[XUYÊN NHANH HẮC HOÁ] BỆNH KIỀU CA CA, HƯ QUÁ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện [xuyên nhanh hắc hoá] bệnh kiều ca ca, hư quá! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Anh Trai Bệnh Kiều X Em Gái Yêu Tinh Kế (1)

Edit: Ochibi

Anh trai Lê Hoan là tên biến thái.

Đây là tin tức duy nhất hệ thống Bạch Li cho cô biết về đối tượng công lược.

【 Biến thái như thế nào? 】

Lê Hoan ý đồ thu hoạch càng nhiều tin tức công lược hơn từ Tiểu Bạch, dù sao…… Nếu không công lược được đối tượng chỉ định, giá trị sinh mệnh của cô sẽ rất đáng lo ngại.

Hệ thống này cũng thật biến thái, tôn chỉ là ——

Không yêu đương…… Liền đi tìm chết!

Mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ, giá trị sinh mệnh của cô có thể gia tăng 30 điểm, nhưng mỗi một ngày trôi qua giá trị sinh mệnh của cô sẽ giảm bớt một điểm, chính là chỉ có thể công lược đối tượng trong một tháng, qua thời gian đó mà cô không hoàn thành thì phải đi đời —— hồn phi phách tán.

“Lục Tứ thích gắn camera giám thị ở nhà, càng thích buộc chặt người căm ghét vào mười đại khổ hình Mãn Thanh, còn có chút đam mê —— thích tạo ra tác phẩm nghệ thuật thân thể người.” Tiểu Bạch dùng một loại ngữ khí sung sướng chậm rãi nói.

Lê Hoan nghĩ đến da em bé từng nhìn thấy trong TV, một trận ác hàn.

“Tôi có thể xin đổi đối tượng công lược bình thường hay không?”

“Không được nga, Hoan, tôi tạm thời không có quyền hạn này.” Hình ảnh Tiểu Bạch trong đầu cô là một shota siêu đáng yêu, hắn đang phủng má ngồi xổm thao tác một màn hình vô hình, “Hơn nữa bình thường với người đã hoàn thành nhiệm vụ thứ 18 như cô mà nói, căn bản không bị khó khăn, cho nên nhiệm vụ giao cho cô cấp bậc thăng từ D đến C rồi.”

Hệ thống biến thái này mỗi ngày đều thăm dò bên cạnh sinh tử của cô, Lê Hoan từ bỏ giãy giụa, hệ thống lại làm quỷ, cô vẫn là ký chủ bị bắt nghe lời, không thể không sủng yêu tinh này.

……
Khi mở mắt, Lê Hoan đã nằm trong phòng âm u ẩm ướt lạnh như băng.

Ngoài phòng là cửa sắt, bên trong là song sắt, chỉ thiếu mỗi xích sắc, rõ ràng đây là ngục giam……

Hơn nữa bởi vì hệ thống điều chỉnh nhiệm vụ tăng lên cấp bậc và khó khăn, ngay cả tin tức nguyên chủ cô cũng là cái biết cái không, chỉ có chút thông tin về đối tượng công lược Lục Tứ này.

Đến nỗi vì sao xuất hiện trong ngục giam, cô cũng không có chút manh mối nào.

Chẳng qua sinh sống trong ngục giam này vài ngày, Lê Hoan biết được mình ở trong ngục giam cùng một cô gái tên Hoa Nhài, quan hệ rất tốt, nguyên nhân là cô ấy đã cứu mình, bởi vì mới tới đều sẽ bị cái gọi là ‘ lão đại ’ giáo dục trong ngục giam.

Mà từ trong miệng Hoa Nhài, Lê Hoan đã biết mình vì sao bị bỏ tù.

Cô là bị anh trai của mình, cũng chính là Lục Tứ mất hết tính người hại vào ngục giam.

Súc sinh, ngay cả em gái mình cũng không tha, tuy rằng không phải ruột!
Lê Hoan không ai oán bao lâu, nhận được thông báo của ngục trưởng mình được thả ra, cô đã bị bỏ tù một năm.

Người ra cùng cô còn có Hoa Nhài.

Khi ra ngục giam, trời âm u mưa có chút kéo dài tinh tế.

Nhưng tâm tình Lê Hoan không tồi, có loại chua xót cuối cùng cũng nhìn thấy bầu trời, bởi vì ở trong ngục giam một tuần, cô chỉ còn lại có hơn hai mươi ngày để hoàn thành nhiệm vụ công lược.

Mệnh tích lũy từ 18 nhiệm vụ trước đó, cô luyến tiếc dùng!

Bạch Li: Ký chủ, đối tượng công lược trong phạm vi 50 mét.

Lê Hoan vừa nghe hắn chính thức nhắc nhở, liền biết là quỷ này đang chơi game, cài đặt nhắc nhở tự động……

Cô còn chưa có phản ứng, Hoa Nhài chọc chọc cánh tay cô, “Hoan hoan, anh chàng kia…… Đẹp trai quá, giống như minh tinh điện ảnh vậy, anh ấy nhìn như nhìn qua đây, không phải là tới đón cậu đấy chứ?”

Lê Hoan nghe vậy nhìn lại, trong đầu tự động thoáng hiện ảnh thẻ Lục Tứ mà Tiểu Bạch đưa, mẹ nó, ảnh thẻ cũng soái như vậy có lý hay không?!

Lại nhìn người thật, đẹp trai…… Là cái loại khép không được chân.

Nam nhân dựa vào xe bên cạnh hút thuốc tựa như đang đợi người, khói thuốc nhàn nhạt ở đầu ngón tay hắn chậm rãi thiêu đốt, được trời ưu ái tuấn nhan tràn ngập vị nam nhân, thâm thúy đến mê hoặc, chỉ là mắt đen hung ác nham hiểm không có độ ấm, hành vi cử chỉ lại tựa hiệu lệnh hạ vương.

Chỉ tiếc, là tên biến thái.

3/3/2020

Chương 2: Anh Trai Bệnh Kiều X Em Gái Yêu Tinh Kế (2)

Edit: Ochibi

“Hoan hoan, anh trai tới đón em.” Lục Tứ dẫm tắt điếu thuốc, ôn đạm ý cười nhè nhẹ tà ý.

Lê Hoan vừa thấy hắn liền nghĩ đến hắn thích đam mê biến thái tạo ra nghệ thuật nhân thể, cắt tháo dỡ khâu lại…… Trong lòng rùng mình, có điều lại nghĩ đây là đối tượng mình cần phải công lược, vì bảo toàn mệnh chỉ có thể ủy khuất bản thân một lần.

Cô thu liễm cảm xúc phản kháng trong lòng, khuôn mặt tựa yêu tinh giơ lên nụ cười ngây thơ, “Một năm không thấy, anh trai giống như càng đẹp trai hơn~”

Đoán chừng thời gian một năm cũng làm hắn thêm biến thái, thủ đoạn không còn là loại cấp thấp hại cô bỏ tù nữa, mà cô, khi công lược cũng muốn bảo trì cảnh giác thời thời khắc khắc phòng bị với người nam nhân này!

“Vua nịnh nọt.” Lục Tứ trên cao nhìn xuống mà nhéo nhéo má cô, một bộ dáng anh trai tốt muội khống, như thể hai người lòng mang quỷ thai thật là anh em tốt.

Hoa Nhài xem đến vẻ mặt mộng bức, rõ ràng một người cố ý hại em gái vào ngục giam, một người biết rõ bị hại vào ngục giam, không khí hài hòa này…… Là chuyện thế nào đây?

“Anh trai.” Ánh mắt Lê Hoan giống con nai, tươi đẹp động lòng người, “Em giới thiệu với anh một người, Hoa Nhài. Ở bên trong cô ấy giúp em rất nhiều, ít nhiều nhờ cô ấy em mới có thể bình yên vô sự.”

“Em không thiếu một cọng tóc là tốt rồi.” Lục Tứ ngay cả liếc mắt một cái cũng chưa từng bố thí cho Hoa Nhài, quang mang đáy mắt như là mãnh thú rình mồi nhìn con mồi của mình.

Lê Hoan phảng phất bị cự mãng thít chặt cổ, tựa như phun tin tử trơn trượt sợ hãi tới cô.

U ám.

Có lẽ người không hiểu rõ sẽ bị bề ngoài của hắn mê hoặc, nhưng cô chỉ nhìn thấy nội tâm biến thái của hắn!

Ngay khi cô không giữ nổi tươi cười nữa, Lục Tứ mới buông tha cô, thái độ bình thường hàn huyên cùng Hoa Nhài, cuối cùng thấy cô không nơi nương tựa cũng để cô bồi Lê Hoan, cùng nhau trở về Ngự Thủy Uyển.

…… Trên xe, Lê Hoan và Lục Tứ ngồi ở ghế sau, Hoa Nhài ở ghế trước không nhìn thấy bọn họ.

Lê Hoan nghĩ thầm cô nhất định phải nắm chặt thời gian, đuổi đi ý xấu của hắn muốn đem cô tạo thành nghệ thuật nhân thể từ gốc đến ngọn, làm hắn quỳ gối dưới váy cô!

Cô còn chưa có thực hiện, một cái quẹo vào phanh lại khiến thân thể cô mất khống chế.

Khéo vô cùng, vừa lúc ngã trên người nam nhân đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không.

Là trên đùi hắn.

Càng khéo chính là, đầu Lê Hoan giống như chạm tới trên dây lưng kim loại nơi không thể miêu tả của hắn.

Lúc này đang mềm mại…… Không có bất luận cái tinh thần gì. Lê Hoan hiểu được đó là cái gì của Lục Tứ, bằng kinh nghiệm lần thứ mười tám công lược thành công, cô mị mắt, trong lòng lập tức nảy sinh một kế.

Vì không cho hắn nhìn ra sơ hở, cô ý đồ lập tức lên, tay lại ‘ không cẩn thận’ đỡ dây lưng kim loại của hắn, khi sờ đến đó vội vàng thu hồi tay, mặt nháy mắt đỏ ửng.

“Thật xin lỗi anh trai, em ngồi không vững.”

Nghe giọng cô mềm mại, lúc cô nhìn tới Lục Tứ biểu tình lãnh đạm, không có một tia cảm tình, “Không có việc gì, em không ngã thì tốt rồi.”

Hắn bình tĩnh làm trong lòng Lê Hoan càng thêm thấp thỏm vài phần, biến thái này là tên thẳng nam sắt thép, chiêu số trước kia lần nào cũng đúng mà hắn hoàn toàn không phản ứng.

Lê Hoan do dự quan tâm một câu, “Anh trai…… Anh đau không? Vừa rồi hình như đụng vào anh.”

Vừa dứt lời, khuôn mặt Lục Tứ ôn tuấn tắm mình dưới ánh mặt trời như độ một tầng vầng sáng, “Như thế nào, em muốn giúp anh xoa?”

Nhìn qua không hề có tia ác ý.

“……” Lê Hoan hoàn toàn khép miệng, an an phận phận mà ngồi trong xe không nhìn hắn nữa.

Xoa bảo bối của hắn?

Hắn không ngừng biến thái, hơn nữa đẳng cấp so với đối tượng công lược nhiệm vụ cấp D lúc trước cao hơn nhiều, căn bản không cùng một cấp bậc.

5/3/2020

Chương 3: Anh Trai Bệnh Kiều X Em Gái Yêu Tinh Kế (3)

Editor: Ochibi

Trở lại Ngự Thủy Uyển, Lục Tứ bảo người hầu thu dọn một căn phòng cho Hoa Nhài, mà phòng cô một năm nay mỗi ngày vẫn luôn quét dọn sạch sạch sẽ.

Là hắn thật sự yêu thương đứa em gái này, cô…… Có chết cũng không tin.

Lê Hoan thừa dịp hắn đến công ty, cùng Hoa Nhài đi dạo toàn bộ Ngự Thủy Uyển.

Trong lúc lơ đãng cô phát hiện, bé gấu ghế sô pha phòng khách, mắt Huyền Long ở cửa cầu thang, bình hoa trước cửa…… Đều loáng thoáng cất giấu một tia ánh sáng âm u.

Nhớ tới Tiểu Bạch nói Lục Tứ thích ở nhà gắn camera giám thị, cô hiểu những cái đó là thứ gì.

Như vậy, phòng cô nhất định có camera.

Toàn bộ các góc biệt thự đều có, cho dù hắn đến công ty, nhất cử nhất động cô và Hoa Nhài hắn đều biết hết.

Lê Hoan vội vàng lướt qua camera, vờ như không phát hiện.

“Hoan hoan, cậu xem đồ sưu tầm nơi này đều tinh xảo quá, anh trai cậu thật có phẩm vị nha!” Đôi mắt Hoa Nhài hơi tỏa ánh sáng nhìn tủ kính, trong giọng nói mang theo hâm mộ và thưởng thức.

Lê Hoan nhàn nhạt liếc nhìn một cái, tầm mắt cứng đờ.

Những cái đồ sưu tầm gọi là ‘ tinh xảo ’ đó, là bao tay bằng da, sách cổ bằng da, chụp đèn cổ bằng da……

Hoàn toàn không giống đồ vật bình thường, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra rới hoa văn bằng da, công nghệ tinh xảo tỉ mỉ và hoa văn nguyên vẹn vốn có, dưới ánh sáng đèn nhè nhẹ nhu hòa.

Chính là bằng da……

Làm Lê Hoan nghĩ đến Lục Tứ có đam mê đặc biệt chế tạo tác phẩm nghệ thuật nhân thể, nháy mắt, từ cổ họng mạo hiểm nhè nhẹ không rét mà run.

……

Sau cơm chiều Lục Tứ còn bận ở công ty không có trở về, Lê Hoan cùng Hoa Nhài ai về phòng nấy. Bởi vì biết trong phòng có camera, Lê Hoan biết hành tung của mình đều bị hắn xem rất rõ ràng.

Cho nên cô không nghĩ sẽ lộ ra bất kỳ sơ hở gì.

Chỉ là……

Lê Hoan có thói quen muốn thành mệnh, trước khi ngủ cần phải tắm rửa bằng không ngủ không được.

Nhưng cô không xác định được trong phòng tắm có camera hay không.

Cô tự hỏi, Lục Tứ có thể biến thái đến mức rình coi thân thể em gái mình hay không?

Nhưng dù cô tránh thoát một lần, tránh không khỏi mười lăm, tắm thì trước sau vẫn phải tắm.

Cho nên so với bị động bị chiếm tiện nghi, không bằng chủ động một chút.

Lê Hoan tắm như ẩn như hiện, non nớt cùng ngây ngô của cô gái mười tám tuổi, căn bản che lấp không được.

Thân thể cô gái phát dục thành thục hơn một chút so với nữ sinh cùng tuổi, độ cong phồng lên trong hơi nước mê người, lại gợi cảm đến cực hạn. Nếu giờ phút này Lục Tứ đang nhìn cô……

Dù cho là biến thái, cũng là mang tiếng nam nhân, nơi giữa trưa ở trên xe không tinh thần ít nhất nên có đứng dậy một chút.

Tắm xong, Lê Hoan vừa khoác khăn tắm ra khỏi phòng tắm, tiếng đập cửa truyền đến ——

“Hoan hoan, ngủ rồi sao?”

Tiếng nói trầm thấp không được chen vào, quả nhiên là Lục Tứ.

Mở cửa, Lê Hoan tự động mang lên ánh mắt con nai tươi đẹp, “Vẫn chưa ngủ anh trai, anh tìm em có việc?”

Thiếu nữ non nớt hiện ra trước mắt hắn, so với một năm trước rõ ràng phát dục rất nhiều.

Lục Tứ làm lơ thân mình mềm mại dưới khăn tắm khiến huyết mạch nam nhân phun trào, chỉ cất dấu một tia huyết tinh khói mù, “Là tới nói cho em một tiếng, nay anh trai giúp em đi học trở lại, tuần tới sẽ đi học, còn nữa… Cũng sắp xếp giúp Hoa Nhài, hai đứa cùng nhau sẽ có thể chiếu ứng lẫn nhau.”

Xong, Lê Hoan thật là thua hắn thẳng nam sắt thép, vậy cũng chưa phản ứng, mị mắt kiều tiếu cười nói, “Cảm ơn anh trai, hắt xì ——”

Hình như bởi vì tóc cô ướt lâu quá, có chút cảm.

Thấy thế, hai người nhìn nhau thật lâu.

Dưới ánh mắt đáng thương hề hề của cô, Lục Tứ mặc không lên tiếng miễn cưỡng giơ tay, có lệ tùy tiện giúp cô lau tóc phía dưới.

Cả người cô bị bao quanh trong hơi thở đậm đặc của nam nhân, ở nơi hắn nhìn không tới, Lê Hoan nhẹ nhàng chậm chạp câu môi.

Ngay sau đó, khăn tắm cô “không cẩn thận” rơi xuống……

10/3/2020

Chương 4: Anh Trai Bệnh Kiều X Em Gái Yêu Tinh Kế (4)

Truyện chỉ đăng tại Wattpad @_Ochibi_

Editor: Ochibi

===========

Lê Hoan nguyên bản muốn tạo ra cái loại lơ đãng ái muội này, ai ngờ hắn nhanh hơn cô một bước, nắm khăn tắm đang muốn rơi xuống, ngăn cảnh xuân của cô chợt lộ ra.

Chỉ là áp lực ngực trầm trọng, cùng với lòng bàn tay thô ráp của nam nhân, làm cả người Lê Hoan run lên.

Lục Tứ muốn giúp cô giữ khăn tắm lại, không nghĩ tới đụng vào nơi mềm mại của cô.

Lê Hoan lập tức lấy lại tinh thần, ánh mắt thanh triệt vô hại nhìn hắn, “Anh trai, vì sao anh lại muốn sờ nơi đó của em?”

Vừa dứt lời, Lục Tứ chần chờ một giây thu hồi tay, “Hoan Hoan lớn rồi, phải biết phòng bị nam nhân. Nhưng anh là anh trai em, không cần phòng bị anh như vậy.”

Nhìn hắn sờ cô mà biểu tình giống như đang sờ khối gạch, Lê Hoan ánh mắt hơi đổi, “Anh trai, ý anh là người con trai khác không thể sờ, còn anh trai có thể sờ em sao?”

Cô cố ý xuyên tạc ý hắn.

Nghe vậy, mắt Lục Tứ liếc liếc da thịt tuyết trắng nõn nà của cô, mắt thường có thể thấy được một sự biến thái khát máu, nhưng giây lát lướt qua mà cười nhẹ, “Đương nhiên không phải, anh cũng không thể.”

Lê Hoan rõ ràng cảm giác được hắn có dao động trong nháy mắt, cô ra vẻ nghe hiểu thuận theo gật đầu.

Sau đó dẩu môi, cố ý lộ ra ngón tay tự mình cắt trúng, “Mới nãy ở phòng tắm trầy tay, em sợ thấy máu, không dám đụng vào miệng vết thương.”

Khó trách Lục Tứ vừa đến phòng cô đã nghe mùi máu tươi nhàn nhạt, khi nhìn đầu ngón tay cô trắng nõn nhiễm màu đỏ diễm lệ, con ngươi hắn nhiễm màu đỏ tươi, huyết sắc đẹp đến nỗi không gì sánh được, nếu có thể bao trùm toàn thân cô thì càng thêm kinh diễm……

Thấy hắn nhìn chăm chú miệng vết thương lâu mà không nói lời nào, ấn đường Lê Hoan nhíu lại, vốn định lợi dụng vết thương kéo gần quan hệ hai người, nhưng nhất thời đã quên hắn không phải đối tượng công lược bình thường. Hắn là biến thái, nhìn thấy máu có thể kích thích đến hắn hay không?

Lê Hoan vừa định thu hồi đầu ngón tay không cho hắn tiếp tục nhìn chằm chằm nữa, thật là đáng sợ, không chừng giây tiếp theo hắn sẽ lấy dao muốn giải phẫu cô……

Nhưng cô còn chưa kịp rút về, đã bị tay hắn cầm cổ tay, “Vết cắt không sau, xử lý đơn giản sẽ ổn thôi.”

Tại sao giọng điệu lại có chút tiết hận thế kia??

Lê Hoan nhìn hắn gọi điện nội tuyến, bảo người hầu đưa hòm thuốc đến cửa phòng.

Khi hắn mở hòm thuốc, Lê Hoan không có thấy dao phẫu thuật, hay cưa này nọ, mới đi đến bên sô pha ngồi xuống.

Lục Tứ thành thạo bài bố những băng gạc cồn, nắm tay cô xử lý miệng vết thương, khi chuyên chú nhìn miệng vết thương tựa như đang tạo một tác phẩm nghệ thuật.

Đột nhiên ——
“A”

Lê Hoan hít ngược vào một hơi, mặt đau đến mảnh mai vô lực, “Anh trai, anh làm đau em……”

Nhìn vết thương vốn nhỏ trên tay bị hắn làm cho huyết nhục mơ hồ, mắt thường cũng có thể thấy được máu thịt hơi hơi trào ra, cô thật là muốn tìm đường chết mới làm một tên biến thái xử lý miệng vết thương.

“Nhẹ một chút, anh đừng dùng sức như vậy, đau quá……”

Nhờ phúc hắn, máu chảy càng nhiều, vừa rồi còn cầm máu, giờ thì nơi nào là giúp cô đâu, quả thực chính là tra tấn biến thái!

“A…… Càng chảy càng nhiều, từ bỏ……”

Cái hương vị khử trùng này không giống mùi cồn, thứ đó đau như là nước muối, bộ hắn muốn cho cô sống sờ sờ đau chết ư?

Giờ phút này ——

Người hầu ngoài phòng nghe được tiếng vang rối rít mặt đỏ, tuy rằng các cô trong lòng hiểu rõ hai người không phải anh em ruột, nhưng…… Mạnh như vậy cũng không sợ người khác nghe thấy sao?

Lúc người hầu tản ra, đụng phải Hoa Nhài đi tới hành lang, vì thế thu hồi tim nhảy bang bang chào hỏi như bình thường, “Hoa Nhài tiểu thư muốn đi tìm Nhị tiểu thư sao?”

“Ừ, làm sao vậy?” Hoa Nhài nghi hoặc liếc nhìn thần sắc người hầu khác thường.

“Lục tiên sinh đang ở trong phòng Nhị tiểu thư……” Người hầu muốn nói lại thôi, “Hoa Nhài tiểu thư vẫn nên lát nữa rồi đến, hiện tại không có tiện.”

Vừa dứt lời, Hoa Nhài nghe tiếng Lê Hoan kêu truyền ra từ phòng, môi khẽ nhấp, hiện lên một tia âm trầm.

12/3/2020

Chương 5: Anh trai bệnh kiều x em gái yêu tinh kế (5)

Editor: Ochibi

Trong phòng, rốt cuộc kết thúc tra tấn Lê Hoan.

Lục Tứ đã giúp cô băng bó xong, đầu ôn tuấn hạ tới bóng tối ôn nhu thâm tình, Lê Hoan hơi nhịn không được nhấc chân, lơ đãng cọ xát ống quần hắn, mang theo dụ hoặc.

“Anh trai, không cẩn thận đụng trúng chân của anh.” Lê Hoan vô tội chớp chớp mắt, mang theo ngây ngô độc hữu của thiếu nữ, diễn y như đúc.

Lục Tứ liếc qua chân thon dài trắng nõn không có che lấp của cô, thật muốn cắt cái chân này ra, đặt ở trong tủ kính trưng bày, có lẽ là một tác phẩm nghệ thuật đáng giá để thưởng thức.

Khi cô bị xem đến lùi bước, Lục Tứ mới ôn nhu áp chân cô xuống, “Đừng lộn xộn, đụng tới miệng vết thương lại muốn anh trai giúp em băng bó nữa ư?”

Vừa dứt lời, Lê Hoan nháy mắt an phận, rõ ràng lời nói ôn nhu kèm theo dày đặc hàn ý nguy hiểm.

Ánh mắt kia có chút không thích hợp, như thể đang nghĩ muốn cắt tháo chân cô ra ——

Ngay khi tim cô đập gia tốc, chiếc điện thoại của Lục Tứ đã cứu cô.

Lê Hoan nhẹ nhàng thở ra, nhìn hắn nói chuyện, tựa như chán đến chết ngồi ở ghế sô pha đùa nghịch hoa tươi trên bàn trà.

Thật ra mỗi một câu một chữ hắn nói đều nghe vào trong tai.

Trực giác mách bảo thái độ ôn nhu của hắn là đang gọi điện thoại cùng nữ nhân.

Lê Hoan hơi hơi nhíu mày, ở trong đầu hỏi hệ thống: Tiểu Bạch, người phụ nữ đang nói chuyện với Lục Tứ có thân phận gì?

Bạch Li lộ ra răng nanh đáng yêu: Từ từ, tin tức nữ nhân đã điều tra ra. Nhưng mà ghi chú đằng sau tin tức không thể nói cho ký chủ.

Vậy nói cái có thể nói cho tôi biết.Lê Hoan rất sợ nửa đường lòi ra chướng ngại vật bạch nguyệt quang, đối tượng công lược đã khó như vậy, đây là không cho cô đường sống!

Bạch Li nhìn màn hình trong suốt, nâng má như suy tư gì: Giới tính, nữ……

Cậu cảm thấy tôi nhìn không ra sao??

Giá trị tức giận của Lê Hoan tăng vọt.

Bạch Li đáng thương vô cùng nhìn cô, khẽ cắn ngón tay: Nể tình tình bạn giữa hai chúng ta, tôi cho cô biết đó là tình địch của cô, nhưng cũng không phải vai ác lớn nhất trong câu chuyện này, vì tránh chậm trễ hoàn thành nhiệm vụ, tốt nhất…… Mau chóng giải quyết.

Lê Hoan hơi mị mắt, trầm tư.

Cô tự động che chắn Tiểu Bạch lải nhải, tập trung nghe Lục Tứ gọi điện thoại ——

“Cha em an bài một du thuyền yến hội cho sinh nhật em, ông ấy bảo anh sẽ đến yến hội, với thân phận vị hôn phu của em, cho nên…… Em muốn trước tiên hiểu biết vị hôn phu của em.”“Ông ấy đã nói chuyện này với tôi.”

“Tôi đã xem ảnh chụp của em, giá trị nhan sắc miễn cưỡng phù hợp thẩm mỹ của tôi, nhưng soái ca tôi đây nếu muốn sẽ có một đống lớn, nếu tính cách em không đạt được yêu cầu của tôi, vậy…… em nhiều lắm là làm lốp xe dự phòng của tôi, đã hiểu chưa?”

Nghe quá mức xuất thần, cuối cùng Lê Hoan đùa nghịch cắm hoa không cẩn thận rơi trong tay Lục Tứ.

Lục Tứ đang gọi điện thoại không tiện mở miệng, tùy tay lấy đóa bách hợp kia cắm trở về.

“Anh trai.” Đôi mắt Lê Hoan lập loè ánh sáng con nai nhàn nhạt, âm cuối hơi kéo lên mị ý.

Lục Tứ nghe cô gọi mình, đang nói chuyện điện thoại một nửa đột nhiên dừng lại, “Hửm?”

Lê Hoan lười biếng nghịch bách hợp hắn lung tung cắm vào, mềm mại than nhẹ, “Anh trai cắm chậm một chút, bằng không sẽ hư.”

Xong, cô lấy bách hợp ra, cắm vào lại lần nữa.

Lục Tứ không để ý cô nữa, chỉ là trong điện thoại lại truyền đến tiếng khóc ủy khuất, “Lục Tứ anh thế nhưng ngay trước mặt em, dan díu cùng em gái!! Cùng cô ta có cái loại quan hệ bất chính hạ lưu này! Khổ cho cha em tìm mọi cách muốn em thử kết giao với anh, hiện tại xem ra quan hệ thông gia của chúng ta cứ như vậy được rồi!”

Vừa dứt lời, điện thoại bên kia liền cắt đứt.

“……” Lục Tứ như suy tư gì xoay người.

Vẻ mặt Lê Hoan vô tội, con nai thanh triệt nhìn hắn.

16/3/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau