YÊU THẦM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu thầm - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bốn Phần Ngọt

Edit: Tiểu Khê

Beta: Yuri

- Cho nên em không cần phải sợ.

Sau đó.

Tin tưởng tôi.

Tựa như lúc còn nhỏ cô bé kia đối với anh, anh cũng sẽ cho cô cảm giác an toàn giống vậy.

Trong trí nhớ của Bạc Trinh Ngôn, lần đầu tiên nhìn thấy Lục Miên Tinh chưa bao giờ là lần gặp mặt không mấy vui vẻ ở nhà họ Bạc đó.

Trước lúc đó, là cô đã cho anh một ngôi nhà.

Lục Miên Tinh đứng yên tại chỗ như cũ, không chút hành động nào, âm thanh vốn dĩ mềm mại, nhẹ nhàng khụ một tiếng, ánh sáng nơi đáy mắt trầm xuống, trở nên sắc bén.

Cô bỗng nhiên hoài nghi mục đích Bạc Trinh Ngôn xuất hiện trước mặt cô, có phải hay không vì hành động gì của cô mà Bạc Trinh Ngôn lầm tưởng, lục lại trí nhớ một lần, vẫn không tìm ra lý do.

Lục Miên Tinh: "Anh, rốt cuộc muốn nói điều gì?"

Bạc Trinh Ngôn đứng ở chỗ cách Lục Miên Tinh vài bước, chỉ nhìn, khóe mắt mang theo ý cười, nhìn ra được ý cười bất đắc dĩ rất nhỏ: "Tôi chỉ là, muốn cùng em nói chuyện."

Ngữ khí phòng bị của Lục Miên Tinh không khó phát hiện, tệ hơn, là Lục Miên Tinh cố ý muốn cho chính mình biết quan hệ giữa cô và anh, không giống như quan hệ mà anh tưởng tượng.

An ủi, ngốc nghếch ở bên một người là cách tốt nhất để cho một người cảm giác an toàn, ngay cả đó chỉ là một việc đơn giản như vậy, hiện tại trong mắt Lục Miên Tinh, đều thành âm mưu lâu dài có ý không tốt.

Như thế nào để tin tưởng anh. Anh sẽ như thế nào làm cô tin tưởng anh.

Ngoài cửa sổ bóng tối buông xuống, trở lại yên tĩnh, cái gì cũng không có.

Cô hẳn là sẽ không sợ.

Cho nên, nơi này không hề cần anh.

Không ngờ Lục Miên Tinh vừa mở miệng, Bạc Trinh Ngôn lịch sự lui về phía sau vài bước, cùng với người lúc trước bướng bỉnh muốn ăn vạ như hai người khác nhau, trong giọng nói đè xuống cảm xúc, nói không rõ: "Tôi xem qua dự báo thời tiết, sau 3 giờ rưỡi sẽ không có tiếng sấm, tôi làm phiền em nữa."

Lúc trước ăn vạ không đi, hiện tại lại xoay người lưu loát như vậy, thật là mẫu thuẫn.

Lục Miên Tinh hoàn toàn không hiểu Bạc Trinh Ngôn, cũng không muốn hiểu nữa.

Cảm giác uất ức không biết từ đâu tới bao trùm lấy lí trí, Lục Miên Tinh siết chặt lòng bàn tay, nói câu trái lòng mình, cười nhìn bóng lưng Bạc Trinh Ngôn, cười tùy ý, cười đến nước mắt rơi xuống: "Được."
Quay người lại đứng yên, không gian yên tĩnh, đến khi nghe thấy âm thanh đóng cửa.

Lục Miên Tinh cụp mắt xuống, thanh âm thật nhẹ, giống như bị một quả cầu pha lê đẽ vỡ mắc kẹt ở bên trong: "Đi rồi sao, em chưa có cho anh đi mà."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Đã vào cuối thu, nghĩa trang công cộng lại trải hoa khắp nơi, như một biển hoa, ngày mùa thu điêu tàn xơ xác vẫn không ảnh hưởng đến nghĩa trang nhỏ xa xôi này.

Xuống xe, Lục Miên Tinh rốt cuộc cũng thấy được bức tranh biển hoa, ở nơi tĩnh mịch mà yên lặng nở rộ.

Gió thổi lên một góc áo, Lục Miên Tinh khoác chặt lấy áo khoác, trong tay ôm một bó hoa mà mẹ cô thích nhất, bởi vì gió lớn, nụ hoa bị thổi có chút khô héo, gục đầu xuống, sức sống cũng như bị trận gió hiu quạnh kia mang đi.

Lục Miên Tinh đưa tay nâng những cánh hoa khô héo lên, cánh hoa mềm mại dựa vào lòng bàn tay, không đứng thẳng lên. Ánh mắt đã tối lại càng ảm đảm.

Hít một hơi sâu liền theo địa chỉ nghĩa trang công cộng mà viện trưởng đưa cho, dọc theo con đường lát đá cẩm thạch được gọt giũa tỉ mỉ.

Càng đi lên cao, nghĩa địa công cộng càng yên tĩnh, khác hẳn với thế giới ngoài kia, nơi đây yên lặng đến khiến người ta suýt phát điên..

Trong gió hiu quạnh, xuất hiện một bóng người màu đen bối rối tầm mắt, cũng làm loạn lòng cô.

Cô không biết, Bạc Trinh Ngôn vì điều gì lại ở đây.

Ngày hôm đó sau khi rời đi, cô rất ít nhìn thấy Bạc Trinh Ngôn, ngay cả khi huấn luyện Bạc Trinh Ngôn cũng cố tình chọn thời gian khác cô, khiến mấy người Lâm Dật cũng không biết vì lí do gì. Rõ ràng là cố ý trốn tránh cô.

Hiện tại thân ảnh người kia vẫn chưa phát hiện cô, Lục Miên Tinh do dự trong chớp mắt, không biết là nên quay đầu bước đi hay là chờ người kia phát hiện ra cô.

Cô cũng không biết, đáp án của câu hỏi này ở trong trái tim.

Chương 22: Năm Phần Ngọt

Edit: Vivian

Beta: Yuri

Tư lợi bị lý trí lấn át, Lục Miên Tinh lui về phía sau vài bước, trốn ở phía sau thân cây, đồng thời ôm chặt bó hoa trong tay.

May mà bên trong nghĩa trang đều là loại cây xanh đô thị. Mặc dù thời tiết đã chuyển lạnh cũng không thấy lá rơi, thân thể gầy yếu nho nhỏ được che giấu trong những tán lá xanh. Gió thổi qua làm cho lá cây phát ra tiếng xào xạc, che mờ đi đôi mắt đen của ai đó.

"Anh sẽ vứt bỏ tôi sao?"

"Sẽ không."

Gió thu lạnh lẽo thổi qua, thẩm thấu vào bên trong thân thể, tuỳ ý giác quan phối hợp, trái tim hết lần này đến là khác đã trở nên quật cường, lạnh lẽo hơn bất kì ai. Cho đến khi cánh hoa trong tay bị thổi bay đi, Lục Miên Tinh mới hồi phục tinh thần lại, ở trong bóng tối thân ảnh đã biến mất không còn dấu vết.

Nơi đó chỉ còn lưu lại một bó hoa, y chang bó hoa cô đang cầm trên tay.

Trái tim hoảng hốt một hồi, đoạn thời gian đó giống như bị ai trộm đi vậy. Chưa kịp suy nghĩ cái gì, đôi chân hướng về phương hướng người kia biến mất chạy vài bước nhưng sau đó lại thất thần, hồn bay phách lạc dừng lại.

Lừa gạt.

Tất cả đều là lừa gạt.

Sau lưng đột nhiên vang lên một âm thanh, cảm xúc bi thương đành phải đè nén trong lòng, kéo Lục Miên Tinh trở về thực tại.

"Cô cũng đi theo Bạc Trinh Ngôn đến đây sao?"

Âm thanh của Hứa Lâm theo gió truyền đến bên tai. Lục Miên Tinh nghe thấy nhưng lại không biết nói gì, hoặc nói là cô không muốn giải thích.

Lục Miên Tinh cúi đầu, chậm rãi nhắm mắt lại ngăn cách tất cả bên ngoài.

Cơn gió yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng mắng chửi thiếu kiên nhẫn của Hứa Lâm.

"Lục Miên Tinh, mày bị bệnh câm à? À, tao quên, mày thật sự có bệnh, còn bệnh không nhẹ. Đừng nói là mày nghĩ rằng mình không vui thì toàn bộ thế giới đều phải chú ý tới mình, đều phải dỗ dành mình, tự coi bản thân mình là cái rốn vũ trụ đấy nhé? A Trinh nói anh ấy là một người ưu tú như thế, từ khi mày trở về mỗi ngày xoay quanh mày, bỏ qua cơ hội xuất ngoại còn không nói, hiện tại mày còn muốn cho anh ấy hổ thẹn ở bên cạnh mày sao? Mày lợi dụng bệnh của mày, để anh ấy cả đời ở lại bên cạnh mày."

Lục Miên Tinh vẫn rũ mắt, hai tay nắm chặt lấy bó hoa.

Cô thật đúng là suy nghĩ như thế, thật sự, nghĩ là anh ấy cả đời này đều sẽ ở lại bên cạnh mình.

"Lục Miên Tinh mày có chịu nói chuyện hay không, mày đừng có mà dùng hoài một vẻ mặt khiến người ta phát ngán, suốt bày ra dáng vẻ toàn bộ thế giới chỉ có mình mày đáng thương nhất. Đúng là chán ghét mà."

Lục Miên Tinh máy móc ngước mắt lên, bên trong có một chút tối tăm, khiến Hứa Lâm lùi lại một bước.

Cô nhìn thấy trong mắt Lục Miên Tinh có một tia trào phúng, sau đó nở nụ cười cao ngạo.

"Đáng thương nhất sao?" Lục Miên Tinh đến gần vài bước nhìn Hứa Lâm, rõ ràng Hứa Lâm mang giày cao gót nên cao hơn Lục Miên Tinh một ít, nhưng giờ khắc này toàn bộ khí thế đều bị Lục Miên Tinh ép xuống, bị Lục Miên Tinh như đứng trên cao mắt nhìn xuống.

Có lẽ như là muốn tìm về một chút khí thế, Hứa Lâm nhắm mắt mở miệng, bước chân lại thành thật lui về phía sau vài bước, "Lục Miên Tinh đồ điên này, mày cách xa tao một chút."

Lục Miên Tinh chỉ là từng bước từng bước áp sát, không nhìn Hứa Lâm đang chửi rủa.

Cô cười: "Đúng vậy, tôi đáng thương, đáng thương lại ngu xuẩn. Vậy cô thì sao? Dùng những suy nghĩ của mình đi thuyết phục chính mình, chính mình đáng giá được yêu thích, Bạc Trinh Ngôn nên nói yêu cô. Hứa Lâm cô có phải đang nghĩ mình nên được tất cả mọi người yêu thích, nhưng tại sao cô không tự mình hiểu lấy chứ? Có những người, họ không yêu cô. Tức là cũng sẽ không yêu cô."

Lục Miên Tinh càng cười, Hứa Lâm càng cảm thấy khủng bố. Cô cảm thấy Lục Miên Tinh không còn kìm chế được tâm trạng nữa rồi.

"Lục Miên Tinh? Mày đang nói cái gì? Mày có mang theo thuốc không đấy?"

Dưới tình thế cấp bách, Hứa Lâm cắn răng làm ra quyết định. Đưa tay giật lấy túi của Lục Miên Tinh, lục tìm bên trong một hồi, sau khi nhìn thấy bình thuốc liền thu hồi động tác.

Bản thân cô dĩ nhiên biết, bên trong có chứa cái gì.

Không phải thuốc làm giảm đi bệnh tình của Lục Miên Tinh, mà là thuốc do cô ghen tị mà thay đổi.

Trong lòng run lên, hành động không khống chế được, cô ném túi xách ném ra ngoài, ngã xuống đất, nhìn vô cùng chật vật.

Túi xách từ trên cao rớt xuống, đồ vật rơi tán lạc khắp mặt đất.

Một tấm hình cũ theo gió khẽ bay lên giữa nghĩa trang, rơi vào bên chân Lục Miên Tinh. Trong hình là một người phụ nữ mặc đồng phục bệnh nhân, nụ cười trên mặt và nụ cười của Lục Miên Tinh giống đến bảy phần, bó hoa trong hình cũng giống như bó hoa đang rơi trên mặt đất kia, có điều một bên thì tươi tắn một bên thì yếu ớt.

Lục Miên Tinh nhìn thấy tấm hình kia thì ngẩn ra, sau đó lại thất thần.

Cô cuối cùng vẫn là biến thành giống người đó sao? Biến thành một người mà cô không muốn trở thành.

"Xin lỗi..." Lục Miên Tinh không kiềm chế được tâm tình, lui về phía sau vài bước, cơ thể lảo đảo bị tảng đá dưới chân làm vấp ngã, ngồi phịch dưới đất.

Âm thanh đứt quãng, tinh thần có chút hoảng hốt.

"Tôi không phải... cố ý muốn... trở thành một người... như người đó."

Không phải cố ý.

Hứa Lâm cũng thừa dịp khoảnh khắc này, bò dậy cách Lục Miên Tinh xa một chút, vẻ mặt đầy sự sợ hãi.

Cô từ nhỏ được chiều chuộng mà lớn lên, vốn tưởng rằng lần này cũng là một lần đơn giản bức lui tình địch không biết xấu hổ, cho cô ta một ít giáo huấn. Không nghĩ đến Lục Miên Tinh lại đột nhiên bị mất khống chế, mất khống chế đến không có cách nào tự khống chế.

"Lục Miên Tinh, mày tỉnh táo một chút đi!"

Lục Miên Tinh cảm giác thật sâu tuyệt vọng, bình tĩnh mở miệng: "Tôi... rất tỉnh táo, mới có thể đau khổ như vậy."

Cô muốn cầu cứu, nhưng không cách nào kêu lên thành tiếng.

Cô muốn sống, nhưng không cách nào chống cự lại được tử vong, đi theo số phận của mẹ cô.

Gồng mình đè nén là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Bình thường Lộ Thẩm Châu sẽ không dễ dàng mất khống chế, vốn tưởng rằng trước khi về nước anh đã chuẩn bị tất cả, nào ngờ đến khi thật sự gặp được Bạc Trinh Ngôn anh mới biết ý nghĩa của câu nói mà năm xưa cô gái ấy nói cho anh biết là gì.

Bởi vì biết, nên mới càng không thể khống chế được cảm xúc của mình. Không có ai hiểu Bạc Trinh Ngôn hơn cô gái ấy, nhưng sự thật cũng đang nói cho anh biết, không có ai yêu cô gái ấy hơn Bạc Trinh Ngôn.

Ngay cả anh cũng không bằng.

Hai người đánh nhau một trận, Lộ Thẩm Châu cuối cùng cũng coi như khống chế được cảm xúc của mình, hai người ngồi ở bên trong cửa hàng tiện ích nói chuyện với nhau.

Trên tay vẫn còn cảm giác đau, vừa nãy Bạc Trinh Ngôn không nương tay, Lộ Thẩm Châu cũng ra đòn mạnh. Nhìn thấy khóe môi Bạc Trinh Ngôn có thêm vết thương, Lộ Thẩm Châu cau mày: "Cậu xử lý vết thương một chút đi."

Bạc Trinh Ngôn đưa tay đặt chai nước khoáng ở trước mặt Lộ Thẩm Châu, liếm liếm vết thương trên khóe môi, sau đó cong khoé môi: "Không có chuyện gì."

Âm thanh dồn nén tới rất thấp nghe có chút khàn, rõ ràng là đã lâu không nghỉ ngơi tốt. Quầng thâm dưới mắt càng tiết lộ rõ vẻ mệt mỏi.

"Anh có biết tại sao tôi liên lạc với anh không? Lộ Thẩm Châu."

Lộ Thẩm Châu nhìn Bạc Trinh Ngôn trầm mặc rất lâu, Bạc Trinh Ngôn trong ánh mắt có ý nói "Chắc cậu đã đoán được nguyên nhân rồi."

Hai người đều vô cùng thông minh, cho dù không nói cái gì, Lộ Thẩm Châu cũng có thể đoán được vài phần, nhưng gặp phải Bạc Trinh Ngôn, phần hiểu ý nhau ấy liền có vẻ nực cười.

"Tôi đoán được gì chứ?"

Bạc Trinh Ngôn bình tĩnh nói ra một cái tên, làm cho tâm trạng Lộ Thẩm Châu không còn bình tĩnh nữa: "Lục Miên Tinh."

Nguyên nhân Lộ Thẩm Châu về nước sớm thật sự là bởi vì Lục Miên Tinh.

"Cậu có ý gì?"

Bạc Trinh Ngôn cũng không gấp, chỉ là từ tốn hỏi. Hỏi đến khi Lộ Thẩm Châu tức giận.

"Lục Miên Tinh cô ấy thế nào?"

Bạc Trinh Ngôn rõ ràng biết anh trở về vì cái gì lại còn hỏi. Kỳ quái là hai người rõ ràng là tình địch, lúc cùng nói chung một đề tài hai người đều trở nên trầm mặc.

Những tính tình tốt của anh khi gặp gỡ Bạc Trinh Ngôn đều biến mất không còn tăm hơi. Là bởi vì cô gái được anh bảo vệ bảy năm đều bảo vệ không ngừng nghỉ lại một lần nữa rơi vào trong vực sâu.

"Cô ấy thế nào? Cậu bây giờ không thấy sao? Bởi vì cậu, cô ấy suýt chút nữa lại phải trải qua những đau khổ như trước đây. Cô ấy đáng ra đã khôi phục cuộc sống bình thường rồi."

Lộ Thẩm Châu ở nước ngoài nghe nói Lục Miên Tinh suýt chút nữa mất đi ý thức, liền nhịn không được trực tiếp trở về nước.

"Tôi biết."

Người đàn ông đối diện biểu hiện nhàn nhạt, đường viền ngũ quan gọn gàng rõ ràng, cảm xúc trong đôi mắt hoa đào không rõ, sâu không thấy đáy, giọng điệu lại giả vờ ung dung.

"Cho nên cô ấy cần cậu."

— mà không phải tôi.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Ý thức từ từ mơ hồ, không nhận rõ là hiện thực hay là trong mơ. Âm thanh xe cấp cứu dồn dập, mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt thoáng qua.

Tất cả đều giống như đã trải qua.

"Lục Miên Tinh! Cô không thể chết như vậy! Tôi vô tội đấy!" Lúc Lục Miên Tinh được đưa lên xe cứu thương, Hứa Lâm vẫn còn đang đứng bên cạnh lớn tiếng.

"Bệnh nhân cần được yên tĩnh..."

Âm thanh của Hứa Lâm cùng với nhân viên y tế dần dần nhỏ xuống. Tiếng mưa rơi tí tách tí tách, một đoạn đối thoại truyền vào tai.

"Tinh Tinh ngoan, con có thể ôm mèo con ra ngoài chơi một chút được không? Dì có mấy lời muốn nói với ba của con."

Trong phòng, một cô bé ôm búp bê cúi đầu không nói chuyện. Người phụ nữ mặc áo blouse trắng ngồi chồm hỗm xuống, giọng điệu dịu dàng, hiển nhiên là thất bại, định dùng lý do người lớn nói chuyện để ra lệnh "trục khách".

Tuy rằng cái dì mặc áo blouse trắng đó nói chuyện dịu dàng, nhưng mà Lục Miên Tinh nghe hiểu.

Lục Miên Tinh gật đầu, ôm búp bê của mình, im lặng đi đến phòng khách, liếc nhìn từng giọt mưa tí tách tí tách rơi xuống, màn mưa dày đặc làm cho bầu trời tối đen cả ngày, những bông hoa trong vườn bị mưa gió làm cho ỉu xìu. Trong mắt hiện lên nỗi ưu buồn, nhưng lại bị một tiếng mèo kêu cắt đứt suy nghĩ, Lục Miên Tinh chậm rãi rũ mắt xuống, đặt búp bê trong tay lên bàn, nhẹ nhàng ôm lấy mèo con.

Cửa không khóa chặt, từ trong khe cửa truyền đến âm thanh nhỏ đang trò chuyện.

"Con bé có triệu chứng này từ khi nào?"

"Mấy ngày trước, lúc bị giam trong phòng nhìn thấy mẹ nó tự sát."

"Có phải do di truyền không?"

"Phải, mẹ nó mắc bệnh tâm thần, mới vừa phát hiện mấy ngày trước."

"Xem ra, con gái của ông cũng có khả năng có chứng bệnh giống vợ của ông, tôi khuyên ông..."

Tiếng nói chuyện lúc nặng lúc nhẹ, nghe không rõ lắm. Lục Miên Tinh vươn tay sờ sờ chú mèo nhỏ. Động tác Lục Miên Tinh nhẹ nhàng làm mèo con hơi híp mắt lại kêu một tiếng, càng át đi tiếng trò chuyện trong phòng.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Trong khoảng thời gian bị đưa đi này, Lục Miên Tinh giống như mơ một giấc mơ rất dài.

Mơ thấy ba cô ném cô vào cô nhi viện, để mặc cô tự sinh tự diệt.

Vào ngày bị vứt bỏ ấy, mây đen kéo đến báo trước một cơn mưa rào sẽ đến.

Bé gái bị vứt tại trước cửa cô nhi viện yên lặng nhìn chiếc xe rời đi, không khóc cũng không nháo.

Phảng phất như trả lời cô bé, tầng mây nơi xa nhất xuất hiện một tiếng sấm sét nổ tung. Thân hình cô bé đó bởi vì tiếng sấm mà nhẹ nhàng run rẩy nhưng dáng đứng vẫn thẳng tắp như cũ. Bóng dáng quật cường nhìn chằm chằm chiếc xe ô tô biến mất ở ngã tư đường.

Tiếng ầm ầm liên tiếp, sắc trời trở nên đen tối, báo hiệu trời sắp mưa.

Viện trưởng cô nhi viện thở dài, muốn nói rồi lại thôi. Mãi cho đến tận khi mưa rơi xuống, bóng người nho nhỏ kia vẫn còn đứng trong mưa, viện trưởng liền không nhịn được mở miệng nhắc nhở:

"Tinh Tinh à, trời mưa rồi."

Cô bé không lên tiếng.

"Ngôn Ngôn, trời mưa rồi."

Cô bé nghe thấy viện trưởng kêu tên người khác, đôi mắt động đậy một chút, liếc mắt nhìn một cái, sau đó lập tức ngẩn người.

Không chỉ một mình cô, trước cửa cô nhi viện còn có một bé trai đang đứng. Chắc có lẽ cũng xấp xỉ tuổi với cô, có điều dáng người cao hơn cô rất nhiều, cô cần phải hơi ngẩng đầu lên mới có thể thấy rõ cậu bé đó. Nước mưa rơi xuống khiến đôi mắt không mở ra được, không thấy rõ diện mạo của cậu bé ấy.

Cậu bé mở miệng trước: "Ngày đầu tiên đến?"

Giọng điệu ung dung, có vẻ như đây không phải là lần đầu tiên hỏi như vậy.

Cô theo bản năng gật đầu.

"Thích trời mưa không?"

Cậu bé đó tính tình kỳ quái, hỏi câu hỏi cũng kỳ quái.

"Tinh Tinh con mau vào trước đi..." Cô trầm mặc không nói, đôi mắt bị che bởi mái tóc dính ướt nhẹp, viện trưởng thấy tình huống này vội vàng kéo cô bé vào trong, nhưng lại bị âm thanh ấm áp của cô bé đánh gãy.

Cô bé hơi ngẩng đầu, nhìn cậu bé đó lắc đầu, "Không... Không thích."

Viện trưởng cô nhi viện im bặt. Nếu như bà nhớ không lầm, thì đây là đầu tiên cô bé mở miệng nói chuyện sau ba tháng sự cố kia phát sinh.

"Tại sao không thích?"

Cậu bé tiếp tục hỏi.

"Không có lý do."

"Thật tốt, tớ cũng không thích. Cũng không có lý do." Cậu bé cười, đôi mắt hoa đào hơi cong, có thể thấy được dáng vẻ sau khi lớn lên, giờ khắc này trên mặt còn chưa bỏ đi nét trẻ con nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng đẹp, giọng điệu tràn đầy sự căm ghét: "Đơn giản chỉ là chán ghét."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Mùi nước sát trùng quen thuộc xen lẫn với mùi bạc hà phiêu tán ở trong không khí. Cô thấy rất mệt, nhưng cô nghe thấy có người đang nói chuyện với cô.

Anh ấy nói, trên thế giới này, em không cần tất cả mọi người phải thích em.

Anh ấy nói, có người yêu em, tôi cũng yêu em, Lục Miên Tinh.

Anh ấy nói, Lục Miên Tinh em mau tỉnh lại.

Ghét không cần lý do. Thích cũng không cần có lý do.

Nhưng ghét có thể thẳng thắn, còn thích thì phải cẩn thận giấu diếm.

Thì ra cô đã sớm biết đáp án của câu hỏi đó rồi.

Chương 23: Sáu Phần Ngọt

Edit: Qiong Ying

Beta: Yuri

Thật yên tĩnh.

Cô nghe thấy tiếng người trò chuyện, những quá khứ ấy tựa như một giấc mộng vậy, dường như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Không khí tản mạn mùi hương bạc hà và mùi thuốc khử trùng, còn cô vẫn đang chìm trong những ngày thu ấy.

Thì ra cô không hề biết rằng, chỉ cần có một người như vậy tồn tại, cô vẫn sẽ có chút dũng cảm.

"Đừng đi. Tôi ngủ thêm chút nữa, anh phải kêu tôi dậy đấy."

"Anh không đi à?"

"Tôi mệt rồi."

"Anh quên rồi à. Anh từng nói, anh thích tôi."

"Vậy Bạc Trinh Ngôn, có phải tôi có thể ảo tưởng rằng: Anh, không ghét tôi."

Hóa ra không phải là ghét bỏ. Là thích, cho nên mới phải cẩn thận thăm dò.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi từ bên ngoài cửa sổ, cây xanh đang phơi nắng, mọi vật thật yên tĩnh. Lục Miên Tinh chậm rãi mở mắt, không thích ứng được với ánh sáng, cô hơi nhíu mày, bàn tay che đi ánh nắng. Một lúc sau, cô phát hiện mình không thể cử động, chỉ có ngón tay hơi hơi động đậy. Cô cố gắng tranh đấu một hồi, nhưng không thành công.

Dù chỉ cử động rất nhẹ, nhưng vẫn bị bóng hình bên cửa sổ phát hiện, quay người.

Ánh nắng sáng sớm nhẹ nhàng rơi trên mái tóc anh. Đuôi tóc nhuộm lên một màu xám sẫm nhàn nhạt. Một nửa bóng hình chìm trong bóng râm, một nửa lại nổi bật dưới ánh sáng. Đến cả đôi mắt đào hoa cũng bắt lấy những tia sáng, ánh mắt ấy rơi trên người cô.

Bạc Trinh Ngôn quay người lại, không cẩn thận đụng phải ánh mắt của Lục Miên Tinh, Dòng máu bị ngăn lại trong tim mới bắt đầu lưu thông, đập thình thịch. Tựa như đang nói với anh rằng anh vẫn chưa mất đi người ấy, nói với anh rằng trái tim này vẫn còn nhiệt tình sống vì người ấy.

Bạc Trinh Ngôn hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc của mình, rồi đỡ Lục Miên Tinh dậy, hỏi: "Em sao rồi? Để tôi gọi bác sĩ tới. Đúng rồi, chắc em muốn gặp Lộ Thẩm Châu lắm. Anh ta trở về rồi, để tôi kêu anh ta."

Lục Miên Tinh thấy Bạc Trinh Ngôn bước tới cửa, nghĩ ngợi. Thì ra khi thích một người sẽ trở nên cẩn thận nhỏ nhẹ như vậy, kể cả Bạc Trinh Ngôn.

Bạc Trinh Ngôn cũng bất giác nói rất nhiều lời, nhưng lại không nhắc đến chuyện bản thân lo lắng thế nào.

Cô ấy sao vẫn chưa phát hiện ra nhỉ.

Trong lòng đã rõ đáp án, không còn phủ nhận nữa.

"Bạc Trinh Ngôn." Lục Miên Tinh gọi Bạc Trinh Ngôn khi anh vừa bước đến cánh cửa.

"Ừ." Bạc Trinh Ngôn dừng lại, quay đầu nhìn cô.

Đôi mắt Lục Miên Tinh hơi cong lên, con ngươi nhạt dần, tựa như vầng trăng khuyết, dịu dàng nhưng ánh trăng bên ngoài bầu trời. Sự dịu dàng ấy chôn sâu dưới đáy mắt cô, giống như trước kia, chẳng thay đổi chút nào.

"Đỡ hơn rồi, không cần gọi bác sĩ đâu."

"Vẫn nên gọi bác sĩ để yên tâm hơn."

Lục Miên Tinh cực kì giỏi trong việc giả vờ, Bạc Trinh Ngôn không phân biệt nổi, do dự một chút, rồi đáp: "Được, tôi không gọi nữa."

Thấy Bạc Trinh Ngôn đồng ý, Lục Miên Tinh mới để ý đến chuyện Lộ Thẩm Châu trở về.

"Lộ Thẩm Châu về rồi à?"

"Ừ. Nếu em muốn gặp thì để tôi đi gọi anh ta."

Đôi mắt sáng của Bạc Trinh Ngôn dừng lại trên khuôn mặt của Lục Miên Tinh, mang theo một cảm xúc khó tả.

"Được." Lục Miên Tinh nhỏ nhẹ đồng ý, mỉm cười, khóe mắt mang theo sự vui vẻ, giọng nói như tiếng chuông đinh đang đi vào lòng người: "Cảm ơn anh."

Bạc Trinh Ngôn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đáp ứng: "Không cần cảm ơn."

Đáy mắt anh mơ hồ hiện lên sự mất mát, anh bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

Phòng bệnh trở nên trống vắng, chỉ còn lại một người.

Ý cười bị gắng ép ban nãy đã được thay bằng vẻ cau mày, nơi có cảm giác duy nhất là ngón tay hơi động đậy, sợ rằng cô sẽ làm gì đó, nên tiêm cho cô thuốc an thần.

Cô chẳng nhớ mình ra khỏi nghĩa trang lúc nào, chỉ nhớ rằng khi đầu óc cô mơ hồ dần, Hứa Lâm gọi xe cấp cứu, lại một lần nữa kéo cô khỏi bàn tay của thần chết.

Cô đã suy nghĩ rất nhiều, nếu như thần chết cứ như thế mang cô đi, cũng chẳng cần nhiều sức lực như vậy.

Nhưng mỗi lần tỉnh lại cô vẫn cảm thấy may mắn.

May mắn vì vẫn có thể gặp được người mình muốn gặp, Có lẽ may mắn vì rất nhiều chuyện, nhưng chỉ có chuyện này khiến cho cô không nỡ buông tay.

Bảy năm nay, mỗi khi đến ngày sinh nhật cô sẽ ước một điều. Nếu như cô bị trộm mất từng ấy thời gian, cô có thể gặp lại người cô muốn gặp hay không.

Nhưng bây giờ cô mới biết, điều ước của cô, từ gặp lại người muốn gặp đã biến thành người ấy liệu có muốn gặp lại cô.

Cô quá tham lam, cho nên ông trời muốn cô hiểu được phải biết chấp nhận những gì vốn có, nên mới không cho cô quá nhiều thứ.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

"Miên Tinh, em vẫn ổn chứ?" Nhẹ nhàng gõ cửa một tiếng, Lộ Thẩm Châu bước vào, bên cạnh anh không có người, Bạc Trinh Ngôn không theo anh vào trong.

Lục Miên Tinh tỉnh lại, trả lời: "Vâng, em vẫn tốt."

Lộ Thẩm Châu kéo chiếc ghế bên cạnh giường bệnh ra, nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của Lục Miên Tinh, cảm thấy sợ hãi.

"Cũng may anh về sớm. Nếu như trễ chút thôi, chắc anh sẽ chẳng gặp lại em mất."

"Lộ Thẩm Châu, làm gì to tát tới vậy. Em đã nói là sẽ đến sân bay đón anh thì chắc chắn sẽ đến. Vậy mà anh lại trộm về không nói cho em, quá đáng."

"Anh nói mà em đâu có để ý, bây giờ lại trách anh trộm quay về."
"Rất khó phải không? Lại khiến anh lo lắng rồi."

"Biết là anh lo còn cố tình làm như thế, hóa ra anh chẳng có vị trí gì trong lòng em. Lục Miên Tinh dù gì anh cũng từng tỏ tình với em đấy."

"Em đã đồng ý đâu nhỉ? Còn nữa, anh Châu Châu, bác sĩ tâm lý với bệnh nhân không thể hẹn hò. Bởi vì..."

Lời nói của Lục Miên Tinh khiến cho Lộ Thẩm Châu phì cười, anh tiếp lời cô: "Bởi vì không thể khiến cho bệnh nhân sinh ra ảo giác dựa dẫm đúng không? Chuyện nói với em thì em không thèm để ý, chuyện không cho em biết thì em biết hết. Còn nữa, đừng có gọi anh là anh Châu Châu, nghe sến muốn chết."

Lục Miên Tinh thở phào, cười: "Thật không? Em cũng thấy sến."

Lộ Thẩm Châu vừa cười vừa hít một hơi, nhìn Lục Miên Tinh: "Em như này cũng tốt đấy, nhanh mồm nhanh miệng, lại giống Lục Miên Tinh của trước kia rồi. Trước mặt Bạc Trinh Ngôn mà như thế này không phải cũng tốt sao?"

Nghe đến ba chữ này, Lục Miên Tinh như bị tắt tiếng vậy, không nói gì, ánh mắt cũng trốn tránh Lộ Thẩm Châu.

Một khắc vui vẻ khiến cho anh quên mất nghề nghiệp bác sĩ tâm lý của mình, trực tiếp xát muối lên vết thương của người khác. Mắt thấy không khí trong phòng trầm xuống, Lộ Thẩm Châu cũng chẳng biết nên trách anh hay Bạc Trinh Ngôn: "Anh không nên nhắc đến chuyện đó."

Lục Mien Tinh rũ mắt, nhỏ giọng: "Không sao, đó là vấn đề của em."

Lộ Thẩm Châu không nhìn nổi dáng vẻ này của Lục Miên Tinh nữa, đứng dậy bước ra ngoài cửa.

"Sao lại là vấn đề của em, nếu như có vấn đề thì cũng là cậu ta. Em đợi đấy, anh bắt cậu ta đi xin lỗi."

"Không..." cần đâu.

Lục Miên Tinh vội vàng ngăn lại, nhưng không cản được Lộ Thẩm Châu, chỉ có thể cười khổ nhìn bóng lưng của anh.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Trốn đằng sau cánh cửa một lúc lâu, nhưng người ấy vẫn không dám đi vào trong.

"Anh còn muốn trốn tôi bao lâu nữa? Ngày này qua ngày khác, tốt bụng thế từ bao giờ."

Lục Miên Tinh không ngờ rằng sau khi bản thân nói xong câu nói ấy, tâm tình như có một lỗ hổng được giải thoát. Lời vừa thốt ra xong, cô chẳng hề cảm thấy xấu hổ. Cô nhìn thấy nơi khoé miệng của Bạc Trinh Ngôn có vết thương, Bạc Trinh Ngôn lại nhẹ nhàng nhìn cô cười, nhìn thấy thôi cũng đau.

"Vết thương trên miệng anh là sao đấy?"

"Không có gì. Tôi không trốn em. Tôi chỉ cảm thấy bây giờ em không cần tôi vẫn sống tốt." Giọng nói mang vẻ hòa hoãn, nhưng ánh mắt của Bạc Trinh Ngôn lại càng sâu hơn.

Cho nên mới cách xa em như vậy, lại quên mất rằng mình cũng cần em.

"Chỗ nào tốt hả?" Lục Miên Tinh không phục mở miệng, thanh âm có chút nhỏ nhẹ.

Lời từ chối bảy năm trước vẫn vang lên bên tai, Bạc Trinh Ngôn như đang nhắc nhở cô đã tự mình kết thúc mối tình đơn phương của mình.

Đối diện với ánh mắt của Bạc Trinh Ngôn, Lục Miên Tinh phát hiện ra ý cười đang lan tỏa trong mắt anh.

"Anh cười gì?"

Lông mày Bạc Trinh Ngôn hơi nhếch lên, cười một tiếng: "Tôi cười vì chắc tôi vừa thất tình trong mơ."

"Chúng ta còn chưa từng..." bắt đầu?

"Hình như... cũng đúng." Bạc Trinh không phủ nhận, giọng nói ôn hòa hơn trước đây rất nhiều, âm cuối hơi kéo dài như đang nhớ lại, vừa ấm áp vừa cuốn hút.

Đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên chứa những tia sáng mong manh, hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh lùng xa cách ngày thường. Cơn gió bên ngoài cửa sổ thổi qua mang theo hương bạc hà thanh mát. Chỉ một khắc đó, cô tựa như chìm vào trong kí ức hồi nhỏ. Lục Miên Tinh hoang mang nhớ lại bức ảnh cô phát hiện trong đêm mưa ấy.

Thất tình với ai?
Hình như là Tinh Tinh trong trí nhớ của anh.

Nhưng đó không phải là cô nữa rồi.

Cô luôn luôn biết nhìn sắc mặt người khác, từ nhỏ chỉ cần nhìn sắc mặt của người lớn lúc trò chuyện là cô biết nên làm gì, rồi giả vờ ngoan ngoãn không cần người khác phải quan tâm.

Cho dù trong trí nhớ của Bạc Trinh Ngôn, Tinh Tinh lúc ấy luôn được người khác yêu thích. Cô đã không phải như vậy nữa rồi.

Người mà âm thầm thích Bạc Trinh Ngôn, vì không muốn người khác ghét nên giả vờ ngoan ngoãn. Đó mới chính là cô của hiện tại.

Gió rất yên tĩnh, mang theo hơi thở của một người đến bên cạnh. Hương bạc hà nhàn nhạt nhưng đang làm đậm thêm vị đắng trong lòng.

"Bạc Trinh Ngôn, anh đang tưởng tượng ra tôi. Còn tôi chưa bao giờ là dáng vẻ anh đang nghĩ."

Bạc Trinh Ngôn ngừng một lát, ngược lại mỉm cười.

Anh hỏi: "Lục Miên Tinh, vậy em là người thế nào?"

Lục Miên Tinh nghẹn một lúc, không nói thêm gì cả.

Lý do không nói được chính là vì cô không giải thích được.

Trở thành người cô không hề yêu thích, dù gì cũng khó giải thích trước mặt người mình thích.

Bạc Trinh Ngôn hỏi: "Vậy... trong mắt em tôi là người thế nào?"

Người thế nào ư?

Lục Miên Tinh cả kinh.

Rất tốt rất tốt rất tốt.

Cho dù bảy năm đã qua đi, cô vẫn thấy anh rất tốt.

Cho dù anh nói thích cô, cô vẫn tự hỏi nhiều lần rằng đây có phải sự thật không.

Bạc Trinh Ngôn chỉ cần đối xử với cô tốt một chút thôi, cô có thể bỏ qua hết những đau thương anh gây ra cho cô. Tựa như ánh sáng nơi bóng đêm vậy, cô chưa từng trách nơi ấy tăm tối bao nhiêu, chỉ cảm ơn ánh sáng vẫn còn tồn tại.

"Bạc Trinh Ngôn, anh không cần vì mấy chuyện linh tinh nỳ mà thích tôi. Tôi cũng hiểu được, thế nào là yêu."

Bạc Trinh Ngôn chỉ đứng trước mặt Lục Miên Tinh, chẳng nói gì cả.

Không phải vì những chuyện này mới thích cô. Chỉ cần là Lục Miên Tinh, chỉ cần là cô. Chẳng có lý do gì hết.

Rõ ràng anh đã nói với chính mình, cho dù có một ngày Lục Miên Tinh lại xuất hiện trước mặt anh, anh sẽ không làm gì, cũng sẽ không nghĩ gì nữa.

Nhưng lại không thể nhịn nổi suy nghĩ, hành động của mình.

Anh tìm livestream của Lục Miên Tinh, cũng nhìn thấy những hình vẽ giống anh, biết được cô trong mắt của viện trưởng cô nhi viện, cũng đã đi gặp Lộ Thẩm Châu.

Lúc còn nhỏ, lúc cô khóc trên sân trường, anh đứng đằng sau cô, ngắm cô từ phía xa. Cũng chỉ có thể ngắm từ phía xa mà thôi.

Có một số khoảng cách, tựa như hiện tại, không thể vượt qua,

Bí mật của cô ấy là: không để anh phát hiện ra bí mật của cô. Anh cũng chỉ có thể theo như cô tưởng tượng, chưa từng phát hiện ra bí mật của cô.

Giả vờ không biết cô muốn một người bạn cùng đi học.

Giả vờ không biết nguyên nhân cô cố ý trễ giờ, bị phạt cùng nhau.

Giả vờ thích trà sữa nửa phân đường.

Giả vờ không biết Lục Miên Tinh thích anh.

Anh mới là người đang sống dưới sự tưởng tượng của của Lục Miên Tinh.

"Trong mắt tôi. Anh chỉ có thể làm người tốt nhất. Tôi từng tưởng tượng ra rất nhiều phiên bản của anh. Dù đáng ghét đến mức nào, thì cũng bởi vì những ảo tưởng anh mang đến khiến cho tôi lại lần nữa thích anh. Anh nói xem tình cảm này, có phải đáng ghét lắm không."

Lục Miên Tinh chỉ muốn biểu đạt ra hết, như muốn nói với Bạc Trinh Ngôn, cũng tựa như nói với chính bản thân mình.

Bạc Trinh Ngôn chỉ cảm thấy Lục Miên Tinh không bình thường, không chỉ đẩy xa cô ra, còn giấu bản thân mình đi. Anh đột nhiên nhận ra, anh cũng như vậy. Phủ nhận sự thật khiến cho bản thân không an lòng, vì không muốn đối mặt, nên đã lừa chính mình.

Cẩn thận mà, lừa chính mình.

Trên một góc độ nào đó, họ chẳng khác gì nhau.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Bạc Trinh Ngôn tới gần, nhẹ nhàng ôm lấy Lục Miên Tinh, hương bạc hà ập tới khiến cho cô mất đi năng lực suy nghĩ trong mình.

Động tác rất cẩn thận, tựa như sợ làm đau Lục Miên Tinh. Bạc Trinh Ngôn chỉ nhẹ nhàng ôm cô, hương bạc hà trên người bị cơn gió bên ngoài cửa sổ thổi đi.

Trong phòng bệnh yên tĩnh có thể nghe thấy được nhịp tim của hai người.

Âm thanh trong trẻo, đôi mắt sâu thẳm chứa đầy cảm xúc.

"Trước đây anh luôn nghĩ rằng em không cần anh. Nhưng anh lại quên mất, anh cần em."

Rất cần em.

Chương 24: Bảy Phần Ngọt

Edit: Tiểu Khê

Beta: Yuri

Không khí bị một câu cần của Bạc Trinh Ngôn đánh vỡ, Lục Miên Tinh nhất thời không hiểu rõ cô và Bạc Trinh Ngôn dây dưa không rõ ràng đến tột cùng là nghiệt duyên hay duyên phận trời định.

Đây cuối cùng là khảo nghiệm hay một lần nữa cho cô ảo giác mình có cơ hội.

Rốt cuộc cô đã hiểu lầm rất rất nhiều lần rồi, không phải lần đầu tiên hiểu lầm, và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.

Vẻ mặt của Lục Miên Tinh không hăng hái gì mấy, cô cũng không hiểu cảm xúc dị thường của Bạc Trinh Ngôn.

"Cần bao nhiêu, thích bao nhiêu?" Lục Miên Tinh hỏi.

Cô muốn hỏi, có thích em, cần em như em thích anh không?

Cuối cùng vẫn là không dám, chỉ yên lặng để Bạc Trinh Ngôn ôm, đôi mắt hạnh lạnh nhạt không rõ cảm xúc.

Trầm mặc hồi lâu cũng không thấy Bạc Trịnh Ngôn trả lời, cảnh tượng giống như đã từng xảy ra, cũng không xa lạ.

Lục Miên Tinh rũ mắt, tay nắm thành quyền, lại chậm rãi buông ra, cố ép bản thân bình tĩnh.

"Tôi biết rồi. Anh không cần phải trả lời đâu."

Giọng điệu của người đàn ông đang ôm cô vô cùng nghiêm túc, giống như cho Lục Miên Tinh một lời hứa hẹn: "Nếu như không có em, thế giới này cũng không còn ý nghĩa gì nữa."

Thế giới của Bạc Trinh Ngôn, là Lục Miên Tinh.

Trước kia đã thế, hiện tại là thế, về sau vẫn sẽ là như thế.

Nếu không có Lục Miên Tinh, trên thế giới này sẽ không còn tồn tại một Bạc Trinh Ngôn như thế nữa.

Một Bạc Trinh Ngôn ấm áp, mạnh mẽ.

"Em rất quan trọng, thế nên không cần phải tự coi thường bản thân như thế. Tất cả đều sẽ qua đi, tựa như em từng nói với tôi. Tôi vượt qua được, em cũng vậy".

Lời Bạc Trinh Ngôn nói có ám chỉ, Lục Miên Tinh hiểu.

"Chúng ta sẽ vượt qua được sao?"

Trải qua những chuyện đó, làm sao cô có thể đi thích Bạc Trinh Ngôn. Mà sự yêu thích của Bạc Trinh Ngôn đối với cô sẽ trở nên như thế nào.

Rõ ràng lúc nhìn thấy cô ở nhà họ Bạc, anh liền biết.

"Có phải lúc anh thấy em ở nhà ở họ Bạc liền biết sự việc trước kia của em và anh?"

Bạc Trinh Ngôn không phản bác, "Đúng vậy."

Có một số việc không cần nói, có những việc dù là đã biết nhưng vẫn nhịn không được một lần rồi một lần nữa hỏi.

Bởi vì dù hỏi bảo nhiêu lần, cũng không muốn tin.

Lục Miên Tinh dựa vào vai Bạc Trinh Ngôn, mùi hương bạc hà trên người càng đậm, hương thơm mát lạnh làm Lục Miên Tinh tỉnh táo lại, không thể không thấy rõ một số việc.

"Cho nên anh mới chán ghét em?"

Bạc Trinh Ngôn sửa lại cho đúng: "Không phải chán ghét."

Lúc ở nhà họ Bạc gặp được Lục Miên Tinh, anh ngoại trừ không biết phải làm sao thì còn cảm thấy rất vui, vào thời điểm tối tăm nhất trong cuộc đời gặp được ngôi sao đó, hóa ra nó dùng một phương thức khác để ở bên cạnh anh.

"Em cũng sẽ rời xa tôi sao?"

"Sẽ, không có ai không phải rời xa, em đương nhiên cũng sẽ. Ngôn Ngôn anh cũng sẽ rời xa em."

"Nếu tôi chán ghét em, em vẫn sẽ rời xa tôi sao?"

"Sẽ rời đi, có lẽ là sau này. Bởi vì, em muốn có được tình cảm của anh. Em tuy rằng không thể làm cả thế giới thích em, nhưng em vẫn hy vọng anh không chán ghét em."

Anh là người vẫn luôn nghĩ sự chán ghét ấy là thật. Hoá ra sự chán ghét ấy, thật ra là thích, thích một cách cẩn thận dè dặt.

Lục Miên Tinh tiếp tục hỏi: "Đó là cái gì"

Nghe thấy tiếng đập cửa, hai người quay đầu nhìn ra cửa, không biết bà Bạc đứng ở cửa từ khi nào. "Có phải cô tới không đúng lúc không?"

Lục Miên Tinh không biết phải làm sao, cô đẩy Bạc Trinh Ngôn ra, động tác vừa hoảng vừa vội, cánh tay đau đớn, nhấc lên không nổi, Lục Miên Tinh chỉ có thể cắn răng chịu đau đớn, chống cự lại thuốc tê đẩy Bạc Trinh Ngôn ra. "Không có, không có, sao cô lại đến đây?"

Thấy những động tác của Lục Miên Tinh, cảm xúc trong đáy mắt Bạc Trinh Ngôn âm trầm rơi xuống, ẩn chứa chút bất đắc dĩ, chậm rãi buông tay ra, "Em đừng giãy giụa nữa, anh sẽ buông ra."

Nhìn mấy động tác nhỏ của hai người bọn họ, bà Bạc cũng không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Bạc Trinh Ngôn, có chút bất lực, đáy mắt lại hiện lên vẻ chua xót.

Con trai nhà mình, chính mình hiểu nó nhất. Có những việc cho dù không nói đến, cũng rất khó để không phải đối mặt.

"Tinh Tinh con đỡ hơn chút nào chưa?"

"Đỡ hơn rất nhiều rồi ạ."

"Tinh Tinh con bị như thế này cũng không nói cho cô, cô buồn lắm đấy. Nếu không phải bạn học của Trinh Ngôn nói cho cô, cô liền bị gạt rồi."

"Cô con cũng không muốn gạt, sự việc xảy ra quá nhanh."

Mẹ Bạc muốn nói lại thôi vừa nhìn là biết có chuyện, nói chuyện vài câu liền nói đến chủ đề chính, hạ lệnh đuổi khách với Bạc Trinh Ngôn.

"Mẹ muốn nói với Tinh Tinh vài câu, Ngôn Ngôn con có thể đi ra ngoài một chút không?"

Bạc Trinh Ngôn cũng nhìn ra được bà Bạc có chuyện muốn nói.

"Cô ấy mới tỉnh không bao lâu, mẹ... đừng hỏi cô ấy quá nhiều chuyện."

"Đã biết, mẹ là yêu quái à mà sẽ ăn thịt Tinh Tinh?"

Cô Bạc nhìn Bạc Trinh Ngôn rời đi, mới nhẹ nhàng thở ra, từ từ ngồi xuống.

"Cô, có phải cô có chuyện muốn nói không?"

"Cũng không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là không tiện để Ngôn Ngôn nghe được, mới kêu nó ra ngoài. Tinh Tinh con đừng hiểu lầm, cô không có ý kiến gì với con hết. Chỉ là đối với chuyện của mẹ con, cô nghĩ muốn nói rõ ràng với con. Cô và mẹ con là bạn tốt, sau khi mẹ con qua đời cô cũng thường xuyên đi thăm bà ấy. Ngôn Ngôn không biết nguyên nhân trong đó, cũng không biết người mà mỗi năm cô đi thăm là mẹ con. Nhưng trong khoảng thời gian này nó thật sự rất khác thường, cũng biết chuyện của mẹ con, ngày hôm qua cũng là Ngôn Ngôn thay cô đi viếng thăm. Ngày hôm qua là ngày giỗ của mẹ con mà xảy ra chuyện lớn như vậy, Ngôn Ngôn lại có từng tới nghĩa trang, có phải giữa hai con...."

"Cô, giữa con và Bạc Trinh Ngôn thực sự không có gì."

Chuyện ở nghĩa trang không có liên quan tới Bạc Trinh Ngôn, cảm xúc của cô vốn không ổn định, bị Hứa Lâm kích thích mới mất đi lý trí và suýt chút nữa... tự sát.

"Tinh Tinh à, Ngôn Ngôn tuy rằng là cô nhìn nó lớn lên, nhưng mà không phải tâm sự gì của nó cô cũng biết, nhưng cô biết giữa hai đứa có khúc mắc."

Bà Bạc thấy Lục Tinh Miên nhất quyết không chịu nói thật, đau lòng một hồi.

"Ngôn Ngôn đứa nhỏ này sau khi con rời đi tính tình càng ngày càng lạnh lùng, cũng không còn thân thiết với cô chú nữa. Cũng tại cô, có một số việc không nói rõ ràng, làm đứa nhỏ này nhớ nhiều năm như vậy, cũng không phát hiện ra suy nghĩ của nó. Ngôn Ngôn có đôi khi thích để tâm vào những chuyện vụn vặt, thích nói trái lòng mình, lúc trước kia vừa mới dẫn nó về nhà, thấy nó không vui, cô dẫn nó đi cửa hàng thú cưng, ở cửa hàng thú cưng thấy một con chó nhỏ, cực kì thích, đôi mắt không rời khỏi con chó đó, cô nghĩ mua cho nó làm quà sinh nhật. Ai ngờ hôm sinh nhật đưa chú chó đó cho nó, nó lại tức giận thật lâu, cũng không thèm để ý đến cô. Cô còn tưởng là nó không thích nuôi thú cưng, sau này mới biết là do nó sợ chú chó nhỏ rời đi. Nhưng mà nó vẫn giữ chú chó nhỏ lại, mỗi ngày đều coi như bảo bối, cô muốn chạm vào cũng không được. Nhưng mà chú chó nhỏ quá ốm yếu, bởi vì cảm cúm nên chết. Ngày chú chó chết, nó hỏi cô, vì sao những gì nó thích đều sẽ rời đi? Cô an ủi với nó rằng không có gì là sẽ không rời đi."

"Nó liền nói, sau này nó sẽ không nuôi nữa." "Ghét đơn giản hơn thích, lúc từ bỏ cũng đơn giản."

Bà Bạc lấy một quyển nhật ký từ trong túi ra đặt vào tay Lục Miên Tinh, cái bìa mộc mạc đơn giản, trang giấy đã ố vàng, có lẽ đã được vài năm.

"Tinh Tinh nếu con còn có cái gì không hiểu thì có lẽ xem xong cuốn nhật ký này sẽ hiểu. Cô không có ý gì, nếu Ngôn Ngôn đã tự quyết định, cô cũng sẽ không ngăn cản. Nó đã làm cho nhà họ Bạc này đủ nhiều rồi. Cô chỉ hi vọng các con đều tốt, chuyện của mẹ con cũng không cần ảnh hưởng đến con. Giữa con và Ngôn Ngôn phát sinh việc gì cũng có thể giải quyết tốt đẹp."

"Con biết cô tốt với con, bệnh của con vốn dĩ buồn vui thất thường, anh ấy không phải nguyên nhân."

Mẹ Bạc nhìn thẳng vào Lục Miên Tinh hồi lâu, rốt cuộc cười, giữ chặt tay Lục Miên Tinh nói lời sâu xa, "Tinh Tinh à, Ngôn Ngôn có một số việc làm sai, con hẳn là trách nó. Trách nó nó mới có thể yên lòng, về sau cũng không nên tự trách bản thân, Tinh Tinh con không có làm gì sai hết, là do thằng con trai này của cô, miệng quá cứng, thích con lâu như vậy cũng không nói.

Lục Miên Tinh ngây người nhìn cuốn nhật ký trong tay có chút không ổn.

Việc Bạc Trinh Ngôn thích cô, cô còn không có thể hiện rõ ràng, như thế nào cả thế giới đều đã biết.

Bà Bạc để lại cuốn sổ nhật ký không bao lâu liền rời đi, Bạc Trinh Ngôn cũng không đi vào, như là có việc gấp phải đi.

Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy thấy Bạc Trinh Ngôn vô cùng mệt mỏi, bộ dạng như đã lâu không nghỉ ngơi.

Cuốn nhật ký tựa như chiếc hộp Pandora, vừa lật mở không biết chuyện xấu gì sẽ bay ra, bí mật bên trong làm người ta tò mò.

Cuốn nhật ký tuy rằng đã cũ nhưng được bảo quản rất tốt, mở ra cũng không ngửi thấy mùi giấy lâu ngày.

Trang tiêu đề có dấu vết bị người xé đi, nội dung thừa không nhiều lắm, rải rác là các từ ngữ viết tay, là chữ của Bạc Trinh Ngôn.

Mang theo cảm giác tội lỗi, Lục Miên Tinh vẫn nhịn không được lại lật một tờ.

Những dòng chữ ở trang cuối cùng rơi vào mắt cô, rơi vào trong lòng thiêu đốt trái tim, nhưng nhờ những câu nói này, cô mới hiểu rằng Bạc Trinh Ngôn cần cô đến mức nào.

Cần bao nhiêu thì thích bấy nhiêu.

Ánh mắt chậm rãi rời khỏi từ cuốn nhật ký, cô thấy Bạc Trinh Ngôn đứng ở cửa, trái tim phảng phất nhảy lên, cảm giác như muốn nhảy lên đến cổ họng.

Nghe tiếng chân bước vào của Bạc Trinh Ngôn. Lục Miên Tinh động tác cực nhanh che cuốn nhật ký lại, trước khi Bạc Trinh Ngôn đến gần lén lén che dấu chứng cứ phạm tội, chỉ cần cô sống chết không thừa nhận, hình như từ trước tới nay Bạc Trinh Ngôn đều bó tay với cô.

"Sao, sao anh về rồi." Bởi vì do nhìn lén, Lục Miên Tinh nói đứt quãng, vô cùng chột dạ.

Bạc Trinh Ngôn nhìn Lục Miên Tinh một, hai giây, vẫn chưa dừng lại, anh đi đến cửa sổ, khép cửa lại, tiếng gió lập tức nhỏ lại, chỉ nghe thấy thanh âm của một người, ngay thẳng lạnh lùng, và một chút dịu dàng mà từ trước tới nay chưa bao giờ xuất hiện.  

"Em ở đây, anh còn có thể đi đâu."

Em ở đây, anh còn có thể đi đâu.

Ý tứ rất rõ ràng.

Bạc Trinh Ngôn trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đi.

"Ồ." Lục Miên Tinh hậm hực nhìn Bạc Trinh Ngôn ngồi xuống, nắm chặt lấy cuốn nhật ký được giấu ở trong chăn, khóe mắt để lộ chút cảm xúc bồn chồn không yên của cô. Nhưng có vẻ Bạc Trinh Ngôn cũng không để ý bị Lục Miên Tinh biết cái gì, chỉ yên tĩnh ngồi đó, cho đến khi căn phòng trở nên yên lặng, âm thanh chậm rãi vang lên.

"Không phải em hỏi anh, nếu như đó không phải là chán ghét, đó là cái gì? Anh suy nghĩ rất lâu cuối cùng cũng biết đáp án."

Âm thanh vang lên từ phía sau lưng cô, tựa như là phản ứng bản năng, cơ thể không yên phận của Lục Miên Tinh đột nhiên cứng lại.

Người phía sau tiếp tục nói.

"Không phải là chán ghét, là sợ em cũng rời khỏi anh. Em nói không có người nào sẽ không rời đi, em cũng vậy. Nhưng hiện tại anh suy nghĩ cẩn thận, không có người nào sẽ không rời đi, nhưng anh sẽ ở đây, vẫn luôn chờ em, chờ em cần anh."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Lúc bị bà Bạc đuổi ra ngoài. Lộ Thẩm Châu nói với anh vài câu mới khiến anh có gan đi đối mặt với vấn đề mình trốn tránh lâu như thế.

"Cậu có biết đối với Lục Miên Tinh, cậu có ý nghĩa gì không?

"Cô ấy nói, cậu là Citalopram* của cô ấy."

"Cô ấy cần cậu."

*Citalopram: một loại thuốc chống trầm cảm.

Chương 25: Tám Phần Ngọt

Edit: Mun

Beta: Yuri

Không có ai là sẽ không rời xa cả.

Lục Miên Tinh nghe xong câu nói này ánh mắt trở nên thâm trầm, cảm xúc dịu đi, nhớ đến một số chuyện trong quá khứ.

Mẹ của cô cũng đã từng nói với cô như vậy, giọng nói nhẹ nhàng, lạnh nhạt ấy, tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì. Đơn giản mà nói, lần cách xa này dường như là dự tính từ trước, không để cho cô nói bất cứ lời nào.

Cô cũng đã từng nói vậy với Bạc Trinh Ngôn ư?

Câu nói từ biệt thật sự quá lạnh lùng, nhẫn tâm.

Nhưng cô hoàn toàn quên mất, không nhớ gì cả và không thể đánh giá liệu đây có phải là sự giả vờ yếu thế của Bạc Trinh Ngôn.

Lục Miên Trinh không quay người lại, vẫn quay lưng với Bạc Trinh Ngôn, mang theo ánh sáng bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt thanh tú ẩn trong bóng tối, nhẹ nhàng nói: "Bạc Trinh Ngôn."

"Ừ, anh đây."

"Em thật sự đã từng nói em sẽ rời xa anh sao?"

Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng phòng bệnh rất yên tĩnh, ngay cả tiếng gió dường như đang nín thở lắng nghe, những lời nói đã làm rung động và trái tim một người, dường như đang nhắc nhở việc đã qua, dù là kí ức đẹp đẽ hay đau buồn.

Phòng bệnh lại trở nên yên tĩnh, không có chút tiếng động.

Bạc Trinh Ngôn nhìn bóng lưng đó, mắt anh lạnh đi một lúc, nhắm mắt lại và không muốn nhớ lại kí ức đó.

"Nó không còn quan trọng nữa."

Nhếch mép cười một cái, nó dường như phủ nhận bản thân thêm một lần nữa, xen lẫn với sự nhẹ nhõm bất lực, "Lục Miên Tinh."

"Ừ, sao vậy?"

"Em thấy việc này có quan trọng không?"

"Em... cũng không biết. Chắc là có." Cô không phải là mẹ cô, cũng không thể biến thành mẹ cô, cái khác thì cô không rõ lắm, nhưng vấn đề này từ nhỏ đã rất rõ ràng. Lục Miên Tinh không biết chuyện gì đang xảy ra giữa cô và Bạc Trinh Ngôn, cô không thể trách anh ấy, anh ấy cũng sẽ trách bản thân, trách mình đã nhiều chuyện, giống như cô sẽ làm trong 7 năm nay.

Điều quan trọng nhất là cô tự hỏi mình, liệu thế giới của cô sẽ tốt đẹp hơn?

Đáp án là, sẽ không. Chỉ là cô đang tự chuốc lấy phiền toái mà thôi.

Lục Miên Tinh hít một hơi thật sâu, bình tĩnh suy nghĩ một lát rồi quay lại, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt của Bạc Trinh Ngôn đang nhìn vào cô, lại không kiềm chế được bản thân, tính khí bên trong lại trỗi dậy.

Dù sao sự việc cũng đã vậy rồi, chắc sẽ không tệ hơn đâu.

Lục Miên Tinh nhắm mắt lại rồi suy nghĩ, sau đó cũng mở miệng: "Coi như không có gì xảy ra, chúng ta hòa giải đi. Thẳng thắn một chút, và giải quyết nó giống như trước đây vậy."

Sợ Bạc Trinh Ngôn không tin, Lục Miên Tinh nhẹ nhàng nói: "Không phải trước đây đều như vậy sao?"

Lục Miên Tinh nói cao giọng, hơi có vẻ làm nũng.

Ký vãng bất cữu, thị nhi bất kiến.

8 chữ này, Bạc Trinh Ngôn và cô đều hiểu rất rõ.

Không có việc gì là không thể giải quyết. Chỉ cần dám từ bỏ.

Lục Miên Tinh giống như 1 con rùa nhỏ, luôn tự cho mình nguyên tắc riêng và tự cho là đúng.

"Em thực sự nghĩ vậy?" Bạc Trinh Ngôn hỏi, không có thái độ nào trong lời nói, giọng điệu rất bình tĩnh.

"Đúng vậy. Cái này... không được sao?" Liếc nhìn phản ứng của Bạc Trinh Ngôn, cô thở dài một tiếng.

Bạc Trinh Ngôn nói: "Có chỗ nào là ổn?"

Lục Miên Tinh nhìn Bạc Trinh Ngôn một lần nữa với ánh mắt lạnh lùng và thờ ơ, con người này thật là khiến người khác bực mình, cô đã nói là không tính toán gì nữa rồi, còn muốn cô làm thế nào nữa, cô bắt bẻ lại: "Chỗ nào không ổn?"

Bạc Trinh Ngôn lạnh nhạt nói: "Có 2 lí do."

"Thứ nhất, nếu chuyện đã qua mà không truy cứu thật là quá lời cho anh rồi."

"Thứ hai, anh không thể nhắm mắt làm ngơ với em được."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Lục Miên Tinh trong lòng đang rất hồi hộp, ôm chặt quyển nhật kí trong lòng.

Trên trang bìa cuốn nhật kí viết:

Ngày 10 tháng 9.

Tôi thực sự không đồng ý với nguyên tắc của Lục Miên Tinh một chút nào.

Có 2 lí do:

Thứ nhất, nếu chuyện đã qua mà không truy cứu thật là quá lời cho tôi.

Thứ hai, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ với em được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau