VẬN MỆNH NGHỊCH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vận mệnh nghịch hành - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Vị khách không mời

Trần ngọc lúc này đang ẩn nấp phía sau một gốc đại thụ trong lòng thầm mắng chửi tại sao mình lại xui xẻo đến như vậy, rõ ràng là bọn người Lôi kiếm sơn trang không biết từ đâu huy động thêm mấy mươi người truy sát không buông, hắn tự nhủ mình cũng đâu làm việc gì quá đáng sao bọn chúng lại nhất quyết không chịu buông tha, xem ra lần này đúng là nguy khốn trong đội ngũ lần này có cả cung thủ chỉ cần sơ suất nhất định sẽ không thể trốn thoát.

Trần ngọc lợi dụng gốc đại thụ to lớn đang che khuất tầm nhìn của bọn họ rồi từ từ lui về phía sau ngay cả thở cũng chẳng dám thở mạnh thế nhưng trời đúng là không chiều lòng người hắn mới chỉ vừa di chuyển một đoạn ngắn thì đã bị một người trong đội ngũ kia phát hiện.

- Này tên kia mau đứng lại, một gã thợ săn đã phát hiện ra tung tích của Trần ngọc vội vàng tri hô.

Trần ngọc lúc này đã không còn sự lựa chọn, điều duy nhất hắn có thể làm chính là tiếp tục chạy sâu vào Tây lâm bình nguyên, dù ở đó có nguy hiểm đến đâu chắc hẳn cũng sẽ an toàn hơn ở đây.

- Cung thủ đâu mau bắn cho ta, Tiểu đao tử hét lớn.

Vèo, véo… hàng loạt mũi tên được bắn ra ngay tức khắc, Trần ngọc vốn cũng đã định liệu được tình huống này nên hắn không chạy thẳng một mạch mà lúc chạy sang trái, lúc lại chạy sang phải, lợi dụng những gốc đại thụ to lớn làm lá chắn cho mình nên những mũi tên vẫn tạm thời chưa gây được nguy hiểm.

- Tiếp tục đuổi theo, cung thủ tiếp tục bắn cho ta, Tiểu đao tử dẫn đầu đội ngũ lao về phía trước theo hai hướng riêng biệt chừa không gian cho những cung thủ tiếp tục bắn tên.

Vì cứ phải chạy theo đường zic zắc nên tốc độ của Trần ngọc chậm hơn hẳn so với những người đang đuổi theo, khoảng cách của cả hai đang ngày càng thu hẹp nếu cứ tiếp tục duy trì thì việc bị bắt chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi.

Không thể như vậy được, nếu cứ để tâm đến những cung thủ phía sau mình không thể nào chạy thoát được, xem ra phải liều mạng một phen rồi, Trần ngọc âm thầm đưa ra quyết định. Hắn không di chuyển theo đường zic zắc nữa mà cố gắng tăng tốc thật nhanh theo đường thẳng, bỏ mặc những mũi tên đang bay sát phía sau.

Véo, một mũi tên đã xuyên qua chiếc mũ trùm đầu của Trần ngọc nhưng rất may nó lại không gây bất kỳ vết thương nào mà chỉ làm chiếc mũ bay ra khỏi người Trần ngọc.

Véo, lại một mũi tên nữa vừa xuyên qua cánh tay trái của Trần ngọc nhưng hắn chẳng hề do dự mà vẫn tiếp tục chạy thật nhanh về phía trước vì hắn biết chỉ cần dừng lại thì thứ đón đợi hắn tiếp theo chính là cái chết.

Vì phải vừa di chuyển vừa bắn tên nên tốc độ của những cung thủ đã không thể nào theo kịp tốc độ của Trần ngọc, khoảng cách của cả 2 đã bị kéo dài một đoạn lớn, những mũi tên cũng đã không thể nào gây thêm sát thương nên cả nhóm đều đồng loạt cất đi cung tên rồi tăng tốc đuổi theo.
Cuộc rượt đuổi cứ thế tiếp diễn hơn một canh giờ, lúc này nhóm người đuổi theo cũng đã mệt mỏi hơn nữa phía trước chính là ranh giới của nội vi Tây lâm bình nguyên chẳng ai bảo ai cả nhóm người đều đồng loạt giảm tốc độ.

- Tại sao các ngươi lại giảm tốc độ không mau chóng tăng tốc sẽ mất dấu hắn ta, Tiểu đao tử phát hiện tốc độ đội ngũ bị kéo chậm nên lên tiếng hối thúc.

- Vị tiểu huynh đệ đây, chúng ta nể mặt Lôi kiếm sơn trang nên mới tham gia vào cuộc săn đuổi này chứ không phải là nô bộc của ngươi mà tùy ý sai khiến, phía trước chính là nội vi Tây lâm bình nguyên chúng ta tự nhận không đủ năng lực nên xin phép rút lui, nếu ngươi vẫn muốn tiếp tục đuổi theo thì xin mời tự nhiên, Một thợ săn gần đó lên tiếng.

- Đúng vậy, chúng ta đã tận sức rồi, mọi chuyện còn lại ngươi hãy tự giải quyết đi, một võ giả khác lên tiếng.

Tất cả những người được huy động đuổi theo Trần ngọc đều đồng loạt lên tiếng phản đối, vốn bọn họ với Trần ngọc không thù không oán cớ sao phải mạo hiểm tính mạng để truy bắt kia chứ.

Tiểu đao tử khẻ hừ một tiếng, hắn biết cục diện lúc này chẳng thể nào có thể điều động bọn họ tiếp tục nhưng nếu thật sự bỏ qua như vậy hắn không cách nào chấp nhận.

- Các ngươi có tiếp tục đuổi theo hay không ta không ép, nhưng nếu có ai đó trong các ngươi bắt được tên kia ta sẽ nhờ thúc phụ của ta nhận một người thân của người đó vào Lôi kiếm sơn trang, các ngươi cứ suy nghĩ đi, Tiểu đao tử nói xong rồi cũng chẳng thèm để ý đến đám người đang xôn xao phía sau mà vội vã cùng với những đồng bạn của mình đuổi theo Trần ngọc. Một võ giả tự do tuy rằng có được sự tự do, thoải mái nhưng tiền đồ lại vô cùng đen tối, không có người hướng dẫn, không tài nguyên tu luyện, không có công pháp ưu tú thì thử hỏi làm sao có thể tiến xa trên con đường tu luyện. Được trở thành môn nhân của Lôi kiếm sơn trang là ước mơ của biết bao nhiêu người, hứa hẹn này của Tiểu đao tử rõ ràng đã đánh động đến khao khát của bọn họ, tuy nhiên không phải ai cũng đủ can đảm để đánh cuộc cả mạng sống của mình nên đa số đều chọn quay trở về chỉ có khoảng năm người tự tin vào thực lực của mình mà tiếp tục đuổi theo.

Vết thương nơi tay trái của Trần ngọc đã ngày càng nặng, vì không có thời gian để cầm máu nên hắn ta gần như đang ngày càng kiệt quệ, mỗi một cái nhấc chân đã nặng tựa Thái sơn, hắn không biết rốt cuộc mình đã vượt qua cực hạn bản thân bao nhiêu lần để không ngất đi nhưng rốt cuộc dù cố gắng đến đâu hắn cũng không cách nào duy trì tốc độ của mình được nữa lúc này đội ngũ của Tiểu đao tử đã ở ngay phía sau lưng.

- Ta xem ngươi còn có thể chạy bao lâu, Tiểu đao tử gầm lên, đôi mắt của hắn cũng đã chuyển dần sang màu đỏ, hắn vốn chưa bao giờ phải vất vã đến như vậy nhưng tại vì Trần ngọc mà lần này hắn không tiếc bỏ ra đại giá.

- Ta và ngươi vốn cũng chẳng phải thù oán sâu đậm cớ sao phải truy cùng giết tận chứ, Trần ngọc biết dù mình có ra sức bỏ chạy cũng sẽ không thoát thôi thì đối mặt một lần biết đâu có thể giải quyết được mâu thuẫn.

- Ngươi, gương mặt của ngươi, Trước đây Trần ngọc thường dùng một chiếc mũ trùm đầu để che đi gương mặt của mình nhưng trong lúc tháo chạy vừa rồi chiếc mũ trùm đầu đã bị một mũi tên bắn rớt nên khi nhìn thấy gương mặt thật của Trần ngọc Tiểu đao tử cũng có chút giật mình. “Cũng tốt giết một tên quái vật xem như là trừ họa cho dân, còn về tại sao ta truy cùng đuổi tận ngươi thì cứ đến diêm vương mà hỏi”, Tiểu đao tử ngay lập tức xông thẳng đến vị trí của Trần ngọc hai thanh trủy thủ trong tay lấp lánh ánh sáng vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ nhắm đến yết hầu của Trần ngọc.

Xoẹt, âm thanh va chạm của kim khí và da thịt vang lên nhưng không có cảnh máu chảy đầu rơi như trong tưởng tượng của Tiểu đao tử, hắn ngước nhìn vật thể đang chắn phía trước hắn và Trần ngọc, một thân thể to lớn cao hơn hắn gấp 2 lần toàn thân đầy lông lá. Hai thanh trủy thủ của hắn rèn từ hàn thiết, độ sắc bén là không thể nghi ngờ nhưng chỉ làm trầy một vết nhỏ trên lớp da của vật thể này mà thôi.

- Là Dã Viên, mọi người mau chạy đi, không biết là ai trong số những người tham gia truy sát Trần ngọc hét lên, không ai bảo ai tất cả đều cố sống cố chết mà quay đầu bỏ chạy ngay cả nhóm người của Lôi kiếm sơn trang cũng như vậy.

Lúc này ở đây chỉ còn lại Trần ngọc, Tiểu đao tử và một vị khách không mời Dã viên, một con Dã viên bình thường thực lực cũng có thể xếp vào hàng Linh thú trung cấp sơ kỳ tức tương đương với cao thủ Toàn khai kỳ đỉnh phong nhưng Dã viên lại là loại trời sinh thần lực nên dù phải đối đầu với cao thủ Hư linh kỳ cũng chưa hẳn thất bại. Loại Dã viên này có khứu giác rất nhạy bén chính vì vậy mà nó đánh hơi được mùi máu phát ra từ phía Trần ngọc, thật không ngờ ngay lúc nó xuất hiện cũng là lúc Tiểu đao tử tung ra sát chiêu và sát chiêu này thật không may lại làm cho da nó xuất hiện một vết trầy, tuy vết thương này không đáng kể gì nhưng việc bị một con muỗi đốt phải có khiến bạn khó chịu hay không. Không cần nói cũng hiểu lúc này kẻ nó ghi hận chính là Tiểu đao tử.

Con Dã viên to lớn xoay thân hình nó lại một cách từ từ, nhưng trong động tác đó lại ẩn chứa một sự giận dữ khó có thể hình dung, Tiểu đao tử lúc này đang bị Dã viên tập trung nên hắn cảm thấy toàn thân như mềm nhũn không có chút sức lực ngay cả một cái nhấc chân cũng cảm thấy khó khăn.

- T….a…..a…a.. thật không cố ý, Tiểu đao tử cố gắng nói từng từ một đối với hắn thời gian dường như đang kéo dài một cách vô tận.

- Gào….., Dã viên cũng không màng đáp lại Tiểu đao tử nó gầm lên một tiếng thật lớn rồi vung tay đánh bay Tiểu đao tử ra xa hàng trăm mét, thân thể hắn đập mạnh vào thân cây rồi bật ngược trở ra, mũi miệng của hắn đều ứa máu, xương cốt toàn thân dường như đã gãy nát. Hắn cố gắng hết sức lực của mình để ngẫng đầu nhìn về phía trước nhưng thứ hắn nhìn thấy cuối cùng chỉ là hàm răng sắc nhọn của Dã viên mà thôi, một Tiểu đao tử ngang ngược, hống hách cuối cùng lại bị chính sự hống hách của mình làm hại.

Chương 42: Khai sơn phái

Tiểu đao tử bị Dã viên đồ sát chỉ trong vòng một nốt nhạc, âu cũng là gieo nhân nào gặt quả đó nhưng còn Trần ngọc thì đúng là họa vô đơn chí, phước bất trùng lai, vừa thoát khỏi sự truy sát của nhóm người Tiểu đao tử thì bây giờ lại phải đối mặt với sự khát máu của Dã viên.

Một Tiểu đao tử chưa thể nào thỏa mãn được Dã viên và con mồi nó nhắm đến tiếp theo chính là con mồi đáng lẽ nó nhắm đến đầu tiên, người đó chẳng ai khác chính là Trần ngọc.

Dã viên tuy rằng dễ bị kích động nhưng tuyệt đối là một linh thú có linh trí cao cấp chẳng thua gì con người, một con mồi bị thương tất nhiên sẽ dễ dàng săn đuổi hơn một con mồi mạnh khỏe nên Trần ngọc lúc này chính là con mồi lý tưởng nhất.

Bị ánh mắt của Dã viên tập trung vào Trần ngọc cảm thấy toàn thân nổi lên từng trận ớn lạnh, chứng kiến sự tàn khốc của Dã viên hắn biết rằng mình chẳng có hy vọng gì về sự nhân từ của nó, muốn thoát khỏi hoàn cảnh này chỉ có một sự lựa chọn, chạy.

Bỏ mặc sự mệt mỏi và đau đớn của cơ thể Trần ngọc lúc này lại tỏ ra mạnh mẽ hơn hẳn lúc bình thường, hắn xoay người rồi nhanh chóng vọt thẳng về phía trước. Dã viên nhìn về phía Trần ngọc đang bỏ chạy nhưng nó lại không hề tỏ ra chút khẩn trương nào, đối với nó Trần ngọc đã chẳng khác nào một xác chết lúc này nó lại nổi hứng muốn chơi trò mèo vờn chuột.

Trần ngọc không biết tại sao Dã viên lại không đuổi theo mình nhưng nếu nó không đuổi theo thì lại càng hay, bây giờ cứ chạy càng xa càng tốt thế nhưng sự vui mừng của Trần ngọc lại nhanh chóng vụt tắt vì phía trước mặt hắn rõ ràng là một vực sâu không thấy đáy. Phía trước là vực sâu, phía sau lại là dã thú, chẳng lẽ trời thật dồn ta vào đường chết hay sao, trong lòng Trần ngọc chợt dâng lên một sự chua xót và không cam lòng.

Dã viên lúc này đang rất thong thả tiến lại phía Trần ngọc, nó tỏ ra rất khoái trí khi thấy được sự tuyệt vọng trong ánh mắt của con mồi, điều đó làm nó càng thêm hưng phấn.

- Nếu trước sau gì cũng chết ta sẽ không để cho ngươi được toại nguyện, Trần ngọc hét lớn một tiếng rồi nhảy xuống vực sâu trước mặt nhưng Dã viên sẽ không để điều đó xảy ra nó dậm chân rồi bật nhảy một bước dài cánh tay to lớn của nó vươn ra nắm lấy cơ thể Trần ngọc đang rơi tự do.

“Xong rồi, thật sự đã xong rồi”, Trần ngọc biết tình toán cuối cùng của mình cũng đã không thành hôm nay hắn nhất định sẽ chết trong tay của con Dã viên này ngay trong lúc hắn tuyệt vọng nhất Tiểu bạch vốn ngủ say trong người của hắn đột nhiên thức dậy, nó khẻ nhíu mày rồi nhìn thẳng về phía của Dã viên thật bất ngờ, thoáng trong ánh mắt của Dã viên lại ánh lên sự sợ hải chính vì một khoảnh khắc phân tâm ấy Dã viên đã không bắt được cơ thể của Trần ngọc.
A…..a….a, tiếng thét chói tai của Trần ngọc vang vọng ngày càng xa, có lẽ nào hắn thật sự phải bỏ mạng ở đây.

Hai tháng sau, tại Tinh không đế quốc, một trong những đế quốc hùng mạnh tại Tây đại lục, nếu xét về diện tích thì Tinh không đế quốc nhỏ hơn Tử tinh đế quốc nhưng về sự lớn mạnh của Tu luyện giả nó không hề thua kém thậm chí còn có phần vượt trội hơn.

Nơi đây các thế lực lớn nhỏ được chia làm 6 cấp độ, theo thứ tự từ yếu đến mạnh được xếp từ 6 đến 1. Thế lực cấp 6 là những bang phái nhỏ lẽ, bất nhập lưu như Quang Minh hội hay Kim xà bang, thế lực cấp 5 quản lý ít nhất từ 3 bang phái cấp 6 trở lên và trong bang phải có người đạt thực lực Hư linh kỳ trở lên, thế lực cấp 4,3,2,1 cũng tương tự như vậy nhưng yêu cầu thực lực cao hơn từ Chân linh cho đến Phụ hồn. Theo đồn đoán của nhiều người trong những thế lực cấp 1 thậm chí còn xuất hiện cả cao thủ Lĩnh vực chi cảnh thật khiến cho người khác phải khiếp sợ không thôi.

Lúc này tại chân núi Phổ đà, một trong những ngọn núi cao nhất Tinh không đế quốc, sơn môn của Khai sơn phái đông đúc hơn thường này rất nhiều, rất nhiều thiếu niên tài tuấn đều tìm đến đây hi vọng có thể triển lộ tài năng của mình để được thu vào sơn môn.

Khai sơn phái vốn được xếp vào hàng thế lực cấp 3 tuy nhiên nếu xét về thực lực nó có thể xếp vào hàng thế lực cấp 2, Chưởng môn của phái Khai sơn thực lực đã đạt đến Phụ hồn cảnh sơ kỳ nhưng người này không chủ trương bành trướng nên chưa thu phục được các thế lực cấp 3 khác do đó vẫn mãi dừng bước ở thế lực cấp 3 tuy nhiên chẳng có thế lực cấp 2 nào dám quản lý bọn họ chính vì vậy mà quản lý trực tiếp của bang phái này lại là một thế lực cấp 1 Đường môn.

Danh vọng của Khai sơn phái được rất nhiều người ngưỡng mộ nên nếu muốn chính thức trở thành một đệ tử phải vượt qua rất nhiều người giống như nếu bạn thi tốt nghiệp chỉ đạt trung bình thì đừng mơ vào trường đại học danh tiếng, các thiếu niên tìm đến đây đều tự tin vào tài năng của mình nhưng được nhận vào Khai sơn phái chỉ chưa đầy 5% trong số họ. - Các ngươi mau trật tự, nhanh chóng xếp hàng rồi lần lượt báo danh, ai dám làm náo loạn lập tức trục xuất, một đệ tử nội môn tên Thanh tiêu được giao trọng trách ghi danh cho những người tham gia trắc thí lên tiếng.

Ngay lập tức những người vốn đang xôn xao do chờ đợi lâu mà vẫn chưa đến lượt liền trở nên anh tỉnh, lúc này có một trung niên nam tử dẫn theo một người mang mặt nạ sắt đang chậm rãi tiến về phía báo danh của Khai sơn phái, Trung niên nhân dáng người cân đối, khuôn mặt hơi gầy có phần phong trần, y phục có phần lôi thôi còn người mang mặt nạ sắt cũng hoàn toàn không có gì nổi bật duy chỉ có ánh mắt lúc nào cũng ngời sáng.

- Này hai tên kia, rõ ràng là đến sau mà lại không xếp hàng, ngươi không xem luật lệ ra gì à, một tên thiếu niên dáng người cao gầy lên tiếng.

- Đúng vậy đấy, chúng ta đều chờ đã rất lâu rồi làm gì đã đến lượt các ngươi chứ, mà ta nói hai ngươi một người đã già, một người thì quái dị thôi thì cứ về nhà mà an nghĩ đi sao còn học đòi người khác đi khảo thí, một thiếu niên mập lùn khác đứng cạnh thiếu niên cao gầy vừa nói vừa tiến đến chặn ngang đường của vị trung niên nam tử và người đeo mặt nạ sắt kia.

- Một tên vừa cao vừa gầy, một tên vừa mập vừa lùn các ngươi đi chung với nhau thật là chọc cười người khác quá đi, trung niên nam tử vừa nói vừa nở nụ cười.

Nghe người trung niên này nói những người xung quanh mới để ý, thật sự là có chút tức cười, một số người không kiềm nén được mà cười lớn thành tiếng. Tên thiếu niên mập mạp tỏ ra tức giận khi bị người khác chê cười hắn ngay lập tức tung ra một cú đấm thẳng về phía của vị trung niên kia trong cú đấm có ẩn hàm tiên thiên chân khí xem ra tên mập lùn này thực lực ít nhất đã đạt đến Khuếch mạch kỳ thật sự là không thể xem thường.

Trung niên nhân kia khẻ mĩm cười, hắn ta cũng không hề có ý định né tránh để cho nắm đấm tùy tiện trúng vào ngực mình, tên thiếu niên mập lùn nở nụ cười đắc ý vốn lúc đầu hắn cũng vì quá tức giận mà ra tay nên chưa kịp đánh giá thực lực của đối thủ thật không ngờ lại dễ dàng đắc thủ tới như vậy.

Bịch, âm thanh va chạm vang lên vị Trung niên nhân vẫn đứng yên tại chỗ không hề có một chút thương tích nào còn tên thiếu niên mập lùn kia lại ôm cánh tay của mình la hét trong đau đớn, bàn tay của hắn ngay tại nơi tiếp xúc với cơ thể của vị Trung niên nhân kia đã chuyển sang màu xanh.

Chương 43: Căng thẳng Nghị sự đường

Cuộc xung đột của vị trung niên và thiếu niên mập lùn ngay lập tức thu hút sự chú ý của Thanh tiêu, hắn ta ngay lập tức tiến đến xem xét với nét mặt vô cùng tức giận, không ngờ những tên thiếu niên đăng ký khảo thí năm nay lại không hề để hắn vào mắt.

- Các ngươi… những lời vừa định nói của Thanh tiêu bị nghẹn lại trong cổ họng, hắn vội vàng khom người hành lễ với vị trung niên nhân kia: “Đệ tử bái kiến Ngũ sư thúc”.

- Không cần phải đa lễ, việc ở đây ta giao lại cho ngươi, ta phải quay trở về sơn môn đây, vị trung niên nhân mĩm cười rồi khẻ lướt qua vị trí của Thanh tiêu, người đeo mặt nạ sắt cũng nhanh chóng theo sát phía sau.

- Ngươi đứng lại cho ta, Thanh tiêu tiến đến chặn ngang bước tiến của người đeo mặt nạ sắt.

- Cứ cho hắn tiến vào đi, hắn chính là đệ tử ta vừa thu nhận, vị Trung niên tử nhàn nhã nói.

- Nhưng quy định của sơn môn thì không cho người không rõ dung mạo tiến vào, nếu đây là đệ tử ngũ sư thúc mới thu nhận có thể nhờ sư thúc bảo hắn tháo mặt nạ xuống được hay không.

- Chuyện này ta sẽ tự giao phó với Chưởng môn, ngươi không cần phải bận tâm.

- Nhưng mà, Thanh tiêu có chút chần chừ.

- Ngươi không tin tưởng ta, Trung niên nam tử khẻ nhíu mày.

- Nếu sư thúc đã đảm bảo tất nhiên đệ tử không dám cản trở, xin mời, Thanh tiêu nép sang một bên tránh đường cho người mang mặt nạ sắt cùng với Trung niên nhân tiến vào sơn môn Khai sơn phái.

- Mau cứu ta với đại nhân ơi, tên thiếu niên mập mạp gào thét rồi ôm lấy chân Thanh tiêu, hắn vốn nhìn vào y phục của vị trung niên vừa hôi hám vừa bẩn thỉu thật không ngờ lại là một trưởng lão của Khai sơn phái, nếu hắn biết thì cho dù có 10 cái mạng hắn cũng không dám trêu chọc.

- Ngươi gây rối cuộc tuyển chọn, rút tư cách tham gia khảo thí, trục xuất khỏi sơn môn, Thanh tiêu trừng mắt với tên thiếu niên mập mạp kia.

- Nhưng tay của ta, tên thiếu niên mập mạp càng gào khóc to hơn.

- Đó là cái giá cho việc xem thường người khác, mau cút nếu không ta sẽ đá ngươi lăn xuống a, Thanh tiêu đã xem qua vết thương của tên thiếu niên mập mạp kia chỉ là một ít chất độc của Thanh tử phấn, nó chỉ khiến cho người trúng độc đau đớn và khó chịu một canh giờ chứ không ảnh hưởng gì đến tình mạng và bàn tay của người trúng độc, điều mà Thanh tiêu quan tâm lúc này chính là vị Ngũ sư thúc thần bí của hắn không ngờ lại nhận đệ tử hơn nữa còn chọn một thời điểm rất nhạy cảm hắn nhất định phải báo việc này với sư phụ của hắn.

Trung niên nhân cùng với người mang mặt sạ sắt kia sau khi vào sơn môn thì đi một mạch không ngưng nghĩ lên đỉnh núi, dọc đường có một số đệ tử chú ý nhưng cũng không ai ngăn cản. Cả 2 nhanh chóng tiến vào một biệt viện ở phía đông của Phổ đà sơn, nơi đây khá yên tĩnh và hoang vắng, phòng ốc và bài trí cũng rất đơn sơ, phía trước biệt viên có một khu vườn nhỏ trồng một vài loại cây vô cùng quái dị điều này càng làm tăng thêm cảm giác hoang tàn và bí ẩn, trên cửa của biệt viện có đề 2 chử Độc đường. - Tạm thời ngươi cứ ở lại đây, ta phải đi giải quyết một số việc, Trung niên nam tử sau khi vào phòng nhanh chóng thay đổi một bộ trang phục rồi vội vã rời khỏi để lại một mình người mang mặt nạ sắt.

- Thật không ngờ môn phái của sư phụ cũng thật lớn, hy vọng tiếp theo thực lực của ta sẽ có thể thăng tiến nhanh chóng, tên mặt nạ sắt tỏ ra khá hứng thú với Khai sơn phái tuy nhiên hắn không vội vì hắn còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu nơi này, việc hắn cần làm lúc này chính là tu luyện để có thể nhanh chóng trở nên hùng mạnh.

Vị trung niên nhân sau khi rời khỏi Độc đường liền đi thẳng theo hướng Tây được một đoạn thì tiếp tục đi thẳng lên đỉnh núi chẳng mấy chốc hắn đã đến được nơi mà hắn muốn, hắn dừng trước một dãy phòng ốc với quy mô rộng lớn, kiến trúc cổ kính và uy nghiêm, nơi đây sang trọng và sạch sẽ hơn hẳn Độc đường mà hắn đang ở. Nơi đây chính là nơi quyền lực nhất trong Khai sơn phái, Nghị sự đường, mọi quyết định của Khai sơn phái đều được Hội đồng các trưởng lão trong bang thảo luận và đưa ra quyết định tại nơi đây.

Trung niên nam tử chỉnh trang lại y phục một lần nữa trước khi đẩy cánh cửa to lớn kia rồi tiến vào bên trong. Lúc này trong phòng đã có không ít người, tất cả đều đã an tọa tại vị trí của mình.

- Trường khánh, ngươi cuối cùng đã đến, trung niên nam tử đang ngồi ghế chủ sự lên tiếng, người này gương mặt anh tuấn, dáng người có phần hơi gầy, lúc nào cũng nở trên môi một nụ cười, nhìn dáng vẽ bề ngoài không khác gì một thư sinh nho nhả nhưng hắn lại chính là người có quyền lực nhất ở đây, chưởng môn Khai sơn phái Hàn Đương.

- Trường khánh bái kiến chưởng môn, các vị trưởng lão, các sư huynh, xin chào các vị sư đệ.

- Không cần đa lễ, ngươi mau ngồi vào vị trí của mình. Các vị trưởng lão, các sư huynh đệ hôm nay là cuộc họp thường lệ của Nghị sự đường, mọi người có việc gì cần thảo luận cứ việc lên tiếng, Hàn đương vừa nói vừa gõ tay vào chiếc ghế đang ngồi.

- Đường chủ võ đường, Hải triều có việc cần bẩm báo, để chuẩn bị cho việc chiêu mộ nhân thủ mới cho Khai sơn phái, ta đã phái Thanh Tiêu đệ tử nội môn đảm nhận đến nay đã hoàn tất, theo báo cáo số người ứng tuyển vượt xa hơn hẵn những năm trước còn việc chuẩn bị cho Đại tái võ hội hai năm sau cũng đã chuẩn bị hoàn tất.
- Thanh tiêu là đệ tử của ngươi phải không, xem ra ngươi cũng rất coi trọng hắn, Võ đường làm việc gì cũng rất chu đáo ta rất yên tâm, Hàn đương tỏ ra rất hài lòng.

- Đó là nhờ sự sáng suốt của bang chủ nên lúc nào Khai sơn phái cũng luôn nghiêm chỉnh, không ai dám làm loạn.

- Lời sáo rỗng, không nên nói sẽ tốt hơn, Hàn đương khẻ nghiêm mặt, hắn ta vốn không ham danh lợi lại không có dã tâm nên Khai sơn phái đến giờ vẫn là thế lực hạng 3.

- Vậy ta sẽ nói vào chuyện chính, Khai sơn phái trước nay bang quy nghiêm ngặt nhưng ngày hôm nay có một người vi phạm bang quy đến hai lần, không biết phải xử lý như thế nào, Hải triều vừa nói vừa nhìn về phía Trường khánh đầy thâm ý.

- Ngươi cứ việc nói thẳng vào vấn đề không cần phải vòng vo như vậy, Hàn đương ra hiệu cho Hải triều tiếp tục.

- Hôm nay tại sơn môn Khai sơn phái Trường khánh đã dẫn một người không rõ danh tính tiến vào bang phái, chuyện này ai cũng biết hơn nữa còn công khai nhận đệ tử không thông qua sự quản lý, khảo hạch của Võ đường, không biết Trường khánh sư đệ giải thích chuyện này như thế nào.

Từ lúc dẫn người tiến vào Khai sơn phái Trường khánh đã biết sớm muộn cũng sẽ phải chịu sự chấp vấn của Nghị sự đường nhưng không ngờ mọi việc lại nhanh đến như vậy.

- Có thật như vậy không Trường khánh, Hàn đương khẻ nhíu mày.

- Đúng là có chuyện này, ta đúng là có nhận một đệ tử ở bên ngoài hôm nay mới vừa đưa về sơn môn, tin tức của Hải triều sư huynh đúng là nhanh nhạy.

- Ngươi có biết làm như vậy là vi phạm bang quy hay không, dẫn một người không rõ danh tính vào môn phái có thể sẽ làm mất bí mật của bổn môn, hay thậm chí là kéo thù hận với những môn phái khác, hậu quả của việc này rất nghiêm trọng, ngươi có gánh vác nỗi không, Hải triều tiếp tục truy hỏi.

- Ta có thể dùng tính mạng của mình ra bảo đảm hắn ta nhất định không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Khai sơn phái, Trường khánh quyết liệt nói.

- Thôi được rồi, việc này ta thấy cũng không quá lớn, các ngươi không cần quá nghiêm trọng, Trường khánh lần này là ngươi quá tùy tiện nhưng nễ tình ngươi là lần đầu thu đồ đệ nên ta phá lệ nhưng người đó nhất định phải tới Võ đường trình diện và tham gia khảo hạch như những người khác.

- Nhưng mà

- Không có nhưng nhị gì cả, chuyện này quyết định như vậy, mọi người có còn ý kiến gì không, nếu không kết thúc Nghị sự đường ở đây, các ngươi giải tán đi riêng Trường khánh ở lại, Hàn đương phát tay ra hiệu cho mọi người lui xuống

Chương 44: Kịch biến đại tái

Tất cả mọi người trong Nghị sự đường đều nhanh chóng rời khỏi, Hải triều cũng muốn nán lại nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Hàn đương cũng lặng lẽ rút lui chỉ còn mỗi Trường khánh là vẫn ung dung đứng đó, hai tay chấp sau lưng trông rất thản nhiên.

- Trường khánh sư huynh, xin cứ ngồi tự nhiên, Hàn đương lại tỏ ra kính nể với Trường khánh.

- Chưởng môn đã quá lời rồi, Trường khánh thật không dám nhận.

- Ha ha, trước mặt người khác ta không tiện gọi một tiếng sư huynh nhưng trong lòng ta Trường khánh sư huynh chính là một đại nhân vật, không có sư huynh ngày xưa giúp đở ta cũng đã không thuận lợi ngồi lên được vị trí chưởng môn.

- Chuyện cũ đã qua không cần nhắc lại, không biết Chưởng môn có gì chỉ giáo hay không, Trường khánh tuy tỏ ra bình thường nhưng trong ánh mắt lại không giấu nỗi sự hoài niệm.

- Ta chỉ có đôi chút hiếu kỳ về đồ đệ đầu tiên mà sư huynh vừa nhận thôi, hắn là người như thế nào, Hàn đương vừa nói vừa chú ý thái độ của Trường khánh.

- Hắn là một người tốt, Trường khánh trả lời rất hờ hững.

- Sư huynh có biết vì sao đường chủ Võ đường lại phản ứng mạnh mẽ như vậy hay không.

- Ta còn lạ gì hắn, chẳng phải là vì đại tái 20 năm một lần của toàn Đại lục hay sao.

- Ta thật sự mong rằng huynh có thể nhận đồ đệ một cách suông sẽ, Hàn đương biết nếu người Trường khánh nhận làm đệ tử biểu hiện ưu tú thì nhất định Hải triều sẽ ra sức ngăn cản.

- Nếu chưởng môn không còn gì căn dặn ta xin phép cáo từ, Trường khánh lại tỏ ra rất thờ ơ dường như không hề lo ngại gì về việc thu nhận đệ tử này.

Nhìn theo bóng dáng của Trường khánh dần khuất, Hàn đương khẻ thở dài hắn bổng nhớ lại chuyện của 20 năm trước khi đó hắn cùng 4 vị sư huynh đệ khác được đại diện Khai sơn phái tham gia đại tái toàn Đại lục. Khi ấy Khai sơn phái thế lực yếu hơn bây giờ rất nhiều nhưng nhờ biểu hiện xuất chúng của một người mà bang phái của họ lại lọt vào đến trận chung kết toàn Tây đại lục, đây là sự kiện chấn động khi lần đầu tiên một thế lực nhỏ như Khai sơn phái có thể đi xa đến như vậy và người góp công lớn nhất cho sự kiện này chính là Trường khánh.

Với thực lực Chân linh trung kỳ áp đảo toàn bộ anh hào, một mình dẫn đội ngũ tiến thẳng vào chung kết nhưng đáng tiếc đó lại chính là dấu mốc đáng quên trong đời của hắn. Trong trận chung kết đại diện Khai sơn phái đụng độ với Tà linh học viện của Tà linh quốc, trong đội ngũ này cũng có vài nhân vật kiệt xuất tuy nhiên thực lực cũng chỉ dừng lại ở Chân linh sơ kỳ theo suy đoán của tất cả mọi người Khai sơn phái nhất định sẽ giành được ngôi vị quán quân nhưng diễn biến của trận đấu lại diễn ra hoàn toàn trái ngược khiến cho Hàn đương ghi nhớ mãi không quên.

- Ha ha, Trường khánh thực lực của ngươi chỉ có như vậy thôi sao, nếu như vậy thì tiếp theo đến ta, một cuồng nhân mặc áo đen gương mặt tuấn mỹ nhưng đôi mắt lại rất dữ tợn đang gầm thét. Hắn chính là Bắc mạc một trong những cao thủ Chân linh sơ kỳ của Tà linh học viện, không biết là hắn ta đã dùng bí pháp gì mà có thể dùng thân thể máu thịt ngạnh kháng với hàng loạt đòn tấn công như mưa lũ của Trường khánh lại không hề có chút suy yếu nào hơn nữa còn tỏ ra vô cùng mạnh mẽ, hắn đang tiến thẳng đến vị trí của Trường khánh tung ra một đấm hết sức đơn giản nhưng lại nhanh không thể tả hướng thẳng đến đan điền của đối thủ. Trường khánh xoay người trên không né tránh, cú đấm của Bắc mạc chỉ sượt qua người hắn nhưng lại khiến cho hắn cảm thấy từng trận đau nhức.

Hỏa chủng thiêu tâm, Trường khánh nhanh chóng vận tiên thiên chân khí tung ra một đòn toàn lực đánh vào phần lưng đang không hề có sự bảo hộ của Bắc mạc, chân khí nóng rực lan tỏa khiến cho sàn đấu làm từ nham thạch cũng để lại những vệt cháy xém.

Ầm, đòn Hỏa chủng thiêu tâm đánh thẳng vào người của Bắc mạc, tại nơi nắm đấm tiếp xúc với cơ thể xuất hiện một dấu quyền đầu đỏ rực in sâu vào nhưng nhanh chóng phục hồi lại như cũ.

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra”, Trường khánh không dám tin vào mắt mình, rõ ràng hắn ta đã tung hàng loạt tuyệt học của mình vẫn không tạo ra bất kì thương tích gì cho Bắc mạc. Ngay lúc hắn phân tâm Bắc mạc xoay người rồi chụp lấy bả vai của hắn rồi kéo thật mạnh.

Rắc…, âm thanh giòn tan vang lên, Trường khánh hét lên một tiếng đau đớn cánh tay phải của hắn đã bị phế, hắn cố nén đau dùng tay trái vận tiên thiên chân khí tung ra một đòn Phần hỏa vào ngực của Bắc mạc nhưng vẫn như những lần trước đòn đánh này cũng chỉ để lại một dấu tay thật sâu rồi nhanh chóng biến mất. Bắc mạc chỉ chờ có thế hắn ta nhanh chóng chụp lấy cánh tay trái của Trường khánh rồi kéo thật mạnh.

Rắc…, lại một âm thanh quen thuộc vang lên, cánh tay trái của Trường khánh cũng đã bị phế, tiếng thét tê tâm liệt phế của hắn vang lên. Trên ghế chủ sự của Khai sơn phái, chưởng môn ngay lập tức hét lên: “chúng ta nhận thua, mau cứu người”.

Người đứng ra điều khiển trận đấu ngay lập tức tiến đến ngăn cản trước người Bắc mạc nhưng thật bất ngờ cơ thể của Bắc mạc bổng trương lên như một quả bóng.

A….a…a, Bắc mạc gào thét trong đau đớn hắn ta xoay người lại nhìn về phía Hiệu trưởng của Tà linh học viện bằng ánh mắt cầu cứu nhưng tất cả đã muộn, cơ thể hắn ta đã phát nổ như một quả bóng. Đùng… âm thanh bạo tạc vang lên những người không may mắn đứng gần lôi đài cũng bị dư chấn đánh bay ra ngoài tất cả đều bị nội thương nghiêm trọng.

- Trường khánh, chưởng môn và các thiếu niên đại diện cho bang phái đồng loạt hét lên rồi bất chấp tất cả xông đến võ đài xới tung đống đổ nát hi vọng tìm được Trường khánh, sau khoảng hơn 10 phút tìm kiếm cuối cùng bọn họ cũng tìm được hắn nhưng lúc này cơ thể của hắn đã bị tàn phá nghiêm trọng rất may là người điều khiển trận đấu đã che bớt áp lực cho hắn nếu không ngay cả cái mạng nhỏ cũng không giữ được.

Chưởng môn của Khai sơn phái nhanh chóng nhét vào miệng của Trường khánh một khỏa đan dược, rồi vận công giúp hắn hấp thu dược lực, một lúc sau gương mặt của hắn đã hồng hào trở lại, ít nhất xem như đã giữ được một mạng.

- Ta cần một lời giải thích, Hồng anh chưởng môn của Khai sơn phái ánh mắt bốc hỏa nhìn về phía của Tà linh học viện

Hiệu trưởng của Tà linh học viện khẻ mĩm cười, “ta cũng không biết rốt cuộc là tên Bắc mạc đã giở trò gì, thật là có lỗi, Tà linh học viện chúng ta nhất định sẽ ra sức cứu chữa cho tất cả những người bị ngộ thương hôm nay, đặc biệt là vị đệ tử này của Khai sơn phái, đây chính là Hồi linh đan, đan dược trị thương thất phẩm, chỉ cần còn một hơi tàn cũng nhất định không chết”, vừa nói hắn vừa lấy trong người ra một chiếc bình ngọc rồi đua về phía của Hồng anh.

- Ngươi cho rằng việc này có thể thoái thác như vậy, mong rằng Hội đồng chấp sự của Tây đại lục làm chủ cho tại hạ, Hồng anh không hề tin tưởng vào lời biện minh của Hiệu trưởng Tà linh học viện.

- Việc gì cũng phải cần chứng cứ, Ta cam đoan tất cả mọi việc đều không liên quan đến Tà linh học viện chúng ta, để tỏ rõ thành ý ta xin rút lui khỏi cuộc đại tái, hiệu trưởng của Tà linh bày ra một bộ mặt hết sức chân thành.

Toàn bộ những người quan sát đều biết việc này nhất định có liên quan đến Tà linh học viện nhưng đúng là họ không có bất cứ chứng cứ gì, Bắc mạc đã chết xem như không có người đối chứng, Tà linh học viện lại có thế lực siêu nhiên tại Tà linh quốc mà Tà linh quốc lại là quốc gia hùng mạnh nhất trong Tây đại lục nếu như không có bằng chứng thuyết phục thì một sợi lông của họ cũng không thể đụng vào.

- Sự việc lần này lỗi rất lớn là do những người tổ chức chúng ta, để bù đắp thiệt hại cho các vị những bang phái, học viện nào có người bị thương sẽ được cấp 10 viên đan dược lục phẩm, một mỏ khoáng tinh thiết riêng Khai sơn phái cấp cho 5 viên đan dược thất phẩm và hai mỏ khoáng tinh thiết đồng thời đoạt được quán quân của cuộc đại tái. Tà linh học viện quản lý học viên không nghiêm để xảy ra hậu quả trong vòng 5 năm sẽ không được nhận tài nguyên tu luyện, mọi chuyện đến đây xem như kết thúc, Huyền thiên hoàng tử của Tà linh quốc cũng là chủ sự của cuộc đại tái Tây đại lục lần này lên tiếng, những đại diện của các đế quốc khác cũng đồng loạt tán thành, Khai sơn phái mặc dù uất ức cũng không nói được lời nào chỉ có thể chấp nhận mà thôi.

Sau biến cố năm đó, Trường khánh phải tịnh dưỡng 5 năm mới có thể bước xuống giường, những vết thương về xương cốt đã giải quyết xong nhưng kinh mạch trong cơ thể đều vỡ nát, đan điền bị tổn thương thực lực từ Chân linh trung kỳ rớt xuống thành Hư linh trung kỳ đồng thời cả đời cũng không cách nào thăng tiến trở lại, đội ngũ đại diện Khai sơn phái tham gia đại tái toàn đại lục vì không có sự tham gia của Trường khánh nên cũng không đạt được kết quả gì nổi bật tuy nhiên nhờ vào tài nguyên được cung cấp bang phái phát triển rất nhanh trong đó biểu hiện của Hàn đương là nổi bật nhất trong 5 năm này đã đạt đến Chân linh sơ kỳ sau đó được chọn làm người tiếp quản Khai sơn phái đời tiếp theo.

Trường khánh vì mất khả năng thăng tiến nên dần bị lãng quên chỉ có mỗi Hàn đương là vẫn còn nhớ đến hắn thường xuyên đến trò chuyện cùng đồng thời hắn củng chỉ điểm một số tâm đắc cho Hàn đương, 5 năm sau Hàn đương thành công tấn thăng Chân linh trung kỳ chính thức tiếp quản chức chưởng môn, hắn liền phong cho Trường khánh làm trưởng lão, quyết định này dấy lên sự phản đối của một số người trong Nghị sự đường vì các bộ phận dều đã có đủ trưởng lão tọa trấn nên hắn đành lập ra một cái Độc đường cho Trường khánh tiếp quản, Độc đường này thành lập đã 10 năm nhưng cho đến hiện tại cũng chỉ có một mình Trường khánh trước sau đều không nhận thêm bất kỳ một ai, thật không ngờ hôm nay hắn lại nhận thêm một người.

Hy vọng ta có thể lại thấy sư huynh phong vân tái khởi, Hàn đương thật sự mong đợi Trường khánh có thể một lần nữa khai triển uy phong.

Chương 45: Để ta dạy ngươi bài học đầu tiên

Trường khánh sau khi rời khỏi Nghị sự đường nhanh chóng trở về Độc đường, hắn nhìn thấy người đeo mặt nạ sắt đang chăm chú tu luyện thì tỏ ra rất hài lòng, vốn hắn không muốn làm phiền đồ đệ này tu luyện nên định lặng lẽ rời khỏi nhưng người mặt nạ sắt đột nhiên lên tiếng.

- Sư phụ, người đã trở về, mọi việc đã giải quyết ổn thỏa chưa.

- Xem như đã giải quyết xong, trường khánh đáp lại một cách tùy tiện

Người mang mặt nạ sắt vốn muốn hỏi thêm Trường khánh một số điều nhưng lại thấy không tiện nên cứ mãi do dự.

- Có việc gì muốn hỏi cứ nói ra, ta sẽ giải thích cho ngươi dù sao lúc trước khi ta nhận ngươi làm đệ tử vốn cũng chưa truyền dạy qua ngươi điều gì ngoài một số dược lý và các loại thảo dược, Trường khánh dường như cũng biết được sự hiếu kỳ của hắn.

Người mang mặt sắt có chút ngập ngừng: “thật không ngờ sư phụ lại là người của một đại bang phái, nhưng tại sao nơi này lại tồi tàn đến như vậy, các sư huynh, sư tỷ của đệ tử sao lại không thấy một ai”.

- Ngươi cho rằng vì sao nơi này lại đặt tên là Độc đường, độc ở đây chính là cô độc, ta vốn không muốn nhận thêm bất kỳ một ai nhưng hôm nay phá lệ nhận thêm ngươi, Độc đường có lẽ phải đổi tên.

Thì ra là như vậy, hay cho một Độc đường đúng là hữu danh vô thực, dù ở nơi đâu thì thế và lực luôn là yếu tố quyết định xem ai mới thật sự là người có quyền lên tiếng, ai cũng đều ra sức lôi kéo, xây dựng cho mình một thế lực riêng vậy mà Trường khánh sư phụ lại chọn một mình một cõi khác nào vứt đi quyền lực của mình.

- Có phải ngươi cảm thấy hối hận khi nhận ta làm sư phụ, Trường khánh khẻ thăm dò.

- Đệ tử không hề có ý đó, chỉ là cảm thấy có chút tịch mịch mà thôi, người mang mặt nạ sắt lên tiếng.

- Một chút tịch mịch cũng không chịu được sao có thể bước lên được đỉnh phong, Trường khánh dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Tốt nhất ngươi cứ tranh thủ nghỉ ngơi đi ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đến Võ đường tham gia thí luyện nhập môn”.

- Thí luyện nhập môn, rốt cuộc đệ tử phải làm gì vào ngày mai, người đeo mặt nạ sắt có đôi chút hồi hộp lẫn háo hức.

- Yên tâm đi, ngươi cứ làm theo hướng dẫn là được, biểu hiện ra sao cũng không mấy quan trọng, ta cũng phải nghĩ ngơi một chút đi một đoạn đường dài thật mệt mỏi, Trường khánh vừa nói vừa duỗi vai rồi đi sang một gian phòng ở phía trong.

Người mang nạ sắt cũng muốn nghỉ ngơi nhưng hắn thật không biết phòng của mình ở nơi nào cũng may mắn là Độc đường này cũng chỉ có hai người nên ngoài phòng của Trường khánh sư phụ hắn có thể tùy tiện chọn bất cứ phòng nào. Nhưng suy nghĩ của hắn cũng quá đơn giản rồi, hắn đi qua một loạt các phòng khác nhưng ngoại trừ một số phòng chứa dụng cụ để luyện đan thì những phòng còn lại đều chứa dược liệu chẳng có một phòng nào để nghỉ ngơi, rốt cuộc hắn đành phải ngủ trên sàn lạnh lẻo, nhất định ngày mai thí luyện xong phải đóng một chiếc giường hắn thầm hứa với bản thân trước khi tiến vào giấc ngủ. Một đêm cứ như thế lặng lẽ trôi qua, khi những tia nắng đầu tiên chiếu xuyên qua khung cửa, người mang mặt nạ sắt vẫn còn yên giấc thì bất ngờ hắn bị một ai đó đá vào mạn sườn: “Này nếu còn ngủ nữa ngươi sẽ trễ buổi thì luyện đệ tử đó”.

Người mang mặt nạ sắt bừng tĩnh, hắn khẻ dụi mắt rồi nhìn lên thì ra là Trường khánh sư phụ, Có cần phải ra tay nặng như vậy không, trong lòng hắn có đôi chút ấm ức nhưng cũng nhanh chóng thức dậy rồi chỉnh trang lại y phục, “Chúng ta đi thôi sư phụ”.

- Đâu cần phải gấp gáp như vậy, bây giờ vẫn còn sớm ngươi chuẩn bị bữa sáng chúng ta ăn trước rồi đi hẵn chưa muộn, Trường khánh vừa nói vừa ngáp ngủ.

- Sư phụ thật sự xem ta là ô sin hay sao, mới sáng sớm đã bắt ta thức dậy nấu bữa sáng, không phải bang phái có nơi chuyên chuẩn bị bửa sáng hay sao, người đeo mặt nạ sắt có một chút bực bội.

- Đúng là chúng ta có nhà ăn nhưng lại không hợp khẩu vị của ta, hơn nữa ta cũng không thích nơi náo nhiệt, dù sao ở đây cũng có một số thực phẩm ngươi cứ tùy tiện nấu vài món là được, Trường khánh vừa nói vừa chỉ tay vào một gian phòng ở phía tây.

Căn phòng đó tối qua người mang mặt nạ sắt cũng đã ghé qua nếu hắn nhớ không lầm thì đó là một phòng luyện đan, làm gì có thức ăn như Trường khánh đã nói.

- Rõ ràng đó là phòng luyện đan mà, người mang mặt nạ sắt không cho là đúng nhưng khi thấy ánh mắt quyết liệt của Trường khánh chỉ đành làm theo, hắn tiến đến gian phòng phía tây, khẻ đẩy cánh cửa ra bên trong vẫn giống hệt như tối qua xung quanh hoàn toàn trống trải không có bếp lò hay dụng cụ nấu nướng nào chỉ có một lô đỉnh luyện đan để ở giữa căn phòng và một ít chén bát mà thôi.

- Sư phụ à, không có dụng cụ, cũng không có nguyên liệu ta làm sao chuẩn bị bửa sáng đây, người đeo mặt nạ sắt đúng là khóc không thành tiếng a. Trường khánh vẫy tay ra hiệu cho người đeo mặt nạ sắt “ngươi thử mở cái đỉnh ấy ra xem sao”

Người đeo mặt nạ sắt tiếng đến lô đỉnh rồi dùng sức nhấc nắp của nó lên, thật không ngờ cái nắp này lại nặng đến như vậy, hắn thậm chí còn phải dùng đến cả tiên thiên chân khí mới có thể nhấc nó lên. Đập vào mắt của hắn không phải là đan dược hay dược thảo mà bên trong chứa một ít thịt và các loại thảo mộc.

- Đây thật sự là lô đỉnh luyện đan hay sao, Người đeo mặt nạ sắt hoàn toàn bất ngờ trước việc này.

- Ai bảo lô đỉnh luyện đan không thể dùng cất giữ thức ăn chứ, chẳng những vậy còn bảo quản được rất tốt a, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi bài học đầu tiên đó chính là có thực mới vực được đạo, Trường khánh vừa nói vừa biểu hiện rất tự đắc, hắn vỗ nhẹ vào chiếc lô đỉnh làm cho nó bị nhấc bổng lên khỏi không trung rồi nhanh chóng đóng nắp lô đỉnh lại sau đó khẻ vận tiên thiên chân khí, hai tay hắn bốc lên một cột lửa nhìn rất yếu ớt nhưng lại nóng bỏng vô cùng, hai bàn tay hắn di chuyển khắp một lượt mặt ngoài của lô đỉnh với tiết tấu rất nhanh, lô đỉnh dần chuyển sang màu đỏ rực. Những loại thảo mộc và thịt trong lô đỉnh như bị sức nóng từ ngọn lửa ninh nhừ, nước từ thịt và các loại thảo mộc tan chảy hòa vào nhau làm mùi thơm tỏa ra một cách nồng nặc, chỉ ngửi thôi cũng khiến cho người đeo mặt nạ sắt nhỏ cả nước dãi. Động tác của Trường khánh mỗi lúc một nhanh tuy nhiên lại rất liền mạch như hoa trôi nước chảy cảm giác tự nhiên thoải mái khiến cho người khác phải say mê.

- Khai, Trường khánh hét lớn lên một tiếng rồi đặt mạnh lô đỉnh xuống mặt sàn, nắp của lô đỉnh cũng bật lên nhưng lại không có một giọt nước nào trong lô đỉnh thoát ra ngoài. Người mang mặt nạ sắt thật không thể chờ đợi lâu hơn hắn nhanh chóng tiến đến lô đỉnh hít lấy, hít để thức ăn không những thơm mà màu sắc cũng rất bắt mắt, nước dùng rất trong, thịt đỏ nhạt, thảo mộc xanh biếc các loại màu sắc đều hài hòa, chỉ có thể nhận xét bằng hai từ “Tuyệt hảo”.

- Sư phụ, có thể nào cho đệ tử thử một chút, người đeo mặt nạ sắt ánh mắt rất thành khẩn nói.

- Tất nhiên có thể, nhưng sau này ngươi phải chuẩn bị bữa sáng a, Trường khánh ánh mắt gian xảo nói.

Sức hấp dẫn của một món ăn ngon là không thể chối từ, người đeo mặt nạ sắt chẳng chút chần chừ mà đồng ý ngay lập tức. “Ta tới đây”, hắn dùng một chiếc bát to rồi dùng sức múc một bát đầy.

Phụt…a…a…a, sao mà nóng quá vậy, hắn mới vừa húp một ngụm lớn đã phun ra tuy nhiên trong miệng của hắn lúc này lại tràn đầy hương vị, sự ngọt ngào của thịt, sự thanh khiết của thảo mộc, béo mà không ngáy đây đúng là tuyệt mĩ nhân gian, chẳng trách sư phụ lại không ăn nổi món ăn của Nhà ăn chuẩn bị, trong lòng người đeo mặt nạ sắt thầm cảm thán.

Trường khánh lại tỏ ra nho nhã hơn rất nhiều, hắn chỉ dùng một chiếc bát nhỏ múc một ít rồi nhắm nháp từng chút một.

Chẳng mấy chốc mà bữa sáng Trường khánh chuẩn bị đã hết sạch, có 8 phần trong đó là vào bụng của người đeo mặt nạ sắt, hắn ta đang xoa cái bụng căng cứng của mình.

- Đã đến lúc rồi, chúng ta lên đường thôi, Trường khánh hối thúc người đeo mặt nạ sắt nhanh chóng tiến đến Võ đường để tham gia buổi thí luyện hôm nay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau