XUYÊN THƯ CHI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên thư chi tu tiên - Chương 21 - Chương 25

Quyển 2 - Chương 2: Sợ hãi

Hạ Vân Du cảm thấy trời đất đảo lộn, cơ thể nàng nhẹ hẫng, tiếng gió rít rào bên tai, tay chân không tự chủ giang rộng, đôi mắt sợ hãi mở to.

Quá khứ tràn về, tim như ngừng đập, đôi môi nhấp nháy muốn kêu lên nhưng hoàn toàn không thể phát ra một âm thanh nào, mắt thấy nàng cách Phạm lão mỗi lúc một xa,bóng dáng người kia lại ra, đôi mắt hoảng loạn từ từ khép lại, nỗi sợ hãi lại một lần nữa chiếm lấy tâm trí nàng. Bên tai lại nghe thấy một âm thanh quen thuộc:

' Con không nghĩ là mình cần phải đối mặt với nó sao?'

Câu nói Phạm lão làm Hạ Vân Du bừng tỉnh, ngay cả chính bản thân mình nàng còn không thể vượt qua thì làm sao dám đối mặt với hiện thực tàn khốc này đây?

Hạ Vân Du nhớ rất rõ vào ngày ấy, người bạn quan tâm nàng nhất, người mà nàng tin tưởng nhất vì ghen tị với nàng khi nàng sắp được người giàu có nhận nuôi nhẫn tâm đẩy nàng từ tầng hai xuống đất.

Tuyệt vọng, bi thương, sợ hãi, xâm chiếm nàng từng chút từng chút một, nhìn khuôn mặt tươi cười kia lòng nàng cũng lạnh lẽo, tuy lần đó nàng may mắn không chết nhưng từ đó nàng có chứng sợ độ cao, luôn bị ám ảnh sợ hãi.

Đã đến lúc buông tha quá khứ,không thể cứ mang theo nó để giày vò bản thân, nàng thấy mình được giải thoát, tinh thần cũng thấy nhẹ nhõm, góc tối trong tâm hồn của nàng được soi sáng, bừng lên ngọn lửa nhiệt tình, nàng cảm thấy rơi xuống độ cao này cũng không đáng sợ như trước nữa mà còn có một chút hưng phấn.

Nhớ tới tình trạng của bản thân, nàng đang rơi xuống với tốc độ rất nhanh, nếu chạm đất không cần suy nghĩ nàng sẽ tan xương nát thịt, đầu óc rối tung Hạ Vân Du đưa tay lên đọc pháp quyết, lợi dụng sức gió mà giảm tốc độ, tạo một vòng gió xoáy nhỏ đưa nàng lên, nhưng vì không không có kinh nghiệm nên chỉ có thể chống cự chốc lát, nàng cắn răng kêu lên:

' Phạm lão, cứu con'Vừa dứt lời một bóng trắng kéo nàng bay lên theo chiều ngược lại.

Vừa chạm đất Hạ Vân Du nôn không ngừng.

' Người.. người..' Hạ Vân Du run rẩy chỉ tay về phía Phạm lão, mặt trắng bệch, khoé mắt còn xuất hiện một giọt nước trong suốt.

' Không sao, không phải con đã vượt qua rồi hay sao?' Phạm lão cười.

' Hừ sao ngươi không chờ con chuẩn bị mà đẩy con xuống, người không biết con đã sợ như thế nào đâu.' Hạ Vân Du yếu ớt nói.
Nếu không làm vậy, nha đầu có chịu nhảy xuống sao, vả lại chỉ khi người ta không ngờ nhất mà rơi vào nỗi sợ thì sẽ khắc phục được nó, phát huy được tiềm lực bản thân.

Lúc nãy khi nha đầu tạo ra một dòng xoáy nhỏ nhờ sức gió Phạm lão vui mừng biết bao, khi thi triển pháp quyết nha đầu chưa bao giờ tạo ra một chiêu thức hoàn chỉnh cả, đây cũng được coi là phát huy tiềm năng đi.

' Được rồi, không phải con đã không sao rồi sao' Mắt hồ ly lại loé lên, sau này phải đưa nha đầu này thường xuyên đến đây mới được ha ha.

Hạ Vân Du có một dự cảm chuyện không lành sắp đến với mình quả nhiên ngày hôm sau nàng được Phạm lão đưa đến nơi này, sau đó đẩy nàng xuống vực rồi lại kéo nàng lên, trong khi rơi xuống nàng còn phải thi triển pháp thuật, nàng còn phải đi trên một sợi dây bắt ngang giữa hai ngọn núi, Phạm lão gọi đây là rèn luyện tinh thần.

Mỗi ngày nàng còn phải thực hiện toàn bộ các kĩ thuật đâm, chém, xoay, đỡ, rút kiếm, phải thực hiện thật nhuần nhuyễn vì đây năm kĩ thuật cơ bản khi sử dụng kiếm.

Buổi tối sau khi trải qua huấn luyện thể xác và tinh thần nàng sẽ vào không gian hấp thu linh khí, nâng cao tu vi.

Mỗi năm nàng sẽ được Phạm lão đưa đi lịch lãm hai lần, có cơ hội thực tế nâng cao kinh nghiệm chiến đấu.

Tất nhiên trong năm năm này tu vi của nàng tiến bộ không ít, nàng đã là Luyện Khí tầng mười hậu kỳ chuẩn bị đột phá Trúc Cơ* là một Kiếm Sĩ tầng tám trung kỳ, để đạt được thành tựu như vậy nàng chảy không biết bao nhiêu máu và nước mắt. *( vì Du nhi có không gian, một ngày trong không gian bằng mười ngày ở thực tế, vậy nàng ấy phải dùng gần năm mươi năm mới đạt Trúc Cơ)

Trong giới tu sĩ cũng xuất hiện ba nhân vật truyền kỳ Liễu Như Ca của gia tộc Liễu gia tuy mới mười tuổi nhưng đã là Luyện Khí kì tám tầng sơ kỳ chuẩn bị đột phá tầng chín, cũng là một Dược sư khi tạo ra đan dược thượng phẩm ít ai luyện được, là một kì tài ngàn năm có một.

Âu Dương Hạo cũng là một nhân tài hiếm có mười lăm tuổi đột phá thành công Trúc Cơ tuy nhiên cơ thể yếu ớt nên ít khi ra ngoài.

Gia tộc Bắc Thần xuất hiện một Thuần thú sư thiên tài đây đều là những thứ mà Hạ Vân Du biết được từ trước nên nàng cũng không bất ngờ lắm, kịch tình cũng không vì nàng xuất hiện mà có sai khác.

Nhưng có một điều nàng không ngờ Liễu Như Ca lại phô trương như thế, theo mô típ thông thường thì nữ chính che giấu thật kỹ, giả heo ăn thịt hổ, không biết đầu óc nàng ta có bệnh không mà đem mũi giáo hướng về mình. Phải biết là trong Tu Chân giới cũng không thuần khiết chính đạo như ta nghĩ, thậm chí nó còn đấu đá, tranh giành, âm mưu nhiều hơn cả Ma giới và Yêu giới.

* * * * *

' Nha đầu con tính cạo trọc luôn sao? '

' A, con xin lỗi '

' Đúng rồi, nha đầu con luyện Tuyết Liên kiếm pháp như thế nào rồi?'

' Con đã tiến đến tầng thứ chín rồi người yên tâm'

Nàng đã luyện tập kiếm pháp này đã được bốn năm rồi, bộ kiếm pháp có mười tầng, sau bốn năm cố gắng nàng đã tiến đến tầng thứ chín, bộ pháp cũng như tên khi thi triển sẽ tạo thành hình dáng của hoa Tuyết Liên, tuy xinh đẹp mà có độc, mỗi đường kiếm khi đi qua nơi nào thì nơi đó sẽ đóng băng, trong từng cánh hoa băng cũng sẽ có độc làm người khác rơi vào mộng cảnh, Hạ Vân Du còn phát hiện nếu đưa linh khí vào các chiêu thức thì sẽ phát huy sức mạnh gấp đôi.

' Được rồi, con cũng tự băng bó cho mình đi, xong rồi thì đến gặp ta' Phạm lão đứng dậy đi ra ngoài.

Quyển 2 - Chương 3: Đánh nhau

Hạ Vân Du băng bó cho mình xong, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài chợt nghe tiếng nổ ầm ầm, đất dưới chân run lên từng đợt,mặt nàng liền tái đi, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi.

Nàng chạy thật nhanh vào nhà dặn dò Điền thúc đừng ra ngoài, đưa cho người một lá bùa thượng phẩm sau đó còn cẩn thận tạo một kết giới bằng Lôi điện bao quanh căn phòng của Điền thúc rồi mới yên tâm ra ngoài.

Vừa bước đến bìa rừng mùi máu tươi, cháy khét, hơi nước lạnh lẽo xộc vào khoang mũi, tim nàng liền tăng tốc muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, da đầu run lên tê dại, mặt nàng trắng bệch, môi mím chặt, đôi mắt trừng to hiện rõ sự hoảng hốt.

Người nàng run lên, tìm khắp nơi không thấy bóng dáng Phạm lão chỉ thấy một mảng rừng bị tàn phá, mặt đất đầy những hố sâu, không có một thi thể hoàn chỉnh chỉ còn lại chân tay rải rát, máu vương vãi khắp nơi, hơi nước bốc lên dày đặc tạo thành sương mù mờ ảo, sâu trong đó còn văng vẳng tiếng đánh nhau.

Hạ Vân Du lập tức vận dụng linh lực chạy thật nhanh về phía trước, càng đi sâu trong rừng thi thể càng nhiều phủ kín hai bên đường, máu chảy thành dòng bọn họ đều mặt đồ đen mang khăn che mặt, trên tay áo còn có kí hiệu nhìn qua hình như là Lính Đánh Thuê.

Lính Đánh Thuê? Trong lòng Hạ Vân Du cả kinh, nàng từng được Phạm lão nhắc đến đó là một tổ chức được hình thành từ rất lâu, thế lực trải rộng ra cả Thánh Vân đại lục, nhân tài tập trung vô số, ngay cả bốn gia tộc cũng phải cúi đầu.

Họ là những người chỉ nhận lợi ích nếu có phần thưởng xứng đáng cướp của, giết người thậm chí diệt tộc....đối với họ dễ như trở bàn tay.

Trung tâm của Lính Đánh Thuê là một khu nhà năm tầng rộng lớn, dưới cùng là Đấu Trường nơi diễn ra các trận đánh đẫm máu ở đây tập hợp đầy đủ mọi loại người nhưng khi bước lên sân đấu chỉ có hai loại là sống và chết, tất nhiên theo luật của Lính Đánh Thuê đã chiến đấu thì phải có thưởng vậy phần thưởng của người thắng cuộc là tất cả những gì thuộc sở hữu của người chết kia gồm đan dược, tinh hạch, bùa chú, vũ khí, kim tệ, nhà cửa.....còn có cả vợ, chồng, con của họ.

Tiếp đến tầng một nơi buôn bán các vật phẩm phổ thông, nơi đây cung cấp tất cả những thứ cần thiết cho Lính Đánh Thuê cũng là nơi buôn bán tin tức bậc nhất.

Tầng hai là khu vật phẩm cao cấp, linh đan diệu dược, những vật hiếm có trên thế gian đều tập trung tại đó.

Tầng ba là nơi tiếp nhận nhiệm vụ cấp thấp cho những ai mới bước vào giới.

Tầng bốn chỉ dành cho những người có kinh nghiệm cấp mười, nơi đây quản lý cực kì nghiêm ngặt vì vậy cho dù ngươi có tu vi là Hoá Thần cũng phải có thẻ kinh nghiệm nếu không cũng sẽ không được bước vào.

Tầng cuối cùng là nơi tập trung của quản lý cấp cao từ các nơi tụ về, cũng có thể nói đây là đầu não của Lính Đánh Thuê.

Đương nhiên trung tâm của Lính Đánh Thuê không phải ai muốn vào cũng được, tuy chỉ là một tổ chức từ chợ đêm nhưng quy tắc cực kỳ chặt chẽ, nghiêm khắc.

Muốn bước vào đây đầu tiên người đó phải là người tu luyện, ở đây đâu đâu cũng có kết giới, chỉ cần người bình thường bước vào sẽ bị đánh trở về, nếu ngoan cố sau ba lần sẽ bị khất khiếu chảy máu mà chết. Muốn tiếp nhận nhiệm vụ rất đơn giản, ngươi chỉ cần đến bảng thông báo tìm nhiệm vụ phù hợp sau đó lấy thẻ chứng minh thân phận quét lên để xác nhận là được.

Người hoàn thành đúng thời hạn sẽ nhận được phần thưởng theo giá mà khách hàng đã đưa ra và sẽ được cộng thêm điểm kinh nghiệm tùy theo độ khó, nếu tích lũy đủ điểm sẽ thăng cấp và trở thành lính đánh thuê chuyên nghiệp, khách hàng sẽ tìm đến ngươi mà yêu cầu giúp đỡ, ngươi có thể nhận hoặc không nhưng sau khi nhận nhiệm vụ phải đưa một phần ba phần thưởng cho trung tâm. Đương nhiên nếu ngươi không hoàn thành quá ba nhiệm vụ sẽ bị khai trừ tùy theo nhiệm vụ khó hay dễ mà tính thời gian.

Nhiệm vụ ở đây chính là giết người, tìm thảo dược, hộ tống người khác, thuần thú, luyện dược, luyện khí... đôi khi còn có tìm người.

Tất nhiên tên người ra nhiệm vụ sẽ được giữ kín.

Hạ Vân Du lo lắng, không lẽ bọn họ phát hiện nàng còn sống nên thuê người giết nàng? Càng nghĩ Hạ Vân Du cảm thấy lạnh sống lưng, tay nàng nắm chặt đến mức lộ các khớp xương, tăng tốc bay nhanh đến chỗ Phạm lão, nàng không thể để Phạm lão vì nàng mà bị liên lụy.

Đến nơi Hạ Vân Du thật không dám tin mà nhìn xung quanh, có thể hình dung nơi này bằng bốn chữ ' địa ngục trần giang ' nơi đây bị tàn phá hết sức nặng nề, máu thịt nhày nhụa khắp mặt đất, máu tươi tràn ngập khoang mũi, nàng đã nhìn thấy Phạm lão bên kia chật vật đối phó nhóm người, còn có một người đeo mặt nạ có vẻ đang giúp sức.

Không suy nghĩ Hạ Vân Du lao đến chỗ Phạm lão, khi cách người khoảng hai mươi bước chân, bên tai nghe thấy tiếng của người:

' Về nhà ' Hạ Vân Du ngẩn người, Phạm lão là đang nói nàng sao? Nhìn về phía Phạm lão nhưng người không nhìn nàng, lại nhìn đến bọn người kia nàng mới hiểu ra, do dự một chút Hạ Vân Du dùng bùa Tiên phẩm duy nhất che dấu bản thân, đứng sau cây to quan sát.

Hạ Vân Du càng quan sát càng hối hận tự trách bọn người kia có thể là Nguyên Anh hậu kỳ nếu khi nãy nàng lỗ mãn xông ra chắn chắn nàng sẽ chết ngay lập tức, không giúp được Phạm lão còn ảnh hưởng đến người.

Phạm lão nghiêm túc, khẽ lẩm bẩm một giây sau đó trên đầu người xuất hiện một con Rồng lửa đỏ rực, con Rồng như có sinh mạng chuẩn xác hướng về phía bọn Lính Đánh Thuê.

Hai tên lính đánh thuê đứng trước che chắn cho một người nhìn qua có vẻ là thủ lĩnh, họ vội vàng khai triển pháp thuật, một bóng nước nho nhỏ đang từ từ xuất hiện, chưa khai triển hoàn chỉnh con Rồng lửa đã nuốt chửng luôn hai người đó, chỉ nghe được tiếng 'xèo' rồi hai người kia biến mất.

Người đứng sau tận dụng cơ hội tạo một luồng gió xoáy thật mạnh bao bọc quanh con rồng, tiếng rống mạnh mẽ vang lên làm Hạ Vân Du giật mình, mồ hôi chảy ướt đẫm cả lưng, không kiềm chế được thân thể đang run lên.

' Ầm ' Một tiếng nổ thật lớn, mặt đất run chuyển, Hạ Vân Du bị đánh ra xa, đập vào một gốc cây, thân thể đau đớn.

Nàng vội vàng gượng dậy nhìn xung quanh nhưng chỉ nhìn thấy một đống huyết nhục, Phạm lão cùng người đó không thấy đâu.

Bên kia vẫn còn vang lên tiếng đánh nhau của người đeo mặt nạ, rõ ràng là họ không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ vừa rồi, người đeo mặt nạ tung kiếm lên sau đó cây kiếm biến mất, thay vào đó là hàng ngàn mũi băng sắc nhọn lao về phía những người kia.

Hai người Lính Đánh Thuê phối hợp với nhau, một người tạo bức tường bằng đất một người thi triển pháp thuật tạo ra khoảng hai mươi thanh kiếm bằng lửa lao về phía người đeo mặt nạ.

Những mũi băng lao về phía bức tường, người kia chống đỡ được khoảng năm giây thì những mũi băng mạnh mẽ xé toạc bức tường lao về phía hai người kia, họ không kịp trở tay bị băng xuyên như một con nhím.

Các thanh kiếm bằng lửa bị người đeo mặt nạ tạo bức tường băng ngăn cản chỉ nghe tiếng ' xèo xèo' sau đó tan biến.

Những chuyện kia xảy ra không đến ba mươi giây.

Hạ Vân Du hoàn hồn nhanh chóng chạy về phía kia tìm kiếm Phạm lão, nàng rất lo cho Phạm lão, khi nãy nàng đã ẩn thân bằng bùa Tiên phẩm nhưng cũng ảnh hưởng mà bắn ra xa bây giờ cơ thể còn đau nhức, Phạm lão trực tiếp tham gia nếu vậy ảnh hưởng sẽ rất lớn.

Quyển 2 - Chương 4: Rời đi

Hạ Vân Du bướctừng bước nặng nề đến phía trước tìm khắp nơi cũng không thấy Phạm lão, trong lòng Hạ Vân Du hoảng sợ không thôi, mắt thấy người đeo mặt nạ rời đi nàng cũng nhấc bước đi theo.

Hạ Vân Du không quan tâm bàn tay bị nắm không ngừng chảy máu, khuôn mặt đẫm nước mắt cố gắng đi thật mau, khi nãy hai người cùng chiến tuyến chắc biết Phạm lão đang ở đâu.

Hạ Vân Du không ngừng cầu nguyện Phạm lão không sao, nhất định là như thế. Đôi mắt kiên định đuổi theo người đeo mặt nạ đi một lúc Hạ Vân Du nghi hoặc đây là đường về nhà nàng.

Hạ Vân Du chạy thật nhanh về nhà lúc này nàng đã cởi bỏ bùa chú, nhìn thấy Phạm lão không sao, nàng thở phào một cái.

Phạm lão đang đứng quay lưng về phía nàng, bên cạnh là người đeo mặt nạ màu đen không rõ đang nói gì bên tai Phạm lão, thái độ rất cung kính. Như cảm nhận được có người tới, người áo đen kia đưa mắt nhìn sang.

Ánh mắt rất sâu, nó xoáy vào tâm Hạ Vân Du như muốn nghiền nát vạn lần sau đó đưa nàng vào địa ngục sâu thẩm, tim nàng như ngừng đập, tay chân muốn nhũn ra, một ánh mắt thật kinh khủng.

Quái lạ, cho dù khi nãy đối mặt nguy hiểm, cận kề cái chết nàng cũng chưa như thế bây giờ chỉ bằng một ánh mắt đã làm nàng sợ đến run lên.

Tránh ánh mắt người kia Hạ Vân Du quay sang Phạm lão run run cất giọng lo lắng:

' Phạm lão, người... ' Chưa kịp nói hết câu Phạm lão đã cắt ngang:

' Nha đầu, con chờ ta một chút ' Nhìn thấy Hạ Vân Du không sao Phạm lão mới yên tâm xoay người thì thầm cái gì đó với người áo đen. Sau đó người kia đưa mắt sang dò xét nàng một hồi, rồi thoắt một cái biến mất.

Nhìn người áo đen biến mất Hạ Vân Du thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút ngưỡng mộ. Thật lợi hại! Khi nào nàng mới được như thế, Hạ Vân Du nhìn chỗ người áo đen vừa đứng đến thất thần.

Phạm lão nhìn Hạ Vân Du đang ngây ngốc, không lẽ nha đầu thích tên mặt than? Phạm lão cố nhớ một chút về tên tiểu tử kia. Ừ, tiểu tử kia không tồi là thiên tài ngàn năm có một trong tộc nhưng tuổi tác có vẻ hơi lớn một chút, nếu lão nhớ không lầm thì tên kia cũng được một trăm tuổi rồi nhỉ?

Có điều tiểu tử này lúc nào cũng như khúc gỗ lại còn thích đeo mặt nạ. Nhưng nếu nha đầu thích thì trói nó đưa đến cho nha đầu là được rồi, nghĩ đến cảnh nha đầu mị nhãn như tơ cố gắng phóng điện cùng tên mặt lạnh thì:

' Ha ha'

' Người cười gì vậy' Hạ Vân Du vẻ mặt khó hiểu nhìn Phạm lão, đang yên đang lành tự nhiên phá lên cười, không biết lão nghĩ gì nữa. Nếu Hạ Vân Du biết chuyện nàng ngưỡng mộ tu vi người ta mà Phạm lão nghĩ nàng thích người kia thì chắc là nàng sẽ điên mất, nhìn nàng giống ' liếc mắt đưa tình' lắm sao?

' Không có gì, không có gì'

Hạ Vân Du không tin nhìn lão, sao nàng cứ cảm thấy Phạm lão cười sao sao ấy nhỉ? Ùm, giống như đang tính kế nàng. Nghĩ vậy Hạ Vân Du mỉm cười quét mắt nhìn Phạm lão:

' Thật không?'

' Ừ..., ùm con phải tin tưởng ta' Ta rất thật thà mà.

Nhớ đến chuyện khi nãy Hạ Vân Du cất tiếng:

' Khi nãy tại sao người lại biến mất vậy hại con lo lắng.'

' Ta nghĩ con đã về nhà, nên trở lại.' Phạm lão vội vàng về nhà nhưng chỉ gặp được Điền thúc lúc ấy lão mới nhớ ra có lẽ nha đầu còn ở đó nên định trở lại thì gặp tên mặt than kia nói nha đầu không sao, đang trên đường về nên lão mới yên tâm. ' Họ là vì con mà đến phải không?' Chợt Hạ Vân Du nghiêm túc hỏi, tay nàng còn đang nắm thật chặt thể hiện tâm trạng khẩn trương của nàng. Vết thương trên tay lại rách ra máu chảy mà không hay biết.

' Hạ Vân Du nhìn ta ' Phạm lão đặt tay lên vai của Hạ Vân Du ép nàng nhìn vào mắt lão rồi nói:

' Chuyện hôm nay không phải như con nghĩ, bọn họ là đến tìm ta, con đừng quá lo lắng, chúng không làm gì được chúng ta đâu' Nói rồi Phạm lão thở ra một hơi dài:

' Bọn họ không biết con vẫn còn sống, chuyện đã xảy ra lâu như thế không còn ai nhớ nữa, con cứ yên tâm, chỉ là con hãy hứa với ta hãy sống như bây giờ đừng có ý định trả thù, gieo nhân nào gặp quả ấy, bọn chúng sẽ phải trả giá cho tội ác của chúng, ta không muốn thấy con cứ lẩn quẩn trong vòng thù hận đó'.

' Vâng ' Tâm Hạ Vân Du thả lỏng đôi chút, nhưng nàng vẫn lo lắng, Phạm lão đắc tội với ai mà bị Lính Đánh Thuê ám sát chứ?

Mà bọn họ có thực lực không nhỏ, nàng rất muốn hỏi cho rõ, nhưng đó cũng là chuyện riêng của Phạm lão nàng không tiện hỏi nhiều.

' Vậy thì tốt, sau này họ sẽ không đến nữa đâu' Phạm lão cam đoan với Hạ Vân Du, mục đích của họ là lão sau này lão đi rồi tất nhiên nha đầu sẽ an toàn hơn, nhưng lão cũng không ngu ngốc mà cho rằng bọn chúng sẽ không tổn hại nha đầu vì vậy mà lão đã sai người âm thầm bảo vệ nha đầu.

Hạ Vân Du gật đầu chợt nhớ tới chuyện kia hỏi Phạm lão:

' Khi nãy người gọi con gặp để làm gì? '

' Đã đến lúc ta phải đi rồi' Phạm lão mỉm cười chua xót. Rời đi sáu năm, đã đến lúc phải trở về. Bọn người trong gia tộc lại bắt đầu hành động rồi. Nhưng lão thật sự không muốn xa nha đầu.

' Ừ, con biết rồi, khi nào người trở lại?' Hạ Vân Du thuận miệng hỏi, cách vài tháng Phạm lão lại đi vài ngày sau đó lại mang về nhiều tin tức hữu dụng, từ các đại tông phái đến những người dân tất cả đều đầy đủ, ví như tháng trước Tam đại gia tộc tổ chức cuộc chiến giành cho thế hệ tu sĩ trẻ tham gia để định ra gia tộc đứng đầu, hay tốc độ tăng tu vi của các thiên tài trong gia tộc... hay giá rau xanh tăng bao nhiêu, tửu lâu nào là ngon nhất, hoa khôi của kỹ viện là ai, ....Dĩ nhiên cũng sẽ mang về cho nàng không ít lễ vật.

' Có lẽ ta sẽ không trở lại đây nữa' Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Hạ Vân Du, Phạm lão nóitiếp:

' Gia tộc bây giờ cần ta '

Quyển 2 - Chương 5: Bị thương?

Hạ Vân Du sửng người một lúc, đôi mắt đen nhánh xẹt qua tia mất mát, cúi thấp đầu che dấu tâm trạng rối bời.

Quả thật bây giờ Hạ Vân Du rất muốn khóc nháo một hồi nhưng mà nàng không thể làm cho Phạm lão lo lắng thêm nữa vả lại nàng cũng không thể ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân, còn rất nhiều người đang cần Phạm lão trở về.

Tranh đấu trong gia tộc là cuộc chiến tàn khốc của những người cùng huyết thống trong sáng ngoài tối không từ thủ đoạn, đây cũng vũng bùn lầy lội giam cầm lương tâm con người, đã rơi xuống thì càng lún càng sâu dần dần sẽ mất đi nhân tính chỉ có quyền lực sức mạnh mới là thứ thoả mãn họ.

Tình yêu thương là loại dược độc nhất bởi vì chỉ cần có một tí tình cảm cũng đủ làm cho người ta thịt nát xương tan, bị nhấn chìm trong bể máu tanh nồng. Nhưng nàng cũng không phủ nhận nơi địa ngục tăm tối nhất thì vẫn có chút ánh sáng yếu ớt len lỏi.

Nàng biết Phạm lão rời đi sáu năm đã là cực hạn, sáu năm đối với người tu luyện trôi qua nhanh như chớp mắt nhưng đối với những người có tâm thì có thể là sự chuẩn bị cho một hồi gió tanh mưa máu.

Phạm lão nhìn đỉnh đầu của Hạ Vân Du, thở dài một tiếng:

' Cũng không phải sẽ không gặp lại, khi nào con đột phá Trúc Cơ hãy đến tìm ta ' Với tốc độ tu luyện bây giờ của nha đầu thì có lẽ một năm nữa là nàng có thể đột phá Trúc Cơ kỳ, đến lúc chuyện gia tộc cũng đã giải quyết xong để nha đầu tự mình đến tìm lão hẳn sẽ không còn nguy hiểm nữa, cũng nhân tiện cho nha đầu lịch lãm.

Nghe Phạm lão nói, tâm trạng của Hạ Vân Du không khá hơn mà còn xu hướng đi xuống, Trúc Cơ kỳ không phải ai cũng vượt qua, trong mười người miễn cưỡng sáu người thành công. Nhưng nàng không muốn người lo lắng, nhanh chóng điều tiết tâm trạng, cố nặn ra nụ cười ngọt ngào:

' Người yên tâm đi, sớm thôi con sẽ tìm người, đến lúc đó con sẽ phiền chết người' Nói xong Hạ Vân Du còn tinh nghịch nháy mắt với Phạm lão từ khi sống bên cạnh Điền thúc cùng Phạm lão tính tình nàng thay đổi rất nhiều, có lẽ vì được yêu thương nên trở nên trẻ con hơn, nghịch ngợm không còn vô cảm hay lạnh lùng nữa.

' Nha đầu nghịch ngợm' Nói rồi yêu thương xoa đầu nàng. Thấy nha đầu như vậy Phạm lão cũng không bớt lo lắng được, nha đầu vẫn luôn hiểu chuyện như vậy, hiểu chuyện đến mức lão đau lòng.

' Nha đầu đây là Hạc Tiên của ta, sau này khi muốn tìm ta con cứ đưa linh lực vào nó, nó sẽ dẫn đường cho con' Dừng một chút Phạm lão lại đưa cho Hạ Vân Du một cái túi màu đen. ' Còn đây là túi trữ vật ta chuẩn bị riêng cho con, con hãy nhận đi'.

Thời điểm tiếp nhận, vô tình chạm vào tay của Phạm lão, Hạ Vân Du liền giật mình, bàn tay của người lạnh vô cùng, hốt hoảng bắt lấy tay Phạm lão nhưng Phạm lão nhanh chóng né tránh.

' Tay..tay của người làm sao vậy?' Hạ Vân Du tiến tới định xem kỹ hơn.

' Có gì sao?' Phạm lão mỉm cười đưa tay cho Hạ Vân Du.

Cầm tay Phạm lão không còn cảm giác lạnh lẽo khi nãy nữa, Hạ Vân Du nghi hoặc rõ ràng khi nãy tay của người rất lạnh, lạnh như tảng băng, nàng chỉ lướt nhẹ qua thôi tay như muốn đông lại.

Đưa mắt nhìn Phạm lão tìm kiếm nhưng người vẫn bình thường không có dấu hiệu chột dạ, Hạ Vân Du thở phào nhẹ nhõm có lẽ khi nãy gặp chuyện như thế nàng có chút hoảng sợ nên sinh ảo giác thôi.

' Đừng suy nghĩ lung tung nữa, ta đi đây, phải bảo trọng, cố gắng tu luyện rồi mau chóng đến tìm ta' Phạm lão cố gắng áp chế cỗ tanh huyết đang chực trào trong cuốn họng, dặn dò Hạ Vân Du gấp gáp khai triển pháp quyết đi mất.

Quyển 2 - Chương 6: Trị thương

Vừa ra đến bìa rừng, gặp đoàn người áo đen không kìm chế được nữa Phạm lão phun ra một búng máu, ho khan dữ dội.

' Gia chủ...' Nhóm người áo đen lo lắng tiến lên định dìu Phạm lão nhưng chưa kịp chạm vào người thì một luồng hàn khí bắn tới, hai người đi đầu co quắp ngã xuống, mắt trợn trắng, thân hình không ngừng run rẫy, sau năm giây chống đỡ, thân thể bọn họ dần thả lỏng, một dòng máu lỏng từ miệng chảy ra rồi tắt thở.

' Đi thôi ' Giọng Phạm lão suy yếu nhưng không làm mất đi uy nghiêm của gia chủ, nhóm người áo đen quy củ tách ra thi hành lệnh.

' Gia chủ, người không sao chứ' Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

' Hàn Thuỷ, lên phi thuyền chúng ta rời khỏi đây' Không nhìn người kia Phạm lão vừa đi vừa nói, bước chân có chút hỗn loạn, Phạm lão cùng người tên Hàn Thuỷ lên phi thuyền nhanh chóng vào phòng nghỉ ngơi.

Hàn Thuỷ dìu Phạm lão ngồi lên giường rồi lùi sang một bên canh chừng, thân thể gia chủ không ngừng xuất ra hàn khí, Hàn Thuỷ mặc dù có linh căn hệ băng nhưng cũng cảm thấy lạnh cắt da thịt.

Nhẹ nhàng tạo ra một kết giới quanh bản thân, đôi mắt lo lắng gắt gao nhìn Phạm lão tóc tai tán loạn khuôn mặt người đau đớn vặn vẹo, môi mím thành đường thẳng xanh miết, răng cắn chặt thỉnh thoảng phát ra tiếng kèn kẹt, mồ hôi không ngừng rơi xuống ướt đẫm một mảng trước ngực. Hắn chưa từng thấy Phạm lão chật vật như vậy.

Da Phạm lão chậm rãi chuyển sang màu xanh tím, trong cơ thể bốc lên một làn khói trắng, ngày càng dày đặc, đôi tay xanh tím không ngừng thực hiện các động tác phức tạp, một hình thù kì quái xuất hiện trước mặt Phạm lão, sau đó di chuyển quanh người hút hết khói trắng.

Trong cơ thể Phạm lão các tia linh khí không ngừng chuyển động hỗn loạn, xen vào đó là dòng hàn khí chậm rãi tàn phá lục phủ ngũ tạng, cắn nuốt linh khí, nhưng vì hai nguồn khí trái ngược tính chất mà loại trừ nhau, càng làm cho cơ thể Phạm lão bị tổn thương nghiêm trọng.

Không quan tâm đến luồng hàn khí tàn phá cơ thể, Phạm lão nén đau đớn, tập trung tinh thần dẫn dắt các tia linh khí hỗn loạn tập trung ở đan điền rồi tạo một trận pháp bảo vệ chúng.

Sau khi ổn định được linh khí, hàn khí cũng đã chậm rãi đến đan điền liền bị trận pháp ngăn trở, nó nổi giận điên cuồng công kích trận pháp, đan điền bị chất động mạnh mẽ, đau đớn tăng lên gấp đôi.
Sau một lúc công kích luồng hàn khí thấy trận pháp không bị ảnh hưởng thì dừng lại tách ra làm hai, thấy cơ hội đã đến Phạm lão xuất hai tia linh khí tấn công từ hai bên làm luồng hàn khí chấn động, cơ thể run rẩy, cắn chặt răng Phạm lão điều động thêm một luồng linh khí nữa, sau khi hai luồng khí trước tan biến bất ngờ tấn công hàn khí, hàn khí yếu dần rồi từ từ tan biến.

Hàn Thuỷ nhìn làn da của gia chủ từ từ trở nên hồng hào, khẽ thở phào nhẹ nhõm, đợi gia chủ mở mắt Hàn Thuỷ bước lên cung kính dâng trà sau đó mở miệng:

' Gia chủ, thương thế người sao rồi?'

' Ta không sao, nghỉ ngơi một chút là khoẻ, phải rồi chuyện ta căn dặn ngươi điều tra sao rồi?'

' Thuộc hạ đã điều tra chuyện hôm nay là do Nhị trưởng lão thiết kế'

' Bọn chúng mất kiên nhẫn rồi ? ' Phạm lão nhếch môi cười lạnh, nhướng mày nhìn Hàn Thuỷ : ' Tìm ra nội gián rồi ? '

' Bọn chúng cài người vào ám vệ 'Nói xong Hàn Thuỷ quỳ 'bộp' xuống, đầu cúi thấp nhận tội: ' Thuộc hạ có tội '

' Ngươi có tội gì? ' Phạm lão nhíu mày, đôi mắt bình thản nhìn người đang quỳ, tay chậm rãi nâng ly trà nhấp miệng.

' Thuộc hạ thân là thủ lĩnh ám vệ nhưng không hoàn thành trách nhiệm '

Phạm lão đặt ly trà xuống, nhàn nhạt nói: ' Sắp xếp công việc rồi đến Hình phòng sau đó giáng chức mười năm '

Những người bên Hình phòng chỉ nhìn tội mà xử cho dù là người bên cạnh gia chủ cũng sẽ không nương tay huống chi tội của hắn không nhỏ, bây giờ Hàn Thuỷ qua đó chắc ba tháng sau mới xuống giường được.

' Vâng '

' Chuyện bố trí ám vệ cho nha đầu như thế nào'

' Thuộc hạ đã giải quyết ổn thoả, chọn ra năm người tu vi Kết Đan hậu kỳ, rất đáng tin cậy'

' Tốt, ngươi lui xuống đi'

' Thuộc hạ cáo lui'

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau