VÂN TỊCH MA ĐẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Vân tịch ma đế - Chương 1 - Chương 2

Chương 1: Bi kịch

Đường xá vắng tanh đìu hiu cô quạnh, bỗng từ xa thấp thoáng có một bóng người đi tới, nghĩ cũng thật lạ trời giá lạnh thế này mà hắn chỉ mặc một chiếc áo rách tả tơi đầu đội mũ rơm trên tay lại cầm bầu rượu đi giữa bầu trời đầy tuyết. Chẳng ai biết hắn là ai và đến từ đâu, hắn ở nơi này đã hơn ba tháng rồi, mọi người dân ở nơi này thường gọi hắn là thư sinh điên nhưng hắn chẳng bận tâm về điều đó.

Nhà của gã thư sinh nằm cuối thôn,căn nhà của hắn cũng như hắn vậy rách tả tơi và dột nát tứ bề ấy thế mà đồ vật trong nhà lại ngăn nắp gọn gàng đâu vào đấy.

Đêm đến mọi cảnh vật xung quanh đều yên tĩnh, gã thư sinh ra ngồi dưới hiên nhà tay hắn nắm chặt lấy miếng ngọc bội kỳ lân ánh mắt nhìn về một hướng xa xăm. bỗng dưới khóe mắt hắn rơi ra một giọt lệ hắn khóc. Sau đó hắn liền chạy ra ngước mặt lên giữa bầu trời thét: - Vì sao vậy vì sao ra nông nỗi này, tại saoooo.

Cách thôn của gã thư sinh một trăm vạn dặm về phía tây trong nước Yên đang xôn xao bàn tán về việc Vân Thanh Vương bị giết chết bốn tháng trước, trên thượng tầng Hoàng Yến Lâu một giọng nói trẻ vang lên:

Người tất biết Vân Thanh Vương là một đao Vương nổi tiếng của Yên quốc võ công sánh ngang với các tông chủ vậy mà lại chết thảm vậy, hình thần câu diệt.Một người trung niên lên tiếng:

Haizz cũng vì đao Vương có một thanh Bảo Đao tuyệt thế cho nên mới có vụ thảm sát này, đúng là "Thất phu không tội- Hoài bích có tội" mà, ta nghe đâu bên ma giáo phái hai mươi cao thủ Nguyên Anh kỳ cộng thêm trận pháp địa cấp sơ giai tấn công vào nhà của đao Vương lúc nửa đêm,kết quả thì người cũng đã biết rồi đấy đao Vương chém tất cả chết hết nhưng cũng phải trả giá đắt vợ con đều chết,lúc cuối cùng tông chủ ma giáo hiện thân giết đao Vương và lấy luôn thanh bảo đao.

Giọng nói trẻ lại vang lên:-Sao người biết rằng đó là ma chủ, khi người không ở trong trận chiến ấy. Nếu ma chủ mà đến đây thì chẳng cần bọn người của ma giáo trợ giúp một mình hắn thôi cũng đủ để làm thịt hai ba tên đao vương, người nên nhớ Vân Thanh là đao Vương chớ chẳng phải đao Đế, mấy tên như ma Chủ, đao Đế,kiếm Hoàng như thần long thấy đầu không thấy đuôi vậy. cần gì tranh chấp vài món bảo vật với tiểu bối mà làm mất thanh danh của mình, với lại Ma Chủ mà lại thiếu pháp bảo à.Một bóng người trẻ tuổi bay qua khung cửa mất tít đằng xa chân trời.

Mọi người trong nước Yên ai nấy đều tiếc thương cho đao Vương một người hào sảng quân tử lại bị chết thảm như thế, càng nhớ tới đao Vương người trong giang hồ lại càng thống hận bọn ma giáo nhiều thêm. Càng lạ là nơi chiến trường ấy sau một đêm mọi vết tích đều bị xoá đi một cách khó hiểu.

Không ai ngờ rằng đứa con trai tưởng như đã chết rồi của đao Vương là Vân Tịch lại còn sống ở một nơi khác và chuẩn bị bước vào con đường tu luyện để có một ngày vạch trần lại vụ thảm sát gia đình mình.

Chương 2: Ra đi

Năm tháng thoi đưa mới đó trời đã trở qua tiết xuân mọi vật đều bừng bừng sức sống. Vân Tịch ở trong thôn đã hơn nửa năm mọi người đều đã quen thuộc với lối sinh hoạt của hắn, Sáng sớm hắn lên rừng săn thú chiều về đem bán sau đó hắn lại chỗ tửu quán đầu thôn mua một bình Hạnh Hoa tửu thêm một bọc lương khô liền trở lại căn nhà của mình.

Từ khi đến nơi này Vân Tịch không giao tiếp với ai cả duy chỉ có gia đình cô bé Mẫn nhi là người thân của hắn ở nơi này. Nửa năm trước hắn được mẹ của Vân nhi phát hiện đang ngất xỉu dưới tuyết bà liền đem hắn về chăm sóc cho đến khi Vân Tịch tỉnh lại, hắn rất quý hai mẹ con góa phụ này,mỗi ngày hắn đi săn bắn một nửa số tiền kiếm được Vân Tịch đều đưa cho mẹ con Mẫn nhi, Nhờ vậy mà gia đình Mẫn nhi đã không còn bữa đói bữa no như trước nữa.

Trong lòng Vân Tịch vẫn luôn muốn điều tra vạch trần lại vụ thảm sát gia đình mình, nhưng hắn lại nhớ tới lời của phụ thân hắn nói trước khi ông ấy mở vực môn để đưa hắn đến nơi này:

Cuộc sống của Vân Tịch trong thôn vẫn lặng lẽ trôi qua thêm ba tháng cho tới một ngày hắn nghe tin Hỗn Thiên Tông tuyển chọn đệ tử. Trước đêm khảo thí hắn thao thức khi nghĩ đến câu nói của phụ thân,Vân Tịch đang phân vân giữa tu luyện hay không hắn phải quyết định, thời gian chầm chậm trôi đi gần sáng Vân Tịch đã có quyết định cho riêng mình, hắn lẩm bẩm:

Phụ thân à con xin lỗi nhưng mối thù này con nhất định sẽ tra ra tới cùng, nợ máu thì phải trả bằng máu, con sẽ tu luyện, sẽ đấu tranh để mọi chuyện sáng tỏ.

Sáng sớm Vân Tịch nói chuyện với mẹ Mẫn Nhi: "Cháu cảm ơn hai mẹ con bác trong thời gian vừa qua đã chăm sóc cho cháu còn căn nhà của cháu hai mẹ con hãy bán đi đây là một ít tiền hai mẹ con nhận cho cháu vui đến lúc cháu phải ra đi rồi, mong ngày sau có dịp tương ngộ"

Mẫn nhi từ sau nhà chạy ra nắm vạt áo mới của hắn mắt rưng rưng:-Huynh bỏ muội đi,vậy đâu còn ai chơi đùa cùng muội không muội không cho huynh đi đâu huhu.

-Mẫn nhi qua đây với mẹ nào huynh của con đi mua kẹo hồ lô cho con đấy chứ huynh của con không có bỏ đi đâu.

Một nụ cười kèm theo giọng trẻ con vang lên:

-Vậy là Mẫn nhi sắp có kẹo ăn rồi hoan hô! huynh nhớ về sớm sớm nhé.Đây là tình cảnh khiến Vân Tịch thấy áy náy vô cùng. Mẹ của Mẫn nhi tiễn Vân Tịch ra đầu thôn khi sắp chia tay bà nói:   " Cậu nhớ sống tốt đây là một ít lương khô ta chuẩn bị cho cậu, trong cái bọc này còn vài bộ đồ ta may cho đấy, thôi cậu đi đi kẻo muộn".

Vân Tịch lúc này chỉ im lặng gật đầu bước nhanh đi, hắn muốn nói với mẹ của Mẫn nhi vài lời nhưng lại không thể thốt ra được đành thôi.

Hôm nay đường đi lên Hỗn Thiên Tông náo nhiệt hẳn lên. Đang đi Vân Tịch bỗng nghe tiếng quát lớn:

Tránh ra xe của Hy Liên tiểu thư tới.

Mọi người ai ai cũng nhanh chân chạy dạt ra hai bên đường tránh đắc tội với cô tiểu thư nổi tiếng đanh đá này. Vân Tịch cũng đã biết ít nhiều về cô gái này tuy nhiên hắn cũng chả bận tâm đến. Nghe mọi người bàn tán Hy Liên tiểu thư đã được trưởng lão Hỗn Thiên Tông thu nhận làm đệ tử vì ông ta đã nhìn thấy linh căn thượng đẳng của nàng, còn một nguyên nhân khác nữa tên trưởng lão lại là chú ruột của nàng. Vài tiếng than trách số phận lại vang lên trong đám người kia.

Chiếc xe ngựa dần dần khuất xa tầm mắt mọi người, đường phố tấp nập đông vui trở lại, Vân Tịch vẫn từng bước đi về phía tông môn khảo thí bỗng trong đám người có một thanh niên đầu trọc tiến về phía Vân Tịch hỏi hắn: - Huynh đang trên đường đi khảo thí ở Hỗn Thiên Tông chăng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương