VẬN MỆNH NGHỊCH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vận mệnh nghịch hành - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ta gọi ngươi là Tiểu bạch nhé

Ông trời dường như cũng đồng cảm với tâm trạng của Trần Ngọc, bầu trời vốn trong xanh đột nhiên mây đen kéo đến che kín cả một vùng trời, từng cơn gió rít mang theo hơi nước lành lạnh như báo hiệu cơn giông tố sắp sửa trút xuống, những hàng quán hai bên đường cũng đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, còn những người qua đường thì tranh thủ trở về nhà thật nhanh. Xung quanh chỉ còn mỗi Trần Ngọc vẫn thẩn thờ ở đấy, hắn dường như vẫn chưa cách nào thoát ra được sự suy tư của bản thân, Hồng Thêu chính là mối tình đầu đời của hắn, hắn vốn đã đặt rất nhiều hi vọng vào mối tình này nên khi sự hi vọng tan vỡ hắn cảm thấy như mình đang từ thiên đường bỗng nhiên rơi xuống địa ngục, không cách nào thích nghi được.

“Ào, ào….” Cơn mưa đã bắt đầu trút xuống, đường phố đã vắng bóng người qua, riêng hắn như kẻ mất hồn lê từng bước chân nặng nề trên đường đời vô định mặc cho thế gian ấm lạnh, mặc cho mưa gió bão bùng. Tâm của Trần Ngọc đã chết, gió lạnh bên ngoài không lạnh bằng tâm hắn lúc này.

“Ầm….” Một tiếng sét lớn đã kéo Trần Ngọc từ trong suy tư của chính mình trở về với thực tại, dường như trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy hắn đã nhìn thấy một vật thể gì đó từ trên bầu trời rơi xuống, có thể đó là một chú chim xấu số cũng nên. Bình thường có lẽ hắn cũng chẳng thèm để ý đến vật thể ấy vì hắn vốn sống rất khép kín, ít để ý đến những việc không liên quan đến bản thân nhưng hiện tại khi gặp phải một hoàn cảnh nghiệt ngã hắn mới thấu hiểu được rằng có ai đó quan tâm, chia sẽ thật là hạnh phúc biết bao.

Lần theo phương hướng rơi, Trần Ngọc tiến đến gần một lùm cây rậm rạp ở ven đường, trong ánh sáng lờ mờ rõ ràng hắn ta thấy có một sinh vật với bộ lông trắng muốt đang nằm bất động ở đó. Khẽ lay lay cơ thể của sinh vật bí ẩn đấy, hắn cảm nhận được vẫn còn chút hơi ấm phát ra từ cơ thể của nó, có lẽ nó vẫn còn sống.

Trần Ngọc bế con vật ấy một cách nhẹ nhàng rồi quan sát thật cẩn thận hình dáng của nó, đây rõ ràng không phải là một loài chim vậy nó làm cách nào rơi từ bầu trời xuống đây, nhưng điều này vốn cũng đâu cần phải bận tâm vấn đề quan trọng lúc này chính là sức khỏe của nó đang rất yếu nếu bỏ mặc như vậy nhất định nó sẽ chết không thể nghi ngờ.

Cái gọi là đồng mệnh tương lân, những người cùng khổ sẽ thấu hiểu lẫn nhau, so với sinh vật bé nhỏ và tội nghiệp kia hắn thật sự vẫn còn rất may mắn. Tạm thời bỏ qua nỗi thất vọng trong tình cảm hắn thầm hạ quyết tâm nhất định phải giúp đỡ nó, hắn ôm con thú nhỏ vào lòng mình để sưởi ấm và bảo vệ cho nó khỏi ướt mưa rồi chạy một mạch trở về nhà.

Vì quá vội vã mà hắn ta mang cả bộ quần áo đang ướt sủng của mình vào nhà, điều này làm cho mẹ hắn cảm thấy không hài lòng “Này, nhà mẹ vừa mới lau đấy, sao con lại mang cả khối nước vào nhà thế hả?”

“ Con xin lỗi, tý nữa con sẽ lau lại cho mẹ”, Trần Ngọc vừa vào đến phòng đã đóng sầm cửa lại và nói vọng ra.
Hắn dùng một chiếc khăn lau sạch nước trên người của con tiểu thú kia, ủ nó vào trong chiếc chăn của mình rồi thay một bộ y phục mới, sau đó hắn ta nấu một ít nước nóng và pha một ly sữa, chắc là con tiểu thú này đang rất đói, việc bổ sung năng lượng khi nó tỉnh lại là việc hết sức cần thiết.

Sau khi đã chuẩn bị xong mọi thứ, Trần Ngọc liền quay trở lại thực hiện lời hứa của mình với mẹ, mang theo dụng cụ lau nhà chẳng mấy chốc hắn ta đã làm cho ngôi nhà của mình gọn gàng trở lại.

- “Sau hôm nay con về trễ thế, lại hẹn hò với cô gái ấy à, hai đứa quen nhau cũng đã lâu rồi, khi nào thì tiến đến hôn nhân đây?”, mẹ của Trần Ngọc xem ra cũng rất vui mừng khi con trai của mình cuối cùng cũng tìm được một nửa của cuộc đời.

Câu hỏi vô tình của mẹ làm cho nổi đau của Trần Ngọc lại trở về, vì cứu giúp con thú nhỏ kia hắn đã tạm thời quên đi nhưng bây giờ nổi đau ấy lại càng nhiều thêm gấp bội. nhưng vốn là người sống nội tâm và cũng không muốn mẹ mình phải lo lắng hắn cố tỏ ra thật tự nhiên: “dạ, mọi chuyện vẫn tốt, còn chuyện hôn nhân con vẫn chưa tính đến”

- Tuổi con vốn cũng không còn nhỏ nếu như được thì nhanh chóng tiến tới như vậy mẹ mới bớt lo lắng” - “Mẹ cứ yên tâm, khi sự nghiệp của con ổn định con nhất định sẽ mang con dâu về cho mẹ”, Trần Ngọc vừa nói vừa nhói đau trong lòng, nếu còn tiếp tục trò chuyện hắn ta sợ rằng mình sẽ không cách nào kìm nén được cảm xúc nên viện cớ có việc cần làm hắn ta nhanh chóng trở về phòng của mình.

Cánh cửa phòng vừa đóng lại những giọt nước mắt của hắn đã bất chợt tuôn trào, người ta vẫn hay bảo rằng đàn ông không khóc nhưng thật ra cũng có lúc nước mắt họ rơi chỉ là không để ai thấy mà thôi. Trần Ngọc tựa lưng vào cánh cửa, ngửa mặt lên trời để ngăn cho những giọt nước mắt ngừng lăn nhưng khóe môi vẫn cứ cảm thấy vị mặn, trong lòng không ngừng dấy lên một sự chua xót “mình và cô ấy không còn bên nhau nữa, mỗi người một nơi”.

Đêm ấy hắn chẳng cách nào chợp mắt phần vì chiếc chăn của hắn hôm nay đã có người khác sử dụng, phần vì hắn cứ mãi suy nghĩ về Hồng Thêu, mối tình đầu vốn biết rất khó để thành đôi nhưng tại sao lại gieo cho hắn hi vọng rồi lại vội vàng dập tắt nó chứ.

“ Xột xoạt”, đột nhiên âm thanh từ chiếc chăn bên cạnh vang lên mặc dù rất khẽ nhưng cũng đủ để hắn có thể nghe thấy, con thú nhỏ mà hắn mang về dường như đã tỉnh lại. Khẽ hé mở đôi mắt nhỏ bé của mình, nó đảo mắt quan sát chung quanh một lượt rồi vô tình ánh mắt của nó chạm phải đôi mắt của Trần Ngọc, nó ré lên một tiếng kêu đầy hoảng sợ rồi theo quán tính nó lao ra khỏi chiếc chăn đang bao bọc mình nhưng vì kiệt sức nên nó lại ngã lăn ra trên giường.

Nhìn thấy biểu hiện của con tiểu thú không hiểu vì sao trong lòng của Trần Ngọc lại dấy lên cảm giác yêu mến và thương cảm, hắn khẽ vươn đôi bàn tay đở lấy cơ thể của nó rồi đưa lại gần mình “mày không cần sợ, tao sẽ không làm hại mày đâu, cứ yên tâm ở lại đây khi nào mày bình phục tao sẽ mang mày trở lại chổ ở của mày”.

Dường như con thú nhỏ cũng hiểu được lời nói của Trần Ngọc nên nó cũng không còn tỏ ra quá sợ hãi nửa mà thay vào đó nó lại buông một ánh mắt dò xét như đang thầm đánh giá người đối diện, bị ánh mắt này nhìn đến Trần Ngọc chợt có cảm giác giống như đang phải tham gia một buổi phỏng vấn thử việc đầy căng thẳng. Thầm trấn định lại bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác như vậy với một con thú bé nhỏ, “mày chắc là cũng đói rồi hay là uống một ít sửa nhé”. Trần Ngọc mang ly sữa đã pha sẵn của mình rồi dùng chiếc muỗng bón từng chút một cho nó.

- “Dù sao mày cũng cần một cái tên, mày có bộ lông trắng thế này hay tao gọi mày là Tiểu bạch nhá”.

Chương 22: Rượt đuổi trong mưa

Con thú có một chút suy tư về tên gọi mà Trần Ngọc đặt cho nó nhưng cũng không tỏ khó chịu, sau khi được Trần Ngọc đút xong ly sữa nó lại chui vào trong chăn và tiếp tục giấc ngủ của mình như chưa có việc gì xảy ra. Điều này làm Trần Ngọc rất bất ngờ vì những con thú nhỏ khác khi lạc đường thường sẽ tỏ ra sợ hãi và hoang mang nhưng đối với con tiểu thú này lại giống như chưa có việc gì xảy ra.

Nhờ có sự xuất hiện của con thú bé nhỏ này đã làm vơi đi phần nào nỗi buồn trong lòng của Trần Ngọc chính vì vậy mà hắn luôn đối xử với nó rất nhẹ nhàng, buổi sáng trước khi đi làm hắn cũng không quên để lại một ít thức ăn cho nó, thông qua hình dáng hắn đoán rằng con thú này có thể thuộc họ mèo nên đã chuẩn bị một ít thịt cá và nước uống cho nó.

Công việc ngày hôm nay của hắn cũng chẳng khác mấy so với những ngày khác nhưng tốc độ của hắn lại chậm hơn hẵn. Vì động lực để hắn cố gắng phấn đấu giờ đã không còn, mọi kế hoạch và dự định cũng đều đã tan vỡ, công việc lúc này đối với hắn chỉ đơn giản là để lấp đi nỗi buồn trong lòng. Đoạn đường quen thuộc mà hắn vẫn hay đi về vốn chỉ mất khoảng 20 phút nhưng hôm nay hắn quyết định đi đường vòng vì hắn sợ rằng vô tình có thể gặp lại Hồng Thêu như vậy sẽ làm cho cả 2 vô cùng khó xử mặc dù trong thâm tâm hắn vẫn muốn được gặp lại cô ấy.

Đoạn đường vòng làm cho hắn phải mất thêm hơn 30 phút, khi về đến nhà hắn ngay lập tức chạy thẳng vào phòng để xem Tiểu bạch đã khỏe lại hay chưa nhưng căn phòng lại hoàn toàn trống không, chiếc chăn của hắn vẫn còn đó, thức ăn hắn chuẩn bị đã hết sạch chỉ riêng có Tiểu bạch là dường như đã biến mất.

- “Mẹ à, hôm nay mẹ có thấy một con thú nhỏ ở trong phòng của con không vậy”, Trần Ngọc vội vàng hỏi xem liệu có phải mẹ hắn đã đuổi nó đi hay không.

- “Con thú nào cơ, con nuôi thú cưng từ bao giờ thế”, mẹ của Trần Ngọc cũng tỏ ra khá ngạc nhiên.

“Vậy là nó bỏ đi rồi, tại sao hết người rồi đến thú ai cũng bỏ ta mà đi vậy”, tâm trạng của Trần Ngọc trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết, hắn thất tha thất thỉu trở về phòng của mình rồi nằm dài trên chiếc giường, trông hắn ta lúc này không có một chút sinh khí.

- “Có chuyện gì vậy? Hôm nay con sao thế?”, mẹ của hắn vốn chưa từng thấy bộ dạng như vậy của hắn trước đây.

- “Không có gì đâu mẹ à, con chỉ cần một chút yên tĩnh mà thôi”, Trần Ngọc dùng chiếc chăn phủ lên trên đầu của mình. Hắn tự hỏi vốn bản thân đối xử với người khác không tệ nhưng sao chỉ nhận về sự cô đơn, phải chăng vận mệnh đã chú định ta phải cô độc cả đời, trong lòng Trần Ngọc chợt dâng lên cảm giác chua xót. - “Dù có chuyện gì con cũng phải chú ý sức khỏe của mình đấy”

“Đúng vậy, nếu như bây giờ mình buông xuôi tất cả liệu mọi thứ có trở nên tốt đẹp hay không, như vậy còn khiến cho mẹ, người duy nhất quan tâm cho mình lúc này cảm thấy lo lắng. Vì một người xa lạ mà lại làm cho mẹ phải lo rầu, như vậy là bất hiếu…” Trong lòng của Trần Ngọc thầm hạ quyết tâm sẽ tạm thời gác bỏ những việc lo nghĩ sang một bên, ít nhất cũng sẽ không để nó ảnh hưởng đến mẹ hắn.

Chiếc chăn trên đầu đã được Trần Ngọc kéo xuống, hắn như một chiếc lò xo bật dậy khỏi giường rồi nhanh ra khỏi phòng: “Mẹ à, con đói rồi”.

Dạ dày của hắn đã nhanh chóng được lấp đầy nhưng điều đó không có nghĩa là hắn đã thật sự quên hết mọi thứ chỉ là hắn sẽ giữ nó cho riêng mình mà thôi. Có những lúc nỗi nhớ thôi thúc hắn đôi lần đi qua con đường xưa, nhìn lên khung cửa sổ quen thuộc ngày đó, nhưng bóng dáng ấy hắn chưa từng một lần nhìn thấy có lẽ Hồng Thêu đã thật sự biến mất khỏi cuộc đời hắn.
Tưởng rằng cuộc sống của Trần Ngọc sẽ cứ như vậy trôi qua trong cô đơn và tẻ nhạt nhưng vào lúc hắn không ngờ nhất Tiểu bạch lại một lần nữa xuất hiện trước mặt hắn, trên cổ của nó có những vết trầy còn cơ thể cũng có nhiều vết thương nhỏ xem ra khoảng thời gian vừa qua đối với nó thật không dễ dàng gì.

- “Tiểu bạch, mấy ngày qua mày đã đi đâu? Tao tưởng mày bỏ tao đi luôn rồi chứ” Trần Ngọc rất vui mừng vì có thể gặp lại nó nhưng cũng rất thương cảm cho những gì nó đã trải qua.

Ánh mắt của Tiểu bạch cũng thoáng lên vẽ vui mừng khi gặp lại Trần Ngọc nhưng có thể thoáng thấy được trong đáy mắt của nó còn chứa đựng một sự lo lắng và sợ hãi khó có thể kìm nén.

- “Đừng sợ, mày hiểu tao mà phải không, tao sẽ không làm hại mày đâu”, Trần Ngọc dang đôi tay của mình ra chào đón sự trở lại của Tiểu bạch nhưng không như những gì hắn trông đợi Tiểu bạch lại lao về một hướng khác.

Trần Ngọc quyết định không bỏ cuộc, hắn nhất định sẽ bảo vệ cho Tiểu bạch không để nó bị những kẻ xấu làm hại, không một chút chần chờ hắn nhanh chóng đuổi theo bóng dáng của nó.

Không biết là trùng hợp hay duyên số mà lần nào gặp được Tiểu bạch trời cũng đổ mưa, bầu trời đã xám xịt một màu đen nhưng Trần Ngọc không hề quan tâm, điều hắn ưu tiên lúc này chính là Tiểu bạch.

Một người, một thú đuổi bắt nhau đã hơn 10 phút, Trần Ngọc đã mệt đến bở cả hơi tai nhưng Tiểu bạch chắc chắn cũng không khá hơn hắn là mấy, bước chạy của nó đã có phần loạng choạng rồi như một kết quả tất yếu thân thể nhỏ bé của nó đã ngã xuống. Chỉ chờ có thế Trần Ngọc nhanh chóng tiến đến ôm nó vào lòng nhưng ngay lúc này một tiếng sét lớn như muốn phá vỡ bầu trời một lần nữa lại xuất hiện mà mục tiêu của nó lại chính là vị trí của Trần Ngọc.

“Ầm, đùng...” âm thanh vang vọng cả một vùng trời, riêng Trần Ngọc đã hoàn toàn mất đi ý thức, lúc hắn mở mắt hồi tĩnh lại không biết là đã bao lâu và bằng cách nào đó hắn đã xuất hiện ở Sơn dã thôn rồi được Kim Hoa giúp đỡ.

Chương 23: Ta thật sự rất bình thường

Trần Ngọc giật mình bừng tỉnh, mồ hôi của hắn tuôn ra như suối. Hắn cảm giác được tay của mình hình như đang chạm vào một vật gì đó rất mềm mại và đàn hồi, chẳng lẽ nào là…

Trần Ngọc lấy hết can đảm nhìn xuống, thật may mắn thứ mà hắn chạm vào không phải là thứ hắn đã nghĩ, đó cũng chẳng phải là thứ gì xa lạ mà chính là Tiểu bạch.

Không biết từ lúc nào nó đã trở về nằm cạnh bên hắn ta, nhưng nó cũng không trở về tay không bên cạnh Tiểu bạch có rất nhiều loại thực vật kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

Trong lòng Trần Ngọc chợt dấy lên nổi nghi hoặc về thân phận của con tiểu thú này, nó xuất hiện một cách đầy bất ngờ rồi mang hắn ta đến một nơi xa lạ như thế này phải chăng chỉ là một sự trùng hợp hay đó chính là dụng ý của nó, nếu như vậy thì rốt cuộc tại sao lại là hắn kia chứ. Hắn tự giễu cợt bản thân có lẽ đã quá đa nghi làm sao mà một con tiểu thú bé nhỏ kia lại có thể tính kế với hắn được kia chứ, có lẽ do mình đã đọc quá nhiều truyện trinh thám cũng nên. Khẽ đưa bàn tay vuốt lên lớp lông mịn màng của Tiểu bạch khiến cho Trần Ngọc cảm giác một sự ấm áp và êm ái, “ngươi chính là người bạn duy nhất của ta từ địa cầu, Trần Ngọc ta thề tuyệt đối sẽ bảo vệ ngươi an toàn quay lại nơi thuộc về chúng ta”.

Vì không muốn làm Tiểu bạch cũng như Kim Hoa và Kim Đức tỉnh giấc Trần Ngọc cẩn thận cất từng bước một ra khỏi căn nhà, đoạn hồi tưởng vừa rồi làm nỗi nhớ trong lòng hắn lại dâng trào. Khẽ ngước đầu nhìn vào ánh trăng đang chiếu rọi kia hắn thầm lo lắng liệu mình có thể vượt qua được một tháng sau hay không, ngay lúc này mình thực sự chưa tìm được bất cứ phương pháp nào để bắt đầu thực hiện dự định của mình.

Muốn bắt đầu con đường tu tiên thì phải có pháp môn tu luyện trước, và điều mà hắn cực kỳ thiếu thốn lúc này chính là thời gian. Pháp môn tu luyện thì có thể miễn cưỡng tìm được nhưng một tháng để bước vào con đường tu tiên đúng là mơ mộng hảo huyền, trừ khi tìm được một luyện dược sư, nhưng bây giờ biết tìm ở đâu và chắc gì người ấy đã chịu giúp đỡ cho mình.

- “Này tiểu tử kia, nữa đêm không ngủ mà lại trốn ra đây định làm trò gì xấu xa à?”

Trần Ngọc giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của Kim Đức, một người vốn đi đứng không tiện như ông ta đáng lẽ khi di chuyển phải phát ra tiếng động rất lớn còn đằng này lại dường như chẳng hề phát ra chút tiếng động nào.

- “Đã làm Kim thúc phải thức giấc, vãn bối thật sự có lỗi”

- “Con tiểu thú ấy là của ngươi à?”, ánh mắt của Kim Đức bổng nhiên trở nên sắc bén hơn hẳn, điều ấy khiến cho Trần Ngọc cảm thấy có chút sợ hãi.

- “Nó chính là bằng hữu của vãn bối”, Trần Ngọc vốn chưa từng xem Tiểu bạch là thú cưng, đối với hắn nó chính là một bằng hữu, một người có số phận không may mắn giống như hắn.

- “Bằng hữu, ha ha, một người, một thú vốn khác biệt sao có thể là bằng hữu được, trừ khi…”

- “Đã để Kim thúc phải chê cười nhưng ta thiết nghĩ bằng hữu không phân biệt người – thú. Chỉ cần đối xử chân thành, không mưu mô là đủ” Nụ cười trên môi Kim Đức đột nhiên ngừng lại, hắn cứ mãi lẩm nhẩm “bằng hữu chỉ cần đối xử chân thành, không mưu mô ư”. Đúng vậy bằng hữu chính là như vậy, tiểu tử này còn trẻ nhưng lại thông hiểu nhân tình thế thái hơn cả ta, nếu lúc trước ta thấu hiểu được điều này thì thật tốt biết mấy.

Kim Đức dường như đã trở thành một người khác, không hay quát tháo Trần Ngọc như trước mà lại trầm ngâm như có điều gì suy tư.

- “Ngươi tìm được vị bằng hữu đấy ở đâu vậy?”, Kim Đức lại tiếp tục dò hỏi về Tiểu bạch.

- “Tại sao Kim thúc lại quan tâm đến một con tiểu thú đến như vậy, nó làm cho Kim thúc thấy bất tiện à? như vậy ta sẽ mang nó đi nơi khác”, Trần Ngọc nhìn về Kim Đức với ánh mắt nghi hoặc.

- “Không cần như vậy đâu, ngươi đã tìm được một vị bằng hữu tốt đấy”, Kim Đức để lại một câu không rõ ràng rồi lặng lẽ quay trở vào nhà.

Bây giờ Trần Ngọc mới quan sát được cách di chuyển của Kim Đức, ông ta dùng tay thay chân. Kim Đức chống hai tay xuống đất làm trụ nâng cơ thể lên và tiến về phía trước, không biết là vô tình hay cố ý mà nơi Kim Đức đặt tay đều là chỗ trống nên không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Câu nói đầy ẩn ý của Kim Đức làm cho Trần Ngọc có chút khó hiểu nhưng hắn cũng chẳng có thời gian bận tâm truy xét, mọi chuyện của hắn lúc này đang bế tắc, phải làm sao để giải quyết tình hình trước mắt vẫn là một câu hỏi chưa có lời đáp. - “Trần đại ca sao lại dậy sớm thế? “

Mãi chìm trong suy tư của bản thân Trần Ngọc không hề hay biết rằng trời đã sáng từ lúc nào, Kim Hoa và Tiểu bạch ngồi cạnh hắn từ lâu hắn cũng chẳng nhận ra.

- “À, bình minh thật là đẹp nên ta muốn nhìn ngắm một chút mà thôi”

Kim Hoa cảm thấy có một chút khó hiểu: “không phải mặt trời mọc ở hướng này sao Trần huynh?” Vừa nói Kim Hoa vừa chỉ tay về sau lưng hắn

- “À, do mặt trời chói mắt quá nên ta mới quay sang hướng này” Trần Ngọc quên mất một điều mặt trời đang mọc ở sau lưng mình, bị Kim Hoa phát giác nên hắn đành chống chế

- “Như vậy mà huynh cũng gọi là ngắm bình minh hả?”

Chẳng những Kim Hoa cảm thấy nghi hoặc mà cả Tiểu bạch cũng nhìn về phía Trần Ngọc với ánh mắt nghi ngờ.

- “Này, hai người đừng có nhìn ta bằng ánh mắt như vậy chứ, ta thật sự rất bình thường a.”

Biểu hiện của Trần Ngọc khiến cho Kim Hoa phì cười còn Tiểu bạch thì lăn lộn dưới đất, nếu như Tiểu bạch biết nói nhất định nó sẽ nói: “Ồ, ngươi thật sự rất bình thường a.”

- “Nè, các ngươi còn định ở đấy vui đùa đến khi nào đây, không định ăn cơm nữa à?”, Kim Đức lớn tiếng gọi, biểu hiện của ông ta lúc này và lúc tối thật sự khiến cho Trần Ngọc không cách nào nhận ra, sự cáu kỉnh này mới là biểu hiện mà hắn cảm thấy quen thuộc, đây mới là không khí gia đình hắn bổng chợt nhớ về mẹ của mình.

- “Trần Ngọc, bọn ta đến như đã hẹn”, giọng nói của một trung niên nam tử vang lên làm cắt ngang suy nghĩ của hắn, đó chẳng phải là đội ngũ của Lâm Chính hay sao, thật không ngờ đến bọn họ lại đến sớm như vậy.

Chương 24: Đường chủ Quang Minh Hội

Trong những người đến lần này không hề có mặt của Lâm Chính và Đại Hùng, có lẽ vì vết thương quá nặng nên vẫn chưa tiện đi xa, những người còn lại tuy Trần Ngọc ít nhiều đều nhận biết nhưng cũng chẳng biết phải xưng hô thế nào, chỉ có mỗi Đại lực là hắn ta khá quen thuộc mà thôi.

- “Vãn bối xin chào các vị thúc thúc, không biết Lâm thúc và Đại thúc đã khỏe hay chưa?”.

Nhắc đến Lâm Chính và Đại Hùng khiến cho không khí trở nên trầm mặc, 2 người đó vốn là chỗ dựa cho cả đội ngũ nhưng hôm nay ai nấy đều thương tích đầy mình, mọi việc bây giờ bọn họ đều phải tự thân vận động.

- "Nhờ có sự chăm sóc của Liên thành thương hội mà Lâm thúc và Đại hùng thúc xem như đã giữ được mạng nhưng ít nhất cũng phải nằm tĩnh dưỡng trên giường 3 tháng", Đại lực làm ra một biểu cảm bất đắc dĩ.

Trần Ngọc cũng đoán được phần nào tình hình nhưng không ngờ mọi chuyện lại tồi tệ đến như vậy, không có Lâm chính và Đại hùng bọn họ như rắn không đầu mọi chuyện lại càng thêm rối rắm. "Giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt, như vậy xem ra vẫn còn rất may mắn".

Đại lực là người quen thuộc với Trần Ngọc nhất nên được mọi người giao cho việc giao tiếp để thuận tiện hơn.

- “Đúng là họ vẫn còn may mắn nhưng ngươi lại gặp phải vận đen rồi, Đại hùng thúc nói với ta mọi chuyện lúc này chỉ có Đường chủ của Quang Minh hội ra mặt thì mới mong giải quyết được vấn đề của ngươi”.

- “Như vậy thì không phải là ta vẫn còn may mắn hay sao?”, Trần Ngọc tỏ ra nghi hoặc với lời nói của Đại lực.

Đại lực đưa ánh mắt nhìn về phía các thúc thúc trong đội ngũ rồi quay sang phía Trần Ngọc:

- “Nhưng vấn đề là không một ai ở đây biết đường chủ Quang minh hội là ai ngoại trừ Đại hùng thúc nhưng thúc ấy lại nói rằng đó là bí mật, khi nào Đường chủ muốn ra mặt tự khắc sẽ xuất hiện”.

- “Ngươi cho rằng Đường chủ Quang minh hội có thật sự sẽ ra mặt giúp đỡ chúng ta?”, Trần Ngọc tiếp tục chấp vấn.

- “Điều này….”, Đại lực cũng thật sự không biết câu trả lời nên chỉ đành đưa ánh mắt cầu cứu các vị thúc thúc mà thôi.

Một vị trung niên nam tử dáng người tuy không cao lớn nhưng rất nhanh nhẹn tiến ra phía trước: - “Thật sự không giấu Trần tiểu hữu điều ngươi thắc mắc chính ta cũng không biết câu trả lời nhưng trước giờ Đại hùng huynh chưa bao giờ dối gạt chúng ta, lần này nhất định cũng sẽ như vậy”.

Những người còn lại nhìn nhau rồi cũng khẽ gật đầu, mặc dù trước giờ họ vẫn xem Đại hùng chính là Đưởng chủ Quang minh hội và cũng chưa ai từng biết đến vị Đường chủ bí ẩn này nhưng với tính cách của Đại hùng nhất định sẽ không thoái thác trách nhiệm chỉ bằng một lời nói dối vô căn cứ.

Một người khác trong đội ngũ cũng tiến về phía trước:

- “Mặc dù vậy chúng ta cũng sẽ không vì thế mà bỏ mặc tất cả, lần này chúng ta cũng không phải đến bằng tay không, chúng ta mang đến đây tất cả tích góp của mình trong suốt những năm qua, mong là có thể giúp đỡ được cho Trần tiểu hữu”.

Lúc này Trần Ngọc mới để ý đến chiếc xe ngựa phía sau rõ ràng phía trên chứa đựng rất nhiều hòm rương xem ra bọn họ cũng thật sự có lòng giúp đỡ chứ không phải chỉ là nói suông.

- “Thôi được rồi, vậy ta cũng chỉ biết đặt hết lòng tin vào vị Đường chủ bí ẩn này, hi vọng ông ta sẽ không xuất hiện quá trễ”.

- “Vậy chúng ta sẽ chuyển những đồ vật này vào trong nhà cho ngươi, nếu có điều gì cần giúp đỡ thì Kim Hoa biết phải tìm ta ở đâu, nếu có thể nhất định chúng ta sẽ không chối từ”, Đại lực xem như đại diện cho Quang minh hội cho Trần Ngọc một đảm bảo.
Mọi người mau chóng chuyển những đồ vật vào, chẳng mấy chốc căn phòng nhỏ bé của Kim Đức đã chật kín cả lối vào.

- “Này các ngươi đang làm cái gì vậy hả, mặc dù ta không chê lễ vật nhiều nhưng cũng phải cho ta biết là ai tặng chứ hả?”, Kim Đức tỏ ra rất bất ngờ khi đột nhiên có một nhóm người lạ mặt đến tặng quà.

- “Chuyện này cứ để ta giải thích là được rồi”, Trần Ngọc vốn cũng chẳng muốn Kim Đức phải vướng vào chuyện rắc rối này nên ra hiệu cho mọi người nhanh chóng rời khỏi.

- “Này tiểu tử kia, ngươi rốt cuộc là đang giấu diếm chuyện gì hả? Còn không mau nói ra ta nhất định sẽ đuổi cổ ngươi ra khỏi nhà”.

- “Vãn bối thật sự muốn ở lại đây trong một thời gian nữa, đây xem như là phí tổn mà ta trả cho Kim thúc”, Trần Ngọc vừa nói vừa làm bộ dáng oai vệ.

- “Ngươi nói đây chính là sự thật, nếu như vậy tức là những vật dụng ở đây ta đều có thể sử dụng”, Kim Đức không khách khí lục tung những rương đồ bên trong ngoài một ít bạc còn có rất nhiều thảo dược điều này làm cho Kim Đức cảm thấy rất hài lòng.

- “Xem như tiểu tử ngươi cũng rất có lòng, ngươi có thể ở lại đây bao lâu tùy thích, Kim Hoa mau mang số bạc này vào cửa hàng gần đây mua cho ta một ít rượu thịt”.

- “Cha à, hôm qua không phải cha vừa uống rượu xong hay sao, uống nhiều không tốt cho sức khỏe với lại số bạc này còn phải dùng vào việc khác”.

- “Kim Hoa, muội cứ làm theo lời của phụ thân muội đi”, Trần Ngọc ngắt ngang lời của Kim Hoa vì sợ nàng ấy buột miệng nói ra tất cả mọi việc.

- Thấy chưa, người ta còn không lo lắng, con còn lo lắng việc gì, rượu đối với cha là thuốc bổ có uống bao nhiêu cũng chẳng lo”, Kim Đức vừa nói vừa vỗ vỗ vào bình rượu trong tay.

Kim Hoa tỏ ra rất khó xử không biết phải xử lý như thế nào: Việc này, nàng nhìn về phía Trần Ngọc như để hỏi ý kiến, sau khi nhìn thấy hắn gật đầu nàng mới quyết định làm theo lời của cha mình. Kim Hoa vừa rời khỏi không khí trong căn nhà đột nhiên trở nên căng thẳng, Kim Đức đột nhiên thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt đầy vẽ nghiêm nghị nhìn thẳng về phía của Trần Ngọc:

- “ngươi còn không chịu nói ra sự thật?”.

Chương 25: Ngươi có dám giao mạng sống cho ta hay không

Ánh mắt này của Kim Đức là lần đầu Trần Ngọc nhìn thấy, nó như có một áp lực vô hình đè thẳng vào tâm hồn của hắn suýt nữa hắn đã nói ra sự thật, may mắn hắn đã kịp thời đề tỉnh:

- “Không biết Kim thúc muốn nói đến sự thật nào?”.

- “Tiểu tử ngươi đến lúc này còn muốn qua mặt ta hay sao, những người vừa rồi vốn có quan hệ như thế nào với ngươi?”.

- “Bọn họ là bằng hữu của ta mà thôi”.

- “Ngươi cho rằng ta dễ dối gạt hay sao, bọn họ rõ ràng đều là những thợ săn còn ngươi vốn chỉ là một tiểu tử trói gà không sức làm sao có thể trở thành bằng hữu, ngươi đừng nói với ta rằng bằng hữu đâu nhất thiết phải giống nhau, những món đồ ở đây đều là những thứ mà người thợ săn bình thường rất khó tích góp tại sao họ lại hai tay dâng lên cho ngươi, còn không mau nói ra”.

Ngữ điệu của Kim Đức càng lúc càng hùng hồn khiến cho những lý lẽ biện minh mà Trần Ngọc chuẩn bị sẵn đã biến đi đâu mất,

- “Ta… Xem như ta không giấu được Kim thúc, bọn họ là người của Quang minh hội, một tổ chức của các thợ săn ở Thanh Lâm trấn, ta nhận những món quà này để giải quyết thay cho họ một việc rắc rối”

- “Chuyện rắc rối gì mà cả Quang minh hội cũng không có cách giải quyết lại giao cho một tiểu tử như ngươi?”, Kim Đức không cho là đúng.

Trần Ngọc cười khổ: “xem như là ta thích lo chuyện bao đồng đi”.

- “Vậy rốt cuộc đó là chuyện gì?”

- “Việc này có nói cũng chẳng ích gì, nhưng sao Kim thúc lại quan tâm đến chuyện này như vậy”

- “Tiểu tử ngươi từ khi nào còn muốn quản cả chuyện của ta, nếu như gặp rắc rối liên quan đến Quang minh hội ngươi có thể tìm một thợ săn gọi là Đại hùng hắn nhất định sẽ làm chủ cho ngươi”

- “Đại hùng thúc lúc này đâu còn tâm trí mà quản chuyện của ta, Khoan đã sao Kim thúc lại biết Đại hùng thúc, lẽ nào…”, trong đầu của Trần Ngọc chợt lóe lên một suy đoán động trời vị Kim thúc này liệu có phải hay không chính là vị Đường chủ bí ẩn kia. Nếu như suy đoán của Trần Ngọc là đúng như vậy không phải là mọi chuyện rắc rối sẽ được giải quyết hay sao, mặc dù không chắc chắn nhưng hắn quyết định sẽ lại đánh cược một phen.

- “Trần Ngọc xin bái kiến Đường chủ”, Trần Ngọc cung kính hành lễ đối với Kim Đức.
- “Ngươi.., làm sao mà ngươi biết được?”, Kim Đức tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi Trần Ngọc lại gọi mình là Đường chủ. Việc này vốn chỉ có một mình Đại hùng biết, với tính cách của hắn nếu như không phải trường hợp bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không tiết lộ với bất kỳ ai, như vậy xem ra rắc rối lần này cả Đại hùng cũng thúc thủ vô sách rồi.

Rắc rối lần này có liên quan đến Kim xà bang hay Liên Thành thương hội, nếu như đã không giấu được nữa Kim Đức cũng không ngần ngại tiết lộ thân phận của mình.

Trần Ngọc thầm thở phào nhẹ nhỏm xem ra suy đoán của mình đã hoàn toàn chính xác: “liên quan đến cả hai”.

Câu trả lời hết sức nhẹ nhàng của Trần Ngọc lại như sấm động bên tai của Kim Đức, đừng nói là một Kim xà bang nho nhỏ đã nằm ngoài khả năng của Quang minh hội rồi nay lại còn liên quan đến gã khổng lồ Liên Thành thương hội, việc lần này đúng là làm thật đủ lớn.

- “Việc cụ thể như thế nào, ngươi có thể nói rõ ràng được không.”

Trần Ngọc đem tất cả mọi việc từ lúc vô tình bắt được Hoàng kim Trư đến chuyện xảy ra xung đột với Kim xà bang rồi Liên Thành thương hội ra mặt dàn xếp lần lượt kể ra tất cả, sau khi nghe Trần Ngọc thuật lại 2 hàng chân mày của Kim Đức mới được giãn ra.

- “Còn may mắn là lần này không xung đột với Liên Thành thương hội, nhưng bọn Đại hùng lần này cũng quá lỗ mãng, may mắn xem như vẫn còn giữ được mạng. Kim xà bang hóng hách cũng đã lâu rồi lần này xem như là lúc để Quang minh hội của ta lên tiếng. Tiểu tử ngươi có dám giao mạng sống của ngươi cho ta hay không?”, Kim Đức nhìn về phía Trần Ngọc với ánh mắt đầy thâm ý.

Mọi việc vốn đã rơi vào bế tắc lại bất ngờ phát hiện vị thúc thúc bên cạnh mình là một cao nhân, chuyện trùng hợp như vậy không ngờ lại xảy ra trên người của Trần Ngọc, đây có phải là sự sắp xếp của số phận, hắn cũng thật sự không biết nhưng trước hay sau cũng đều phải đánh cược mạng sống hắn thà tin tưởng vào Kim thúc còn hơn là không làm gì.
- “Được, Là sống hay chết lần này do thúc quyết định vậy”. Theo như Kim thúc thấy ta có bao nhiêu phần có thể không nguy hiểm đến tính mạng.

- “Nếu như không muốn nguy hiểm đến tính mạng ta có thể đảm bảo cho ngươi, nhưng không biết ngươi có muốn chiến thắng hay không?”, ánh mắt của Kim Đức lóe lên sự thích thú.

Câu trả lời này thật sự khiến Trần Ngọc há hốc mồm rồi, hắn vốn nghĩ rằng bảo toàn được tính mạng đã là chuyện khó khăn bây giờ còn có thể chiến thắng thì thật đúng là kỳ tích, “thật sự là vãn bối có cơ hội chiến thắng?”.

Kim Đức nở một nụ cười đầy bí hiểm: “nếu trước đây một ngày ta thật sự không dám nghĩ tới nhưng bây giờ ta chắc chắn có một thành cơ hội giúp ngươi chiến thắng”.

- “Một thành cơ hội…”, xem ra cơ hội dành chiến thắng rất mong manh hơn nữa nếu muốn chiến thắng có thể cả mạng cũng không giữ được, quyết định này thật sự làm Trần Ngọc vô cùng phân vân.

- “Nếu có thêm vật này thì cơ hội sẽ là bao nhiêu?”, vừa nói hắn vừa mang …. Quả đặt trước mặt của Kim Đức.

Vẻ mặt bình thản bất cần của Kim Đức ngay lập tức trở nên ngưng trọng, hơi thở cũng có chút gấp gáp,

- “Cái này không phải là Thăng linh quả hay sao, rốt cuộc là ngươi tìm thấy được vật này ở đâu?”

- “Vãn bối cũng chỉ tình cờ tìm được mà thôi”, Trần Ngọc thật sự thích thú khi thấy được vẽ thất thố của Kim Đức.

- “Cơ hội chiến thắng bây giờ của ngươi là ba thành, nhưng nguy hiểm lại tăng thêm năm thành, ngươi có dám đánh cược hay không?”

Trần Ngọc thoáng có chút do dự, hắn luôn mong muốn thực lực của mình tăng tiến thật nhanh nhưng cơ hội luôn đi kèm với thử thách, muốn có thứ mình cần hắn phải lựa chọn đánh cược cả mạng sống, điều này có thật sự xứng đáng hay không.

- “Rốt cuộc ngươi quyết định như thế nào, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu”, Kim Đức tỏ ra không có nhiều kiên nhẫn.

- “Vãn bối sẽ chọn mạo hiểm”, vốn Trần Ngọc cũng có thể chọn giải pháp an toàn nhưng nếu như vậy chẳng biết đến ngày tháng năm nào hắn mới có đủ thực lực để có thể tìm đường trở về nhà hay sẽ phải chôn vùi cả cuộc đời trong bế tắc như Cẩu thúc, chấp nhận một cuộc sống tầm thường và cô độc cả một đời không hắn ta thà đánh cược còn hơn phải chịu sự giày vò của thời gian.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau