rất khó thực hiện.
- “Ít nhất cũng phải đạt đến Toàn khai trung kỳ, hơn nữa không được quá 50 tuổi, kinh mạch vững chắc và chưa bao giờ bị nội thương”, Đồng Thiện không nhanh không chậm trả lời nghi vấn của Trần Ngọc.

Trần Ngọc vốn chưa từng trải qua tu luyện nên việc phân định cảnh giới hắn cũng không thật rõ ràng, hắn chỉ biết rằng sau Thoát phàm sẽ là Tụ khí kỳ vậy xem ra Toàn khai kỳ còn cách hắn ta một khoảng cách khá xa mà hắn ta cũng đã 28 tuổi như vậy không phải là có tiền mà không thể tiêu hay sao.

- “Yêu cầu này quả nhiên rất cao nhưng vãn bối nghĩ rằng chắc hẵn sẽ có cách nào đó để người không đáp ứng yêu cầu cũng có thể sử dụng vì nếu việc người sử dụng bị hạn chế sẽ làm cho giá trị của nó suy giảm đáng kể, mong Đồng trưởng lão chỉ giáo”, Trần Ngọc vừa nói vừa nhìn về phía Đồng trưởng lão.

Đồng Thiện khẻ mĩm cười, người thanh niên này quả nhiên không đơn giản nhanh như vậy đã nhìn ra được vấn đề, nếu lúc trước hắn còn có chút do dự có nên ra tay giúp đỡ cho Trần Ngọc hay không thì bây giờ trong lòng hắn đã hạ quyết định dù sau này thế nào nhân tình này hắn nhất định phải nắm bắt:

- “Đúng là việc gì cũng có ngoại lệ, nếu không thể đáp ứng được yêu cầu tất nhiên không cách nào sử dụng trực tiếp nhưng có thể sử dụng một cách gián tiếp”. - “Lời của Đồng trưởng lão, vãn bối thật sự vẫn chưa hiểu, như thế nào gọi là sử dụng gián tiếp”

- “Trên đời này có một chức nghiệp rất đặc thù được gọi là Luyện dược sư, họ chính là người chuyên nghiên cứu và chế tạo các loại đan dược từ các dược vật tự nhiên, nếu Trần tiểu hữu có kết giao với một luyện dược sư có thể nhờ họ mang dược lực trong Thăng linh quả phân nhỏ ra thành nhiều phần như vậy chẳng phải là sử dụng một cách gián tiếp hay sao”

Luyện dược sư xem ra cũng rất giống với những người hoạt động trong ngành y học trên địa cầu, một ý nghĩ chợt thoáng qua trong lòng Trần Ngọc, xem ra nơi này cũng rất thú vị nhưng hắn biết tìm đâu ra một Luyện dược sư bây giờ, nếu đây là một chức nghiệp đặc thù nhất định sẽ không đại trà và rất khó để nhờ cậy nhưng có thể với địa vị của Đồng trưởng lão có thể sẽ giúp được hắn nhưng Đồng trưởng lão đã giúp đỡ hắn rất nhiều bây giờ phải làm sao để hắn có thể mặt dày mày dạn mà tiếp tục lên tiếng nhờ vả.

- “Vãn bối xin đa tạ sự chỉ giáo của Đồng trưởng lão, hôm nay đã làm phiền rồi vãn bối xin phép lui xuống trước ngày sau có cơ hội nhất định sẽ đến hậu tạ”, sau một lúc suy nghĩ Trần Ngọc quyết định rời khỏi, ít nhất hắn cũng đã có được chút hướng đi, làm người phải biết điểm dừng không nên ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác, việc còn lại hắn sẽ cố gắng tự mình xử lý.

Trong ánh mắt của Đồng Thiện thoáng lên một chút thất vọng, hắn vốn tưởng rằng Trần Ngọc nhất định sẽ nhờ hắn tìm giúp một luyện dược sư nhưng thật không ngờ tiểu bối kia lại nhanh chóng cáo từ xem ra nhân tình này vẫn chưa được thực hiện đến nơi đến chốn.

- “Lối ra chắc Trần tiểu hữu đã nắm rõ, đây chính là lệnh bài của Liên thành thương hội sau này nếu Trần tiểu hữu có việc gì cần sự giúp đỡ của ta cứ việc mang theo lệnh bài này đến đây nếu ta có thể nhất định sẽ không chối từ”, Đồng Thiện đưa cho Trần Ngọc một hoàng kim lệnh bài, phía trên có ấn ký của Liên thành thương hội, phía dưới có khắc một chữ “Thượng”.

Trần Ngọc sau khi nhận lấy lệnh bài liền nhanh chóng rời khỏi, hắn muốn tận dụng từng giây từng phút một để có thể nhanh chóng thăng tiến sức mạnh của mình vì chỉ có như vậy hắn mới mong có cơ hội tìm đường quay trở về nhà và trước hết là tranh thủ một cơ hội sống còn trong cuộc đổ đấu với người của Kim Xà bang.

Chương 18: Hay là muội cứ đi trước ta sẽ theo sau

Trần Ngọc sau khi nhận lấy lệnh bài liền nhanh chóng rời khỏi, hắn muốn tận dụng từng giây từng phút một để có thể nhanh chóng thăng tiến sức mạnh của mình vì chỉ có như vậy hắn mới mong có cơ hội tìm đường quay trở về nhà và trước hết là tranh thủ một cơ hội sống còn trong cuộc đổ đấu với người của Kim Xà bang.

Chỉ mới bước chân ra khỏi cửa Liên Thành thương hội Kim Hoa đã như một cơn gió nhanh chóng lao đến ôm chầm lấy Trần Ngọc, nàng ta vừa khóc vừa nức nở:

- “Xin lỗi Trần đại ca, là ta đã làm liên lụy đến huynh rồi, là ta ngốc nghếch đại ca cứ việc mắng ta đi”

Trần Ngọc thật sự rất bất ngờ với thái độ này của Kim Hoa, tuy rằng nàng ấy tuổi vẫn còn nhỏ nhưng xem ra cơ thể cũng đã phát triển đầy đủ Trần Ngọc trước nay vốn cũng chưa từng gần gũi với nữ nhân đến như vậy nên cũng có chút ngượng ngùng. Khẻ đẩy nhẹ Kim Hoa ra khỏi cơ thể mình Trần Ngọc vừa cười vừa nói:

- “Nha đầu ngốc, như vậy đã được chưa’

Trần Ngọc càng tỏ ra không quan tâm Kim Hoa lại càng khóc lớn hơn:

- “Các thúc thúc đã cho ta biết cả rồi, việc thách đấu lần này có thể sẽ thập tử nhất sinh muội không hề biết việc đó nhưng huynh chắc chắn phải biết chứ, tại sao còn nhận lời thách đấu.”
- “Mạng ta là mạng tiểu cường đâu dễ chết được, hơn nữa trận đấu này thắng thua vẫn còn chưa rõ đâu”, Trần Ngọc mặc dù ngoài miệng vẫn nói cứng nhưng thực chất trong lòng hắn biết rõ chỉ cần nhặt lại được một mạng cũng đã là đáng quý rồi nói gì đến việc chiến thắng nhưng hắn thật sự không muốn Kim Hoa vì mình mà cảm thấy áy náy.

- “Cũng đã không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên trở về nhà đi chắc đại thúc ở nhà đang rất mong muội đó”, Trần Ngọc vừa nói vừa bước về phía trước để dẫn Kim Hoa quay trở về nhưng hắn chợt nhận ra một điều hắn cũng chẳng biết phải đi đường nào.

- “Ta nói này hay là muội cứ đi trước ta sẽ theo sau”. Vừa nghe Trần Ngọc nói như vậy Kim Hoa đã phì cười, nữ nhân đúng là dễ bị dỗ ngọt mới đấy mà đã quên hết nỗi buồn vui vẻ mà dẫn đường.

Lúc nãy bị Kim Hoa làm phân tâm nên Trần Ngọc không để ý đến Đại lực cũng đang đứng ở đấy chờ hắn, biểu hiện của Đại lực lúc này thật sự làm cho hắn hết sức ngạc nhiên nếu so sánh với Đại lực của những ngày trước mà Trần Ngọc từng biết thật sự là khác biệt một trời một vực, Đại lực lúc này không ồn ào, náo nhiệt hay gây sự với Trần Ngọc mà lại khá yên tĩnh và điềm đạm dường như trong lòng hắn có điều gì đó đang suy nghĩ, xem ra Đại lực cũng đang dần trưởng thành rồi.
Đội ngũ của bọn họ quay trở về nhà trên một chiếc xe ngựa, đoạn đường này cũng không quá xa nên chẳng mấy chốc nhóm người Trần Ngọc đã về đến Sơn dã thôn, Trần Ngọc và Kim Hoa xin phép cáo từ trước, Đại lực trước khi trở về nhắn nhủ với Trần Ngọc rằng những người khác do phải sắp xếp một số công việc nên tạm thời chưa thể hội kiến nên nhờ Đại lực nhắn lại 2 ngày sau bọn họ nhất định sẽ đến gặp mặt bàn về cuộc quyết đấu.

Bây giờ cũng đã là xế chiều, ngày hôm nay có quá nhiều sự kiện đã diễn ra khiến cho Trần Ngọc có chút mệt mỏi nhưng hắn biết rằng mình không có nhiều thời gian để nghĩ ngơi.

- “Kim Hoa, ta có một chút việc bận cần phải giải quyết muội cứ quay về trước đi, mọi việc hôm nay mong muội dấu kín với đại thúc nếu không lúc ấy lại lo lắng”, Trần Ngọc quyết định tranh thủ thời gian mang quyển điển tịch mà Cẩu thúc tặng đọc qua một lượt, nhà phải xây từ nền móng muốn trở thành tiên nhân trước tiên phải tìm hiểu phải tu luyện thế nào đã. Trần Ngọc nhanh chóng tìm một nơi vắng vẻ rồi thật cẩn thận lật từng trang một của quyển điển tịch.

Sau khi đã trải qua giai đoạn Luyện thể tức là đã đủ điều kiện để hấp thu tiên thiên chân khí tuy nhiên muốn hấp thu tiên thiên chân khí cần phải có một pháp môn tu luyện để vận hành và luân chuyển tiên thiên chân khí, pháp môn tu luyện trong thiên hạ cũng phân chia đẳng cấp khác nhau, có bốn cảnh giới lớn là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng mỗi đại cảnh giới lại chia thành 7 cấp độ: Bạch, Lam, Lục, Tử, Huyết, Hoàng, Hắc. Bí tịch Thiên cấp gần như đã tuyệt tích trong thiên hạ chỉ Cổ tộc hoặc những người có cơ duyện sâu dầy mới có cơ hội tìm được nhưng chúng cũng chỉ là tàn quyển mà thôi, một quyển bí tịch Thiên cấp còn nguyên vẹn giá trị không cách nào có thể đoán định. Bí tịch Địa cấp cũng vô cùng trân hiếm thường được xem là bí tịch trấn phái còn Huyền cấp được xem là bí tịch cao cấp hoặc trung cấp, Hoàng cấp được xem như là bí tịch phổ thông.

Muốn thực lực có thể thăng tiến nhanh chóng và ổn định cần tìm một pháp môn tu luyện tốt chỉ có như vậy quá trình tu luyện về sau mới có thể thuận lợi. Tiên thiên chân khí sau khi hấp thu được lưu trữ vào một bộ phận đặc thù trong cơ thể, thông thường nơi lưu trữ chính là đan điền vì đan điền chính là trung tâm của cơ thể tuy nhiên trong một vài tình huống đặc thù có thể lựa chọn một nơi khác để lưu trữ tùy vào pháp môn tu luyện.

“Xem ra việc đầu tiên ta cần làm lúc bây giờ chính là mau chóng tìm cách sử dụng Thăng linh quả trong tay sau đó tìm một pháp môn tu luyện mới mong có một cơ hội lật ngược tình thế, đáng tiếc trong điển tịch lại không hề nhắc đến việc sử dụng các loại đan dược hỗ trợ tu luyện, chẵng lẽ thật sự phải tìm một luỵện dược sư giúp đỡ hay sao, nhưng ta biết tìm người đó ở đâu bây giờ”, trong lòng Trần Ngọc đang rất bối rối bây giờ nơi duy nhất hắn có thể trông cậy chính là Đồng trưởng lão của Liên Thành thương hội nhưng hắn thật sự không muốn lợi dụng lòng tốt của người khác, món nợ nhân tình hắn ta thiếu đã quá nhiều rồi.

Mọi việc đều phải do tự mình phấn đấu trước đã, “ta không tin là trời sẽ tuyệt đường người”, Trần Ngọc thét lớn một tiếng như để tự hạ quyết tâm với chính mình. Khép lại quyển điển tịch và cất giữ thật cẩn thận, Trần Ngọc đã cảm thấy có chút đói bụng rồi từ sáng đến giờ hắn ta vẫn chưa có gì bỏ bụng cả dù sao thì những phần tiếp theo của điển tịch cũng không hữu ích đối với hắn, người ta bảo rằng biết quá nhiều đôi khi lại không tốt.

Chương 19: Mượn rượu giải sầu

Trần Ngọc vừa bước vào nhà đã nghe tiếng phàn nàn của Kim Đức:

- “Cái tên tiểu tử lười biếng kia cuối cùng cũng chịu trở về rồi, ta còn tưởng rằng ngươi đã bị thú rừng xơi tái rồi cũng nên”

- “Phụ thân à, Trần đại ca đã cố gắng lắm rồi huynh ấy đâu có lười biếng”, với lời nói của Phụ thân mình Kim Hoa vốn không cho là đúng. “Trần đại ca đã đói chưa hay là cùng ăn cơm đi”

Trần Ngọc vốn cũng không mấy khó chịu với thái độ của Kim Đức, nếu hắn ta ở trong trường hợp của Kim Đức tất nhiên cũng sẽ cảm thấy không có thiện cảm với một kẻ lạ mặt ăn nhờ ở đậu như hắn.

Những món ăn hôm nay xem ra rất phong phú ngoài món cháo trắng thường lệ đã được thay thế bằng món cháo thịt chẳng những thế còn có một ít thịt nướng thơm lừng có lẽ chính vì vậy mà tâm lý của Kim Đức cũng rất tốt cả buổi cũng không cạnh khóe gì với Trần Ngọc.

- “Này tiểu tử hôm nay xem ra rất may mắn cho ngươi, có muốn nếm thử một chút rượu hay không hả?”, Kim Đức vừa nói vừa mang ra một bình rượu nhỏ xem ra đã cất giữ rất lâu rồi.

Trần Ngọc mặc dù cũng không hiểu biết nhiều về rượu, bình thường hắn ta cũng chỉ nín thở mà tu cạn chén chứ thật tâm hắn ta chẳng yêu thích gì mấy với thói quen uống rượu nhưng từ khi tình cảm của hắn gặp biến cố người có thể thấu hiểu hắn nhất chính là rượu, nên những lúc rãnh rổi hắn ta lại mượn rượu giải sầu. Đến đây đã một thời gian rồi nhưng do có quá nhiều việc hắn ta phải xác minh phần vì hắn cũng chẳng có thu nhập gì sao có thể yêu cầu Kim Hoa mua cho mình rượu được nên hắn cũng đã quên đi nhưng cái mùi rượu nồng nàn ấy lại bất chợt làm cho hắn thèm cảm giác được say.

- “Phụ thân à, sức khỏe của Phụ thân dạo này không được tốt, rượu này Phụ thân không nên uống thì hơn”, Kim Hoa nhanh chóng tước đoạt mất bình rượu trên tay của Kim Đức cũng dập tắt luôn ý định được say của Trần Ngọc.

- “Con gái à, tâm trạng của ta đang rất tốt hay là cho ta uống một ít có được không ta hứa là ta nhất định sẽ không uống quá nhiều đâu”, Kim Đức làm ra một biểu cảm tội nghiệp thật sự suýt nữa đã làm Trần Ngọc bật cười rất may mắn là hắn ta kịp thời kiềm chế. Kim Hoa xem ra cũng có chút xiêu lòng, phụ nữ là thế đấy rất yếu lòng nhưng cũng có lúc lòng dạ sắt đá thật sự là khiến cho người khác không cách nào hiểu thấu

- “Được rồi nhưng Phụ thân phải hứa là chỉ uống ít thôi đấy”, Kim Hoa đặt bình rượu lại ở trước mặt của Kim Đức rồi quay sang Trần Ngọc:

- “Trần đại ca cũng uống ít thôi nhé”

- “E hèm”, Trần Ngọc làm ra một biểu tình bất đắc dĩ hắn ta cũng chẳng biết phải trả lời thế nào với Kim Hoa nữa.
- “Lẹ lên tiểu tử nhà ngươi còn chần chừ gì nữa, lại đây cạn với ta một chén”

Trần Ngọc cũng rất bất ngờ với sự nhiệt tình của Kim Đức, không phải bình thường ông ta vẫn hay tỏ ra khó chịu với hắn sao, bây giờ lại tỏ ra rất nhiệt tình nhưng xem ra ông ta cũng không có ác ý gì nên Trần Ngọc cũng không cần phải đề phòng, hôm nay có rượu hôm nay say đây không phải là câu mà người ta vẫn thường nói hay sao.

Không biết có phải vì đã lâu rồi chưa uống hay không hay tại vì rượu ở đây mạnh hơn hẵn ở nơi hắn sống mà chỉ một chén rượu đã làm cho Trần Ngọc cảm thấy say khướt, mọi việc sau đấy hắn ta dường như chẳng còn nhớ gì cả chỉ loáng thoáng nghe được tiếng cười chế giễu của Kim Đức.

Người ta vẫn hay bảo rằng nhất túy giải thiên sầu, chỉ cần say thì sẽ quên hết được mọi chuyện buồn nhưng nó có thật sự thần kỳ như vậy hay chỉ làm người ta càng nhớ thêm mà thôi. Trong cơn say Trần Ngọc lại nhớ về những ngày tháng khi hắn ta vẫn còn ở địa cầu.

Sau lần tỏ tình không biết là thành công hay thất bại đó, Trần Ngọc cứ mãi nôn nao không sao bình thản được, theo như lời của người bạn thân nhất của mình Hữu Đạt thì hắn đã thành công một nữa, phải tiếp tục tranh thủ tấn công nếu muốn có đươc trái tim của Hồng Thêu. Hắn vốn cũng chẳng biết điều đó có đúng là sự thật hay không nhưng chỉ cần Hồng Thêu chưa nói ra lời từ chối hắn nhất quyết sẽ không bỏ cuộc.

Mỗi ngày khi đi qua khung cửa sổ quen thuộc kia ánh mắt của hắn không biết là vô tình hay cố ý mà cứ mãi chẳng thể rời đi, Hồng Thêu lúc trước vốn cũng chẳng bao giờ chú ý đến hắn nhưng sau cuộc hẹn ấy rõ ràng thái độ của cô ấy đã đổi khác, dường như cô ấy đã dần quan tâm đến Trần Ngọc hơn, khi ánh mắt của hai người vô tình chạm nhau, nàng ấy ngay lập tức quay sang hướng khác một cách e thẹn những lúc ấy trái tim của Trần Ngọc dường như muốn vỡ tan trong hạnh phúc.

Một việc dù khó khăn đến đâu nhưng nếu như đã có thể làm được một lần thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai, Trần Ngọc sau một thời gian do dự lại tiếp tục gởi cho Hồng Thêu một lá thư, không còn quá vụng về trong câu văn của mình bức thư tình thứ hai này của Hắn đã trau chuốt hơn hẳn, nội dung của bức thư nói lên sự ngưỡng mộ của hắn dành cho Hồng Thêu và mong muốn sẽ lại có một cơ hội để hai người được trò chuyện để tìm hiểu nhau nhiều hơn. Ông trời dường như không phụ người có lòng, Trần Ngọc cuối cùng đã nhận được bức thư trả lời đầu tiên từ Hồng Thêu, trong thư cũng chỉ có một dòng chử rất đơn giản mà thôi: “8h tối ngày chủ nhật tại rạp chiếu phim Thời đại”.

Tâm trạng của Trần Ngọc bổng chốc muốn nổ tung, suốt bao nhiêu năm tháng qua hắn luôn chờ đợi giây phút này, hắn nhất định sẽ trân trọng cơ hội này tuyệt đối sẽ không để nó trôi qua lãng phí.

Chương 20: Là khởi đầu hay kết thúc

Chủ nhật vốn là ngày nghĩ nên hắn cũng không phải đi làm, mặc dù mới chỉ là 12h trưa còn đến những 8h nữa mới đến giờ hẹn nhưng trong lòng của Trần Ngọc lại dường như có lửa đốt, hắn vốn là người không chú trọng lắm đến ngoại hình nhưng hôm nay hắn đã mất đến hơn 4h chỉ để lựa chọn cho mình một bộ trang phục ưng ý, số lượng trang phục có giới hạn của hắn vốn đều đã được thử qua một lượt nhưng không có bộ nào vừa ý của hắn cuối cùng hắn quyết định dốc hầu bao của mình nhờ Hữu Đạt tư vấn cho hắn một set quần áo thật nổi bật.

Hữu Đạt quả không hổ danh là một tay ăn chơi sành điệu, chỉ nhìn thái độ của hắn đối với nhân viên bán hàng và sự tự tin trong giao tiếp cũng như lựa chọn trang phục có thể thấy việc phối đồ vốn không làm khó được hắn, chỉ một thoáng mà hắn đã lựa chọn cho Trần Ngọc hơn 5 bộ, cả 5 bộ đều khiến Trần Ngọc rất ưng ý nhưng đáng tiếc giá cả của nó lại không hề rẽ một chút nào, chỉ một bộ trong số đó thôi đã ngốn của hắn gần cả tháng lương rồi, thật sự là cướp a, cuối cùng Trần Ngọc quyết định chọn một bộ trang phục màu xanh trông rất trẻ trung và năng động.

7h tối mọi công tác chuẩn bị đã hoàn thành, việc còn lại duy nhất chỉ là chờ đến thời điểm cuộc hẹn mà thôi, Trần Ngọc cũng muốn đến đón Hồng Thêu nhưng nàng ấy đã hẹn gặp nhau ở rạp chiếu phim nên hắn cũng chỉ đành đi thẳng đến đó, có lẽ vì quá nôn nao nên hắn đã đến nơi hẹn sớm hơn đến 20 phút, lúc này suất chiếu trước vẫn chưa kết thúc và Hồng Thêu cũng chưa đến nên việc Trần Ngọc có thể làm cũng chỉ là chờ đợi mà thôi.

Cảm giác chờ đợi chưa bao giờ thoải mái nhưng chờ đợi người mà mình thầm thương trộm nhớ thật sự cũng không quá khó chịu, đây đã là lần thứ 2 Trần Ngọc đứng chờ sự xuất hiện của Hồng Thêu nhưng so với lần đầu tiên hắn lại cảm thấy tự tin hơn trước rất nhiều.

10 phút trôi qua, suất chiếu 6h30 tối đã kết thúc, những người trong rạp chiếu phim hối hả rời khỏi còn những người muốn xem suất 8h15 đã bắt đầu xuất hiện nhưng bóng dáng của Hồng Thêu vẫn chưa thấy đâu, dù sao cũng vẫn còn 10 phút nữa mới đến thời gian nên trong lòng của Trần Ngọc vẫn cảm thấy rất bình thản.

Thời gian đang nhích dần về 8h, nếu như còn không xếp hàng mua vé có lẽ sẽ trể mất thôi, nhưng Trần Ngọc cũng không biết rốt cuộc Hồng Thêu thích xem thể loại phim nào nếu như chọn không đúng sở thích của nàng ấy có thể sẽ khiến cuộc hẹn mất vui nhưng hắn đã không phải lo lắng gì thêm vì người mà hắn trông đợi cuối cùng đã xuất hiện.

Hồng thêu trước nay đều rất xinh đẹp, chỉ cần trang điểm nhẹ một chút đã đủ khiến cho người khác không cách nào rời mắt. Những nam tử xung quanh không biết là vô tình hay hữu ý mà ánh mắt đều nhìn đến phía này.

- “Anh chờ em đã lâu chưa?”, Hồng Thêu nở một nụ cười thật ngọt ngào và tiến lại gần chổ của Trần Ngọc.

Hồng Thêu vốn chưa trễ hẹn mà cho dù nàng ấy có đến trễ thì chỉ cần một câu hỏi thăm của nàng ta thôi cũng có thể khiến cho trái tim của Trần Ngọc tan vỡ:

- “A..n..h cũng chỉ vừa…vừa…mới đến thôi”

- “Thật ngại quá, để anh phải đợi rồi, bây giờ mình đi mua vé xem phim thôi”

- “Uhm, thật là ngại quá nhưng mà em thích xem thể loại nào vậy?”, Trần Ngọc vừa nói vừa gãi đầu, những lúc bối rối hắn vẫn thường hay làm như vậy.

Hồng Thêu mĩm cười:

- “Em thích thể loại tình cảm lãng mạn nhưng những thể loại khác em cũng không kén chọn”

- “Được rồi, vậy anh sẽ đi mua vé, em chờ anh một chút nhé”, Trần Ngọc nhanh chóng tiến đến phòng bán vé, sau khi hỏi qua một lượt cuối cùng hắn cũng chọn được một bộ phim ưng ý, chắc chắn sẽ khiến nàng ấy hài lòng. Bộ phim hôm nay kể về mối tình của một người đàn ông bị mất trí nhớ và một người vợ của mình, người đàn ông này vốn là một đứa trẻ mồ côi nhưng có nghị lực nên sau khi lớn lên ông ta đã tạo dựng được một cơ ngơi nho nhỏ và lấy được một người vợ xinh đẹp, yêu thương ông ta hết lòng, cuộc sống tưởng chừng như sẽ thật mỹ mãn nếu như ông ta không mắc phải một căn bệnh di truyền rất hiếm gặp, căn bệnh này khiến ông ta không cách nào nhớ được những gì diễn ra vào ngày hôm trước vì thế mỗi ngày ông ta đều viết tất cả những gì xảy ra xung quanh mình trong một quyển nhật ký. Một ngày khi ông ta bừng tĩnh giấc, theo như thói quen của mình ông ta tìm đến quyển nhật ký nhưng thật lạ lùng quyển nhật ký của ông ta đã mất đi rất nhiều trang, trong quyển nhật ký không hề nhắc gì đến những người thân xung quanh ông ta, ông ta luôn cảm nhận rằng mình dường như đã quên đi một thứ gì đó rất quan trọng, lần theo những manh mối trong quyển nhật ký ông ta đã đi suốt từ nơi này đến nơi khác chỉ mong có thể tìm lại thứ mình đã bỏ quên. Cuộc tìm kiếm tưởng chừng như vô vọng vì ông ta không cách nào nhớ được bất cứ điều gì thì một sự cố xảy ra khi vì cố gắng cứu mạng một đứa trẻ mà ông ta đã bị tai nạn giao thông, trong lúc hấp hối cuối cùng ông ta đã nhớ được những gì xảy ra trong quá khứ, vợ của ông ta là người đã xé mất những trang nhật ký ấy vì cô ấy lo cho ông ta sẽ phải đau khổ khi không còn cô ấy bên cạnh, trước lúc ra đi vĩnh viễn vì bệnh ung thư cô ấy đã xé đi tất cả những gì liên quan đến sự hiện diện của mình.

- “Bộ phim có một kết cục thật buồn”, Hồng Thêu vừa xem vừa dùng khăn tay lau nước mắt.

- “Uhm, người phụ nữ đã quá ích kỷ khi khiến cho người đàn ông ấy mãi dằn vặt về quá khứ”, Trần Ngọc tỏ ra không đồng tình với quyết định của người phụ nữ trong phim vì đối với hắn nếu đã là vợ chồng thì nhất định phải chia sẽ với nhau mọi chuyện vui sướng cũng như khổ đau, dù xuất phát từ lòng tốt nhưng hành động của người phụ nữ ấy vốn đã không suy nghĩ cho cảm nhận của người chồng.

- “Tình yêu của bọn họ thật sự khiến người khác ngưỡng mộ, hi vọng rằng sau này em cũng sẽ được như bọn họ”

- “Nhất định em sẽ tìm được một người như vậy”, Trần Ngọc vừa nói vừa quay sang nhìn về phía Hồng Thêu.

Hồng Thêu dường như cũng hiểu được ý của Trần Ngọc nên chỉ khẻ cười

- “Cũng đã không còn sớm nữa, hôm nay em thật sự rất vui, hi vọng sẽ còn cơ hội gặp lại anh”

- “Nhất định sẽ có cơ hội mà”, Trần Ngọc thật sự là muốn cầu còn không được. - “Thôi, em về trước đây, hẹn gặp lại anh nhé”

Nhìn theo bóng dáng của Hồng Thêu dần khuất xa, trong lòng của Trần Ngọc chợt dâng lên một niềm hạnh phúc thật ngọt ngào. Mối quan hệ giữa hai người bọn họ cứ bình lặng như thế, đông qua rồi xuân lại đến, tình cảm của cả hai mặc dù không cuộn trào mãnh liệt nhưng lại rất nồng thắm, Trần Ngọc vốn đã nghĩ rằng mình thật may mắn khi có được Hồng Thêu cùng nhau đi đến cuối cuộc đời nhưng đáng tiếc mọi thứ chỉ là một mình hắn nghĩ như vậy mà thôi.

Trong tâm trí của Trần Ngọc chẳng thể nào quên được khi hắn dùng hết can đảm và dũng khí để cầu hôn Hồng Thêu, nhưng đáp lại lời cầu hôn “Em có thể lấy anh không?” của hắn lại là sự lạnh nhạt của Hồng Thêu.

“Xin lỗi anh, chúng ta tốt nhất hãy giữ mối quan hệ này, không thể tiến thêm được nữa. Gia đình em chắc chắn sẽ không chấp nhận hôn sự giữa chúng ta”

- “Nhưng tại sao vậy em?”, Trần Ngọc hoàn toàn không thể nào chấp nhận một lý do vô lý như vậy.

Hồng Thêu có chút ngập ngừng khi nhìn vào mắt của Trần Ngọc:

- “Vì anh không thể đáp ứng được yêu cầu của gia đình em và cả em nữa, thời gian qua vì thấy anh rất chân thành nên có lẽ ít nhiều em cũng có chút rung động nhưng giữa chúng ta không thể nào tiến đến hôn nhân được đâu”

- “Yêu cầu của gia đình em thế nào, anh nhất định sẽ làm được”, Trần Ngọc tuyệt đối không buông xuôi một cách dễ dàng.

- “Anh có thể cho em một cuộc sống giàu sang, có thể giúp việc kinh doanh của gia đình em phát triển hơn không? Anh quá chân thành, mà thương trường thì đầy sóng gió, tâm kế nên em nghĩ sẽ khó lắm”

Câu hỏi của Hồng Thêu làm cho Trần Ngọc cảm thấy rất sững sờ, thì ra là như thế, trong lòng của hắn chợt dâng lên một nỗi chua xót, cố kìm nén cảm xúc trong lòng để không bật khóc, Trần Ngọc cố gằn giọng:

- “Có phải vì anh không môn đăng hộ đối với gia đình em?”

Hồng Thêu không trả lời mà chỉ đáp lại một câu: “xin lỗi” sau đó liền nhanh chóng rời đi, bỏ lại một mình hắn tự mình đối diện với sự thật.

“Ha ha”, Trần Ngọc nở một nụ cười cay đắng, giễu cợt cho số phận của hắn, hắn thật sự rất muốn giữ Hồng Thêu nhưng hắn không cách nào phản bác được ý kiến của nàng ấy. Hắn đúng là thật sự rất nghèo, hắn vốn rất tin tưởng vào tương lai không xa nhất định hắn có thể gây dựng được sự nghiệp cho chính mình nhưng điều đó vốn cũng không có gì bảo đảm thì làm sao hắn có thể ép nàng ấy đánh cược cuộc đời mình cho một điều không chắc chắn được. Thứ mà cô ấy và gia đình cần là hiện tại, không phải thành quả tương lai của hắn nên đành phải chấp nhận sự thật, buông tay cô ấy mà thôi. Đúng là “trao chân tình chỉ nhận sự dối gian”, cuộc đời vốn dĩ không công bằng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau