YÊU MỘT NGƯỜI ĐÃ CÓ VỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu một người đã có vợ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Nam Thiên cởi bỏ chiếc áo ngoài mà đắp tạm cho tôi.Giờ đã là cuối thu nên thời tiết có vẻ lạnh.Uống nhiều rượu như vậy mà ở ngoài trời rất là nguy hiểm

Anh chạy đi nói với chủ quán gì đó,xong xuôi,thanh toán số tiền nhậu cho tôi. Anh chạy lại,nhẹ nhàng lấy tóc của tôi cuộn lại mà buộc vào cho gọn.

—Xem ra uống không phải ít.Tửu lượng có sức chịu đựng quá khinh khủng.Quỳnh Lam,cô quả là có lá gan không phải bé.

Nam Thiên nhanh chóng cõng tôi trên lưng,Trên cổ anh treo túi xách của tôi mà bước đi.

Đoạn đường khá vắng do đã đêm muộn nên tạm thời không bắt được taxi.Cuối cùng phải cõng bộ tôi trên lưng.Bước chân nhè nhẹ,trong vô thức tôi vô tình siết nhẹ vào cổ anh mà khẽ thì thầm hai chữ “Mạnh Quân”

—Ừm,xem ra cô vẫn còn yêu Mạnh Quân rất nhiều thì phải

Nét mặt từ đầu đến cuối của Nam Thiên vẫn còn không thay đổi.Chỉ là trong tâm tưởng thì có chút tâm tình không thể đoán được.

—Nếu biết trước Mạnh Quân khiến cô thành ra như vậy,tôi đã không để cô gả cho cậu ta.

Thật ra tôi quen biết cùng một lúc với Nam Thiên và Mạnh Quân hẳn không phải là không có lí do.

Trước đây khi tôi học lớp 11,Trong một đợt kỉ niệm 50 năm thành lập trường,Mạnh Quân và Nam Thiên là hai cựu học sinh tiểu biểu có về tham dự.Lúc ấy,tôi lại trong đội tiếp đón khách khứa,cũng không biết thế nào mà lại quen hai người đó.

Người chủ động nhắn tin và liên lạc cho tôi trước là Nam Thiên,không phải là Mạnh Quân.Nhưng trong tâm tình của tôi,người tôi thầm thích vẫn chỉ có hai chữ “Mạnh Quân”.Cuối cùng sau bao nỗ lực của bản thân và sự giúp đỡ từ Nam Thiên,tôi và Quân cũng đã thành đôi.

Nhưng từ lúc đó tôi và Nam Thiên lại ít nói chuyện với nhau hẳn.Cũng không biết anh có bị làm sao hay không.Thỉnh thoảng lại luôn muốn tránh mặt tôi,thỉnh thoảng lại đột ngột xuất hiện mà quan tâm đến lạ thường.

Sau này khi biết tôi vừa tốt nghiệp xong cấp 3 đã vội vã quyết định Cùng Mạnh Quân kết hôn.Nam Thiên có đến gặp và nói chuyện.

Tôi còn nhớ hôm ấy mọi chuyện như thế này.

—Anh hẹn em ra đây có chuyện gì vậy.

—Anh đã nghe Vũ nói qua chuyện của hai người

—Để cho anh ăn cỗ hơi sớm quá thì phải

—Anh không nghĩ là em và Vũ lại quyết định vội vàng đến như vậy

—Thực ra khi quyết định yêu anh ấy,em đã có suy nghĩ như vậy rồi.

—Cưới xin là chuyện hệ trọng cả đời,anh khuyên em nên suy nghĩ kĩ thì hơn.

—Em đã suy nghĩ rất kĩ rồi.

—Em vui lắm phải không?

—Được cưới Mạnh Quân,được cưới người mình yêu,em hạnh phúc lắm.

—Nhưng mà Quỳnh Lam này,anh nghĩ dù thế nào có chuyện này anh nhất định phải nói với em.

—Chuyện gì cơ

—Chuyện là...

Tôi vẫn còn nhớ hôm ấy Nam Thiên nhìn tôi bằng ánh mắt rất khác như muốn che giấu đi điều gì đó rất khó nói.—Anh không được khoẻ sao?nhìn sắc mặt anh không được tốt lắm

—Anh chỉ muốn nói là em có thực sự yêu Mạnh Quân không?

—Tất nhiên là em yêu ấy rồi

—Vậy là tốt rồi,em nhất định phải sống thật hạnh phúc

Vội vàng nói,Nam Thiên cũng rời đi.Thực ra bản thân tôi không ngốc đến nỗi không tin rằng Nam Thiên chỉ nói có vậy.Anh nhất định chưa nói với tôi điều anh muốn nói.Thậm chí đến bây giờ trong vài lần hiếm hoi gặp lại nhau,anh cũng không nói...Chỉ lắc đầu cho qua.

Cũng từ lúc ấy,anh thậm chí còn thay đổi cả cách xưng hô với tôi.Mỗi lần tôi muốn hỏi điều gì về Quân tôi đều gọi cho anh,những khi chúng tôi cãi nhau cũng đều là anh ấy nghe điện của tôi.Thậm chí có đôi lúc còn dùng vài lời lẽ không hay để mắng chửi tôi.Anh nói nếu như trước đây khi tôi và Mạnh Quân chưa thành vợ chồng,Tôi khóc anh có thể cả ngày ngồi nghe tôi khóc,cả ngày ở bên lau nước mắt cho tôi.Nhưng bây giờ đến lí do gặp mặt cũng không có,Anh mắng tôi yếu đuối,suốt ngày cũng chỉ biết khóc lóc,đến Anh ấy còn không thể chịu nổi,nói chi là Quân

Nhưng có một sự thật rằng,dù luôn dùng những lời lẽ tàn nhẫn để nói,nhưng anh vẫn là người âm thầm quan tâm tôi nhất.

Đến bây giờ,tôi cũng không biết tình cảm của Nam Thiên đối với tôi là gì.Nhưng riêng với bản thân Tôi,anh có một vị trí vô cùng quan trọng và đặc biệt.

Quay trở lại hiện tại..

Tôi vẫn được anh cõng trên lưng.Cả tấm lưng của anh đang gánh trên lưng thân thể của tôi.Không biết tâm trạng sau khi uống rượu xong say như thế nào mà tôi bắt đầu nói nhảm suốt đoạn đường.

—Mạnh Quân,anh thực sự xấu xa.Rốt cuộc mấy ngày nay anh nói dối em.

—Ừm,là Mạnh Quân nói dối cô

—Anh xem,Cuối cùng sự cố gắng em của em đều vô ích đúng không?

—Không phải là vô ích,mà là ngay từ đầu những sự cố gắng của cô đã không được Mạnh Quân công nhận.

—Gần đây em phát hiện ra một tấm ảnh và một cái tên.Trần Niên Hiệu,Trần Niên Hiệu,người đó là ai?

Từng câu nói của tôi khi nói ra anh đều tự mình trả lời,ấy vậy mà khi nghe đến tên có hai chữ “Niên Hiệu”,miệng anh lại ngậm chặt.Bước chân cũng vô thức mà dừng lại.Đi một đoạn đường tương đối dài,cuối cùng cũng bắt được xe taxi.Thực ra,Nam Thiên không có hoàn cảnh gia đình cũng như sự khá giả bằng gia đình chồng tôi.Tôi chỉ biết,Anh chỉ còn lại ba,một mình trụ cột gia đình nuôi em gái.Tự thân mình trang trải mọi thứ,thậm chí đến bây giờ anh vẫn tiết kiệm tiền không dám mua nhà mà chỉ dám thuê.

Nam Thiên có gọi điện trước cho Mạnh Quân lên khi xe vừa đến nơi đã thấy chồng tôi đứng đợi trước cổng

Vừa thấy,Quân đỡ lấy thân người tôi từ tay của Nam Thiên.Ánh mắt duy nhất hiện lên hai chữ “Thất vọng”.

—Cảm ơn cậu đã đưa Quỳnh Lam về

—Vô tình biết nên bắt buộc phải đưa về.

—Ừm,làm phiền cậu rồi

—Mạnh Quân,cậu không còn điều gì muốn nói với tôi sao.

—Vậy cậu chờ tôi.

—Được

Bế tôi lên trên phòng,đắt chăn lại cẩn thận cho tôi,Mạnh Quân mới yên tâm mà đi xuống dưới nhà nói chuyện với Thiên

Sợ hai bác tỉnh giấc nên Nam Thiên bảo Quân ra ngoài cổng nói chuyện cho dễ.

Hai dáng hình cao to đứng song song nhau,cả hai đều có hai dòng suy nghĩ,ánh mắt dõi vào hai điểm khác nhau

Nam Thiên nói trước.

—Chuyện cậu xin phép ở cơ quan nghỉ mấy ngày nay là tôi nói cho cô ấy biết

—Tôi không có ý trách cậu.Tôi biết là với Tính cách của Quỳnh Lam không biết sớm thì cũng biết muộn thôi

—Hôm nay Quỳnh Lam đã uống rất nhiều rượu.

—Tôi sẽ chăm sóc và dạy bảo lại cô ấy

—Cậu nên quan tâm Quỳnh Lam hơn một chút nữa thì hơn

—Tôi là chồng,tự biết cách giải quyết.

—Mong cậu nói được làm được.Tôi không muốn cô ta lại gọi điện đến làm phiền tôi thêm nữa.

—Tôi sẽ nhắc nhở cô ấy.Quả là thói quen cũ xưa nay vẫn không thể thay đổi được

—Mạnh Quân,điều cuối cùng tôi muốn hỏi cậu là?

—Cậu muốn hỏi gì?

—Trần Niên Hiệu,thực sự cậu ta đã quay trở lại rồi sao?

Chương 7

Sau khi tiếp nhận thông tin từ câu hỏi của Nam Thiên.Thực ra,Mạnh Quân cũng không bất giờ cho lắm,toàn bộ cơ mặt vẫn ở trạng thái bình thường.Thậm chí ngay cả chút ngạc nhiên cũng chẳng có.

Mạnh Quân từ từ tiến lên một bước,tay đưa vào túi quần rút một bao thuốc cùng một cái bật lửa.Đôi tay nhanh nhẹn rút lấy một điếu mà đưa lên miệnng châm lửa hút.

—Nam Thiên,tôi với cậu là bạn thân trí cốt.Nhưng không phải điều gì tôi cũng có thể nói được với cậu.

—Thực ra tôi cũng đoán được phần nào câu trả lời rồi

—vậy hà cớ còn muốn hỏi tôi?

—Tôi muốn nghe một lời nói khẳng định từ cậu,chứ không phải nghe từ người khác

—Cậu còn chút lòng tin vào tôi chứ.

—Đã từng

—Còn bây giờ

—Hiện tại chưa muốn nghĩ tới

—Đúng như cậu đoán,Niên Hiệu,cậu ta đã trở về.

—Và cậu và Niên Hiệu đang giữ liên lạc.

—Ừm,hiện tại là như vậy.

—Quỳnh Lam biết chứ?

—Tôi cũng không chắc chắn,chỉ biết rằng cô ấy đang giấu một điều gì đó.

—Cậu là Đàn ông,nói được phải làm được.Đừng làm tôi thất vọng

—Có lẽ sẽ lại để cậu thất vọng vào tôi thêm lần nữa.

—Nếu biết sớm mọi chuyện có thể xảy ra như vậy,năm ấy,Tôi sẽ dùng mọi cách để ngăn cản đám cưới của hai người.

—Cậu nói đúng Nam Thiên à.

—Tôi hiểu cậu,Chính vì tôi là bạn thân của cậu nên mới khuyên nhủ cậu hết lòng như vậy.Năm ấy,khi cậu nói muốn cùng Lam kết hôn,tôi đã nửa nghi nửa tin.Nhưng cuối cùng vẫn chọn tin cậu.

—Năm ấy,điều tôi làm điều là những gì tôi muốn.Chỉ là bây giờ,khi gặp lại Niên Hiệu,cảm thấy trong lòng có chút bối rối

—Đừng nói với tôi cậu sẽ bỏ rơi Quỳnh Lam.

Ánh mắt Mạnh Quân nhìn xa xăm hơn.Anh đưa điếu thuốc về phía Nam Thiên mà nói.

—Muốn hút không?

—Tôi không hút,cũng không muốn hút.Trả lời trọng tâm đi.

Quân cười,cười một cách khinh bỉ.Anh không phải cười Nam Thiên,mà cười chính cho cuộc đời mình.Sinh ra là một thằng đàn ông,nhưng lại không có đủ dũng khí,mạnh bạo,gan dạ.

—Tôi sẽ cố hoàn thành tốt trọng trách của một người chồng

—Đừng nói là cố,vì cậu là chồng cô ấy nên cậu phải có nghĩa vụ làm điều đó.Cậu nghe rõ chưa,cậu là chồng của Lam đấy.

—Nhiều lúc tôi chỉ muốn có một phần giống tính cách của cậu

—Vậy trả lời đi,Cậu có bao giờ có chút tình cảm với Lam chưa?

—Cậu là người hiểu tôi nhất,bây giờ lại hỏi như vậy,chẳng phải muốn làm khó tôi

—Cậu là một thằng tồi,thằng hèn nhát Quân à

—Ừm,Cậu nói gì cũng đúng cả

—Vậy cậu còn muốn lợi dụng Lam đến bao giờ.Còn muốn lợi dụng để cô ấy sống với thân phận là một cô vợ hờ đến bao giờ?Cậu còn muốn che giấu giới tính thật của mình với mọi người đến bao giờ?

Điếu thuốc lá trên tay Mạnh Quân rơi xuống đất.Nam Thiên thấy nét mặt của Quân thay đổi mới biết mình vừa nói quá lời.

Đôi lông mày của Quân khẽ nheo lại,tỏ vẻ khó chịu.Một lúc sau mới hoàn hồn mà quay ra nhìn Thiên.Hai cánh tay gồng lên sự tức giận với những đường gân xanh.Chưa bao giờ tôi lại thấy Quân giận tím tái cả mặt mày đến như vậy

—Cậu vừa nói cái gì?nói lại tôi nghe

Như vẫn còn sự ức chế trong lòng,Nam Thiên lại gồng lên mà cố nói với Quân

—Tôi nói cậu định che giấu giới tính thật của cậu bao nhiêu nữa.

—Nam Thiên...

—Sao?Cậu không chịu nổi khi tôi nói thế à.

—Cậu câm miệng lại trước khi tôi mất kiên nhẫn với

—Sao?Định đánh tôi sao?Vậy đánh đi,tôi đang muốn giúp cậu đấy.Mạnh Quân à.

Mạnh Quân lao vào hướng đôi mắt nhìn Nam Thiên.Hai tay đưa lên vặn hết cả cổ áo của Thiên nằm gọn trong vòng tay.—Tôi bảo ngậm miệng lại

Nắm đấm đã được hình thành sẵn trên không trung của Mạnh Quân đang trực chờ lao xuống để đánh vào mặt Thiên.

Trong một phút giây ngắn ngủi nào đó.Nắm đấm ấy từ từ hạ xuống..Mạnh Quân hai tay buông bỏ cổ áo Nam Thiên.Không nói một lời mà quay mặt đi chỗ khác.

—Tôi không ngờ cậu lại có thể nói ra những lời đó.Nam Thiên,từ trước đến giờ cậu là người hiểu tôi nhất,đã từng biết tôi phải khó khăn thế nào mới có thể tiếp nhận được con người mình hiện tại.

—Tôi chỉ muốn tốt cho cậu mà thôi.Dừng lại đi,Từ bây giờ hãy sống cuộc đời của cậu.

—Tôi cũng muốn sống một cuộc đời của tôi.Nhưng trên vai tôi còn cả một trọng trách lớn như vậy,Tôi bỏ đi,ai thay tôi gánh nổi

—Tôi cũng đã hết lời với cậu rồi.Đừng làm Lam tổn thương nữa,cô ấy không đáng để nhận được những thứ đó

—Vậy tôi hỏi cậu một câu

—Ừm

—Cậu có tình cảm với Lam đúng không?

—Có hay không bây giờ cũng không quan trọng nữa.Tôi cho cậu thời gian suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện.Cậu có thể chọn tiếp tục với Lam và kết thúc với Niên Hiệu nếu như cậu thực sự xác nhận được tình cảm và giới tính thật của bản thân.Tôi sẽ đợi để nghe một câu trả lời xứng đáng nhất từ cậu.

Nói xong,Nam Thiên đi thẳng mà không chào tạm biệt Mạnh Quân.

Từ lúc chơi thân cấp 3 tới giờ, Thiên có sức ảnh hưởng hơn Quân.Nhiều lúc ở trường,Quân bị mấy người khối trên đánh hay bắt nạt,đều là một mình Thiên ra tay giúp đỡ,đến cuối cùng người chịu kỉ luật cũng là Thiên.

Vốn dĩ Thiên đối xử tốt với Quân một phần cũng chính là thương con người và Hoàn cảnh của cậu ấy.Thương ở đấy chính là thương giống như tình cảm gắn bó trong một gia đình vậy.Càng tiếp xúc,Thiên càng nhận thấy tính cách của Quân có chút khác biệt so với ngoại hình cao to ấy.

Sau này,khi vô tình thấy Niên Hiệu và Quân có chút biểu hiện lạ liền sinh ra nghi ngờ.Đến cuối cùng,Mạnh Quân vẫn là người khóc lóc đến chỗ Thiên mà thừa nhận chính con người của mình.

Ban đầu Thiên cũng không quá bất ngờ.Nhớ lại năm ấy,Trời mưa to.Tối đến,Mạnh Quân lại tự đạp xe đội mưa đến nhà Thiên học.

—Mưa này đến làm gì

—Đến học

—Mai nghỉ có gì mà học

—Học phụ,có chuyện muốn nói

Quân lên phòng Thiên.Sau một hồi lấp liếm cũng quyết định nói

—Thiên à

Thiên thì dán mắt vào màn hình điện thoại.Không để ý biểu hiện của Quân nên không biết rằng cậu bạn thân đang lo lắng và run sợ đến như thế nào

—Có gì khó nói thế à

—Ừm,chuyện quan trọng
—Bị mẹ đánh đuổi đi nên sang đây xin ở nhà à

—Không..

—Tôi đoán trượt à?vậy có chuyện gì quan trọng hơn sao

—ừm..

—Hay cậu trúng sổ xố?

—Không phải?

—thế rốt cuộc là cái gì mà khó nói thế?

—Nếu mà tôi nói ra điều này thì cậu vẫn muốn kết bạn với tôi chứ.

—Quân,cậu chơi với tôi được bao năm rồi mà còn không hiểu tính cách tôi thế nào.Nói đi

—Chỉ là..

—Chỉ là cái gì.Nói đi mới biết mà trả lời chứ

—Tôi không phải là Đàn ông Thiên à.

Khó khăn lắm Quân mới nói ra được câu đó.Thậm chí hai cánh môi bập bệ,cắn lên cắn xuống xước cả môi.Ấy vậy khi nghe xong,Thiên vẫn bình thản mà xua tay

—Đã lấy vợ đâu,không phải đàn ông là đúng rồi?

—Không,ý tôi không phải thế

—Vậy ý cậu là thế nào?

—Tôi có tình cảm với con trai hơn là với con gái

—Yên tâm sau này gặp gái xinh là rung rinh ngay mà

—Không phải,mà là...Tôi bị gay,tôi thuộc giới tính thứ Ba Thiên à.Cậu có nghe rõ không?

Lúc này khi nghe thấy những lời nói tận cõi lòng của cậu bạn thân.Thiên mới bình tĩnh quay ra mà nói chuyện một cách nghiêm túc

—Cậu đang nói cái quái gì thế?

—Những điều tôi nói là sự thật.

—Đùa vậy đủ rồi.

—Tôi không đùa..Tôi cần phải cho cậu biết giới tính thật sự của tôi là thế nào?Tôi là như vậy đó,một thằng trai thẳng như cậu có còn chấp nhận làm bạn với một thằng như tôi nữa không?

—Đợi tôi,Quân,cậu cho tôi vài phút để tôi kịp đao loát thông tin đã.

—Cậu chấp nhận tôi chứ,Chấp nhận chơi với một đứa bạn như tôi chứ

—Cậu vừa nói cậu không là đàn ông đúng không?

—Ừm

—Đúng là cậu không phải ngu đâu mà đại ngu.Cậu vẫn là đàn ông,chỉ là thuộc về giới tính và một thế giới khác.Có thế mà cũng nói được.Như thật

—Vậy cậu chấp nhận tôi chứ.

—Ngay từ đầu tôi đã biết trước rồi.Chỉ là muốn xem cậu thực sự dám thừa nhận không thôi.Giới tính thứ ba thì sao chứ,giới tính thứ ba thì không phải là con người à,Không được quyền chơi thân với người khác chắc.Càng ngày cậu càng không thể thông minh ra

—Không thông tin mà lúc nào tôi cũng đứng hạng nhất cả lớp đấy...

Quân cười vì cuối cùng cũng có người hiểu mình,cuối cùng cũng tìm thấy một ngừoi bạn chấp nhận mình.

Thiên thấy vậy liền trêu lại

—Đừng nhìn tôi rồi cười thế.

—Cảm ơn,thực sự cảm ơn cậu

—Miễn là cậu đừng yêu tôi là được

—Cái mùi hôi ghê chết từ cơ thể cậu đã khiến tôi không chịu nổi rồi,yêu làm sao được.

Nhớ những ngày tháng học cấp ba ấy,Quân đã mạnh mẽ mà thừa nhận với Thiên,một người bạn thân của mình.Cũng chính vì Thiên mà Quân mới không bị bó hẹp trong sự mặc cảm của bản thân.Nhiều lúc,Thiên còn vui tính đùa rằng “quân đặc biệt,đặc biệt hơn tất cả mọi thứ trên đời mà Thiên được biết”.

Vốn dĩ Thiên biết,những người giống như Quân không phải nhiều,cũng không phải hiếm.Họ dám thừa nhận và nhận ra con người thật của bản thân mình đã là một điều không dễ dàng gì.Hơn nữa,họ lại có tâm hồn nhạy cảm hơn hẳn những người khác.Kể từ đó trở đi,Thiên càng tìm cách đối xử thật tốt với người bạn thân có đôi chút khác biệt này của mình.

Chương 8

Sáng sớm hôm sau,tôi tỉnh dậy,nói thật là đầu óc choáng váng vô cùng.Quân thấy tôi như vậy cũng tỏ vẻ chán nản,không nói gì thêm.Tôi biết rõ biểu hiện của anh ấy nên mới không gặng hỏi.

Dẫu biết là bản thân tôi sai nhưng dù sao cũng nên nói chuyện với nhau thẳng thắn một lần.

—Hôm qua,em suy nghĩ linh tinh,em uống chút bia,cho em xin lỗi

Quân quay mặt đi chỗ khác,anh nhìn vào gương,tay đưa lên chỉnh vài cúc áo sơ mi rồi trả lời tôi

—Em vẫn biết là hôm qua em say cơ à.

—Em...

—Lam,em còn nhớ hôm qua em đã làm gì không?

—Bây giờ em còn không nhớ gì cả?một chút kí ức cũng không thể nhớ.

—Em uống đến gục luôn cả ở quán,cũng may có người liên lạc cho Thiên,bảo cậu ta tới đón em,nếu không tôi không biết em có thể xảy ra chuyện gì?

—Vậy tối hôm qua người đưa em về là Nam Thiên sao?

—Chính cậu đấy.Em nên gọi xin lỗi và cảm ơn cậu ta một câu đi.Nhớ tôi sẽ không cho phép em làm loạn thêm lần thứ hai đâu

—Em tự biết phải làm gì.

—Đừng lúc nào cũng trẻ con như thế

—Em không trẻ con

—Thế cái thái độ bây giờ em đang dùng để nói chuyện với tôi là như thế nào?

—em như vậy anh phải là người hiểu rõ nhất.

—Được,em đúng,tôi không muốn đôi co với em nữa.Vả lại,lần sau đừng có động vào bia rượu nữa.Từ lúc nào em lại trở nên mất kiểm soát như vậy.

—Em không cần anh quan tâm

—Tôi là chồng em nên chỉ muốn nhắc nhở vậy thôi.Lần sau nếu em còn như vậy tôi cũng mặc kệ.Tôi không cấm em làm những việc em muốn,chỉ mong em đừng tự hành động nông cạn mà làm ảnh hưởng tới người khác.

—Anh nói xong rồi đúng không?

—Đợi em suy nghĩ chín chắn tôi sẽ nói chuyện rõ ràng với em.Bây giờ em nghỉ ngơi đi

Nói xong,Quân cầm chìa khoá cùng tập tài liệu đựng trong cặp vali nhỏ rời khỏi nhà.Tôi ngồi đó,một mình chênh vênh trên chiếc giường rộng.Chưa bao giờ tôi lại có cảm giác cô đơn như bây giờ.Lấy chồng sớm không khổ,chỉ sợ nhầm.

Tôi cũng nhớ đến chuyện Thiên giúp tôi hôn tôi say nhưng gọi điện mãi không được,nên đành nhắn cho Thiên một dòng tin,đợi mãi cũng không thấy anh trả lời lại.Sau cùng tôi cũng quên béng đi mất.

Vài ngày cứ thế trôi qua lặng lẽ,Thiên cũng chẳng buồn mà liên lạc với Quân.Dù làm cùng một cơ quan nhưng trừ những lúc phải họp là gặp mặt,còn đâu đều là trốn tránh.

Tan làm,Mạnh Quân có ghé siêu thị gần cơ quan mua một giỏ đựng đầy đồ ăn.Sau đó là lái xe tới một căn chung cư mất tầm hơn 30 phút.Trời lạnh,chính xác hơn đã bắt đầu tới mùa đông.Trong phút chốc,bầu trời dần dần trở nên tối rồi tối hẳn.Quân ấn nút bật đèn xe,tiện thể ấn luôn vào màn hình điện thoại gọi cho Tôi

Phía bên kia đầu giây,phải đợi tận 4 hồi chuông,điện thoại mới có người bắt máy. không nói không rằng,chỉ lặng lẳng ghé sat tai vào điện thoại mà nghe

—Lam

—Em nghe,anh nói đi

—Hôm nay anh có việc về muộn,em và bố mẹ cứ dùng bữa trước đi nhé

—Cả tuần có bao giờ anh về trước 8 giờ tối.Em tự biết nên anh không cần phải thông báo

—Em muốn ăn gì không,anh mua.

—Không,nhà có,em muốn sẽ tự lấy ăn

—Vậy không có việc gì thì anh cúp máy nhé

—Anh đang lái xe à,sao nghe ồn vậy?

—Anh đang lái xe.—Vậy anh nhớ đi đường cẩn thận,tầm bày bên ngoài trời tối hơn rồi đấy.Gió cũng nhiều mà lạnh nữa nên anh gắng về nhà sớm.Em sẽ phần cơm anh

—Anh nhớ rồi,cảm ơn em

—Em cúp máy nhé

Nói thật,trong lòng tôi vẫn giận Quân nhiều lắm.Nhưng càng giận tôi lại càng thương anh.Cũng chẳng biết là cuộc hôn nhân này của chúng tôi sẽ đi về đâu,vừa có cảm giác muốn tiếp tục,vừa có cảm giác muốn dừng lại.

Người ta nói khi yêu một người mà quyết định đi đến hôn nhân quá sớm là điều hết sức bình thường.Nhưng đôi khi quyết định táo bạo ấy lại đưa tôi tới những tận cùng của sự hạnh phúc,nhưng nó cũng có thể kéo tôi đến tột cùng của sự đau khổ.Tình cảm vốn dĩ mong manh giống như một que kem bông vậy,mấy chốc rồi lại lụi tàn đi không còn chút dư vị.

Tôi cũng không biết hiện tại trong trái tim Quân,anh ấy còn bao nhiêu phần trăm tình yêu dành cho tôi.Chỉ là tôi không muốn mình phải trở thành một người phụ nữ yếu đuối,một người vợ suốt ngày nơm nớp nỗi sợ mất chồng.Tôi muốn anh ấy sẽ là người chủ động sợ mất tôi,chứ tôi không phải là người chủ động muốn giữ anh ấy.Nhưng tôi biết,với tình hình hiện tại,tôi đã thua thật rồi.Tôi phải giữ anh ấy lại bằng mọi cách,tôi nhất định sẽ cứu vãn được cuộc hôn nhân này.

[____]

Chọn một vị trí vừa khuất để đỗ xe.Xong xuôi,Quân mới từ bãi đỗ xe mà bước vào khu chung cư.Đôi tay nhanh chóng bấm thang máy lên tầng 7.

“ting”

Thang máy mở.Cầm tính đồ trên tay,Quân nhanh chóng tiến lại căn nhà nằm giáp cuối dãy hành lang.

Sau khi đứng trước cửa nhà,đôi tay còn lại lấy trong túi một chiếc chìa khoá mà mở.

Quân bước vào,phía trong nhà,tiếng tivi từ ngoài phòng khách vang lên.Anh tiến gần hơn,thay đôi giầy bằng một đôi dép đi trong nhà.Mọi hành động của anh đều nhanh nhẹn và thuần thục như đã quen nơi này từ lâu.

Anh tháo bỏ chiếc kính rồi tiến lại phía bàn mà đặt xuống.Nhìn người đang ngồi trên ghế sofa mà nói.

—Tôi mua chút đồ đến đây cho Hiệu.

Niên Hiệu cố đứng dậy,tay cầm một cái nạn để chống chân bước đi.Cố tiến lại gần hơn về phía Quân.Ánh mắt hướng về nhìn túi đồ một lúc,trầm ngâm đáp

—Lần nào đến Quân cũng mua như vậy,tôi không biết phải cảm ơn Quân thế nào.

—Không sao.Ngồi xuống đi,không cần đứng như vậy.

—Ừm

Nói xong,Quân bỏ túi đồ vào tủ lạnh một cách gọn gàng mới yên tâm mà ra ngoài phòng khách.Trước khi đi còn không quên gọt một đĩa táo mang ra bàn cho Hiệu.

—Hiệu ăn táo đi—ừm,cảm ơn Quân

—Chân thế nào rồi,đỡ hơn chưa?

—Cũng trở lại bình thường rồi,bớt đau nhưng mà hơi khó chịu và bất tiện

—Bác sĩ bảo một tháng nữa mới tháo bột đúng không?

—Ừm,khoảng tầm ấy.

—Vậy trong vòng một tháng tới,tôi sẽ mua đồ thường xuyên đến đây

—Thật làm phiền Quân quá.

—Không cần khách sáo

—Quân vẫn vậy,vẫn là người đối xử với tôi tốt nhất

—Chúng ta là bạn mà

—Bạn sao?Quân chỉ coi Hiệu là Bạn thôi đúng không?

—Bây giờ là như vậy,Hiệu đừng nghĩ nhiều quá mà ảnh hưởng đến sức khoẻ?

—Vậy trong quá khứ thì sao?Chúng ta chẳng phải từng có quãng thời gian rất hạnh phúc và vui vẻ hay sao?

—Trong hoàn cảnh như bây giờ?Hiệu đừng nên nhắc về hai chữ “Quá khứ”

—Quân,thực sự đã thay đổi rồi

—Tôi và Hiệu,chúng ta đều là con người mà.Đều phải lớn,đều phải chấp nhận thay đổi.

—Nếu như một tháng nữa,chân tôi khỏi có phải Quân sẽ không đến đây nữa đúng không?

—Ừ cũng có thể là như vậy?

—Thực ra tôi cũng không ngờ là gặp lại Quân đâu,tôi vẫn còn nhiều đều day dứt chưa thể nói với Quân được

—Chuyện quá khứ đừng nên nhắc lại thì hơn

—Mấy hôm trước,trước cả hôm tôi bị ngã xe rồi vô tình gặp lại Quân.Tôi có gặp vài đứa bạn cấp 3,Bọn nó nói Quân đã lấy vợ rồi phải không?

—Ừm,Tôi lấy được 1 năm rồi

—Nghe nói còn rất trẻ nữa

—Cô ấy xinh,trẻ.Vừa tốt nghiệp cấp 3 xong đã đồng ý lấy tôi.Tôi và cô ấy yêu nhau 1 năm trước trước khi cưới.Giờ cũng đã kết hôn được gần 1 năm.Có thể nói đã ở bên nhau vỏn vẹn 2 năm

—2 năm,cũng không phải quá dài

—Nó còn ngắn hơn cả thời gian tôi và Hiệu quen biết nhau.Nhưng hiện tại cô ấy là vợ tôi,tôi trân trọng cô ấy,trân trọng cuộc hôn nhân này,nên thời gian ngắn hay dài thực sự không quan trọng.

—Quân thực sự yêu vợ của mình chứ?

Khi nghe những lời nói đó,Quân quay lại nhìn thẳng vào mắt của Niên Hiệu.Nét mặt khẽ thay đổi nhưng không nhiều.

—Hiệu,Hiệu nói thế là ý gì?

—Không,chỉ là Tôi hơi thắc mắc nên muốn hỏi Quân mà thôi

—Việc tôi yêu cô ấy hay không cũng không quan trọng bằng việc cô ấy đã không bỏ rơi tôi,giống như Hiệu đã từng nhát gan mà bỏ lại tôi trong quá khứ

Chương 9

Hiệu nghe Quân nói xong như vậy cũng không muốn trả lời thêm nữa.Đôi tay của Niên Hiệu khẽ đưa tay xuống bàn lấy một miếng táo,đưa lên miệng cắn.

—Táo ngọt ghê?Quân ăn thử một miếng đi

Hiệu nói..

Quân hướng mắt về phía Hiệu.Ánh mắt không chút ngại ngùng.Bỗng nhiên khi nhìn thấy nụ cười trên môi Hiệu,Quân tự nhiên bỗng nhớ về những kí ức của quá khứ.

—Tôi không thích ăn táo

—Ừm,từ trước giờ vẫn vậy mà nhở

—Thói quen mà,làm sao mà thay đổi được.

Sau cuộc nói chuyện ấy,Quân và Hiệu cũng không nói thêm gì nữa.Cả hai đều níu lại một chút cảm xúc của quá khứ.Không biết là gì,chỉ biết rằng có một chút tâm tình mãnh liệt.

Quân lặng lẽ ngồi xuống cái ghế bên cạnh Hiệu.

—Hiệu này

—Hử

—Mấy năm qua,Hiệu đã ở đâu vậy?

Miếng táo trên miệng của Hiệu chưa kịp ăn hết đã bị bỏ dở.Hiệu không ăn thêm,bỏ xuống bàn.Ánh mắt chất chứa nhiều nỗi niềm chôn giấu.Quân càng muốn nghe,Hiệu lại càng muốn giấu.Ngồi ở cạnh Hiệu với khoảng cách gần như vậy,Quân nhận thấy cậu bạn này đã có sự thay đổi.Ánh mắt nhạt đi khi Quân thấy một vết sẹo nhỏ nơi khoé mắt bên trái của Hiệu.

Quân nhăn mặt nhưng cũng không dám hỏi.

Hiệu nhìn Quân rồi lại trả lời câu hỏi lúc nãy

—À thì chuyển đi học chỗ khác.

—Ba Dượng Hiệu cũng đi cùng à.

—Không?

—Hồi đó,thấy ba dượng hay đánh Hiệu,giờ lớn rồi,có vẻ mọi chuyện ổn rồi nhỉ?

Cả trái tim Hiệu như bị tê tái.Khoé mắt nhạt nhoà thấy vài giọt nước mắt rơi xuống.

—Không phải là chưa ổn,mà mọi chuyện thực sự chưa bao giờ ổn.

—Gặp lại Hiệu như thế này,Lại nhắc về chuyện quá khứ.Hiệu,cho tôi xin lỗi

—Không sao,cũng muốn tâm sự với Quân nhiều chuyện.

Hiệu ánh mắt hướng đi chỗ khác.Cả thân hình cao ráo của Hiệu đứng lên,tay cầm thêm cái gậy để chống chân.Bước đi khập khễnh hướng về phía cửa sổ.Từng ánh đèn của thành phố được thắp sáng giống như một bức tranh tuyệt ảo..

Hiệu đã ngừng khóc.Sau một hồi mới bình tâm lại kể tiếp cho Quân nghe.

Hiệu kể,Năm ấy khi vừa đăng kí nguyện vọng thi Đại học,sau đó chuẩn bị cho cả việc thi tốt nghiệp.Hiệu học giỏi,nhưng lại yếu ớt,hiền hiền,mà thương thương lắm.Lúc hồi còn học cấp 3,Hiệu còn hay bị bắt nạt nữa,mà Quân cũng nhát gan,nào có dám bảo vệ cậu bạn,mọi chuyện toàn nhờ Thiên giúp.Ấy vậy mà những ngày tháng ấy,chính Quân đã giúp Hiệu có được những ngày tháng bình yên.

Hôm ấy,bị mấy bọn khối trên chặn đòi tiền.Cũng may mà Thiên với Quân gặp giúp,hơn nữa Hiệu còn bị đánh vào cái đến thâm tím cả mặt mày.

Quân thấy vậy.Khuôn mặt tức tối,cục tức xồng xộc lên não.

—Niên Hiệu,thấy người ta đánh,người ta chặn sao không la lên nhờ người giúp?Cứ để bọn nó đánh như vậy à.

Hiệu nhăn mặt,tay chạm lên vết máu vẫn còn chảy ở mũi.

—Không sao

—Không sao,hỏi cái gì cũng không sao.Thật không biết cậu có phải là con trai không nữa?

—Ừm,thì tôi có đâu giống tụi Quân và Thiên

—Không giống,chẳng lẽ khác.

—Quân không hiểu được đâu.

—Mà Cái chỗ bị thương hôm nọ bị ba dượng đánh khỏi chưa

Hiệu lắc đầu

—Chưa

Quân móc túi lấy trong cặo lọ thuốc mỡ mới,cùng lọ dầu gió.Đêm hôm qua,đợi cả nhà đi ngủ,Quân mới nén xuống dưới nhà ăn trộm của mẹ vài lọ lấy đi đem cho Hiệu.

Quân vẫy tay ý bảo Hiệu tiến gần lại.

—Cho này,mang về mà bôi

—Bôi mấy cái này á

—ừm,thuốc mỡ này,dầu gió này

—Quân lại ăn trộm của mẹ à

Quân hèm giọng.Cố gắng ánh mắt lảng tránh,nhất quyết không để cho Hiệu biết.

—Ăn trộm thế nào?Tôi xin mẹ đoàng hoàng ấy.Hiệu ăn nói cho cẩn thận

Nghe vậy,Hiệu lại cười.Một nụ cười ngốc nghếch đến lạ đi.

—Được,cảm ơn Quân nhé.Tôi lấy đồ của Quân nốt lần này thôi

—Cho cứ dùng đi,hết tôi lại cho

—Ừm,tôi sẽ dùng mà

—Không dùng là tôi đánh cậu đấy.Không đùa đâu

—Biết rồi,biết rồi

Cái cách quan tâm nhẹ nhàng của Quân trong một giây nào đó khiến trái tim Hiệu rung động đến lạ thường.Lần đầu tiên,Quân biết quan tâm một người,nhưng đó chẳng phải là một người con gái.Quân cũng không biết tại sao lại như vậy.Trong tư tưởng nhỏ bé của Quân lúc ấy,đơn giản vì Quân coi Hiệu là bạn nên mới quan tâm và giúp đỡ đến như vậy.

Nhưng mà nói thật,lắm lúc Quân có ngắm Hiệu.Hiệu trắng,cái trắng đến nỗi làm bọn con gái phát mê.Cái giọng nhỏ nhẹ dễ thương hơn cả con gái.Nghe mà dễ chịu ghê.Quân thì cộc cằn,suốt ngày khó chịu.Chẳng biết thế nào mà lại thành ra thân nhau.

Trời dần tối,Hiệu lấy tay khéo mạnh khoá áo khoác lên tới cổ cho ấm.

—Lên xe,tôi đưa Hiệu về

—Ngày nào Quân cũng đưa tôi về cả

—Cùng đường thôi mà

Hiệu lắc đầu.Vớ lấy quyển sách ngữ văn lí thuyết mà đưa cho Quân nói.

—Hiệu cầm quyển sách này về trước đi,Hiệu còn có việc

—Việc gì tầm này.

—có việc thật

—Thế bắt tôi cầm quyển ngữ văn này làm gì.

—Thì hôm nọ Quân nghỉ ốm ấy,tôi chép hộ Quân rồi này

Quân ngớ người rồi nhớ ra.Hôm ấy,vì ốm nên Quân mới nghỉ lớp học thêm Văn mấy hôm.Thế mà không ngờ Hiệu lại chép hộ

—Ừm,cảm ơn Hiệu

—Không có gì

—Mà Hiệu học ít thôi.Lúc nào cũng thấy cầm sách hết.Con trai phải mạnh mẽ lên,yếu đuối ẻo lả như con gái ấy

—Quân đâu có phải tôi đâu mà biết.

—Lại câu đấy.Cả ngày Hiệu nói mỗi câu đó không chán à.Hết nói nổi,chán Hiệu ghê.

Từ ngày quen Hiệu,Quân chưa bao giờ dùng cách nói chuyện này với ai cả.Ngay cả với Thiên,chỉ biết rằng,trong một khoảng lặng nơi trái tim,rất thương cậu bạn tên Niên Hiệu này.

Quân lôi trong cặp vài cái kẹo của Nhật mà anh hàng xóm vừa du học về cho.

—Này,cầm đi rồi mà ăn.Kẹo Nhật đấy,tôi về đây

—Tôi không ăn đâu,Quân ăn đi

—Tôi không thích ăn kẹo.Thế Hiệu có ăn không,không ăn tôi vứt đi giờ.

—Ăn,ăn..

Hiệu chạy lại phía xe đạp của Quân mà lấy vài cái kẹo ở tay.Cổ họng của Quân tự nhiên tắc nghẹn,lá chiều thu gió bay nhẹ nhàng,tự nhiên tay Quân run lên từng nhịp.Mau chóng Quân khẽ hèm giọng rồi nói

—Thôi,thôi,tôi về đây.Hiệu đi đâu thì đi đi

—Ừm..

Quân lên xe đạp rồi đi,thỉnh thoảng đi được một đoạn lại ngoái cổ lại nhìn Hiệu xem cậu bạn đã đi chưa.Hiệu vẫn đứng đó,vẫn nhìn Quân mà mỉm cười ngốc nghếch.Ánh mắt lạ thường chếch choáng đi từng nhịp.

Hoá ra hôm ấy Hiệu không dám về là sợ bị Ba dượng đánh.Hiệu sợ,nên chỉ dám đêm tối mới về.Cả ngày,ngoài việc học ra thì Niên Hiệu chỉ một mình thu lu trong góc tối,đối mặt với cô đơn.

Hiệu biết mình thuộc thế giới thứ ba khi mà bố mẹ cậu li hôn.Cậu biết chứ,nhưng nào có dám thổ lộ với ai.Hiệu có trái tim mỏng manh hơn cả một đứa con gái chính hiệu.

Từ lần Hiệu chuyển về trường mới,Quân là người đối xử với Hiệu tốt nhất từ trước đến giờ.Hôm ấy dù đã cố gắng về nhà muộn để tránh mặt bố dượng,nhưng không,Hiệu vẫn chẳng thể tránh được trận đòn đau rát đến tê dại cả người.

Bị đánh bầm cả mặt,bầm cả tay chân.Hiệu lại lầm lũi lên trên phòng mà đóng cửa lại khóc.Ba dượng biết Hiệu là người đồng tính.Mang một dáng hình con trai nhưng thực chất lại không phải vậy.Ông ta đánh Hiệu,Ông ta chửi Hiệu,chửi cả người bố ruột của Hiệu,chửi cả mẹ Hiệu..

Nhưng câu chửi “thằng bê đê” là làm Hiệu ám ảnh nhất.Vốn dĩ đã khép mình nay lại càng mặc cảm mà khép mình hơn.

Hiệu đau đớn nhưng sợ,sợ mẹ con lại bị ông ta đuổi ra khỏi nhà nên cứ âm thầm mà chịu đựng.Đêm ấy,Hiệu bị ốm đến phát sốt.Hôm sau mãi không thể đi học được nên đã xin nghỉ.

Quân không thấy Hiệu đi làm thì cứ bồn chồn thế nào.Cổ họng cứ nghẹn lại mà khó chịu vô cùng.Hiệu không dùng điện thoại,biết gọi điện hỏi thăm thế nào.

Sau tiết học cuối cùng kết thúc,Quân liều mình mà đạp xe tới tấp tới nhà Của Hiệu.Nhà thì khoá cửa im lìm.Quân dựng xe ở góc bàng mãi đằng xa,thỉnh thoảng lại nhổm lên nhìn nghe ngóng tình hình

Từ xa xa,Quân thấy một bóng hình to cao đáng sợ.Cả bộ râu đen che hết cả khuôn miệng,hai con mắt to tròn trợn lên nhìn Quân.Giọng ồm ồm mà nói

—Mày định rình rập ăn cắp gì nhà tao à?

Quân dù là con trai nhưng nghe thấy vậy cũng hãi.Ông ta còn to gấp đôi Quân,chỉ cần ông ta bạt tai cho cái thì có bay cả hàm răng chứ chẳng đùa.Quân ấp úng,không sao cậy được miệng.Nuốt nước bọt mãi mới dám hỏi

—Cháu,cháu....hỏi..hỏi Niên Hiệu

—Cái thằng người không ra người,ngợm không ra ngợm ấy mày hỏi nó làm gì.

—Cháu là bạn cùng lớp với Hiệu

—Tao không biết.

—Hôm nay hiệu nghỉ học bác ạ.

—Tao bảo tao không biết.

—Nhưng mà Nhà Hiệu đây mà bác..

—Mày mà cứ lải nhải tao lại vã vỡ mồm cho bây giờ..

Quân sợ hãi lùi lại phía sau mà không dám hỏi thêm.Cánh cửa đóng sập lại.Quân vẫn chưa về,vẫn ngồi đó đợi kiên trì đến tận tối.

Tối đến,Phía trong nhà Hiệu được mẹ đưa ra ngoài hiệu thuốc ở ngõ.Quân thấy Hiệu liền chạy lại

Ánh mắt Hiệu ngạc nhiên nhìn Quân rồi che vội những vết bầm trên mặt

—Sao Quân lại ở đây?

—Thì thấy Hiệu nghỉ học,nên đến đây xem thử.Đợi từ chiều đến giờ

—Về nhà,sao không về nhà.Muộn rồi kìa

—Mặt Hiệu sao thế?Sao bầm hết thế kia

Niên Hiệu quay mặt đi,tay cố che để né tránh.Giọng nói như sắp khóc

—Không sao,Quân về nhà đi

—Hiệu lại bị ba dượng đấy à

—Không,bị ngã.

Quân chạy lại kéo tay Hiệu đi.Trong phút giây ngắn ngủi,trái tim hiệu thấy ấm áp đến lạ.

—Đi đâu?

—Đi lên báo cảnh sát với tôi

—Quân điên à?

—Không điên,Hiệu mới điên ấy.

—Tôi không đi.

—Không đi thì Hiệu sẽ bị đánh chết đó

—Thà bị đánh chết cũng không đi

—Không biết Hiệu ăn gì mà ngu thế không biết.Bị đánh đau quá phải biết chống lại chứ.Hiệu là con trai,cứ xông đánh lại vài cái đâu có chết.

Ừm thì là con trai.Quân đâu biết,những lời nói chân thành ấy còn đau hơn cả những vết bầm kìa.Đau ở trong tâm trí,đau ở trong tim.Đâu phải Hiệu không muốn mạnh mẽ đâu.

Hiệu đẩy mạnh Quân về phía xa

—Quân đi đi.Mẹ tôi mua thuốc ra mà nhìn thấy là tôi chết

—Để tôi nói chuyện với mẹ của Hiệu

—Cút đi,cậu không nghe thấy à.

Quân nghe xong hai từ “cút đi” từ miệng Hiệu.Trong lòng cảm thấy xúc phạm tương đối lớn.Sĩ diện đàn ông dâng lên,Quân lạnh lùng quay đi không thèm nói gì thêm.

Quân chạy thật nhanh khỏi con ngõ nhỏ,Bỏ lại Niên Hiệu ở đó với bao điều tâm sự chất chứa đến đau lòng.

Quay trở lại hiện thực...

Niên Hiệu không thể kể lại chuyện quá khứ cho Quân nghe thêm nữa.

Quay lưng về phía Quân mà nói

—Quân về đi..muộn rồi,vợ Quân đang lo lắng lắm đấy.Vợ Quân đang chờ Quân đấy?

Chương 10

Nghe xong câu nói lạnh lùng từ Hiệu,Quân không nói gì thêm mà lặng lẽ đi ra phía bàn lấy cái kính cận để đeo lại.

Hiệu vẫn không thèm quay mặt lại,ánh mắt vẫn hướng về phía ban công.

—Tôi về nhé.Lần sau tôi sẽ đến

Quân về,Hiệu mới dám quay lại nhìn cái dáng người đang bước về phía cửa mà run lên.Cái dáng người khập khiễng cùng ánh mắt tiếc nuối cứ thế mà đau lòng.Quân không nhớ gì sao,không nhớ về chút quá khứ mà Hiệu vừa nhắc lại sao.

Trong đêm tối,Quân lái xe về nhà ra khỏi căn chung cư nhà Hiệu.Chưa bao giờ Quân lại cảm thấy bản thân mình bất lực và suy nghĩ nhiều đến như vậy.Trong khoảng 1 tháng vừa qua,Từ lúc gặp lại Hiệu đến giờ,tâm trạng lạ lắm.Đêm về ngủ thì chẳng hiểu sao mà không chợp mắt nổi.Trong đầu cứ nghĩ đến chuyện lung tung.Quân thề,là Quân muốn khóc,cứ có cái gì đó nghẹn ở cổ khi nghe thấy chuyện Hiệu kể hồi nãy.

Đầu Quân ong ong,không nghĩ được gì nữa.Về tới nhà,Trời cũng đã tối sầm.Quân hướng mắt nhìn vào màn hình điện thoại và bất chợp nói một câu

—Đã gần 23 giờ rồi.

Quân lái xe ô tô để vào sân sau.Nhanh chóng lấy cặp vali nhỏ đựng ít tài liệu rồi nhanh chóng chạy vào trong nhà.

Nhà vẫn bật điện,nhưng ba mẹ thì đã đi ngủ từ bao giờ.

Quân thở dài,đi về phía bếp định rót cóc nước uống cho lại bụng thì thấy nơi phía bàn ăn vẫn còn một mâm cơm.

Thấy tiếng xe,Tiếng mở cửa,Tôi vội vàng từ trên nhà chạy xuống.Vừa thấy anh,trong lòng chợt dạ cảm thấy vui mừng đến lạ thường.

—Em và ba mẹ ăn cơm chưa?

Tôi tiến lại gần anh,vẫn phô cái bản mặt giận dỗi với anh.

—anh xem bây giờ là mấy giờ rồi?

—Anh xin lỗi,mọi người ăn hết rồi.Còn để phần anh nữa

—Ba mẹ ăn thôi,em chưa ăn.Em đợi anh về,anh và em mới ăn.

—Sao lại đợi anh,nếu đói quá thì ăn trước cũng được.

—Không có anh em cũng không buồn muốn ăn.

Tôi lặng lẽ đi đến phía tủ,lấy hai cái bát con cùng hai đôi đũa.Đôi tay nhẹ nhàng múc từng thìa cơm xuống bát,sau cùng là ngồi xuống phía đối diện với anh.

—Cơm em vừa mới hâm lại xong,cũng may anh về đúng lúc.

—Ừm,ăn thôi

Quân thấy tôi hành động như vậy thì khẽ thở phào có đôi chút nhẹ nhõm.Anh cười,cười mỉm,rồi nhanh chóng đưa bát cơm lên ăn.

Đã từ rất lâu rồi,chúng tôi mới có một bữa cơm chung như vậy.Từ hồi tôi lấy anh,bữa cơm chung với anh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.Anh bận,bận hơn cả lúc còn độc thân.Tôi cũng chẳng hiểu nữa,chỉ biết rằng càng ngày anh càng biểu hiện lạ.Trong lòng lúc nào cũng như có tâm sự.Đêm nào Tôi cũng để ý anh,anh ngủ muộn,tận 2,3 giờ sáng mới ngủ.Ấy vậy mà 6 giờ sáng đã dậy để chuẩn bị đi làm rồi.

Cũng muốn nhắc nhở anh,nhưng vì vẫn còn giận nên không thèm nhắc,cũng không thèm quan tâm.

Cả bữa cơm,chúng tôi chỉ nói vài câu.

—Công việc anh vẫn tốt chứ

—Ừm,cũng tạm ổn

—Em nghe mẹ nói anh vẽ đẹp lắm,ấy vậy mà em còn chưa từng thấy anh vẽ lần nào.

—Cũng không vẽ đẹp lắm đâu

—Bữa nào vẽ cho em xem nhé.

—Hôm nào được nghỉ anh vẽ cho em xem nhé

—Vâng

Tôi nhìn anh cười,tự nhiên trong lòng muốn xua hết mọi muộn phiền trong lòng.Câu nói thốt ra từ miệng anh làm tim tôi muốn rớt ra ngoài vậy.Nhẹ nhàng mà ấm áp đến mê người.

Tôi gắp cho anh biết bao nhiêu đồ ăn,đầy cả bát.

—Em ăn đi,gắp cho anh đầy bát rồi này

—Hị hị..anh gầy hơn em nên ăn nhiều đi.Cứ cãi em hoài

— cứ như thế này sẽ hoá thành con lợn mất.

—Ý kiến hay,ý kiến hay..

Ăn xong,anh chủ động ngỏ ý rửa bát dùm tôi.Tôi cũng không có ý định từ chối,liền gật đầu.Anh xắn tay áo,nhanh nhẹn dọn dẹp.Tôi thì nhìn anh,nhìn một cách say đắm không ngớt.

—Lâu lắm mới lại được thấy anh như vậy.

—Lâu lâu phải thể hiện cho vợ anh xem chứ.

—Chịu anh luôn.Mà em lên phòng bật nóng lạnh cho anh tắm nhá

—anh tắm nước lạnh cũng được mà

—Trời như vậy tắm nước lạnh,lạnh chết à.—Vậy em lên bật hộ anh nhé.anh cảm ơn

Nghe xong,tôi phân vân một lúc.Thấy tôi đứng đờ đẫn ra,Quân mới nói.

—Sao em lại đứng đờ ra thế Lam

—À,không,em đi liền đây.

Nói ra mới thấy,tự nhiên tôi thấy sao anh lại khách sáo với tôi quá.Chúng tôi chẳng phải là vợ chồng sao,ấy vậy mà những lòi anh nói như đang nhờ một người xa lạ vậy.

Tôi nhanh chóng chạy lên trên nhà,vào hẳn phòng tắm mà bật nóng lạnh giúp anh.Tôi cũng không buồn mà xuống dưới nhà nữa.Tiếng nước chảy,tôi xả nước tắm cho anh trước.Thực ra nóng lạnh tôi cũng đã bật từ lâu,,chỉ là muốn nói với anh như vậy để cho có chuyện mà nói thôi.

Tôi ra khỏi phòng tắm mà chạy vào trong phòng ngủ của tôi và anh.Tôi ngồi rồi dựa vào thành giường.Bên cạnh tôi là một bức ảnh cưới nhỏ.Đã gần 1 năm rồi đấy.

Tôi quay ngồi kéo phía cuối ngăn kéo ra lấy album ảnh cưới.Tôi mở ra,ánh mắt từ từ dõi theo từng bức ảnh đã từng có nhiều kí ức hạnh phúc.

Cuối trang là bức ảnh của Quân và Hiệu.Bức ảnh mà tôi đã lượm được ở nhà kho lúc tìm đồ cho mẹ.Tôi kẹp vào đó,cũng đã hơn 2 tuần tôi thấy được tấm ảnh này rồi.

Ánh mắt tôi hiện lên buồn tỉu,tôi trầm lặng hẳn đi.Thấy tiếng rục rịch từ ngoài,tôi đoán là Quân đã rửa bát xong.

Quân lên,tôi vội giấu cuốn album phía sau lưng.Giọng nghẹn ngào cố chỉnh lại

—Em xả nước cho anh rồi,cũng chuẩn bị quần áo rồi.Tự nhiên hôm nay máy nóng lạnh hoạt động nhanh ghê,mới bật mà đã có nước nóng rồi.

—anh đi vào nhé

—Vâng

Đợi anh đi khuất vào sau buồng tắm,tôi mới nén lồng ngực mà thở phào.Tự nhiên sống mũi cay cay,cứ mỗi lần nói chuyện với anh là lại muốn khóc.

Anh tắm và ngâm mình tận 30 phút mới xong.Công việc dạo này ở cơ quan bộn bề,nhiều nên anh nhanh chóng sang phòng bên cạnh để làm việc.

—Hôm nay anh về lại ngủ với em nhé

—Đợi anh làm xong việc đã,dạo này công việc nhiều quá.

—Vâng,em đợi..

Anh chỉ cười rồi đi luôn một mạch.Tôi ngồi đó,nụ cười ngờ nghệch đi.Tự nhiên sao lại có cảm giác lạ lùng quá,chẳng thân quen một chút nào.

Tôi xuống nhà,chuẩn bị ít đồ cho bữa sáng ngày mai.Tiện thể pha luôn cho anh một cốc trà đào nóng.Anh thích cà phê nên đêm nào cũng uống,hay mất ngủ.Tôi biết,nên không muốn anh phải tổn hại thêm tí sức khoẻ nào nữa.

Vừa pha trà,vừa nghĩ ngẩn ngơ.Mấy ngày hôm nay anh đã đi đâu mà nghỉ việc ở cơ quan,Tại sao anh lại chẳng nói gì với tôi.Anh vẫn về nhà,vẫn giấu như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi lên phòng,gõ cửa tận 3 lần anh mới lên tiếng.

—Lam,em chưa ngủ sao?

—Em vào được không?
—Em vào đi.

Tôi cầm trên tay một tách trà nóng vẫn còn hơi nóng tiến dần về phía Quân.Anh mặc áo ngủ kẻ sọc tím mà đợt trước hồi mới cưới tôi mua cho anh.Tóc anh vẫn ướt,trên cổ quàng một chiếc khăn tắm nhỏ.

—Em mang trà lên cho anh.Anh đừng uống cà phê nữa,hại lắm

—Trà thơm quá

Tôi thấy anh vẫn đang chăm chú vào bản thảo đồ hoạ trên máy tính.Anh nheo con mắt lại,đôi tay nhẹ nhàng lướt qua bàn phím,thỉnh thoảng lại nhấn con chuột vài cái.

Trái tim tự nhiên muốn khóc đến nghẹn lòng.Tôi từ từ tiến lại phía ghế anh ngồi.

—Em chưa về phòng sao?muộn rồi.Anh sẽ về sau

—Em muốn ở đây với anh.

—nhưng anh còn làm việc nữa.

—Không,em không làm phiền anh đâu

Tôi lặng lẽ ngồi xuống nền đá hoa lạnh rồi tựa đầu vào đầu gối anh.Cái nhịp thở nhè nhẹ,cái mùi hương cơ thể mà bao lâu tôi đã không được cảm nhận được.

Không hiểu sao,khi đối diện với anh tôi lại bất lực đến như vậy.Tại sao lại không thể kiềm chế được cảm xúc như vậy.

—Em rất nhớ anh..Em thực sự rất yêu anh.

Quân không trả lời,cũng không phản ứng gì cả.Tiếng gõ máy tính cứ đều đều như vậy trong màn đêm tĩnh mịch.

Hơn 15 phút sau,Quân mới ngừng lại thao tác làm việc.Lưng anh từ từ dựa vào ghế,đôi tay nhanh chóng tháo bỏ chiếc kính cận trên mắt.Anh khẽ day day thái dương tỏ vẻ mệt mỏi

Tôi thì vẫn ngồi tựa đầu vào đầu gối anh.Anh nói.

—Lam à

—Dạ

—Em còn nhớ lúc đầu chúng mình gặp nhau như thế nào không?

—nhớ chứ..em nhớ hết.Mối tình đầu làm sao em quên được.

—Nhờ em hôm đó mà anh ăn nguyên combo thau nước lạnh.Cũng may hôm ấy có Thiên đi cùng,nếu không ngại chết.Thiên được phen cười đau ruột.

—Ai bảo hôm ấy anh trêu em

—Thì về trường cũ thấy cô học sinh dễ thương quá nên không kiềm chế được ấy.

—Thế giờ đã thành vợ chồng rồi ấy.

—Nhờ vậy mà anh mới lấy được cô vợ xinh đẹp như em

Bây giờ tôi mới thấy anh giống như ngày xưa,ngọt ngào mà luôn nói với tôi như vậy.Đôi tay anh mềm mại vuốt mái tóc dàu chớm vai của tôi.Anh gạt vào cái sợi tóc mái con con che vào mặt tôi.

—Dạo này em gầy quá,có phải dạo gần đây anh vô tâm lắm phải không?

Câu nói của Quân làm khoé miệng tôi đắng chát,cổ họng nghẹn lại.Tự nhiên bị nói đúng nỗi lòng,có chút uất ức mà bao lâu không được thổ lộ

Tôi lắc đầu,tự nhiên muốn khóc quá.Sống mũi bắt đầu cay cay.

—Không,không,em vẫn tốt mà.

—Em còn giận anh không?

—Không,em hết rồi,hết lâu rồi.

Chỉ cần anh thôi là trái tim đã tha thứ cho anh hết mọi lỗi lầm.Lúc này chẳng muốn quan tâm đến bất cứ thứ gì cả.Chỉ muốn gục đầu vào anh mà tận hưởng sự bình yên hiếm hoi này thôi.

Từ khi lấy anh về,tôi không thể sống theo một cách bình thường được.Mọi cảm xúc tâm trạng của tôi đều phụ thuộc vào anh.

Anh nói hôm nay anh không làm việc khuya nữa,anh đưa tôi về phòng.Tôi núp sâu vào lòng anh,tận hưởng cái hơi ấm hiếm hoi này.Những thứ xám xịt nhất trong lòng cuối cùng cũng đã được một cơn nóng đến sưởi ấm.

Tôi ngả vào lòng anh,cả thân người như chết lặng.Tôi nhắm mắt lại,có lẽ hôm nay sẽ lại có một giấc ngủ ngon.

Lâu lâu mới được nhìn thấy anh chủ động quan tâm mà đối xử tình cảm với tôi như vậy.Lòng tôi nhẹ hẳn đi,tự nhiên khúc mắc trong lòng xua đi hết như chưa từng đến.Cái tên “Niên Hiệu” cũng thoáng bay đi đâu mất như chưa hề tồn tại.

Tự nhiên sao mình lại cảm thấy ngu ngốc quá,còn trẻ con quá.Cứ luôn nghi ngờ anh,tự chuốc lấy tâm sự cho lòng mình rồi đâm ra tự kỉ mà suy nghĩ linh tinh.

Sau cơn mưa trời liệu có sáng,chỉ cần một chút bình yên bây giờ thôi là em đã đủ nhẹ lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau