VÒNG HÀO QUANG CHÓI MẮT CỦA NGƯỜI QUA ĐƯỜNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vòng hào quang chói mắt của người qua đường - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chuông cầu duyên trên cành lê thụ

Ta mở mắt, thứ đầu tiên ta nhìn thấy là hoa lê, từng chùm từng chùm nở bung trắng muốt, sẽ là cảnh tượng cực kỳ kinh diễm nếu như ta không phát hiện ra hoa đó trổ trên người mình. Ta giật mình vung tay, không thấy tay đâu cả. Sợ hãi vặn mình, đổi lại là một trận cành lá run rẩy đung đưa trong gió, lại thêm một cơn mưa hoa bay khắp sân viện. Cánh hoa trắng tinh khôi trải đầy đất, ta có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của mình lúc này. Hẳn cũng tái dại trắng bệch y như cái đống nở trên người ta.

Cành cây lê

Thân cây lê

Vỏ cây lê

Còn cả đàn kiến bò trên gốc cây lê.

Khỉ chứ, ta biến thành cây lê rồi!

Người ta xuyên qua không làm hoàng thân quốc thích thì cũng làm phế vật tiểu thư công tử này kia đi con đường nghịch tập. Sao đến lượt ta lại đập trúng phải cây lê già thế này.

Rồi liệu có thể tu yêu tu tiên gì đó không? Mất khoảng bao nhiêu năm?

Khỉ chứ, thật con mẹ nó phiền!

Có khi nào chưa kịp tu thành hình đã bị sét bổ cháy rồi không? Dù sao cái cây này cũng cao to như vậy mà.

Ta khe khẽ thở dài, cành lá xào xạc xao động hứng lấy ánh trăng, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Từng tia linh khí mảnh như tơ cước chậm rãi đi vào thân mình. Cứ như thế này thì đến bao giờ mới đủ để ta kết yêu châu, nếu phải đứng đây đìu hiu cả chục cả trăm năm, hứng nắng, mưa, sương, tuyết một mình thì ta sẽ buồn đến phát điên mất, thật sự không có gì để làm hết, ngày ngày ta chỉ có thể đứng một chỗ tự mình chọc cười chính mình, sắp chịu không nổi rồi.

Tiền đường có tiếng gió rít qua, còn có tiếng chân người thình thịch nhịp bước qua sân đá, ta ngơ ngẩn dỏng tai nghe ngóng, tiếng bước chân tiến dần đến đây, ai lại tới muộn thế này. Chỗ này nguyên là một ngôi miếu nhỏ, hương khói khá thịnh, chủ yếu là dân trong vùng tới dâng lễ vào buổi sáng, trong miếu chỉ có một lão tăng chủ trì chăm nom, canh Dậu đã vội đóng cửa miếu nhỏ trở về đạo quán ở Tây thành.

Ta hứng thú bừng bừng hóng hớt. Trộm à? Cũng có tên trộm cùng đường tới mức nhìn trúng của cải ở miếu rách này ư, tới bê tượng thần đi hay gì?  Được được, dù sao ngươi cũng không thể đẵn cây, ta đây cóc sợ.

Không ngờ bước chân kia một chút cũng không gián đoạn đi thẳng qua chính đường, rối loạn chạy về phía sân sau.

Phải, là cắm đầu lao tới chỗ ta đó.

Ta cảm giác được có tiếng kiếm ngâm âm u, còn có mùi máu lan tràn lạnh lẽo trong gió bắc.

Khỉ chứ, đến chặt cây thật à. Lão tăng, lão tăng, quay lại đây cứu trẫm...cứu trẫmmm.

Người tới là một đạo cô, tuổi có chút cao, nhưng nhìn đã biết là tu vi thâm hậu, có lẽ tu luyện trễ nải nên không thể thi truyển thuật trú nhan. Tay trái ôm một cái bọc gấm hoa, tay phải cầm trường kiếm, máu chảy thành dòng dọc theo lưỡi kiếm bén ngọt, nhỏ tong tỏng xuống đất.

Bà cô, ngươi chém bao nhiêu người mà đi nguyên một đoạn đường máu trên kiếm còn đọng nhiều thế.

Ta là một cái cây yếu bóng vía, ngươi hùng hổ thế này sẽ khiến ta lưu lại bóng ma tâm lý đó có biết không.

Đạo cô cẩn thận ôm cái bọc, tay phải cắm phập kiếm xuống đất, vẽ một đạo bùa chú loằng ngoằng trên không, quan trọng là làm ngay trước mặt ta. Vì thế ta có linh cảm rất không lành.

Lão tăng, lão tăng, quay lại đây với trẫm, trẫm sợ quá, trẫm run quá.

Trẫm đời trước nguyên bản là một tiểu cô nương xinh đẹp, ngày ngày dùng son YSL bản giới hạn, lái Ford Mustang đi làm phó chủ tịch, lâu lâu đi chơi bời đây đó, ai ngờ xui xẻo tới mức ở trong phòng khách sạn uống trà sữa nghẹn trân châu mà oanh liệt chết. Tủi cực tới mức phải đến đây thanh thanh đạm đạm hít khói nhang ăn đất sống qua ngày, lão tăng kia tưới cây ngày đực ngày cái vô cùng lười biếng, trẫm chỉ còn cách nghển cổ đón gió đông bắc mà sống. Ngươi không thấy trẫm quá khổ rồi sao. Quá tủi cực rồi sao? Ngươi còn đến hành hạ trẫm?
Khỉ chứ, ta là một cái cây đó, người có biết thể nào là bảo vệ môi trường không hả?

Đạo cô hô một tiếng đánh thẳng đạo chú quyết trên không vào ta, hự một cái như muốn sút bay nguyên thần ta ra khỏi bản thể. Nếu ta mà ở hình dáng con người thì giờ nhất định ôm bụng đau đến ngã ngửa ra đất, thuận tiện có thể lăn hai vòng ăn vạ.

Lúc ta đang đau đến không mở thiên nhãn ra được, đạo cô kia vạch bọc vải ôm trên người, lộ ra một cái tay trẻ con, vừa trắng vừa bụ, đoạn chích máu từ người đứa trẻ định bôi lên chỗ vừa đánh chú quyết trên cây, làm ta sợ tới mức khóc thét, cành lá khủng hoảng rít lên.

Bà cô của ta, ngươi còn lấy máu đồng tử, muốn chơi ngải thì chơi một mình đi, đừng tìm ta chứ.

Không thể nào! Ta là một cây lê sống có lý tưởng, ta muốn lên trời, ta muốn làm tiên, ta không ăn máu đâu không ăn máu đâu!!!!

Phàm là yêu vật thành tinh tu luyện, sau khi kết đan có hai chọn lựa, một là hóa thành người, sống vài chục năm bình đạm rồi chết đi, hai là tiếp nhận thiên phạt, nếu trong sạch tinh khiết thì trải qua vài chục đến vài trăm năm tùy ngộ tính mạnh yếu mà trở thành tán tiên, can đảm độ kiếp có cơ may phi thăng thành chân tiên. Còn tu luyện theo đường độc mộc bẩn thỉu như hút máu hấp khí gì đó thì dễ phất lên lắm nhưng mà ngoài cả đời bị đám nhân sĩ ngoài kia đuổi đuổi giết giết, ngươi trọn kiếp cũng chỉ là một yêu vật dơ bẩn lẩn trong rừng núi, thiên đạo nhìn thấy một lần, đánh một lần, nhìn thấy hai lần đánh hai lần. Lúc độ kiếp cảm tưởng chung đều là không chết cũng tróc vẩy toàn thân, càng về sau càng khó lăn lộn.

Thế nên trẫm trăm lần ngàn lần không thể đâu.

Lão tăng, mau, hộ giá, cứu trẫm khỏi mụ điên này.

Giết cây rồi, sắp giết cây rồi!

Nếu có thể, ta thật sự muốn bật cả rễ lên chạy đi mất.

Thân cây run bần bật giống như làm đạo cô kia khó chịu. Bà vung tay đánh một chưởng như chém đinh chặt sắt vào thân cây, tróc tung cả vỏ, cây cứng nhắc không run nữa, vài cánh hoa sáng trong dịu dàng đậu lên đầu vai đạo cô cũng không khiến khuôn mặt già nua kia trở nên hiền hòa chút nào.

“Ngươi bài xích cái gì chứ? Máu của hậu duệ Tiên nhân đối với ngươi chính là thứ đại bổ, ngoan ngoãn thu lấy để ký khế ước bảo vệ nó, còn không thì cứ chờ ta quật ngã ngươi đi!”

Đạo cô xám ngoét mặt quát, nếu không phải thấy cây lê này đã mở ra linh thức, lại đặc biệt có vẻ sáng suốt thông minh thì bà cũng chẳng muốn chọn nó. Bà hẳn không thể qua nổi đêm nay, mà tiểu thế gia bắt buộc phải có người bảo vệ, hết cách, bà chỉ còn nước bồng tiểu thế gia giết mở đường máu chạy tới nơi này.

Cây lê bị quát giống như tủi thân, rũ cành xuống lao xao phản đối, có điều vẫn ngoan ngoãn nghe lời, máu thấm dần qua lớp vỏ cằn cỗi.Ngay lúc này trẫm đột nhiên ngộ ra cái gì đó, ôi trẫm biết nói rồi. Ê thứ này bổ thật đấy, một giọt đã khiến ta cất được giọng, này quả là tiết tấu muốn lên trời ngồi. Có điều bổ nữa cũng thế, ta không phải chỉ muốn hóa thành nhân dạng, ta còn muốn làm tiên nữa.

“Lão tặc ni, ngươi già cả rồi hà cớ gì còn kiếm chuyện bức người, à không, bức cây? Ta ở đây thành thật tu luyện không chọc ai cả, ngươi lại ép mua ép bán bắt ta ăn máu tươi, khác gì tuyệt đường chính đạo của ta?”

“Ngu ngốc, ngươi thành yêu thì còn được tích sự gì? Ăn máu tươi để tu luyện mới nhập vào yêu đạo, ăn máu tươi để ký khế ước bản mệnh thì liên quan cái gì?” có bao nhiêu máu cũng đều dùng hao trừ lập khế ước hết, cây lê này ngu thế cơ à?

Lê tử:”...” có cảm giác quê đỏ mặt già. Được rồi, ta là mới đến nơi này, ta không biết có thể thông cảm. Ngươi mới ngu ngốc khi cười nhạo ta.

Không so đo chuyện tiên yêu, nhưng cái thứ gọi là khế ước bản mệnh là trò đùa gì chứ?! Đem mạng của ta trói lên người thằng nhãi con mồm còn hôi sữa kia. Ngươi bảo một cái cây già thì chăm trẻ kiểu gì? Vả lại khế ước ngươi lập ra trăm phần trăm kẻ thiệt sẽ là ta. Khế ước này vô cùng độc ác, đứa nhỏ kia có mệnh hệ gì ta sẽ ăn đủ, nó mà nguy hiểm tính mạng thì sẽ lấy mạng ta thế vào thay.  

Thế nên hiện tại ta cảm thấy khủng hoảng sợ hãi áp lực các thứ.

Thôi được rồi! Ai bảo ta yếu hơn người ta, giờ chỉ có thể nuốt máu ngậm cười.

Giống như biết ta đang nghĩ gì, đạo cô cười lạnh phẩy tay áo.

“Tiểu thế gia sẽ không kè kè ở cạnh ngươi, ngươi chỉ cần bảo vệ người thôi, chuyện ăn ở của người không nhọc ngươi lo lắng.”

Ta đung đưa tán hoa tự mình chơi đùa. Muốn lo cho một đứa trẻ không phải quá khó, chỉ là ta chưa tự do xuất ra bản tôn, chưa thể tự do đi lại, đứa trẻ kia không được rời khỏi miếu, bằng không với pháp lực ít ỏi và đạo hạnh mỏng manh của mình, ta e sẽ chẳng thể vươn tay tới kịp nếu nó xảy ra chuyện chẳng lành.

Nó gặp chuyện suy ra ta xong đời.

Ta còn chưa thỏa chí lớn. Chưa muốn chết đâu.

Chuyện ở đây coi như xong, ta cũng lười chả muốn hỏi xuất thân với lai lịch của đứa trẻ kia. Lòng hiếu kỳ sẽ hại chết ngườ... cây, ta cứ làm tròn trách nhiệm là được, một mai khi tu vi ta sâu hơn đạo cô kia, ta sẽ phá bỏ khế ước. Mà bà ta lúc ấy cũng không thể ngăn ta nữa rồi. Lúc đạo cô ôm đứa nhỏ quay về chính đường, ta thấy bóng lưng bà hơi lay động, thần sắc cũng kém đi rất nhiều, hơn nữa kiếm kia vẫn tiếp tục rỉ máu, hẳn là máu chảy dọc ra từ chính tay phải giấu dưới đạo bào của đạo cô, trên kiếm còn vương tia ma khí, ôi, hẳn là vừa giết ma rồi. Đạo cô này bị thương mà không điều dưỡng, tới mức máu cũng không tự cầm lại được, vừa rồi xuất lực lớn lập cái khế ước vớ vẩn kia ở tận chốn khỉ ho cò gáy này, chỉ sợ giờ đã là người cận kề cái chết.

Ta chép miệng, phong bế ngũ quan tiếp tục hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, chuỗi chuông nhỏ tín nữ buộc lụa đỏ treo trên cành để cầu nguyện đinh đang reo cùng gió. Lụa đỏ xen cùng hoa trắng phất phới múa như bướm dưới trăng, vừa êm đềm vừa xinh đẹp đến nao lòng.

- -- ------ --- -----

Đứa nhỏ kia quả thực ở lại miếu, hôm sau có mấy thôn dân đem ít vật liệu tới dựng một gian tĩnh xá ở hậu đình, nhìn giản dị nhỏ bé nhưng có hiên nhà mái lợp, cửa gỗ thơm hương, còn có giường nhỏ, một thư án thơm thơm mùi gỗ và một giá sách đơn giản nhưng rất tinh xảo. Thư án chỉ để một lư hương lơ thơ tỏa vài cọng khói. Cửa tĩnh xá mở ra là nhìn thấy lê thụ ta đây, thật sự đã coi trẫm là chó canh cửa.

Cây lê lào xào tỏ ý bất mãn, hoa lê lả tả phất ngang lão tăng già đang dỗ đứa nhỏ ngủ, quay vòng quay vòng bị gió bốc lên cuốn ra khỏi tường rêu bao quanh, vương vào mái tóc đen của thiếu nữ áo hồng đi ngang qua. Trúc mã của nàng nhẹ cười đưa tay phẩy đi cánh hoa lại lỡ làm lơi buông của nàng một lọn tóc thơm, tiểu cô nương ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau, nàng mím môi hồng nhuận, ngại ngùng đỏ mặt vén tóc ra sau tai cúi đầu ôm giỏ quả vội cất bước bỏ lại người kia ở phía sau.

Đáng ghét, Ngũ lang bỡn cợt người ta!

Chàng thiếu niên mặt mày sáng sủa khó hiểu gãi đầu, cũng vội đuổi theo.

Chuông cầu duyên treo trên cành lê trong sân đình đang ngân nga, lụa đỏ tầng tầng lớp lớp bay phần phật.

Nhìn thì đẹp đấy, nhưng ngươi cứ thử treo đống của nợ này lên người nghe nó kêu cả ngày cả đêm xem có ức chế không?!

Chương 2: Hoa lê trong gió bắc

Khỉ chứ!

Ta ghét bỏ nhìn thôn phụ đem nôi gỗ vào tĩnh gian. Cái kia làm bằng gỗ lê, nhìn một cái là ta nhận ra, giống như ngươi là người nhìn một cái là biết xác người hay xác lợn ấy. Mẹ nó trẫm cũng là cây lê đấy, có nghĩ tới cảm nhận của ta không hả. Đám nhân loại dã man độc ác. Nhìn không khác gì bọn họ cưa người ta xuống đóng đồ, suy nghĩ ấy khiến ta thấy bụng dạ mình có chút chộn rộn buồn nôn, cái nôi này sẽ khiến ta sinh ra bóng ma tâm lý mất.

Người ta là một cây lê yếu đuối mà!

Canh dậu, lão tăng thế nhưng không ở lại được, lão tặc ấy cầm cành cây vẽ một trận pháp ở giữa sân, chẹn một tảng đá lớn lên làm mắt trận. Lập một kết giới đơn giản, đủ để ngăn đám yêu ma lâu la ô hợp rồi phủi bỏ trách nhiệm đi mất dạng.

Chỉ còn mình ta và một đứa trẻ hai tuổi.

Tán hoa rì rào, gió mát trăng thanh, giá mà ta vẫn còn là người, trong không gian thấm đậm hương đất này, nâng cao chén ngọc, Quế Hoa Lộ ủ lâu thơm lừng, cay xè trong chén sánh ra ngoài mấy giọt, ta sẽ một mình ngâm thơ, đọc một câu nhấp môi một cái, ánh mắt trong sáng mê ly, quên hết âu lo. Uống cả ánh trăng trong chén vào bụng, cay xè cổ họng mà thấm đẫm ruột gan, lúc say sưa làm đổ bình rượu ra đầy đất, hương rượu dậy lên còn ta thì nằm xuống ngắm tán hoa trắng xóa một mảnh trên đầu. Sao ta cảm thấy cảm giác này chân thực như vậy, giống như, ta thật sự đã trải qua, vừa tiêu dao vừa sảng khoái nhưng phảng phất cô độc, như hương hoa lê đưa trong gió đông bắc, thấm ngọt nhưng tiêu điều.

Lụa đỏ phất ngang tầm mắt, ta giật mình nghe tiếng trẻ eo óc khóc trong nhà.

Khỉ chứ! Đừng có phá ngang lúc ta đang hưởng thụ cuộc sống, quỷ tha ma bắt ngươi đi.

Giếng nước cuối sân êm đềm gợn sóng chiếu ngược bóng trăng, hình ảnh xinh đẹp bùm tõm bị gáo dừa quăng vào đập vỡ tan tành, nước văng tung tóe. Bàn tay trắng muốt như hoa lê có phần trong suốt không thực múc lấy một gáo nước đầy, năm ngón tay trắng nõn dài thon tựa căn hành đũa ngọc đọng nước nhìn như đọng cả ánh trăng. Ta đun một siêu nước nhỏ pha nước tắm. Đứa nhỏ kia bĩnh một đống ra quần, bẩn thỉu chết tiệt.

Khế ước kia quả thực đem đến cho ta không ít phúc lợi, đan tâm của ta đã lờ mờ cô đọng, vậy nên hiện tại ta có thể hóa thành hình người, có điều pháp lực mỏng manh, miễn cưỡng cũng chỉ có thể duy trì hai tuần hương. Cây lê cổ thụ phía sau sừng sững, nó là bản thể của ta, nó sẽ ở nguyên đây dù ta hóa hình chạy đi đâu đi chăng nữa. Chỉ cần nó vẫn hoàn hảo thì ta vẫn có cơ may lưu lại một hơi tàn hồn.

Thời gian không có nhiều, ta vội xốc đứa nhỏ lên bế lại gần chậu đồng, cẩn thận thử nước rồi mới đặt nó vào lau người, thế nhưng nó vẫn ưỡn người khóc ré lên, chân đạp nước tung tóe lên người ta.

“ Ngươi không thành thực một chút đêm nay ta sẽ cho ngươi chìm trong đống phân kia mà ngủ “

Sao bảo ta không phải lo cho chuyện ăn ở ngủ nghỉ của nó cơ mà. Giờ lại vứt cho ta thế này, khỉ chứ chơi nhau à. Làm bảo vệ kiêm bảo mẫu có được trả them tiền lương không? Ta thật con mẹ nó xúi quẩy mà.
Chờ đứa nhỏ kia ngủ say, ta ra giếng rửa tay. Khuôn mặt phản chiếu dưới nước không tài nào nhìn rõ, chỉ là một đám mông lung, đường nét mờ mờ hư ảo, ta chưa ngưng kết ra nổi ngũ quan, mái tóc xõa đen mềm như chính cành lá kia dài thật dài buông lơi chạm xuống nước làm lan ra những gợn sóng tròn. Ta vẩy tay lau vào áo, y phục trắng muốt như hoa lê nở đầu cành, nơi bước qua mơ hồ có cánh hoa bay theo rơi xuống.

Hiệu ứng đỉnh thật sự.

Tay áo bị gió thổi căng phồng bay múa, một đợt mưa hoa phất qua, bóng người tịch mịch dưới trăng đã không còn nữa.

Mới ban sáng đã có người đến dâng lễ, lão tăng trở về miếu từ chớm canh dần đang loẹt quẹt khua chổi quét sân sau, hoa lê vun thành một đống dưới gốc. Ta đung đưa lá cành rụng thêm một đống hoa cho lão quét tiếp. Mệt chết ngươi đi, dám bắt ta trông trẻ.

Lão tăng ngẩng đầu lên nhìn chòng chọc tán cây trên đầu, nhìn đến mức ta sởn gai ốc. Tựa như lão biết ta giở trò quỷ, ta nghĩ lão đã sớm biết ta không phải cái cây bình thường từ lâu. Chính lão cũng nào phải người bình thường. Tu vi lão sâu hơn ta, nhưng sâu hơn bao nhiêu ta không biết, ta không thể nhìn thấu. Theo ta, dù như nào thì lão cũng là một cao thủ ẩn mình, vì lý do củ chuối củ đậu gì đấy phải xuất gia. Chứ trời đánh ta ta cũng nhổ vào mà tin lão tặc này là một đạo sư đắc đạo, sáng nào lão trở về trên người cũng vương mùi rượu nồng, rõ là đã phá giới.

Ta hừ lạnh, nhìn cái gì, chưa thấy yêu vật thành tinh bao giờ à.

Lão tặc kia cũng hừ lạnh phẩy tay áo quay đi, vẻ mặt như muốn nói bần tăng không chấp kẻ thiểu năng, thực làm ta tức đến mức muốn há miệng chửi rủa.

Lát sau tự điều tiết lại cảm xúc, ta tiếp tục thơ thẩn nhìn trời ngó đất.Nắng hanh mùa thu đối với ta vô cùng dễ chịu, ta phải hưởng thụ nốt đi thôi, chẳng mấy nữa mà mùa đông về, nhất định sẽ rét lạnh không chịu nổi. Lá cành đung đưa đung đưa, qua kẽ lá ta nhác thấy có hai đứa trẻ mang một cái gùi tới tìm lão tăng.

Thật ra cũng không bé nhỏ lắm, một thiếu niên và một thiếu nữ, thiếu nữ kia độ mười hai tuổi, thiếu niên bên cạnh nhỉnh hơn nàng một chút, cả hai có vẻ rất thân thiết. Hai đứa nhỏ đem hoa quả trong gùi ra giếng nước rửa sạch, vừa rửa vừa nói chuyện ríu rít, tiểu cô nương búi hai búi tóc bên đầu bằng vải hồng, má hây hây đỏ nhìn vừa thanh thuần vừa đáng yêu, trúc mã của nàng thoáng ngơ ngẩn nhìn nàng cười tươi rói, lúc sau mới ngốc nghếch ậm ừ đáp lời.

“Ngũ lang đem hoa quả lên bệ thờ đi, muội ngắt ít hoa lê xong sẽ về sau” Thôi Hỉ khéo léo đuổi người, nàng muốn gom vài nguyên liệu khâu một cái túi thơm xinh xắn…tặng cho hắn.

“Được được…” trúc mã của nàng chỉ cho là nàng ham chơi, cười sủng nịnh chiều theo ý nàng.

Chờ Lý Ngũ đi khuất, Thôi Hỉ mang cái gùi lại dưới tán lê, cầm sào dài chọc chọc, nguyên một khóm hoa rơi xuống. Trời không có gió nhưng tán lê vẫn cứ rung ra rung rinh, hoa rất dễ rụng nên thành thử không tốn sức như nàng nghĩ lúc đầu.

Thôi Hỉ vui vẻ ngâm nga điệu vè, nhặt một đóa lê cài lên bên tai, lê trắng và thiếu nữ nhìn thanh khiết chẳng kém gì nhau. Nàng đưa tay vẫy vẫy tạm biệt cây to, đi ra gặp lão tăng  còn đứng bẹo má trêu chọc đứa bé trong lòng lão.

Cây cổ thụ phía sau tựa như cũng vui vẻ.

Trẫm thấy trong thôn có cặp thanh mai trúc mã đáng yêu quá đi, trẫm muốn tác hợp.

- -- ------ ---

Lão tăng xốc nách đứa nhỏ, cho nó tập đi quanh sân. Đứa nhỏ bi bô nói chưa sõi, chỉ loạn vào cây lê cười khanh khách rồi lại chỉ vào lão tăng gọi "cha". Lão tăng vội vàng sửa lại cho nó gọi là sư phụ, cứ liên tục như thế đến hết buổi chiều, lão hôm nay nán lại tắm cho nó xong mới đi, lúc đi còn cẩn thận thả nó vào nôi không cho nó bò loạn ra ngoài. Trên bàn để một bát sữa không biết xin được từ đâu về, trước khi đóng cửa tĩnh gian ngăn gió lùa còn đặc biệt đứng dặn dò ta đến giờ cho nó ăn, dỗ nó ngủ các thứ. May phước giờ này không có người ngoài ở đây, nếu không người ta sẽ bảo lão tăng điên rồi,đi lầm bầm tâm sự với một cái cây.

Ta ậm ừ đồng ý, nhác thấy lão tăng đi vội tới mức quên đặt đá trấn trận, ta xuýt xoa vội gọi lão lại nhưng hình như lão không nghe thấy. Chết rồi, đêm nay không có trận pháp ẩn giấu đi khí tức của đứa nhỏ, không biết sẽ có kẻ điên nào thèm khát lao vào. Đạo cô kia nói nó là con của Tiên Nhân, vì sao lưu lạc đến mức này ta không rõ, nhưng nguyên do chắc chắn không phải cái gì tốt lành. Vả lại nó là một cái lô dược biết đi, máu của nó thực sự khiến tà tu thèm khát, kẻ liều chết muốn ăn tươi nuốt sống nó cam đoan nhiều như lá trên người ta, thế nên hôm nay ta chỉ có thể tự cầu nguyện bản thân không bị đánh đến chết mà thôi.

Lần đầu lâm trận, thật căng thẳng, thật căng thẳng...

Chương 3: Ngưu Tầm Ngưu Mã Tầm Mã

Sáng hôm sau lúc lão tăng trở về, trong miếu ngộp mùi máu tanh, yêu khí ngút trời, mà ngay chính trên người lão cũng loang lổ máu, tăng bào màu xám nhìn vừa ảm đạm vừa chật vật, lão cầm theo hai vò rượu gốm, bước chân nhanh nhẹn tựa như máu trên người là vô duyên dính phải. Trời sáng chưa tỏ mặt người, lão quay lưng đóng cửa cài then, miếu nhỏ hôm nay bế môn không tiếp khách, lão còn phải thu dọn tàn cục của đêm hôm qua.

Trong không khí có tiếng vút xé gió mà đến, chỉ thấy tay áo khẽ bay, lão xoay người lại, phong thái ung dung điềm tĩnh, hai ngón tay kẹp một cánh hoa lê mong manh trắng muốt, nếu như vừa rồi bị cánh hoa bén như đao này chém phải thì ít nhiều lão cũng mất một miếng thịt. Lão tăng chắp tay khẽ niệm.

“Thiện tai,thiện tai!”

“Lão tặc, ngươi còn dám quay về? Mẹ kiếp, nếu không phải ta cũng có tí bản lĩnh mèo cào thì hôm nay cả ta và đứa trẻ này đều toi đời rồi. ”

Ta hùng hùng hổ hổ xắn tay áo chống nạng chỉ thẳng mặt lão tăng mà quát như một người đàn bà chanh chua. Tóc tai ta xộc xệch rối bù, đạo bạch y trắng muốt đầy khí chất giờ trông chẳng khác áo tang là mấy, đằng sau lưng là bản thể trơ trụi cành không, gốc cây có chỗ còn dấu tích bị cháy. Tay phải ta ôm đứa nhỏ, nó cũng có một đêm kinh hoàng không thể quên, khóc tới cạn hết nước mắt, máu từ bắp tay ta thấm qua áo, thấm cả lên người nó, bây giờ ta toàn thân chỗ nào cũng thấy rất không khỏe, vết chém trên tay bỏng ran lên từng hồi, da thịt quanh miệng nóng hôi hổi.

Lão tăng cao tay tung một vò rượu về phía ta, ta không né mà tóm lấy.

“Ý gì đây??”      

“Cho ngươi, rượu hùng hoàng, sát trùng vết thương đi, đừng để máu tanh làm ô uế chốn khói hương thanh tịnh”

Nửa câu đầu ta còn nghe lọt, đến nửa câu sau ta tức giận quăng vỡ cái vò, vùng vằng phẩy tay áo trở vào tĩnh gian. Bản thân không làm tròn trách nhiệm hại ta máu me đầm đìa, còn chê ta bẩn thỉu nhơ nhuốc, ta giận quá hóa cười buông lời khinh thị.

“Rượu rượu, lúc nào cũng rượu, loại sư hổ mang như ngươi sao không chết quách ven đường, túy tăng phá giới, nói ra đúng là nỗi ô nhục của Phật môn, bảo sao tu vi cao mà phải quanh quẩn miếu rách thôn quê, làm việc quét tước cả đời. Muôn kiếp không khá lên được.”

Lão tăng chắp tay niệm Phật hiệu, mắt rũ xuống giống như không để tâm, cầm chổi dựng ở góc tường bắt đầu quét dọn, bộ dạng bàng quang kia làm ta căm tới đỏ mắt nghĩ lời xúc xiểm vừa rồi của mình chẳng khác mấy quyền mạnh đấm vào gối bông, không những không thể phát tiết mà còn thêm muôn phần uất nghẹn.

Lúc ta đóng cửa tĩnh xá lại, lão tăng bên ngoài đột nhiên cao giọng hát một khúc đồng dao.

“Ngưu ngưu mã mã

Ngưu tầm mã mã tầm ngưu

Muôn đời chẳng khá

Mã mã ngưu ngưu…”

Khi ấy ta hơi khựng lại nhưng sau đó chẳng để tâm mà cười khẩy bỏ đi lau mặt cho đứa nhỏ, bài đồng dao tự khắc cho rằng lão tăng say sưa phát điên làm trò nhảm nhí, giọng hát còn khó nghe như vậy. Sau này vào lúc bất lực nghiệt ngã nhất, ta lại nhớ về bài hát ngày hôm nay, đến khi ấy ta mới càng thấm thía, lão tăng kỳ thực biết rất nhiều chuyện, của ta, của lão, của người khác nữa, bài đồng dao chẳng khác nào lời nguyền rủa nhơ nhuốc trong lòng ta.

Muôn đời chẳng khá.

Muôn đời chẳng khá!

Cười người trước sau người cười.Đến trưa, ngoài cửa có tiếng gõ lóc cóc. Ta nhấc người khỏi án thư ra mở cửa, trước mặt là lão tăng, khuôn mặt nhăn nheo khô đét cười ra chiều hiền từ lắm. Lão giở tay áo đưa ta một lọ kim sang dược và băng vải, ta có chút bất ngờ hơi hơi nheo mắt nhìn lại.

" Cái gì nữa đây? " Tín hiệu cầu hòa à?

Lão tăng nhe răng.

" Ngươi không phải nghĩ linh tinh, bần tăng chẳng qua lo sợ ngươi chết rồi miếu này sẽ không lừa được ai đến hót phân chăm bẵm đứa nhỏ nữa, chứ nếu không á? Chờ nó lớn chút nữa xem, ngươi sống hay chết bần tăng cũng chẳng quan tâm."

Ta trợn mắt, lão cứ phải hơn thua với ta là thế nào, mồm miệng độc địa khiến người ta chán ghét, nghiêng người tránh sang một bên cho lão vào phòng, ta ẵm đứa nhỏ lại gần án thư để lão cho ăn. Bản thân cầm cái mai rùa đen lên xem thử, thứ này là ta lột được trên người con rùa tinh đêm qua tìm chết tới gây sự, vết thương trên tay ta cũng là vuốt của nó để lại. Lão tăng tựa như chú ý đến hành động của ta, vừa bón cháo loãng cho đứa nhỏ trong lòng, vừa không ngẩng lên mà hỏi.

"Có một cái mai rùa cũng săm soi nhiều như vậy, đọc được ra chữ gì sao?"

" Ngươi thì biết cái gì chứ? Đây là bói mai rùa, ta...ta là đang muốn học một chút, sau này nếu có đưa đứa nhỏ rời khỏi miếu lưu lạc giang hồ còn có kế sinh nhai." Ta hơi lúng túng giải thích, dù sao bản thân ta cũng thấy mình chẳng có chút hiểu biết gì nhưng vẫn học đòi bói phán, có chút giống đám thần côn lừa đảo thiên hạ.

Lão tăng cười khà khà, khen một câu có chí, đoạn xoa xoa tay.

" Nói ngươi nghe, bói toán chia ra làm ba trường phái lớn xưa nay luôn âm thầm ganh đua phát triển, thứ nhất là nhìn tinh tượng đoán thế vận, thứ hai là bói bằng xương thú, thứ ba là phệ, phệ là giải quẻ tính căn dựa vào thẻ trúc, cây cỏ. Mà trên giang hồ nổi cộm nhất phải kể đến Vấn Tâm Phường, bọn họ không thiên về bên nào hết, mỗi người một kiểu, mạnh ai nấy phát triển, lý lịch cũng không sạch sẽ, nói là một đám ô hợp cũng không ngoa."

"Lộm nhộm như vậy mà cũng vang danh tứ hải sao? Nghe có quá nực cười không?"

Sau câu nói ấy, lão tăng nhìn ta với ánh mắt như nhìn đồ ngu, qua lời châm biếm mỉa mai ta dốt nát tụt hậu, ta cuối cùng cũng được lão phổ cập thêm kiến thức thật bổ ích.
Tựu chung:

Nói về mua bán tin tức, trên giang hồ nổi danh nhất là Vấn Tâm Phường. Ngươi đáp ứng được mức giá trên trời của bọn họ thì tin tức gì cũng nắm được trong tay. Tin tức của Vấn Tâm Phường đúng đến tám, chín phần, còn những người nhận được tin sai đều chết không kịp ngáp. Vậy nên đánh giá về chất lượng của Vấn Tâm Phường lúc nào cũng là nhất bảng, bởi có ai còn sống để bêu rếu bọn họ đâu. Hoặc giả vì lý do nào đó mà không được nhất, bọn họ nhất định sẽ đem tiền ra đập cho đến khi leo lên kim bảng thì thôi, nói chung, thiên hạ âm thầm nhận xét Vấn Tâm Phường kia là một đám lam nham yêu tiền như mạng, gian thương bất lương, cuồng thành tích.

Chung quy cách làm việc vô sỉ ngang ngược như vậy luôn sẽ có kẻ cảm thấy gai mắt, thế nhưng Vấn Tâm Phường trước giờ luôn tỏ thái độ “ ngươi tức kệ ngươi, ngươi tức mặc ngươi ” bọn họ dám hống hách là bởi tức chết ngươi ngươi cũng không dám làm gì bọn họ, vậy chẳng thà im đi cho đỡ bị trêu chọc.

Tại sao lại không dám làm gì á?

Vì người ta giàu, người ta giàu, người ta giàu

Điều quan trọng phải nói ba lần.

Trước đây đương nhiên có người đánh chủ ý xấu lên Vấn Tâm Phường vì cái phường thị buôn bán tin tức kia vô duyên quá mức, tọc mạch quá mức, nhưng còn chưa kịp ra tay đã bị ám vệ nhà người ta âm thầm đứng sau lưng cuộn một cái que bằng ngân phiếu đập, đập, đập, đập người nọ đến chết luôn. Loại phong thái không để ai vào mắt này thật sự khiến người trong giang hồ nghe xong muốn quỳ xuống vái lạy.

Vấn Tâm Phường chỉ cho người ta biết ngoài đao kiếm ra thì tiền cũng có thể đánh ngươi thành đầu heo đầu bò theo nghĩa đen thực thụ.

Thật khiến người nghe rét lạnh trong lòng.

Ài chà, tuy vô liêm sỉ giỏi bưng bít nhưng cũng không thể phủ nhận bọn họ thật sự rất giỏi, rất có thực lực, cỏ phương Bắc khẽ lay trong gió bọn họ đã có thể tính ra nơi đó sắp động lửa binh, cá phương Nam vờn nhau dưới nước đã biết Thượng Kinh có kẻ mưu toan đoạt vị. Vậy nên ngay cả triều đình cũng muốn chèo kéo làm thân với Vấn Tâm Phường, bởi nếu thao túng được phường thị nọ thì chẳng khác gì mọc ra nghìn tay nghìn mắt soi khắp muôn nơi.

Chủ của thế lực hùng cứ trấn áp một phương trên địa đồ đại lục thế nhưng lại là một nữ nhân, người ta nói nàng là nữ nhân âm hiểm, hành sự ngoan độc trong mắt chỉ có vàng bạc và tư lợi, nếu không thì sao một ả đàn bà thân cô thế cô có thể nhấc lên cả một Vấn Tâm Phường như hiện tại. Thực lực của nàng ta thâm sâu vô cùng, có thể xưng là lão quái vật trong giang hồ, thế nhưng dung mạo của nàng không ai biết, cùng lắm chỉ có thể thấp thoáng thấy dáng dấp nữ nhân lả lướt như bướm bên hoa sau mành sa thiên tằm ti có giá trị liên thành.

Thường người đến mua tin phải đi qua trận pháp thang ngàn bậc, kiên trì leo hết vài ngàn bậc mới có tư cách được tiếp chuyện, còn nếu không muốn leo thì xuống quầy thu ngân tầng một đóng một tỉ thứ lệ phí để được dắt đi bằng lối khác. Nói chung cứ có tiền là dễ nói chuyện hẳn. Người đến được tiếp bởi một trong bốn vị trưởng lão, phường chủ chỉ ra mặt trong trường hợp đặc biệt hoặc người đến cực kỳ sang quý, nhưng cũng chỉ tiếp chuyện sau tầng tầng lụa buông. Đây là luật bất thành văn của Vấn Tâm Phường, ngươi đến từ đâu, là ai hay phụ thân ngươi là ai cũng không quan trọng, quan trọng là bước qua ngưỡng cửa thì chỉ có thể thuận theo, không thì cẩn thận được nếm thử mùi vị vạn cân vàng đè đến chết mới thôi. Đây hoàn toàn không phải dọa dẫm hay nói quá.

Ngoài buôn tin bán tức, Vấn Tâm Phường còn tranh thủ làm ăn trục lợi.

Vấn Tâm Phường tọa ở thành Đông Hoa, trên địa đồ vừa vặn trấn trên đầu long mạch, nằm chễm chệ chính giữa đại lục lớn. Lầu xây sáu tầng, bằng gỗ sơn son, xây phỏng theo đồ hình bát quái, là một tòa lầu bát giác oai vệ, khắp bên ngoài chăng đèn lồng giăng hoa gấm hết tầng này đến tầng kia. Trên cửa treo bức hoành, nét bút như bay như xé, phóng khoáng như có gió quất, âm trầm như núi đồi cao xa, viết ba chữ Vấn Tâm Phường, bên rìa có dòng chữ Bạch nhìn giống câu ngâm vịnh nhưng đọc không ra là ký tự gì, dưới cùng là dấu ấn ngọc hoa sen của Phường thị, bản thân tòa lầu này cũng chính là một trận pháp cầu kỳ khổng lồ vận hành bằng linh khí dồi dào của long mạch. Mỗi ngày khi nắng lên trên cao, mái nhà của Vấn Tâm phường cũng như tự sở hữu một mặt trời của riêng mình, mái bằng lưu ly, trên đỉnh lầu dựng đĩa đồng âm dương ở giữa nổi lên một cành sen vàng chỉ thiên nở rộ nhìn tựa như bàn tay hướng lên trời đòi thâu đòi tóm.

Muốn bao nhiên khoa trương có bấy nhiêu khoa trương

Dù sao Vấn Tâm Phường giỏi nhất vẫn chính là vung tiền như rác, mỗi ngày bọn họ đều trưng ra bộ mặt hận như thể sao ta đây lại giàu thế, ôi dồi ôi chết vì giàu mất thôi khiến người ta tức chết.

Tầng một của Vấn Tâm Phường đi vào từ cửa Bắc là một khách điếm tên Ấm Nhân Quán, đi vào từ cửa Nam lại là một sòng bạc đặc biệt náo nhiệt treo biển đề Giáng Tiên Sòng. Ngày ngày những con nghiện cờ bạc đến đây không ít, luôn có người xòe bài đổ đấu hăng đến táng gia bại sản bị lôi ra ngoài. Cửa Tây chỉ đến canh Dậu mới mở ra đón khách, vào từ cửa này sẽ được tú bà cầm khăn lụa cười đến cong híp cả mắt, phấn đắp mặt rơi lả tả dẫn lên tầng hai. Trên ấy là Cực Lạc Viện lừng danh với tôn chỉ ‘một đêm vạn lượng hoàng kim’, người tầm hoan trở về đều như thất lạc hồn phách, một tuần sau vẫn cảm nhận được từng ngón tay mình luồn vào mái tóc đen nhánh, vít một cành hoa đưa lên mũi lại như ngửi thấy mùi vị kiềm diễm của mỹ nhân. Cửa Đông đặc biệt im ắng cũng đặc biệt nhã nhặn, có một quầy thu ngân bên trên bày ít sổ sách bút,mực và một bình hoa cắm cành lê trắng, cánh hoa lả tả rơi vài cánh. Khắp bốn bức tường vẽ bức thủy mặc Thập nhị phường thị phồn hoa nhưng trông có chút vô hồn thất sắc. Cửa  chỉ mở khi có người tới tìm, đạp lên cầu thang là bước vào trận pháp thang ngàn bậc, mỗi bước đi nặng như đeo chì, chỉ có người có khát vọng tuyệt đối với đáp án mình tìm kiếm mới có đủ kiên trì cùng tinh lực bò lên trên. Căn bản ý của Vấn Tâm Phường chính là bất kỳ đáp án nào cũng đều phải hao tổn tâm tư chứ không đơn thuần là vấn đề tiền bạc (trừ khi ngươi có rất nhiều tiền bạc), leo được lên trên mới có tư cách gặp người. Nếu không làm vậy chỉ sợ ngưỡng cửa đông sớm đã bị đám nhà giàu đạp gãy để đến hỏi hầm bà lằng một đống chuyện lông gà vỏ tỏi rồi. Thang ngàn bậc dẫn người lên đến tầng bốn. Ở tầng bốn cũng không thấy thang lên tầng tiếp theo. Bốn vị trưởng lão ở tầng này, bốn phòng đông, tây, nam, bắc, người lên tùy tiện chọn một phòng, may mắn có thể gặp vị có tính khí dễ chịu. Còn không may thì chỉ có thể trách bản thân thôi.

Giả như ngươi trèo thang mệt muốn gãy chân nhưng lại chọn phải phòng của kẻ quái dị, hắn chỉ cần ngồi trong thở ra câu " tâm trạng không tốt, không tiếp khách được" cũng đủ để ngươi ở ngoài vừa đứt hơi vừa hận phun máu mồm xòe xòe rồi.

Chương 4: Hách Xá Mi (Thượng)

Cảm thán xong rồi thì thôi, ta vuốt cằm không rõ, hỏi lão tăng

“Nhưng mà loại chuyện nhà khác tài giỏi giàu có thì có liên quan gì tới ngươi?” Khiến ngươi không những kể lể còn đặc biệt kể lể dài như vậy, người khác không biết có khi còn tưởng cái Vấn Tâm Phường kia là của nhà ngươi mở ra đấy.

Ai da, ngươi thấy không, không phải lão kể cho trẫm nghe bằng giọng bình thường lão dùng để nói chuyện đâu, cách biểu đạt vô cùng tự hào, trong mắt còn có sự dịu dàng nữa kìa, bộ dạng vô cùng khoa trương. Quá lố như thế, nói ra còn tưởng phường thị kia chứa tâm can bảo bối gì của lão. Không phải mỗi ngày lão chạy ra ngoài đến sáng mới về là chạy đi nói chuyện yêu đương với cô nương gia nào đó của phường thị kia đấy chứ?

Bỏ đi, ta không cố chấp nữa, lão tăng không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta mà nói sang chuyện khác, lão nhìn tay phải quấn băng vải của ta, hơi hơi cau mày.

“Hiện tại ngươi thật quá yếu”  

Lời này vừa hay là lời ta rất không thích nghe. Có ai muốn bị chê bai đâu chứ. Ta hơi đanh mặt, bản thân cũng có chút khó chịu tiếp lời.

“So với khi trước, hiện tại ta thấy bản thân có thể duy trì hình dạng này, lại còn dùng để giao đấu đã là rất có tiến bộ rồi.”

“Bần tăng biết ngươi vẫn cố gắng tu tập, nhưng người muốn làm chuyện lớn không phải chỉ mỗi chăm chỉ là xong, còn phải có đầu óc và kỳ ngộ nữa mới đủ, kết quả này của ngươi quá không ổn rồi, một con rùa tinh biến thân chưa hết cũng có thể đánh ngươi thành cái dạng này.”

Ta hơi hơi há mồm, cuối cùng cũng không biết phải cãi lại như nào nên đành ngậm miệng.

Ta có thể hiểu thành lão vừa chửi ta là đồ ngu si, vừa nói ta là kẻ số phận đen đủi được không?
Được chứ.

“Ngươi nói cũng thật dễ dàng quá, trên đời làm gì có cái bánh nhân thịt nào rơi từ trên trời xuống, kỳ ngộ đâu phải rau cải trắng, nói thu là thu. Còn chuyện tu luyện, hiện tại ta đánh bậy đánh bạ nâng lên, nào có sách vở đàng hoàng để học hỏi.” Còn nữa, cả ngày đổ phân đút cháo cho trẻ, ta làm gì có thời gian chạy ra ngoài mà học hỏi. Nói chung, hiện tại cảm thụ sự vất vả đêm ngày ăn không ngon ngủ không xong chăm nom kẻ khác, ta cảm thấy vô cùng thương mẹ ta ở thế giới cũ, nuôi ta lớn đến bằng ấy không biết có bao nhiêu khổ sở, đùng một cái mất con chẳng biết có thể chịu đựng nổi không. Nghĩ tới cảnh kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, ta thực thấy cay mũi tức ngực vô cùng, tự mình bỏ ra khỏi phòng hít thở một chút, thật không hiểu làm sao đột nhiên nghĩ đến chuyện nhà.

Lão tăng thấy ta như vậy còn tưởng do lão nói mấy câu thẳng thắn làm ta thấy tự ái nên bỏ đi.

Lão cũng ẵm đứa nhỏ ra sân đứng cùng ta, trời cao xanh ngắt, nắng hanh rơi đầy trên mặt. Cùng ta nhìn cây lê to lớn trơ cành khô quắt, cả hai rơi vào suy tư riêng.

“Ta cũng biết ngươi trăn trở chuyện tu hành, người tu tập không bài bản cũng như con ruồi không đầu, làm sao đi xa được, huống gì không phải ngươi phấn đấu cho một mình ngươi sống, còn cho đứa nhỏ này nữa.”

“…”Ta quay sang nhìn lão, chờ đợi lão nói tiếp.“Ta nói những chuyện kia không phải đả kích ngươi. Ta đều đã nghĩ kĩ cả rồi. Ta định để bọn họ thu nạp ngươi, vào Phường thị học tập so với vào Học Phủ sung sướng tiêu dao hơn nhiều.” Vả lại vào Học Phủ cũng không có tiền duy trì ăn học, vào Phường thị thì bọn họ cần gì chút tiền đó của ngươi.

Lão tăng càng nghĩ càng thấy bản thân nói rất đúng.

Ta ở bên cạnh nghe xong không khỏi buồn cười. Vấn Tâm Phường là chỗ nào? Nghe lão bảo gửi ta đến dễ cứ như không, coi động bàn tơ nhà người ta là quán rượu thích thì đến không thích thì đi sao? Lão tăng say đến loạn trí mất rồi.

“Ngươi không phải trưởng lão, cũng chẳng phải họ hàng của phường chủ, dựa vào cái gì bọn họ phải giúp kẻ bên lề như ngươi?”

“Dựa vào cái gì? Dựa vào Phường chủ năm xưa còn thiếu của lão tăng một cái ân tình” Lão đặt đứa nhỏ xuống đất, đi tới gần cây lê trụi lủi tìm một dải lụa trong hàng trăm dải lụa ngắn dài trên cành. Ta nhớ đêm qua con rùa kia làm hơn phân nửa rách lìa rơi xuống, sáng nay hẳn là lão tăng đã treo lại lên. Lát sau  lão gỡ xuống một dải lụa đỏ bạc màu, mực cũng bay gần hết đưa ta xem, ta nhìn thử một chút, bên trên có hai hàng chữ non nớt xiêu vẹo, một là cái tên Hách Xá Mi, hai là dòng ước nguyện, viết rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn mấy chữ ‘ cầu được ăn no ’, ta lật mặt sau của miếng lụa, quả nhiên còn tiếp, nàng viết líu ríu bốn từ ‘về nhà với cha’. Ước nguyện này so với những điều tầm thường ta hay thấy như cầu tiền cầu thọ cầu duyên thì thực tế hơn nhiều, cũng chua xót hơn nhiều lắm, đọc qua có thể tưởng tượng cuộc sống của nữ hài ấy khốn khổ thế nào.

“Trước đây ta chưa từng tò mò người ta treo cái ước ao gì lên người ta, vẫn tưởng chỉ có cầu phú, cầu duyên, cầu thi cử, cầu chất tử, không nghĩ tới còn có cả loại mong cầu đơn giản đến đau lòng này…”

“Lụa này treo lâu lắm rồi, nữ hài khất cái năm ấy giờ đã thành con chim hoàng* phô trương đậu trên đỉnh vàng.” Lão tăng có chút hoài niệm đại khái đáp lại.

Năm đó nữ hài kia mười ba tuổi rồi mà nhìn nhỏ thó như đứa trẻ bảy tám tuổi, nó kéo theo một cái xe thô sơ như xe chất rơm rạ của người làm đồng áng, trên xe là nương thân của nó, nhưng đã chết rồi, ruồi nhặng bâu vù vù đẻ trứng nhộng lên xác, bâu nhiều tới mức nó xua đi đến phát khóc lên được, một người hàng nước thấy thế thì thương tình đưa cho manh chiếu rách đắp lên, nhưng trời thì nóng, che được cái xác rữa cũng không che được mùi, nó đi đến đâu xin cơm cũng đều bị xua đi như chó, có kẻ độc ác còn cầm đá ném nó, ném tới mức nó không chạy được nữa, vừa khóc vừa xin tha chắn trước xác nương thân, đến khi đứa nhỏ tứa máu đầu ngã phịch xuống đám lau nhau kia mới xanh mặt bỏ chạy.

Thật may hôm đấy lão tăng không đi uống rượu mà về đạo quán ở Tây thành, vừa hay ngửi thấy mùi xác người thối um nồng nặc nên đi về phía ruộng đất bên này, đèn lồng của lão lắc lư leo loét, soi tỏ mặt đứa nhỏ kia, nó thấy có người lạ đến gần, vừa sợ muốn chết vừa cảnh giác, tay còn thủ sẵn mảnh sành nhặt được bên bờ giậu. Mà chính lão tăng cũng bị dọa chết khiếp, mặt nó lem nhem bẩn thỉu, khô đét máu, trong mồm còn nhai cỏ khô với vỏ cây, rễ cỏ đầy đất thò ra từ bên mép, bên chân là xác con chuột bị đập nát bét đầu, chắc định ăn cả chuột sống nữa. Bình thường lúc nào nó cũng ở cùng xác chết, trên người nó không những ám khí âm mà còn thối khắm không chịu được. Nếu không phải không thấy quỷ khí bốc ra, lão đã mạnh dạn cho rằng đây là ma đói ma khát rồi. Nhìn nó trợn ngược mắt lên sợ lão làm gì với xác nương thân nó, lão vừa buồn cười vừa đau lòng.

Chương 5: Hách Xá Mi (Hạ)

Lão tăng đưa nó về miếu nhỏ, thuở ấy miếu còn chưa có đủ ngân phiếu để lắp cái cửa tử tế hẳn hoi, gió đêm lạnh lẽo quất từng hồi từ ngoài đường quét vào trong miếu, cũng chẳng khá hơn ở ngoài đường là mấy.

Hách Xá Mi nằng nặc muốn kéo nương vào miếu ngủ cùng, lão tăng dù mềm lòng nhưng nhìn dòi trắng lúc nhúc mập mạp kia rơi từ trên xe xuống cả đống cũng đành nhắm mắt làm ngơ, dù như nào lão cũng quyết không thỏa hiệp. Nữ hài thấy lão cứng rắn thì không dám kì kèo nữa, nàng ngoan ngoãn ra giếng rửa sạch mặt, cạy đống bã cây nhai nát rịt vào vết thương trên đầu ra sát trùng bằng rượu sạch sẽ, sau đó lút cút ra sân với nương thân nàng. Nương và nàng có sao cùng chịu, lão tăng cảm thán trong lòng, đứa trẻ này quả thực có hiếu.

Một lúc sau chờ nữ hài kia ngủ gục cạnh xe thô sơ, lão tăng mới đi ra đem cái tăng bào cũ trùm lên người nó, lão cẩn thận bế đứa trẻ ngủ say vào trong miếu nằm, bản thân ra nhìn xe xác nghĩ xem nên xử lý làm sao cho láng giềng sớm mai không dị nghị. Ai ngờ ngay lúc này lão mới giật mình phát hiện điều vô lý, cái xác này không có hôi như lão tưởng, dòi bọ lúc nhúc lão thấy rơi xuống lúc đầu đều là dòi bọ đã chết, bế đứa trẻ kia đi, mùi của cái xác cũng gần như biến mất, nhưng nếu nói tất cả mùi thối um kia đều là của đứa bé thì cũng không phải, vừa rồi lão bế nó chỉ thấy mùi chua của mồ hôi chứ nào phải mùi hoại tử kinh người. Vậy hai thứ không mùi, đặt gần nhau cộng hưởng thành thứ kinh khủng như vậy, rốt cuộc phải giải thích thế nào kia chứ.

Lão tăng bạo gan tự hỏi, phải chăng người nằm dưới manh chiếu này chưa chắc là người đã chết?

Lão vươn tay ra định lật chiếu lên, ai ngờ ở phía sau có tiếng hét chói tai

“Không! Không được phép khi nhục nương ta!!”

Hách Xá Mi lật đật chạy đến bên xe, vừa nhỏ giọng như dỗ dành trấn an, vừa đưa tay vỗ vỗ nhẹ nhẹ vào người cái xác. Tình cảnh này quỷ dị cực độ, mùi người chết ập vào mặt khiến lão nín tịt cả thở, lúc này lão nghĩ, thật sự có phải lão phát tâm từ bi tha nhầm về thứ không sạch sẽ gì rồi không?

Lão chẳng nói được lời nào mà cũng chẳng thể thở nổi nếu cứ đứng ngoài này, lão quay vào ban tam bảo thắp đèn cầy châm hương, đêm đó quỳ đệm hương bồ sám hối tụng niệm đến sáng sớm hôm sau.

“Rồi sao….?” Ta nghe xong cũng không biết nên nói gì cho phải, lão tăng vuốt cái đầu trọc lóc, kể tiếp.

“Sáng hôm sau nó định đi luôn nhưng đói quá, hai đầu gối cứ run lẩy bẩy kéo không nổi xe, ta thương tình cho nó một miếng lương khô, nó thế nhưng lại quỳ sụp xuống vái lạy ta, ta hỏi nó muốn đi đâu, nó nói muốn đi tìm phụ thân của nó.”

Ta nhấp một ngụm trà lạnh, nghe giọng lão tăng đều đều, Vấn Tâm Phường chủ thế nhưng là con gái của một vũ kỹ và quan gia, mẫu thân nàng là nữ tử Tây Vực, theo đoàn thương nhân vượt sa mạc Khác Bát đến Thượng Kinh mãi nghệ ở một quán rượu, thời điểm đó nữ tử phiên bang mắt xanh ngàn tóc vàng ruộm nàng nức danh một góc phố Tây thành Đông Quy, nam nhân say nàng còn hơn say rượu, không phải chỉ ở ngoại hình khác biệt mà còn vì dung mạo trời cho của nàng, sau đó nàng gặp gỡ quan gia kia, hắn vì tò mò mỹ nhan của nàng mà tìm đến lần đầu, lần thứ hai thứ ba là vì một điệu múa.

Ba trăm linh hai nhịp trống rộn ràng, sáu mươi tư điệu hoan ca điên đảo.
Thế nhưng lại là khởi đầu cho một đoạn nghiệt duyên đày đọa bao người.

Nàng và quan gia kia quấn lấy nhau, cùng nhau trầm luân thác loạn. Nàng đâu có biết vào rằm tháng tám năm ấy, hắn tới chỗ nàng cùng ăn tết Trung Thu, nguyên phối của hắn mang bầu tám tháng ra ngoài hiên ngóng phu quân, trượt chân ngã lộn cổ. Gia nhân trong nhà loạn thành một đoàn, lúc mời được đại phu đến thì đã muộn rồi, người thiếu phụ đáng thương đương còn thoi thóp cầu xin đại phu mổ sống mình để cứu đứa trẻ. Lúc dao kề lên bụng, nàng nhắm tịt mắt cũng không ngăn được giọt nước mắt chảy sang ngang. Nỗi đau rạch da mổ bụng đâu phải nói ra là có thể hiểu, mỗi lần đều là thống khổ đến chết, nàng chỉ muốn đạp ngã đại phu vùng bỏ chạy, nhưng nỗi thương con còn to lớn hơn. Nàng đau nín cả thở, trí óc chỉ còn mình phu quân, nào đâu biết đức lang quân giờ đang trụy lạc bên hoa bên bướm ngoài kia.

Sau đó rất rõ ràng, nguyên phối của quan gia kia qua đời, nàng tắt thở khi đại phu rạch đến lớp cuối cùng, đứa trẻ không phụ lòng mong đợi của nương thân nó, chào đời cất tiếng khóc tuy yếu ớt nhưng không có mệnh hệ gì.

Quan gia kia đêm ấy mất vợ, còn mỹ nhân trong ngực thì mơ màng đậu thai, sáng hôm sau nàng cong cong mày mắt ôm lấy hắn kể lể, nắng vàng soi vào đôi con ngươi xanh như màu trời, nàng nói nàng mộng thấy kỳ lân, quan gia kia mừng húm siết chặt nàng. Hắn bảo kỳ lân là điềm báo tử, con cái sinh ra nhất định danh chấn thiên hạ. Hắn vô cùng vui vẻ hứa hẹn sẽ thú nàng qua cửa, còn nói thương nàng, ủy khuất nàng phải làm phận thiếp thất trong nhà, hắn thậm chí còn giơ tay lên thề sẽ không bao giờ phụ bạc mẫu tử nàng. Miệng lưỡi của nam nhân lý nào lại ngọt ngào như thế.

Tất nhiên.

Nàng tin!

Sau đó phủ quan Thị Lang bộ Binh dán cáo phó, Thị Lang phu nhân qua đời. Hách Nhĩ Ba không hề nghĩ tình lang của mình cùng Tả Thị Lang phủ kia có nửa điểm liên quan đến nhau, hắn nói hắn là thương nhân trong thành, cái khác đều chưa từng nhiều lời. Nhưng từ hôm trung thu ấy nàng ngày ngày ngồi trên lầu gác tỉa hoa mai, không thì chải tóc cài trâm, hôm nào cũng trang điểm xinh đẹp chờ tình lang đến chuộc thân, nhưng không chờ được hắn, lại đợi được một đám người điên cuồng tới đập phá, gọi nàng là dâm phụ, mắng nàng là tiện nhân, còn nói nàng là đồ hồ ly tinh trơ trẽn đê tiện. Nàng bị giập đầu túm tóc lôi đến phủ quan Thị Lang, ngã dúi dụi trước quan tài lạnh băng, tấm áo đỏ thêu hoa nàng mặc trở nên kệch cỡm xiết bao giữa linh đường trắng xóa. Hách Nhĩ Ba không hiểu, Thị Lang phu nhân thì liên quan gì đến nàng mà bắt nàng tạ tội, nàng cho rằng mình bị oan, cho đến khi nàng nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia thì thảng thốt ngưng bặt tiếng hét.Đầu tiên là bàng hoàng, sau đó là ngộ ra, cay đắng như bão lũ ập đến. Nàng bật khóc cứng nhắc khấu đầu, nước mắt nhỏ long tong trên nền đá, vừa khấu vừa luôn miệng nói hoang đường, thật sự hoang đường.

Nàng tưởng nàng hiểu hết, hóa ra nàng chẳng hiểu gì. Thật hoang đường, nàng chẳng biết cái gì hết, chẳng biết cái gì hết…

Nàng tưởng mình thông minh lắm ư? Không!

Nàng khóc tức tưởi giữa linh đường, vừa ai oán vừa thê lương. Khóc cho mình, khóc cho người xuôi tay nằm trong quan quách, khóc vì nỗi căm hận nóng cháy trong lòng. Nàng còn vọng tưởng tương lai, giờ thì quỳ đến đứng dậy không nổi, nàng cảm thấy ê chề, nhục nhã cho sự ngu dốt của chính mình. Hách Nhĩ Ba trước là cười sau là khóc, người nhà mẹ đẻ của mệnh phụ xấu số lôi nàng ra khỏi linh đường, nhổ bọt vào người nàng, đánh nàng dúm dó cả người lại, sau đó nàng rời đi thế nào nàng cũng không biết nữa. Nàng chỉ nhớ duy nhất một điều – người kia từ đầu đến cuối không hề ra mặt cho nàng dù chỉ một lần.

Như vậy quá đủ để nàng chết tâm rồi.

Hách Nhĩ Ba quay về quán rượu, người trong thành đều đã biết chuyện náo nhiệt của nàng ở phủ quan Thị Lang, đi qua đều muốn ném đồ tanh hôi vào quán. Chủ quán rượu cũng không muốn chứa chấp nàng nữa, trước kia nàng là cây hái ra tiền, giờ nàng ở đây chỉ tổ cản trở kinh doanh. Ngày nào cũng có người đến chửi xéo, làm gì còn ai có hứng ở lại uống rượu, mới một tuần đã thua lỗ biết bao nhiêu. Cứ thế số phận của Hách Nhĩ Ba bị định đoạt, nàng bị bán cho một thương nhân buôn chè, tháng mười năm ấy quay lại sa mạc Khác Bát, nắng làm mắt nàng lòa ngấn lệ và cát khô giòn mênh mông làm da thịt nàng héo hon. Đoàn thương nhân đối xử với nàng cũng chả tốt đẹp gì, tuy không đánh đập tàn tệ còn cho thuốc mỡ thoa lên vết bầm khắp người, nhưng bọn họ thường xuyên buông lời mạt sát đay nghiến nàng, khiến nàng mất hết ý chí, trở thành kẻ nhu nhược hèn nhát.

Bọn họ đánh buôn lên mạn bắc, thuận tiện bán nàng cho mẹ Thiền vu. Lúc này bụng nàng cũng đã lộ rõ, mẹ Thiền vu biết chuyện liền ép nàng bỏ cái thai, nhưng đại phu nói bầu lớn quá rồi không thể bỏ được nữa, mẹ thiền vu từ dạo ấy đối xử với nàng tàn tệ vô cùng. Lý do rất rõ ràng, do nàng bẩn thỉu.

“Vậy sau đó làm sao Hách Xá Mi đưa nương thân nó quay lại đây được? Một mình nó vượt sa mạc trốn mẹ Thiền Vu mà đi sao?”

“Cái đó ta cũng không biết, nhưng dựa vào lối sống hoang dã của dân du mục mà nàng ta được dạy dỗ, vượt sa mạc không phải là không thể” Lão tăng uống cạn chén trà cho thấm giọng “ Làm sao lệnh mẫu sống được đến khi sinh con ta không rõ, lúc đưa Hách Xá Mi ra sân sau múc nước rửa chân tay thì nàng nhìn thấy ngươi nên ngỏ ý muốn xin ta một dải lụa ngắn và vay ít mực để viết ước nguyện. Sau đó nàng rời đi ngay, rất nhanh đã tìm thấy phủ quan Thị Lang, nhưng quan gia không nhận con, nói không quen mẹ nàng, mắng nàng là đồ tạp chủng, còn sai gia đinh thả chó xua nàng đi. Nàng khóc đến mơ hồ, còn bị chó cắn vào chân, không biết bao lâu sau mới đứng lên nổi, sau đó ta không nghe tin tức gì của nàng nữa. Giờ Hách Xá Mi quả thực đã khác rồi, khổ sở như thế nhưng cuối cùng vẫn ứng với giấc mộng kỳ lân của nương thân, danh chấn thiên hạ. Nàng cố gắng như vậy, đều là vì kỳ vọng khi còn sống của nương thân nàng.”

Ta hơi hơi há miệng, cuối cùng lại cảm thán.

“Nữ nhân bá khí như vậy hóa ra cũng có khởi đầu đáng thương thế này!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau