VỢ NHỎ CỦA NHẬT THIẾU!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vợ nhỏ của nhật thiếu! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Người ta nói " đôi mắt là cửa sổ tâm hồn". Di Nhiên, một cô gái đáng yêu, hoạt bát, thông minh, xinh đẹp và lương thiện. Chỉ sau một vụ tai nạn không may mắt cô bị mù, cuộc sống của cô gần như đi vào bế tắc. Một người thông minh hoạt bát, bỗng một ngày không nhìn thấy gì nữa quả thật đã khiến cô lâm vào trầm cảm. Tiếp đến còn bị chú ruột xem như món hàng mà đem bán cho người khác.

Bố mẹ cô mất sớm vì tai nạn giao thông từ khi cô còn nhỏ, do không có người thân nên cô được chú hiện tại nhận về nuôi. Cuộc sống lúc trước của cô vốn đã khổ, 16 tuổi vừa phải đi học vừa đi làm, về nhà phải "hầu hạ" gia đình chú, bị họ coi thường nói cô là trẻ mồ côi, họ vốn đã chán ghét cô, giờ cô mắt cô không nhìn thấy gì nữa thì họ coi cô như phế vật, một món hàng mà đem bán. Cô đã suy nghĩ rất nhiều rồi, dù cho không nhìn thấy gì đi nữa cô nhất định sẽ lạc quan mà sống tiếp, cô phải sống thêm cả phần của bố mẹ mình nữa. Nhưng chẳng nhẽ cô chỉ đáng giá 10 triệu thôi sao? Không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao nhưng cô muốn mình phải luôn giữ được nụ cười trên môi, cô muốn mọi người xung quanh biết cho dù không nhìn thấy gì đi nữa cô vẫn lạc quan, vẫn sống tốt.

Hôm nay cô bị người chú "đáng kính" đưa đi, giao cô cho người ta. Cô rất buồn, thật sự rất buồn! Nhưng cô không hận. Cô biết cô không phải con đẻ của họ, họ cho cô chỗ ở, cho cô đồ ăn, cho cô đi học. Chỉ cần như vậy thôi là cô đã mang ơn họ nhiều rồi. Hận họ thì cô cũng không thể thay đổi được gì nữa nên chuyện đã nỡ rồi cô sẽ cho qua, phải tiếp tục cuộc sống của mình cho dù không biết chặng đường tiếp theo sẽ ra sao nữa.

"Tôi đưa nó đến rồi đây" Ông chú đẩy cô đến chỗ người đàn ông nào đó.

"Đưa tiền cho lão!" Người đàn ông đó lạnh lùng lên tiếng. Cô có hơi sợ người đàn ông này, nghe giọng hắn cô nghĩ hắn còn khá trẻ, thân hình có thể nói là cao lớn, vững vàng, hắn chỉ vòng tay qua đã ôm gọn cô vào lòng rồi. Họ trao đổi xong lập tức ai đi đường nấy, người đàn ông "mua" cô tử tế hơn cô nghĩ nhiều, trao đổi xong hắn nhẹ nhàng dìu cô ngồi lên xe.

"Em không cần sợ" hắn ta nhét vào tay cô một cốc nước, cô đưa lên miệng uống thử, trà sữa sao? Người đàn ông này......

"Tôi không sợ, cảm ơn anh! Nhưng trà sữa sao?" Cô mỉm cười nhẹ giọng nói.

"Tôi thấy con gái thường thích những thứ này"

"Anh... có thể cho tôi sờ mặt được không?" Cô muốn biết người đã "mua" cô là ai nên e dè nói. Hắn im lặng không nói gì rồi nắm lấy tay cô đưa lên mặt. Cô men tay theo vầng trán đầy đặn rồi đến sống mũi cao thẳng, trượt xuống đôi môi. Lúc này cô mới khẽ mỉm cười:" anh rất tuấn tú!"

Người đàn ông không nói gì hết nhưng tay cô vẫn còn bưng khuôn mặt của hắn nên có cảm nhận thấy hắn cười, người đàn ông này đẹp trai, có tiền, dáng dấp cũng đâu có tệ. Tại sao lại "mua" một đứa mù như cô về làm gì? Tự nhiên mang theo một "của nợ" về làm gì? Thật khó hiểu!

"Tôi tên Nhật Minh"

"À. Tôi tên Di Nhiên 22 tuổi, anh bao nhiêu tuổi rồi" "30 tuổi"

"Ồ..." hắn 30 tuổi, hơn cô tận 8 tuổi. Chắc hẳn là đã có vợ con rồi, vậy "mua" cô về là muốn cô làm tình nhân sao? Xem ra hắn "mua" cô về là do cô không thấy gì, sẽ không phải lo sau này cô làm gì bất lợi cho hắn chăng?

"Tôi còn độc thân!" Hắn như hiểu thấu suy nghĩ của cô liền bật cười nói.

"Tôi rất tò mò... sao lại là tôi?"

"Tôi cũng rất tò mò. Lúc nào tôi cũng thấy em cười, em không hận chú mình sao?"

"Giận thì có, còn hận thì không. Tôi vốn không phải con ruột của họ, họ cho tôi chỗ ăn chỗ ở, cho tôi đi học. Vẫn là tôi nợ họ, giờ lại không thấy gì nữa.... họ làm thế này cũng không thể trách họ được, tất cả là do tôi thôi" cô vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, nhẹ nhàng nói, một giọt nước mắt cũng không rơi. Cô đã khóc hết nước mắt nên giờ chẳng còn để mà rơi nữa rồi. Cô phải mạnh mẽ sống tiếp!
Hắn thấy cô như vậy trong lòng thấy hơi nhói. Lần đầu gặp cô, hắn thấy cô hoạt bát, tinh nghịch. Vụ tai nạn đó đã lấy đi mọi thứ của cô, hắn muốn lấy lại giúp cô nụ cười ngày xưa chứ không phải nụ cười ngượng ngạo này.

"Giờ chúng ta đến cục dân chính. Tôi sẽ cho em một cuộc sống mới, sẽ bù lại những tổn thất trước đó cho em" hắn nhẹ nhàng vuốt tóc cô ra sau gáy, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Anh....." cô nghẹn lời, cô không nghĩ hắn sẽ nói như vậy. Kết hôn sao? lấy một người mù?

"Cho dù em không nhớ tôi, nhưng tôi nhớ em là được!"

"Anh biết tôi từ trước rồi sao?" Sao có thể, trước giờ cô rất ít khi ra ngoài.

"Biết rất rõ là đằng khác. Giờ em chỉ cần ngoan ngoãn cùng tôi đến cục dân chính rồi sau đó chúng ta sẽ qua nhà bố mẹ tôi, họ rất mong gặp em"

"Họ... họ có biết....."

"Em yên tâm! Họ rất quý em!" Mọi thứ vượt qua sức tưởng tượng của cô, có lẽ vụ "mua bán" này cô lại là người có lợi nhất, có thể nó sẽ thay đổi cuộc sống về sau của cô. Liệu cô có được hạnh phúc không, hay lại bị coi thường và ghét bỏ????

__________

Đây là tác phẩm thứ ba của mình thôi nên không thể tránh khỏi có sai sót nên mong mọi người bỏ qua và cho mình xin ý kiến để sửa nha

#camon❤

Chương 2

Tại cục dân chính.

Di Nhiên và Nhật Minh vừa bước xuống xe đã có rất nhiều người ra chào hỏi, đón tiếp họ. Cô nghĩ người đàn ông bên cạnh cô chắc chắn không phải người tầm thường, họ ưu tiên cho cô và hắn làm thủ tục trước nhưng vẫn phải ngồi đợi một lúc chờ cặp đôi bên trong ra thì họ mới có thể vào. Mọi người lúc đầu thì hết lời khen ngợi hai người là một cặp "trai tài gái sắc", nhưng rồi sau đó mọi người phát hiện ra cô bị mù thì bao nhiêu lời cay độc đều nói hết ra.

"Ôi trời ơi! Nhỏ này hóa ra bị mù à, đáng tiếc"

"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga...."

"Đẹp trai như vậy mà lại đi cưới một con mù!!!"

Cô chỉ yên lặng không nói gì hết, cô đã quá quen với chuyện bị người khác chỉ chỏ rồi, vậy nên cô mặc kệ họ, không quan tâm mà chỉ yên lặng ngồi đợi đến lượt mình, không mảy may để ý đến lời bọn họ. Nhưng Nhật Minh ngồi cạnh đã sớm mất hết kiên nhẫn tức giận nói:

"Mấy người muốn sống sót bước ra khỏi cục dân chính thì câm mồm lại!" Tất cả chỉ trong phút chốc đều im lặng, họ biết người đàn ông này không nói chơi. Họ là đến để đăng kí kết hôn chứ không phải đi tìm đường chết.

"Em đừng để í" hắn nắm tay cô an ủi.

"Em quen rồi!" Trên môi cô vẫn giữ nụ cười từ đầu đến cuối mặt vẫn không biến sắc. Hắn lúc này thực chán ghét bộ mặt này của cô, hắn biết cô buồn. Nhưng tại sao cô không khóc? Chẳng nhẽ hắn không đủ tư cách để làm chỗ dựa cho cô?

Hai người hoàn thành thủ tục xong thì Nhật Minh đưa cô về nhà bố mẹ hắn. Ngồi trên xe mà cô thấp thỏm lo lắng không yên, chỉ sợ họ nhìn thấy cô rồi nhỡ họ chê cô mù thì sao? Cô càng suy nghĩ càng tiêu cực. Hắn ngồi bên cạnh thấy cô hồi hộp thì nhếch miệng cười, ít ra cô cũng quan tâm đến gia đình hắn. Đến khi xe dừng lại, không cần nói cô cũng biết đã đến nơi! Cô còn đang chần chừ không biết có nên xuống hay không thì nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ.

"Về rồi, về rồi! Mau mau vào nhà đi con. Chắc đã đói lắm rồi hả? Ta chuẩn bị xong hết cả rồi mau vào ăn nào!" Cô nghĩ người đang nói chắc hẳn là mẹ Nhật Minh, Nhật phu nhân rồi!

"Chào bác ạ!" Cô được bà dìu xuống xe, cô không nghĩ mẹ chồng mình lại gần gũi thân thiện như vậy, khác xa chí tưởng tượng trước giờ của cô về chuyện "mẹ chồng nàng dâu".

"Con bé này! Còn gọi bác, gọi mẹ ta nghe" bà vỗ vỗ lưng cô, rồi đỡ cô ngồi xuống, lấy nước đặt vào tay cô.
"Mẹ..." cô có hơi chần chừ khi nói, cô đã rất lâu rồi chưa được gọi "mẹ" nên lúc nói suýt chút nữa là mất kiểm soát mà bật khóc.

"Haha, con dâu ngoan! Chắc con đói rồi hả? Qua ăn cơm nha"

"Mẹ giúp con chăm sóc cô ấy, con đến cty có chút chuyện" Nhật Minh nhận điện thoại xong với áo khoác rồi đứng dậy đi về phía cô.

"Được, đi đi!" Bà hất hất tay.

"Em cứ thoải mái, không cần căng thẳng. Có chuyện gì cứ nói với mẹ, đừng ngại!" Hắn ngồi xuống bên cạnh cô dặn dò.

"Được! Anh bận thì mau đi đi" cô đưa tay qua định vịn lấy thứ gì đó để đứng dậy thì vô tình đụng phải mặt hắn liền vội vàng, luống cuống thu tay về.

"Ừm..." hắn nói xong đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Cô đã rất rất lâu rồi, chưa được nhận sự quan tâm từ ai. Đã rất lâu rồi! Kể từ khi bố mẹ cô mất. "Mặc kệ nó, ra ăn cơm nha con!" Bà vuốt lại tóc cho cô rồi vỗ vỗ đầu cô.

"Dạ" cô mỉm cười đứng dậy, bà lại đỡ cô qua bàn ăn. Lấy bát đũa để vào tay cô rồi gắp thức ăn vào bát cho cô.

"Mẹ... một lát mẹ dẫn con đi vòng quanh nhà một chút được không? Con chỉ cần đi lại vài lần là về sau con có thể tự đi không cần mẹ phải dìu đâu ạ"

"Con sao có thể tự đi được chứ. Mẹ rảnh mà, con cần đi đâu nói với mẹ một tiếng mẹ dìu con đi".

"Con có thể tự đi được mà, con có thể nấu ăn được nữa!" Tuy không nhìn thấy gì nhưng cô vẫn có thói quen nhìn về phía phát ra tiếng nói từ từ nói.

"Thật sao? Sao con có thể làm được?" Bà bất ngờ lên tiếng.

"Hồi còn sống với chú con, không tự nấu sẽ không ai nấu cho. Nên kể cả không nhìn thấy gì thì cũng phải làm, nếu không sẽ bị đói!"

"Bé con, sau này ai dám bắt nạt con mẹ sẽ cho họ một trận" bà vuốt vuốt tóc cô âu yếm nói. Lần đầu nhìn thấy cô bà đã rất thích. Hôm đó Nhật Minh đưa bà về quê tham bạn học cũ của bà thì gặp cô, bà thấy trên mặt cô lúc nào cũng tươi cười, lúc nào cũng vui vẻ. Nhưng khi nghe được người dân trong làng kể chuyện mới biết được cô từ nhỏ đã mất đi tình yêu thương bao bọc của bố mẹ, phải sống chịu đựng sự ghẻ lạnh của gia đình chú. Còn nhỏ đã phải vất vả kiếm tiền đóng học, sau khi sảy ra tai nạn giao thông lại bị mù, bị gia đình người chú coi thường, suốt ngày mắng chửi, còn đánh cô. Bà đã rất khâm phục nghị lực sống của cô, tuy khó khăn, vất vả nhưng trên mặt cô lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ, hoạt bát. Mắt không nhìn thấy thì sao? Bà không quan tâm! Bà chỉ muốn che chở cho cô, bà muốn cô có thể sống tiếp trong hạnh phúc, trong tình yêu thương và che chở của Nhật Minh. Bà tin con trai bà có thể đem lại hạnh phúc và sự bình yên cho cô.

Con người làm gì có ai không có khuyết điểm, nhưng bà không quan tâm. Lần đầu nhìn thấy nụ cười đáng yêu của cô bà đã thấy thân quen, đã thấy yêu quý cô rồi!

______

Có thể bạn không có gì! Có thể bạn nghèo! Có thể bạn không được hoàn hảo! Nhưng chỉ cần bạn thật lòng thật tâm làm một việc gì đó, chỉ cần bạn mặc kệ mọi đau khổ, khó khăn mà hồn nhiên, yêu đời. Ông trời chắc chắn sẽ không bỏ mặc bạn!

_QynhhNhu_😉

Chương 3

Cơm nước xong xuôi, bà Linh -mẹ Nhật Minh dẫn Di Nhiên đi tham quan và làm quen với chỗ ở mới. Tuy không nhìn thấy nhưng cô có trí nhớ rất tốt, chỉ cần dẫn cô đi vài ba lần là lần sau cô có thể tự mình nhớ và đi được. Bà Linh từ đầu tới cuối vẫn rất kiên trì dìu dắt cô đi từng bước một làm quen với nội thất trong nhà. Đi đi lại lại đến lần thứ 3 bà để cô tự đi, tự mình tiếp xúc với đồ vật trong nhà. Bà rất bất ngờ về cô, bà không nghĩ cô lại có thể nhớ nhanh đến vậy.

"Nếu như nhỡ lần sau mẹ không có bên cạnh mà con cần gì thì nhớ gọi chị Tám giúp việc nha!"

"Vâng!"

Lúc cô đứng dậy định về phòng nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần. Ông trời có lẽ cũng thấy thương xót cho cô, Người lấy mất ánh sáng cuộc đời cô nhưng lại bù cho cô rất nhạy cảm với mọi thứ xung quanh, cả âm thanh cũng rất nhạy bén.

"Là anh" Nhật Minh vừa đẩy cửa vào đã thấy cô đứng ngây ngốc đầu ngoảnh về phía cửa như kiểu đang đợi hắn lên tiếng vậy.

"Ồ. Anh đã ăn tối chưa?" Cô đi lại phía hắn.

"Đã ăn rồi, em đã quen với nơi này chưa? Có cần gì thêm thì nhớ nói với anh" hắn đỡ lấy cô rồi dìu cô về phòng.

"Em đã có thể tự đi lại xung quanh rồi, không lạ nữa!"

"Ừm, anh đi tắm đã em ngủ trước đi!" Mãi đến khi nghe tiếng nước chảy cô mới dám thở mạnh, cho dù đã là vợ chồng nhưng cô vẫn chưa thể nào quen nổi cái cảm giác khi ở bên cạnh hắn. Người gì đâu mà giọng nói cứ xa cách kiểu gì í! Tuy hắn đang quan tâm cô nhưng chắc phải mất một thời gian nữa cô mới có thể chấp nhận hắn được. Hazzz!!!

Nằm xuống giường mà cô chằn chọc không tài nào ngủ được. Cô là vậy mà, khi trời sáng thì dùng nụ cười làm nền nhưng khi trời tối mọi suy nghĩ bắt đầu ào ạt ùa về đủ thứ truyện. Tuy đối với cô mắt không nhìn thấy thì lúc nào cũng là một mảng đen tối, nhưng không hiểu sao cứ mỗi tối khi chuẩn bị đi ngủ thì não bộ của cô hoạt động cực kì mạnh mẽ. Cô cứ như đang mơ vậy, đùng một cái liền kết hôn, có một người mẹ chồng tâm lí yêu thương chăm sóc. Đã quá lâu, cô gần như đã quên mất thứ cảm giác đó rồi!

Đây là cuộc sống mà cô từng mơ ước, có người bên cạnh tâm sự, chia sẻ, yêu thương và chăm sóc. Nếu cho cô chọn, cô sẵn sàng đánh đổi mọi thứ cũng không muốn bỏ lỡ. Từ nay cô sẽ làm tất cả những gì có thể để khiến họ hài lòng, khiến họ vui vẻ. Cô rất sợ nếu có một ngày cô nỡ làm gì đó khiến họ không hài lòng, nhỡ họ có bỏ mặc cô không?

Đang suy nghĩ miên man thì Nhật Minh đẩy cửa đi ra khiến cô giật mình vì bị tiếng đẩy cửa chen ngang.
"Sao còn chưa ngủ?" Hắn đi đến rồi nhẹ nhàng nằm xuống.

"Em...... em không ngủ được!" Cô ngập ngừng nói.

"Chắc do lạ nhà thôi, đừng sợ!" Hắn quay qua ôm gọn cô vào lòng rồi vỗ vỗ lưng cô.

"Ngủ đi!!"

"Ừm.... anh ngủ ngon!" Không quen!!!!! Trời ơi!!! Tự nhiên ôm người ta thế này sao mà ngủ. Tim cô như muốn ngừng đập trước hành động thản nhiên này của hắn, hắn có thật sự muốn cô ngủ không vậy? Thế này ai mà ngủ nổi chứ!

Mãi không thấy hắn nói gì mà cô cũng không dám lên tiếng, dần dần cô nghe thấy hơi thở đều đều của hắn. Chắc hẳn hôm nay hắn đã rất mệt! Vậy nên cô cũng ngoan ngoãn nằm im không dám thở mạnh, chỉ sợ làm hắn thức giấc. Cứ nằm im nghe tiếng thở đều đều của hắn thôi mà cô ngủ quên mất lúc nào không hay.

Đến sáng hôm sau cô gần như muốn độn thổ luôn. Cô với hắn hiện tại đang ôm chặt lấy nhau, không có lấy một khe hở chứ chẳng đùa. Không biết hắn dậy chưa nên cô không dám động đậy, đành phải nằm im đấy đợi hắn dậy. Còn hắn, thấy mặt cô đỏ bừng thì suýt bật cười, hắn tranh thủ lúc cô chưa phát hiện ra việc hắn giả vờ ngủ nhìn chằm chằm từng nét từng nét trên khuôn mặt cô. Da cô rất trắng, trông có vẻ rất mềm mịn, mũi cao, mắt cô to tròn rất đẹp, lông mi cong vút! Nhưng thật đáng tiếc..... "Em dậy rồi sao?" Hắn cảm thấy cơ thể cô cứng nhắc lại không dám cử động sợ hắn thức giấc, thấy thương thương nên đành lên tiếng.

"Ừm. Vậy..... em dậy trước" cô nói xong ngồi bật dậy rồi từ từ đi vào nhà tắm làm vscn. Đứng trong nhà tắm đóng kín cửa rồi cô mới dám thở, lấy hai tay bưng khuôn mặt đã sớm đỏ của mình, cô vỗ vỗ nước lên mặt. Ngại quá a!!!!!

Làm vscn xong cô đi thẳng xuống nhà bếp.

"Cô chủ dậy rồi ạ! Đợi một chút bữa sáng sắp xong rồi" dì Tám giúp việc nhà cô thấy cô đến cúi đầu chào hỏi.

"Để cháu giúp gì một tay nha" cô huơ huơ tay đụn vào bàn bếp ga khiến dì Tám hoảng hốt.

"Cô chủ cẩn thận, đừng đến gần cẩn thận bị thương!!"

"Dì yên tâm! Cháu làm được mà" cô mỉm cười vỗ vỗ tay dì Tám trấn an.

"Nhưng....."

"Được rồi! Cháu làm được mà, nhưng dì thỉnh thoảng đưa gia vị đến giúp cháu nha" ngày đầu làm dâu cô muốn chuẩn bị bữa sáng cho Nhật Minh và mẹ Linh.

"Dạ. Nhưng cô nhớ phải cẩn thận nha!"

"Vâng" nói xong cô lập tức bắt tay vào công việc. Cô không muốn mọi người nghĩ cô bị mù không thể làm gì hết, cô có thể làm được rất nhiều thứ từ giặt quần áo, nấu ăn. Cô muốn cho mẹ Linh và chồng cô một sự bất ngờ, mẹ Linh là người quan tâm, là người yêu thương cô nhất, bà chăm sóc tỉ mỉ cho cô như con ruột vậy. Từ giờ cô muốn chuẩn bị đồ ăn cho hai người họ, hiện tại họ là người quan trọng nhất của cô rồi, cô muốn họ lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc!

Chương 4

Không ngoài dự đoán của cô, mọi người ai cũng bất ngờ hết.

"Trời! Lần sau con không được xuống bếp nữa, nhỡ không cẩn thận để bị thương thì sao!" Mẹ Linh tuy rất bất ngờ nhưng cũng rất lo cho cô.

"Con làm được mà mẹ!" Cô thấy bà như vậy liền bật cười, cô biết bà lo cho mình nhưng cô cũng muốn góp một phần gì đó trong ngôi nhà này, nếu không cô cảm thấy mình như người thừa vậy!

"Con.... mẹ nói không được là không được!" Bà nhất quyết không chịu nghe.

"Ngày mai con và cô ấy sẽ chuyển về nhà riêng" Nhật Minh đột nhiên lên tiếng khiến cô giật mình. Nhà riêng sao?

"Cái gì? Ở đây không tốt sao? Về đấy làm gì?" Bà Linh xúc động đập bàn.

"Mẹ tức giận cái gì? Lát không định ra sân bay đón bố hả?"

"Có chứ! Nhưng muốn chuyển ra ngoài thì đừng mơ!"

"Chuyện này không phải do mẹ quyết định! Con chỉ đang thông báo" hắn đứng thẳng dậy đi về phòng.

"Ờ... con lên nói chuyện với anh ấy!" Cũng may cô không nhìn thấy gì nên không thấy sắc mặt hiện giờ của bà, chắc hẳn rất đáng sợ!

"Sao đột nhiên anh lại muốn chuyển nhà?" Cô vừa vào phòng liền nghe thấy tiếng lạch cạch.

"Vốn dĩ ngày trước anh không ở đây mà ở nhà riêng, nên bây giờ cũng đến lúc chúng ta về nhà rồi" hắn vừa thu dọn hành lí vừa nói.

"Nhưng... mẹ có vẻ đang rất giận!"

"Mẹ chỉ không nỡ xa em thôi, thỉnh thoảng chúng ta sẽ về thăm mẹ!"

"Anh nói sao thì cứ như vậy đi!" Cô đi thẳng đến tủ quần áo, mở tủ ra định dọn đồ thì bị Nhật Minh kéo lại.

"Để anh dọn, em ngoan ngoãn ngồi đó đi" hắn nói vậy khiến cô tủi thân quá mà! Cô có thể làm được, sao không cho cô làm? Sợ cô gây phiền phức gì sao?

Mới có một ngày sống ở đây thôi mà mạnh mẽ trong cô tan biến sạch sành sanh luôn rồi. Cô ngồi khóc thút thít cả!

"Em sao vậy?" Hắn thấy cô bật khóc thì giật mình đi đến.
"Em làm được mà sao anh không cho em làm? Em chỉ muốn giúp một tay thôi mà!" Cô vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt trông đáng thương hết sức.

"Được rồi! Đừng khóc nữa. Không phải anh thấy em phiền phức, việc này cứ để anh làm là được rồi"

"Không công bằng!"

"Nếu em muốn thì giúp anh gập quần áo vào cũng được"

Nghe hắn nói vậy cô lập tức nín khóc, còn cười cười đứng dậy rồi hắn đỡ cô ngồi xuống chỗ đang sắp xếp hành lí. Đến lúc ngồi yên vị tại chỗ rồi cô mới chợt phát hiện ra hình như mình mới vừa làm nũng thì phải? Đã rất rất lâu rồi cô chưa có làm nũng với ai hết. Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, hắn đang dọn đồ quay lại thấy mặt cô đỏ bừng liền bật cười. Vợ nhỏ của hắn nhiều lúc đáng yêu vậy ai mà chịu nổi!

"Minh.... bố anh có biết chuyện chúng ta kết hôn không?"

"Mẹ anh sẽ lo chuyện đấy, em không cần bận tâm đâu" hắn đi đến vuốt tóc cô rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

"Nhỡ bố anh không đồng ý thì sao?"

"Bố anh không có quyền quyết định ở đây! Làm việc của em đi"

"Nhưng mà... như vậy là sao chứ? Em không hiểu" cô phụng phịu rồi lí nhí nói.

Dọn dẹp đồ dạc xong hai người họ lên xe đi thẳng về nhà họ. Căn nhà khiến cô khá bất ngờ, lúc mới bước chân vào cô cảm nhận được lối đi có chút khác lạ. Đường đi đều có lối dẫn đường, không lo bị đụng phải chân bàn hay ghế nữa. Hắn là người rất chu đáo, chắc đã sớm chuẩn bị tất cả để cô đi lại sẽ không gặp chở ngại, không lo đụng chân vào góc bàn góc ghế.

"Đây hình như là gạch nát nền giành cho người khiếm thị?"

"Ừm! Hôm qua chúng ta ngủ lại bên kia là vì ở đây vẫn chưa hoàn thành"

"Ồ....."

Cô cũng là con người mà, đương nhiên sẽ cảm động rồi. Trước giờ chưa từng có ai quan tâm chu đáo đến cô như vậy. Đúng là.... trong cuộc mua bán này cô là người có lợi nhất, tự nhiên lấy được người chồng chu đáo, quan tâm chăm sóc cô, một người mẹ chồng thương yêu, quan tâm cô như con đẻ nữa. Cô chắc phải lên tiếng cảm ơn người chú "đáng kính" kia quá.

"Em đi tắm rửa thay đồ trước đi, anh dọn dẹp một chút đã" hắn đỡ cô lên phòng ngủ rồi chỉ rõ đâu là phòng tắm, đâu là phòng làm việc của hắn không bị nhầm.

"Ừm, được!"

Lúc vào phòng tắm rồi cô mới phát hiện ra cô không có quần áo để thay, hôm qua mẹ Linh chỉ mang cho cô có mỗi một bộ mặc tạm à! Nguy rồi!!!! Nghĩ đi nghĩ lại, quần áo cũng cởi rồi thôi thì tắm luôn đi rồi lát mượn tạm cái áo của Minh chắc cũng được. Nghĩ vậy cô quyết định tắm luôn, tắm xong rồi lúc quấn khăn định ra mở cửa đi tìm Minh thì đụng phải chai sữa tắm làm nó rơi vỡ, sữa tắm đổ đầy sàn nhà mà cô thì không thấy gì hết, vừa bước được một bước liền ngã "bịch".....

Nhật Minh vừa đặt chân vào phòng nghe thấy trong nhà tắm phát ra tiếng động liền vội vàng đẩy của vào thì thấy cô ngã sõng soài dưới đất, khăn tắm một nơi, người một nơi. Cô nghe thấy có tiếng mở cửa thì xấu hổ co rúm người lại, mặt mũi đã sớm đỏ bừng rồi. Hắn đi đến lấy khăn tắm quấn quanh người cô rồi bế ra ngoài, đặt cô lên giường rồi nhìn chằm chằm cô không nói gì hết.

"Vừa nãy...." ngại chết cô rồi! Muốn mở miệng nói mà quên luôn cả lời thoại.

"Chúng ta còn chưa hoàn thành chuyện hôm qua!" Hắn tiến lại gần chỗ cô nghiêm túc nói.

"Hả? Chuyện gì?" Cô cứ vậy ngây ngốc "ngu ngơ" rơi vào hang sói.

"Còn chưa động phòng!" Trời ơiiiiiii! Hắn vừa nói xong mặt cô đỏ bừng như quả cà chua, cô chỉ ước gì giờ có cái lỗ để cô chui xuống thôi. Người gì đâu mà nói "toẹt" ra thế chứ! Không biết xấu hổ! Mặt dày hơn cả bê tông!!!

Hắn tiến đến chỗ cô nằm, rồi sau đó.... hôn môi cô. Rồi sau đó........ hôn xuống xương quai xanh. Rồi sau đó...... nói:" Được không?"

Cô ngượng chín mặt, ngập ngừng mãi cuối cùng cô kết luận, việc gì đến rồi cũng sẽ đến, nhanh nhanh chút cho xong đi cũng tốt. Thế là....... cô gật đầu!

Và rồi khoảng cách giữa họ được gỡ bỏ!!!!!!!!!!!

Chương 5

Sáng hôm sau, cô thật sự không biết nên đối mặt với hắn thế nào nữa. Vừa mới ngủ dậy đã nén nén trốn trong nhà vệ sinh, quần áo thì không có nên đành vớ tạm lấy cái áo của Nhật Minh mặc vào. Suy đi nghĩ lại thì cho dù cô có xấu hổ đi chăng nữ nhưng không thể để cho Nhật Minh nhịn bữa sáng được nên đành nhịn cái xấu hổ đấy lại rồi đi xuống nhà nấu bữa sáng.

Tại vì không nhìn thấy gì lại chưa quen thuộc với căn nhà nên đi từ phòng ngủ ra phòng bếp cô gặp chút khó khăn.

"Em làm gì vậy?" Cô đang mò trong tủ lạnh xem có gì ăn không thì Nhật Minh lên tiếng khiến cô giật mình hét lên "a! Anh đi đứng kiểu gì mà không phát ra âm thanh cứ như ma vậy, làm em giật cả mình!!" Cô nhăn nhó mặt mày, tức giận giậm chân mắng.

"Haha.... có vẻ em rất tốt! Anh còn lo em không đủ sức xuống giường cơ chứ, hóa ra em vẫn đủ sức mò xuống tận dưới bếp, còn tức giận dậm chân nữa chứ! Được!!!" Nhật Minh gật gật đầu ra vẻ tán thưởng. Còn cô vừa tức giận vừa xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

"Anh đúng là không biết xấu hổ mà!"

"Haha. Da mặt em đúng là mỏng nha!" Hắn nhéo nhéo mặt cô rồi hôn cô một cái khiến cô xấu hổ đỏ tía tai.

"Ai nha! Anh ra chỗ khác đi để em còn nấu bữa sáng"

"Anh giúp em"

"Em không thèm!"

"Thật sự không thèm? Em không nhìn thấy thì phân biệt được đâu là đường đâu là muối đâu là mì chính được" hắn nói xong vui vẻ tiến đến ôm cô từ phía sau, còn tùy hứng hôn cô một cái.

"Em đâu có mất vị giác đâu, nếm thử cái là phân biệt được ngay!" Cô nói xong trên mặt hắn liền xuất hiện ba vạch hắc tuyến.

"Anh chỉ muốn giúp em một tay thôi mà! Có cần tuyệt tình vậy không" Nhật Minh lấy má mình cọ cọ và má cô.

"Ai nha! Đừng vậy, anh là chó sao?"

"Ờ đấy, còn em là vợ chó!" Haz, cô thật hết chịu nổi tên này rồi. Tự nhiên nhây hết phần của người khác lại còn bày đặt làm nũng với cô mí sợ chứ. Thế mà lần đầu gặp hắn cô còn tưởng hắn lạnh lùng, tàn nhẫn đáng sợ lắm chứ. Vậy mà khi sống chung với hắn được có mỗi 2 ngày thì liền phát hiện hắn là một người đáng yêu vậy.

"Được rồi! Anh nhặt rau rồi đem rửa giúp em đi"

"Rõ" hắn làm bộ nghiêm túc nói, nhưng đáng tiếc là cô không nhìn thấy chứ nếu không chắc cô cười chết mất. Vì cái bàn bếp ga nhà hắn hơi cao quá so với chiều cao 1m58 của Di Nhiên nên lúc sào nấu cô có gặp chút khó khắn, hơi bất tiện. Lúc không cẩn thận, vô í đụng phải mép chảo nóng, khiến cô giật mình la lên.

"Á!!"

"Em sao vậy?" Nhật Minh đang tỉ mỉ nghiên cứu không biết rửa rau như thế nào mới đúng thì nghe thấy tiếng cô thì giật mình quay qua.

"Không sao, chẳng may đụng phải mép chảo nên chắc là chỉ bị bỏng nhẹ thôi!"

"Để anh đi tìm thuốc!" Nhật Minh luống ca luống cuống lầm bà lầm bầm " thuốc để đâu í nhỉ? Trời ơi! Trước giờ trong nhà làm gì có thuốc trị bỏng" hắn lấy tay đập đập vào đầu, mặt mũi méo sệch.

"Em để tay ở vòi nước cho đỡ rát nha! Đợi anh chút xíu, anh đi mua thuốc" hắn nói xong vội vội vàng vàng chạy ra ngoài. Nhật Minh như vậy khiến Di Nhiên cô cảm thấy ấm áp vô cùng, cô trước giờ bị ốm, bị thương cũng chẳng một ai quan tâm, chẳng bao giờ có ai lo lắng luống cuống, vội vội vàng vàng đi mua thuốc cho cô cả. Tuy cô được hắn "mua" về nhưng cô thấy hắn đối với cô không hề coi thường và cũng chưa từng coi cô là đồ vật thích thì mua, không thích thì đem bán. Đang mải suy nghĩ lung tung thì cô nghe thấy chuông điện thoại. Là của cô!

"Alo!"

"Là mẹ đây con" bà Linh ở đầu dây bên này đột nhiên thở dài.

"Sao vậy mẹ? Có chuyện gì mà mẹ thở dài vậy?" "Hai cái đứa ngốc này! Mẹ đã nói đừng chuyển ra ngoài thì không nghe, con làm mẹ lo chết được. Haz, bố chồng con nói muốn gặp mặt con dâu nên muốn hai vợ chồng con buổi trưa qua dùng bữa"

"Dạ"

Bà và cô nói chuyện một lúc thì cúp máy, cô thấy ông trời đúng là cuối cùng cũng đã thương cô, để cho cô biết thế nào là ấm áp, thế nào là hạnh phúc. Tự nhiên cô cảm thấy lo lắng cho Nhật Minh, hiện tại thời tiết đang là mùa đông mà giờ mới sáng sớm đã ra ngoài mua thuốc, không biết liệu có mua được không nữa?

Cũng không ngoài dự đoán của cô, Nhật Minh đi khắp các quán thuốc nhưng vẫn chưa thấy có quán nào mở, suy nghĩ một lát hắn quyết định lái xe về nhà mẹ mình, hắn biết chắc chắn ở đó sẽ có thuốc trị bỏng. Vừa về đến cổng hắn dừng xe lại rồi lao thẳng vào trong nhà, nhờ dì Tám tìm hộ thuốc trị bỏng rồi cứ vậy lao đi luôn, không thèm chào hỏi bố mẹ một câu khiến Nhật phu nhân nhà ta tức muốn hộc máu.

Khi hắn về đến nhà thì thấy cô vẫn đang ngồi ở bàn ăn, đồ ăn đã được dọn sẵn hết cả rồi. Cô nghe thấy tiếng mở cửa liền biết hắn về vui vẻ cười.

"Anh về rồi! Mau lại ăn sáng đi"

"Để anh thoa thuốc cho em trước đã!" Hắn ngồi xuống ghế nâng tay cô lên nhẹ nhàng thoa thuốc.

"Sao anh đi lâu vậy?"

"Anh đi mua nhưng do sớm quá nên chưa có quán mở, sau đó nghĩ ra chắc trong nhà bố mẹ có thuốc nên lái xe về đấy lấy thuốc rồi mới về"

"Vết bỏng của em nhẹ thôi, không cần bôi thuốc cũng được mà. Lần sau không cần tốn thời gian như vậy!" Nghe hắn nói xong, trong cô dần dần xuất hiện một loại cảm xúc rất lạ, ngay cả bản thân cô cũng không rõ đó là gì.

"Em nói cái gì mà không cần bôi thuốc. Nhỡ để lại sẹo thì sao?"

"À! Lát nữa anh sẽ đi mua quần áo cho em. Hôm qua anh sơ í quá, quên mất chuyện này" Nhật Minh gãi gãi đầu cười cười.

"Được! Mà mẹ nói bữa trưa chúng ta qua bên đó dùng bữa"

"Được".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau