[XUYÊN NHANH HẮC HOÁ] BỆNH KIỀU CA CA, HƯ QUÁ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện [xuyên nhanh hắc hoá] bệnh kiều ca ca, hư quá! - Chương 11 - Chương 13

Chương 11: Anh trai bệnh kiều x em gái yêu tinh kế (11)

Editor: Ochibi

Lê Hoan ở cua quẹo thứ nhất, hơi thả chậm tốc độ.

Cho xe theo sát phía sau có cơ hội, ngay sau đó mấy chiếc xe vèo vèo vượt qua cô.

Còn có một chiếc sóng vai cùng cô.

Giống như cố ý không vượt qua cô, chuyện kỳ quái tất có yêu.

Quả nhiên chiếc xe kia ở cua quẹo thứ hai chuyển tới bên phải cô, song hành cùng cô.

Lê Hoan để lại cái tâm nhãn, khi hắn đột nhiên chuyển hướng cô tăng tốc, bằng không đã…… Trực tiếp bị hắn đâm xuống sườn núi.

Đây mới là mục đích của hắn.

Lê Hoan nhìn qua rất bình tĩnh, dù biết có người muốn mạng cô.

Bình tĩnh, mới là mấu chốt bảo mệnh.

Cô lười nhác cong môi, đừng nói thi đấu xe, cơ giáp phi thuyền phức tạp hơn cũng không nói chơi.

Trong nháy mắt, đã bỏ xa chiếc xe muốn đâm cô xuống sườn núi.

Muốn hại chết cô, còn non lắm!

Ánh mắt Lê Hoan dần dần nghiêm túc, liên tục vượt qua mấy chiếc xe đua phía trước, lại trở về vị trí thứ nhất.

Nhưng đến vòng cuối cùng.

Cô cũng không muốn nổi bật, thứ hạng trung bình đã đủ.

Cho nên vòng cuối cùng cô cố ý nhường.

Chỉ là cô không ngờ tới chiếc xe muốn đâm chết cô, đột nhiên xông đến hạng nhất.

Kỹ thuật…… Không thể khinh thường.

Rất lợi hại nha, Lê Hoan câu môi, như thể trong lòng đang cùng hắn giằng co thắng bại.
Lê Hoan không cẩn thận lấy ra bản lĩnh thật, đôi tay nhanh chóng chuyển động bánh lái, cố ý vọt lên trước hắn, trong nháy mắt hắn còn chần chờ ——

Chiếc xe dạo qua một vòng, nhanh chóng soái khí để lại tro bụi, vượt lên phía trước!

Lúc này Lê Hoan đã nắm chiến thắng, lại bị đuổi kịp.

Thật là âm hồn không tan.

Lê Hoan nhìn chiếc xe dẫn đầu, thấy hắn cố ý rải đinh rơi rải trên đường núi.

Đê tiện!

Lê Hoan không ngờ đối phương chơi loại thủ đoạn hạ lưu này, Bạch Li trong đầu cũng sốt ruột nhắc nhở: Cẩn thận, hắn đang làm chuyện mờ ám!

Câm miệng.

Lê Hoan vòng qua những cái đinh đó, đúng lúc tới cua quẹo cuối cùng, bám vào vách núi, cực kỳ dễ dàng xe dẫn người đi qua.

Bởi vì khoảng rộng chỉ bằng một chiếc xe, người bình thường không có khả năng làm, dù cho tố chất tâm lý cực tốt, nhưng ai có thể khắc chế không sai chút nào.

Hơi sai sót chút, sẽ là vực sâu vạn trượng.

Lê Hoan cũng chỉ có thể đánh cược một lần.……

Hứa Mặc vô biểu tình chợt nhìn xe đua phía sau, kỹ thuật lái xe của cô gái này từ khi nào xuất thần nhập hóa như vậy?

Hắn thế nhưng không thể không dùng loại thủ đoạn ti tiện này, mới có thể dồn cô vào chỗ chết.

Nhưng ngay sau đó, nữ nhân kia vậy mà vô cùng thần kỳ vòng qua đinh, theo vách núi bên cạnh quẹo vào ——

Chiếc xe kia sắp rơi xuống vực núi, nhưng do quán tính tốc độ cực nhanh, dù một nửa xe đã treo trên không vách núi, cũng bị quán tính quăng trở về!

Hứa Mặc trơ mắt nhìn cô nhanh chóng đuổi theo mình.

Lần này Hứa Mặc thấy rõ cặp mắt thanh triệt như con nai, giờ phút này cuồng vọng khiêu khích.

Không đến nửa giây, Hứa Mặc phản ứng lại, hung hăng cắn răng, phảng phất không cam lòng giết cô không chết, nhưng hắn vẫn tiếp tục trở lại quỹ đạo đua.

Cuối cùng, trận đua tử thần mạo hiểm này, kết thúc cùng với từng tiếng phanh chói tai nối tiếp.

Sau khi trọng tài thống kê, tuyên bố Lê Hoan thắng Hứa Mặc hạng hai hơn mười centimet, đạt được danh hiệu chiến thắng cuộc đua tử thần lần này.

Đó là loại vinh dự thi đấu tối cao.

Mọi người vây xem nghẹn họng nhìn trân trối người mới Lê Hoan, thế nhưng thắng quán quân liên tục Hứa Mặc, cô, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Hứa Mặc đua xe xong, cởi bao tay ném mạnh sang một bên, khuôn mặt âm trầm rời đi.

“Cậu không bị thương chứ, vừa rồi làm mình sợ muốn chết Hoan Hoan.” Hoa Nhài đi tới, giữ cánh tay cô.

Lê Hoan lắc lắc tóc dài rong biển lười biếng đen như mực, cười như không cười, “Một con mèo con mà thôi, có thể làm mình bị thương ư?”

Cô không có cuồng được bao lâu, bởi vì Hoa Nhài lo lắng cho cô, đã nói việc này với Lục Tứ.

_________

Mong mọi người hãy tha thứ cho sự chậm rì này của người ta~

Chương 12: Anh trai bệnh kiều x em gái yêu tinh kế (12)

Editor: Ochibi

Máy sưởi trong xe chậm rãi lan truyền, một tia mát lạnh nhàn nhạt u hương.

Sau khi tài xế mở điều hòa, từ kính chiếu hậu thoáng nhìn Lê Hoan một thân đồ đen quần da soái khí đến nỗi làm người trước mắt sáng ngời, áo da màu đen lại lộ ra chút gợi cảm, không thuộc về thiếu nữ tuổi thành thục lười biếng như cô, chỉ là……

Áp khí trong xe hình như có chút trầm thấp, mà cổ áp bách kia đến từ ông chủ của hắn.

Lê Hoan vuốt đi sợi tóc mềm mại trên trán, ngước mắt lười nhác cười, “Anh trai, Hứa Mặc đó là con gà, anh không cần thay em lo lắng, đến một cọng tóc em cũng chưa rụng.”

Sau khi nghe xong, Lục Tứ hờ hững liếc cô một cái, tựa như la sát đến từ địa ngục khiến người không ngừng lạnh run, không phải hắn lo cho cô, mà lo cho thi thể cô ngã xuống vách núi hoàn toàn hủy dung, phá hủy tính sưu tập của cô.

Hắn hô hấp cực nhẹ, ngữ khí cũng cực nhạt, như bình tĩnh trước bão táp, “Hắn là quán quân đua xe núi Cao Loan lần trước.”

“Nhưng mà hắn không được lâu, tốc độ cũng chậm, không có mạnh mẽ nào, chỉ biết sử dụng thủ đoạn hèn hạ.” Lê Hoan lười biếng thưởng thức ngón tay, “Người nam nhân này không được”.

Nhìn ngón tay mảnh khảnh trước mặt, mặt Lục Tứ vô biểu tình rũ mắt, “Nam nhân được hay không phải thử qua mới biết được.”

“Em thử qua……”

Lê Hoan đột nhiên im bặt, cô muốn nói cô không phải là thử qua kỹ thuật lái xe của Hứa Mặc, nhưng nghĩ lại lời hắn nói có hơi không đúng, bất tri bất giác cô ngậm miệng.
Môi đỏ cô hơi cong, Lục Tứ vậy mà bắt đầu không thực tế…… Cuối cùng thông suốt, cô còn tưởng rằng mình đang công lược một tên biến thái thuần túy.

Lúc này, Hoa Nhài ngồi đằng trước đột nhiên mở miệng chen ngang hai người, “Anh Lục Tứ, Hoan Hoan cũng không phải cố ý cậy mạnh đi thi đấu, là trong lớp có người cố ý báo danh cho cậu ấy nên cậu ấy mới không thể không đi, anh không nên trách cậu ấy gây rắc rối.”

Tuy rằng Hoa Nhài đang giúp cô giải thích, nhưng Lê Hoan lại cảm thấy có chỗ không đúng, cô không có nói gì.

Lục Tứ cũng không đáp lại, lúc này hai anh em vô cùng ăn ý, Hoa Nhài có vẻ xấu hổ khi không ai phản ứng.

……

Cuộc đua xe tử thần nhanh chóng trôi qua, Lục Tứ không đề cập nữa, Lê Hoan cũng chóng quên đi, chỉ cho rằng chẳng qua là việc ngoài ý muốn.

Ai ngờ, đây chỉ mới là bắt đầu.Sau cuộc thi đấu đua xe, danh tiếng Lê Hoan trường cao đẳng trọng điểm A vang dội, không ít nam sinh quỳ gối dưới váy thạch lựu của cô, phong thái đua xe đoạt giải quán quân ngày ấy đã thu hoạch được một đám hâm mộ vườn trường, được tôn sùng là nữ thần trường A.

Nữ thần không chỉ có dung mạo, dung mạo Lê Hoan dĩ nhiên là nhất của nhất, dùng lời Tiểu Bạch để nói mặt là vũ khí công lược sắc bén, là thứ cần thiết của ký chủ.

Mà tuổi thật của Lê Hoan sớm đã vượt qua chỉ số thông minh của học sinh cao trung, trong việc học dĩ nhiên là học bá.

Hơn nữa cô đua xe đoạt giải quán quân, mỹ mạo, chỉ số thông minh, dũng cảm tập trung hết trên người, không có gì lạ khi được tôn sùng là nữ thần.

Chỉ là thanh danh càng lớn, những lời như cây to đón gió vẫn có đạo lý.

Không lâu sau, chỉ vì Lê Hoan nổi bật, thiếu chút nữa trả giá bằng mạng sống.

Đó là thứ sáu, Lê Hoan như thường tan học về nhà cùng Hoa Nhài, do tài xế tạm thời có việc, trường A cách Ngự Thủy Uyển cũng nửa giờ 3 km.

Nhưng đang đi trên đường, qua một cái hẻm không người, cô và Hoa Nhài không ai chú ý đến phía sau.

Khi Lê Hoan mơ hồ nghe được tiếng bước chân theo dõi, muốn quay đầu lại trong chớp mắt, Hoa Nhài bị đánh ngất, cô bị một cái khăn tay ướt át bịt kín môi…… ngất đi.

Lúc tỉnh lại, Lê Hoan chỉ cảm thấy trong miệng tê tê cay đắng, cô bị trói chặt ở một nhà xưởng bỏ hoang, ngó xung quanh chỉ thấy Hoa Nhài cũng bị trói chưa tỉnh.

Chương 13: Anh trai bệnh kiều x em gái yêu tinh kế (13)

Editor: Ochibi

Một người bị đánh ngất, một người bị gây mê, cùng nhau bị trói ở một nhà xưởng.

Trong đầu Lê Hoan lập tức hiểu rõ, cô bình tĩnh hỏi Tiểu Bạch, hẳn là tôi sẽ không chết trên cốt truyện không hề liên quan đến chủ tuyến đâu phải không?

Bạch Li không hề nghĩ ngợi bị cô nói bóng nói gió lộ lời nói ra, răng nanh hơi nhấp: Nói cho Tiểu Hoan một tin bất hạnh, lần bắt cóc này có liên quan đến chủ tuyến. Còn việc Tiểu Hoan có chết hay không, chỉ có thể chờ xem chỉ số thông minh của ký chủ rồi.

Liên quan tới chủ tuyến, vậy có thể là kế hoạch của Lục Tứ, hoặc là người nguyên ký chủ từng đắc tội?

Bạch Li hậu tri hậu giác nghe cô nói xong, lộ ra răng nanh mỉm cười đáng yêu: Tiểu Hoan là thông minh nhất, vấn đề này phải tự dựa chính cô.

Sau đó…… Hệ thống vô lương bắt đầu giả chết, Lê Hoan hỏi cái gì cũng đều cài đặt trả lời tự động.

Lúc này, Hoa Nhài tỉnh lại, cô hoảng sợ giãy giụa, “Không được! Đừng giết tôi, buông tôi ra —— a ——”

“Kêu to như vậy, bộ muốn trực tiếp nói cho tên bắt cóc là cậu tỉnh rồi?” Lê Hoan không có biện pháp lấp kín miệng cô, chỉ có thể hù doạ cô.

Quả nhiên, nhát gan như Hoa Nhài lập tức ngậm miệng, run bần bật mà núp trên mặt đất.

Thấy thế, Lê Hoan vừa định nói gì, cửa sắt lầu hai có người mở ra.

Cảm giác được một tầm mắt âm lãnh phóng tới, Lê Hoan ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân đeo mặt nạ vai hề đi xuống lầu.
Mà trong tay hắn, cầm một khẩu súng.

Tuy rằng cách rất xa, nhưng trực giác Lê Hoan mách bảo đó không phải là súng giả.

Sắc mặt Hoa Nhài tái nhợt, giọng run run, “Đừng tới đây! Cầu xin anh đừng giết tôi……”

Lê Hoan còn không có sợ như vậy, dù xin tha cũng sẽ không cảm động được tên bắt cóc, dễ dàng cảm động như vậy thì hà tất gì liều chết bắt cóc người, cô cũng không lãng phí thời gian để khóc lóc kể lể.

Thấy nam nhân đi tới, tầm mắt nhìn hai người băn khoăn một lát, đi thẳng vào vấn đề, “Có người tiêu tiền thuê tôi giết một trong hai người, nhưng mà tôi quá lười phân biệt, hai người đều phải chết.”

Giọng hắn rõ ràng dùng máy biến đổi giọng nói, căn bản nghe không ra âm thanh máy móc lạnh như băng.

Lê Hoan hơi rũ mắt, “Trước khi chết, cũng nên cho chúng tôi biết, người anh muốn giết là ai.”“Cũng được.” Nam nhân mở lòng súng ra, nạp từng viên đạn, “Một người tên Lê Hoan.”

Hoa Nhài bỗng nhiên run lên, như vậy cô chính kẻ vô tội chết thay, “Tôi…… Tôi không phải.”

“Vậy cũng chỉ có thể coi là cô xui xẻo.” Nam nhân vô tình cài băng đạn vào.

Ánh mắt Lê Hoan theo băng đạn thu hồi, một tên thuê người giết người không cho bất kì ảnh chụp hay tin tức gì, bắt cóc cũng muốn trói hai người ư? Huống chi cô với Hoa Nhài hoàn toàn khác nhau, người bình thường sẽ không nhận sai.

Lúc này, nam nhân nghe Hoa Nhài khóc lóc nháo nháo, không kiên nhẫn động vào cò súng, liếc cô, “Tôi cho cô một cơ hội, đĩa quay Nga nghe qua chưa? Tôi cho cô một khẩu súng lục và ba viên đạn, cô cầm súng lục, sau đó để vào đầu mình bắn một phát súng, lỗ đạn có sáu, cô có một phần hai tỷ lệ sống. Nếu chết, vậy chỉ trách ông trời không cho cô đường sống.”

Vừa dứt lời, chỉ nghe được một tiếng súng nổ.

Hai người sợ tới mức trái tim run lên, Hoa Nhài trực tiếp bị dọa khóc, khóc run nhìn dây thừng cột lấy mình bị hắn bắn đứt, tài thiện xạ của người nam nhân này mạnh ngoài dự đoán.

Nếu chỉ lệch một chút, đã bắn trúng người, không thể nghi ngờ là một tay súng thiện xạ.

Ngay sau đó khẩu súng lục cùng ba viên đạn ném tới trước mặt cô, Hoa Nhài bị nam nhân dùng súng chỉa vào đầu, “Không muốn nát đầu, thì làm theo.”

Hoa Nhài run tay đổ mồ hôi cầm lấy súng lục trên mặt đất, tay nạp đạn run đến lợi hại.

Nhìn ánh mắt cô thống khổ, cùng với nam nhân hưởng thụ loại ánh mắt thống khổ này, Lê Hoan chỉ có thể khẳng định người nam nhân này là một tên biến thái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước