YÊU THẦM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu thầm - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Yêu Thầm (1)

Edit: Qiong Ying

Beta: Behind

Cuộc thi toàn quốc ngày một gần, trừ việc danh sách dự tuyển vẫn chưa được công bố, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng, Bạc Trinh Ngôn bận tối mặt, thời gian nghỉ ngơi không nhiều.

"Kết quả dự tuyển có rồi cậu xem chưa?"

Vừa đi ngang qua thì nghe thấy tiếng của Hứa Lâm và Lục Miên Tinh, Tô Ngộ có vẻ không yên tâm lắm. Dù gì thì Lục Miên Tinh cũng có quen biết với Bạc Trinh Ngôn, cái dáng vẻ không liên quan đến bản thân của cậu ta có chút chói mắt. Bởi vì cậu ta càng nhìn càng giống đang giả vờ không để ý.

"Không đi."

Bạc Trinh Ngôn để hộp dụng cụ xuống, đưa tay ra muốn lấy cái giá ba chân trong tay Tô Ngộ, thái độ rất rõ ràng.

Tô Ngộ đưa giá ba chân cho Bạc Trinh Ngôn, không kiềm chế được mà hỏi lại anh, tránh sau này anh phải hối hận.

"Không lo lắng chút nào sao? Nếu Hứa Lâm không được tuyển chọn thì sẽ gây khó dễ cho cô ấy đấy."

Hứa Lâm là con gái của hiệu trưởng trường đại học S, bình thường rất hay dựa vào thân phận của mình mà sai khiến người khác. Lần này dự tuyển có thể sẽ trúng, nhưng nếu Lục Miên Tinh chiếm được vị trí trong đội, với tính cách của Hứa Lâm thì sao có thể để yên. Quan trọng hơn nữa là, cô ta thích Bạc Trinh Ngôn.

Bạc Trinh Ngôn chẳng có phản ứng gì, chọn một vị trí đặt chiếc giá ba chân xuống: "Cô ấy không cần tớ lo lắng."

Ánh mắt Tô Ngộ bắn về phía Bạc Trinh Ngôn, cười: "Vậy lần trước tại sao cậu lại đến trễ?"

Bạc Trinh Ngôn nhíu mày, bình thản trả lời: "Chẳng sao cả."

"Bởi vì bạn học mới?" Tô Ngộ không giống người khác, cậu ta không sợ Bạc Trinh Ngôn. Cho nên điều người khác không dám nói, cậu ta dám.

Lần trước đang thảo luận về luận văn, Bạc Trinh Ngôn giống như nhìn thấy người nào đó, đột nhiên thả chim bồ câu. Nếu không phải là quan tâm, thì cái người xưa nay rất ghét chờ đợi, quan niệm về thời gian nghiêm khắc như Bạc Trinh Ngôn, sao có thể phá vỡ quy tắc của mình. Đáp án nào có đơn giản như vậy.

Bạc Trinh Ngôn không thèm để ý, tự mình đặt chiếc máy lên giá ba chân, rồi mất mấy chục giây để chỉnh cho cân bằng.

Tô Ngộ nhất thời quên mất mình vừa hỏi gì, vô thức ấn chiếc đồng hồ bấm giờ, cảm thán: "Chẹp chẹp, lại nhanh rồi."

Mười giây.

Đối với tuyển thủ đo vẽ bản đồ chuyên nghiệp mà nói, nếu có thể khống chế độ cân bằng trong mười lăm giây, đã là quá xuất sắc rồi. Mà Bạc Trinh Ngôn rất có thiên phú trong phương diện này, cả lý thuyết lẫn thực hành đều rất đáng ngưỡng mộ. Ở phương diện này, Tộ Ngộ luôn bái phục anh.

"Còn có tin đồn cậu thích bạn học mới nữa, có phải là tự cậu tung ra không?"

"Biết rồi à?" Giọng nói của Bạc Trinh Ngôn nhẹ nhàng, cũng chẳng quan tâm việc Tô Ngộ phát hiện ra. Anh nhìn thời gian, có chút không vừa ý: "Vẫn chưa đủ nhanh."

"Vẫn chưa đủ?"

"9,8 giây." Bạc Trinh Ngôn bình thản nói.

9,8 giây là kỷ lục cao nhất của cuộc thi toàn quốc, mà anh chỉ cách kỷ lúc đó 0,2 giây mà thôi.

Tô Ngộ hiểu ra, đoán được ẩn ý trong lời nói của Bạc Trinh Ngôn. Anh không chỉ muốn đạt được quán quân của cuộc thi toàn quốc, mà còn muốn đạt được kỷ lục cao nhất. Tô Ngộ biết rằng Bạc Trinh Ngôn luôn có yêu cầu cao đối với bản thân, với tư cách một người bạn, cậu cũng phải khuyên nhủ vài lời.

"Yêu cầu nghiêm khắc với bản thân như vậy, quá mệt mỏi." Nhìn thấy sắc mặt của Lục Trinh Ngôn, lại bổ sung thêm: "À... Đối với cô bé ấy cũng vậy."

Tô Ngộ nhìn lại quan hệ của hai người, phát hiện ra chỗ kì lạ.

Bạc Trinh Ngôn thích Lục Miên Tinh, không phải là giả.

"Bây giờ tớ mới để ý, quan hệ của cậu và bạn học mới có chút kì lạ nha."

Bạc Trinh ngôn trầm mặc. Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng đối mặt với hiện thực này: "Lâu ngày gặp lại, quan hệ vẫn chưa hàn gắn."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ Cô quên rồi. Cô đã từng nói, cô thích tôi.

Sự huyên náo của cuộc thi mùa thu không hề ảnh hưởng đến không khí trong phòng bệnh, trên người Bạc Trinh Ngôn vương mùi bạc hà trộn lẫn với thuốc khử trùng, hỗn hợp khiến cho người ta cảm thấy kỳ lạ.

"Làm sao có thể!"

Lục Miên Tinh sợ hãi, một hạt trân châu chui thẳng vào cổ họng khiến cô ho không ngừng nghỉ.

Nếu cô nói ra, thì làm sao cô lại không biết chứ.

Cô bị ốm, chứ cô đâu có ngốc. Cô biết, nếu bản thân nói thích Bậc Trinh Ngôn sẽ làm cho anh chán ghét cô, biết vậy thì cô còn muốn tự chui đầu vào rọ, để cho anh hận hay sao.

Nhìn thấy đôi mắt như muốn giết người của Bạc Trinh Ngôn, Lục Miên Tinh ôm lấy ly trà sữa lùi lại vài bước, nghiêm trang nói: "Chắc anh thấy trong mơ rồi."

"Tôi mơ thấy cô." Bạc Trinh Ngôn đã quen với lời lẽ của Lục Miên Tinh, hơi cúi người xuống, dựa vào gần hơn, chuyên chú ngắm gương mặt của cô. Đôi mắt đào hoa lạnh lùng nheo lại, con ngươi đen tuyền bình thản, in hình bóng hoang mang của cô.

Âm thanh trong trẻo hạ thấp, trên người mang theo mùi hương bạc hà dễ ngửi, vừa trong lành vừa đắng ngắt. Mùi hương cùng lời nói của anh khiến cho Lục Miên Tinh hoàn toàn tỉnh táo: "Tôi điên rồi mới mơ thấy cô."

Câu nói cuối bị ép xuống, thanh âm lạnh lẽo lại trầm thấp: "Lục Miên Tinh cô tỉnh lại đi, cô uống trà sữa, chứ không phải rượu."

Lục Miên Tinh thấp giọng đáp lời: "Tôi biết. Cho nên anh nhìn tôi xem, không có ôm lấy anh khóc lóc, không giống như bảy năm trước."

Bảy năm trước, cô vẫn còn bé, không biết rằng hành động đó sẽ khiến cho Bạc Trinh Ngôn chán ghét. Cô chỉ biết rằng, nếu không giữ Bạc Trinh ngôn ở lại bên cạnh mình, cô không biết mình sẽ ra sao.

Cơn giận bay đi trong chốc lát, Bạc Trinh ngôn cười nhẹ: "Lục Miên Tinh, cô làm người tốt rồi, cho nên tôi chỉ có thể làm người xấu phải không?"

Lục Miên Tinh nhận ra, anh ta không đùa giỡn.

"Người xấu như tôi, làm gì cũng phải làm cho tốt." Thanh âm Bạc Trinh ngôn bình tĩnh, đôi mắt lạnh lẽo, con ngươi sẫm lại: "Cho nên, tôi đổi ý rồi."

Anh cười nhẹ, nụ cười mang theo sự trào phúng.

"Lục Miên Tinh, chúng ta cùng nhau sống trong yên bình đi."
Lục Miên Tinh còn chưa tỉnh táo, cô không biết tại sao Bạc Trinh Ngôn lại dễ dàng đồng ý như vậy. Rõ ràng mới giây trước thôi anh ta còn đang giận cô.

"Thật ư? Sống trong yên bình?"

Hồi lâu, người bên cạnh mới đáp lại một tiếng: "Ừ."

Lục Miên Tinh nhìn không thấu Bạc Trinh Ngôn, nếu như muốn làm người xấu thì sao lại đồng ý với cô.

"Anh... tại sao lại đồng ý với tôi rồi?"

Bạc Trinh ngôn hơi mím môi, chậm rãi trả lời: "Đó không phải điều cô muốn sao? Còn có..." Còn có việc Lục Miên Tinh muốn thích ai, anh không thể quản được.

"Điều tôi muốn?" Giống như đã rất lâu rồi không ai nhắc tới, Lục Miên Tinh suýt chút nữa quên mất, việc mà cô muốn làm, Bạc Trinh Ngôn chưa bao giờ từ chối, nên cẩn thận hỏi anh: "Vậy Bạc Trinh ngôn, anh muốn gì?"

Thấy Bạc Trinh Ngôn không để ý đến mình, Lục Miên Tinh cố ý ho một tiếng bổ sung thêm một câu: "Có mượn có trả, sau này dễ mượn tiếp.""

Nếu như tâm nguyện của Lục Miên Tinh được hoàn thành rồi, vậy thì cô sẽ trả lại cho Bạc Trinh Ngôn một yêu cầu là được. Ánh mắt lạnh lẽo của Bạc Trinh Ngôn lướt qua, suýt chút nữa thì Lục Miên Tinh ngừng thở. Sau đó lại hối hận, tại sao mình lại nhắc đến việc trả ơn chứ.

Không phải sẽ bảo cô rời đi chứ, hay là không được xuất hiện trước mặt anh nữa? Nếu không phải những yêu cầu này, cô nghĩ cô sẽ chấp nhận được.

Lục Miên Tinh nghĩ ngợi, lòng bàn tay nắm chặt, biểu tình hối hận không thôi.

Thời gian chờ đợi câu trả lời rất lâu.

Kim giờ và kim phút lại gặp nhau, phát ra tiếng tíc tắc, thời gian như bị kéo dài hơn, không gian yên lặng lạ thường.

Bạc Trinh Ngôn không lên tiếng, chỉ nhìn cô chằm chằm, dường như muốn biết cô nghĩ gì.

Đồ ngốc, Bạc Trinh Ngôn cười mỉm, thờ ra mấy hơi, thanh âm từ tính mà lạnh lẽo vang lên: "Lục Miên Tinh, cô là đồ ngốc à?"

Cô biết ngay anh ta sẽ chẳng nói câu nào tốt đẹp mà.

Lục Miên Tinh hạ mi, làm như không có chuyện gì xảy ra, uống ngụm trà sữa, trộm nhìn Bạc Trinh Ngôn.

"Còn chưa đi à?"

"Tôi mệt rồi." Hình như Bạc Trinh Ngôn không muốn rời khỏi, nằm trên chiếc giường đối diện Lục Miên Tinh, nhắm mắt nghỉ ngơi.

"Ồ."

Chiếc màn ngăn cách hai giường bệnh vẫn chưa được kéo xuống, Lục Miên Tinh lại trộm ngắm nhìn Bạc Trinh Ngôn.

Ánh dương ấm áp, những tia nắng trộm chiếu lên người Bạc Trinh Ngôn, ánh sáng màu vàng tản mạn lên đôi lông mày và mái tóc đen của anh, khiến người không thể rời mắt.

Hàng lông mi mỏng rủ xuống, che đi hai quầng thâm màu xanh nhạt, dấu vết của việc không được nghỉ ngơi trong một thời gian dài.

Lục Miên Tinh yên lặng, sợ rằng ánh nắng sẽ làm phiền Bạc Trinh Ngôn nghỉ ngơi, cô nghiêng đầu, giơ tay che đi ánh nắng nơi lông mày của anh. Lục Miên Tinh thấy Bạc Trinh Ngôn hơi nhíu mày di chuyển. Động tác càng nhẹ nhàng hơn, tay phải với lấy rèm cửa, ngón tay cầm một góc rèm, nhẹ nhàng kéo vào.

Lông mày của chàng trai trẻ đẹp như tranh vẽ, mất đi hơi thở lạnh lùng nguy hiểm, trông anh dịu dàng hơn hẳn.

Ánh sáng dần bị phân tán, ánh mắt của Lục Miên Tinh có phần hoang mang, ngập ngừng nói: "Bạc Trinh Ngôn, có phải tôi bị ảo giác không? Anh không hề ghét tôi."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Bức màn ngăn cách hai chiếc giường được kéo lên, đôi mắt đào hoa lạnh lùng của Bạc Trinh ngôn mở ra, xuất hiện những cảm xúc không rõ.

Chương 7: Yêu Thầm (2)

Edit: Aimée

Beta: Behind

Bạc Trinh Ngôn lưu loát kéo rèm, Lục Miên Tinh còn chưa kịp phản ứng, tầm mắt đã bị rèm xanh che lại, trước mắt toàn màu xanh, không nhìn thấy phản ứng của người phía bên kia rèm.

Lục Miên Tinh thấy bóng hình người bên kia rèm ngồi dậy. Từng đường nét khuôn mặt sắc nét, phản chiếu các đường viền sáng tối trên chiếc rèm, bóng hình có chút cô đơn.

Lục Miên Tinh nhớ lại, trước khi cô đi, Bạc Trinh Ngôn vốn dĩ là người độc lai độc vãng, chưa bao giờ đem bất cứ chuyện gì, bất cứ ai để trong lòng, lạnh lùng và cô độc, cô lập với thế giới bên ngoài. Là sự xuất hiện của cô, phá vỡ thế giới của anh, nhưng điều này không có nghĩa là cô có thể khiêu chiến nguyên tắc của anh, anh có lẽ đã chán ghét cô.

*Độc lai độc vãng: một mình đến một mình đi.

Bạc Trinh Ngôn chán ghét đợi người khác, chán ghét không từ mà biệt, chán ghét náo nhiệt, chán ghét phiền toái.

Hương bạc hà kéo dài, lan toả trong không gian, mát lạnh và đắng chát.

Sự im lặng hồi lâu làm Lục Miên Tinh thoáng thần người ra: "Anh... đang tức giận sao?" Lục Miên Tinh thu hồi ánh mắt, kéo bức màn lên, âm thanh đồ trang sức va vào nhau thật nhỏ, cẩn thận từng li từng tí: "Thế tôi không nói nữa, được không?"

Bạc Trinh Ngôn cứ như vậy mà nhìn Lục Miên Tinh ở bên kia rèm. Rõ ràng chỉ là bóng dáng mờ ảo lại chăm chú xem đến thế. Ánh sao dưới đáy mắt bị vỡ vụn, thăng thăng trầm trầm, ẩn đi quầng sáng vỡ tan.

"Bạc Trinh Ngôn, có phải tôi bị ảo giác không? Anh không hề ghét tôi."

"Vậy tôi không hỏi nữa, được không?"

Hai câu hỏi ấy, anh phải mở miệng nói thế nào.

Cho đến bây giờ anh chưa từng ghét cô.

Cách chiếc rèm, âm thanh lạnh nhạt dừng lại hồi lâu, cuối cùng cũng đè thấp, chậm rãi nói ba chữ, bên trong ẩn chứa cảm xúc khó đoán, "Lục Miên Tinh."

"Hả? Tôi đây." Lục Miên Tinh thu hồi cảm xúc, vén màn lên một chút, nụ cười trên gương mặt rạng rỡ, đến gần, nhìn vào Bạc Trinh Ngôn, mắt cười cong cong, đôi mắt quả hạnh như dầm trong mưa, được phủ lên một tầng hơi nước, mê mang lại trong trẻo.

Bạc Trinh Ngôn ngẩn ra.

Cảm xúc đè xuống nơi đáy mắt, giọng điệu bình thản, cứng rắn mà đem ba chữ không chán ghét giấu vào trong lòng: "Không có gì."

"Anh đừng giận, lần sau tôi không hỏi nữa." Hồi tưởng lại trước đó, Bạc Trinh Ngôn nộ khí như mưa gió sắp đến, Lục Miên Tinh thầm nghĩ làm người không thể quá tham lam, Bạc Trinh Ngôn đã nói muốn yên bình sống chung rồi, cô không thể không biết điều.

Lục Miên Tinh nói chuyện vô cùng nghiêm túc, Bạc Trinh Ngôn hơi thất thần, môi mím chặt, vẫn chưa nói ra lời nào.

Bầu không khí đột nhiên rơi vào yên lặng.

Bạc Trinh Ngôn đứng lên: "Cô nghỉ ngơi cho tốt."

Lục Miên Tinh còn chưa kịp nói gì, Bạc Trinh Ngôn đã quay người ra khỏi phòng y tế, đóng cửa lại.

Mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt xen lẫn trong không khí, trong phòng y tế, hương bạc hà vừa phảng phất quanh đây đã biến mất không còn tăm hơi.

Lục Miên Tinh nhìn chằm chằm vào bên giường trống rỗng, suy nghĩ.

Cô nghĩ yên bình sống chung coi như là bước đầu hòa hợp đi.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Hứa gia.

Hứa Lâm không nghĩ tới, dáng vẻ Lục Miên Tinh nhìn thì mềm mại, dịu dàng, nhưng biện pháp cứng mềm đều không dùng được, đến khi thi đấu lại cao hơn cô một bậc, cứ thế đẩy tên cô xuống dưới danh sách. Hứa Lâm tưởng tượng ra sắc mặt âm trầm của Hứa Thành liền không khỏi sợ hãi, ép hỏi người hầu trong nhà: "Hôm nay cha tôi có về không?"

Người hầu bị thái độ của Hứa Lâm dọa sợ, ấp a ấp úng, chưa kịp nói gì, từ cửa ra vào, giọng nói trầm thấp, lạnh như băng truyền tới, cùng với tiếng giày da bước trên sàn nhà trơn bóng, dồn dập kéo đến: "Không cần phải hỏi."

Hứa Lâm chớp mắt, sắc mặt trắng bệch, quay đầu trông thấy Hứa Thành, lắp bắp, "Ba..."

Hứa Thành mặc một bộ comple màu đen, cà vắt thẳng tắp, ánh mắt sắc bén, không tiếp lời, trực tiếp đi đến tát Hứa Lâm một cái.

Bất ngờ nhận một cái tát, lực mạnh đến mức làm cho Hứa Lâm lùi về phía sau mấy bước, che mặt, âm thanh có chút ai oán lại có chút sợ hãi: "Ba."

"Còn dám gọi ba, mặt của tôi bị cô làm cho mất hết, còn muốn tôi đi xử lí cục diện rối ren." Hứa Lâm trước đây tuy cũng ngang ngược, càn rỡ nhưng mọi người đều nhìn vào sự phát triển của Hứa gia mà cho chút mặt mũi, cho dù làm gì cũng đều được tán thưởng, Hứa Thành ông sao có thể nuốt trôi cục tức này.

Đường đường là chủ tịch trường học lại phải đi tìm chủ nhiệm khoa, tìm mọi cách để giảng hoà, chỉ vì một việc xuống hạng không rõ ràng, thật sự mất mặt. Mà sự nhân nhượng này đều là vì Hứa Lâm.

"Ba, con sẽ tìm cách cứu vãn, con nhất định sẽ làm được." Hứa Lâm bị dọa đến mức hốc mắt hồng lên, kéo tay Hứa Thành vẻ cầu cứu.

Hứa Thành gỡ tay Hứa Lâm ra, hung dữ mà cảnh cáo, không niệm tình chút nào, "Khóc cái gì mà khóc."

Hứa Lâm bị doạ, vội vàng nín khóc, thân thể vẫn khẽ run rẩy, cố gắng kìm chế bản thân để không phát ra âm thanh.

"Liêu giáo sư đối với việc thi đấu gần đây rất nghiêm túc, ba chỉ có thể tranh thủ giúp con thêm tên vào." Hứa Thành mặt lạnh, không nhìn Hứa Lâm, "Con tự ngẫm nghĩ xem làm sao để thắng được Lục Miên Tinh gì đó đi." Sau khi Hứa Thành rời đi, Hứa Lâm như bị rút hết sức lực, ngồi bệt xuống dưới đất, hồn bay phách lạc.

Làm sao để thắng Lục Miên Tinh?

Nhớ lại sắc mặt của Hứa Thành, toàn thân Hứa Lâm run lên, từ nhỏ đến lớn, cô luôn phải đứng hạng nhất, cô không được làm cho Hứa Thành mất mặt, Hứa Thành trước giờ không có tình cảm cha con, lạnh lùng giống như người xa lạ, lòng bàn tay bị véo đến đau nhức, Hứa Lâm mới hồi phục tinh thần, cô muốn thắng.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Thời tiết vào thu, danh sách thí sinh tham gia thi đấu quốc gia đã được xác định, điều khiến người ta ngạc nhiên là Hứa Lâm và Lục Miên Tinh đều xuất hiện trong đó.

"Tuy cái này không có quy định chỉ có thể có một bạn nữ, nhưng..." Lâm Dật nhìn danh sách tên, trong lòng bất bình, quay đầu bất đắc dĩ thở dài, "Hứa Lâm này càng ngày càng quá đáng."

Trong mỗi đội phải có ít nhất một bạn nữ mới có thể tham gia thi đấu, nữ giới trời sinh thể lực không bằng nam giới, trong lúc thi đấu, mỗi người phải độc lập hoàn thành một trạm đo đạc, bạn nữ vì thể lực yếu hơn bạn nam, nếu muốn giành được ưu thế trận đấu, chỉ nên có một bạn nữ, cái này nghe có vẻ không công bằng, nhưng trong ngành đo vẽ bản đồ, đây luôn là luật bất thành văn, nhưng hiện tại, đại học S lại để hai thí sinh nữ cùng tham gia thi đấu, là việc lần đầu tiên có.

Năng lực của Lục Miên Tinh so với Hứa Lâm thì mạnh hơn nhiều, người trong danh sách không thể nghi ngờ là Lục Miên Tinh.

"Lâm Dật, cậu nhìn kỹ xem, thi đấu quốc gia là năm người, mà danh sách đang là sáu người." Tô Ngộ bổ sung một câu, suy tư, lại nói, "Năng lực cá nhân của Hứa Lâm không kém, chỉ có điều... tinh thần đồng đội có chút kém. Ở trong đội có sự xuất hiện của một đại tiểu thư, không thể tránh chuyện phiền phức. Đương nhiên tớ cũng hi vọng không có việc ngoài ý muốn. Nhưng Liêu giáo sư cũng không nói lời nào, giống như ngầm đồng ý vậy."

Hứa Lâm và Lục Miên Tinh đều tham gia huấn luyện, về kết quả cuối cùng là ai tham gia cuộc thi đấu, phải đợi Bạc Trinh Ngôn cùng Liêu giáo sư bàn bạc.

Nhìn thì có vẻ công bằng, nhưng thực chất, từ lúc bắt đầu đã là bất công. Liêu giáo sư chịu áp lực từ cấp trên, mà thái độ Bạc Trinh Ngôn đối với Lục Miên Tinh có chút quan tâm.

"Trinh Ngôn, cậu cảm thấy thế nào?"

Bạc Trinh Ngôn không nói chuyện, rũ mắt nhìn vào bức tranh của Lục Miên Tinh mà anh nhặt được, trong bức tranh là cảnh hôm anh nhận ly trà sữa của cô, không biết đang suy nghĩ cái gì, Tô Ngộ phải lặp lại câu hỏi mấy lần mới hoàn hồn, giọng nói lạnh lùng, "Cái gì?"

"Tớ nói, đối với chuyện của bạn học mới và Hứa Lâm, cậu nghĩ như thế nào?" Tô Ngộ nhẫn nại, tốt tính mà lặp lại một lần.

Bạc Trinh Ngôn đem tranh vẽ kẹp trong quyển vở, quay đầu nhìn về phía Tô Ngộ, ngữ khí bình thản, nhìn không ra thái độ đối với Lục Miên Tinh, "Trận đấu trước mặt, dùng thực lực để chứng mình."

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Thời khóa biểu môn chuyên ngành của khoa Địa Hình Học đều được sắp xếp vào tiết hai buổi sáng, vừa vặn phù hợp thời gian nghỉ ngơi và làm việc của Lục Miên Tinh, trong điện thoại, Mr. King không ngừng nhắc nhở cô nghỉ ngơi cho thật tốt.

Lục Miên Tinh biết, Mr. King đang nhắc khéo mình rằng có thời gian thì nhất định phải ngủ nhiều một chút. Nếu không, đến lúc bệnh tình chuyển xấu lại không ngủ được.

Đồng hồ báo thức vang lên một lần, Lục Miên Tinh phớt lờ.

Ngủ thẳng đến chín giờ, Lục Miên Tinh trợn mắt, nghiêng đầu nhìn thời khoá biểu hôm qua vừa mới dán lên tường, ý thức vẫn chưa tỉnh táo nhưng lại vô cùng tin tưởng mình không có tiết học, Lục Miên Tinh kéo chăn, trùm qua đầu, hồi lâu không có động tĩnh, không gian yên tĩnh đến thần kỳ.

Sự yên tĩnh bị chuông điện thoại phá vỡ, Lục Miên Tinh còn buồn ngủ, tay luồn xuống phía dưới gối lần tìm một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy nơi phát ra âm thanh. Dùng tinh thần mạnh mẽ để chống mắt lên, nhìn màn hình, trên đó hiện lên một dãy số xa lạ, Lục Miên Tinh do dự, nghiêng người đưa lên tai trái, mơ hồ không rõ, "Ai vậy?"

"Là tôi." Bạc Trinh Ngôn.

Cơn buồn ngủ nháy mắt tan biến, Lục Miên Tinh đột nhiên tỉnh táo.

"Vẫn còn ngủ?"

Từ trên giường lăn xuống dưới đất, giày cũng chưa mang, chân trần đi trên nền đất lạnh, Lục Miên Tinh lắc đầu thật mạnh, phản ứng mãnh liệt, "Không có!"

"Vậy tới đây. Phía nam tòa nhà dạy học tầng hai." Giọng nói Bạc Trinh Ngôn lạnh lùng, không có gì khác với bình thường, cách anh nói chuyện vẫn luôn như thế, bảy năm qua cũng chưa từng thay đổi.

"Hả?" Lục Miên Tinh nghi ngờ bản thân nghe không rõ.

Bạc Trinh Ngôn im lặng một lát, mở miệng, "Tôi không muốn nói đến lần hai."

"Không, không phải, chờ tôi... Này..."

Không đợi Lục Miên Tinh nói xong, Bạc Trinh Ngôn đã cúp điện thoại, để lại cho Lục Miên Tinh giao diện cắt đứt trò chuyện.

Tắt điện thoại nhanh như vậy.

Lục Miên Tinh không dám coi thường lời Bạc Trinh Ngôn nói, dùng tốc độ nhanh nhất để thay quần áo, rửa mặt rồi chạy đến khu dạy học. Bạc Trinh Ngôn đứng bên cạnh đèn đường ở khu dạy học, nhẹ nhàng dựa lên tường xem điện thoại, đôi mắt sắc lạnh nhạt, nhìn qua không có chút kiên nhẫn nào.

Lục Miên Tinh chạy đến chỗ Bạc Trinh Ngôn, khó thở, hô hấp dồn dập, khuôn mặt phớt hồng.

"Đợi lâu chưa?"

Ánh mắt Bạc Trinh Ngôn rơi ở trên người Lục Miên Tinh, người mà hô hấp còn chưa trở lại bình thường, trả lời: "Không."

Lục Miên Tinh điều chỉnh hô hấp, cẩn thận hỏi, "Tìm tôi có chuyện gì sao?"

Bạc Trinh Ngôn dừng ánh mắt ở trên người Lục Miên Tinh vài giây, lát sau, mở miệng, "Biết chuyện danh sách rồi sao?"

Lục Miên Tinh gật đầu.

Bạc Trinh Ngôn cúi xuống nhìn Lục Miên Tinh, bốn mắt chạm nhau, đôi mắt đào hoa ẩn chứa sự thờ ơ thường thấy, âm cuối cao lên, giọng điệu có phần dịu dàng, khiến người ta rơi vào đó, "Vậy còn không lo cố gắng hơn?"

Bạc Trinh Ngôn thay đổi rồi! Tuyệt đối thay đổi!

Đồng tử Lục Miên Tinh hiện lên vẻ chấn động, theo bản năng bấu chặt tay, suýt chút nữa tủi thân đến oà khóc, nói lắp bắp.

"Cố... Cố gắng cái gì?"

"Không phải muốn cùng tôi vào thi đấu quốc gia sao?" Đôi mắt dài của Bạc Trinh Ngôn nhìn Lục Miên Tinh.

Lục Miên Tinh muốn lắc đầu, lớn tiếng nói với Bạc Trinh Ngôn, không. Cô không muốn. Nhưng lý trí chiếm thế thượng phong, cô yên lặng gật đầu. Cô muốn tham gia thi đấu, không chỉ là bởi vì Bạc Trinh Ngôn, mà còn bởi vì niềm yêu thích với Địa Hình Học.

Có lẽ... cùng Bạc Trinh Ngôn sống chung trong yên bình cũng rất đáng sợ.

Chỉ sợ ẩn dưới sự yên bình này là một âm mưu cực lớn.

Sợ Bạc Trinh Ngôn giận, Lục Miên Tinh bán tín bán nghi hỏi, "Bạc Trinh Ngôn, anh có tỉnh táo không?"

Nếu tỉnh táo nhất định sẽ không đối xử với cô tốt như vậy. (Chị máu M à)

Bạc Trinh Ngôn như hiểu thấu suy nghĩ của Lục Miên Tinh, khóe mắt nhếch lên, âm lượng khi nói to hơn một chút, lời nói khiến Lục Miên Tinh á khẩu, không trả lời được.

"Không thích?"

"Không muốn cùng nhau sao?"

Lục Miên Tinh lùi lại mấy bước, rời khỏi phạm vi khống chế của Bạc Trinh Ngôn mới hít sâu một hơi, vội vàng nói tiếp, "Muốn muốn muốn."

Bạc Trinh Ngôn nghe được câu trả lời, nhẹ nhàng thở ra, đôi mắt hoa đào liếc xuống, hơi có ý cười, rất khó phát hiện, chỉ là khi nhìn về phía Lục Miên Tinh, ánh mắt không có chút cảm xúc nào.

Lục Miên Tinh trái lo phải nghĩ, không thể thông suốt, việc tham gia cuộc thi quốc gia và việc nỗ lực không hề liên quan gì đến việc hiện tại cô đứng ở đây. Nhìn vào đôi mắt của Bạc Trinh Ngôn, cô hỏi, "Thế nên?"

Lời vừa nói ra cô mới phát hiện, cô và Hứa Lâm, chỉ một người có thể tham gia cuộc thi quốc gia. Vậy bây giờ... Bạc Trinh Ngôn muốn thiên vị cô ấy sao?

Lục Miên Tinh nhìn thẳng vào Bạc Trinh Ngôn, như muốn tìm ra chút sơ hở.

Chương 8: Yêu Thầm (3)

Edit: Qiong Ying

Beta: Behind

Bạc Trinh Ngôn dời mắt, lại vô thức nói thêm: "Theo tôi đi tập luyện."

Sợ Lục Miên Tinh không tin, Bạc Trinh Ngôn lại bổ sung: "Nếu không muốn tập luyện với tôi, cô có thể tự đi tìm Liêu giáo sư để giải thích."

Cảm ơn trời đất, Bạc Trinh Ngôn vẫn chưa thay đổi, không có cạm bẫy.

Biết được đó là ý của Liêu giáo sư, trái tim của Lục Miên Tinh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, thở ra một hơi. Trên đời này không có sự tra tấn nào bằng việc Bạc Trinh Ngôn bỗng nhiên dịu dàng, khác với anh ngày thường.

Thậm chí cô còn nghi ngờ rằng Bạc Trinh Ngôn muốn sử dụng cách này để bắt cô rời đi, may mắn là không phải như vậy.

Bạc Trinh Ngôn nhìn thấy Lục Miên Tinh thở phào, trong lòng có cảm giác bị cái gì đó đè nặng, những điều muốn nói không thể cất thành lời, ánh mắt anh tối dần.

Rốt cuộc cô vẫn rất sợ anh.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Bầu trời trong xanh, sắc thu càng đậm hơn, rừng lá phong của đại học S đã đỏ một khoảng trời.

Lục Miên Tinh bước qua hành lang, đi dạo giữa những hàng cây nho xanh, ánh nắng vừa phải, lá phong phản chiếu lại ánh sáng tạo ra những mảng màu khác nhau, đỏ rực như đang giận dữ.

Lục Miên Tinh nhớ lại, kể từ lần bị mất khống chế cảm xúc, cũng lâu rồi chưa mở livestream. Nhân cơ hội Bạc Trinh Ngôn đi lấy máy móc, cô liền mở livestream. Trong nháy mắt đã có người đến xem.

Lục Miên Tinh giơ cao điện thoại, nhìn vào ống kính vẫy tay, ngượng ngùng cười: "Xin lỗi, bởi vì hôm nay ra ngoài nên không mang theo máy quay, cố chịu nhé."

Lục Miên Tinh khoác một chiếc áo màu vàng nghệ, mái tóc dài được buộc lên, lộ cái cổ cao, trắng nõn, gương mặt xinh đẹp lại sáng sủa, hai con ngươi màu nâu đầy ắp ý cười, lúc cười lên vô cùng đẹp.

[Tiên nữ Star vẫn khỏe chứ, làm tôi lo lắng quá.]

[Thấy Star livestream là tôi yên tâm rồi.]

[A... đúng là nữ thần, tôi khóc đây.]

[Lần đầu tiên Star lộ diện, tôi muốn liếm màn hình!!!]

[Nụ cười của Star đẹp quá đi thôi.]

[Sắc đẹp chí mạng.]

"Thực ra lúc đầu cũng không muốn chia sẻ với các bạn những cảm xúc tiêu cực, không ngờ rằng mọi chuyện lại trở nên như vậy, cảm ơn các bạn đã hiểu cho tôi. Bắt đầu từ bây giờ tôi muốn chia sẻ cho các bạn những thứ tốt đẹp. Cuộc sống tốt đẹp, vì có thể gặp người mình muốn gặp." Lục Miên Tinh vừa cười vừa quay điện thoại một vòng, đôi mắt sáng hơn cả rừng cây phong rực đỏ.

[Star, tôi cũng muốn chia sẻ những điều tốt đẹp với cô.]

[Star, chị chính là sự tồn tại đẹp đẽ nhất.]

[Star... Star... Mau cập nhật ngày thường của nam chính!!!]

Nhắc đến Bạc Trinh Ngôn, Lục Miên Tinh lại thấy choáng váng, lúc dọn dẹp cô làm rơi mất một bức tranh, bây giờ vẫn chưa tìm thấy, bỗng dưng cảm thấy hơi lo lắng.

Lục Miên Tinh trả lời: "Ngày thường của nam chính sẽ vẽ cho mọi người xem sau. Giờ tôi sẽ đưa mọi người xem quang cảnh mùa thu ở đại học S, rất đẹp."

[Đại học S! Mình ở đại học Z kế bên nè, mình chuẩn bị đi gặp Star đây.]

[Hóa ra Star là học sinh giỏi nha. Đời này không đáng giá, chỉ có Star đáng giá thôi.]

[Star, Star, cẩn thận! Có người đằng sau bạn.]

"Người?" Lục Miên Tinh đọc bình luận, bèn quay ra sau xem. Thì ra Bạc Trinh Ngôn đang bước qua rừng lá phong.

"Xin lỗi nhé, chắc là tìm mình đó. Vậy mình thoát ra trước nhé, lần sau gặp." Lục Miên Tinh hướng vào ống kính cười, vẫy tay. Sau đó cô thoát khỏi livestream, vẫn chưa kịp cất điện thoại, chột dạ giấu sau lưng.

Bạc Trinh Ngôn nghĩ một chút rồi đặt chiếc máy trên sàn, nhìn vào chiếc điện thoại được Lục Miên Tinh giấu sau lưng: "Cô làm gì đấy?"

Lục Miên Tinh thở phào, may là tắt livestream đúng lúc. Nếu không Bạc Trinh Ngôn phát hiện ra cô thích anh thì phải làm sao, cô không muốn anh nghĩ rằng chuyện gặp lại nhau là do cô cố ý sắp đặt.

Cô sợ Bạc Trinh Ngôn sẽ hiểu lầm. "Không... không có gì, chụp phong cảnh, chụp phong cảnh thôi." Lục Miên Tinh chỉ trỏ xung quanh, gượng gạo cười vài tiếng: "Anh xem, đẹp lắm."

Bạc Trinh ngôn cau mày, nhìn chằm chằm vào Lục Miên Tinh. Đôi mắt đào hoa nheo lại lạnh lùng, không biết đang nghĩ gì.

Giữa quang cảnh đỏ rực, một bóng dáng màu vàng đứng trong đó, vài chiếc lá phong phía trên nhẹ nhàng rơi xuống làn tóc đen như mực.

Chính xác là đẹp đến mất hồn.

Bạc Trinh ngôn tới gần, đôi mắt lạnh lẽo dời đến ánh sáng vàng óng của mặt trời. Hơi thở nhẹ nhàng của Lục Miên Tinh như bị xáo trộn, tim đập chậm lại một nhịp, bàn tay nắm chặt lấy chiếc điện thoại sau lưng.

Cô nhắm mắt lại.

Việc trong tưởng tượng không xảy ra.

Bạc Trinh Ngôn với lấy chiếc lá phong dính trên tóc Lục Miên Tinh, vứt xuống ngay trước mặt cô. Đôi môi mỏng của anh hơi lạnh, ánh mắt tối tăm, nhàn nhạt nói: "Tôi không nghĩ nhiều như vậy."

Lời nói ngập ngừng: "Tôi chẳng có hứng thú với bí mật của cô."

Lục Miên Tinh sững người một lúc rồi mới phản ứng lại. Cô hít sâu một hơi, lấy chiếc điện thoại giấu đằng sau ra, giơ lên và mỉm cười với Bạc Trinh Ngôn: "Không muốn biết bí mật của tôi thật sao?"

Lục Miên Tinh nghiêng người tới gần, đôi mắt long lanh ngập nước, hơi nheo lại thành hình trăng lưỡi liềm, tựa như một cơn gió mát, chẳng liên quan gì đến nhân gian, rõ ràng mà sạch sẽ.

"Không muốn." Sắc mặt Bạc Trinh Ngôn nhàn nhạt, lùi ra sau một bước, ngoảnh mặt đi.

Lục Miên Tinh bước sang bên cạnh một bước, vẫn chưa muốn dừng lại mà giơ điện thoại muốn Bạch Trinh Ngôn nhìn thấy màn hình chính. Trên màn hình là ảnh chụp trộm Bạc Trinh Ngôn lúc ở phòng y tế.

Lạnh lùng, cô độc. Ngoài ra còn có một màn bắn pháo hoa, như vì người đàn ông bên cạnh mà phát sáng.

Đáy mắt Bạc Trinh Ngôn giật giật, con ngươi lạnh lùng nhìn Lục Miên Tinh.

Cái đẹp của Lục Miên Tinh, chính là cảm giác sạch sẽ không vướng bụi trần, khiến cho người ta không thể nổi lên ý xấu.

Trong cái thế giới nhiệt tình như lửa này, mà vẫn chỉ có sự ôn nhu và sạch sẽ.

Bạc Trinh Ngôn chưa nói gì, Lục Miên Tinh đã xin tha: "Tôi đổi. Tôi đổi. Tôi đổi còn không được sao? Tôi biết chụp trộm anh là không đúng, anh đừng có giận."

"Tại sao cô... lại nghĩ tôi sẽ giận?" Đột nhiên Bạc Trinh Ngôn giữ lấy bàn tay muốn xóa hình anh của cô. Nhưng rồi cảm thấy có gì không đúng, anh bèn lạnh lùng quay đi, cẩn thận hỏi, không hề giống vẻ lạnh lẽo trước kia.

"Không phải..." Lục Miên Tinh vô thức phủ nhận, khó khăn nói. Nếu cô nói rằng Bạc Trinh Ngôn sáng nắng chiều mưa thì có bị giết bởi ánh mắt của anh ta không. Nhưng khi cô nhìn về phía Bạc Trinh Ngôn, ánh mắt của anh lóe lên sự cẩn thận dò hỏi, tựa như ảo giác.
Lục Miên Tinh nhanh chóng lắc đầu, phủ nhận khả năng này.

"Đâu... có, tôi chỉ cảm thấy có thể anh không thích bị người khác chụp trộm thôi."

"Đúng là tôi không thích, nhưng mà..." Bạc Trinh Ngôn cúi gần Lục Miên Tinh, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô.

Người chụp trộm là cậu. Chỉ cần là cậu. Thì không có vấn đề gì.

Lục Miên Tinh ngắt lời Bạc Trinh Ngôn, nhìn anh rồi nghiêm túc nói, chỉ sợ anh sẽ tức giận: "Nhưng! Không cần nói nữa, tôi sẽ xóa đi. Lần sau muốn chụp trộm anh, tôi sẽ nhắc trước..."

Lục Miên Tinh đột nhiên im lặng, nếu nhắc trước thì còn gì là chụp trộm, giọng nói bèn thấp xuống: "...Tôi sẽ không chụp trộm anh nữa."

"Không cần." Bạc Trinh Ngôn buông tay, lùi vài bước, kéo giãn khoảng cách của hai người. Anh làm như không có chuyện gì xảy ra, thanh âm cũng lạnh lẽo như thường lệ, nhưng nếu chăm chú nghe vẫn có thể phát hiện được một chút ấm áp: "Còn nữa, lần sau cô vẫn có thể chụp trộm tôi."

Sợ Lục Miên Tinh không yên tâm, anh lại nói thêm: "Cũng không cần nhắc tôi trước."

Lục Miên Tinh kinh ngạc: "Thật à?"

Câu tiếp theo của Bạc Trinh ngôn khiến cho cô mất hết hy vọng: "Điều kiện là, cô phải luyện tập thật tốt."

Bạc Trinh Ngôn tránh ra, bước đến bậc thang bên cạnh rồi ngồi xuống: "Cô cân bằng đi, để tôi xem xem."

Lục Miên Tinh nâng cao tinh thần, ngập ngừng bước về phía trước, lấy máy móc ra khỏi hộp, rồi cẩn thận đặt lên giá.

Cô liếc Bạc Trinh Ngôn một cái, chậm chạp xoay cái nút bên dưới, rồi cúi đầu xuống tìm vị trí của núm xoay.

Bạc Trinh Ngôn giống như một cỗ máy vô cảm, ngồi trên chân cầu thang. Đôi chân dài chiếm trọn hai bậc thang, đặt xuống sàn, lên giọng nhắc nhở: "Chậm quá."

"Phạm quy."

"Làm lại."

Cứ cân bằng một lần rồi lại một lần. Lục Miên Tinh bị hành hạ mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng không chịu nổi, mãi cũng hiểu ra.

Ý nghĩa thực sự của việc hòa đồng chính là hành hạ cô.

"Bạc Trinh Ngôn, ngoài mấy câu hai chữ đó, anh còn nói được gì không?"

"Bớt nói đi." Bạc Trinh Ngôn đứng dậy đi tới gần, chẳng khách sáo gì mà gõ vào đầu cô một cái: "Ngốc quá."

Lục Miên Tinh che cái đầu bị đánh, ai oán nhìn chằm chằm Bạc Trinh Ngôn. Trước đây Bạc Trinh Ngôn chỉ biết nói lời lạnh lùng, bây giờ còn biết động tay động chân rồi.

Đôi mắt của Lục Miên Tinh vừa đen vừa sáng, bây giờ còn mang thêm vẻ không phục, trông vừa trẻ con vừa đáng yêu.

Bất tri bất giác, khóe miệng Bạc Trinh Ngôn hơi nhếch lên, bị vẻ mặt của Lục Miên Tinh chọc cười.

Lục Miên Tinh kinh ngạc, Bạc Trinh Ngôn cười rồi. Có phải là đang thể hiện rằng tâm trạng của anh ta rất tốt không. Yên tâm được một chút, Lục Miên Tinh hỏi một câu: "Chúng ta có thể nghỉ ngơi chút không?"

Kìm nén lại ý cười, Bạc Trinh Ngôn cầm lấy chiếc máy, nói: "Khi nào thời gian rút xuống 13 giây thì chúng ta sẽ nghỉ ngơi."

Mười ba giây, hãy tha cho cô đi. Đến cả Lâm Từ, nhân tài được Liêu giáo sư khen hết lời, cũng chỉ có mười bốn giây. Làm sao cô có thể cân bằng trong mười ba giây được. Rõ ràng anh muốn làm khó cô mà.

Lục Miên Tinh lẩm bẩm phàn nàn một lúc, nhưng vẫn không can tâm. Cô đến gần Bạc Trinh Ngôn, kéo kéo góc áo, giọng nói mang theo sự nũng nịu: "Vậy anh dạy cho tôi được không? Làm thế nào mới được mười ba giây."

Anh dạy tôi đi.

Bạc Trinh Ngôn ngẩn người, mãi vẫn chưa phản ứng lại.

Bảy năm trước, cũng có một cô gái dựa trên người anh, nói với anh, Bạc Trinh Ngôn, anh dạy em đi.

Đã qua lâu lắm rồi nhưng bây giờ, giống như chỉ mới ngày hôm qua.

Không phải là ảo giác.

Chương 9: Yêu Thầm (4)

Edit: Qiong Ying

Beta: Behind

Thời gian bảy năm, vẫn chẳng có gì thay đổi.

Bạc Trinh Ngôn không nói gì, ánh mắt trầm xuống, những ngón tay nắm chặt lấy cái giá ba chân, cố gắng không thể hiện cảm xúc ra ngoài. Thanh âm anh vẫn lạnh lùng như cũ, không nghe ra bất cứ cảm xúc gì: "Không dạy."

Quả nhiên đáp án của Bạc Trinh Ngôn sẽ là như vậy, bản thân cô cảm thấy không can tâm, nhưng cũng không quá chán nản.

Lục Miên Tinh bỏ tay khỏi góc áo của Bạc Trinh Ngôn, lầm bầm vài câu rồi bực bội đẩy Bạc Trinh Ngôn ra: "Đi ra, không dạy thì không dạy, tôi tự làm."

Bạc Trinh Ngôn vẫn đứng yên như cũ nhìn Lục Miên Tinh tự mày mò chiếc máy. Ánh sáng trong mắt anh tắt dần, cuối cùng trầm xuống. Anh mở miệng gọi: "Lục Miên Tinh."

"Hả?" Lục Miên Tình dừng tay lại, không ngờ rằng Bạc Trinh Ngôn sẽ gọi tên cô, cô ngạc nhiên nhướn mày: "Lại gì nữa?"

Lục Miên Tinh của bảy năm trước rất thích anh, nhưng anh lại không chắc chắn. Còn Lục Miên Tinh đứng trước mặt anh bây giờ có còn thích anh không.

Trái tim anh nói cho anh biết, anh muốn nói ra một đáp án khác với bảy năm trước.

Đôi mắt Bạc Trinh Ngôn nheo lại, thở dài một hơi, rồi đột nhiên cười: "Tôi dạy cô."

Ánh mắt Bạc Trinh Ngôn tuy lạnh lẽo, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy nó được bao phủ bởi chút không khí dịu dàng như ánh trăng. Lúc anh cười lên, như bây giờ, trông thật hấp dẫn.

Người thiếu niên cô yêu nhất trên đời, chỉ cần anh cười một cái, cô sẽ bị trầm mê trong đó. Lục Miên Tinh chột dạ rời mắt đi, không muốn nhìn tiếp. Cô sợ rằng nhìn thêm chút nữa thôi, cô sẽ không kìm lại được chính mình. Như vậy sẽ làm anh càng ghét cô hơn.

Cảm xúc của Lục Miên Tinh bị mất kiểm soát, đầu óc trở nên choáng váng. Đôi mắt cô nhắm nghiền như rơi xuống vực thẳm, nhưng một giọng nói kéo cô trở lại, kéo cô ra khỏi cái vực không đáy đó.

"Lục Miên Tinh."

Thấy Lục Miên Tinh không trả lời, Bạc Trinh Ngôn bèn lớn tiếng gọi cô. Khi đến gần, anh mới nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Lục Miên Tinh. Anh hoảng hốt nắm chặt lấy bờ vai cô, giọng nói bị anh đè xuống trầm hơn, mang theo sự gấp gáp: "Lục Miên Tinh."

Giọng nói quen thuộc mà lạnh lẽo ấy khiến cho Lục Miên Tinh càng chìm sâu vào những kí ức của bảy năm trước.

Mong ước của tôi... là sống thật tốt.

Mình phải sống tốt hơn bất cứ ai.

Những cảm xúc dồn dập tấn công Lục Miên Tinh khiến cô phải bám lấy người bên cạnh. Mùi hương bạc hà nhàn nhạt làm dịu đi những cảm xúc tiêu cực, cô dần bình tĩnh lại.

Trong vòng tay anh, hương thơm trên người Lục Miên Tinh vương vấn xung quanh làm cho tấm lưng của Bạc Trinh Ngôn hơi cứng lại, cau mày: "Lục Miên Tinh, cô..."

Đôi mắt của Lục Miên Tinh từ từ mở ra, quay về thế giới hiện tại. Đập vào mắt cô là đôi lông mày đang nhíu lại của Bạc Trinh Ngôn như đang lo lắng cho cô.

Bạc Trinh Ngôn không buông tay, con ngươi sâu dần, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô như muốn xem trong lòng Lục Miên Tinh đang nghĩ gì.

Kìm nén cảm xúc, Lục Miên Tinh đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng, giống như vô tình mà hỏi: "Anh lo lắng sao? Bạc Trinh Ngôn."

Phát hiện ra ý cười trong mắt Lục Miên Tinh, Bạc Trinh Ngôn mới phát hiện ra đó chính là cái bẫy của cô. Có lẽ Lục Miên Tinh muốn xem bộ dáng hoảng loạn không biết phải làm sao của anh, chắc chắn sẽ rất hài hước.

Bạc Trinh Ngôn lập tức buông cánh tay đang ôm lấy Lục Miên Tinh rồi lùi lại vài bước. Những cảm xúc dưới đáy mặt anh biến mất, sự lạnh lẽo dần dần thay thế. Bàn tay sau lưng của anh năm chặt. chặt đến mức đau đớn.

"Không có."

Lục Miên Tinh đột nhiên bị buông ra, lảo đảo vài bước. Sau khi đứng vững lại, cô nhìn Bạc Trinh Ngôn, khóe mắt cô ánh lên vẻ đắc ý, cố gắng bình ổn lại giọng nói của mình: "Không có thì tốt, tôi còn tưởng anh bị tôi lừa rồi chứ?"

"Cái màn kịch này, cô nghĩ có thể lừa được ai?" Giọng nói anh rất bình thản, môi răng chạm vào nhau, yết hầu của Bạc Trinh Ngôn hơi động, hơi thở loạn nhịp, ánh mắt càng sâu hơn.

Lục Miên Tinh nhẹ nhàng thở ra, đôi mắt sáng ngời vẫn đang cười.
Nhìn xem, em vẫn lừa được anh.

Lục Miên Tinh đến gần, đột nhiên ôm lấy Bạc Trinh Ngôn, nhón chân lên thì thầm: "Lần sau mà Hứa Lâm ôm anh như thế này, anh phải đẩy ra."

Bạc Trinh Ngôn cau mày, âm thanh vẫn trầm trầm, mang theo một chút gì đó khó xử: "Cô buông tôi ra trước đi."

Lục Miên Tinh không thèm để ý. Cô ôm anh chặt hơn, dựa vào anh thì thầm: "Cô ta không thích tôi. Cho nên tôi cũng không thích cô ta." Nếu anh thích ai đó, người đó không phải cô ta được không.

Bàn tay của Bạc Trinh Ngôn giơ lên, cuối cùng vẫn không chạm vào lưng Lục Miên Tinh, do dự hỏi: "Cô không thích Hứa Lâm?"

Lục Miên Tinh buông Bạc Trinh Ngôn ra, hương bạc hà nhàn nhạt cũng xa một chút. Cô lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không thích."

Ghét một người chẳng cần lý do gì cả, thích một người lại càng không. Nhưng ghét thì có thể công khai ra mặt, còn thích chỉ có thể cẩn thận từng tí.

Lục Miên Tinh cướp lời, đôi mắt sinh động nhìn thẳng vào mắt Bạc Trinh Ngôn: "Xin lỗi, sẽ không có lần sau nữa. Hôm nay tới đây thôi nhé."

Lục Miên Tinh không chờ Bạc Trinh Ngôn phản ứng lại, bóng dáng màu vàng chạy thẳng vào trong khu rừng phong đỏ rực. Lục Miên Tinh quay đầu lại, mái tóc được buộc đuôi ngựa xõa ra, những sợi tóc tung lên tràn đầy sức sống. Cô nhìn Bạc Trinh Ngôn, đáy mắt tràn đầy ý cười.

"Nhưng nếu có lần sau..." Em vẫn sẽ ôm anh như vậy.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Sợ Hứa Thành sẽ nổi giận với mình về cuộc thi, Hứa Lâm luyện tập cực kỳ chăm chỉ, một giây cũng không ngừng nghỉ, mà Bạc Trinh Ngôn như chiếc phao cứu mạng của cô ta.

Ngay từ đầu cô ta đã biết Bạc Trinh Ngôn ghét Lục Miên Tinh, nhưng mọi thứ bị rối tung bởi những tin đồn chẳng biết từ đầu tới.

Cô ta tới tìm Bạc Trinh Ngôn thì được thông báo rằng anh không có ở đó mà đang ở trong phòng máy móc. Cô nhìn trong danh sách đăng ký, tên của Bạc Trinh Ngôn và Lục Miên Tinh ở cạnh nhau, trông rất chói mắt.

Hồi cấp ba, Bạc Trinh Ngôn chuyển từ thành phố S đến thành phố Z, không một ai biết về quá khứ của anh. Mọi người chỉ biết tính cách anh rất cô độc, lạnh lùng, dường như chẳng có gì liên quan đến anh.

Nhưng hiện tại, mọi thứ dường như đã khác. Cách Bạc Trinh Ngôn đối với Lục Miên Tinh hoàn toàn không giống trước kia, cho dù là thích hay ghét.

Lục Miên Tinh khác biệt.

Còn cô ta thích anh rõ ràng như vậy, nhưng cô ta không nói, anh cũng chẳng quan tâm. Cô ta ghen tị với Lục Miên Tinh, người có thể khiến cảm xúc của Bạc Trinh Ngôn dao động. Dường như Lục Miên Tinh có thể dễ dàng đạt được những thứ mình muốn, cho dù là xếp hạng hay là Bạc Trinh Ngôn.

Cô ta không thể để cho Lục Miên Tinh đạt được mọi chuyện như ý. Cô ta nên làm gì đây...

Theo lý mà nói, du học sinh về nước không được chiếm trọn một phòng ký túc riêng, nhưng chỉ có Lục Miên Tinh là có đặc quyền này. Chuyện này có chút kì quái.

"Thuốc?" Hứa Lâm đột nhiên nhớ đến dáng vẻ kỳ lạ của Lục Miên Tinh trong nhà vệ sinh. Lần đầu tiên nhìn thấy Lục Miên Tinh phía sau khán đài cô ta cũng thấy Lục Miên Tinh đang giấu thứ gì đó sau lưng. Cô ta đột nhiên vui mừng, như thể vừa phát hiện ra một bí mật động trời: "Đúng rồi, thuốc."

Sau khi chạy trối chết, Lục Miên Tinh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, thậm chí còn mang theo một niềm vui khó tả.

Một người kiêu ngạo như Bạc Trinh Ngôn, sinh ra đã lạnh lùng, ngay cả thế giới hỗn loạn này cũng không làm ảnh hướng đến anh, nhưng anh hoàn toàn có khả năng trở thành trung tâm của thế giới ấy.

Nhưng cô vẫn tình nguyện yêu anh, giống như yêu cả thế giới vậy.

Nhân cơ hội, lúc cô còn tỉnh táo, Lục Miên Tinh ra khỏi đại học S, đi lang thang hồi lâu, ánh mắt cô đụng phải một quán bar, bước chân cuối cùng cũng dừng lại.

Những ánh đèn đầy màu sắc sáng chói trên cánh cửa quán bar. Để che giấu cái thế giới thác loạn bên trong, quán bar được đặt một cái tên rất nghệ thuật: Nan Vong Kim Tiêu (Đêm nay khó quên). Khiến người ta không nhịn được mà cất bước đi vào.

Lục Miên Tinh mỉm cười, dựa vào cái cột đá gần đó. Giống như bị điểm huyệt cười, cô cười đến mức không thể đứng thẳng. Thanh âm tràn ngập niềm vui, một niềm vui không rõ tên.

Thực ra Lục Miên Tinh rất thích không khí trong quán bar, rộn ràng, một thứ niềm vui vô nghĩa. Vui vẻ hơn so với sự mất mát không biết khi nào sẽ tới.

Nhưng cô chưa từng vào đây bao giờ. Có lẽ hôm nay cô phải vào thử một lần.

Gan của Lục Miên Tinh không nhỏ, cũng không vô hại như vẻ bề ngoài, một mình bước vào trong.

Càng vào trong càng ồn ào, giống như một thế giới thu nhỏ. Trong không gian mờ ảo, ánh đèn neon thay đổi màu sắc chiếu xuống khiến cho mọi thứ trở nên mờ nhạt, sự huyên náo dường như không phân biệt ngày đêm.

Nhưng bên trong chẳng có ai, chỉ có một bóng người duy nhất.

Sự thất vọng ập đến như một con quái vật, muốn nuốt trọn lấy cô. Thế giới bên ngoài tốt đẹp biết bao nhiêu, nhưng dường như cô đã vô tình rơi xuống vực thẳm trong trái tim mình.

Lục Miên Tinh mở danh bạ của Bạc Trinh Ngôn trong điện thoại nhìn một chút. Sau đó cô đổi tên anh thành "Không được gọi điện cho anh ấy" để nhắc nhở chính mình. Nhưng đại não giống như ngừng hoạt động, cố ý nuông chiều bản thân, gọi điện cho Bạc Trinh Ngôn.

Điện thoại được kết nối.

"Lục Miên Tinh?" Giọng nói anh điềm tĩnh như mọi khi, lạnh lùng mà quen thuộc, khiến cho người ta càng điên cuồng yêu thích anh.

Đè nén cảm xúc của mình, Lục Miên Tinh nghẹn ngào, cố gắng nói ra những lời hợp tình hợp lí: "Bạc Trinh Ngôn, anh đừng nói chuyện. Anh nghe tôi nói."

Giọng nói ở đầu bên kia vang lên, nghe theo lời của Lục Miên Tinh, anh đáp: " Được, tôi không nói gì hết."

Cảm xúc mãnh liệt ập tới, muốn đem cô ấn chìm. Không, cô không thể. Lục Miên Tinh véo vào lòng bàn tay, chưa cất lời. Quên đi những lời khuyên phải đối mặt của Mr. King, Lục Miên Tinh đè ép cảm xúc của mình lại. Cô suy nghĩ, một người như cô, chỉ cần có một chút thời gian, cô cũng có thể một mình vui vẻ.

Còn việc dũng cảm đối mặt, cô không thể làm được. Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ nói cho Bạc Trinh Ngôn bí mật của mình.

Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng, âm thanh gần như bị nhấn chìm bởi tiếng nhạc ồn ào, không nghe thấy rõ: "Bạc Trinh Ngôn."

Điện thoại vẫn im lặng một thời gian dài, Lục Miên Tinh nghi ngờ Bạc Trinh Ngôn đã cúp máy. Đôi tay cô thõng xuống, nhưng rồi đột nhiên lại nghe thấy một giọng nói bình thản dịu dàng trả lời.

"Tôi ở đây."

Giọng nói đó đã đánh bại sự bất an ấy, trong lòng Lục Miên Tinh tràn đầy cảm giác an toàn.

Chương 10: Yêu Thầm (5)

Edit: Qiong Ying

Beta: Behind

Trời đã dần tối, nơi thành phố những ánh đèn dần được thắp lên như những mảnh vỡ của dải ngân hà. Bạc Trinh Ngôn bất giác nghĩ về bức tranh vẽ anh đã mười lăm phút đồng hồ. Ly trà sữa trong bức tranh ấy chỉ có một nửa độ ngọt, nhưng khi cầm trong tay anh lại tràn đầy vị ngọt.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy.

Bạc Trinh Ngôn cau mày, mái tóc xõa xuống che đi đôi mắt đào hoa lạnh lùng. Anh uể oải dựa lưng trên đệm, nhớ đến cảnh Lục Miên Tinh vội vã chạy đi, con ngươi anh sẫm lại, chẳng động đậy gì nữa.

Rồi lại như không cam tâm, anh liếc chiếc điện thoại đặt trên bàn một cái, không có thông báo.

Vẫn chưa có thông báo gì.

Phiền não một lúc lâu, Bạc Trinh Ngôn mới đứng dậy, ném bức tranh kia cất vào góc sâu cùng của ngăn tủ.

Kệ đi.

Bạc Trinh Ngôn bật đèn lên, ánh sáng dịu nhẹ trong phòng chiếu lên bóng hình thon dài của anh. Ánh sáng của chùm đèn pha lê rọi xuống đôi mày lạnh lùng, nơi ấy dường như hiện lên một loại cảm xúc không yên.

Điện thoại vang lên. Dù giao diện cuộc gọi hiện lên mười một chữ số mà anh đã thuộc nằm lòng, nhưng lại khiến anh kinh ngạc. Bạc Trinh Ngôn với tay ra, không ngần ngại ấn nút trả lời.

Đầu bên kia điện thoại thật ầm ĩ, thứ âm nhạc đinh tai nhức óc ấy khiến cho Bạc Trinh Ngôn nhíu mày. Sự lo lắng lại dâng lên trong lòng anh, anh bình tĩnh hỏi.

"Lục Miên Tinh?"

"Bạc Trinh Ngôn, anh đừng nói chuyện. Hãy lắng nghe tôi nói."

Giọng nói đối diện hơi nghẹn ngào, khàn khàn và không rõ ràng. Nhưng anh vẫn nghe thấy rõ, trong lòng tựa như bị thứ gì đó xé nát, cực kì đau đớn. Anh thấp giọng trả lời: "Được, tôi không nói gì hết."

"..." Lục Miên Tinh cũng yên lặng.

Bạc Trinh Ngôn gọi Lục Miên Tinh một tiếng, nhưng hình như cô không nghe thấy, đôi mắt anh trầm xuống, cảm xúc rối loạn. Anh bật dậy, giật lấy chiếc áo khoác định đi ra ngoài. Anh không biết tại sao, chỉ biết rằng anh phải làm gì đó.

Ngay trước khi cảm xúc của anh sụp đổ, một âm thanh dịu dàng quen thuộc nhẹ nhàng gọi tên anh. Lòng anh như bị đánh trúng, anh dừng động tác lại. Dòng máu nóng di chuyển trong huyết quản khiến anh nhận ra rằng, anh vẫn có thể nhiệt tình yêu một người đến vậy, chưa bao giờ thay đổi.

Anh tưởng mình đã không còn thích Lục Miên Tinh nữa. Nhưng anh vẫn còn thích cô.

Niềm yêu thích không biết từ đâu tới tràn ngập trong tim anh. Bạc Trinh Ngôn im lặng một lúc lâu, bàn tay đè lên nắm cửa nhưng không mở ra. Những điều anh chưa nói, muốn nói và đã nói qua nghẹn trong cổ họng, cuối cùng biến thành ba chữ ấm áp.

"Tôi ở đây."

Người đối diện yên lặng hồi lâu, nhưng anh vẫn không muốn cúp máy. Lắng nghe âm than có chút nghẹn ngào ấy, anh mới biết rằng mình đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội.

Anh nghe thấy Lục Miên Tinh nói, tôi muốn gặp anh.

Bạc Trinh Ngôn cố gắng bỏ qua những âm thanh ầm ĩ ở bên kia điện thoại để nghe rõ tiếng của Lục Miên Tinh: "Cô ở đâu? Tôi tới tìm cô."

Lục Miên Tinh không nói gì và cúp luôn máy. Trong căn phòng lớn, tiếng ồn phát ra từ điện thoại đột nhiên biến mất không dấu vết.

Bạc Trinh Ngôn mở điện thoại, sự nhẫn nại của anh đã bị phá vỡ bởi hành động này của cô. Không nhịn được nữa, Bạc Trinh Ngôn nhìn vào màn đêm sâu thẳm bên ngoài cửa sổ, buông ra một lời mắng chửi.

Anh mặc vội áo khoác rồi rời khỏi phòng. Cánh cửa nặng nề đóng chặt lại.

Gọi thêm vài cuộc gọi nữa, nhưng Lục Miên Tinh đã tắt máy, giống như bảy năm trước vậy, biến mất không một dấu vết.
Bạc Trinh Ngôn cáu kỉnh, băng qua nhiều ngã tư, cuối cùng anh cũng dừng lại. Bảy năm trước anh đã đánh mất cô, bây giờ anh muốn tìm lại, nhưng lại không biết làm cách nào.

Màn hình điện thoại sáng lên trong lúc chờ đèn xanh, là Tô Ngộ. Ánh nhìn của Bạc Trinh Ngôn dừng lại một lúc rồi nhận cuộc gọi.

"Có chuyện gì?"

"Tớ không biết chuyện này có đúng không, nhưng vẫn nên nói cho cậu biết."

Bạc Trinh Ngôn không kìm chế được cảm xúc của mình, anh xoa xoa huyệt thái dương, gắng gượng tìm lại lý trí của mình. Anh trả lời: "Chuyện không quan trọng thì nói sau cũng được."

"Có lẽ chuyện đó sẽ quan trọng với cậu đấy." Tô Ngộ không chắc chắn lắm, bởi vì tâm tư của Bạc Trinh Ngôn quá sâu, không ai có thể đoán được: "Cậu có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi, mau đến đưa cô ấy về kí túc xá đi."

Bạc Trinh Ngôn kinh ngạc, cau mày: "Cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân? Tô Ngộ, cậu đang nói cái gì vậy?"

Tô Ngộ nhìn Lục Miên Tinh đang ngồi một mình trong quán bar. Cô ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào ly rượu đang cầm trong tay, yên tĩnh tựa một con búp bê. Dường như cô hoàn toàn cách biệt với thế giới nhộn nhịp xung quanh, chỉ ở trong thế giới của riêng mình.

Cậu nói: "Đùa thôi, mình nhìn thấy học sinh mới trong quán bar. Không ngờ cô ấy cũng ở đây đấy. Cô ấy uống hơi nhiều, lại chỉ có một mình nữa. Mình đang nhìn chằm chằm cô ấy đây, chưa xảy ra chuyện gì cả. Cậu mau qua đi."

Một mình. Suýt nữa anh đã quên mất, bảy năm trước cô với gia đình đột nhiên biến mất, mà lúc trở về cũng không thấy cô nhắc đến người trong nhà.

Sợ Bạc Trinh Ngôn không tin, Tô Ngộ nói thêm: "Trùng hợp gặp được thôi, thật đấy. Duyên phận thiệt là kỳ diệu mà."

"Tại sao cô ấy lại ở đó?"

Quán bar rất ồn ào, Tô Ngộ không nghe rõ lời của Bạc Trinh Ngôn, bèn hét lớn hơn: "Ai mà biết được? Cậu tới thì biết. Bên này ồn quá không nghe rõ."

Bạc Trinh Ngôn đè nén cảm xúc của mình, không quên hỏi địa chỉ: "Quán bar nào?"

"Hình như là Nan Vong Kim Tiêu. Ai da, mình không đùa đâu, đúng là cái tên này đấy."

"Mình biết rồi." Không muốn nói lời thừa thãi với Tô Ngộ, Bạc Trinh Ngôn cúp máy.
Đèn xanh đã chuyển thành màu đỏ, xe cô rộn ràng đi lại. Con ngươi của Bạc Trinh Ngôn hơi xám lại, nhưng không thể giận Lục Miên Tinh được nữa, rồi anh lại không can tâm mà thở dài chạy đi.

Thật đúng là đêm nay khó quên.

Sức uống của Lục Miên Tinh không tệ, có lẽ bình thường cũng hay uống, tuy không tỉnh táo nhưng vẫn còn chút lý trí.

Lục Miên Tinh đưa tay lên, nhìn người phục vụ đổ hỗn hợp màu xanh bạc hà vào trong ly và thêm đá viên vào. Cô cầm lấy rồi uống một ngụm. Rượu hơi mạnh, vừa đắng vừa chát, trộn lẫn với đá lạnh, khiến cho mùi vị trở nên rất hấp dẫn.

Ly rượu này có tên là Sinh Như Hạ Hoa. Mặc dù nó rất đơn giản, nhưng rất xứng với cái tên gọi ấy.

Lục Miên Tinh nghĩ, nếu là cô, cô sẽ không gọi nó là Sinh Như Hạ Hoa, mà sẽ gọi là: "Không đoán được suy nghĩ của Bạc Trinh Ngôn."

"Lục Miên Tinh."

Đột nhiên Lục Miên Tinh cảm thấy đau đầu, quay đầu hướng theo tiếng gọi. Dưới ánh đèn xanh đỏ, một dáng người cao lớn đứng cách cô không xa. Lục Miên Tinh lắc đầu, muốn nhìn rõ bóng dáng phía sau lớp sương mờ quanh mắt. Khuôn mặt của người đang bước đến dường như bị che bởi một lớp mặt nạ, không thể nhìn rõ, tựa như trong mơ vậy.

Trong mơ cô cũng không thể nhìn rõ mặt anh. Có lẽ là mơ thật rồi. Làm sao Bạc Trinh Ngôn lại ở đây được.

Lục Miên Tinh quay đầu lại, cầm lấy ly rượu uống thêm một ngụm. Nhưng rượu quá mạnh, cô không thể uống hết. Cô nói với chính mình: "Không thích lắm."

Rượu trong tay cô bị giật lấy: "Không thích thì đừng uống nữa."

"Bạc Trinh Ngôn hôm nay anh cũng xuất hiện trong giấc mơ của tôi nữa à?" Lục Miên Tinh lẩm bẩm: "Gần đây anh xuất hiện hơi bị nhiều đấy, thật kì lạ."

Rõ ràng là cô đã say rồi.

Bạc Trinh Ngôn cau mày đặt ly rượu xuống bàn, mở miệng: "Lục Miên Tinh."

Lục Miên Tnh sát lại gần, lẩm bẩm: "Suỵt."

Cô đột ngột dựa gần khiến cho Bạc Trinh Ngôn không quen, lùi lại một bước. Trò chuyện với người say chính là chuyện ngu xuẩn nhất trên đời. Bạc Trinh Ngôn không nói gì, đứng yên chịu sự dày vò của Lục Miên Tinh.

Lục Miên Tinh cũng bình ổn lại, quay đầu đi, không nói gì hết. Cô yên tĩnh tựa như một con búp bê sứ, khiến người ta không yên tâm được.

Ánh mắt của Bạc Trinh Ngôn hơi trầm xuống, lại gọi cô một tiếng: "Lục Miên Tinh."

Một từ ừ nhẹ nhàng vang lên không rõ cảm xúc: "Trong mơ cũng buồn thế này, chẳng hay gì cả."

Đột nhiên Lục Miên Tinh ngẩng đầu, ánh mắt sáng trong nhìn Bạc Trinh Ngôn. Giọng điệu nói chuyện vô cùng nghiêm túc: "Bạc Trinh Ngôn, tôi muốn ôm anh."

"Trong mơ anh phải nghe lời tôi. Cho nên anh không thể từ chối tôi được."

Lục Miên Tinh giang tay, nghiêng người về phía Bạc Trinh Ngôn. Anh sợ cô sẽ ngã, vội vàng bước lên ôm lấy Lục Miên Tinh. Mái tóc đuôi ngựa của cô sượt qua mặt anh, hơi ngứa, mang theo một sự hân hoan đã bị giấu đi rất lâu rồi.

Đột nhiên Bạc Trinh Ngôn mỉm cười, giọng nói lạnh lùng vang lên trong màn đêm, kèm theo một chút ngượng ngùng: "Nếu cậu ôm được tôi thì có thể thử xem. Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là đạt được mong muốn bấy lâu."

Đôi mắt trong vắt của Lục Miên Tinh dừng lại, mong muốn bấy lâu ư?

Từ góc nhìn của cô có thể nhìn thấy đôi mắt sáng của Bạc Trinh Ngôn, đôi mắt hẹp dài, khóe mắt hơi cong lên, mang theo sự quyến rũ.

Cô không do dự, hôn lên môi anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau