VẬN MỆNH NGHỊCH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vận mệnh nghịch hành - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Phát hiện trong sơn động

Trần Ngọc tuy chỉ là một người bình thường nhưng những chuyện kinh thiên mà hắn ta từng thấy cũng không ít, trong thế giới của hắn mọi chuyện đều có thể xảy ra dần dần hắn gần như đã không còn cảm thấy bất ngờ vì những chuyện xung quanh nữa rồi. Khẻ an ủi Kim Hoa đang dần lấy lại bình tĩnh điều mà hắn đang suy nghĩ lúc này chính là một cơ hội để có thể tìm đường trở về nhà.

- “Con linh thú này chúng ta xử lý như thế nào đây?”, Trần Ngọc đưa ra nghi vấn của mình.

Lâm thúc sau một chút thất thố cũng đã bình tĩnh trở lại, “đúng vậy việc cần làm đầu tiên là phải xử lý thi thể con linh thú này đã nếu không sẽ có biến, mọi người mau phụ một tay mang xác con linh thú này cất vào sơn động”. Lâm thúc ra hiệu cho mọi người cùng ra sứ kéo xác con Hoàng kim dã trư vào trong sơn động, phải cố gắng một lúc lâu cả bốn người mới có thể kéo lê được cái cơ thể to lớn của nó.

Lâm thúc sau khi thở dốc một hơi liền cẩn thận quan sát xung quanh một lượt, khi không phát hiện không có ai nhìn thấy mới thờ phào một hơi nhẹ nhỏm: “Thất phu vô tội, hoài bích có tội, thi thể của con Linh thú này khắp nơi đều là bảo vật, giá trị của nó ngay cả ta cũng không thể đoán định nếu mạo muội mang nó đi chỉ sợ sẽ làm dấy lên lòng tham của người khác. Lúc đó bảo vật không giữ được mà ngay cả cái mạng của chúng ta cũng khó mà giữ nên tạm thời chúng ta sẽ phong bế sơn động này để không ai phát hiện ra thi thể của nó, sau đó ta sẽ liên hệ với một người đáng tin cậy tìm một nơi tiêu thụ lúc đó ta sẽ gọi cho các ngươi cùng nhau chia phần, tất cả có ý kiến gì không?”. Lâm thúc đưa mắt quan sát tất thảy một lượt như để dò hỏi ý kiến của từng người.

Chân lý thất phu vô tội, hoài bích có tội Trần Ngọc vốn cũng không mấy xa lạ, lời của Lâm thúc nói ra đúng là không sai, hắn vốn cũng không muốn tranh giành củ khoai nóng bỏng tay này, điều hắn cần chỉ là được vào thành trấn nên hắn cũng chẳng có dị nghị gì. “Ta không có ý kiến”, Trần Ngọc không hề do dự nói ra.

- “Lâm thúc có kinh nghiệm trong việc này, mọi chuyện cứ nghe theo sự sắp đặt của thúc ấy vậy”, Đại lực khẻ nhìn về phía Kim Hoa như để nói rằng yên tâm đi ta sẽ không để cho nàng phải thiệt thòi đâu.

Kim Hoa như cũng cảm nhận được sự quan tâm của Đại lực nên khẻ gật đầu.

- “Vậy chuyện hôm nay chúng ta xem như chưa có gì xảy ra, các ngươi cũng đừng mang chuyện này kể cho ai, hai ngày sau chúng ta sẽ gặp nhau tại đây lúc ấy sẽ bàn cụ thể hơn về việc xử lý và phân phối. Còn một việc nữa cũng rất quan trọng đó là phải có một ai đó trong chúng ta ở lại đây để chắc chắn rằng sẽ không có ai phát hiện ra hoặc là có ý đồ chiếm hữu riêng, ta còn phải liên hệ để xử lý mọi việc nên sẽ không thể ở lại đây được”, Lâm thúc quả không hổ danh là một người lão luyện, mọi việc đều đã suy nghĩ rất chu toàn, trước một lợi ích to lớn rất khó để có thể tin tưởng lẫn nhau nên việc phân công một người ở lại xem ra là một quyết định đúng đắn.

- “Ta còn phải chăm sóc cho phụ thân, nên chắc là sẽ không thể ở lại được”, Kim Hoa tỏ ra khá e ngại nếu phải ở lại một mình trong rừng.

Đại lực ngay lập tức lên tiếng: “Ai lại để một tiểu cô nương ở trong rừng một mình chứ hay là cứ để ta ở lại đi”

- “Không được, con đừng quên rằng Phụ thân con đã căn dặn thế nào, nếu như con qua đêm ở đây ta biết giải thích thế nào với ông ấy đây”, Lâm thúc tỏ vẽ không hài lòng với quyết định của Đại lực.

Trần Ngọc cười khổ một tiếng xem ra ngay từ đầu người khiến Lâm thúc lo lắng chính là hắn, điều đó cũng là hợp lý thôi chẳng ai lại tin tưởng một người mới gặp lần đầu, nếu là hắn chắc chắn rằng hắn cũng sẽ làm như vậy.

- “Thôi được rồi, ta sẽ phụ trách canh giữ ở đây, như vậy đã được chưa”, Trần Ngọc vừa nói vừa nhìn về phía Lâm thúc.

- “Vậy thì làm phiền tiểu huynh đệ rồi, ta sẽ để lại một ít nước uống và thức ăn ở lại, để tránh người khác phát hiện ta sẽ phong bế cửa sơn động này lại, sáng mai chúng ta khi đến chúng ta sẽ lại mở ra cho ngươi”, dường như chỉ chờ có vậy Lâm thúc đã nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ cho Trần Ngọc rồi. - “Nếu Lâm thúc đã nói như vậy ta cũng chỉ đành làm theo”, Trần Ngọc vốn tưởng rằng thế giới này con người thật đơn thuần nhưng xem ra nó cũng không khác Địa cầu là mấy, ai cũng nghi kỵ lẫn nhau.

- “Trần Ngọc huynh như vậy có ổn hay không, đây là lần đầu huynh đi săn dã thú mà phải ở lại một mình thật là không hay”, Kim Hoa tỏ ra khá lo ngại cho Trần Ngọc.

- “Một thanh niên mà lại hèn nhát như vậy, ngay cả một chút dũng khí cũng không có sao mà xứng đáng là nam nhi được, thôi cứ để ta ở lại đây cho, Lâm thúc cứ nói với Phụ thân ta là hôm nay ta ở trong rừng phục kích dã thú, bảo Phụ thân ta không cần lo lắng”, Đại lực tỏ ra khó chịu khi thấy Kim Hoa lo lắng cho Trần Ngọc.

Lâm thúc tức giận đến độ khuôn mặt đỏ ửng lên, hắn ta chỉ thẳng vào mặt của Đại lực rồi thét lên: “ngu ngốc, thật sự là luyện sắt không thành thép, đầu óc của ngươi cứ mãi u mê như vậy”

- “Lâm thúc sao hôm nay thúc khác lạ như vậy, lại còn mắng con nữa”, Đại lực tỏ ra khó hiểu trước thái độ của Lâm thúc dành cho mình.

- “Thôi được rồi, Kim Hoa muội không cần lo lắng, ta biết tự lo liệu. Chuyện này cứ quyết định vậy đi, trời cũng sắp tối rồi muội cũng mau tranh thủ trở về nhà đại thúc chắc là đang chờ muội về đó”, Trần Ngọc thật lòng rất cảm kích sự quan tâm của Kim Hoa dành cho hắn nhưng cảnh giới tại đây nếu không phải là hắn thì thật khó thu xếp.

- “Đây là hai con bạch thố và một ít nước uống, chắc không cần ta phải hướng dẫn ngươi phải làm thế nào chứ, bên trong sơn động có một ít cành cây khô nếu thấy lạnh cứ việc nhóm lửa sưởi ấm nhưng nhớ tuyệt đối không nhóm lửa quá lớn nếu không sẽ bị mọi người xung quanh phát hiện”. Lâm thúc vừa nói vừa đưa cho Trần Ngọc hai bạch thố và một ít nước uống, với lượng thực phẩm này ít nhất hắn ta cũng sẽ không sợ đói.

Trần Ngọc cũng không muốn dông dài với Lâm thúc nên nhận lấy rồi nhanh chóng quay trở lại sơn động. - “Đại lực mau dùng những tảng đá phong bế cửa sơn động lại”, Lâm thúc cùng với Đại lực ra sức mang những tảng đá to lấp kín lại lối vào, sau tầm một khắc cửa sơn động đã được bịt kín chỉ chừa lại những khe hở nhỏ để bảo đảm có đủ dưỡng khí cho người bên trong có thể hô hấp.

Làm xong hết mọi việc họ bắt đầu chia nhau ra rồi quay trở về nhà bỏ lại một mình Trần Ngọc với thi thể Hoàng kim dã trư trong sơn động vắng lặng, tối tăm. Trần Ngọc lặng lẽ nhóm một bếp lửa nhỏ rồi dùng cành cây xuyên qua cơ thể con tiểu thố rồi gác lên bếp, cũng đã lâu lắm rồi hắn mới lại phải tự tay chế biến món gì đó để ăn, trước đây khi còn là sinh viên hắn phải tự tay nấu nướng nhưng sau khi ra trường việc nấu nướng ấy lại do mẫu thân hắn hoàn toàn đảm nhận, đã bốn năm rồi hắn cũng quên dần công việc tưởng chừng như quen thuộc này, không biết bây giờ mẫu thân hắn như thế nào, không biết mẫu thân hắn có còn chờ hắn về ăn cơm hay không, nghĩ đến đây bất chợt những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt, hắn cảm thấy nhớ ngôi nhà, nhớ gia đình của mình vô cùng.

Cố kìm nén những cảm xúc đang trào dâng trong lòng, điều hắn cần làm lúc này là nhanh chóng tìm ra được đường trở về nhà, nhìn về phía thi thể Hoàng kim dã trư Trần Ngọc biết rằng đó chính là một cơ hội của mình.

Trong lòng Trần Ngọc vẫn còn có những nghi hoặc tại sao Hoàng kim dã trư và Âm ảnh báo kia vốn là linh thú chỉ sống sâu bên trong Tây lâm bình nguyên hôm nay lại xuất hiện ở ngoại vi, mặc dù hắn không hiểu biết nhiều về dã thú nhưng theo những gì hắn đã từng tìm hiểu thông qua một thứ gọi là truyền hình thì bất kỳ một dã thú nào cũng có một lãnh địa riêng nếu không phải chuyện bất đắc dĩ tuyệt đối nó sẽ không rời khỏi, vậy điều gì đã khiến cả hai rời khỏi cùng một lúc.

Cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Ngọc là một mùi cháy khét xông đến tận mũi, cứ mãi suy nghĩ miên man nên hắn đã bỏ quên hai con tiểu thố đang nướng trên bếp lửa, lúc này hắn mới phát hiện món ăn trên bếp đã cháy thành than đen từ bao giờ.

Cười khổ một tiếng Trần Ngọc tự cảm thấy việc nấu nướng cũng thật không dễ dàng, chỉ cần sơ ý cũng sẽ nhận lãnh hậu quả. Bây giờ phải làm sao để làm đầy cái bụng trống rỗng của mình đây, chẵng lẽ phải nhịn đói hay sao, từ sáng đến giờ chỉ ăn qua loa bây giờ hắn thật sự thấy đói cồn cào. Cửa sơn động cũng đã bị phong bế rồi, mà dù chưa phong bế hắn cũng không có can đảm đi săn một mình, “ta đúng là số khổ mà”.

Đảo quanh một vòng sơn động đôi mắt của hắn chợt dừng lại trên thi thể của Hoàng kim dã trư, “không phải chúng ta còn cả một kho thịt tươi ở đây hay sao” nhưng Hoàng kim dã trư này đúng là da dày thịt béo dù có muốn hắn cũng không cách nào xẻ được một miếng thịt nào với một thanh đao cùn chặt củi mà hắn đang sở hữu.

“Thật sự là tức chết ta mà”, Trần Ngọc thật sự cảm thấy vô cùng thất vọng, cuộc đời của hắn cho đến nay chưa bao giờ đạt được thành công như mong muốn nhưng hắn vẫn chưa bao giờ bỏ cuộc vì hắn tin rằng nếu cố gắng thì nhất định thành công sẽ đến, đáng tiếc là cho đến bây giờ nó vẫn chưa chịu đến.

Có chút bực dọc trong lòng Trần Ngọc ném chiếc đao cùn của mình vào thi thể Hoàng kim dã trư và một điều bất ngờ đã xảy ra, chiếc đao cùn của hắn đã cắt đứt được một góc tai của nó. Một sinh vật dù hùng mạnh thế nào cũng nhất định có điểm yếu, đó là điều hắn ta được học và đối với Hoàng kim dã trư thì điểm yếu của nó chính là tai của nó.

Món tai heo nướng xem ra cũng không tệ, trời đúng là không tuyệt đường người, Trần Ngọc thầm cảm thấy có chút an ủi. Nhặt chiếc đao cùn của mình hắn lại tiếp tục xẻo thêm một miếng nữa trên tai của Hoàng kim dã trư nhưng lúc này hắn lại vô tình phát hiện ra trong tai của nó có một dị quả màu ngọc bích, nhỏ như đầu ngón tay, quả này tuy không thơm ngát nhưng lớp võ ngoài trơn bóng lại ánh lên một thứ ánh sáng vô cùng huyền diệu như hốp hồn những ai dám nhìn thẳng vào nó, chỉ có thể dùng một từ tuyệt đẹp để hình dung về loại quả này, bản thân Trần Ngọc cũng có một chút say mê khi ngắm nhìn nó.

Khẻ dùng tay nhặt lấy lam sắc quả kia một cách nhẹ nhàng, Trần Ngọc sợ rằng nếu hắn ta chạm quá mạnh sẽ khiến nó vỡ nát đi mất nhưng những gì từ bàn tay hắn ta cảm nhận thì dị quả này thật sự cũng rất cứng cỏi.

“Tại sao lại có dị quả ở trong tai của con linh thú này chứ”, một suy nghĩ chợt lóe lên trong lòng Trần Ngọc không lẽ nào đây chính là nguyên nhân mà hai con linh thú muốn sống chết với nhau hay sao, nếu thật sự là vậy thì dị quả này tuyệt đối còn đáng giá hơn cả thi thể của nó rất nhiều. Phát hiện này làm Trần Ngọc cảm thấy khá bân khuân, nếu ta giữ lấy nó thì không phải là đã chiếm hết tiện nghi của những người kia rồi hay sao, tuy rằng ta không tự cho mình là chính nhân quân tử nhưng trước nay cũng chưa làm chuyện gì khuất tất. Quân tử không đoạt vật yêu thích của người, thôi thì ngày mai ta cứ đem vật này ra cho mọi người cùng phân xử, nghĩ vậy nên Trần Ngọc liền cất lam sắc quả thần bí ấy vào trong người rồi lại bắt đầu nướng tai của Hoàng kim dã trư để ăn, lần này hắn đã cẩn thận hơn nên không có sai lầm nào xảy ra.

Chương 7: Ta cũng muốn vào thành trấn

Sau khi đã giải quyết được xong vấn đề về thực phẩm Trần Ngọc liền cẩn thận dập tắt bếp lửa rồi đi vào giấc ngủ, vì quá mệt mỏi nên hắn ta đã ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, sở dĩ hắn ta biết như vậy là vì có những tia nắng chiếu xuyên qua các khe hở của sơn động.

“Một tuần lễ rồi mình mới có được một giấc ngủ ngon như vậy, hi vọng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp”, Trần Ngọc vươn vai sau một giấc ngủ dài, một giấc ngủ ngon đúng là luôn rất cần thiết, bây giờ tinh thần hắn đã thấy sảng khoái hơn hôm qua rất nhiều.

“Không biết Lâm thúc khi nào mới đến?”, cả một đêm bị nhốt trong sơn động hắn cũng có chút nôn nóng muốn ra ngoài nhưng nhiệm vụ của hắn là phải ở trong sơn động này, nếu hắn cố ý ra ngoài Lâm thúc tuyệt đối sẽ nghi ngờ.

Trong thời gian chờ đợi hắn ta lại mang dị quả ấy ra nhìn ngắm, không biết là tại sao nhưng mỗi lần nhìn ngắm nó hắn lại càng thấy yêu thích không nở rời, chỉ muốn độc chiếm cho riêng mình. “Ta lại suy nghĩ vu vơ nữa rồi, không biết từ lúc nào ta lại để sự ích kỷ xâm chiếm”, Trần Ngọc nhanh chóng cất nó vào trong người và cố xóa hết các ý nghĩ vừa rồi ra khỏi đầu.

Ngay lúc này Trần Ngọc nghe thấy âm thanh của tiếng động bên ngoài, hình như có ai đó đang tụ tập gần cửa vào của sơn động, thông qua những khe hở trong sơn động hắn thấy được có tầm bốn hoặc năm người đang tiến thẳng đến đây. Người dẫn đầu nhóm người này chẳng phải ai khác chính là Lâm thúc, nhưng theo quan sát của Trần Ngọc lại không hề có bóng dáng của Đại lực và Kim Hoa làm cho hắn cũng cảm thấy có chút lo lắng.

- “Chính là sơn động này, mọi người mau mở một lối ra đi, bên trong còn một người canh giữ nữa”, Lâm thúc ra hiệu cho mọi người dừng lại phía trước sơn động và bắt đầu di chuyển những tảng đá ở phía ngoài cửa. Với sự hợp lực của những người này, cửa sơn động đã nhanh chóng được mở ra, ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào làm cho Trần Ngọc cảm thấy chói mắt.

- “Lâm thúc phải không, có Đại lực và Kim Hoa ở đó không?”, Trần Ngọc vừa dùng tay che mắt vừa hỏi lớn.

- “Chuyện lần này khá bí mật nên ta đã bảo hai đứa nhóc kia xuống tiểu trấn do thám tình hình trước còn chuyện ở đây ngươi cứ giao cho ta được rồi, cứ việc trở về mà đợi tin tức”, Lâm thúc xem ra cũng không chú ý đến thái độ của Trần Ngọc có đồng ý hay không, ông ta đã cùng với những người khác mang thi thể của Hoàng kim dã trư lên một chiếc xe ngựa gần đó rồi dùng một tấm bạt lớn phủ lên phía trên.

Trần Ngọc lúc này đã quen dần với ánh sáng, hắn ta nhìn quanh một lượt và phát hiện chính xác ở đây lúc này có đến sáu người, ngoại trừ Lâm thúc ra những người khác hắn đều không biết mặt, tất cả bọn họ đều có một điểm chung đó là trên người bọn họ toát ra một chút gì đó cảm giác hung bạo điều mà những thợ săn lâu năm đều có xem ra đây chính là những người bạn được Lâm thúc tin tưởng nhờ cậy, chuyến giao dịch này chắc chắn chừa đựng rất nhiều nguy hiểm.

- “Lâm thúc hay là cho ta đi cùng vào tiểu trấn có được hay không?”, mặc dù có hơi e sợ nhưng Trần Ngọc không hề có ý định bỏ cuộc, hắn nhất quyết phải vào được tiểu trấn bằng mọi giá.

- “Việc lần này rất nguy hiểm, ngươi tốt nhất là không nên tham gia nếu không sẽ chỉ gây cản trở mà thôi”

- “Ta chỉ cần vào được tiểu trấn thôi, mọi chuyện sau này tuyệt sẽ không liên quan đến Lâm thúc”, Trần Ngọc tỏ ra khá kiên định.

- “Cứ cho hắn ta đi cùng chúng ta, dù sao từ đây đến đó chắc cũng sẽ không gặp bất kỳ bất trắc gì”, một tráng hán to lớn ngồi phía trước lên tiếng. - “Thôi được rồi, nhưng khi vào đến tiểu trấn ngươi phải lập tức rời khỏi”, Lâm thúc xem ra cũng rất ái ngại đối với tráng hán này nên mặc dù không thuận ý ông ta vẫn quyết định cho Trần Ngọc đi cùng.

- “Một lời đã định”, mục đích đã đạt được Trần Ngọc cũng không muốn cưỡng cầu, hắn âm thầm hành lễ với vị tráng hán đã đỡ lời giúp cho mình, rồi nhanh chóng leo lên chiếc xe ngựa. Hắn vốn muốn mang dị quả ấy ra cho mọi người xem nhưng xem ra lúc này thật sự không tiện nên tạm thời hắn sẽ cất giữ thứ ấy cho riêng mình.

Đoạn đường rừng này hết sức hiểm trở nên việc đánh xe cũng không hề đơn giản vậy mà vị tráng hán kia lại như không hề có chút bận tâm, chiếc xe phóng nhanh thẳng tắp đến thành trấn mà không gặp trắc trở gì xem ra hắn đã rất quen thuộc với việc di chuyển bằng xe ngựa này.

Trên suốt đoạn đường cả nhóm người đều trầm mặc không lên tiếng, bầu không khí dần trở nên khá ngột ngạt vốn Trần Ngọc cũng muốn hỏi han mọi người vài câu nhưng cũng đành im lặng.

- “Vượt qua ngọn đồi này và một phong lâm nữa là sẽ đến tiểu trấn, ngươi cũng nên chuẩn bị rời khỏi đi”, vị tráng hán quay sang nhắc nhở Trần Ngọc.

- “Thật là đã làm phiền vị thúc thúc này rồi”, Trần Ngọc có chút hảo cảm với vị tráng hán này ít ra ông ấy cũng đã giúp hắn đến được nơi cần đến, nhưng điều nan giải là hắn cũng không biết phải tìm vị Cẩu thúc mà Kim Hoa đề cập đến ở đâu, hi vọng là tiểu trấn này không quá lớn như vậy chắc chắn tìm vị Cẩu thúc kia sẽ cũng không quá khó khăn.

Xe ngựa đã vượt qua được ngọn đồi, chỉ còn phong lâm nữa là sẽ đến tiểu trấn, từ trên xe Trần Ngọc đã nhìn thấy tường thành phía trước. Tường thành này cũng không cao lắm chỉ cao khoảng 5 trượng, cổng thành cao hơn 3 trượng ở trên cổng thành có một cái biển lớn đề 3 chữ:Thanh Lâm Trấn. Bên ngoài trấn, nằm sát hai bên cổng có hai trại lính canh gác nhỏ để binh lính giữ thành có thể vào đó canh giữ và tránh mưa gió.
Theo quan sát của Trần Ngọc tiểu trấn này cũng không to lớn lắm, cũng chỉ bằng một thị trấn nhỏ ở địa cầu mà thôi tuy nhiên để tìm được một người trong này quả thực cũng có chút khó khăn.

- “Lâm thúc, không phải thúc nói Đại lực và Kim Hoa cũng đã đến đây rồi sao, vậy ta sẽ phải tìm họ ở đâu đây?”

Lâm thúc dường như vẫn còn khá bực dọc khi cho Trần Ngọc quá giang đến đây, trên suốt đoạn đường vẫn cứ trầm mặc không nói. “Bọn chúng chắc đang ở phía trước cổng thành, ngươi cứ đi thẳng đến đó là được, còn bây giờ thì mau xuống xe đi”, Lâm thúc đã không còn đủ kiên nhẫn với hắn nữa.

- “Đa tạ các vị thúc thúc”, Trần Ngọc vốn cũng không muốn liên hệ quá sâu vào rắc rối này nên hắn nhanh chóng rời khỏi rồi nhắm thẳng hướng cổng thành mà đi, đoạn đường này cũng không quá xa chỉ một chốc là sẽ đến.

Xe ngựa của Lâm thúc cũng đã giảm tốc độ khi tiến gần vào cổng thành, từ trong cổng thành Đại lực và Kim Hoa đang đứng đón, nhìn khuôn mặt có phần nôn nóng của họ xem ra đã đợi được một lúc lâu.

- “Lâm thúc sao lại trễ như vậy, làm ta đợi thật là khổ cực”, Đại lực vừa gặp đã kể khổ.

- “Ta cũng không có ở không, mọi chuyện thế nào, có ổn không”.

- “Ta và Kim Hoa đã hỏi những người xung quanh rồi, đúng như tin tức thúc nhận được hôm nay Kim Xà bang có một mối làm ăn lớn, Bang chủ của họ đã mang theo một nữa nhân lực tinh nhuệ bây giờ lực lượng trấn giữ trong trấn chỉ còn chưa đến một nữa, là thời cơ thích hợp để chúng ta tiến hành giao dịch”

- “Tốt, tốt”, Lâm thúc tỏ ra rất hài lòng với tin tức mình vừa nhận được, việc mua bán ở trong trấn này vốn đều thuộc quản lý của Kim Xà bang, thông thường nếu ngươi có vật gì quý giá muốn giao dịch phải được sự cho phép của bọn chúng nhưng phải chi cho bọn chúng 4 thành lợi ích nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất vì nếu như món hàng của ngươi vừa mắt bang chủ của Kim Xà bang ngươi sẽ phải để lại vật ấy cho hắn mà chỉ được chi trả có 2 phần nên khi có một món hàng lớn chẳng ai nguyện ý giao dịch với bọn chúng. Nhưng nếu như không nể mặt Kim Xà bang việc làm ăn sau này của ngươi tại trấn này hay thậm chí là mạng sống cũng không giữ được nên không ai dám phản kháng. tuy nhiên họ cũng không tuân theo hoàn toàn, những người không thống nhất với việc phải hai tay dâng hết lợi ích cho Kim Xà bang liên hệ với một tổ chức khác là Liên Thành thương hội mở ra một đấu giá hội kín, những người tham gia giao dịch sẽ được giữ bí mật và chi phí giao dịch chỉ có một thành lợi ích.

Vốn Kim Xà bang cũng không hài lòng với việc này nhưng họ cũng không dám đối chọi với Liên Thành thương hội, một tổ chức còn to lớn gấp mấy lần mình. Điều duy nhất họ có thể làm là ra tay với những ai có vật phẩm muốn giao dịch trước khi họ đến được đấu giá hội, điều này làm cho Lâm thúc cảm thấy rất lo lắng vì nếu chẳng mai bị bọn chúng phát hiện một mình hắn cũng không cách nào đối chọi lại, chính vì vậy mà lần giao dịch này hắn đã nhờ cậy đến những người trong Mạo Hiểm hội, một hội do những thợ săn lâu năm tự lập nên để giúp đỡ lẫn nhau khi gặp tình huống khó khăn.

- “Thôi được rồi, hai ngươi cứ việc ở lại đây khi nào xong việc ta sẽ quay trở lại đây tìm các ngươi”, sau khi xác nhận được thông tin Lâm thúc cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. sáu người được hắn nhờ vả lần này đều là thành viên chủ chốt và kỳ cựu trong Mạo Hiểm hội tuy không thể so sánh với những người từng qua tu luyện nhưng đễ đối phó với bọn tay sai thì vẫn còn thừa sức. Người khiến Lâm thúc e ngại là bang chủ Kim Xà bang Lý vân vụ và bốn người tuy tùng luôn theo bên hắn như bóng với hình. Nghe nói thực lực của Lý vân vụ ngang ngữa với một trưởng lão ngoại môn của một môn phái, tuyệt đối không thể dùng số lượng mà áp đảo được.

Lâm thúc ra hiệu cho mọi người trên xe khẩn trương nhanh chóng lên đường: “Mọi người tăng cường cảnh giác nhất định phải vận chuyển được nó đến được Liên Thành thương hội an toàn”

Chương 8: Cứ gọi ta là Cẩu ca

Liên Thành thương hội nằm ở trung tâm của tiểu trấn, muốn đến được đó phải đi qua ba con phố đông đúc, ba con phố này mặc dù cũng không quá dài nhưng tay mắt của Kim Xà bang khá nhiều, nếu chẳng may bị bọn chúng để mắt đến nhất định sẽ rất phiền phức nên nhóm người của Lâm thúc cũng cố không tạo ra thanh thế quá lớn, cứ an nhiên mà tiến không được tỏ ra quá vội vàng, tất cả đều hi vọng sẽ một đường thẳng tiến không gặp phải bất kỳ rắc rối gì.

Trần Ngọc lúc này cũng đã tiến đến trước cổng thành, đúng như những gì Lâm thúc nói Đại lực và Kim Hoa đang đứng đợi hắn ở đó.

- “Trần Ngọc huynh, sao huynh lại đến được đây vậy?”, Kim Hoa tỏ ra khá bất ngờ vì sự xuất hiện của Trần Ngọc.

- “Ta còn tưởng mọi người đã quên mất ta rồi chứ”, Trần Ngọc cũng rất vui mừng vì gặp lại Kim Hoa, nếu không gặp được cô ấy không biết hắn ta sẽ phải mất bao lâu mới tìm gặp được Cẩu thúc.

Đại lực thấy Kim Hoa thân thiết với Trần Ngọc như vậy trong lòng cũng có chút khó chịu, “Chỉ là ngủ một đêm với cái xác thôi, có gì to tát đâu chứ, chẳng qua Lâm thúc không cho ta ở lại mà thôi”, Đại lực vừa nói vừa bĩu môi chế giễu Trần Ngọc.

- “Đại lực ca sao lại nói như vậy với huynh ấy chứ, huynh ấy vốn không phải người ở đây lại chưa từng đi săn dã thú, giờ phải ở lại một đêm ở đó chính ta cũng cảm thấy sợ hãi”.

- “Thôi, mọi chuyện cũng đã qua rồi, nhắc lại chỉ thêm phiền mà thôi, Kim Hoa cô nương có thể dẫn ta đến chỗ vị Cẩu thúc kia hay không, ta có một số việc cần phải xác nhận”. Trần Ngọc vốn chẳng thèm chấp nhất đến Đại lực làm chi, hắn ta cũng chỉ là một thanh niên mới lớn, sao có thể tránh khỏi những suy nghĩ đố kỵ và bồng bột, điều hắn quan tâm bây giờ vẫn chỉ là tin tức về Địa cầu thôi.

- “Cẩu thúc cũng ở gần đây thôi nhưng Lâm thúc đã căn dặn chúng ta phải ở đây chờ thúc ấy, bây giờ mà rời đi e rằng sẽ làm thúc ấy phật ý”, Kim Hoa tỏ ra e ngại khi nhắc đến Lâm thúc.

- “Lâm thúc rất ghét ai không nghe lời thúc ấy, ta nghĩ tốt nhất muội không nên đi cùng hắn cứ ở đây chờ đợi đi thôi”, Đại lực nói với Kim Hoa

- “Nếu như không tiện thì muội cứ hướng dẫn ta nơi có thể tìm được Cẩu thúc, ta sẽ tự đi tìm”, Trần Ngọc cũng biết được sự khó xử của Kim Hoa nên cũng không muốn cưỡng cầu.

Kim Hoa cảm thấy ái ngại vì chính mình đã từng hứa sẽ dẫn Trần Ngọc tìm vị Cẩu thúc kia nhưng hôm nay lại không thực hiện được

- “Ca cứ đi thẳng con đường này sau đó quẹo phải rồi đi tiếp qua hai con đường sẽ thấy một khu giao dịch tự do, ở đấy có một lão niên tóc đã chớm bạc, khuôn mặt khá phúc hậu nhưng có một vết sẹo nhỏ trên má phải, người ấy chính là Cẩu thúc”.

- “Đa tạ muội, ta đi đây”, Trần Ngọc lúc này đã vô cùng nôn nóng, chỉ một đoạn đường ngắn nữa thôi hắn ta có thể sẽ tìm được câu trả lời cho nghi vấn của bản thân.

- “Trần Ngọc huynh”, Kim Hoa vẫn cố gọi với theo bóng dáng của Trần Ngọc.

Mặc dù Trần Ngọc vốn không muốn chần chờ phút giây nào nhưng đối với Kim Hoa hắn không cách nào thờ ơ được, nàng là người đầu tiên hắn gặp được ở một nơi xa lạ còn giúp đỡ hắn rất nhiều. Với tính cách có ân tất báo của mình hắn đã tâm niệm rằng cho dù sau này có gặp khó khăn đến đâu chỉ cần Kim Hoa lên tiếng yêu cầu hắn tuyệt sẽ không chối từ.

- “Muội có việc gì muốn nói với ta sao?”, Trần Ngọc điều chỉnh thoáng qua cảm xúc của mình rồi quay mặt lại đối diện với Kim Hoa.

- “Muội…muội xin lỗi”.

Trần Ngọc nhẹ cười rồi dùng tay xoa đầu của Kim Hoa sau đó quay lưng cất bước đi, mặc dù hắn không nói một lời nào với cô nương ấy nhưng qua hành động của mình hắn ta muốn nhắn nhủ rằng “chẳng sao đâu”.

Nhìn theo bóng lưng của Trần Ngọc dần khuất xa, trong lòng của Kim Hoa cũng dâng lên một cảm xúc khó tả, một thứ cảm xúc mà trước nay cô ấy chưa từng biết nhưng sẽ sớm thôi cô ấy cuối cùng cũng sẽ nhận ra.

Càng đi đến gần vị Cẩu thúc kia trong lòng Trần Ngọc lại càng chần chừ, nữa muốn đến thật nhanh nữa lại không muốn đến, con người ta vốn vẫn mâu thuẩn như vậy, càng chất chứa nhiều hi vọng lại càng e sợ thất vọng và hắn cũng như vậy. Nếu câu trả lời của Cẩu thúc có thể mở cho hắn một con đường để trở về nhà thì hắn sẽ vô cùng vui mừng nhưng nếu như cả ông ta cũng không biết thì có thể hắn sẽ phải tha hương cả đời hay sao. Người ta dù thành công hay thất bại, dù đau khổ hay hạnh phúc, dù là thiên tài hay phế vật cũng đều có Phụ thân sinh, mẹ đẻ, ai cũng muốn chia sẽ với gia đình và người thân của mình, nếu không sẽ thật sự trống vắng và cô độc, mất đi phương hướng và ý nghĩa cuộc sống.

Bước chân của hắn càng lúc càng nặng nề hơn, những bước cuối cùng này dường như chứa đựng tất cả hy vọng của hắn, phía trước mặt đã là khu giao dịch tự do và hắn cũng đã nhìn thấy một người giống với miêu tả của Kim Hoa, với mái tóc đã bạc hơn một nữa được thả tùy ý tung bay theo gió che giấu phía dưới chính là một vết sẹo khá to bên má phải tuy nhiên từ người lão nhân này lại không hề toát ra vẽ dữ tợn mà lại có đôi chút phúc hậu. Có một chút ngập ngừng nhưng một khi đã đến đây hắn quyết tâm phải hỏi rõ mọi chuyện, tiến thẳng đến trước mặt của vị đại thúc, Trần Ngọc cúi người chào hỏi: - “Lão bá đây có phải là Cẩu thúc hay không?”

Lão nhân gia dùng hai tay vén mái tóc của mình rồi ngước mặt lên nhìn thẳng vào Trần Ngọc:

- “Đúng vậy, ta chính là người hay được mọi người gọi với cái tên Cẩu thúc, chàng trai xem ra rất lạ mặt, cho hỏi tìm gặp ta có việc gì hay không?”.

- “Vãn bối vốn được Kim Hoa cô nương giới thiệu về Lão bá, nên hôm nay mạo muội đến đây để thỉnh giáo lão bá một vấn đề mong lão bá giúp đỡ”, Trần Ngọc khá cung kính với lão bá trước mặt thứ nhất là vì lão bá này đáng tuổi Phụ thân mẹ của hắn, thứ hai là vì hắn cần phải nhờ vả sự giúp đỡ nên phải tỏ thái độ thành khẩn.

- “À, thì ra là tiểu Hoa ở Sơn dã thôn, không biết nó đã nói gì với tiểu tử ngươi nhưng ta chỉ là một lão già thô lậu, lạc hậu mà thôi, chỉ sợ không thể giải đáp thắc mắc mà ngươi đưa ra”, Cẩu thúc vừa nói vừa khẻ vuốt bộ râu của mình, xem thái độ của lão bá thì hình như ông ta cũng không có hứng thú với lời đề nghị này của Trần Ngọc

- “Vãn bối nhất định sẽ không làm mất nhiều thời gian của lão bá, còn về thỉnh giáo của ta nếu lão bá không biết hoặc không tiện nói ra thì cũng có thể không trả lời, vãn bối không dám cưỡng cầu”.

- “Ha ha, xem ra người trẻ tuổi này cũng rất có thành ý, thôi được rồi, ngươi có việc gì cứ việc nói ra, nếu ta biết được nhất định sẽ trả lời”.

Trong lòng Trần Ngọc cảm thấy khá may mắn, ít nhất Cẩu thúc cũng đã đồng ý giúp đỡ còn có thành công hay không thì tùy theo số mệnh. “Lão bá có biết một nơi được gọi là địa cầu hay không, ở đấy người ta mặc những loại trang phục rất khác so với nơi này, phương tiện di chuyển của họ chủ yếu là các loại máy móc, khi di chuyển có nhiều khói bốc lên, công trình xây dựng của họ cũng cao to và khác lạ hơn ở đây”.

Cẩu thúc sau khi nghe nghi vấn của Trần Ngọc thì tỏ ra khá trầm ngâm, ông ấy đang cố tìm ra một nơi nào mà mình đã từng đi qua phù hợp với mô tả của Trần Ngọc nhưng đáng tiếc lại không có nơi nào như vậy. Thoáng do dự một chút Cẩu thúc bắt đầu nhìn thẳng về phía Trần Ngọc: “Theo như trí nhớ của ta thì không có nơi nào như ngươi từng mô tả”.

- “Lão bá chắc chắn chứ”, mặc dù Trần Ngọc đã có sự chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe chính miệng Cẩu thúc nói ra khiến hắn không cách nào che giấu được sự thất vọng.

- “Chàng trai trẻ, trời đất bao la nơi ta chưa từng đi qua thật sự rất nhiều, ta cũng không dám chắc chắn nhưng theo những gì ta từng nghe được thì có một quốc gia mà ở nơi đó người ta thích tạo ra các loại máy móc phục vụ cho con người, không biết đó có phải là nơi ngươi muốn đề cập hay không”, Cẩu thúc không nhanh không chậm an ủi Trần Ngọc.
Những hy vọng vốn đã bị dập tắt của Trần Ngọc giờ đây lại được nhen nhóm, đúng vậy trời đất bao la, một người làm sao có thể hiểu biết hết được. “Vậy Cẩu thúc có biết quốc gia đó ở đâu hay không, làm cách nào để đến được đó?”

- “Ta thật sự cũng không biết cụ thể về vị trí của nó, chỉ biết nó nằm ở Trung đại lục cách đây rất xa mà thôi”.

- “Vậy lão bá có thể cho ta biết chúng ta đang ở nơi nào trên Đại lục này và phải đi bao xa thì mới đến được Trung đại lục”, Trần Ngọc vẫn không ngừng truy hỏi, vì quá nôn nóng mà hắn có đôi phần thất thố.

Cẩu thúc khẻ nhíu mày, thái độ của Trần Ngọc lúc này làm ông ta cảm thấy có chút không hài lòng. “Tiểu tử ta và ngươi không hề quen biết, ta vốn cũng không thiếu nợ gì ngươi nên nếu muốn truy hỏi thì xin mời đi nơi khác, thứ lỗi cho ta không tiễn”.

- Vãn bối thành thật xin lỗi lão bá, ta đây thật sự không cố ý, chỉ vì quá gấp gáp mong lão bá hãy bỏ qua. Thật sự việc này đối với ta rất quan trọng nên vãn bối cầu xin lão bá hãy cho ta biết”, Trần Ngọc vừa nói vừa hành lễ.

- “Đây mới là thái độ thích hợp, tuổi trẻ khí thịnh làm việc gì cũng nôn nóng, nếu ngươi muốn tìm đường đến Trung đại lục ta nghĩ rằng ngươi cần phải giữ được sự bình tĩnh đáng có vì nó còn rất xa và hiễm trở, ngay cả ta cũng chưa từng đặt chân đến”

- “Lời dạy của Lão bá, ta nhất định sẽ ghi nhớ nhưng rất mong lão bá có thể nói cụ thể hơn một chút được hay không, làm cách nào để đến được nơi đó”.

Cẩu thúc tay khẻ mân mê bầu rượu rồi hớp một ngụm, đôi mắt nhìn về phía xa như hoài niệm về những ngày xưa. “Tiểu tử đúng là không biết trời cao biển rộng, rất giống ta lúc còn trẻ vẫn hay mơ mộng chu du khắp đại lục, mở rộng tầm mắt, đáng tiếc muốn thực hiện được điều đó quá khó khăn. Ta dùng hơn 27 năm để chu du đây đó mà vẫn chưa rời khỏi được Tây đại lục nói chi đến việc đặt chân đến Trung đại lục, muốn đến được đó phải vượt qua cả Tây lâm bình nguyên, ở đó là nơi các linh thú hùng mạnh sinh sống nếu như không có một tiên nhân bảo hộ hoặc được một môn phái tiến cử thông qua truyền tống liên lục địa thì đừng mong vượt qua”

- “Nếu như theo lời của Lão bá cho dù ta có dùng cả đời cũng không thể nào đến được Trung đại lục”, hy vọng của Trần Ngọc còn chưa kịp nhen nhóm đã chợt vụt tắt, như vậy chẳng phải cuộc sống cô độc sẽ theo hắn cho đến cuối đời hay sao. Ta không cam tâm, trong lòng hắn lúc này vẫn đang gào thét trong tuyệt vọng, hắn đã hoàn toàn suy sụp không cách nào gượng dậy.

Cẩu thúc tỏ ra đồng cảm với Trần Ngọc vì chính hắn ta cũng đã từng trải qua nổi thất vọng như vậy khi phát hiện ra rằng ước mơ của mình đã quá xa vời, hắn đã suy sụp trong một thời gian dài và tự hỏi bản thân về mục đích sống của mình là đúng hay sai. Chỉ vì ham muốn phiêu lưu mà đánh đổi cả tuổi thanh xuân đến lúc này chợt phát hiện thì ra mình chỉ là một hạt cát nhỏ trong sa mạc mà lại hi vọng được ngắm trời cao biển rộng, không sự nghiệp, không gia đình mãi chỉ là một kẻ lữ hành cô độc trong thế giới tù túng và chật hẹp. Khẻ chạm tay lên bờ vai của Trần Ngọc như để san sẻ những thất vọng trong cuộc sống, Cẩu thúc lên tiếng khuyên nhủ:

- “Nhân sinh vốn vô thường, hữu duyên ắt tự đến, vô duyên có đợi cũng hoài công, sao cứ phải vì ngày mai mà đau khổ, chi bằng hãy sống hết mình cho hôm nay, nếu ngươi tự cho là không thể tức là không thể nào ngược lại sẽ còn có chút cơ hội biết đâu vận số biến đổi lúc ấy điều ngươi muốn thực hiện lại trở thành hiện thực”.

Tâm tư đang dao động của Trần Ngọc chỉ vì một câu nói vô tình của Cẩu thúc mà phút chốc lại trở nên vững vàng và kiên định, đúng như vậy số phận vốn vô thường sao có thể đoán định bằng lẽ thường, Cẩu thúc không làm được chưa hẵn mình sẽ không làm được, chẳng phải chỉ cần trở thành tiên nhân thôi sao đã thế ta sẽ trở thành tiên nhân. Trong lòng của Trần Ngọc đã thầm hạ quyết tâm dù khó khăn thế nào, gian khổ ra sao hắn nhất quyết sẽ không từ bỏ.

- “Lão bá, theo như những gì lão bá nói thì ở đây là Tây đại lục đúng hay không? Nếu như vậy tức là chỉ cần đi về hướng đông sẽ đến được Trung đại lục phải không?”

Cẩu thúc ngao ngán lắc đầu: “đúng là tuổi trẻ vô tri, nào có chuyện dễ dàng như vậy, Tây đại lục ngươi tưởng là một cái vòng tròn nhỏ hay sao, muốn bước ra khỏi lúc nào cũng được. Tây đại lục là một dãy đất liền rộng lớn với hơn 30 quốc gia lớn nhỏ, nơi chúng ta đang đứng là Tử tinh quốc nằm ở cực tây của Tây đại lục, tức là chúng ta đang ở nơi xa Trung đại lục nhất, đoạn đường từ đây đến đó phải vượt qua ít nhất 6 quốc gia nếu đi bằng ngựa không ngừng nghĩ thì cũng mất tầm 10 năm mới đến được. Nhưng đến đấy rồi cũng chưa hẵn là vượt qua được Trung đại lục vì trước mặt chính là Tây lâm bình nguyên muốn vượt qua khó càng thêm khó.

- “Không phải chính lão bá đã nói chỉ cần cố gắng có thể sẽ làm cho mong muốn trở thành hiện thực hay sao”, Trần Ngọc không cho là đúng nên chấp vấn ngược lại Cẩu thúc. Chỉ cần có phương hướng trong tay, ta nhất định sẽ làm được, trong giọng nói và ánh mắt của Trần Ngọc tràn đầy sự quyết tâm không thể lay chuyển.

Cẩu thúc cảm thấy cảm thán cho sự quyết tâm của Trần Ngọc, nếu hắn cũng gặp hoàn cảnh như ta thì không biết liệu hắn có còn kiên định được đến như vậy, có phải ta đã quá già rồi hay không nên nhiệt huyết đã không còn như trước nữa, lo trước lo sau, do dự không quyết, hy vọng rằng người trai trẻ trước mặt này có thể thực hiện được điều mà hắn mong ước.

- “Nè, tên tiểu tử kia, ta vẫn còn rất trẻ không nên cứ một tiếng là lão bá, hai tiếng là lão bá nghe già chết đi được”

- “Ha ha, thật sự không nhận ra là lão bá còn trẻ, vậy xin hỏi vãn bối nên xưng hô thế nào cho phải phép”, Trần Ngọc vừa cười vừa đáp lời.

- “Ta năm nay chỉ mới hơn ngũ tuần mà thôi, cơ thể vẩn còn cường tráng lắm, cứ gọi ta Cẩu ca là được”, Cẩu thúc vừa nói vừa tạo dáng oai vệ chân trái đặt lên cao tay trái chỏi cằm, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, hắn ta chợt nhớ về những ngày dài lăn lộn nên thảo nguyên bát ngát, phiêu bạt chân trời góc bể ham thích khám phá thế giới rộng lớn, bây giờ nghĩ lại vẫn còn rất nhiều nuối tiếc.

Chương 9: Tiên thiên chân khí

Trần Ngọc nhìn thấy Cẩu thúc tạo dáng mà phì cười, đây là bộ dáng nên có của một lão niên đã ngoài ngũ tuần rồi hay sao, “Cẩu ca thật là soái a”, Trần Ngọc vừa cười vừa đưa ngón cái với Cẩu thúc.

- “Ha ha, tiểu huynh đệ thật là biết nhìn hàng, sau này nếu có gì cần giúp đỡ cứ việc lên tiếng Cẩu ca ta sẽ làm chủ cho ngươi”.

- Vậy tiểu đệ đa tạ rồi, không biết Cẩu ca có hay không những điển tịch chỉ dạy cách để trở thành tiên nhân”. Việc dò hỏi thông tin đã kết thúc, Trần Ngọc đã nhận được thông tin mình cần biết, tuy rằng có chút hư vô mờ mịt nhưng cơ hội trở về nhà đối với hắn vẫn chưa khép lại, hắn muốn nắm bắt từng giây để thực hiện khát vọng của mình và việc cần làm đầu tiên đó là phải chuẩn bị kiến thức cơ bản để trở thành tiên nhân.

- “Muốn trở thành tiên nhân, nào có dễ dàng như vậy, ngươi cho rằng tiên nhân là củ cải trắng hay sao, tùy ý là có thể trở thành tiên nhân vậy thì ta đã không phải khổ sở như vậy rồi”.

Trần Ngọc vẫn cứ gặng hỏi:Vậy rốt cuộc là có hay là không có.

Cẩu thúc ngẫm nghĩ một lúc rồi vừa vuốt cằm vừa nói: “Điển tịch thì ta không có, các phương pháp tu luyện vốn chỉ có trong các môn phái hoặc thế gia vọng tộc mới có, ta lúc trước vì đam mê khám phá mà bỏ qua giai đoạn vàng cho tu luyện nên không có cơ hội tiếp xúc qua các loại điển tịch nhưng chỉ cần có đủ tiền ta nhất định sẽ tìm cho ngươi một quyễn điển tịch như ý”

- “Nếu ta có nhiều tiền đã không nhờ đến Cẩu ca, nói thật với ca ta ngay cả một xu dính túi cũng không có”

- “Không có tiền thì đừng mơ đến chuyện điển tịch, nể mặt ngươi đã gọi ta một tiếng Cẩu ca lần này xem như ta cho ngươi cơ hội nhìn qua đồ tốt. Đây chính là một bản chép tay về các cảnh giới trong tu luyện, trước nay ta vẫn chưa cho ai xem qua đâu”. Cẩu thúc vừa nói vừa lấy trong chiếc tay nãi được giấu kín của mình một quyển điển tịch chép tay đã có chút rách nát do dấu vết của thời gian nhưng rất may là những chử trên ấy vẫn còn có thể đọc được, xem ra Cẩu thúc đã cất giữ nó rất cẩn thận.

Trần Ngọc vừa nhận được quyển điển tịch từ tay Cẩu thúc đã nhanh chóng lật mở những trang đầu tiên, ở phía ngoài điển tịch có ba chữ “Nhân gian Tu luyện ký” đã ố vàng, nét chữ cứng cáp, có lực chứng tỏ người viết thực lực cũng không đơn giản.

Người phàm nếu muốn bắt đầu tu luyện phải trải qua một giai đoạn luyện thể hay còn gọi là thoát phàm, do cơ thể chúng ta hằng ngày hấp thụ rất nhiều loại thực phẩm tuy nhiên trong các loại thực phẩm này lại không được tinh khiết và thanh thuần bởi việc sử dụng các loại kích thích tố trong sản xuất, chế biến thực phẩm hay thậm chí việc hít thở không khí bị ô nhiểm cũng làm cơ thể bị nhiễm bẩn không cách nào hấp thụ được tiên thiên linh khí. Do đó muốn trở thành tiên nhân trước tiên phải khiến cho cơ thể càng thuần khiết càng tốt loại bỏ hết thảy tạp chất từ đó mới có thể câu thông với tự nhiên hấp thu được tiên thiên linh khí. Muốn thanh tẩy hết thảy tạp chất đã thâm căn cố đế là một việc vô cùng khó khăn cho nên người bắt đầu tu luyện càng sớm sẽ dễ dàng hơn rất nhiều so với những người tu luyện trễ. Quá trình luyện thể hay thoát phàm chia làm 3 giai đoạn: luyện cơ, luyện cốt và cuối cùng là luyện tạng. Người tu luyện sẽ đạt đến Luyện thể đỉnh phong nếu đã hoàn thành được cả ba quá trình trên sau đó sẽ tiến hành câu thông với tự nhiên sau đó dùng một pháp môn thổ nạp mà tích trữ tiên thiên chân khí vào trong cơ thể sẽ chính thức đạt đến giai đoạn thứ hai là Tụ khí kỳ.

Tiên thiên chân khí là gì, làm sao để hấp thụ tiên thiên chân khí, ngay cả những điều cơ bản nhất này Trần Ngọc cũng không nắm được, xem ra việc tu luyện thật sự cũng không dễ dàng gì. “Cẩu ca trước nay có từng tu luyện qua hay không?”, Trần Ngọc thầm hy vọng Cẩu thúc có thể hướng dẫn cho mình một hướng đi cơ bản trong tu luyện.

Vẻ mặt của Cẩu thúc thoáng hiện lên vẽ ngượng ngùng:

- “Đáng tiếc ta dành cả tuổi trẻ để chu du khám phá, đến năm 32 tuổi mới bắt đầu tu luyện, không có một ai chịu hướng dẫn cho một người không có tiềm năng như ta, quyển điển tịch này là ta vô tình mua lại được trên người của một thương buôn, tuy rằng trước đây có đọc qua nhưng những điều ghi trong đó ta thật sự cũng chưa từng trải nghiệm. Theo quan sát của ta ngươi chắc cũng đã qua thời kỳ tu luyện, nếu muốn đạt được thành tựu rất khó khăn”
Ta không tin bắt đầu tu luyện trễ một chút sẽ không có tiềm năng, chỉ cần nỗ lực hết sức nhất định có thể bù đắp lại thời gian đã mất, trong ánh mắt của Trần Ngọc tràn đầy sự quyết tâm không thể lay chuyển.

- “Ta cũng rất hi vọng ngươi làm được điều mà cả đời này ta cũng không cách nào chạm tới, quyển điển tịch này xem như là quà tặng ta dành cho ngươi, mong rằng ngươi sẽ không làm cho ta phải thất vọng”. Cẩu thúc đã bị lay động bởi quyết tâm của Trần Ngọc, trước đây hắn không có đủ dũng khí để đối mặt với thực tại đành buông xuôi tất cả nên bây giờ mới phải hối tiếc, hắn thầm trách rằng tại sao lúc đó lại không có một ai chịu giúp đỡ hắn nên bây giờ khi gặp được Trần Ngọc một người rất giống với mình trước đây hắn không muốn Trần Ngọc đi theo vết xe đổ một lần nữa chính vì vậy hắn đem tất cả hi vọng của mình ký thác lên người trẻ tuổi này

- “Vô công bất thụ lộc, hơn nữa vật này lại vô cùng quý giá với Cẩu ca quân tử không đoạt thứ yêu thích của người khác, về tình hay lý ta đều không thể nhận”. Trần Ngọc dù rất muốn có quyển điển tịch này nhưng hắn vốn chưa hề quen biết Cẩu thúc trước đây sao có thể tùy tiện chịu ơn của người khác, nợ ân tình rất khó trả.

- “Đúng là vật này đối với ta rất quan trọng nhưng nếu nó ở trong tay ta mãi mãi cũng không thể phát huy được tác dụng, ta dù có cố giữ cũng bằng thừa, chi bằng trao nó cho người hữu dụng để nó sẽ không thể bị mai một. Cẩu ca của ngươi nói một là một tuyệt không hai lời, vật ta đã cho ngươi tuyệt sẽ không lấy lại nếu ngươi không muốn nó nữa thì cứ việc hủy đi”

- “Nếu Cẩu ca đã nói như vậy, ta không nhận chính là bất kính, ân tình này Trần Ngọc ta nguyện sẽ ghi nhớ suốt đời, nếu có một ngày ta trở thành tiên nhân ta xin hứa sẽ giúp cho Cẩu ca bước tiếp trên con đường dang dở ngày trước”

Cẩu thúc tỏ ra vui mừng trước quyết định của Trần Ngọc, tuy nhiên thoáng trong ánh mắt của hắn cũng chứa đựng một sự quyến luyến, đã gìn giữ suốt bao nhiêu năm bây giờ phải từ bỏ thật sự có chút không nở.

Trần Ngọc đang định nghiên cứu những phần tiếp theo của quyển điển tịch nhưng hắn đã bị đoạn đối thoại của những người xung quanh thu hút sự chú ý.

- “Này, ngươi có nghe thấy gì không, phía trước gần Liên Thành thương hội hình như có xung đột xảy ra, ta nghe nói hình như là một nhóm thợ săn của Quang minh hội và người của Kim Xà bang, lần này lại có kịch hay để xem rồi” - “Lại là Kim Xà bang à, tốt nhất là ngươi tránh xa một chút nếu không muốn vạ lây”

Chẳng lẽ nào lại trùng hợp đến như vậy, trong lòng Trần Ngọc có một chút nghi hoặc đội ngũ của Lâm thúc chẳng phải là áp tải theo thi thể của Hoàng kim trư đến giao dịch với Liên thành thương hội hay sao, chẵng lẻ bọn họ lại xảy ra xung đột với người của Kim Xà bang, nếu như vậy thì lần này phiền phức lớn rồi.

Trần Ngọc bước về phía trước một bước chắn trước lối đi của hai người này:

- “Hai vị huynh đài cho ta hỏi qua, có phải nhóm thợ săn ấy có tất cả 6 người trong số đó có một vị đại thúc to lớn tay cầm cự phủ hay không”

Một vị nam tử dáng người nhỏ bé, khuôn mặt có phần khắc khổ, ánh mắt khá tinh quái lên tiếng:

- “Thật sự ta cũng không rõ tình hình, nếu ngươi muốn biết cứ việc đến chỗ Liên thành thương hội tìm hiểu”

- “Vậy huynh có thể cho ta biết Liên thành thương hội đi đường nào hay không”

Hai vị nam tử nhìn Trần Ngọc bằng ánh mắt hiếu kỳ, tên tiểu tử này ngay cả Liên thành thương hội còn không biết ở đâu vậy mà dám đâm đầu vào chuyện rắc rối, đúng là tự tìm ngược đãi.

- “Ngươi cứ việc đi theo con đường này, đến khúc quanh thì quẹo trái đi qua hai con đường nữa sẽ thấy một tòa lầu các to lớn, phía trên đề 4 chử thiếp vàng Liên thành thương hội”

Trần Ngọc thật sự nôn nóng muốn biết có đúng hay không những người kia có phải là đội ngũ của Lâm thúc hay không, “đa tạ hai vị huynh đài đã chỉ dẫn. Cẩu ca ta có việc phải đi gấp sau này nếu có cơ hội ta nhất định sẽ tìm Cẩu ca tiếp tục trò chuyện”, tuy rằng hắn và Cẩu thúc chỉ mới gặp mặt nhưng sự nhiệt tình của Cẩu thúc đã làm cho hắn có hảo cảm, trong thâm tâm hắn đã xem Cẩu thúc như một người thân thiết.

- “Tiểu tử, ta còn phải quản lý đống hàng hóa này nếu không nhất định sẽ đi cùng ngươi, nhưng ta khuyên ngươi tốt nhất không nên xung đột với những người Kim Xà bang và đặc biệt là Liên thành thương hội nếu không sẽ chỉ thiệt hại cho bản thân ngươi mà thôi”, Cẩu thúc cũng đã lăn lộn trong tiểu trấn này khá lâu nên hắn ta hiểu được sự nguy hiểm của Kim Xà bang càng hiểu rõ hơn sự nguy hiểm của Liên thành thương hội, tuy nó có vẽ như chỉ là một tổ chức mua bán bình thường nhưng phía sau lại có một thế lực vô cùng to lớn.

- “Ta nhất định sẽ ghi nhớ”, Trần Ngọc vừa đẩy nhanh tốc độ di chuyển vừa vẩy tay với Cẩu thúc. Sau khi rẽ trái và vượt qua hai con đường hiện ra ngay trước mặt Trần Ngọc là một tòa lầu các to lớn và uy nghiêm khuôn viên tòa lầu các này lớn hơn một mẫu, kiến trúc được chạm khắc vô cùng tinh tế và tỉ mỉ có thể xứng với 2 từ kiệt tác. Ngay phía trước Liên thành thương hội có hai nhóm người đang xung đột với nhau, đập vào mắt của Trần Ngọc chính là nhóm người của Lâm thúc, vị đại bá cầm cự phủ cho hắn quá giang đang đứng chắn trước xe ngựa những người còn lại đều tay cầm vũ khí cảnh giới xung quanh. Vây quanh xe ngựa là một nhóm người khá đông đúc khoảng 30 đến 40 người, dẫn đầu nhóm người này là một nam tử thân người khá cao lớn với đôi mắt sắc lẻm đang đảo mắt một lượt như đang ngầm đánh giá tình hình, tạm thời cả hai bên vẫn chưa xảy ra xung đột tuy nhiên tình thế xem ra vô cùng căng thẳng. Trần Ngọc cũng không dám tiến lại quá gần, chỉ đứng nhìn từ xa vì hắn biết dù hắn có xuất hiện cũng chẳng giúp ích gì được cho cuộc chiến.

Chương 10: Kịch chiến Kim Xà bang

- “Hắc hùng, chắc là ngươi biết được luật lệ trong tiểu trấn này rồi chứ, đây là địa bàn của Kim Xà bang nếu ngươi có thứ gì cần giao dịch chúng ta sẵn lòng giúp đỡ, việc gì phải lén lén lút lút đến Liên thành thương hội”, mở lời là nam tử dẫn đầu nhóm người Kim Xà bang đang bao vây đội ngũ của Lâm thúc, hắn chính là cánh tay phải của Bang chủ Kim Xà bang Hôi ưng.

Hắc hùng chính là vị đại thúc tốt bụng đã cho Trần Ngọc quá giang lúc còn ở khu rừng, khi nghe Hôi ưng nói ra những lời như vậy, hắn ngửa mặt lên trời cười lớn:

- “Ha ha, danh tiếng của Kim Xà bang như sấm dội bên tay, Hắc mỗ đâu dám không nể mặt nhưng vật phẩm lần này ta đã giao dịch với Liên thành thương hội, e là không được tiện cho lắm”

Nghe nhắc đến 4 chữ Liên thành thương hội khuôn mặt Hôi ưng có phần sa sầm nhưng ngay sau đó lại lóe lên vẽ thâm độc khó tả:

- “Nếu là vật của Liên thành thương hội chúng ta thật sự không dám động đến nhưng hiện tại các ngươi vẫn chưa tiến hành giao dịch như vậy xem như vật phẩm ấy vẫn chưa thuộc về ai ta tin rằng Liên thành thương hội sẽ không phải là loại người không chịu nói lý mà ra tay tranh đoạt”. Hôi ưng quả không hổ danh là kẻ lão luyện trong giang hồ, kẻ mạnh như Liên thành thương hội hắn thật sự không dám động đến nên cố tình đem lý lẽ ra để ngăn cản bọn họ nhúng tay vào việc này.

- “Hay cho câu không chịu nói lý, vậy các ngươi ngăn cản người khác giao dịch là có lý hay sao, Hôi ưng ngươi cũng chỉ là một tay sai mà thôi lấy tư cách gì đại diện Kim Xà bang mà áp đặt chúng ta, nếu mời bang chủ Kim Xà bang ra mặt bọn ta tuyệt đối sẽ không kháng cự” Hắc hùng cũng không phải là người đơn giản hắn thừa biết bang chủ Kim Xà bang hiện tại không có mặt nơi đây nên mới dám thách thức như vậy.

- “Hiện tại bang chủ có chút công việc không có mặt ở đây, mọi việc nơi này đều do ta làm chủ”, Hôi ưng vừa nói vừa ra hiệu cho những bộ hạ xung quanh sẳn sàng hành động: nếu các ngươi không chịu giao nộp vật phẩm trên xe ra để tiến hành giao dịch thì đừng trách sao chúng ta ỷ đông hiếp yếu. Hắc hùng nắm chặt cự phủ trong tay rồi đảo mắt xung quanh một lượt sau đó dùng ánh mắt đối mặt trực diện với Hôi ưng rồi hét lớn:

- “Nếu các ngươi đã không chịu nói lý lẽ hôm nay hãy để Hắc mỗ thỉnh giáo lực lượng của Kim Xà bang vậy”

Hắc hùng vừa dứt lời nhân thủ của Kim Xà bang đã nhanh chóng tấn công từ mọi hướng, nếu xét về tương quan lực lượng thì đội ngũ của Lâm thúc rõ ràng ít hơn rất nhiều so với nhân thủ Kim Xà bang nhưng những thành viên lần này của bọn họ đều là những người từng thân kinh chiến trường, đã trải qua lằn ranh sinh tử không biết bao nhiêu lần há có thể so sánh ngang hàng với một lũ ô hợp. Lấy xe ngựa làm trung tâm, 6 người chia thành 6 hướng trấn giữ xung quanh, mỗi người đều thi triển tuyệt kỷ để ngăn chặn sự bạo động của số đông, Hắc hùng huơ chiếc cự phủ thành một vòng lớn, nơi nào chiếc cự phủ đi qua đều thổi bay những ai có ý định xông lên, Lâm thúc với côn pháp tuyệt luân không hề có một khe hở nào những người còn lại cũng không hề thua kém, thế tấn công như nước chảy của Kim Xà bang phút chốc bị chặn đứng.
- “Một lũ vô dụng, các ngươi tập trung vào những người khác còn tên cầm cự phủ cứ giao lại cho ta”, Hôi ưng vừa dứt lời đã như một cơn gió lao thẳng đến vị trí của Hắc hùng, trên tay hắn chính là một cặp trủy thủ. Chỉ một cái dậm nhảy Hôi ưng đã xuất hiện trên đầu của Hắc hùng rồi dùng trủy thủ đâm mạnh xuống, Hắc hùng phản ứng cũng không tệ nhanh chóng thu chiếc cự phủ về che phía trên đầu ngăn cản hướng tấn công của Hôi ưng.

Choeng... âm thanh kim khí va chạm vang lên làm cho những người xung quanh cảm thấy ù tai. Kết quả lần đầu va chạm Hắc hùng có phần chiếm chút ưu thế tuy rằng hắn bị Hôi ưng đẩy lùi về sau 2 bước nhưng Hôi ưng cũng bị đẩy ra xa, nếu quan sát kỷ có thể thấy cánh tay của hắn cũng đang run lên, sở trường của Hôi ưng chính là tốc độ, sức mạnh của hắn sao có thể so sánh với Hắc hùng nên khi va chạm trực diện khó tránh khỏi phải chịu thiệt. Sau một đòn thăm dò Hôi ưng đã nắm rõ phần nào thực lực của đối thủ, lúc này hắn chẳng dại gì lại tiếp tục cứng đối cứng. Dùng tốc độ như tên bắn hắn nhanh chóng vòng sang bên trái tiếp cận với góc khuất của cự phủ rồi đâm ngược lên phía trên, một đòn này Hắc hùng dù có muốn tránh né e rằng cũng không còn kịp nữa. Nếu đã không tránh được vậy thì xem mạng của ai cứng hơn, Hắc hùng hét lớn một tiếng rồi hoàn toàn bỏ qua ý định tránh né mà dùng toàn lực tung ra một phủ kinh thiên giáng thẳng vào vị trí của Hôi ưng.

Trong mắt của Hôi ưng lóe lên sự ngưng trọng vì sự điên cuồng của đối thủ, trong lúc thanh trủy thủ sắp xuyên qua hông trái của Hắc hùng hắn lại bất ngờ lộn ngược một vòng tránh xa khỏi tầm ảnh hưởng của cự phủ.

Ầm, tiếng cự phủ chém thẳng vào nền đá trên đường đã để lại trên ấy một lỗ hổng lớn, nếu vừa rồi Hôi ưng không lựa chọn né tránh thì bây giờ có lẽ hắn đã nát như tương rồi. Hôi ưng khẻ vuốt mồ hôi trên trán và thầm cảm thấy may mắn với quyết định của mình, xem ra lần này đã đụng phải thiết bản rồi. Thật đáng tiếc bang chủ không có ở đây nếu không chỉ cần bang chủ ra tay thì tên Hắc hùng này không phải đã là cá trên thớt hay sao, tên đã lên dây sao có thể thu hồi như vậy sẽ làm mất mặt Kim Xà bang, trận này dù có chết hắn cũng quyết không thể bỏ cuộc nếu không sẽ phải gánh chịu sự trừng phạt từ bang chủ lúc ấy có khi còn đau khổ hơn cả chết. Giết, Hôi ưng đã không còn sự lựa chọn hắn hét lên một tiếng tỏ rõ sự quyết tâm rồi lại lao về phía Hắc hùng.

Hắc hùng tuy rằng đều chiếm ưu thế trong hai pha giao tranh nhưng trận chiến hung hiểm này hắn tuyệt không dám xem thường, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến hắn phải ôm hận nghìn thu, 2 tay xiết chặc cự phủ một cách đầy cảnh giác Hắc hùng đã sẳn sàng để đón nhận đòn tấn công của Hôi ưng.

Ngay khi hai đối thủ chỉ còn cách nhau khoảng mười bước chân hành động của Hôi ưng khiến cho mọi người bất ngờ, thanh trủy thủ trên tay được Hôi ưng ném thẳng về phía của Hắc hùng, vũ khí một khi đã rời tay nếu không thể hạ thủ sẽ vô cùng bất lợi điều này ai cũng biết xem ra Hôi ưng đã thật sự buông tay đánh cược một phen. Hắc hùng thật sự bối rối trước hành động của Hôi ưng nếu hắn né tránh thanh trủy thủ hoặc dùng cự phủ ngăn cản sẽ làm hành động tiếp theo bị trì trệ, lúc ấy sẽ rất khó để đối phó với đòn tiếp theo nhưng nếu không chắc chắn hắn sẽ bị thương tổn, giang hồ hiểm ác có ai biết được rằng liệu trên trủy thủ của Hôi ưng có tẩm độc hay không. Chỉ một khoảnh khắc nhưng tưởng chừng kéo dài cả trăm năm, Hắc hùng cũng đã không còn thời gian để lựa chọn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau