XUYÊN THƯ CHI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Xuyên thư chi tu tiên - Chương 1 - Chương 5

Quyển 1 - Chương 1

Quyển 1: Bắt đầu.

Bóng tối bao trùm cả không gian rộng lớn
'Ầm..ầm..ầm..'
Tiếng sét mạnh mẽ như xé toạt cả bầu trời, nương theo ánh sáng chớp lóe khung cảnh hoang tàn đầy máu tươi hiện ra.
Hạ gia vừa trải qua một trận ác chiến giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, thi thể chồng chất khắp nơi.
Phía sau Hạ gia nơi tụ tập gần trăm người của các đại tông môn cùng gia chủ Hạ gia.'Ha ha, Hạ Gia Kỳ ngươi cũng có ngày hôm nay, mau ngoan ngoãn giao bản đồ tài nguyên ra đây, nếu không đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.'Lão giả đứng đầu nhóm người lên tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận, lão huy động hơn vạn người từ các đại tông phái, tổn thất gần hết giờ chỉ còn khoảng một trăm người mới miễn cưỡng tiêu diệt được Hạ gia, vậy mà Hạ Gia Kỳ còn ngoan cố không giao bản đồ ra.
" Ha ha, ngươi đừng mơ tưởng nữa bản đồ đã bị ta tiêu hủy rồi" Hạ Gia Kỳcười nhạt. Thân thể tràn đầy thương tích máu nhuộm đỏ cả trường bào, thân thể dựa vào Thiên kiếm mới có thể đứng vững, nhưng vẫn không tỏ ra yếu thế trước kẻ thù.
"Hừ, chết đến nơi mà còn ngoan cố" Nhóm người bao quanh Hạ Gia Kỳ ép ông tiến sát vào mép vực. Mặc dù bị thương nhưng Nguyên Anh kỳ cuối không dễ dàng đối phó như vậy.
Một hỏa cầu đỏ rực đánh về phía Hạ Gia Kỳ, Hạ gia chủ dùng hết linh lực còn lại tạo kết giới bằng nước miễn cưỡng chống lại hỏa cầu.
" Ha ha, Hạ Gia Kỳ hôm nay là ngày chết của ngươi" Lời vừa thốt ra hàng loạt hỏa cầu lại phóng tới.
Hạ Gia Kỳ bị hỏa cầu đánh rơi xuống Âm vực.
" Người rơi xuống Âm vực không sống nổi, rút lui" lão giả đứng đầu lạnh lùng ra lệnh, trong giọng nói không kiềm được vui sướng, tuy không lấy được bản đồ nhưng lão lại tiêu diệt được Hạ gia, gia tộc luôn đối đầu với lão ta, từ nay trong giới tu tiên sẽ không còn Hạ gia, Thiên Kiếm Tông sẽ là tông phái đứng đầu.

Quyển 1 - Chương 2

Những tia nắng gay gắt chiếu xuống đống đổ nát, nơi có một tiểu cô nương khoảng năm sáu tuổi đang nằm.
"Đau" Thanh Khê cảm thấy vô cùng đau đớn, thân thể như bị nghiền nát, đầu óc một mảng trống rỗng, cảm xúc chân thật như thế đã rất lâu rồi cô không cảm nhận được.
Cô là một linh hồn đến từ thế giới hiện đại. Ở thế giới ấy cô là một cô nhi sống không nơi nương tựa chỉ biết dựa vào bản thân mà cố gắng không ngừng vươn lên. Sau khi tốt nghiệp đại học cô được mời làm quản lý của công ty K. Cuộc sống của cô rất đơn giản sáng sẽ đến công ty chiều tan ca, thỉnh thoảng sẽ đọc vài cuốn tiểu thuyết hoặc đi dạo cùng bạn. Cô nghĩ mình sẽ sống bình bình thản thản cho đến cuối đời.
Cho đến một ngày cô bị tai nạn giao thông, chưa kịp cảmnhận đau đớn, trước mắt cô là một mảnh tối đen, sau khi tỉnh lại cô đã ở nơi này, làm một linh hồn không ai có thểnhìn thấy.
Cô đã rong rũi dạo chơi qua rất nhiều nơi, cho đến khi cô đi quangọn núi. Nơi cô đã gặp Hạ Vân Du tiểu thư của Hạ gia, cô ấy là người duy nhất có thể thấy cô trong thế giới này. Cô cảm thấy như có sợi dây vô hình trói chặt cô cùng Hạ tiểu thư. Cô không thể bỏ đi nơi khác được nên đành phải ở lại nơi này cho đến khi chứng kiến cảnh gia tộc Hạ Vân Du bị diệt.Cô thu hết tất cả vào mắt mình, không một tia thương cảm hay xót xa. Vì cô biết đây là kết cục của họ không thể thay đổi, số phận của họ là phải diệt tộc vì đắc tội với nữ chính. Đúng cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết tu tiên và Hạ Vân Du là một nữ phụ, một nữ phụ không đáng nhắc tới vì cô ấy sẽ chết trong chương một của truyện.
Cô cứ bay trên những thi thể của Hạ gia tìm kiếm bóng dáng của Hạ Vân Du. Cho tới khi nhìn thấymột bàn tay yếu ớt vươn ra trong đống thi thể, ánh mắt cô đối diện với đôi mắt ấy. Đôi mắt trong trẻo thanh khiết đến nỗi cô cảm thấy chột dạ không biết vì sao. Ánh mắt tuyệt vọng như muốn cầu xin cô một việc gì đó.Chợt cô có cảm giác như mình bị kéo đi, đúng về hướng đứa bé ấy.
' Sao lại như vậy' cô hoảng loạn thật sự, cố tìm cách thoát khỏi trói buộc ấy nhưng không được.
Lúc này trong đầu cô lại xuất hiện một giọng nói yếu ớt :
"Hãy sống tiếp phần của muội nhé".

Quyển 1 - Chương 3

Thanh Khê, không bây giờ phải gọi là Hạ Vân Du đang cố mở mắt, ánh sáng quá chói làm cô không thích nghi được. Mùi máu tanh xộc vào mũi, thân hình cô dính đầy máu cảm giác nhớp nháp khó chịu cùng với mùi máu làm cô muốn nôn.
Cô cố gắng nâng cánh tay, nhưng không còn sót chút sức lực nào. Sau gần nửa canh giờ cố gắng cô cũng có thểmiễn cưỡng đứng lên, nhìn hoang cảnh xung quanh trong lòng cô không biết nên có tư vị gì. Mọi thứ gần như bị sụp đổ hết, không còn người sống.
Cô cố gắng tìm kiếm phụ mẫu của Hạ Vân Du, sau đó chôn cất họ đàng hoàng, châm một mòi lửa thiêu hết mọi thi thể ở đây, để họ có thể tự do phiêu bạt.
Hạ Vân Du nhìn lên trời, tay nắm thật chặt, thì thầm: ' Cám ơn cô Tứ tiểu thư, từ nay tôi sẽ cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng cô'
Sau đó Hạ Vân Du tìm một bộ quần áo sạch sẽ để thay . Bây giờ cô không biết mình nên làm gì, mặc dù cô đã ở đây rất lâu rồi nhưng không có nghĩa là cô có thể sống được ở đây. Có rất nhiều chuyện cô không hiểu cô cũng chưa bao giờ có ý định tìm hiểu nên có lẽ cô cần chút thời gian mới có thể thích ứng được. Cô quyết định sẽ xuống núi, nếu còn ở đây có thể bị người khác phát hiện ra.
Nếu cô nhớ không lầm muốn xuống núi cần phải qua một màn kết giới, nhưng cô lại không biết phá nó, phải làm sao đây. Loanh quanh cả một buổi sáng mà cô vẫn chưa thể ra ngoài.
'Thật phiền phức tại sao kết giới không bị hủy trong lúc giao chiến chứ' Hạ Vân Du nghĩ.
Nhưng cô làm sao biết những người kia có thể qua kết giới đều do có người dẫn đường. Hơn nữa muốn phá kết giới của mười vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ thật không dễ.
Đúng rồi cô nhớ không lầm ở phía sau hoa viên có một Truyền Tống Trận, không biết nó có bị phá hủy chưa.
Xuyên qua đống đổ nát Hạ Vân Du tìm thấy được Truyền Tống Trận, nó bị che lấp bởi một nửa thi thể nhìn qua là của một đứa bé gái, thi thể đó cũng không còn nguyên vẹn nữa, khắp cơ thể đều là máu, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
Hạ Vân Du đi tìm một miếng vải sau đó bao bọc bé lại, rồi đưa sang một bên, sau đó cô đi tìm một nửa thi thể còn lại nhưng không gặp, nên cô đành đem chôn cất phần kia, rồi cầu nguyện cho đứa bé mau siêu sinh.
Nếu hỏi Hạ Vân Du tại sao cô lại bình tĩnh thì cũng bởi vì những thi thể ngoài kia còn thê thảm hơn nữa, có cái không đầu, không tay, không chân, thậm chí có thi thể còn bị thiêu cháy chỉ còn một cái chân.
Sau khi chôn cất cho đứa bé bất hạnh kia, Hạ Vân Du mới nhìn đến Truyền Tống Trận đầy máu kia:
' Truyền Tống Trận bị hủy một nửa rồi không biết có thể sử dụng không' Hạ Vân Du lo lắng.
' Thôi được vậyphải dựa vào vận may thôi"
'a a .a.. a' Cô chưa bao giờ đi truyền tống trận, cảm giác thật không tốt tí nào.
' Nôn ..nôn..' Cô nôn cả ruột gan mình luôn rồi. Tại sao cô thấy mọi người đi thật dễ dàng còn cô đi thì lại chóng mặt như thế này.
' Đây là đâu?' Cô quan sát xung quanh, ở đây chỉ toàn là cây, ngay cả một bóng côn trùng cũng không thấy, im lặng đến đáng sợ.
Hạ Vân Du cố gắng đi bộ thật nhanh, sau gần hai canh giờ cuối cùng cũng có thể thấy được một tòa thành. Cô mệt lữ, cả người toàn bùn đất, quần áo rách hết do phải đi qua rừng cây.'Ọt ..Ọt.. ' Bụng cô đang biểu tình mà trên người lại không có tiền.
' A, thật đói'Cô nhìn chằm chằm vào tiệm bánh bao. Nhìn những vị khách kia ăn thật ngon, mùi bánh bao cũng thật thơm, cô muốn ăn, nhưng thật sự cô không có..tiền.
' Nha đầu bẩn thỉu này nếu có kim tệ thì mua, không thì tránh ra đi, đừng cản trở ta buôn bán'Chủ sạp nhìn nha đầu rách rưới một lúc, nha đầu thì cứ nhìn chằm chằm vào khách trong tiệm bánh của hắn, vẻ mặt thật ghê tởm, như muốn giết những người kia để cướp bánh, làm khách hàng của hắn bỏ đi gần hết.
Lời nói của chủ sạp thành công kéo Hạ Vân Du trở về, kim tệ là gì? Là tiền giống chỗ mình sao? Đang suy nghĩ thì một gậy của chủ sạp rơi xuống người của cô.
'A, ngươi làm sao lại đánh ta' Hạ Vân Du tức giận la lớn làm không ít người tụ lại xem kịch.
'Hừ, ta làm sao đánh ngươi, tiểu nha đầu bẩn thỉu ngươi không có kim tệ mua bánh thì thôi sao còn đứng đây cản trở , bộ dáng ghê tởm của ngươi làm khách hàng ta chạy hết rồi' Lời vừa thốt ra một cây gậy lại giáng xuống người của Hạ Vân Du.
' Đi đi, nếu không đừng trách ta ra tay độc ác'
Người xung quanh đều đứng xem nhưng tuyệt không một ai giúp nàng. Nàng vừa đói vừa mệt vì đi đường xa giờ không còn sức chống cự nên đành phải cố gắng chạy đi, những người xung quanh còn chỉ trỏ nàng, nói nàng không biết xấu hổ, mắng nàng bẩn thỉu, ghê tởm...
' Hừ tiểu nha đầu xem ngươi còn biết điều'Nói đoạn chủ sạp lại vui vẻ tươi cười buôn bán. Lạ thay người ta vẫn cứ mua bánh bao của chủ sạp mà không oán trách hành vi của hắn đối với một đứa trẻ.
' Đau quá, thật đúng là xui xẻo mà, tên chủ sạp đáng ghét, ta chỉ nhìn một chút thôi mà, người ở đây cũng thật vô tâm.' Hạ Vân Du lầm bầm, nước mắt không ngừng rơi xuống, hắn xuống tay thật mạnh, bay giờ chắc trên người nàng đều tím hết rồi.
'Rất đói thật sự rất đóia a a'Cô ngồi bệch xuống vệ đường. Chợt có cái gì đó chạm vào chân của cô, một cái bánh bao, đúng một cái bánh bao còn nóng hổi. Cô ngước lên nhìn nhưng chỉ thấy dòng người qua lại, không có ai liếc nhìn cô dù chỉ một cái.Cô cầm cái bánh lên phủi bụi bên ngoài, cắn một miếng bánh hương vị tràn đầy khoang miệng, nhân thịt nêm nếm rất vừa, vỏ bánh thì mềm mềm ngon vô cùng cô chưa ăn cái bánh bao nào ngon như thế này. Cô không ngại bánh rơi xuống đất vì ngày xưa khi còn ở hiện đại vỏ cây cô cũng từng ăn rồi.
Đang ăn cô cảm nhận được một ánh mắt nhìn mình chăm chú làm cô không muốn để ý cũng không được.
Trước mặt cô là một bà lão, khuôn mặt bà hóp vào, làn da xù xì đen đậm, đôi mắt mở to, quần áo rách tơi tả, đã quá cũ để nhận ra màu vốn có của nó, từ trên người bà lão toát ra mùi vô cùng khó chịu.
Đôi mắt của bà cứ nhìn chằm chằm vào cái bánh bao trên tay của Hạ Vân Du.
' Tiểu cô nương cô có thể cho ta ăn một chút không, đã hai ngày rồi ta chưa ăn gì cả'Bà lão cất giọng nói, có lẽ lâu rồi chưa nói chuyện giọng bà khàn khàn, nếu không nghe kỹ có lẽ không thể hiểu được.
Thấy Hạ Vân Du không nói gì bà vô cùng lo lắng, đã lâu rồi bà chưa ăn gì, không ai cho lão ăn, khi nãy lão thấy có một phụ nhân cho tiểu cô nương bánh bà liền nghĩ mình đến xin cô ấy một ít, dù gì cô ấy cũng còn nhỏ nên chắc sẽ thương xót cho bà, nhưng bà mở miệng tiểu cô nương vẫn ngồi bất động nhìn bà.
' Ta .. Ta có thể cho tiểu cô nương 'miếng ngọc' này, trên người ta chỉ có một vật ấy thôi' Bà lão dúi vào tay Hạ Vân Du một 'miếng ngọc' . Miếng ngọc này là do bà nhặt được, dù nó rất xấu nhưng bà vẫn quyết định giữ lại, đây cũng là tài sản duy nhất của bà.
Hạ Vân Du nhìn 'miếng ngọc' đen thui của bà lão, thật không biết nên khóc hay nên cười. Thôi thì cho bà lão vậy dù gì cũng nhận 'ngọc' của người ta rồi còn gì.
Hạ Vân Du đưa cho bà lão cái bánh bao mình đã cắn hai miếng:
' Bà cứ ăn đi, ta đi đây'
Hạ Vân Du thuận tay bỏ 'miếng ngọc' vào trong ngực áo, bước đi. Đi được một đoạn cô bị cái gì đó trùm lại trước mắt tối đen, cô la lên nhưng bị ai đó bịt miệng lại, cô cố gắng giãy dụa nhưng cũng vô ích, rồi người nọ vác lên vai, đi một đoạn, sau đó cô bị quăng xuống đất, hắn mở cái trùm đầu cô ra, nhìn quanh khoảng hơn mười người đàn ông, cô nghĩ vậy.
' Nha đầu thối, ngươi dám cướp địa bàn của ta'Tên cầm đầu lạnh giọng nói, nhìn hắn toàn thân bẩn thỉu, mùi hôi tràn lan, khuôn mặt vặn vẹo, liên tục đạp vào người Hạ Vân Du.
' A a.. đau, các ngươi nói gì vậy ta không hiểu' Hạ Vân Du cố gắng né tránh các cú đá mà không được, hơn chục người quay quanh cô, đá cô học máu, cộng thêm vết thương cũ càng khiến cô càng không chịu nỗi, mồ hôi ra càng nhiều, cô muốn ngất đi.
Nghe vậy người cầm đầu ra lệnh cho bọn thuộc hạ dừng lại, sau đó hắn lại gần Hạ Vân Du đạp lên bàn tay của nàng mà nghiến:
' Hừ, ngươi đừng giả bộ ta thấy rõ ràng ngươi ở đầu đường xin ăn, có một phụ nhân cho ngươi bánh bao." Càng nói hắn càng tức giận, hắn ở đây xin ăn từ sáng đến giờ mà không ai cho, vậy mà nha đầu thối vừa tới đã được người khác cho rồi, hừ hừ lại đạp thêm cho nha đầu thối này một cái.
'Hừ, ta còn thấy ngươi ở đây nữa thì đừng trách ta'
Sau khi nói xong hắn dẫn đám ăn xin đi mà không ngó gì đến Hạ Vân Du.
' Tại sao? Tại sao?Ta, Hạ Vân Du tự biết mình không phải là người tốt, nhưng cũng chưa bao giờ hại ai, tại sao tất cả mọi người lại ức hiếp ta, không, ta nhất định không để bị ức hiếp nữa, ta phải mạnh mẽ lên để tự bảo vệ mình' Ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự quyết tâm, kiên cường không thể có ở một tiểu cô nương sáu tuổi. Vừa nói xong trước mắt chợt tối sầm, cô oanh liệt ngất đi.

Quyển 1 - Chương 4-1

Sáng hôm sau, Hạ Vân Du tỉnh dậy do cơn đói, cả ngày hôm qua nàng chỉ ăn được hai miếng bánh bao, sau đó bị bọn ăn mày đánh ngất xỉu.
Nhớ đến bọn ăn mày người của nàng còn đau, bọn hắn ra tay thật độc ác, tay của nàng bị hắn nghiền như muốn vỡ vụn, bây giờ vẫn còn xưng, cử động các ngón tay cũng không được, chắc chắn là nó đã bị gãy rồi haz, sau này khi có tiền nàng sẽ chữa thương, ở đây Tiên dược rất nhiều, chỉ cần có kim tệ thì cho dù có chết cũng sẽ cứu được. Không lo lắng nữa, Hạ Vân Du nhìn quanh đây xác định đây là một ngõ cụt, xung quanh không có ai.
Giờ ta phải làm sao đây, ở thế giới này ta còn chưa hiểu hết, ngay đến việc ăn cũng không thể tự lo thì làm sao tu luyện được, bây giờ ta không thể đi xin ăn, càng không thể xin việc ở đây được ta còn quá nhỏ sẽ không ai nhận, đúng là thật rối mà.
Ọt ọt ...Lại nữa rồi a,đúng rồi sao ta không nghĩ ra chứ, ta có thể vào rừng để tìm trái cây mà, nếu ta nhớ không lầm phía sau Phong thành có một khu rừng nhỏ, ở đấy chắc sẽ có trái cây.
Hạ Vân Du mang thân hình ốm yếu ra khỏi con hẻm, mỗi bước đi đau như muốn lấy mạng nàng, nhìn trên đường lớn tấp nập người qua lại. Lúc trước khi đi qua nơi này nàng là một linh hồnnên không cố kỵ mà dạo chơi, vì vậy cũng hiểu đôi chút về nơi này.
Ở đây chia làm ba khu, khu bên trái chính là nơi dành cho những người tu luyện, họ có thể đến đó mua vũ khí, phù,đan dược...Còn khu bên phải là nơi dành cho người phàm, khu trung tâm nơi nàng đang đứng là nơi sầm uất nhất có đầy đủ mọi thứ, nhưng nơi này chỉ dành cho những người có thế lực, vì đồ vật buôn bán ở đây không phải ai cũng có thể mua được.
Khi đang chăm chú quan sát xung quanh Hạ Vân Du cảm thấy có một đạo ánh mắt đang nhìn mình, sau khi quay lại phát hiện bọn ăn mày ngày hôm qua đang dùng ánh mắt bất thiện với mình. Nhớ lại những vết thương mà bọn họ gây ra tâm Hạ Vân Du lạnh dần, nhưng nàng biết bây giờ mình không thể đánh lại họ nên đành cố lê bước đi thật nhanh. Hạ Vân Du đi bộ qua ba con phố, cuối cùng cũng có thể ra phía sau Phong thành. Nàng tiến về phía khu rừng nhỏ, càng đi càng mệt mỏi, càng đói, đi nửa canh giờ rồi cũng không thấy một quả dại nào, nàng thật xui xẻo mà. Các vết thương không được bôi dược cộng thêm Hạ Vân Du đi bộ một quãng đường dài mà trở nên đau nhứt, toàn thân không còn chút sức lực.
Xung quanh chỉ toàn là cây, nàng quyết định ngồi xuống một bóng cổ thụ để nghỉ chân.
Thật là, sao ở đây không có quả dại nhỉ, ông trời sao lại đối với ta như vậy chứ, a đói chết đi được.
' Xoạt xoạt 'Có tiếng gì thế nhỉ? Hạ Vân Du nhìn quanh không có gì, chắc do mình đói quá nên nghe nhằm, bây giờ ngủ một chút để lấy sức, chút nữa lại tìm quả dại.
Hạ Vân Du cảm thấy trên mặt mình có cái gì nhớt nhớt, thật khó chịu, đưa tay lau đi nhưng càng lau càng nhiều, nâng mắt lên nhìn xem cái gì, vừa nhìn liền hoảng sợ.
Trước mặt là một con Mãng Xà, đang mở miệng thật to hướng về phía nàng, răng nanh sắc nhọn như hai ngọn giáo, vòm họng đen ngòm, nước miếng nhỏ dài trên thân nàng, hoảng sợ cực độ tay chân Hạ Vân cứng đờ, khi nó tiến gần Hạ Vân Du mới hoàn hồn, vội vàng lùi về phía sau, nhưng lại đụng vào gốc cây, toàn thân đau đớn. Nhìn thấy một cành cây cô vội vàng nhặt nó rồi quăng vào họng của con rắn, sau đó nhờ cái cây đứng dậy, chạy ra phía sau cổ thụ rồi cố gắng quên đau nhứt chạy dùng hết sức mạnh chạy thật nhanh, vừa chạy vừa kêu cứu.
Hạ Vân Du nghe con Mãng Xà gào một cái, chân lại nhũn ra, quay ra đằng sau nó đã đuổi kịp, vấp một cái té ngã, giờ nàng mới nhìn rõ nó không phải là một con Mảng Xà bình thường, nó có bốn chân, thân sau của nó như một con ngựa. thấy con Mãng Xà Ngựa đến gần Hạ Vân Du hét lên:
' Đừng đến đây' Hoảng sợ quá mức, tay vung loạn lên, nàng không biết làm vậy chỉ làm cho con rắn thêm nổi giận, một lần nữa há miệng nuốt Hạ Vân Du. Khi nhìn con Mãng Xà Ngựa đến gần ý nghĩ duy nhất nàng là: ' Xong rồi'.
' Vút'.

Quyển 1 - Chương 4-2

Hạ Vân Du tỉnh lại, đặt vào mắt nàng là trần nhà bằng gỗ, nàng đang nằm trên một chiếc giường, nàng cố gắng gượng dậy quan sát xung quanh, ở giữa phòng còn có thêm một cái bàn gỗ cũ, ngoài ra không còn gì nữa, đây là đâu? Không phải ta đã chết rồi sao? Nhìn đến bàn tay đã được băng bó cẩn thận, Hạ Vân Du nghi hoặc nhìn xung quanh.

'Con tỉnh dậy rồi sao?'
Chợt có một giọng nói vang lên làm Hạ Vân Du giật mình, theo bản năng lui về phía sau. Người vừa nói là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt chất phát, quần áo làm bằng vải thô, nhìn giống như là nông dân. Trên tay người đàn ông là một chén gì đó đen thui.

Dùng ánh mắt cảnh giác nhìn người đàn ông, ông ta là ai? Tại sao cô lại ở đây? Như hiểu được ánh mắt của Hạ Vân Du người đàn ông lại tiếp tục mở miệng:
' Đừng sợ, ta là Điền Mộc,khi nãy ta đang săn bắn thì nghe tiếng kêu cứu, sau khi lại gần thì thấy con ngất xỉu, sắp bị con Mã Xà ăn thịt nên ta giết nó cứu con về đây, con uống chén thuốc này đi, kẻo nguội đấy'. Người đàn ông đưa chén trong tay cho Hạ Vân Du.
Hạ Vân Du nhíu mày nhìn chén thuốc đen thui.
' Con uống đi, ta không hại con đâu, nếu muốn ta đã không cứu con rồi'
Hạ Vân Du tiếp chén thuốc nhỏ giọng cảm ơn. Hạ Vân Du không phải là người đa nghi nhưng thử hỏi ai có thể tin một người mình mới gặp chứ, nhất là ở thế giới vô tình này, nơi Hạ Vân Du trả qua nhiều đau đớn.
' Con chờ ta, ta đang nấu cháo một lát nữa là có thể ăn'
Vừa nghe thấy có cháo ăn, mắt Hạ Vân Du sáng lên, nàng rất đói rồi, gần hai ngày chưa có gì cho vào bụng.
' Có cần ta giúp gì không?' Hạ Vân Du mở miệng.
' Không cần đâu, con nghỉ ngơi đi' Nói rồi Điền Mộc lại bước ra ngoài. Lúc sau Điền Mộc vào trên tay cầm một tô cháu, mùi thơm của nó bay vào mũi làm bụng Hạ Vân Du lại biểu tình.
' Xem ra con đói rồi'.
Hạ Vân Du đỏ mặt nhận tô cháo, không quan tâm gì nữa, ăn thật nhanh:
' Từ từ thôi kẻo nóng!' Nha đầu tội nghiệp, không biết đã không được ăn bao nhiêu ngày rồi.
Sau khi giải tỏa cơn đói Hạ Vân Du cảm thấy mình như sống lại, Điền thúc:
'Sao con lại ở trong rừng? Phụ mẫu con đâu?'
' Con là Hạ Vân Du, phụ mẫu con mất rồi, con đang trên đường đến nhà người thân, họ lại không nhận con, sau đó con bị gia nhân lấy hết đồ đạc rồi bỏ con lại đây, con đói bụng mà trên người lại không có kim tệ nên mới định vào rừng tìm trái cây dại để ăn, nhưng không may gặp phải con Mã Xà ấy' Hạ Vân Du cố làm ra vẻ thương tâm. Thật raHạ Vân Du không muốn lừa Điền thúc nhưng nói thật nếu có người biết thì Điền thúc sẽ gặp phiền phức, nàng không muốn Điền thúc gặp nguy hiểm. ' Nếu đã như vậy, con ở lại với ta đi, dù sao cũng không có nơi nào để đi'
'Có thật không?' Hạ Vân Du vui vẻ hỏi, Hạ Vân Du đang tính không biết đi nơi nào nếu Điền thúc cho ở lại thì cô không cần lo lắng nữa.Mặc dù cô vẫn chưa biết nhiều về Điền thúc nhưng ở đây vẫn tốt hơn so với việc lưu lạc khắp nơi.
' Ừ, bây giờ con nằm nghỉ đi, ta chuẩn bị một ít nước cho con tắm.'' Vâng'Nghe đến nước tắm Hạ Vân Du mới để ý trên người, y phục thì rách, lấm bùn đất, còn có một ít máu, trên người còn bốc mùi chua, hai ngày này Hạ Vân Du chỉ lo tìm thức làm gì có thời gian đi tắm chứ.
' Nước tắm ta chuẩn bị xong rồi, con tắm đi, quần áo mới ta để trên bàn đó' Nói rồi Điền thúc bước ra ngoài đóng cửa lại.
Hạ Vân Du bắt đầu cởi y phục, chợt một vật gì đó rơi ra, là ' hắc ngọc' của bà lão, cô chỉ thuận tiện bỏ vào người không ngờ đến giờ nó vẫn còn, nhìn kỹ miếng ngọc này thật không có gì đặc biệt, toàn miếng ngọc là màu đen trên đó khắc một hoa văn kì quái, thôi bỏ đi nó cũng đâu có giá trị gì, nói rồi Hạ Vân Du đặt 'hắc ngọc' trên bàn định một chút nữa sẽ đem ra ngoài bỏ nó.
Hạ Vân Du đưa tay để y phục cũ trên bàn gỗ, không để ý lúc để y phục trên bàn 'hắc ngọc' lóe sáng hút toàn bộ máu trên y phục của Hạ Vân Du rồi sao đó phát ra ánh sáng đỏ rực rồi tắt,hoa văn trên ' hắc ngọc' xoay tròn rồi biến mất, ' hắc ngọc' biến thành một miếng ngọc đỏ rực xinh đẹp vô cùng.

Hạ Vân Du ngâm mình vào làn nước ấm, cọ rửa khắp cơ thể,trên cơ thể có rất nhiều vết thương lớn nhỏ là do bọn người kia gây ra, a đã lâu rồi chưa có cảm giác thư giãn như thế này. Bây giờ Hạ Vân Du đãcó nơi ở chuyện còn lại là tìm cách tu luyện, nhưng làm sao mới có thể tu luyện là một vấn đề quan trọng.
Hạ Vân Du nhớ lại trong tiểu thuyết nữ chủ của là sát thủ, sau một lần làm nhiệm vụ ngoài ý muốn xuyên vào thân thể Liễu Như Ca đại tiểu thư Liễu gia được mọi người yêu thương, trên người lại là băng biến dị linh căn ngàn năm có một, nhờ bàn tay vàng của tác giả mà nữ chủ có được không gian linh khí dày đặc cộng thêm nhiều bảo vật nên tốc độ tu luyện người bình thường không thể so sánh.

Trước khi tu luyện cần phải kiểm tra linh căn, theo miêu tả trong tiểu thuyết nếu muốn kiểm tra linh căn thì cần phải có một quả cầu sau đó đặt tay lên quả cầu tập trung tinh thần sẽ biết được linh căn của bản thân.
Bây giờ lấy đâu ra quả cầu đây? Không thể hỏi Điền thúc được, không để Điền thúc biết ta tu luyện. Đúng là khó khăn thật mà, sự khác biệt nữ chủ cùng nữ phụ thật lớn.
Thu hồi suy nghĩ, nước cũng đã lạnh Hạ Vân Du với tay lấy y phục thay ra. Y phục hơi rộng càng làm tăng thêm sự nhỏ bé của Hạ Vân Du.
Bước lại cái bàn nơi đặt một cái gương nhỏ, lúc nãy cô không thấy, có lẽ Điền thúc đã đem vào. Trong gương là một tiểu cô nương đáng yêu, khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn, mắt phượng sâu thẳm, đôi môi đỏ mộng hơi mím, làn da mịn màng, nhưng do đang bệnh nên có hơi trắng bệch, mái tóc đen tuyền hơi rối thả sau lưng, có thể thấy được nét đẹp mị hoặc sau này. ' Chậc chậc, đúng là họa thủy mà'Đẹp quá cũng không phải là điều tốt.
Hạ Vân Du muốn đem y phục bẩn ra ngoài, thì tay chạm tới miếng ngọc.
' Tại sao lại như vậy, không phải miếng ngọc này màu đen sao? Sao lại biến thành màu đỏ rồi, hoa văn trên đây cũng biến mất' Trong đầu Hạ Vân Du có gì đó, giống như có một sợi dây vô hình nối liền nàng cùng miếng ngọc. Không lẽ đây là không gian trong truyền thuyết sao? Hạ Vân Du hưng phấn nghĩ. Làm sao có thể vào đây, ý niệm vừa động Hạ Vân Du bị đưa đến một nơi khác, ở đây rất rộng khoảng năm mẫu, không nhìn thấy mặt trời ở đây là không gian xanh thẳm, xung quanh có làn khí rất dày đặc làm cô cảm thấy thật thoải mái, ở giữa có một hồ nước rộng khoảng mười thước, phía bên phải là một ngôi nhà gỗ. Nàng bước đến ngôi nhà gỗ, đưa tay mở cánh cửa, vào trong ở đây như là một không gian khác, gian nhà bày trí thật đơn giản, có khoảng năm căn phòng, bao quanh một chiếc bàn nơi đặt một vài quyển sách cùng với một quả cầu thủy tinh.
' Có ai không'Không có tiếng đáp trả, sau khi hỏi thêm hai lần nữa nàng mới chắc chắn là không có ai, bước đến gần quả cầu, đây có phải là quả cầu để kiểm tra linh căn không.
Hạ Vân Du đặt tay không bị thương lên quả cầu tập trung tinh thần, cảm thấy có gì đó đang hút chân khí trong cơ thể không ngừng, Hạ Vân Du muốn rút tay lại không được, một khắc sau rốt cuộc cũng xong, nhìn xuống quả cầu, từ màu trắng biến thành hai màu đối lập, màu tím cùng màu trắng.
' Song hệ dị năng? Lôi cùng phong dị năng.'Hạ Vân Du thật xui xẻo, song hệ ở thế giới này được xem là phế linh căn bởi vì rất khó tu luyện, nếu không cẩn thận có thể vì gặp bình cảnh cùng lúc chống cự không được mà nhập ma. Nhưng có một điều Hạ Vân Du không biết nếu tiến vào Trúc Cơ thì song hệ sẽ phát huy hết sức mạnh, có thể hơn cả dị năng biến dị.
' Làm sao đây, không lẽ mình cứ như vậy không thể tu luyện, trở thành người ai cũng có thể bắt nạt' Hạ Vân Du thật muốn khóc rồi,đến đây đã gần hai năm, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế này.
' Không được nhất định không thể đầu hàng như thế, mình nhất định làm được, chỉ là tu luyện khó hơn người khác một chút thôi mà, ông trời muốn làm khó ta ư, hừ không dễ đâu, ta sẽ mạnh mẽ, ta sẽ nghịch thiên' Chiến ý mạnh mẽ ,quanh người Hạ Vân Du toát ra một loại ánh sáng đỏ rực, Hạ Vân Du đã vượt qua bình cảnh đầu tiên trước khi tu luyện.
' Cốc cốc, Vân Du con tắm xong chưa'
' Vâng con ra ngay đây' Hạ Vân Du vội lách mình ra khỏi không gian.
Đem miếng ngọc để vào trong người, Hạ Vân Du mở cửa đem quần áo bẩn ra ngoài.
Bên ngoài thật trong lành, bên phải nhà gỗ là một vườn rau nhỏ, bên cạnh là một giếng nước, xung quanh không có nhà cửa, chỉ toàn là cây.
' Ở đây là rừng cây, ta sống một mình ở đây gần mười năm rồi' Điền Mộc thật không ngờ tiểu cô nương dơ bẩn ngày hôm qua lại xinh đẹp như vậy, xem như con bé gặp may mắn,ngày hôm qua gặp mình nếu không bị người khác phát hiện tiểu cô nương xinh xắn như thế sẽ không bỏ qua đâu.

'Vâng, con có thể giúp gì không?'
' Con còn yếu lắm, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi'
' Con có thểgiúp được mà' Dược ở đây thật tốt, nàng chỉ uống một bát thuốc thôi mà cơ thể đã đỡ hơn rất nhiều, cánh tay cũng có thể cử động nhẹ.

' Được rồi, con giúp ta nhặt chỗ rau này đi, một chút nữa ta sẽ xào rồi ăn cơm'
Sau bữa cơm Hạ Vân Du vào phòng lắc mình vào không gian, bắt đầu thời kỳ tu luyện gian khổ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau