XUYÊN THƯ CHI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên thư chi tu tiên - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 5

Như nhớ đến điều gì Hạ Vân Du đi vào căn nhà gỗ, bước đến căn phòng gần nhất, do dự một chút sau đó đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa, ' ầm' một tiếng nổ lớn vang lên, cả người Hạ Vân Du bị một lực đẩy cực mạnh bắn ra xa, thân thể như diều đứt dây bay ra ngoài, cánh tay va phải cạnh bàn gỗ, vết thương cũ chưa lành hẳn lại bị va đập mạnh cảm giác đau đớn đánh úp lại làm Hạ Vân Du chỉ muốn chặt bỏ cánh tay của mình.

' Đau quá,...' Yếu ớt rên rỉ một tiếng, Hạ Vân Du nằm bất động trên sàn, khuôn mặt trắng bệch, hai hàm răng cắn thật chặt, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả lưng, đợi cơn đau qua đi Hạ Vân Du cố gắng gượng dậy, đầu óc choáng váng một hồi.

Nàng không biết trước kia đã gây nên tội gì mà chỉ mới có hai ngày thôi nàng đã trải qua không biết bao nhiêu đau đớn thể xác.

Hạ Vân Du bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, nàng không xác định được lần này sống lại là đúng hay sai, chẳng lẽ vì nàng làm trái ý trời mà bị trừng phạt như thế này sao? Nhưng xét cho cùng điều này nàng cũng bất ngờ, nàng cũng không có ý định thay đổi kịch tình, không ảnh hưởng đến nữ chính, thế thì tại sao hết lần này đến lần khác nàng cứ bị tổn thương chứ? haiz.

Thở dài một tiếng Hạ Vân Du quan sát các căn phòng, nàng đã là chủ của không gian này, theo lý thì tất cả những thứ trong này nàng có thể đụng tới chứ? Tại sao nàng lại bị đẩy ra?

Suy nghĩ một lúc, Hạ Vân Du cho là nó đã bị kết giới bao phủ, chỉ còn cách giải thích này thôi. haiz lại thở dài Hạ Vân Du nén đau bước ra ngoài, đúng là nữ phụ, không thể vọng tưởng có cái gì tốt được.

' Két... kẽo...kẹt...' Tiếng động vang lên làm Hạ Vân Du run rẫy, không phải chứ, không lẽ ở đây có ma? Tiếng động ngày một lớn Hạ Vân Du dùng hết can đảm quay lại.

Mắt bị tia sáng chiếu đột ngột, theo phản xạ mà nhắm chặt, đợi một lúc Hạ Vân Du lại mở ra, trừng thật lớn nhìn về phía phát ra ánh sáng, cánh cửa căn phòng chính giữa từ từ mở ra, các tia sáng cũng theo đó mà yếu dần rồi tắt hẳn.

Cẩn thận đi đến đó, nhìn chằm chằm vào bên trong tất cả là một màu trắng xoá, nhưng kì lạ là Hạ Vân Du cảm thấy dễ chịu khi nhìn vào đó, không nén được tò mò nàng nhấc chân đi chầm chậm vào trong.

' Ầm,..' Hạ Vân Du bị tiếng động làm giật mình, quay đầu cánh cửa đã khép lại, nàng dùng sức đẩy ra nhưng cũng vô dụng,cánh cửa gỗ nặng tựa ngàn căn, đang hoảng loạn, một giọng nói vang lên bên tai:

' Chủ nhân' Giọng nam lạnh lùng nhưng đầy kính trọng.

Hạ Vân Du rùng mình một cái, tim nàng muốn nhảy ra ngoài, đưa tay lên xoa ngực cứ như làm như vậy sẽ làm nàng giảm bớt sợ hãi, nuốt nước miếng một cái xoay người lại, đập vào mắt nàng là một khuôn mặt trắng hồng, ngũ quan tuấn tú, mang theo vẻ nghiêm túc, mắt nhìn thẳng vào nàng, người đó toàn thân màu trắng, ngay cả con ngươi cũng trắng nốt, làm cho Hạ Vân Du tưởng mình gặp ma, chân nhũn ra, có lẽ hiểu được sự sợ hãi của nàng người kia lùi ra sau cung kính đứng một bên.

Hạ Vân Du đưa mắt nhìn chằm chằm người kia, mắt mở thật to, cả người cứng ngắt, không khí im lặng đến đáng sợ, người kia lại cung kính mở miệng:

' Chủ nhân, chào mừng người đến với Bạch cư' Người kia nhìn thẳng vào nàng rồi nói.

Hạ Vân Du hoàn toàn chưa tiêu hoá xong câu nói của người kia, chủ nhân? Bạch cư? Là nơi này sao? Không lẽ người này cai quản không gian? Ngơ ngác nhìn người kia.

' Ngươi là người cai quản không gian?' Hạ Vân Du nhỏ giọng hỏi.

' Không phải, tiểu nhân chỉ quản lý Bạch cư này thôi'

' Bạch cư? Là căn phòng này?'

' Đúng '

Sau khi nói chuyện một lúc, Hạ Vân Du đại khái biết được các căn phòng lần lượt có tên Bạch cư, Tử cư, Huyền cư, Lục cư, Lam cư mỗi phòng đều có một người quản lý.

Người kia là quản lý nơi này tên Bạch, mọi thứ thuộc quản lý của hắn đều màu trắng. Theo lời hắn nói thì hắn là người giám sát tu luyện của nàng, ở Bạch cư này nàng có nhiệm vụ là tu luyện đến tu vi Luyện Khí mười tầng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ nàng sẽ được chọn một loại vũ khí thích hợp, rồi hắn cùng căn phòng sẽ biến mất, còn những chuyện khác thì hắn hoàn toàn không biết gì cả.

' Chủ nhân, người đã xem xem qua hai quyển sách trên bàn chưa?'

' Sách? Có phải là cái quyển sách đặt cạnh quả cầu không?'

' Vâng'

' Ta chưa xem, có chuyện gì sao?' Sao vẻ mặt hắn nghiêm trọng vậy chứ?

' Đó là quyển sách về đại lục cùng cách thức tu luyện cơ bản, người hãy xem kỹ rồi quay lại đây'

Chưa kịp hỏi rõ ràng Hạ Vân Du bị quăng ra ngoài không thương tiếc, ta là chủ hắn mà, là chủ nhân đấy, khi nãy còn cung kính bây giờ thì xem ta như đồ vật mà quăng, đau chết nàng.

Hạ Vân Du cố nén cơn đau bước đến bàn giữa ngôi nhà nơi đặt hai quyển sách, khi cầm những quyển sách trên tay Hạ Vân Du thật cao hứng,trong sách đều là những thứ nàng cần nhất lúc này. Các quyển sách đều sử dụng chữ giống nơi trước kia sống nên Hạ Vân Du có thể dễ dàng hiểu nội dung của sách.

Hạ Vân Du bắt đầu tìm hiểu quyển sách đầu tiên, quyển sách nói về đại lục Thánh Vân, cùng cấp bậc tu tiên,nơi ở Hạ Vân Du.

Đại lục Thánh Vân chia làm năm khu vực, chi phối bởi các thế lực lần lượt là gia tộc họ Hạ, gia tộc Âu Dương, gia tộc Liễu Thị, gia tộc Bắc Thần, cùng vùng trung tâm là nơi của tán tu. Mỗi khu vực đều thành lập một tông phái khác nhau, là nơi cho con cháu gia tộc cùng nhân tài chiêu mộ tu luyện, nếu trong tộc có người phi thiên thành công thì gia tộc ấy sẽ trở thành gia tộc đứng đầu.

Người tu tiên được chia thành các cấp bậc Luyện khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa, Độ Kiếp sau đó sẽ phi thăng thành tiên. Ngoài các tu sĩ giới tu tiên còn có các chức nghiệp: Kiếm sĩ, luyện kim giả, dược sư, thuần thú sư... Yêu tu, quỷ tu vàma tu họ là kẻ thù của tu sĩ, đều có một khu vực riêng, nhưng cũng có khi họ trà trộn vào tu sĩ để gây rối, hằng năm đều xảy ra một trận chiến giữa các giới.

Phần cuối quyển sách giới thiệu về linh thú, linh thú bảo vệ tu sĩ trong lúc chiến đấu, là bạn trung thành tuyệt đối của tu sĩ, sinh mạng của thân thú gắn với tu sĩ, nhưng nếu linh thú chết sẽ không ảnh hưởng đến tu sĩ. Vì vậy có rất nhiều người lựa chọn cho mình linh thú để bảo vệ bản thân. Linh thú rất khó thuần phục vì vậy ở đây có thuần thú sư, là tu sĩ có bí thuật, linh thú sẽ bị thuần hóa, tu sĩ dễ dàng kí khế ước.

Hạ Vân Du đọc hết quyển sách cùng với hiểu biết của bản thân, đã phần nhiều hiểu được đại lục này. Thánh Vân đại lục là nơi cường giả vi tôn, người có sức mạnh sẽ được kính phục, còn kẻ yếu kém sẽ phải phục tùng cho dù người đó có là con cháu trong gia tộc lớn đi nữa. Sau khi đọc hết quyển sách, quyết tâm cường giả của Hạ Vân Du lại tăng thêm một bậc. Cầm quyển sách thứ hai trên tay Hạ Vân Du bắt đầu chăm chú nghiên cứu, đây là quyển sách giới thiệu cách cơ bản để tu tiên.

Hạ Vân Du xem thật kĩ cách thức tu luyện, đọc đi đọc lại đến khi nhớ hết những điều trọng yếu, sau đó bắt đầu tu luyện. Hạ Vân Du điều chỉnh thân mình, nhắm mắt lại, cố gắng tập trung tinh thần, cảm nhận linh khí xung quanh mình. Sau gần bốn canh giờ, Hạ Vân Du mở mắt, vẫn không thể cảm nhận được linh khí.

' Tại sao không thể chứ? Ta đã cố gắng tập trung tinh thần làm theo hướng dẫn của quyển sách' Hạ Vân Du rối rắm nghĩ, trong cơ thể có một màn khí màu đen sắp bao phủ hết đan điền Hạ Vân Du. Tại sao? A tại sao? Hạ Vân Du ngày càng không thể khống chế chính bản thân mình, tâm cứ như bị một màn đen bao phủ trói buộc không thể thoát khỏi.

' Không thể, không a, ta làm sao thế này, ' Hạ Vân Du bừng tỉnh, màn đen biến mất, cơ thể nhẹ nhàng.

'Có lẽ do ta quá mệt mỏi a, hôm nay tu luyện đến đây thôi' Hạ Vân Du lắc mình ra khỏi không gian, chuẩn bị nghỉ ngơi. Hạ Vân Du không biết, lúc nãy nếu không thức tỉnh kịp thời nàng sẽ bị ma hóa, nếu không cẩn thận sau này có thể sẽ bị tâm ma khống chế, nhập ma.

Hạ Vân Du vừa chuẩn bị giường ngủ vừa suy nghĩ.

Thân thể này còn rất yếu ớt, xem ra nàng cần phải luyện tập để cơ thể khoẻ mạnh, làm nền tảng tu luyện linh khí.

Còn nữa nàng quyết định trở thành một Kiếm sĩ, ở nơi này mặc dù Kiếm sĩ không được coi trọng, nhưng cũng không thể phủ nhận một số người không có linh lực vẫn chọn con đường này để đi lên, tuy không nhiều người thành công, nhưng đó cũng là một hi vọng.

Điều quan trọng hơn trở thành Kiếm sĩ có thể gia tăng thể lực và tốc độ, hơn nữa Kiếm sĩ có thể cận chiến, một điều tối kị của tu sĩ, và cuối cùng nàng có thể che dấu thân phận tu sĩ của nàng, nhiều lợi ích như thế này, tại sao nàng không làm chứ?

Bắt đầu từ ngày mai sáng sẽ bắt đầu luyện tập thể lực, tối sẽ hấp thu linh khí. Hạ Vân Du quyết tâm tu luyện. Mặc dù tu luyện cùng lúc thật nhiều thứ sẽ rất khó thành công, nhưng số phận đã định ta là nữ phụ nếu không cố gắng hơn thì làm sao có thể sống sót. Sau khi quyết định Hạ Vân Du lên giường ngủ một giấc thật dài.

Sáng sớm, mặt trời còn chưa mọc, Hạ Vân Du đã cùng Điền thúc lên rừng, Điền thúc mặc dù phản đối nhưng thấy Hạ Vân Du quyết tâm như thế liền cho đi theo.

' Con thật sự muốn trở thành Kiếm sĩ sao? Con phải biết Kiếm sĩ tu luyện rất khó khăn, nó cũng là chức nghiệp không được coi trọng nhất.'Điền thúc cố gắng nói cho Vân Du hiểu. Lúc sáng khi nghe Vân Du nói Điền thúc thật sự giật mình, khi nhìn quyết tâm trong mắt của Vân Du, Điền thúc đành phải nhượng bộ.

' Con đã quyết định rồi, cho dù khó khăn hơn nữa con cũng chịu được'

Nhìn thấy ánh mắt tỏa sáng của Hạ Vân Du, Điền thúc lại thở dài:

' Thôi được rồi, ta sẽ đưa con xem con đường xung quanh núi, sau này con có thể chạy bộ quanh đây để rèn luyện sức bền, nơi này cách xa Phong thành nên thường không có ai đến, còn các loại thú thì con yên tâm, con đường này rất an toàn, ta đã đi rất nhiều lần. Còn đây là dược trị thương, giúp con trị những vết thương đơn giản, đây là chủy thủ giúp con phòng thân, còn đây là dược còn hãy bôi lên y phục, nó sẽ giúp con tránh các loại động vật' Điền thúc nhìn thấy mắt Hạ Vân Du ngấn nước thì cuống lên.

'Con sao vậy?'

' Con không sao. Chỉ là lâu rồi không có ai quan tâm con nhiều như thế.' Hạ Vân Du là một cô nhi từ nhỏ sống một mình, không ai lo lắng, bây giờ có người quan tâm như thế,làm cho Hạ Vân Du cảm nhận được tình thương, thì ra cảm giác có người thân là như thế này.

' Ha ha, con ngốc quá, chỉ cần sao này con không chê thúc phiền, thúc sẽ quan tâm con nhiều hơn' Đứa nhỏ tội nghiệp, còn nhỏ mà mất hết người thân a.

' Vâng, không còn sớm nữa con đi đây'.

' Được rồi, con nhớ về sớm'.

Hạ Vân Du bắt đầu chạy quanh con đường mà Điền thúc hướng dẫn, lúc đầu Hạ Vân Du chạy rất chậm dần dần cơ thể thích nghi thì chạy nhanh hơn.

Mới chạy được một vòng vì thân thể còn chưa khỏe hoàn toàn, cộng với thể chất yếu hơn người khác nên Hạ Vân Du sớm thấy mệt mỏi, nhưng không vì thế mà dừng lại, Hạ Vân Du chạy chậm lại hít thở thật sâu, cho đến khi hết mệt lại tăng tốc. Cứ như thế không biết đã bao nhiêu vòng quanh núi, Hạ Vân Du thấy thời gian không còn sớm đành phải trở về, sợ Điền thúc sẽ lo lắng. Nhớ tới Điền thúc Hạ Vân Du lại nở nụ cười, dù chỉ mới một ngày nhưng tình thương của Điền thúc dành cho nàng thật rõ ràng, như tình thương của một người phụ thân dành cho nữ nhi của mình.

Hạ Vân Du chạy về, nhìn thấy Điền thúc đứng trước cổng chờ, nàng thật vui vẻ.

' Nha đầu, sao giờ mới về, con xem đã trưa rồi, hại thúc lo lắng.'

' Không phải con đã về rồi sao'. Hạ Vân Du nở nụ cười ngọt ngào.' Nha đầu này, con đi tắm rửa rồi vào ăn cơm, ta có mua thịt cho con đấy.'

Điền thúc nhắc nhở, Hạ Vân Du mới cảm thấy thật khó chịu, cơ thể nhớp nháp, mùi mồ hôi, đúng là không chịu nổi.

Tắm mình trong dòng nước, Hạ Vân Du thật thoải mái, hôm nay là bước đầu tu luyện thôi, sau này con đường càng gian khổ hơn.

' Hôm nay con thấy như thế nào?'

' Vâng, con thấy thật tốt.'

' Được rồi, ta không biết lý do con tu luyện làm gì, nhưng con phải biết tu luyện là chuyện lâu dài không cần gấp gáp.'

' Con sẽ nhớ lời thúc dặn'.

' Sau bữa cơm ta sẽ xuống núi, có lẽ tới tối ta mới về được, con có muốn theo không?' Hôm nay Điền Mộc xuống núi để mua một ít dược, trong nhà dược đã không còn, ở trên núi không giống như trong thành, nếu bị thương đều dùng dược có sẵn để trị thương, vì vậy hằng tháng cần phải đều đặn mua dược.

' Con không đi đâu, con còn phải luyện tập nữa'.

Điền thúc đi rồi, Hạ Vân Du bắt đầu vào phòng tập chống đẩy, để nâng cao sức mạnh của cánh tay.

' Một, hai, ba,...a mười một, m..ư.. ờ.. i hai..a' Mới tập được mười mấy cái Hạ Vân Du đã không chịu nổi, cơ thể vốn dĩ rất yếu, a Hạ Vân Du cảm thấy quyết định làm Kiếm sĩ thật đúng đắn, bây giờ chỉ chống đẩy mười mấy cái đã không chịu nổi vậy khi chiến đấu cần nhiều tinh lực như vậy cơ thể làm sao chịu nổi.

' Không được, không thể bỏ cuộc nhanh như vậy, một ngày ít nhất phải tập ba trăm cái chống đẩy, ba trăm cái gập người sau đó sẽ tăng lên, vậy thì cơ thể dẻo dai được.'

' Tiếp tục.. mười ba...a...'

Gần một canh giờ Hạ Vân Du mới có thể, chống đẩy ba trăm cái, lại thêm một canh giờ mới gập người xong.

' Phù, thật mỏi, a ngày mai ta phải làm một sân tập mới được, còn phải làm thêm xà đơn nữa.'

Xem canh giờ không sai biệt lắm, Hạ Vân Du chuẩn bị bữa tối chờ Điền thúc. Chuyện nấu cơm này Hạ Vân Du thật thành thạo, đầu tiên là vo gạo sau đó đổ nước vào, rồi bắt lên bếp nấu.

' A làm sao để nhóm lửa?' Sau khi loay hoay một hồi cũng không thể nhóm lửa, chợt nghe tiếng động, Điền thúc đã về.

' Vân Du, ta về rồi đây, con đang làm gì đấy'.

' Điền thúc, con định giúp người nấu cơm nhưng không biết nhóm lửa' Hạ Vân Du ngượng ngùng nói.

' Ha ha, để ta giúp, ta có mua một ít đồ ăn, còn nóng con dọn ra đi'.

' Đúng rồi Điền thúc ngày mai con định sẽ làm một cái sân luyện kiếm, thúc có thể giúp con không'.

' Được rồi mai ta sẽ giúp con, con tính xây như thế nào?'

' Vâng, ngày mai con sẽ nói cho thúc, bây giờ con cũng chưa rõ.'

' Thôi được rồi, ăn cơm nào, con đói rồi phải không?'

Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười, Hạ Vân Du vào không gian, hồi tưởng lại những gì mình đã đọc, sau đó đi vào Bạch cư.

Tiểu Bạch hắn nói là tu luyện phải dựa vào sức nàng, hắn sẽ không giúp đỡ, chỉ ở bên cạnh giám sát, khi nàng còn tu luyện ở đây hắn có nhiệm vụ đảm bảo mạng sống của nàng, hắn còn nói thêm chỉ cần nàng còn một hơi thở thì gọi là còn sống.

Hạ Vân Du tìm một chỗ thích hợp, từ từ cảm nhận linh khí xung quanh, rút kinh nghiệm lần trước nàng thả lỏng bản thân, hòa mình vào không khí, chợt Hạ Vân Du nhìn thấy được có nhiều hạt nhỏ nhiều màu quay quanh mình, Hạ Vân Du đưa tay định chạm vào chúng thì tất cả đều biến mất.

' A tại sao ta không chạm vào nó được, phải thử thêm lần nữa.'

Cũng giống như lần trước Hạ Vân Du nhắm mắt lại, cố gắng hòa mình vào không khí, nhưng lại không cảm nhận được gì. Sau gần bốn canh giờ cố gắng, Hạ Vân Du mở mắt, thở ra một ngụm trọc khí, vẫn không được, không cảm nhận được các hạt nhỏ khi nãy nữa.

' Chủ nhân không cần gấp, mọi chuyện cần có kiên nhẫn'. Tiểu Bạch nói với Hạ Vân Du, nàng ấy tu luyện gần mười canh giờ rồi, chuyện tu luyện không phải chỉ có ý chí là được, tố chất nàng ấy không tốt, ngay cả chuyện hấp thu linh khí cũng khó, theo tình hình này có thể lâu lắm mới hấp thu được, mà hắn thì không thể giúp.

' Được rồi, người hãy nghỉ ngơi một lúc đi, mười ngày trong này bằng một ngày ngoài kia, người cứ yên tâm tu luyện.'

' Một ngày bằng mười ngày?' Nghe tin này mọi phiền muộn điều tiêu tan, có lẽ ông trời thương xót nàng đi ha ha.

Hạ Vân Du nghỉ ngơi một lúc lại bắt đầu hấp thu linh khí, nhưng không lần nào thành công.

Quyển 1 - Chương 6

Ánh nắng gay gắt xuyên qua từng kẽ lá hướng đến bóng dáng của một tiểu cô nương đang chạy bộ, trên lưng mang theo một bao cát to ước chừng mười cân, khuôn mặt đỏ ửng vì mệt, trán đã nhiễm một tầng mồ hôi.

' Hộc..hộc..' Đôi môi khép mở nhịp nhàng, bước chân nhỏ nhắn vẫn cứ chạy đều đều, đôi mắt kiên định hướng về phía trước.

Trên cành cây to lớn, một bóng người từ từ hiện ra, đôi mắt nóng bỏng hướng về phía tiểu cô nương, môi mỏng phát ra tiếng cười khẽ rồi thoắt một cái, người đó biến mất.

Giật mình, đôi mắt xinh đẹp của Hạ Vân Du đảo quanh một vòng.

' Kì quái, khi nãy rõ ràng cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn, sao giờ không thấy chứ ? ' Lắc đầu một cái, Hạ Vân Du tiếp tục chạy về phía trước, chạy được năm bước lại mạnh mẽ quay đầu, một lần nữa đảo mắt xung quanh, xác định thật không có ai mới chậm rãi chạy tiếp.

Đã ba tháng trôi qua, cuộc sống của Hạ Vân Du ở nơi này cũng từ từ đi vào khuôn khổ, buổi sáng rèn luyện thân thể, tối đến vào Bạch cư cố gắng hấp thu linh khí, mặc dù biết là vô ích nhưng nàng vẫn không bỏ cuộc.

Nếu tính theo thời gian của không gian thì cũng đã hơn hai năm, trong hai năm mấy này đừng nói đến việc hấp thu linh khí, ngay cả các hạt linh khí hình dáng như thế nào nàng cũng chưa gặp qua.

Lúc nàng vô cùng phiền não về chuyện đó, tiểu Bạch dùng khuôn mặt nhìn người ngu ngốc nhìn nàng, giọng nói đầy vẻ thương xót:

' Ngốc, ... không phải tội' Nói xong còn thân thiết vỗ vai nàng, trong đôi mắt còn lóe lên vài tia vui vẻ.
Nàng tức muốn giơ chân, thái độ đó là sao? Lúc đầu đáng lẽ nàng phải biết hắn là một tên vô sỉ chứ, không giúp đỡ nàng thì thôi đi, còn ngày ngày bày trò trêu chọc nàng.

Mặc dù việc hấp thu linh khí không có tiến bộ nhưng nhờ việc điên cuồng luyện tập thân thể nàng cũng dần dần được cải thiện, có da có thịt, cơ thể khỏe mạnh, trên tay còn nổi lên một ít cơ bắp.

Tiểu Bạch còn cầm tay nàng cảm thán một lúc, nghiêm túc nói nàng hoàn toàn có tiềm năng trở thành một nữ hán tử, cơ bắp đầy mình, lúc đó nàng liền hoảng sợ giảm bớt cường độ luyện tập.

Mỗi ngày chạy quanh núi hai canh giờ, chống đẩy gập người hai trăm cái, luyện tập xà đơn cũng hiệu quả, hằng ngày lại cùng Điền thúc luyện kiếm, mặc dù chỉ là những chiêu thức đơn giản nhưng thân thể Hạ Vân Du lại linh hoạt lên rất nhiều.

Thấy thời gian không còn sớm, Hạ Vân Du liền chạy vòng về nhà, buổi sáng Điền thúc đã xuống núi từ sớm, nàng đã hứa giúp người trong coi cây thảo dược, nếu nàng không về tưới nước kịp thời nó sẽ chết.

Nhắc đến thảo dược nàng lại thấy kì quái, cây thảo dược Điền thúc trồng phải tưới nước vào lúc trời nắng gắt, lại phải dùng sương lúc sáng sớm để tưới, chăm sóc nó còn khó hơn người. Nhưng nàng không thể làm gì khác, thảo dược này có tác dụng ngăn ngừa sự tấn công của các con thú, vì tính mạng nàng đành chịu cực.

Đang mãi suy nghĩ, không để ý nhìn đường.

' Soạt soạt..a..ầm '

Hạ Vân Du nén đau đớn đứng dậy, xoa xoa cái mông đau đớn, cái miệng nhỏ nhắn buồn bực lẩm bẩm, nguyền rủa người đặt ra bẫy.

'Nhàm chán không có chuyện gì làm sao? Tính trả thù xã hội à?.....' Mặc dù tức giận nhưng giọng nói vẫn cứ ngọt ngào, nghe vào tai cứ như là đang làm nũng.(- _-|||)

Hạ Vân Du bình tĩnh lại, đưa mắt quan sát xung quanh, cái hố rộng khoảng hai thước, cao gấp đôi Hạ Vân Du, dưới chân có rất nhiều vụng đất, bên thành không có dấu hiệu của xẻng đào, càng xem càng nghi hoặc.

Cái hố này có lẽ là dùng linh lực tạo thành đi, nàng đã xem qua sức tàn phá của linh lực rồi. Nhưng theo hiểu biết của nàng thì khu vực này không có tu sĩ nha.

' Ha ha..' Một giọng cười cực kì không có ý tốt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạ Vân Du.

Quyển 1 - Chương 7

' Ai?'Hạ Vân Du rút cây chủy thủ bên thắt lưng, mạnh mẽ ngẩng đầu, tư thế sẵn sàng đón địch. Đôi mắt tràn đầy sợ hãi, nhưng rất nhanh được giấu đi, bình tĩnh nhìn xung quanh.

Từ khi ở lại nơi này, nàng chưa gặp qua người nào, bây giờ lại xuất hiện một giọng nói xấu xa, lại còn nghe tiếng không thấy người, ít nhiều cũng làm cho người ta sợ hãi.

' Ha ha, nha đầu, ngươi định dùng cây thủy thủ hạ phẩm này đối phó với ta sao?'
Giọng nói khinh thường lần nữa vang lên.

Dứt lời, cây chủy thủ liền biến thành bột khói.

Kinh ngạc nhìn tay không của mình, Hạ Vân Du đảo mắt, giọng nói bất giác nhẹ một chút:

' Ra đi! Hù dọa một đứa trẻ thì có gì hay chứ.'

' Ha ha ' Cười một tiếng. Giọng nói lạnh đi vài phần:

' Ngươi cũng can đảm nhỉ? ' Nói rồi một áp lực cực lớn dồn vào người Hạ Vân Du.

Đôi chân nhỏ bé run rẩy, từ từ lún xuống đất, sắc mặt Hạ Vân Du tái nhợt, mồ hôi lạnh không ngừng nhỏ xuống, một dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra từ khóe môi, đôi mắt tức giận trừng lớn nhìn bóng người trên miệng hố.

Chỉ thấy trong nháy mắt chợt lóe, Hạ Vân Du được đưa lên trên, cơ thể yếu ớt té nhào ra mặt đất, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng trước mặt.

' Nhận ta làm sư phụ, ta sẽ cho ngươi sức mạnh' Giọng điệu ngạo mạn cực điểm.

Đôi mắt Hạ Vân Du nheo lại có chút không hiểu, lại nhìn bóng lưng người kia, nhất thời nổi giận, hắn nghĩ nàng cuồng ngược sao? Làm nàng trọng thương rồi đòi làm sư phụ nàng? Hắn mơ sao?

' Tiểu Du, ngươi đồng ý đi ' Giọng nói có chút gấp gáp, hắn cảm nhận được khí tức cường đại của người này, có lẽ sau này sẽ giúp được tiểu Du.

' Tiểu Bạch ngươi nói gì thế? Hắn vừa đả thương ta đó.' Khóe miệng Hạ Vân Du cứng đờ, tiểu Bạch nghĩ gì thế, bảo nàng nhận người đó làm sư phụ?

' Im lặng là đồng ý' Người kia quay lại, cười đến không có ý tốt.

Trước mắt thấy một người như trích tiên hiện ra ,y phục trắng không nhiễm bụi trần, tóc dài bạc trắng, phiêu dật trong gió, khuôn mặt hồng hào, ngũ quan tuấn mĩ, cả người toát ra hơi thở cao quý, Hạ Vân Du nhìn đến ngẩn người. ' Lau nước miếng kìa ' Người kia cười vô lại nói.

' A, khụ..' Tức giận trừng mắt nhìn người kia, làm gì có nước miếng chứ?

' Ta đã có thê tử ' Ngươi đừng có nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống ta chứ, môi gợi ra nụ cười nhẹ, nhìn sắc mặt không ngừng thay đổi của nha đầu, tâm tình lại vui vẻ hơn một chút.

Mặt dại ra một chút, hoàn toàn không theo kịp tư duy của người này.

' Thật tội nghiệp thê tử của ngươi ' Khóe môi cong cong, cười nhẹ nói. Kiềm chế, kiềm chế Hạ Vân Du điên cuồng nhắc nhở trong lòng, tay nhỏ run run nắm thật chặt.

Hứng thú nhìn Hạ Vân Du, mồm mép lanh lẹ, kiềm chế rất tốt, càng nhìn càng vừa mắt.

Ba tháng trước đi qua cánh rừng này, gặp nha đầu cùng một người họ Điền nói chuyện, nha đầu muốn trở thành Kiếm Sĩ, nhìn đến thân thể yếu ớt, mỏng manh thì lão biết là một tiểu thư được cưng chìu, chắc muốn tìm vui một chút, định bỏ đi thì bắt gặp ánh mắt kiên định cùng quyết tâm của nha đầu liền bị cuốn hút. Lão nghĩ ở lại xem một chút, nha đầu tột cùng kiên trì đến bao lâu.

Lại nhìn kỹ nha đầu cũng thật thú vị, có linh căn nhưng nha đầu lại chọn con đường Kiếm Sĩ cực khổ thấp kém. Đương nhiên là thấp kém đối với bọn tu sĩ nông cạn.

Không ngờ nha đầu này cũng có chút kiên định, suốt ba tháng luyện tập không ngừng nghỉ, đối với bọn tu sĩ thì nha đầu này đúng là hơn hẳn.
Nhưng nếu muốn bước lên con đường cường giả thì tu luyện như thế này không đủ, và cũng không đúng, Kiếm Sĩ chân chính rèn luyện không phải chỉ cần có sức khỏe dẻo dai là đủ, cần phải có sự nhanh nhẹn, sức mạnh cùng với một điều không thể thiếu chính là vũ kiếm, là các chiêu thức kết hợp, thì lúc đó mới có thể đối đầu với tu sĩ, cũng vì nhiều người không biết nên Kiếm Sĩ ở đây không được coi trọng, và cũng là chức nghiệp yếu nhất.

Nha đầu này có luyện tập nhiều hơn nữa thì cũng chỉ tăng thêm sức mạnh cơ thể, chỉ có thể đối phó với phàm nhân, còn với tu sĩ chân chính thì hoàn toàn là tìm chết.

' Phạm lão, sau này con cứ gọi ta là Phạm lão' Đôi mắt hồ ly lóe sáng.

' Hừ, ta cũng chưa nói nhận ngươi làm sư phụ a ' Khẽ liếc mắt nhìn người kia, sau đó rất nhanh nói.

Đôi mắt hồ ly nheo lại, nguy hiểm nhìn Hạ Vân Du, cất giọng nhàn nhạt, làm tóc gáy Hạ Vân Du dựng lên hết.

' Ngoan, nghe lời' Lời vừa dứt, tay dịu dàng xoa xoa đầu Hạ Vân Du.

' ... ' Hạ Vân Du đen mặt, nàng không phải là chó.

' Khi nãy ta chỉ muốn thử con, đừng để bụng' Cười nhẹ nói, tay lại xoa thêm vài cái, tóc nha đầu thật đẹp nha, đen tuyền, mượt mà, càng sờ càng thích.

Suy nghĩ của người này nàng thật sự không theo kịp nha, thay đổi còn nhanh hơn lật sách. Gạt cánh tay của người nào đó ra, nhàn nhạt liếc mắt một cái, bĩu môi nói:

' Ta có thể biết lý do vì sao người nhận ta làm độ đệ sao? '

' Ta cần đồ đệ, ngươi cần sư phụ ' Phạm lão vẻ mặt đương nhiên nói, sau khi nói xong cũng không quên cho nàng một cái liếc mắt khinh thường.

'....'

' Đúng rồi, nói cho con một tin xấu, con trúng độc nha ' Giọng điệu vui vẻ nhìn người gặp họa.

' Trúng độc?' Hạ Vân Du ngẩn ngơ nhìn Phạm lão, muốn xác định xem nàng có nghe nhầm không?

' Đúng, là độc ức chế việc hấp thu linh khí' Lão nghi hoặc, nhướng mày nhìn Hạ Vân Du, không lẽ nha đầu này không biết mình trúng độc sao?

Quyển 1 - Chương 8

' Tiểu Bạch, Phạm lão nói thật không? ' Hạ Vân Du hoảng sợ hỏi.

'....'

' Tiểu Bạch, tiểu Bạch sao ngươi không trả lời? ' Giọng nói gấp gáp, mang theo một tia thất vọng.

Đó là lý do khiến nàng không thể hấp thu linh khí sao? Nhưng chuyện này làm sao có thể ? Khi còn ở Hạ gia, Hạ Vân Du chân chính được mọi người yêu thương, chìu chuộng.

A! Tại sao nàng không nghĩ tới chứ, với phế linh căn của Hạ Vân Du thì làm sao có thể tồn tại trong gia tộc tu tiên được chứ? Lại còn được yêu thương chiều chuộng, dưỡng thành một tiểu thư kiêu ngạo, ngu ngốc. Thật sự là yêu thương sao?

Còn một điều quan trọng nữa phế linh căn của Hạ Vân Du cho dù tu luyện cũng không thể đạt thành tựu to lớn gì, vậy tại sao lại hạ dược, cảm thấy trong này có một uẩn khúc nào đấy.

Như thế nào cũng nghĩ không ra nha, thôi không nghĩ nữa. Cho dù thế nào nàng cũng không muốn dính dáng đến chuyện này, ẩn tình gì đó nàng không hứng thú.

Phạm lão nhìn Hạ Vân Du tự lẩm bẩm gì đó, nửa ngày cũng không lên tiếng, cho rằng nàng đang lo lắng chuyện nàng bị hạ dược, lão lấy từ túi trữ vật một lọ dược nhỏ.

' Nha đầu, con không cần lo lắng, có ta ở đây con không sao đâu' Phạm lão nhướng mày, hất cầm về phía Hạ Vân Du nói.
Đợi một lúc cũng không thấy ai đáp lời, nghi hoặc nhìn Hạ Vân Du đang suy nghĩ đến thất thần, tức giận quát:

' Nha đầu...'

' A,... người làm ta hết hồn' Hạ Vân Du lấy tay vỗ vỗ ngực, buồn bực nói, tự nhiên quát lên làm gì, nàng cũng không bị điếc.

' Hừ, nhận đi ' Nói rồi ném lọ dược về phía Hạ Vân Du.

' Đây là cái gì? Oa.., thơm quá ' Mở lọ dược, nhất thời mùi thơm tỏa ra, cái mũi nhỏ nhắn hít một hơi thật sâu, thật thoải mái a.

' Tẩy Tủy Đan ' Phạm lão kiêu ngạo nói, ha ha nha đầu nhất định sẽ bị dọa, trên đại lục này số người có được nó đếm trên đầy ngón tay a. ' Tẩy Tủy Đan? Tẩy Tủy Đan, ....Là gì vậy?' Hạ Vân Du chớp chớp mắt, tò mò hỏi, này là cái gì? Nàng chưa từng nghe qua nha.

Cũng không thể trách Hạ Vân Du, khi đến nơi này nàng chỉ lo du ngoạn, làm gì có thời gian tìm hiểu tin tức của nơi này chứ.

Phạm lão nhíu mày nhìn Hạ Vân Du, rốt cuộc nha đầu này chui từ đâu ra thế, đan dược thượng phẩm này rất có lợi cho tu sĩ, ai cũng muốn đoạt nó, vậy mà nha đầu không biết?

' Tẩy Tủy Đan nói đơn giản chính là giúp con tẩy bỏ tạp chất trong cơ thể ' Phạm lão tùy ý nói.

' A ' Đồ tốt nha, Hạ Vân Du cười híp mắt nhìn lọ dược.

' Ta có việc phải đi rồi, ngày mai con lại tới đây đợi ta '

Không đợi Hạ Vân Du kịp phản ứng Phạm lão biến mất.

Lắc đầu, Hạ Vân Du nhìn trời, có sư phụ tùy hứng như vậy không biết số phận nàng ra sao aii. Phát hiện đã trễ rồi Hạ Vân Du vội vã về nhà, nàng quên mất nàng còn phải chăm sóc cho dược thảo của Điền thúc.

Quyển 1 - Chương 9

Sau khi tưới nước cho diệp thảo Hạ Vân Du nhanh chóng đi vào không gian.

Bình tĩnh tiến vào Bạch cư, trong lòng không kiềm được vẫn có chút thất vọng, nàng nghĩ mình cùng tiểu Bạch đã thân quen, không ngờ chuyện quan trọng như vậy tiểu Bạch lại không nói cho nàng biết.

Ngoài ý muốn phát hiện tiểu Bạch đang đứng trước cửa phòng, hai người cứ nhìn nhau không nói, bầu không khí im lặng đáng sợ. Cuối cùng tiểu Bạch lên tiếng phá vỡ bầu không khí quỷ dị này:

' Chủ nhân,... đây là nhiệm vụ của ta ' Giọng nói có chút bất đắc dĩ.

Một tiếng 'chủ nhân' đánh thẳng vào lòng của Hạ Vân Du, thânthể cứng đờ, nàng làm sao có thể quên, giữa nàng cùng tiểu Bạch vẫn tồn tại một bức tường băng mang tên nhiệm vụ, sẽ không bao giờ có thể phá vỡ.

Vả lại đây hoàn toàn không phải lỗi của tiểu Bạch, là do 'nàng' trước kia sống ' quá tốt' thôi. Vậy nàng dùng lý do gì để đến đây? Lý do gì để thất vọng?

' Ta hiểu được ' Hạ Vân Du nhẹ giọng nói, hoàn toàn không nghe ra được cảm xúc.

Lại một trận im lặng kéo dài.

Hít một hơi thật sâu, Hạ Vân Du ngẩng đầu, lấy ra Tẩy Tuỷ Đan, nở một nụ cười thật tươi, hướng tiểu Bạch nói:

' Tiểu Bạch, sau này ta có thể tu luyện rồi ' Đôi mắt mang đậm ý cười.

Suy cho cùng Hạ Vân Du vẫn trân trọng mối quan hệ này, nàng không muốn vì chuyện của mình ảnh hưởng đến nó.

' Ừ, hi vọng là như vậy' Mắt loé lên một tia sáng, tiểu Bạch vô lại nói.

Hạ Vân Du trừng mắt nhìn tiểu Bạch, bên môi gợi ý cười, chợt nghe tiểu Bạch nói:

' Tiểu Du, ngươi đi theo ta' Nói rồi kéo Hạ Vân Du ra khỏi Bạch cư, tiến đến hồ nước giữa không gian.

Hạ Vân Du thật kinh ngạc, nàng chưa từng quan sát thật kỹ hồ nước, bây giờ nhìn thấy quả thật rất đẹp mắt, nước mát trong xanh, làn khói bay nhẹ nhàng lơ lửng trên mặt hồ, tạo thành màn nước huyền ảo, đứng cạnh hồ cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

' Được rồi, người uống Tẩy Tuỷ Đan đi, ta ở một bên canh chừng' Tiểu Bạch lui về sau mười thước, thích ý ngắm khung cảnh xung quanh.

Liếc mắt nhìn bộ dáng nhàn nhã của tiểu Bạch, Hạ Vân Du có chút không hiểu, đem nàng ra đây làm gì, ở Bạch cư không được sao? Còn tránh xa thế.
Tiểu Bạch làm ngơ trước ánh mắt nghi hoặc của Hạ Vân Du, không thể nói hắn sợ nàng làm bẩn Bạch cư nên mới đem nàng ấy ra đây nha, nếu không nàng sẽ...

Thu hồi ánh mắt, tìm một chỗ ngồi thích hợp, sau đó mở lọ dược ra, mùi thơm của dược liệu nhẹ nhàng bay vào mũi, tim nàng bắt đầu tăng tốc, hít một hơi thật sâu, uống viên thuốc vào, thả lỏng bản thân, nhắm mắt lại.

Đợi một khắc cũng không thấy khác thường, Hạ Vân Du nghĩ như vậy đã xong liền đứng dậy, đi về phía tiểu Bạch.

Vừa bước một bước cơn đau đầu ập đến, ôm đầu Hạ Vân Du té lăn ra đất, rên rỉ.

Tiểu Bạch từ xa thấy thế cũng chỉ nắm chặt hai quả đấm, trong lòng lo lắng, nhưng hắn không thể đến đó, nha đầu đang trong thời kì quan trọng, nếu bị quấy rầy có thể bị dược tính cắn nuốt đến chết.

Hạ Vân Du không ngừng lấy tay đập vào đầu mình, mặt trắng bệch, môi bị cắn bật máu, mồ hôi không ngừng tuôn ra ướt đẫm cả người.

Đầu Hạ Vân Du đau đến mức muốn vỡ tung, nàng cảm thấy như có gì đó đang chậm rãi cắn nuốt lý trí của mình, mỗi lần như vậy cơn đau lại gấp đôi, ý thức dần mơ hồ.

Bên tai lại nghe thấy tiếng nói của một ai đó, rất nhẹ nhàng, khe khẽ như có thể tan biến bất cứ lúc nào, nhưng trong đó lại mang theo sự tin tưởng tuyệt đối.

Giọng nói ấy cứ lặp đi lặp lại, không rõ ràng.

Sau đó Hạ Vân Du được đến một thế giới xa lạ, nhìn thấy một cô bé gầy yếu cố gắng nhai thứ rễ cây đắng ngắt mà cô vừa đào được, hay dáng vẻ yếu ớt đang cố gắng thu mình tránh khỏi những cú đá ác ý của đám bạn mình trong cô nhi viện, hay những cái đập cửa đầy tuyệt vọng trong cái lạnh cắt da thịt của mùa đông tuyết rơi khi bị nhốt ngoài phòng,....
Những hình ảnh cứ tiếp tục, những trò đùa ác ý, những lời sỉ nhục, những đau đớn không ngừng rơi xuống một cô bé.

Nhưng tuyệt nhiên cô bé không rơi một giọt nước mắt, mái tóc rối che khuất một nụ cười nhẹ nhàng mang một sự kiên cường làm người khác đau lòng.

Chợt giọng nói quen thuộc khi nãy vang lên lần nữa to hơn, rõ hơn, mang theo tự tin:

' Thanh Khê, ngươi nhất định làm được' Cô bé hướng về phía Hạ Vân Du, đôi mắt sáng ngời, môi vẽ lên một nụ cười rực rỡ.

Cơn đau đầu nhanh chóng kéo Hạ Vân Du trở về, mạnh mẽ mở to đôi mắt kiên định, nắm chặt nắm đấm, trên môi nàng nở một nụ cười yếu ớt.

Nàng, nhất định làm được.

Hai canh giờ trôi qua, cơn đau từ từ giảm dần rồi biến mất, Hạ Vân Du nằm trên đất thở hổn hển.

Chưa kịp vui mừng một cỗ nhiệt nóng phát sinh từ tim, nhanh chóng chạy dọc theo kinh mạch, như muốn thiêu đốt hết các đường kinh mạch.

Đau đớn trong phút chốc đánh úp lại, cơ thể co rúc, môi bị cắn nát, một cỗ mùi tanh xọc lên miệng, rồi một dòng chất lỏng màu tím chậm rãi men theo khoé miệng chảy ra ngoài.

Cơ thể đau đớn như hàng ngàn hàng vạn mũi kim chích vào, ôm cơ thể dãy dụa trên mặt đất.

' Bùm..' Hạ Vân Du bị rơi xuống nước.

Dòng nước không ngừng cọ xát xoa diệu những cơn đau trong cơ thể.

Không thoải mái được bao lâu, một luồng hàn khí đột ngột xông thẳng vào cơ thể, nó như đóng băng từng tế bào, sau đó chạy dọc theo kinh mạch.

Một nóng một lạnh cường thế, tranh chấp nhau chạy khắp ngõ ngách cơ thể, xâm nhập vào tận xương tuỷ, đau nhức truyền đến liên tục cơ hồ muốn ngất đi.

Chợt cơ thể Hạ Vân Du căng cứng, nổi lên mặt nước, tay chân không kiềm được giang rộng, đôi mắt đầy tơ máu mở to, cảm giác phình to muốn nổ tung làm Hạ Vân Du càng thêm bức bách khó chịu.

Từ mười đầu ngón tay bắt đầu tuôn ra một dòng chất lỏng màu đen, đặc sệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau