XUYÊN THƯ CHI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên thư chi tu tiên - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 10: Linh lực

' Ưm...' Nâng mi mắt nặng trĩu lên, Hạ Vân Du liền giật mình.

Khuôn mặt oán phụ của tiểu Bạch gần trong gang tất, hắn đang mở to mắt trừng nàng.

' Cuối cùng cũng tỉnh?' Chậm rãi thu hồi ánh mắt, tiểu Bạch lạnh nhạt lên tiếng.

' Ừ, ta làm sao vậy? ' Giọng nói khàn khàn.

' Người ngất xỉu a, thật không thấy ai như người, tẩy tuỷ thôi mà cũng ngất' Giọng nói kinh thường rõ rệt, hừ còn hại hắn lo lắng cho nàng.

Không quan tâm đến vẻ khinh thường của tiểu Bạch, Hạ Vân Du liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục nói:

' Ta ngủ bao lâu rồi?'

' Gần năm ngày rồi ' Tiểu Bạch không chút để ý nói.

' Ừ ' Hạ Vân Du bước xuống giường, thân hình lung lây sắp ngã.

Tiểu Bạch thấy vậy, tiến lên đỡ Hạ Vân Du, nhỏ giọng nói:

' Thân thể người vừa loại bỏ độc tố, còn rất yếu, nghỉ ngơi thêm một chút đi ' Tiểu Bạch đau lòng nhìn Hạ Vân Du, ngày đó nhìn nàng dày vò bởi dược tính hắn chỉ muốn tiến đến mà ôm nàng, cảm giác bất lực khi nhìn người mình quan tâm bị dày vò thật khó chịu.

Kỳ thật lúc trước hắn cũng không biết nàng bị trúng độc, đến mấy ngày gần đây hắn mới mờ hồ phát hiện một cỗ năng lượng kì lạ phát ra từ trong xương nàng, không ngừng cắn nuốt linh khí, mà hắn thì không làm gì được.

May mắn khi nàng có được Tẩy Tuỷ Đan nếu không sau này nàng thật không tu luyện được.

Hạ Vân Du đang định mở miệng liền bị tiểu Bạch cướp lời:

' Nghỉ ngơi cho tốt'Đỡ Hạ Vân Du lên giường, không quên trừngmắt cảnh cáo nàng một cái rồi quay lưng đi mất. Nhìn bóng lưng cứng ngắt của tiểu Bạch, Hạ Vân Du mỉm cười từ từ thiếp đi.

Tỉnh lại lần nữa cũng đã là ba ngày sau, cơ thể giống như được hồi sinh tràn đầy sức sống.

Liếc mắt nhìn Hạ Vân Du, sau đó tiểu Bạch nhàn nhạt lên tiếng:

' Bây giờ người hãy tận dụng thời gian để tu luyện đi'

' Ừ ' Giọng nói không kiềm được vui sướng.

Hạ Vân Du điều chỉnh tư thế thích hợp, ngẩng đầu hít sâu một hơi trong mắt loé lên tia sáng. Nàng, nhất định sẽ làm được.

Nhắm đôi mắt lại, bóng tối dần bao phủ, cảm nhận sự dao động nhẹ nhàng của không khí. Trong không gian tối om bắt đầu xuất hiện những điểm sáng mờ ảo chậm rãi chuyển động.

Xuất ra một tia tinh thần lực, cẩn thận bao quanh một ít điểm sáng rồi nhẹ nhàng dẫn chúng vào cơ thể. ' Roẹt..' Hạ Vân Du ngây người nhìn các điểm sáng biến mất.

Nàng, thất bại nữa rồi!

' Dục tốc bất đạt, kiên nhẫn một chút ' Nói xong còn kết hợp vỗ vai Hạ Vân Du mấy cái.

Gạt tay tiểu Bạch, Hạ Vân Du bực bội, đừng tưởng nàng không biết gì nha, rõ ràng trong giọng nói của hắn còn một chút vui sướng.

Quyết định không để ý tiểu Bạch nữa, Hạ Vân Du thả lỏng cơ thể, dùng tinh thần lực lần nữa bao quanh các điểm sáng, di chuyển nhẹ nhàng tạo thành một dòng nhỏ như cọng tóc dần dần đưa vào cơ thể.

' Roẹt...' Âm thanh quen thuộc lại vang lên.

Khi cơ thể dần kiệt sức, góp cuộc một dòng linh khí mỏng manh cũng có thể đi vào cơ thể nàng, cẩn thận đưa tia linh khí theo các đường kinh mạnh vừa mới được khai thông, mỗi nơi nó đi qua đều mang lại cảm giác thoải mái, xoa dịu chút mệt nhọc.

Tiếp tục làm một vòng Đại Chu Thiên sau đó dẫn tia linh khí đến đan điền, rồi chúng tụ lại như hạt cát nhỏ.

Thấy cũng đến lúc, Hạ Vân Du nói với tiểu Bạch sau đó lắc mình ra ngoài.

Ngày hôm sau, Hạ Vân Du đến đúng chỗ hẹn gặp Phạm lão, trong lòng có chút mong chờ về buổi luyện tập ngày hôm nay.

Chờ cả buổi sáng Phạm lão cũng chưa tới, Hạ Vân Du vẫn rất bình tĩnh, dùng cành cây ôn luyện các chiêu thức kiếm đơn giản. Sau gần hai canh giờ nữa, góp cuộc cũng thấy Phạm lão chật vật đi tới, trên tay còn mang rất nhiều đồ.

' Nha đầu, cho con này' Nói rồi, Phạm lão nhét hết đống đồ trong tay đưa cho Hạ Vân Du.

Sau khi nhìn kỹ mấy thứ đồ trong đó, trán Hạ Vân Du xuất hiện vài vạch đen.

Quyển 1 - Chương 11: Bùn

' Người bắt con đợi cả buổi sáng chỉ vì những thứ này? ' Áp chế cơn giận đang muốn bùng nổ, Hạ Vân Du khó khăn mở miệng.

Nàng nghĩ các cao nhân muốn nhận đồ đệ điều đầu tiên là người đó phải có tính kiên nhẫn vì vậy khi nãy nàng cũng ôm ảo tưởng mà chờ đợi.

Nhưng bây giờ nàng mới biết hoá ra nàng suy nghĩ quá nhiều, nhìn người đang vui vẻ trước mặt nàng chỉ muốn tiến lên bóp chết lão thôi.

' Thích không? Ta đặc biệt chọn cho con đó.'Phạm lão dùng cả một buổi sáng, rốt cuộc cũng chọn được vài món, nghe nói tiểu hài tử đều thích chúng.

Sau đó Phạm lão còn thích thú lấy từ trong đống đồ một cái trống lắc tay, lắc lắc trước mặt Hạ Vân Du.

Kiềm chế, kiềm chế........a ..kiềm chế, người chỉ muốn tặng lễ vật cho nàng thôi, là lễ vật là lễ vật đó.

Khoé miệng Hạ Vân Du co rút một hồi, nghiến răng khạc ra một câu:

' Con rất thích'Nói xong nhịn không được liền quay đi chỗ khác, nàng sợ chính nàng sẽ điên lên.

Đôi mắt hồ ly của Phạm lão loé lên tia sáng, lão phát hiện nha đầu ngày càng thú vị a. ' Ha ha, vậy sau này ta sẽ tặng con nhiều hơn '

' ....'

Thấy Hạ Vân Du không trả lời, Phạm lão càng vui vẻ, lại tiếp tục trêu nàng, rốt cuộc cũng chịu không nổi nữa, Hạ Vân Du nhắc mục đích của việc đến đây:

' Hôm nay không phải người bảo con đến đây để luyện tập sao? '

' A, đúng rồi, xem ta này,xém chút là quên mất'Thành công thấy Hạ Vân Du cứng đờ, Phạm lão vui vẻ kéo Hạ Vân Du biến mất. Chưa kịp định thần người đã bị đưa đến nơi khác, Hạ Vân Du ngây người nhìn khung cảnh trước mặt.

Không thể tin được nhìn xung quanh, một vùng bạt ngàn đầy...bùn, không nhìn thấy điểm cuối.

Cảm giác đang có gì đó ở dưới chân, Hạ Vân Du tỉnh lại nhìn xuống lớp bùn đen ngòm như quỷ đói, không ngừng nuốt chửng đôi chân của nàng.

Hạ Vân Du khó khăn nhấc từng bước muốn thoát khỏi lớp bùn, đôi mắt bình tĩnh nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của Phạm lão.

' Nha đầu, chạy đi, nếu con đứng lại thì lớp bùn sẽ nuốt chửng con đấy, đến lúc đó ta cũng không cứu được con đâu' Phạm lão không tim không phổi nói.

Nghe thấy tiếng Phạm lão, Hạ Vân Du dùng hết sức chạy về phía trước, trong lòng không nhịn được hỏi thăm mười tám đời tổ tông của Phạm lão.

Mỗi bước chân đều nặng như đeo chì, mới chạy được một khắc, thì chân nàng đã nhấc lên không nổi, mồ hôi ướt đẫm cả người, khuôn mặt đỏ bừng.

Góp cuộc cũng chịu không được, Hạ Vân Du té nhào về phía trước, cả người bị lớp bùn nuốt chửng.

Quyển 1 - Chương 12-1: Đóm sáng (1)

' A,.. khụ ... ' Hạ Vân Du bật dậy, vuốt hết nước trên khuôn mặt, oán hận nhìn người trước mặt.

' Một khắc?' Liếc mắt một lượt nhìn Hạ Vân Du, vẻ mặt xem thường không che dấu.

' Người.... ' Hạ Vân Du gào thét trong lòng : ánh mắt đó là sao chứ? Sỉ nhục đây tuyệt đối là sỉ nhục.

Có biết nó khó đi như thế nào không hả? Cứ đi thêm một bước thì sức nặng lại gấp đôi. Nàng có thể chạy một khắc là đã tốt lắm rồi.

' Hửm? Không đúng sao?' Phạm lão nhướng mày nhìn Hạ Vân Du.

' ... ...Con xin lỗi ' Thở dài, Hạ Vân Du cúi đầu, hạ giọng nói xin lỗi Phạm lão.

Suy cho cùng thì cũng do nàng quá yếu thôi, không trách ai được.

Thấy Hạ Vân Du như vậy, góp cuộc Phạm lão cũng nở nụ cười hài lòng, nhìn người đang cúi đầu giọng nói lại nghiêm khắc hơn:
' Sau này, mỗi ngày ta lại đưa con đến đây, khi nào con đi như trên mặt đất thì thôi '

' Vâng, con sẽ làm được '

' Tốt, cầm lấy, đi lại con suối đằng kia ,thay quần áo bẩn ra rồi đi theo ta ' Phạm lão ghét bỏ nhìn Hạ Vân Du, xoay người bỏ đi.

Nhìn bộ dáng chật vật của mình, Hạ Vân Du lại thở dài.

--- ------ ------ ----Khu rừng âm u thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm, tiếng khằn khặc quỷ dị, xa xa lại truyền đến âm thanh ' ầm ầm ' mạnh mẽ càng làm tăng thêm cảm giác ghê rợn.

Hạ Vân Du trong lòng gào thét hận không thể mọc cánh bay khỏi nơi quỷ quái này. Đi song song với Phạm lão gấp gáp hỏi: 'Chừng nào mới ra khỏi đây?'

Phạm lão tức giận liếc Hạ Vân Du quát : ' Sắp tới rồi! ' bước chân nhanh hơn.

' Câu này người đã nói hai lần rồi! ' Hạ Vân Du tức muốn phun máu. Đi hai canh giờ, nàng sắp không chịu nổi kiểu tra tấn thần kinh này rồi.

' Không phải.... lạc đường chứ? ' Hạ Vân Du dừng lại cứng ngắt hỏi.

Mặt Phạm lão từ từ đỏ lên, hắng giọng một tiếng: ' À, ùm..Thật ra gần ba trăm năm rồi ta chưa đến đây...'

Ông trời! Giết nàng đi!.

Quyển 1 - Chương 12-2: Đóm sáng (2)

Phạm lão cùng Hạ Vân Du đi thêm một lúc góp cuộc cũng thấy chút ánh sáng, hai người vui mừng chạy nhanh về phía đó.

Hạ Vân Du ngây ngốc nhìn hình ảnh trước mắt, một quả cầu màu tím treo lơ lửng trên bầu trời phát ra ánh sáng nhè nhẹ, dãy núi hình cánh cung xanh tím uốn lượn tạo thành một vòng tròn khép kín, tiên khí lượn lờ xung quanh.

Chính giữa là một hồ nước rộng lớn chiếm trọn không gian, nhìn kỹ Hạ Vân Du càng kinh ngạc nước trong hồ cũng có màu tím. Từng hoa văn kì lạ xuất hiện trên mặt hồ sau đó chậm rãi xoay tròn rồi biến mất, chúng cứ lập đi lặp lại, mỗi lần là một hoa văn khác nhau.

Giữ hồ mọc một cây cổ thụ to lớn, rễ cây nổi lên mặt nước tạo thành một cái bàn nho nhỏ.

' Đi thôi ' Lay nhẹ Hạ Vân Du sau đó Phạm lão bước xuống hồ nước.

' A ..Này, người làm gì thế? Sẽ chìm... '

Nuốt lời định nói vào trong, ngưng mắt nhìn Phạm lão thoải mái đi trên mặt nước, mỗi nơi đi qua sẽ mọc một bông hoa rồi nổ tung, hương hoa thoang thoảng lượn lờ nơi chóp mũi.

Thấy Phạm lão không kiên nhẫn ngoắc tay, Hạ Vân Du cẩn thận xuống nước, nhìn mỗi bước chân của mình đều nở hoa, tâm trạng nàng cũng vui vẻ.

* * * *

Nhận lấy kiếm, Hạ Vân Du nghi hoặc.

Phạm lão mỉm cười thần bí: ' Cẩn thận ' sau đó biến mất. Hồ nước chấn động một cái, hoa văn trong hồ tụ lại một chỗ xoáy mạnh tạo thành hố đen sâu thẳm, bất ngờ hút Hạ Vân Du vào trong.

' A..a...a ..bịch.. á '

Hạ Vân Du chật vật đứng dậy, xoa xoa cái mông đau nhức, lo lắng nhìn không gian tối thui, liền tìm vật thắp sáng trên người, đôi mắt cảnh giác xem xét xung quanh. Sờ tới sờ lui nửa ngày cũng không thấy, sắc mặt Hạ Vân Du càng đen, chắc lúc nãy rơi ra rồi.

Chán nản, Hạ Vân Du dò từng bước đi về trước, tiếng chân soạt soạt của nàng vang vọng khắp nơi, phá vỡ không gian yên tĩnh.

Xa xa truyền đến tiếng ' éc éc ' ghê gợn, Hạ Vân Du xúc động nắm chặt kiếm, lùi về phía sau nhưng không kịp, một đóm sáng màu trắng lao nhanh về phía nàng, cắt lên vai nàng một cái, mùi máu tươi lan ra không khí.
' Éc .. éc..' Đóm sáng hưng phấn kêu lên, sau đó một quầng sáng nho nhỏ đủ màuxuất hiện.

' A ' Nhìn chúng vết thương trên vai lại nhói lên, sợ hãi lùi về phía sau.

' Soạt.. soạt.. roẹt ..roẹt ..a ' Hàng loạt tiếng động vang lên, chân liền bị giữ chặt, nhìn quầng sáng sắp đến gần Hạ Vân Du dùng kiếm gấp gáp cắt đi vật đang giữ chân nàng, nhưng càng dùng sức thì thứ đó càng quấn chặt.

' Rè..rè..éc éc éc ' Quầng sáng hưng phấn bao quanh Hạ Vân Du, cắt khắp người nàng, mùi máu tươi càng đậm, buông tha việc cắt vật kia, vung kiếm chém đóm sáng, nàng phát hiện những đóm sáng mặc dù nhiều nhưng chúng như con thiêu thân chỉ biết lao đến nàng mà không biết né tránh.

Biết được điều này Hạ Vân Du bình tĩnh một chút, chẳng được bao lâu Hạ Vân Du lại điên lên, phía trước một quầng sáng đang bay tới đây.

' Chết tiệt ....' Cắn răng chém những con bay tới, sau lưng truyền đến cảm giác ướt át đau nhức kích thích làm Hạ Vân Duđiên cuồng hơn.

Tay Hạ Vân Du run lên, liền bị cắt một cái. Vật quấn chân nàng dường như đang hút máu của nàng, dần dần nó cũng nới lỏng, nhưng không thể rút chân ra.

Nữa canh giờ trôi qua, vì mất máu quá nhiều làm đầu Hạ Vân Du choáng váng, góp cuộc cũng không chịu nỗi mà ngất đi.

' Éc' Thấy Hạ Vân Du ngất đi, quầng sáng dừng công kích, lui về phía sau.

Một bóng trắng xuất hiện, đút Hạ Vân Du một viên đan dược, sau đó ôm nàng rời đi.

Quyển 1 - Chương 13: Song tu

' A.. a.. ' Từng trận đau đớn truyền đến làm Hạ Vân Du bừng tỉnh, thấy mình nằm trong hồ nước màu tím định đứng dậy nhưng tay chân bị dòng nước trói chặt không thể nhúc nhích.

Nhìn hoa văn kì quái không ngừng xoáy vào vết thương, đau đến tận xương tuỷ, Hạ Vân Du cắn chặt răng, mặt đã trắng bệch, mồ hôi không ngừng chảy xuống.

Không biết trải qua bao lâu đến khi Hạ Vân Du mơ màng sắp ngất đi thì các vết thương dần dần khép lại, cơ thể thoải mái, khu vực nước xung quanh nàng bắt đầu nhạt dần rồi chuyển sang màu xanh trong vắt.

' Á ' Hạ Vân Du bất ngờ bị nâng lên khỏi mặt nước, chỗ nước khi nãy đã trở về như lúc đầu, nàng không khỏi cảm thán, đúng là tu chân giới dược trị thương cũng khác thường.

Quay mặt lại liền bị một 'vật thể' mềm mại đập vào mặt cùng giọng nói đáng đánh đòn của Phạm lão: ' Y phục của ăn mày còn nhiều vải hơn con! '

' ... ' Hạ Vân Du nhìn lại bản thân, y phục bảo thủ của nàng biến thành áo tắm, trên đó còn loang lỗ vết máu.

Cầm y phục, Hạ Vân Du mặt không đổi sắc tìm chỗ thay đồ, ở hiện đại cái này được coi là quê mùa đấy. ( Ý Du nhi là y phục nàng còn tốt)

* * * * * *

Phạm lão không biết lấy đâu ra một bộ trà ngồi thưởng, bộ dáng ta là cao nhân, Hạ Vân Du đen mặt im lặng ngồi đối diện.

Một lúc lâu cũng không nghe Phạm lão nói chuyện, Hạ Vân Du gọi một tiếng:

' Phạm lão '

' Ùm ' Đáp một tiếng sau đó Phạm lão tiếp tục thưởng trà.

' Con về nhé ' Hạ Vân Du nhìn sắc trời không còn sớm có chút nóng lòng, Điền thúc trở về không gặp nàng thì sẽ lo lắng a.

' Chờ chút, ta có chuyện muốn nói ' Phạm lão tức giận, hừ nha đầu không biết tốt xấu, một tiên nhân khí chất cao quý, tuấn tú bất phàm đang ngồi trước mặt mà nha đầu cũng không liếc mắt một cái, hại lão mỏi muốn chết mà không thể nhúc nhích.

' ... ' Nhìn người tức giận trước mặt có chút không hiểu, nàng không làm gì nha.

Liếc mắt nhìn khuôn mặt mơ màng của Hạ Vân Du, Phạm lão nén giận:

' Hấp thu được linh khí rồi?' Không phải là hỏi mà là khẳng định.
' Vâng, được một chút '

' Con quyết định trở thành tu sĩ hay kiếm sĩ chưa?' Phạm lão nghiêm túc nhìn Hạ Vân Du.

Mặc dù đã biết được ý định của Hạ Vân Du song Phạm lão vẫn muốn hỏi lại một lần nữa.

Tu chân là một thế giới tàn khốc, đã chọn thì chết cũng phải đi đến cùng. Thực tế là vậy, nó đập tan mọi ảo tưởng, chỉ những người đủ bản lĩnh mới có thể vượt qua và được rèn dũa trở thành người mạnh mẽ.

Tu luyện không phải chỉ cần hấp thu linh khí hay luyện vài thức kiếm là được mà đó là quá trình dày vò lột xác đầy đau đớn thống khổ, làm cho con người thay đổi từ tận xương tuỷ.

Một chức nghiệp là một gông xiềng lạnh lẽo, cứng ngắc nếu thêm một cái liệu cái cổ nhỏ bé có chịu nổi không?

Lo lắng nhìn Hạ Vân Du, nhưng không thể khuyên giải vì quyền lựa chọn luôn nằm trong tay mỗi người.

' Song tu ' Nàng vẫn tự biết mình, trong giới tu chân này nàng bị xem là phế vật, chỉ cần một ngón tay của họ thôi thì nàng đã không toàn thây.

Cường giả vi tôn, thế giới đạp lên nhau mà sống, nơi không có người mạnh nhất chỉ có người mạnh hơn, không có chỗ cho kẻ yếu tồn tại.

Vả lại số phận nữ phụ ràng buộc, cho dù nàng sớm đã chết, nhưng có ai đảm bảo sau này không gặp nữ chủ, không đắc tội với họ?
Thế giới rộng lớn, nhưng nữ chủ cùng nữ phụ thì gần trong gang tất, đã gọi là nữ phụ thì đã định là đá kê chân cho nữ chủ, bây giờ ta không cố gắng cường đại thì sau này có thể ta không biết mình vì sao chết.

' Xin người giúp con' Nàng tin tưởng Phạm lão có thể hướng dẫn nàng.

Trầm ngâm một lúc, Phạm lão gật đầu mỉm cười:

' Được, ta hi vọng con sẽ đi đến cùng'. Nha đầu này đã không sợ khó khăn, gian khổ thì lão có lý do gì để từ chối đây?

' Đây là Phong cùng Lôi, pháp thuật cơ bản, con đem về xem đi.'

Lấy từ túi trữ vật hai quyển sách đưa cho Hạ Vân Du, nhìn thấy Hạ Vân Du vui vẻ nhận, Phạm lão âm thầm gật đầu: Thái độ tốt lắm, chẳng bù như một số tu sĩ nông cạn không coi trọng những pháp thuật đại trà này. Ải thứ nhất, thông qua!

Nha đầu tuy còn nhỏ nhưng làm việc cẩn trọng, suy nghĩ thấu đáo nhưng cũng không thể khẳng định là người thích hợp tu tiên.

Trong tu chân giới vạn vật biến đổi không ngừng, sự việc xảy ra trước mắt chưa chắc là đúng, chỉ khi tâm tự ngộ mới có thể phát huy hết sức mạnh.

Chờ xem giác ngộ của nha đầu ra sao.

Hạ Vân Du cao hứng nhìn hai quyển sách: đối với người sống qua một kiếp người thì làm sao không hiểu, có cơ bản thì mới có cao cấp, cái gọi cơ bản là cái ngắn gọn, cô động tổng hợp là nền tảng của mọi thứ, vậy nàng dùng lý do gì để khinh thường đây?

' Con về đi, mai lại đến đây'.

Hạ Vân Du vừa đi vừa suy nghĩ, vậy là nàng đã bắt đầu bước chân vào con đường tu luyện, con đường tu chân khó khăn đang đợi nàng bước tới.

Nàng tin tưởng chỉ cần kiên trì thì nàng sẽ thành công, nhưng cũng không cần gấp gáp, trong tu chân mọi chuyện đều tùy duyên, không thể cưỡng cầu, nhưng một số chuyện cũng cần phải kiên quyết, chỉ cần không tổn hại đến người khác.

Hạ Vân Du nàng vốn không phải là người tốt, nhưng là người có quy tắc, chỉ cần không phạm nàng, nàng tuyệt không hại người, nhưng nếu người khác chạm tới nàng, nàng sẽ không bỏ qua.

Nàng sẽ cố gắng tránh nữ chủ, không phải vì sợ, nàng đã trải qua cái đáng sợ nhất rồi, chỉ vì nàng đã sống lại trên thân thể của người khác, không thể phụ tấm lòng nàng ấy, vả lại nữ chủ có quyền gì quyết định sinh mạng của Hạ Vân Du nàng chứ? Chỉ vì nàng ta có chỗ dựa vững chắc thôi sao?

Trong nguyên tác Hạ Vân Du chỉ vì giành lấy vòng tay ngọc trong buổi đấu giá khu vực tán tu và nói một ít lời không hay với nàng ta thôi, vậy mà nữ chủ lại sai người tung tin đồn Hạ gia có bản đồ tài nguyên hại chết cả một gia tộc, nàng ta thật không có tâm. Sai, đã là một sát thủ số một thế giới thì làm sao có tâm đây? Cũng có thể cái tâm ấy chỉ giành cho người thân của nàng thôi, thật buồn cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau